a ngục tầng thứ 19 - Phần 17

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
48
lượt xem
6
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 17

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

“Tất nhiên rồi!”. Anh mở cửa sổ cho thoáng khí. “Thực ra anh không phải giảng viên đại học chính thức. Nửa năm trước, anh từ Châu Âu trở về, nhà trường mời anh đến dạy mỗi tuần ba buổi, chủ yếu là về tranh sơn dầu và lịch sử nghệ thuật Châu Âu. Họ còn bố trí cho anh căn phòng này để làm việc.” Thì ra anh là giáo viên thỉnh giảng. Xuân Vũ luôn cảm nhận rằng giáo viên mời từ bên ngoài giảng bài còn hay hơn cả giáo viên nội bộ. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 17

  1. Phần 17 “Tất nhiên rồi!”. Anh mở cửa sổ cho thoáng khí. “Thực ra anh không phải giảng viên đại học chính thức. Nửa năm trước, anh từ Châu Âu trở về, nhà trường mời anh đến dạy mỗi tuần ba buổi, chủ yếu là về tranh sơn dầu và lịch sử nghệ thuật Châu Âu. Họ còn bố trí cho anh căn phòng này để làm việc.” Thì ra anh là giáo viên thỉnh giảng. Xuân Vũ luôn cảm nhận rằng giáo viên mời từ bên ngoài giảng bài còn hay hơn cả giáo viên nội bộ. Cô gật đầu, hỏi: “Vậy thì danh nghĩa chính thức của anh là gì?” “Anh chẳng có danh nghĩa gì chính thức, anh chỉ mở một phòng tranh ở bên bờ sông Tô Châu. Gọi là một hoạ sĩ tự do vậy! Nhưng vì ở đây có phòng làm việc, và còn phải lên lớp nữa, cho bên ban ngày anh thường có mặt ở trường. Có lẽ cũng vì lưu luyến những năm tháng đã theo học ở đây…” Những lời của Cao Huyền khiến Xuân Vũ thấy nhẹ nhõm, vì ít ra là cô không phải căng thẳng như khi nói chuyện với các thầy giáo khác. Cô xởi lởi nói: “Hôm nay em đến, muốn hỏi anh một việc.” Cô mở ví, lấy giấy bút, rồi viết hàng chữ cái tiếng Anh: MARZORINI. Cao Huyền liền nhận ra ngay: “Đây là tên hoạ sỹ Mazolini viết bằng tiếng Ý.” “Đây đúng là tên của Mazolini à?” “Anh không thể nhớ nhầm. Tên tiếng Anh của các hoạ sĩ Châu Âu, anh hầu như có thể thuộc lòng.” Anh khẳng định chắc chắn như thế, cũng đã xác nhận giả thiết của Xuân Vũ. Cô bèn kể cho anh nghe về chuyện sáng nay vào viện thăm Văn Nhã, thấy trên tường buồng bệnh viện rất nhiều cái tên MARZORINI này. Vẻ mặt Cao Huyền trở nên nặng nề, trầm ngâm hồi lâu, rồi hỏi: “Em cho rằng Mazolini có liên quan đến trò chơi địa ngục này à?” “Ít ra cũng có liên quan đến việc Văn Nhã phát điên.” “Nhưng ông ta đã chết từ trăm năm trước rồi!” “Khi đối thoại ở địa ngục, có một nickname tên là Mazolini đấy thôi? Anh nói Mazolini ấy rất nguy hiểm, dặn em đừng bắt chuyện với đối phương…” “Đúng thế.” Cao Huyền không biết nói gì nữa, anh đi mấy bước trong gian phòng chật hẹp, rồi hỏi: “Bây giờ em định thế nào?”
