a ngục tầng thứ 19 - Phần 18

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:8

0
63
lượt xem
8
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 18

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

TẦNG 10 ĐỊA NGỤC Khi tỉnh dậy, Xuân Vũ mới nhìn ra đã là 10 giờ sáng. Vẫn còn may, hôm nay là chủ nhật, ngủ thêm cũng không vấn đề gì. Có lẽ nửa đêm qua xuống địa ngục quá căng thẳng, nên mãi đến 4 giờ sáng cô mới ngủ được, trong đầu vẫn chập chờn khuôn mặt của bá tước Dracula nọ.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 18

  1. Phần 18 TẦNG 10 ĐỊA NGỤC Khi tỉnh dậy, Xuân Vũ mới nhìn ra đã là 10 giờ sáng. Vẫn còn may, hôm nay là chủ nhật, ngủ thêm cũng không vấn đề gì. Có lẽ nửa đêm qua xuống địa ngục quá căng thẳng, nên mãi đến 4 giờ sáng cô mới ngủ được, trong đầu vẫn chập chờn khuôn mặt của bá tước Dracula nọ. Thật kỳ lạ, xưa nay cô chưa từng gặp Dracula, hình ảnh vị bá tước này trong phim, cũng đã quên từ lâu; chỉ qua mấy hàng chữ trong tin nhắn, thế mà khuôn mặt trẻ trung tuấn tú ấy lại hiện lên rõ mồn một, khắc sâu trong tâm trí cô. Cô chợt nhớ đến buổi chiều hôm qua nhìn thấy chân dung hoạ sỹ Mazolini trên mạng, khuôn mặt ấy hình như rất giống bá tước Dracula. Chẳng lẽ là bắt nguồn từ Mazolini? Lại còn tin nhắn cuối cùng trong đêm qua nữa, khác với những tin mọi ngày, nói là “đã đi qua 9 tầng thượng địa ngục, nay bước vào 9 tầng hạ”. Nói thế tức là đã đi được một nửa địa ngục, tính ra, địa ngục chỉ là 18 tầng? Thế thì tầng 19 ở đâu? Tâm trí cô mỗi lúc một rối bời, cô vội trèo xuống sàn, đứng soi gương. Sắc mặt trắng nhợt và đôi mắt đờ đẫn, tóc bết mồ hôi… cô thấy thật tủi thân. Ký túc xá nữ sinh chiều ngày chủ nhật im lìm, chỉ còn mình Xuân Vũ đứng bên cửa sổ ngây nhìn ra ngoài. Trước kia, ngày chủ nhật cô thường cùng Thanh U đi ra phố, tuy chẳng mua được thứ gì đáng nói, nhưng chặng đường từ “Xuân Pari” đến đường “Isetan” vẫn đem lại cho các nữ sinh một cảm giác tự chủ rất dễ chịu. Chỉ có Nam Tiểu Cầm thì hễ đến tối thứ sáu là lỉnh về nhà, bỏ Xuân Vũ ở lại. Xuân Vũ vốn sinh ra và lớn lên ở đây, nhưng cô đã từ lâu không còn nhà mà về nữa. Với cô, ký túc xá này chính là nhà, các bạn cùng phòng chính là người thân của mình. Nhưng căn nhà này đã bị các u linh chiếm cứ. Cô bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Đã lâu lắm chẳng có ai đến gõ cửa căn phòng này. Cô vội bước ra mở cửa, thì ra là anh cảnh sát Diệp Tiêu – vị khách không mời mà đến. Xuân Vũ cúi đầu. Diệp Tiêu thư thả bước vào, nhìn khắp căn phòng một lượt rồi nói: “Chủ nhật, lại ngồi nhà một mình, không đi chơi đâu à?” “Bấy lâu nay tôi bận chuẩn bị luận văn, nên chẳng còn thì giờ nữa.” Thực ra thì cô chỉ ngồi nghệt ra trong phòng. Kể cũng đúng thôi, gặp phải những chuyện khó bề tưởng tượng như thế, thì còn tâm trí nào mà đi chơi? Diệp Tiêu nhìn những cái giường bỏ trống, nói:
