a ngục tầng thứ 19 - Phần 16

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:7

0
47
lượt xem
6
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 16

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hôm nay thứ bảy. Lúc sáng thức dậy, Xuân Vũ nhận ra rằng ký túc xá yên tĩnh hơn hẳn mọi hôm. Kể cả các bạn quê ở tỉnh ngoài cũng đều đã đi chơi, chỉ còn Xuân Vũ một mình một bóng ngồi đây. Thực ra Xuân Vũ rất sợ sự cô độc. Lúc cô sợ hãi nhất, không phải hồi đang ở thôn hẻo lánh kia, mà là những ngày bị nhốt riêng trong buồng bệnh.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 16

  1. Phần 16 TẦNG 9 ĐỊA NGỤC Hôm nay thứ bảy. Lúc sáng thức dậy, Xuân Vũ nhận ra rằng ký túc xá yên tĩnh hơn hẳn mọi hôm. Kể cả các bạn quê ở tỉnh ngoài cũng đều đã đi chơi, chỉ còn Xuân Vũ một mình một bóng ngồi đây. Thực ra Xuân Vũ rất sợ sự cô độc. Lúc cô sợ hãi nhất, không phải hồi đang ở thôn hẻo lánh kia, mà là những ngày bị nhốt riêng trong buồng bệnh. Giờ này chắc Hứa Văn Nhã cũng đang bị nhốt riêng trong đó? Xuân Vũ không tưởng tượng nổi bạn ấy sẽ sống ở đó ra sao. Dù là một người bình thường bị nhốt vào nơi đó, thì sớm muộn gì cũng phải hoá điên. Cô quyết định vào viện thăm Văn Nhã. Cô đã biết địa điểm ấy ở đâu, vì đó là nơi mà cô rất không muốn lại phải vào nữa. Nhưng, vì Văn Nhã, vì cái bí mật mà có lẽ chỉ những người chết mới biết được, Xuân Vũ phải dằn lòng ráng chịu để đi vào cái chốn khơi lại những cơn ác mộng của cô. Mười giờ sáng, Xuân Vũ đã đến cái bệnh viện nằm ở Khu kết hợp thành thị nông thôn. Trông nó vẫn giống như khi cô ra khỏi đây nửa năm về trước. Cánh cổng lớn khuất sau những hàng cây tĩnh mịch, phải tiến sâu vào một quãng xa mới nhìn thấy bệnh viện này.
  2. Trước khi vào gặp Văn Nhã, cô phải gặp bác sỹ Văn đã. Ánh mắt của bác sỹ Văn sau cặp kính tỏ ra rất kinh ngạc, vì nửa năm trước chính ông đã tiễn Xuân Vũ ra viện; ông có ấn tượng rất sâu về việc Xuân Vũ đã bình phục một cách lạ lùng. Ông trò chuyện với cô một lúc, thực ra là ông cũng muốn khéo léo quan sát trạng thái tinh thần của cô. Nhưng mọi biểu hiện của cô đều rất bình thường, ổn định, bác sỹ Văn không phải nghi ngờ bất cứ điều gì nữa. Sau đó Xuân Vũ đã được thấy Văn Nhã. Một căn phòng rất đủ ánh sáng tự nhiên trong ngày đông này, Văn Nhã còm nhom đang ngồi co rúm trên giường trông chẳng khác gì một con khỉ. Xuân Vũ khẽ gọi tên, nhưng Văn Nhã phản ứng rất chậm, hồi lâu mới ngẩng đầu lên, cặp mắt vô hồn nhìn