  2. “Anh có thể tra cứu tư liệu về Mazolini không? Em muốn biết ông ta là người như thế nào?” Cao Huyền gật đầu. Anh đóng cánh cửa sổ lại, rồi mở máy tính xách tay, cắm dây lên mạng. Anh nhanh chóng mở trang web nước ngoài bằng tiếng Anh, phần mở đầu là rất nhiều tranh sơn dầu, có lẽ là trang web liên quan đến hội hoạ. Anh vừa nhấp chuột vừa nói: “Trang này nối với thư viện Anh quốc, hồi ở nước ngoài anh thường xuyên vào trang này, có thể tra cứu được rất nhiều tư liệu về lịch sử mỹ thuật.” Anh tìm đến mục Mazolini. Một bức ảnh đen trắng hiện ra, đó là một người Châu Âu rất phong độ, với hai bên ria mép nho nhỏ, ánh mắt sâu lắng đang nhìn về phía xa xa. Xuân Vũ bất giác nhìn sang Cao Huyền, chợt cảm thấy mắt anh rất giống với Mazolini. Cao Huyền dịch những hàng chữ tiếng Anh phía dưới: “Mazolini sinh năm 1870, mất năm 1905, người Florence – Ý, năm 20 tuổi sang Pari – Pháp, sau lại sang London – Anh. Ông chuyên vẽ tranh sơn dầu theo chủ nghĩa cổ điển truyền thống, đề tài tác phẩm chủ yếu là diễn tả địa ngục và tội ác với phong cách rất kỳ dị và thiên về gam màu tối. Tháng 6 năm 1898, ông lần đầu tiên mở triển lãm tranh ở London, với tên gọi là Địa ngục.” “Địa ngục? Tức là bức tranh hồi nọ em đã nhìn thấy à?” “Có thể coi là thế. Thực ra, ở Châu Âu, Mazolini đã vẽ 18 bức tranh kiểu như vậy, đặt tên lần lượt là “Tầng Một Địa Ngục, Tầng Hai Địa Ngục… cho đến Tầng Mười Tám Địa Ngục. Bức tranh hồi nọ em nhìn thấy là bức Tầng Ba Địa Ngục.” Xuân Vũ đã nhớ ra: “Bức tranh đó anh vẽ lại ở một bảo tàng mỹ thuật Châu Âu?” “Đúng. Anh sao lại từ bản gốc của Mazolini. Hồi đó bức tranh ấy đã cho anh một ấn tượng rất mạnh.” “Anh còn vẽ lại bức tranh nào khác của ông ta không?” “Trong tài liệu có thể nhìn thấy vài bức tranh khác, nhưng anh mới chỉ sao chép lại có một bức đó.” Cao Huyền khẽ thở dài. “18 bức tranh về địa ngục của Mazolini đã từng gây chấn động khắp Châu Âu, dấy lên một làn sóng trở về với phong cách cổ điển. Tiếc rằng phần lớn các tác phẩm ấy đã bị các cá nhân mua với giá cao, hiện nay hiếm khi được nhìn thấy. Hình như bức tranh anh đã chép lại ở Châu Âu, là bức tranh duy nhất nằm trong viện bảo tàng.” “Tại sao lại chỉ có ít như vậy?” Cao Huyền nhấp chuột, mở ra một trang web khác. Anh nhìn qua, rồi nói: “Nghe nói, hồi đại thế chiến thế giới thứ hai, tên đầu sỏ quốc xã Đức là Gơ-rinh đã chiếm đoạt
  3. rất nhiều tác phẩm nghệ thuật Châu Âu, trong đó có nhiều tranh của Mazolini. Gơ-rinh đã cất giấu một phần trong một toà lâu đài ở Đức, lâu đài này nằm lọt giữa vùng quân đội Đức đóng quân. Tháng 1 năm 1945, quân đồng minh tấn công dữ dội, toà lâu đài ấy trở thành đống đổ nát, các bức tranh mà Gơ-rinh giấu trong đó đã bị thiêu rụi.” “Đúng là do ý trời, 18 bức tranh sơn dầu vẽ địa ngục đã bị hoả táng để trở về địa ngục.” Cao Huyền tiếp tục xem trang web, khẽ đọc: “Tuy Mazolini đã thành công ở Châu Âu nhưng giới phê bình vẫn e dè khi đánh giá về tác phẩm của ông. Nghe nói có người mua tranh của ông, ít lâu sau bỗng tự sát một cách kỳ lạ. Có người sau khi xem triển lãm tranh của ông đã nhảy xuống sông Thames – London tự tử. Năm 1900 ông sang Thượng Hải – Trung Quốc, và ở lại đó ba năm, năm 1903 trở về nước.” “Ông ta đã sang tận Trung Quốc.” “Điều này anh cũng không ngờ. Có lẽ nên tra cứu thêm về thời gian ông ta ở Trung Quốc.” Vẻ mặt của Cao Huyền vẫn nặng nề, anh tắt máy tính, nói: “Anh sẽ tra cứu vấn đề này, hồ sơ ở phòng tư liệu nghệ thuật của khoa Mỹ thuật có lẽ có ghi chép về thời kỳ đó.” Ngoài kia sắc trời đã hơi sẫm, Xuân Vũ trở lại vẻ bẽn lẽn: “Xin lỗi, em đã làm phiền anh.” “Không. Em đã cho anh biết những thông tin rất hệ trọng. Ít ra là anh đã có thêm những manh mối…” Cao Huyền mỉm cười. “Em định về à? Cần gì, em cứ đến gặp anh, anh sẽ hỗ trợ.” Xuân Vũ từ chối anh ra tiễn, cô rời khỏi toà nhà khoa Mỹ thuật, trở về ký túc xá trước khi trời tối. Nửa đêm, Xuân Vũ đang lặng lẽ nằm trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Căn phòng im ắng khiến cô cảm thấy nghẹn thở, cứ như cảnh tượng “chết trong mật thất” mà các tiểu thuyết suy luận vẫn miêu tả. Thực ra cái chết của Thanh U và Tố Lan chẳng phải là “chết trong mật thất” hay sao? Cả hai đều chết trong căn phòng vắng không có ai, và cũng không tìm ra bất cứ dấu vết nào chứng tỏ bị sát hại, kết quả rất giống với các vụ “sát hại ly kỳ không nguyên cớ”. Là tự sát hay là tại các u linh trong không gian? Nếu đúng là có các hồn ma thì “nó” nhất định vẫn còn “bay chấp chới” trong căn phòng này. Bỗng nhiên u linh lại tìm đến cô thật, tín hiệu tin nhắn đã vang lên, Xuân Vũ run rẩy nhìn màn hình, quả nhiên là cái số máy đến từ địa ngục ấy: “Bạn đã vào tầng 9 địa ngục, rời Quán trọ U linh, hãy lựa chọn: 1. Chùa Lan Nhược; 2. Lâu đài Dracula; 3. Quán cà phê Địa ngục.”
