a ngục tầng thứ 19 - Phần 13

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
52
lượt xem
7
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 13

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nhưng Xuân Vũ lại hỏi: “Thật thế không?”. “Tất nhiên rồi”. Cao Huyên mỉm cười, lắc đầu. “Em thật là khác thường. Em biết không, các nữ sinh viên của anh thường nói ngọt ngào lấy lòng và nhìn anh bằng ánh mắt tình tứ, cứ thế mãi, anh thấy quá ngán ngẩm. Chỉ có em là khác thường, ánh mắt và lời nói của em đều lành lạnh, cứ như chú nai nhỏ dễ bị sợ hãi, thường phải cảnh giác với bọn dã thú trong rừng sâu”. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 13

  1. Phần 13 Nhưng Xuân Vũ lại hỏi: “Thật thế không?”. “Tất nhiên rồi”. Cao Huyên mỉm cười, lắc đầu. “Em thật là khác thường. Em biết không, các nữ sinh viên của anh thường nói ngọt ngào lấy lòng và nhìn anh bằng ánh mắt tình tứ, cứ thế mãi, anh thấy quá ngán ngẩm. Chỉ có em là khác thường, ánh mắt và lời nói của em đều lành lạnh, cứ như chú nai nhỏ dễ bị sợ hãi, thường phải cảnh giác với bọn dã thú trong rừng sâu”. “Anh nói mình là dã thú trong vườn?”. “Có lẽ thế cũng nên”. Cao Huyền thu dọn các vật dụng, rồi đưa Xuân Vũ ra khỏi căn phòng. Khi rời khu nhà của khoa Mỹ Thuật, Xuân Vũ chỉ cúi đầu bước đi, cố tránh bị người khác nhìn thấy. Khi hai người bước ra đến cửa, thì thấy thời tiết đã thay đổi, cách đây hai giờ vẫn còn ấm áp, lúc này thì lại lâm thâm mưa phùn. Cao Huyền nói: “Để anh vào lấy cho em cái ô”. “Không cần ạ, em chạy về là được mà”. “Thế thì sẽ ướt hết cái áo len đẹp thế này”. Không chờ cô trả lời, anh đã quay người chạy vào trong. Chỉ vài phút sau anh đã chạy ra, tay cầm hai chiếc ô. Anh đưa cho Xuân Vũ một chiếc, nói: “Anh sẽ tiễn em về”. Lần này thì cô không từ chối, hai người giương ô rồi bước đi dưới làn mưa giăng giăng. Thả bộ trong mưa, Xuân Vũ bỗng nhớ đến một cảnh trong bộ phim Hàn Quốc “yêu, là ý trời”. Nhưng cô vội dừng ngay ý nghĩ lan man này lại, vì chàng trai đi cạnh dù sao cũng là 1 thầy giáo trong trường. Từ khoa Mỹ Thuật về đến ký túc xá của cô, phải đi khá xa. Hình như Cao Huyền lại rất thích trận mưa này, anh lẩm bẩm: “Mùa đông mà mưa còn quý hơn cả nắng ấm”. “Vâng, mùa đông rất ít mưa”. Xuân Vũ chỉ đáp lại có vậy, im lặng. Họ đi trong mưa chừng nửa giờ, rồi lại đến khu ký túc xá của Xuân Vũ. Cao Huyền cũng rất có chừng mực,
  2. anh dừng lại, vẫy tay chào Xuân Vũ: “Hôm nay em đã giúp anh rất nhiều, rất cảm ơn em”. Xuân Vũ gật đầu, đưa trả anh chiếc ô, nói: “Cảm ơn anh đã cho em mượn”. Nói rồi cô bước lên cầu thang. Vừa nãy ở đầu cầu thang có vài nữ sinh hình như có biết Cao Huyền, các cô ghé tai nhau thì thầm. Thì ra thầy Cao Huyền ở khoa Mỹ thuật, có tiếng là điển trai, các cô gái đã biết từ lâu, hễ nhìn thấy anh, họ đều phấn chấn cứ như là nhìn thấy minh tinh màn bạc. Nhưng lần này ai cũng có vẻ kém vui, vì Cao Huyền đến tiễn Xuân Vũ, lại đưa tiễn trong làn mưa lãng mạn. Các cô em chỉ biết nhìn Xuân Vũ bằng ánh mắt ghen tị. Xuân Vũ đã lên đến hành lang trên gác, cô nhìn qua cửa sổ, không thấy bóng dáng Cao Huyền đâu nữa, chỉ thấy 1 màn mưa mờ ảo… Buổi tối. Những hạt mưa ngày đông tí tách rơi trên tấm phên che. Anh cảnh sát Diệp Tiêu đang đi đi lại lại trước cửa sổ nhà mình, nhìn thành phố chìm trong mưa. Anh hít thở trước ô cửa kính, một làn hơi nước bám trên kính, mờ mịt, chẳng khác gì sự bế tắc anh đang gặp trong mấy hôm nay. Đó chỉ là 1 vụ tự sát trong trường đại học, nghe nói rất có thể