Xuân Vũ như nhìn một người xa lạ. “Cậu có nhận ra mình không?” Xuân Vũ nhìn thẳng vào mắt Văn Nhã, hỏi. Cô cũng thầm nhắc nhở mình không được liên tưởng đến chuyện ngày trước của bản thân. Mái tóc của Văn Nhã được chải rất gọn gàng, khuôn mặt cũng rất sạch sẽ, nhưng cô chỉ lắc đầu: “Cô là ai?” Bạn ấy đã quên ư? Đôi môi Xuân Vũ run run, cô nghẹn ngào không nói nên lời. Văn Nhã bỗng ngoảnh nhìn sang bức tường, lúc này Xuân Vũ mới nhìn ra, có rất nhiều chữ viết chi chít trên bức tường trắng tinh. Cô bước vòng sang nhìn thấy có vài chục dòng chỉ viết lặp lại duy nhất một từ tiếng Anh: MARZORINI. Xuân Vũ không hiểu nghĩa của từ này. Chúng được viết kín đặc một mảng tường bằng bút bi xanh. Cô vội hỏi Văn Nhã: “Cậu viết những chữ này lên tường à?” Văn Nhã gật đầu. “Những chữ này nghĩa là gì?” “Là ông ta đấy!”. Văn Nhã nói với giọng đượm vẻ bí hiểm. Xuân Vũ vẫn không hiểu, bèn hỏi tiếp: “Là gì?” Văn Nhã bỗng đứng lên, nói thật to: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?” Câu hỏi chết người này khiến Xuân Vũ phải lùi lại một bước dài, cô gắng kìm nén con tim khỏi đập nhanh, khẽ hỏi lại: “Cậu có biết không?”
  3. Nhưng Văn Nhã không trả lời, mà chỉ nhắc lại câu hỏi vừa nãy. Xuân Vũ nhớ lại Thanh U trong đêm hôm nọ và Tiểu Cầm lúc sáng sớm hôm qua… Họ đều như nhau cả! Cô nhìn lại bức tường, cố ghi nhớ cái từ MARZORINI này, rồi ra khỏi căn buồng bệnh nhân. Cô không gặp lại bác sỹ Văn nữa, chỉ cắm cúi đi ra khỏi bệnh viện, lúc ra đến cổng bỗng nghe thấy có người gọi tên mình. Xuân Vũ ngẩng đầu, căng thẳng. Một nam giới đã đứng trước mặt, đôi mắt sắc sảo đang nhìn cô. “Cảnh sát Diệp Tiêu?”. Cô hoàn toàn không ngờ lại gặp anh ta ở đây, nên rất lúng túng. “Tôi cũng rất ngạc nhiên lại gặp cô ở đây”. Diệp Tiêu nhíu mày, nhìn vào khu nhà bệnh viện: “Tôi cứ nghĩ cô không bao giờ muốn đến nơi này nữa!” “Đúng thế, tôi không bao giờ muốn đến đây. Nhưng vì có người bạn đang nằm ở viện này, hôm nay tôi vào thăm…”. “Là cô bạn cùng phòng à?” Xuân Vũ gật đầu, vẻ căng thẳng. Diệp Tiêu bình thản nói: “Trông khí sắc cô không được tốt lắm, đang có điều gì băn khoăn phải không?” Xuân Vũ cúi đầu: “Không. Tôi chỉ hơi mệt…” “Thế thì cô hãy về nghỉ đi. Chào cô nhé!” Diệp Tiêu đưa tay lên chống cằm nhìn theo Xuân Vũ đi xa dần, anh nghĩ ngợi… Diệp Tiêu đã liên hệ với nhà trường, biết rằng ở gian bên cạnh của Tố Lan, trước đó đã có một nữ sinh tự sát, sau đó lại có một nữ sinh mắc chứng tâm thần phân liệt; hai