  2. “Xuân Vũ, tôi cũng đã biết cả. Ba cô bạn cùng phòng trong vòng hơn chục ngày, Thanh U thì tự sát, Văn Nhã thì mắc bệnh tâm thần, Tiểu Cầm thì bị tai nạn giao thông. Hiện nay chỉ còn mình cô…” “Anh nói đúng, nhưng anh khỏi cần quan tâm, họ hoặc là tự sát hoặc là gặp tai nạn bất ngờ – không cần anh can thiệp đâu!”. Chẳng rõ Xuân Vũ lấy đâu ra can đảm, nói với anh cảnh sát những câu rất cứng rắn. Diệp Tiêu cũng hơi thấy bất ngờ, nghĩ rằng cô gái này đã chín chắn lên rất nhiều, có lẽ là kể từ sau những trải nghiệm ở cái thôn hẻo lánh nọ. Anh lắc đầu: “Cô đã khác xưa!” “Có lẽ tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn.” “Đúng. Nếu một cô gái khác gặp phải tình hình như cô, chắc đã suy sụp rồi!” “Xin lỗi, anh Diệp Tiêu đến để hỏi tôi về những điều này à?” Diệp Tiêu lắc đầu với một ngụ ý sâu xa: “Tất nhiên không phải thế. Cô hãy kể cho tôi tất cả những điều mình biết, đừng nên bỏ sót một chi tiết nào.” Xuân Vũ thấy hơi sợ hãi, cô tránh ánh mắt sắc sảo của anh, cúi đầu khẽ nói: “Tôi không biết có thể nói gì với anh…” “Ví dụ, về cái số máy nhắn tin bí hiểm ấy?” “Số máy nào?” Giọng nói của Xuân Vũ không thể che giấu nổi sự hoang mang trong mắt cô. Diệp Tiêu bước lại gần: “Số máy xxxxx741111”. “Anh cũng biết à?” “Biết chứ! Cô có hiểu 741111 nói lên điều gì không?” Anh ngừng bặt một hồi lâu, rồi lạnh lùng nói ra một từ tiếng Anh “HELL”. “Địa ngục?” Xuân Vũ sờ lên cổ mình, thốt lên. Cô thật sự không ngờ! “Nhìn mắt cô, tôi biết trong đó có ẩn chứa những điều gì, không giấu được tôi đâu. Xuân Vũ, cô đã từng để lại cho tôi ấn tượng rất sâu, tôi luôn muốn giúp đỡ cô. Bây giờ cô hãy kể cho tôi biết tất cả, được không?”
  3. Xuân Vũ khẽ thở dài, cô hiểu rằng mình chẳng thể né tránh. Nhưng nên bắt đầu kể từ đâu? Cô lặng lẽ ngồi xuống, nghĩ ngợi. Rồi bắt đầu nói về cái hôm cùng Thanh U đi đến toà nhà ma. Cô lần lượt kể về các sự việc ly kỳ sau khi từ nhà ma trở về, về các cử chỉ của Thanh U như bị ma ám lúc nửa đêm, cho đến khi cô phát hiện ra Thanh U đã chết ở nhà ma. Diệp Tiêu đặc biệt hưng phấn khi biết rằng tin nhắn cuối cùng vào di động của Thanh U là mấy chứ “GAME OVER”. Xuân Vũ kể về việc cô nhận được tin nhắn của Thanh U từ địa ngục, nó lôi cô vào thế giới địa ngục tối tăm, tiếp đó là chuyện Hứa Văn Nhã phát điên – kể cả câu chuyện về con khỉ nữa. Cô cũng kể cho Diệp Tiêu biết nội dung điện thoại với Tiểu Cầm lúc sáng sớm hôm nọ. Đương nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là trên di động của họ đều có tin nhắn cuối cùng là “GAME OVER”. Kể xong hết mọi chi tiết rồi, Xuân Vũ thở phào như vừa trút được gánh nặng, hình như có một cái gì đó vừa được gỡ ra khỏi người cô. Nghe xong, Diệp Tiêu im lặng hồi lâu. Anh bước đi vài bước trong phòng, rồi thong thả nói: “Hiện giờ có thể chốt lại ba điểm. Một là: Thanh U, Tố Lan và Văn Nhã đều thuộc nhóm ngón tay cái; hai là: cô nhận được tin nhắn của Thanh U gửi sau khi chết, Tiểu Cầm nhận được tin nhắn của Tố Lan gửi sau khi chết; ba là: Thanh U là bạn thân của cô, Tiểu Cầm và Văn Nhã cũng rất thân nhau.” “Thì có thể nói lên điều