là do thất tình rồi cô sinh viên ấy nghĩ quẩn, phía cảnh sát không cần thiết phải điều tra nữa. Tuy nhiên, sự xuất hiện bất chợt của Xuân Vũ và mẩu tin nhắn kỳ lạ trong di dộng của nạn nhân để lại đều khiến Diệp Tiêu băn khoăn không yên. Anh quay lại bàn làm việc, trên cuốn sổ tay có hàng chữ số: xxxxx741111. Sáng tinh mơ hôm qua, anh không nén nổi tò mò nữa đã gửi tin nhắn cho số máy này và được câu trả lời: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”. Từ đó anh bị cuốn vào 1 trò chơi quái dị, bước vào tầng 1 địa ngục, nhưng anh đã tắt di động, không tiếp tục nữa. Sáng nay anh đã trả lại nhà trường chiếc máy di động của Tố Lan, nhưng suốt 1 ngày đầu óc anh vẫn hiện lên cái số máy này. Liệu phía sau nó có ẩn chứa điều bí mật gì? Khỏi cần nhìn nữa, hàng chữ vẫn hiện lên ngay trước mắt anh, cứ như 1 chuỗi mật mã. Diệp Tiêu chợt nghĩ đến vụ án mạng với 5 chữ “Thần đang dõi nhìn người” – cũng là 1 thứ ám hiệu dùng chữ viết làm mật mã. Liệu mình có thể làm ngược lại không? Anh nhẩm 1 lượt xxxxx741111. Năm ký hiệu đầu tiên coi như bỏ trống, vô nghĩa. Vấn đề nằm ở sáu số 741111. Khi theo học Đại học công an, Diệp Tiêu đã từng học 1 ít kiến thức về môn “mật mã”, giả sử tuơng ứng với chữ cái tiếng Anh thì cách bố trí đơn
  3. giản nhất là: A=O, B=1, C=2, D=3… cứ thế đến chứ Z=25. Đúng 26 chữ cái tiếng Anh thay thế và các chữ số từ 0 đến 25 thay thế cho nhau là 1 cách đơn giản nhất để lập các ám hiệu hoặc mật mã. Nếu thế thì, dùng các chữ cái theo thứ tự quy ước này để giả i hàng chữ số 741111. Tức là 7=H, 4=E, 1=B741111 tương đương HEBBBB, nhưng có liền 4 chữ B là vô nghĩa về mặt ngữ âm. Anh lại thử khác; anh ghép 2 số lại để thay thế bằng 1 chữ cái. Giả thiết rằng thay thế theo nguyên tắc cũ để lập ám hiệu thì số 74, 41 không thể thay thế nổi, vì số lượng chữ cái Tiếng Anh không vượt quá số 26. Trong con số 741111 chỉ có số 11 là chữ số có 2 đơn vị nhỏ hơn 26. Nó tương đương chữ cái “L”. Ngoài nhóm chữ cái trên, Diệp Tiêu lại thử tách thay thế thành các nhóm chữ cái: 7,4,1,1,11= HEBBL. 7,4,1,11,1= HELBB. 7,4,11,1,1= HELBB. 7,4,11,11=HELL. Anh quan sát các nhóm chữ cái rồi đọc theo kiểu Tiếng Anh: “HEBBL,HEBLB,HELBB…” Ba nhóm này không thể gộp lại để có được một từ tiếng Anh. Chỉ có nhóm chữ cái cuối cùng: “HELL”. Diệp Tiêu đọc lên và hiểu ngay ý nghĩa của từ này: Địa Ngục. Thành công rồi, anh đã nhận ra điều huyền diệu ở các chữ số này: 741111= HELL= Địa ngục. Không rõ vì sợ hãi hay vì hưng phấn, Diệp Tiêu thấy trán hơi lấm tấm mồ hôi. Anh bật máy tính, mở cuốn từ điển Kim Sơn Từ Bá để tra cứu. Từ HELL được giải nghĩa là Địa ngục, ngoài ra còn có các nghĩa khác là: chốn khổ đau, âm ty, người ở địa ngục, mắng nhiếc, say khướt, chạy như bay, đáng chết…”. Căn phòng lúc này im ắng như nhà mồ, chỉ thấy ngoài kia mưa rả rích, lòng anh như sóng triều đang dâng trào. Anh lại cầm bút viết ra giấy: xxxxx741111. Hàng chữ này đến từ địa ngục và chính nó cũng có nghĩa là địa ngục. Tin nhắn từ địa ngục ư? Nửa đêm, căn phòng ký túc xá tĩnh mịch. Bên ngoài cửa sổ tối mịt là mưa đông lạnh lẽo. Xuân Vũ lẳng lặng ngồi nghe những âm thanh bên ngoài ô cửa kính, tên cô có chữ Vũ, vì cô sinh vào một ngày mưa phùn. Bởi thế, từ nhỏ Xuân Vũ đã thích tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ với những tiết tấu lúc thưa lúc mau, như những tiếng khe khẽ thì thầm đến từ nơi thiên quốc. Xuân Vũ cô đơn ngồi trên giường. Cô mới thay pin cho chiếc di động, vừa ngồi nghe mưa rơi, vừa nhìn màn hình màu xanh.