cô này cùng là bạn thân cùng phòng của Xuân Vũ. Bây giờ anh phải vào viện thăm nữ sinh Hứa Văn Nhã đang phát điên. Anh cũng biết bác sỹ Văn. Nói đúng ra là kể từ năm ngoái, họ đã rất quen nhau. Và, chuyện về Xuân Vũ cách đây nửa năm, cả hai người đều thấy không sao hiểu nổi. Bác sỹ Văn nhiệt tình tiếp đãi Diệp Tiêu, rồi dẫn anh vào thăm Văn Nhã. Anh không hỏi được điều gì từ cô, ngoài câu “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”
  4. Thoạt đầu anh cũng phát hoảng, nhưng bác sỹ Văn cho biết, ngày nào Văn Nhã cũng nói đến hàng chục lần cái câu này, mọi người nghe đã quen rồi. Diệp Tiêu nhìn lên những hàng chữ trên tường, bác sỹ Văn cho biết: “Không ai hiểu nổi ý nghĩa là gì.” Ra khỏi buồng bệnh, Diệp Tiêu lắc đầu: “Bác sỹ Văn cho rằng tại sao cô ấy phát điên? Tôi đã đến trường tìm hiểu, được biết cô ấy vốn rất khoẻ mạnh hoạt bát, trước đây cũng chưa có vấn đề tâm lý gì.” “Không nên nói chung chung là điên, đây là bệnh tâm thần phân liệt. Bệnh thường xảy ra ở tuổi dậy thì, cũng khó khẳng định về nguyên nhân, thông thường cho rằng do nguyên nhân nội tâm, do yếu tố di truyền…” “Tôi đã điều tra rồi, bố mẹ Văn Nhã đều rất khoẻ mạnh, cả họ đều không có bệnh di truyền.” “Tất nhiên Văn Nhã có phần đặc biệt, chỉ có thể khẳng định rằng không do di truyền. Có nhiều người trước khi mắc bệnh đều có đặc điểm tính cách cô độc, sống khép kín, lập dị, nhút nhát, hay thẹn… nhưng tôi tìm hiểu biết rằng Văn Nhã thì trái lại, tính cách cô ấy lại rất hoạt bát, cởi mở.” “Tức là, cô ấy là một bệnh nhân rất đặc biệt?” “Phải! Tôi quan sát thấy rằng bệnh trạng của Văn Nhã hết sức đặc biệt, rất giống Xuân Vũ cách đây nửa năm.” Diệp Tiêu sững sờ: “Xuân Vũ? Tôi vừa gặp cô ấy ở cổng viện.” “Tôi cũng gặp rồi, không ngờ cô ấy lại là bạn học với Văn Nhã. Tôi chưa gặp một sự trùng hợp như thế bao giờ!”. Hình như bác sỹ Văn đang hồi tưởng về cô, ông chần chừ giây lát rồi nói: “Xuân Vũ là một trường hợp kỳ lạ, rất giống Văn Nhã hiện nay, thật khó mà giải thích được.” “Lẽ nào đúng là tại địa ngục?” “Anh nói gì thế?” Diệp Tiêu nhận ra mình lỡ lời, anh vội lắc đầu: “Không có gì.” “Triệu chứng của tâm thần phân liệt chủ yếu là những trắc trở về tư duy, tình cảm, ý chí, hoặc stress… Nhưng hay gặp nhất là chứng hoang tưởng – cô Văn Nhã mắc chứng hoang tưởng rất nặng, cứ luôn miệng nói là có một con khỉ, chứng tỏ bộ não cô ấy có ấn tượng mạnh và khiếp hãi đối với loài khỉ.” “Tại sao cô ấy lại hoang tưởng như thế?”
