a ngục tầng thứ 19 - Phần 20

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:7

0
61
lượt xem
8
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 20

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

“Trong ảnh, thấy ông ta rất điển trai, cứ như là ngôi sao bóng đá sê-ri A Italia!” Xuân Vũ thấy mình nói câu này thật dại dột, bèn trở lại vẻ nghiêm túc, hỏi: “Rồi sao nữa?” “Chỉ có thế thôi. Các số báo Tự Lâm Tây Báo từ năm 1902 thì không thấy lưu trữ.” Xuân Vũ tỏ ra thất vọng: “Thật đáng tiếc, có lẽ còn nhiều chuyện hay về Mazolini ở Trung Quốc, thậm chí còn là những điều bí ẩn nữa. Ví dụ, trong di tích cổ xưa ấy có những gì? Tại sao ông ta đi...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 20

  1. Phần 20 “Trong ảnh, thấy ông ta rất điển trai, cứ như là ngôi sao bóng đá sê-ri A Italia!” Xuân Vũ thấy mình nói câu này thật dại dột, bèn trở lại vẻ nghiêm túc, hỏi: “Rồi sao nữa?” “Chỉ có thế thôi. Các số báo Tự Lâm Tây Báo từ năm 1902 thì không thấy lưu trữ.” Xuân Vũ tỏ ra thất vọng: “Thật đáng tiếc, có lẽ còn nhiều chuyện hay về Mazolini ở Trung Quốc, thậm chí còn là những điều bí ẩn nữa. Ví dụ, trong di tích cổ xưa ấy có những gì? Tại sao ông ta đi mất hút một năm trời? Mỹ nhân Trung Quốc đó là ai? Những bí ẩn này có liên quan gì đến địa ngục?” “Có lẽ đều có quan hệ.” Cao Huyền nhíu mày, Xuân Vũ không thể nhìn thật rõ đôi mắt như có hai đồng tử ấy. Cao Huyền dọn dẹp các tờ báo trên bàn, nói: “Anh sẽ còn tiếp tục điều tra, nhất định phải tìm ra các bí ẩn về Mazolini. Và biết đâu sẽ tìm ra lời giải về nhắn tin – trò chơi địa ngục cũng nên!” “Chắc chắn Mazolini chính là chiếc chìa khoá, chúng ta phải tìm ra nó!” Cao Huyền xếp ngay ngắn các tờ báo cũ, rồi đặt nó vào chiếc tủ sắt to ở phía trong nhà kho. Lúc bước xuống cái cầu thang gỗ ọp ẹp, Cao Huyền bỗng hỏi Xuân Vũ: “Em có rỗi không?” Xuân Vũ hơi hồi hộp, nắm chặt tay vịn cầu thang nói: “Có việc gì ạ?” “Không. Anh chỉ muốn mời em đến gallery tranh của anh ngồi chơi.” “Gallery bên bờ sông Tô Châu? Đường khá xa, trời thì lại sắp tối…” “Không lo. Anh lái xe đưa em đi, rồi lại tiễn em về.” Lúc này Xuân Vũ mới tiếp tục bước xuống cầu thang, khẽ nói: “Được ạ. Cái chính là đừng về muộn quá.” Rời khỏi nhà thư viện chẳng khác nào cái nhà mồ này, Cao Huyền cùng Xuân Vũ rảo bước đến bãi để xe, họ đi ngang qua tường vây bên toà nhà ma. Xuân Vũ không muốn tiếp cận nơi này, cô cúi đầu chạy chậm để qua cho nhanh. Cao Huyền đi sát phía sau, nói: “Sao căng thẳng thế? Ngày nào anh cũng đi qua đây…” Xe của Cao Huyền đỗ mãi tận phía trong, đó là chiếc xe Passat (ôtô do Thượng Hải sản xuất) màu trắng. Xuân Vũ ngồi ghế bên phải Cao Huyền, anh giúp cô thắt dây an toàn, rồi nhanh chóng phóng đi.