  4. Đúng 12h đêm. Tín hiệu tin nhắn vang lên. Lại là số máy bí hiểm kia với tin nhắn: “Bạn đã vào tầng 6 địa ngục, rời khỏi khách sạn Jamaica, hãy lựa chọn: 1. Nghĩa địa của những con vật cưng, 2. Chùa Lan Nhược, 3. Lâu đài Dracula, 4. Quán cà phê Địa ngục”. Cô lập tức chú ý đến “Nghĩa địa những con vật cưng”, mấy lần trước chưa hề nhìn thấy địa điểm này, cái tên nghe cũng rất lạ. Không nghĩ thêm nữa, cô chọn ngay “1. Nghĩa địa của những con vật cưng”. Sau vài lần nhắn tin gửi đi, Xuân Vũ đã vào ở một ngôi nhà bên ngoài đường cái, phía sau con đường là rừng cây âm u rậm rạp, trong rừng có một nghĩa địa thật đặc biệt, chôn những con vật thân thiết của các gia đình xung quanh vùng. Xuân Vũ nuôi 1 con mèo, nó chẳng may bị ô- tô cán chết cô đem nó chôn phía sau nghĩa địa nhưng ngày hôm sau nó đã trở về cào cào ở cửa nhà cô. Sự phát triển sau này cho thấy hoàn toàn vượt qua mọi dự đoán của Xuân Vũ, đã biến thành 1 câu chuyện cực kỳ đáng sợ, mà cô lại không hề biết tác giả của câu chuyện lại là Stephen King. Sau khi cô thoát hiểm, ra khỏi nghĩa địa các con vật cưng này, thì thấy sau lưng đầm đìa mồ hôi. Cô chưa hết kinh hãi nhìn ra cửa sổ, thấy tiếng mưa rơi nỉ non, cứ cảm thấy có 1 cái xác động vật hoặc người nào đó chôn dưới sàn nhà. Sự việc chưa kết thúc, cô trở lại tin nhắn và chọn “Quán cà phê Địa ngục”. Quả nhiên cô lại bước vào chatroom của Địa ngục và nhận ra 1 lô nick name kỳ quái. Lúc này có 1 tin nhắn gửi đến: “Mazolini muốn nói chuyện với bạn. Bạn hãy lựa chọn: 1. Đồng ý, 2. Không đồng ý”. Cô lập tức nhớ đến tên Mazolini – họa sĩ người Ý. Cô thấy hơi tò mò nên chọn “Đồng ý”. Chỉ vài giây sau cô nhận được tin trả lời. Mazolini: Chào cô Tiểu Chi, cô biết mình đang ở đâu không? Tiểu Chi? Xuân Vũ biết đây là nick name của cô. Cô trả lời luôn: “Tôi nghĩ, mình sắp nhanh chóng đi qua tầng 6 địa ngục”. Mazolini: Cô có thấy sợ không?. Xuân Vũ: Ông thì sao? Ông có sợ không? Mazolini: Xin chớ nói thế. Tôi là người canh giữ địa ngục.
  5. Xuân Vũ: Người canh giữ địa ngục? Vậy ông có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?. Mazolini: Đương nhiên. Xuân Vũ: Hãy cho tôi biết với. Mazolini: Sau khi cô đi qua 18 tầng địa ngục, bước vào tầng 19, thì cô sẽ biết bí mật cuối cùng này. Xuân Vũ: Nếu tôi không qua được các tầng trước đó thì sao? Mazolini: Thì cô chỉ có thể GAME OVER thôi. Thấy hàng chữ GAME OVER, Xuân vũ lập tức nhớ đến cái đêm Thanh U gặp nạn. Tay cô run run ấn ngón cái trả lời: “Thanh U vì không qua được địa ngục nên mới GAME OVER phải không?”. Thế nhưng tin nhắn gửi đi rồi, không thấy Mazolini trả lời, mà chỉ có 1 tin nhắn cho Xuân Vũ: “Bạn đã qua tầng 6 địa ngục, bước vào tầng 7”.
Đồng bộ tài khoản