  4. Vẫn là đúng 12 giờ đêm. Xuân Vũ bỗng nhớ đến Văn Nhã mới gặp sáng nay, đó là hậu quả của GAME OVER, vậy người tiếp theo sẽ là ai? Nghĩ đến đây, tay cô run run, ngón cái dừng lại trên di động. Có nên trả lời hay không? Nhưng ngón tay cái hình như không nghe lời cô, nó tự động nhấn “số 2”. Cô không kiểm soát được nữa, dường như trả lời trong vô thức. Tin nhắn thứ hai của đối phương đã đến rất nhanh. “Bạn đã đến Transilvania ở Romani, nhìn thấy trên miền đất hoang có một lâu đài cổ, đó là ngôi mộ của bá tước Dracula, hãy lựa chọn: 1. Vào lâu đài; 2. Trở về thế kỷ 15; 3. Trở về thế kỷ 19.” Xuân Vũ chọn “1. Vào lâu đài”. Chỉ vài giây sau cô đã bước vào một nơi chưa bao giờ tưởng tượng đến, ở nơi sâu trong toà lâu đài cổ tối om, có ngàn vạn con dơi đang treo mình trên nóc tầng hầm giống như một sơn động, mỗi khi mặt trời lặn chúng lại bay ra ngợp bầu trời đêm. Nhưng điều đáng kinh hãi nhất vẫn là vị chủ nhân toà lâu đài – bá tước Dracula. Trong ánh nến mờ tối, bá tước Dracula hiện ra với khuôn mặt trẻ trung tuấn tú, ông đã từng là nhà quý tộc hiển hách nhất Romani, là người tình trong mộng của biết bao thiếu nữ. Vị bá tước trẻ tuổi chăm chú nhìn Xuân Vũ bằng đôi mắt sáng trong như ngọc bích, ánh mắt nhìn thấu tận nơi thẳm sâu trong lòng cô. Ánh mắt ấy đã khiến con tim Xuân Vũ như bị tan chảy, cô chầm chậm ngả người vào lòng bá tước. Đôi môi bá tước đỏ thắm dị thường, khẽ hôn Xuân Vũ. Bỗng nhiên miệng bá tước nhe ra hai hàm răng nhọn hoắt, Xuân Vũ thấy cổ mình lạnh tê, sau đó lại hơi âm ấm – bá tước đang hút máu cô! Xuân Vũ cảm thấy xung quanh đang quay cuồng, dường như máu của toàn thân đang rút lên cổ, rồi bị hút vào cái miệng đỏ lòm của bá tước. Vào lúc chót, máu đã bị hút cạn kiệt, bá tước khẽ hỏi cô: “Có biết tầng 19 địa ngục là gì không?” “Không! Tôi không biết!” Cô gần như nhảy bật lên khỏi giường, nhìn lên trần nhà thét to. Rồi cô ngồi xuống, khắp người đầm đìa mồ hôi, cổ họng bỏng rát. Cô cầm gương soi, thấy ở cổ có vết hằn đỏ rất rõ, như bị ai đó bóp cổ rất mạnh. Lần này thì Xuân Vũ thật sự khiếp hãi, rõ ràng trong phòng chỉ có một mình, thì ai bóp cổ cô? Lẽ nào trong phòng có u linh thật hay sao?
  5. Cô từ từ chìa tay phải ra, nhìn bàn tay trắng hồng của mình. Cô bỗng nhớ đến Thanh U và Tố Lan. Cho đến lúc này Xuân Vũ mới biết Dracula là ai. Cô nhớ đến bộ phim Mỹ “400 năm hút máu kinh hoàng”, bộ phim nổi tiếng về ma quỷ hút máu, kể về con quỷ hút máu xa xưa nhất Châu Âu – bá tước Dracula, đã đến London tìm cô con gái yêu quý của mình như thế nào. Bỗng tín hiệu tin nhắn cắt ngang dòng suy tư của Xuân Vũ: “Bạn đã đi qua 9 tầng thượng địa ngục, kể từ đây bước vào 9 tầng hạ địa ngục.”
Đồng bộ tài khoản