gì?” “Ít ra có thể nói lên một quy luật này: sau khi Thanh U hoặc Tố Lan chết, thì số máy di động của họ sẽ phát tin nhắn “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không” đến máy của người bạn thân nhất.” “Nhưng họ đã chết rồi, thì ai gửi tin?” “Điều này tôi chịu không giải thích được, nhưng có thể suy đoán rằng, di động của Thanh U sẽ ghi lại số máy của cô nhiều nhất. Hai người là bạn rất thân, thì mọi ngày sẽ giao lưu với nhau nhiều nhất.” Xuân Vũ hình như đã hiểu ra: “Đúng thế, lưu trong máy của tôi mọi ngày, nhiều nhất là số máy của Thanh U.” “Với Tiểu Cầm và Tố Lan, chắc cũng tương tự như vậy.” “Tức là, chỉ cần sau khi GAME OVER, thì số máy của người ấy sẽ gửi câu hỏi “tầng 19 địa ngục” cho máy nào lưu lại số cuộc nhắn tin nhiều nhất, cứ như vậy, trò chơi địa ngục sẽ tiếp tục lan rộng.” Xuân Vũ không dám thật sự tin ở lời nói của mình, nhưng ngẫm cho kỹ thì đúng là như thế. “Nghe có vẻ như cuốn băng hình đáng nguyền rủa kia?”
  4. Diệp Tiêu cúi đầu nghĩ ngợi, rồi nói: “Mấy hôm nay cô có chơi trò chơi địa ngục không?” “Tôi không cho rằng đó là trò chơi. Mà là…” Chính cô cũng không thể nói cho rõ, nó là một thứ thể nghiệm cuộc sống hay chỉ thuần tuý là ảo giác? “Đừng nên trả lời các tin nhắn ấy nữa, chuyện này cứ để tôi giải quyết cho!” Diệp Tiêu nói bằng một giọng hiền hoà, anh nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Xuân Vũ. “Cô có còn hay ngủ mê nữa không?” “Không!” Ánh mắt Xuân Vũ tỏ ra rất vững vàng. “Đã nửa năm nay tôi không gặp ác mộng gì nữa.” “Xin lỗi, có lẽ tôi chẳng nên hỏi điều này. Cô đã cứng cỏi lên rất nhiều.” Diệp Tiêu mỉm cười chào Xuân Vũ, rồi ra về. Nhưng anh chưa ra cổng trường vội, anh đến một nơi khác trong khuôn viên nhà trường. Đó là “nhà ma”. Vì đang là ngày chủ nhật, nên Diệp Tiêu chỉ có thể tìm gặp thầy giáo trực ban. Thầy giáo này cho rằng Diệp Tiêu có phần khó hiểu, nhưng thôi, anh ta là cảnh sát, nên ông vẫn dẫn anh đến “nhà ma”. Hình như ông cũng hơi sợ “nhà ma”, nên vừa bước vào đến cửa, ông đã quay ra ngay, chỉ dặn Diệp Tiêu liệu mà ra cho sớm. Lúc này là 4 giờ 30 chiều, chừng nửa giờ nữa thì trời tối. Diệp Tiêu nhìn toà nhà cũ kỹ, thấy rất bình thường, không có gì lạ. Anh nhìn lên cửa sổ tầng hai, Xuân Vũ nói là đã chụp ảnh, thấy có bóng ma ở đó. Nhưng lúc này chẳng thấy gì hết. Anh nhìn cửa chính đang bị khoá, bèn đi vòng sang một bên, thì thấy có một cửa ngách, xem ra, hình như cách đây không lâu đã có người ra vào. Anh chầm chậm bước vào nhà ma, hành lang tối om cứ như nhà hầm. Anh rút đèn pin trong túi ra, quét một đường, rồi tìm đến cầu thang. Tầng hai hơi lờ mờ sáng, nhưng anh chỉ nhìn thoáng qua chứ không vào kiểm tra từng gian phòng. Khi bước đến cầu thang tầng ba, bỗng nghe thấy tầng trên đó có những tiếng động khe khẽ, anh sững ngay lại. Khu “nhà ma” đóng cửa bao năm năm lại có “người” ở trên kia hay sao? Diệp Tiêu gắng trấn tĩnh, rồi anh nhón chân nhẹ bước lên. Hành lang tầng ba tối om, chỉ thấy một lớp bụi dày.