  5. “Tôi sẽ nghiên cứu về điều này, tôi đang thấy rất hứng thú với ca này. Sẽ điều tra thêm ở các tài liệu y khoa nước ngoài, biết đâu họ đã có ghi chép về phương diện này…” Bác sỹ Văn đã từng sang Mỹ du học mấy năm, Diệp Tiêu luôn rất tín nhiệm ông. Ra khỏi bệnh viên, Diệp Tiêu nhớ đến cái câu hỏi Văn Nhã nói ra, đến lúc này anh đã tin chắc, Thanh U, Tố Lan rồi đến Văn Nhã – cả ba đều vì chuyện “địa ngục” mà xảy ra bất hạnh. Vậy thì địa ngục là ở đâu? Buổi chiều, phòng ký túc xá nữ sinh. Xuân Vũ ngồi trước tờ giấy trắng đặt trên bàn, trên giấy có hàng chữ: MARZORINI. Văn Nhã đã viết hàng chữ này trên tường căn buồng bệnh. Lúc đó nhìn mảng tường chi chít những chữ này, Xuân Vũ thấy rùng mình. Trực giác mà cô gái thường có đã mách bảo Xuân Vũ: hàng chữ cái tiếng Anh này nhất định ẩn chứa một ý nghĩa đặc biệt nào đó. Cô đã tra vài cuốn từ điển, trong tiếng Anh không có từ nào na ná như MARZORINI. Có lẽ không phải tiếng Anh, mà là một thứ tiếng Châu Âu nào đó? Nhưng Văn Nhã không học ngoại ngữ nào khác, thì sao có thể viết ra cái từ này? Phải chăng đây là một tên người hoặc địa danh nào đó? Đúng, khả năng này khá lớn. Xuân Vũ đọc lại MARZORINI theo kiểu tiếng Anh, kể cũng tạm ổn. Chia theo âm tiết để đọc, nó sẽ là “Mar-zo-zi-ni”. Đọc chầm chậm bốn âm tiết này, cô nhớ đến một cái tên người – Mazolini. Âm đọc “MARZORINI” – tức là Mazolini chứ gì? Đây không phải là trùng hợp ngẫu nhiên, nên coi MARZORINI là cách phiên âm của Mazolini bằng tiếng Anh hay tiếng Ý chẳng hạn? Cô vui vẻ ngẩng phắt lên, cứ như đầu óc vừa được sáng ra! Mazolini có phải là MARZORINI hay không, có lẽ Cao Huyền có thể trả lời. Phải! Bây giờ đi tìm anh ấy để hỏi rõ điều này. Cô lập tức thay áo rồi chạy ra khỏi phòng. Nửa giờ sau, Xuân Vũ đã đến Khoa Mỹ thuật.
  6. Cô vẫn nhớ lối đi lần trước, và tìm đến phòng vẽ của Cao Huyền ở trên gác, nhưng không thấy ai. Cô hỏi thăm, mới biết Cao Huyền đang dạy học ở tầng ba. Nhưng hôm nay là thứ bảy kia mà? Cô ngờ ngợ, rồi chạy lên tầng ba. Tầng ba là một phòng học rất lớn, cô nhẹ nhàng đẩy cửa. Các sinh viên đang ngồi kín bên trong, khiến Xuân Vũ rất ngượng nghịu. Vài chục đôi mắt nhìn về phía cô, ngạc nhiên không rõ cô ở đâu lò dò vào. Cao Huyền đứng trên bục giảng nhận ra cô, anh mỉm cười. Xuân Vũ chọn một chỗ ở dãy cuối cùng, ngồi xuống. Các nữ sinh đều chăm chú nhìn thầy Cao Huyền bằng con mắt kính nể, cô đành làm ra vẻ cũng lắng nghe bài giảng. Cao Huyền mặc chiếc áo gió màu đen, đĩnh đạc tự tin đứng trên bục giảng. Ánh đèn trong phòng học bỗng tối đi, một phông trắng cỡ lớn phía sau được mở ra, Cao Huyền đứng sang một bên, chỉ vào bức tranh được chiếu lên phông, nói: “Đây là tác phẩm Gào thét của Munche (Edvard Munch (1863-1944), hoạ sỹ Na Uy, chuyên vẽ tranh sơn dầu).” Trong lớp học rộng rãi, mờ tối, các sinh viên đều nín thở nhìn lên bức tranh sơn dầu chiếu trên phông – một nhân vật đang đứng