  2. Trên đường, thấy trời đang sẫm dần, phố chưa lên đèn, phần lớn mọi người đi đường đều là các công nhân viên chức vừa tan tầm, đang mải miết trở về nhà. Xuân Vũ nhìn khung cảnh bên ngoài cửa kính xe, nói: “Có những lúc em thấy mình rất gần họ, nhưng có lúc lại thấy rất xa họ.” “Em nói về những người sống quanh em à?” Cao Huyền dừng xe trước đèn đỏ. “Cũng gần như thế. Em luôn cảm thấy hình như mình sống ở một thế giới khác.” “Tại sao thế? Chắc là vì những chuyện trước đây?” “Ngày trước…” Cô bỗng như bị một cái gì đó đâm nhói, cô vội nhắm nghiền mắt. Cái bóng gớm ghiếc ấy lại hiện lên trong óc, khiến cô run run hồi lâu không nói được câu gì. Lại gặp đèn đỏ. Ánh mắt như có sức mạnh thấu thị của Cao Huyền chăm chú nhìn cô: “Em sao thế?” Xuân Vũ cười, lắc đầu, rồi nói lảng sang chuyện khác: “Tại sao anh đưa em đến phòng tranh của anh?” “Vì anh muốn cho em một niềm vui bất ngờ nho nhỏ.” Nửa giờ sau, Cao Huyền đưa Xuân Vũ đến trước một toà nhà lớn bên bờ sông Tô Châu, có lẽ toà nhà này xây vào những năm 30 thế kỷ 20. Dọc bờ sông có một số gallery nghệ thuật, phòng tranh của Cao Huyền nằm ở vị trí kém nổi bật nhất, chỉ có bề mặt nho nhỏ, phía trên treo tấm biển “Phòng tranh Tý Dạ”. “Phòng tranh Tý Dạ (Tý Dạ = Nửa Đêm) – cái tên thật đặc biệt!” Cao Huyền mỉm cười, dẫn cô bước vào. Thực ra nó là một hành lang hẹp và sâu, hai bên treo các bức tranh sơn dầu. Đi vào nơi đầy mùi thuốc vẽ này, cô có cảm giác như bước vào một thế kỷ khác. Các bức tranh đều vẽ theo phong cách cổ điển, phần lớn là sao lại các tác phẩm thời kỳ phục hưng, có một số là tranh chân dung người Trung Quốc. Xuân Vũ vừa xem vừa hỏi: “Tất cả đều là anh vẽ à?” “Không. Anh chỉ vẽ một số ít thôi. Anh mở phòng tranh này thực ra không nhằm mục đích kiếm tiền, chủ yếu là vì thấy cách sống này rất tự do.” Cao Huyền bước đến chỗ cầu thang, nơi tận cùng của hành lang. “Chúng ta lên gác xem!” Xuân Vũ bước theo, lên chiếc cầu thang khá dốc, rồi vào một căn phòng rộng rãi. Ở vị trí bắt mắt nhất ngay khi vừa vào cửa, cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc – chính là cô.