  5. Những âm thanh kỳ lạ kia bỗng lại nổi lên. Bất chợt hình như có cái gì đó rơi lên đầu Diệp Tiêu, mịn, mềm, hơi âm ấm, ở giữa có cái gì đó hơi cứng. Anh cảm thấy cái vật mềm mịn này đang vuốt ve khuôn mặt anh. Anh nhảy dựng lên, thì không thấy nó đâu nữa. Anh nhìn khắp xung quanh, chưa kịp định thần thì bỗng nhìn thấy một đôi mắt ở góc hành lang. Đó là một đôi mắt mèo. Có một con mèo, đúng ra là con mèo đen. Nó đang mở to mắt, lừ lừ nhìn thẳng vào Diệp Tiêu đang hoang mang lúng túng. Con mèo đen có đôi mắt màu vàng, trong bóng tối âm âm phát ra luồng sáng như của một u linh. Biết đâu… chính nó là u linh? Diệp Tiêu can đảm bước đến gần, thì con mèo quay ngoắt, chạy vào một cái cửa. Anh đuổi theo rất nhanh, chạy vào căn phòng thì không thấy gì cả, bên trong trống trơn. Con mèo đã đi đâu? Anh bước đến bên cửa sổ nhìn ra, trời lúc này đã hơi sẫm lại, bên ngoài bức tường vây có một bãi để xe, xa hơn nữa có vài chục toà nhà cao tầng. Ra khỏi căn phòng, Diệp Tiêu nhìn lại hành lang tầng ba một lượt, không đi từng phòng để tìm làm gì, anh bước xuống cầu thang. Vẫn theo lối cửa ngách, anh ra khỏi toà nhà, rồi lại ngoái nhìn nó. Lúc này anh mới thật sự thấm thía cái cảm giác của Xuân Vũ và Thanh U khi vào khu nhà này. Toà nhà ma và cái chết của Thanh U có liên quan gì không? Lúc này một cơn gió lạnh bỗng lao xao tràn đến, Diệp Tiêu rảo bước rời khỏi cái chốn có vong linh này. Đêm. Phòng ký túc xá nữ sinh. Tín hiệu tin nhắn lại vang lên, Xuân Vũ nhìn đồng hồ, mới là 10 giờ, ai nhắn tin nhỉ? Ngón cái cẩn trọng nhấn nút, thì ra chỉ là một tin “rác”, nói là công ty X tổ chức xổ số cho các thuê bao di dộng, bạn đã trúng số độc đắc xe hơi Mercedes, thì liên hệ theo số máy xx… Hàng ngày cô thường nhận được không ít những tin nhắn đại loại như thế, và đều xoá luôn, vì nếu trả lời họ thì mình bị tính tiền. Hện giờ di động của Xuân Vũ vẫn đang lưu hàng chục tin nhắn, cô mở ra xem lần lượt. Phần lớn đều là các tin trước kia Thanh U gửi cho cô, chủ yếu là những câu hài