trên cầu, thân thể khô đét trơ cả xương, người chẳng ra người ma chẳng ra ma, hai tay đang ôm đầu, đôi mắt sợ hãi đang trợn trừng, mồm há hốc hết cỡ, dường như đang kêu thét lên tuyệt vọng. Nền phía sau nhân vật có hai con thuyền trên hồ nước, lại có hai người dài ngoẵng rất quái dị đang từ đầu cầu bên kia bước về phía nhân vật. Bức tranh đem đến cho người ta cảm giác thê lương và kinh hãi ghê gớm, nước và bầu trời đều được vẽ bằng những nét cong kỳ quái, không rõ đó là cảnh nhân gian hay địa ngục. Xuân Vũ ngây nhìn “con người” trong tranh đang đau khổ kêu lên, hình như cô nghe thấy những âm thanh gào thét thực sự. Cao Huyền nói: “Các bạn ạ, Munch sinh năm 1863 tại Oslo, Na Uy, từng học hội hoạ ở Pháp, qua bức tranh này có thể nhận ra ông chịu ảnh hưởng sâu đậm của phong cách Van Gốc và Gô Guyn (Van Gogh (1853-1890), hoạ sỹ Hà Lan; Paul Gau Guin (1848- 1903) hoạ sỹ Pháp, trường phái ấn tượng). Ông có sở trường dùng gam màu mạnh và những nét uốn khúc, thể hiện chủ đề tình yêu và chết chóc, nói lên những nỗi lo âu sợ hãi của nhân loại, nỗi tuyệt vọng của con người. Bức tranh “Gào thét” này sáng tác năm 1895, được thế giới đánh giá là đỉnh cao của nghệ thuật chủ nghĩa biểu hiện. Các bạn đừng chú ý đến vấn đề kỹ xảo, và hãy dùng tâm linh để cảm nhận bức tranh này. Bạn không thấy ở một nơi nào đó thẳm sâu trong lòng ta đang rung động ư? Với tôi, tôi đã bị nó chinh phục từ rất lâu. Tôi nghĩ, bức tranh này đến từ địa ngục của chính tâm hồn Munch, thể hiện nỗi tuyệt vọng và bất an không gì cứu vãn nổi ở trong sâu thẳm tâm hồn nhân loại. Điều khiến tôi cảm thấy tuyệt diệu nhất là bức tranh này đã dự báo về trạng thái tinh thần của xã hội loài người 100 năm sau – cũng tức là giai đoạn hiện nay. Cho nên tôi vẫn thường nói rằng, những nghệ sĩ vĩ đại đồng thời là những nhà tiên tri vĩ đại!”
  7. Cao Huyền giảng bài rất say sưa, dường như toàn bộ tinh thần của anh lắng sâu trong bức tranh. Nhất là khi nói những câu cuối, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn về phía trước, đúng vào chỗ Xuân Vũ đang ngồi. Đèn trong lớp đã bật sáng trở lại, Cao Huyền thở một hơi thật dài, kết thúc một bài giảng sinh động. Các nam nữ sinh viên vỗ tay hoan hô anh rất lâu. Tan lớp rồi mà Cao Huyền vẫn chưa thể ra, có mấy nữ sinh vây lấy anh nói chuyện, phải sau một lúc lâu anh mới đột phá khỏi trùng vây. Xuân Vũ đứng ngoài hành lang đợi, Cao Huyền tất tả chạy ra, và lập tức dẫn cô xuống phòng vẽ tầng hai. Cửa phòng vừa khép lại, Xuân Vũ đã nói ngay điều thắc mắc của cô: “Hôm nay thứ bảy, sao anh vẫn phải lên lớp?” Cao Huyền lau mồ hôi lấm tấm trên trán, nói: “Lẽ ra hôm qua lên lớp, nhưng anh bận việc, đành chuyển sang hôm nay. Nhưng anh em sinh viên vẫn rất thích nghe anh giảng bài, dù lên lớp vào thứ bảy cũng không sao”. “Em có thể nhận ra họ đều rất ngưỡng mộ anh! Lần nào lên lớp anh cũng say sưa như thế à?”
Đồng bộ tài khoản