  3. Cô đứng sững người, rồi lùi lại mấy bước, sau đó mới tin rằng mình đã không nhìn nhầm – đó là bức tranh sơn dầu mà cô ngồi làm người mẫu, đang được treo trên tường một cách kiêu hãnh. Đương nhiên cô không thể quên cái buổi chiều hôm ấy trong căn phòng nhỏ ở Khoa Mỹ thuật. Cô đã ngồi vài giờ trước mặt Cao Huyền, để rồi sáng tạo nên bức tranh này; cô đã trở thành “người trong tranh” đang lặng yên ngồi trong ánh dương mùa đông, ánh sát dìu dịu lan trên làn da, nền tối phía sau đã tôn vinh cô như một nữ thánh. Nét vẽ của Cao Huyền đã diễn tả ánh mắt Xuân Vũ êm đềm bình lặng dường như đã lãng quên cả cõi trần thế. Sau một hồi lâu cô mới như tỉnh táo trở lại, và nói: “Đây là niềm vui bất ngờ anh dành cho em à?” “Đúng thế. Anh treo bức tranh này ở nơi trang trọng nhất của gallery, nhưng cũng ghi rõ là không bán, chỉ có thể thưởng thức chứ không mua bán. Hôm qua có một nhà sưu tầm đến đây, vừa nhìn thấy đã ưng ngay, xin trả giá 10 vạn. Nhưng anh nói, dù 1 triệu cũng không bán.” “Anh cho rằng đây là bức tranh tuyệt vời nhất ở đây à?” “Đúng! Tuy chỉ là một bức tranh nho nhỏ, chưa thể gọi là tác phẩm lớn, nhưng bức tranh này có một sự sâu lắng đặc biệt, nó có thể khiến tâm hồn con người rung động hơn cả những tác phẩm lớn. Em nhìn mà xem: ánh mắt, làn môi, nét cằm của em trong tranh… Kiệt tác chân chính không nằm ở chỗ kích thước to nhỏ, mà là ở linh hồn của nó – đây là một bức tranh rất có hồn!” Nghe anh nói vô số những mỹ từ, Xuân Vũ thấy có phần ngượng nghịu: “Thế thì, hồn của tác phẩm là thứ gì ạ?” “Điều này thì không ai có thể nói cho rõ được. Chính vì không thể diễn tả cho rõ nên mới là đáng quý, mới là cái mà rất nhiều hoạ sỹ phải gian khổ tìm tòi suốt cả cuộc đời. Anh rất cảm ơn Xuân Vũ, em đã khiến anh tìm lại được cái hồn của tranh. Đã nhiều năm qua anh không tìm thấy cái cảm giác này.” “Anh không cần phải cảm ơn. Em chỉ ngồi cho gọi là có mà thôi! Điều quan trọng là anh vẽ rất đẹp.” “Không! Với một tác phẩm tốt, thì người mẫu là rất quan trọng. Anh cảm thấy bức tranh này không chỉ do mình anh sáng tác, mà là hai chúng ta cùng sáng tạo nên.” “Kìa đừng nói thế nữa, sao có thể coi em là cùng sáng tác?” “Trước giá vẽ, tư thế ngồi, ánh mắt, dáng vẻ của em toát ra… tất cả mọi điều em đã làm, đều không ai có thể lặp lại! Em xem, như thế có được coi là sáng tác không?”
  4. Cao Huyền bước đến bên cửa sổ, có phần xúc động. “Bản chất của sáng tác là duy nhất – chỉ có một. Và, Xuân Vũ chính là người duy nhất – chỉ có một!” Xuân Vũ lắc đầu, nói: “Em nghĩ ai ai cũng là duy nhất – chỉ có một.” “Không! Con người vẫn có sự phân biệt: phần lớn mọi người đều là bình thường, chỉ có một số rất ít là hoàn mỹ.” “Ít ra là em chẳng thể gọi là hoàn mỹ gì. Em thấy mình vẫn còn… rất nhiều điểm không hoàn mỹ.” Cô bỗng cảm thấy trong lòng nao nao, vội tỳ tay vào cửa sổ. Đứng đây nhìn ra, có thể thấy dòng sông Tô Châu đang lặng