  6. hước pha trò, hoặc chúc mừng nhân ngày lễ tết. Tuy ở giường trên giường dưới kề nhau, nhưng cả hai vẫn thích tin nhắn, bởi vì “giá thành chúc mừng” chỉ có một hào thôi mà! Có những lần tin nhắn của Thanh U hết sức khôi hài, khiến Xuân Vũ bò lăn ra mà cười. Giờ đây thì cười gì được nữa, chỉ thấy chua xót mà thôi. Bạn đã chết rồi. Xem lại các tin nhắn còn lưu giữ này, Xuân Vũ có cảm giác chúng giống như một thứ “lời trối trăng”, mãi mãi nằm lại ở di động của cô. Đúng thế, giả sử một ai đó chết đi, thì tin nhắn của họ còn nằm lại máy người khác sẽ thành những lời cuối cùng để lại. Nếu coi những hàng chữ hài hước gây cười này là “lời trối trăng” thì cũng có thể xem chúng là một phương thức đặc sắc để từ biệt thế gian của xã hội hiện đại! Nghe nói hiện nay còn có “tiểu thuyết tin nhắn”, mỗi lần đăng 70 chữ, để người ta đọc trên màn hình. Nếu đăng tiểu thuyết kinh dị thì sao? Người ta có thể chui trong chăn tối om mà đọc mỗi ngày một đoạn “kinh dị”, thì sẽ có những đêm hồi hộp biết mấy! Ít ra là chính Xuân Vũ cũng đang nếm trải những tin nhắn địa ngục! Nhân lúc còn chưa quá khuya, cô sắp xếp lại tủ sách của mình. Trong đám sách cũ om om mùi mốc, cô nhìn thấy cuốn “Thần Khúc” – bản dịch tiếng Trung Quốc, bìa xanh, chẳng rõ in năm nào. Cô không nhớ ra mình có cuốn sách này. Có lẽ hồi năm thứ hai, khi đăng ký học môn văn học nước ngoài, cô đã đọc thì phải? Cuốn sách này nói về địa ngục, nói đúng ra, đây là một bộ truyện thơ dài. Ngoài bìa in nổi bật tên tác giả – Dante. Xuân Vũ đương nhiên biết Dante là ai, đó là thi sĩ cuối cùng của Châu Âu giữa thế kỷ, cũng là thi sĩ hàng đầu của nền văn nghệ thời kỳ phục hưng. Ông sinh ở Florence nước Ý – cũng là “Phỉ Lãnh Thuý” dưới ngòi bút của Từ Chí Ma (Thi sỹ “thơ mới” tiên phong Trung Quốc nổi tiếng, nửa đầu thế kỷ 20. “Phỉ Lãnh Thuý” = một cách phiên âm Florence vào thời kỳ đó). Đã gần 11 giờ đêm, Xuân Vũ lên giường, đắp chăn đọc cuốn sách này. Cô giở mấy trang đầu, toàn là thơ in từng dòng, đọc rất vất vả. Dante sáng tác “Thần Khúc” trong những năm ông bị đi đày, gồm ba phần “Địa ngục”, “Luyện ngục” (còn gọi là tịch giới) và “Thiên đường”, mỗi phần có 33 bài thơ, cộng cả bài mở đầu, cả thảy là 100 bài thơ gồm 14232 câu. Cũng như các tác phẩm văn học Châu Âu thời giữa thế kỷ, “Thần Khúc” vận dụng các câu chuyện ảo du, Xuân Vũ cảm nhận chúng giống như các tiểu thuyết viễn tưởng ngày nay vậy. Thi sỹ Dante đã dùng ngôi thứ nhất làm nhân vật chính, miêu tả bản thân ông vào năm 35 tuổi lạc bước vào rừng sâu tối tăm. Ba con dã thú xông tới, vào thời khắc cực kỳ nguy hiểm này, mỹ nhân mà ông vẫn thầm yêu là Beatrice đã cử nhà thơ cổ La Mã Virgil đến ứng cứu, rồi đưa ông đi du lịch địa ngục và luyện ngục.