lẽ trôi. Trời đã gần tối hẳn, những ánh đèn lung linh từ khu cao ốc đối diện hắt xuống, gần như soi sáng một nửa dòng sông. Cao Huyền mở cửa sổ, làn giá lạnh ùa vào thổi tung mái tóc Xuân Vũ. Anh ngó ra ngoài nhìn, lim dim mắt, nói: “Tối tối anh thường ngắm dòng sông, giống như hồi du học Châu Âu tối nào cũng ngắm dòng sông Thames.” “Anh ở ngay nhà này à?” Cao Huyền chỉ lên trần nhà: “Đúng, anh ở gian gác trên.” Xuân Vũ vuốt những lọn tóc đang tung bay, nói: “Dân nghệ sĩ các anh thật biết chọn chỗ ở!” “Chúng ta đi ăn 1 chút gì nhé!” Cao Huyền nhìn lại bức tranh trên tường rồi lại nhìn Xuân Vũ, anh đóng cửa sổ lại. Ra khỏi cửa phòng tranh ở tầng trệt, Xuân Vũ cúi đầu, nói: “Xin lỗi, em muốn trở về trường cho sớm…” “Em không đói à?” “Không. Trưa nay em ăn khá muộn, bây giờ vẫn không thấy đói.” Cô lại nhìn toà nhà trước mặt, tim bỗng đập nhanh. “Em có thể tự về mà!” Cao Huyền lắc đầu: “Xuân Vũ! Anh chẳng biết nói thế nào… anh thấy em rất khác những cô gái khác.” “Chắc là họ rất mong được cùng ngồi ăn với anh chứ gì?” Câu này khiến Cao Huyền có phần ngượng nghịu: “Vì em khác với số đông, nên anh mới rất chú ý đến em. Nếu em cũng như họ, thì em cũng không thể trở thành người trong tranh của anh!”
  5. Nói rồi, anh ngồi vào xe, vẫy vẫy Xuân Vũ: “Em đang muốn sớm về trường chứ gì, anh đưa em về!” Bảy giờ tối họ đã về đến trường. Khi lái vào bãi đỗ xe, Cao Huyền không bảo Xuân Vũ xuống xe. Anh đăm đăm nhìn về phía trước, nói: “Mấy hôm nay, ngoài trò chơi địa ngục bí hiểm ra, anh còn suy nghĩ một điều khác…” Xuân Vũ hơi cảm thấy bất an, hỏi: “Về điều gì ạ? Có liên quan đến em phải không?” “Em thật thông minh! Mấy hôm nay anh đang nghĩ ngợi, tại sao em lại không như các cô gái khác?” “Có lẽ là do bản tính trời sinh.” Cao Huyền rút chìa khoá ra, nhưng vẫn chưa mở cửa xe: “Không! Hình thức có thể do trời sinh, nhưng nội tâm thì do hoàn cảnh sống tạo nên.” “Anh cho rằng nội tâm của em là thế nào?” “Anh không biết.” Khuôn mặt Cao Huyền khuất trong bóng tối của mui xe, chỉ nghe thấy giọng nói trầm trầm của anh. “Người nhà của em… có phải cũng như em không?” “Người nhà?” Xuân Vũ bỗng đưa tay lên áp vào ngực. Cô biết Cao Huyền không thể nhìn rõ nét mặt cô, cô từ từ nhắm mắt lại, nói rất khẽ: “Xin anh đừng hỏi em về điều này.” Cao Huyền bị sốc bởi câu trả lời, anh nhích lại gần cô: “Người nhà em, làm sao?” “Anh hãy kệ em!” Cô mở ngay cửa xe, bước xuống chạy vụt đi. Cao Huyền cũng ra luôn, nhưng ánh đèn ở bãi để xe rất tù mù, không nhìn thấy bóng cô đâu nữa. Thực ra, Xuân Vũ đã nấp sau một chiếc xe buýt, nước mắt tuôn trào. Cô đứng im trong bóng tối, ngẩng nhìn cũng không thấy ánh trăng. Cao Huyền đang gọi tên cô, nhưng cô vẫn im lặng, cho đến khi nghe thấy tiếng khởi động máy ôtô, Cao Huyền lái xe ra về. Xuân Vũ bước ra, đứng giữa khoảng trống ở bãi e, nhìn quanh bốn bề tối đen như mực. Cô cũng chẳng thiết lau nước mắt nữa.
  6. Cô không đi tắt về phía ký túc xá, vì sợ phải đi qua nhà ma. Ra khỏi bãi để xe, cô đi một vòng khá xa để về trường. Nhà ăn sắp đóng cửa, Xuân Vũ chỉ ăn một ít mỳ sợi còn sót lại. Đang ăn nửa chừng, cô nhận được tin nhắn của Cao Huyền: “Em đang ở đâu? Anh rất lo cho em.” Cô nghĩ một lát, rồi trả lời “Em sắp về đến phòng mình, đừng lo gì cả. Cảm ơn anh đã đưa em về.” Về đến phòng rồi, việc đầu tiên cô làm là soi gương. Các vệt nước mắt đã khô, nhưng đuôi mắt vẫn còn nét buồn thương. Cô đã lấy khăn lau mặt, rồi mở tủ cầm ra một khung ảnh cất dưới đáy tủ. Trong khung là bức ảnh đen trắng, chụp một đôi vợ chồng trẻ, với đứa con gái chừng 10 tuổi ngồi giữa. Đó là gia đình Xuân Vũ, ba người. Cô đưa ngón tay rờ lên khuôn mặt của cha, mẹ, và cô trong tấm ảnh. Cô thấy mình hồi đó rất khác với ngày nay, hồi đó chỉ là một cô gái gầy còm, trông chẳng đáng yêu chút nào. Những đứa trẻ khác thường rất tươi tắn, còn cô, thường bị người ta quên lãng, chỉ có thể ngồi khuất trong chỗ tối. Chỉ khi được ngồi vào trong lòng bố thì cô mới thấy vui, cô có thể sờ râu bố, ngửi thấy cái mùi thuốc lá thoang thoảng toát ra từ người bố, rồi thiu thiu ngủ… Xuân Vũ ấp cái khung ảnh vào lòng, gục đầu trên bàn ngủ lịm đi. Hình như linh hồn cô đã rời khỏi thể xác, bay về những năm tháng xa xưa. Cho đến lúc 12 giờ đêm, tín hiệu tin nhắn khiến cô choàng tỉnh dậy. Cô ngẩng phắt đầu, ngơ ngác nhìn khắp căn phòng, hình như có ai đó vừa gọi cô. Sau một hồi lâu cô mới mở di động ra xem, vẫn là cái số máy địa ngục ấy, cô vội xem tin nhắn: “Bạn đã vào tầng 11 địa ngục, hãy lựa chọn: 1. Lời giải câu đố bức xúc nhất; 2. Người bạn muốn gặp nhất; 3. Người mà bạn hận nhất.” Xuân Vũ đã tỉnh hẳn, cô lại cất cái khung ảnh vào tủ. Nhìn tin nhắn này, cô thầm nghĩ: thế là mình đã vào đến tầng 11 địa ngục, cứ với tốc độ này thì chẳng còn cách xa “tầng 19 địa ngục” là mấy nữa. Cô đọc lại ba khả năng lựa chọn, ánh mắt dừng ở “1. Lời giải câu đố bức xúc nhất”. Hiện giờ có quá nhiều điều bí ẩn cần giải đáp, mình nên chọn điều nào nhỉ? Xuân Vũ bỗng nghĩ đến phía sau lưng – cái giường của Thanh U, liệu có phải bạn ấy đang nhìn mình không? Ngón tay cái run run, rồi ấn “1″ để trả lời. Đối phương nhắn lại rất nhanh:
  7. “Hãy cho biết điều bí ẩn mà bạn muốn làm rõ, nguyện vọng của bạn sẽ được thực hiện.” Xuân Vũ bấm máy ngay: “Tôi muốn biết tại sao Thanh U chết?” Gửi tin này đi rồi, cô tắt di động. Có thể là do kinh hãi, cũng có thể là do hy vọng, lúc này không muốn nhận được câu trả lời gì, cô chỉ muốn chờ đợi trong yên tĩnh. Ngoài kia là đêm đông nặng nề, Xuân Vũ không biết mình sẽ đơn độc sống qua đêm nay như thế nào đây.
Đồng bộ tài khoản