  7. “Thần Khúc” miêu tả địa ngục như một cái phễu khổng lồ trên rộng dưới hẹp, gồm chín tầng, tuỳ vào tội lỗi khi còn sống, linh hồn của kẻ có tội sẽ bị đưa vào tầng tương ứng để chịu hình phạt. Luyện ngục cũng gồm chín tầng, các linh hồn tội lỗi nếu có thể được tha thứ, thì căn cứ vào bảy loại tội lỗi của loài người, sẽ được đưa vào tầng tương ứng để sám hối, gột rửa tội lỗi. Xuân Vũ đương nhiên nhớ đến bộ phim Mỹ “Bảy đại tội” . Vậy thì, nếu địa ngục có chín tầng, luyện ngục cũng chín tầng, thì cả thảy gồm 18 tầng; tầng 19 địa ngục sẽ là cái gì? Thi sĩ Dante dường như đã không trả lời, hoặc có lẽ ông chưa từng nghĩ đến điều này. Tín hiệu tin nhắn đã vang lên, lúc này Xuân Vũ mới nhận ra đã 12 giờ đêm. Cô vội đặt “Thần Khúc” xuống, mở di động ra xem: “Bạn đã vào tầng 10 địa ngục, kể từ đêm nay sẽ bước vào 9 tầng hạ địa ngục, được thể nghiệm cuộc dạo chơi hoàn toàn mới. Hãy lựa chọn: 1. Ước một điều; 2. Lời giải câu đố bức xúc nhất; 3. Gặp người cần gặp nhất.” Không phải là một chốn kinh hãi nữa, cảm giác của cô cũng khác hẳn mấy hôm trước, đó là thể nghiệm “cuộc dạo chơi hoàn toàn mới” thật rồi? Không hiểu 9 tầng của hạ địa ngục sẽ đem đến cái gì? Cô ngớ ra nhìn màn hình, rồi chọn “1. Ước một điều”. Tin nhắn đã đến ngay. “Hít một hơi thật sâu, thầm nhẩm địa ngục, sau đó viết điều ước, gửi đi.”
  8. Điều ước? Mình có thể ước điều gì nhỉ? Xuân Vũ hít thở sâu, rồi thầm lẩm nhẩm vài lần “địa ngục”, sau đó ấn ngón tay cái: “Ước xin việc thành công.” Điều ước này có “phàm tục” quá không? Nhưng đúng là cô đang rất cần cơ hội để thực tập. Ngón cái cứ như tự động bấm phím, rồi gửi tin này đi. Rồi cô ngồi nhìn màn hình, chờ đợi. Nhưng chờ đến nửa giờ mà không thấy trả lời. Hình như tin nhắn “xin việc thành công” của mình bị rơi xuống vực sâu vô tận, không một chút hồi âm. Cô chỉ còn biết lắc đầu, nghĩ rằng ít ra cũng phải nhận được một tin “Bạn đã đi qua tầng… địa ngục” chẳng hạn? Nhưng nếu ngay cả tin này cũng “tịt” thì liệu có phải – mình đã không đi qua được tầng này? Đầu cô bỗng nảy ra một hàng chữ tiếng Anh – GAME OVER. Có phải Thanh U và Tố Lan cũng vì cái nguyên nhân này? Xuân Vũ không dám nghĩ tiếp nữa, cô chỉ thấy lưng mình toát mồ hôi, cô gần như ngã xuống giường. Cô sợ hãi tắt ngay di động, thậm chí nhấc cả pin ra. Làm thế này chắc sẽ không thể nhận cái tin GAME OVER! Cô tắt đèn đầu giường và lại chui vào chăn, cố trấn tĩnh tinh thần, nhưng tim vẫn cứ đập như điên không sao kìm lại được. Còn một nửa đêm nữa trời mới sáng, liệu địa ngục có đến không?
Đồng bộ tài khoản