a ngục tầng thứ 19 - Phần 24

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:7

0
54
lượt xem
6
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 24

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

“Trong văn phòng mà có cát à?” Minh Lượng bước lại gần, đôi mắt nhỏ nhìn chòng chọc như muốn xuyên thấu tâm tư của cô. “Nói xem, chuyện gì khiến cô phải đau buồn như thế?” “Thưa Giám đốc Lượng, tôi…”

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 24

  1. Phần 24 “Trong văn phòng mà có cát à?” Minh Lượng bước lại gần, đôi mắt nhỏ nhìn chòng chọc như muốn xuyên thấu tâm tư của cô. “Nói xem, chuyện gì khiến cô phải đau buồn như thế?” “Thưa Giám đốc Lượng, tôi…” Xuân Vũ bỗng nín lặng, không biết giải thích chuyện này ra sao, nếu nói ra chỉ e người ta cho cô là đồ tâm thần. “Chắc cô có chuyện riêng tư gì đó không tiện nói ra. Hồi tôi còn đi học, tôi cũng thế.” Minh Lượng mỉm cười thật hiếm hoi, dù chỉ là để an ủi người ta. “Không sao, dần dần cô sẽ ổn thôi mà!” “Xin lỗi, tôi bắt đầu làm việc ngay đây!” “Khi tâm trạng bất ổn mà làm việc thì dễ xảy ra sai sót. Cô cứ nghỉ 1 lát đã. Chiều, cũng nên về sớm.” Đôi mắt của Minh Lượng vẫn khiến cô sợ hãi. Anh ta còn vỗ vỗ lên vai cô, rồi quay trở về phòng làm việc của mình. CoCo lập tức quay sang Xuân Vũ, nói bô bô: “Mặt trời mọc đằng tây rồi đây! Ông chủ chưa bao giờ quan tâm tới chúng tôi, và càng chưa bao giờ nói nếu tâm trạng bất ổn thì nên nghỉ ngơi… anh ấy cứ như đã biến thành 1 người khác.” CoCo nói bóng gió như vậy khiến Xuân Vũ rất ngượng nghịu, chỉ còn biết cúi đầu, kệ cô ta nói vậy. Xuân Vũ ngồi trước màn hình vi tính, nhưng không hề nhấp chuột. Cả buổi sáng cứ thế trôi đi. Chờ mãi mới đến 2 giờ chiều, cô nghỉ sớm rồi bước ra khỏi công ty. Trên đường ra tàu điện ngầm trở về trường, cô đứng lại rất lâu ở sân ga, cô vẫn mang trong lòng 1 tia hy vọng, nhưng chuyện thần kỳ thì không thể xảy ra. Lên tàu rồi, cô không dám nhìn ô cửa kính trước mặt nữa, chỉ ngồi cúi gằm cho đến khi xuống tàu. Trở về trường, Xuân Vũ vẫn nghĩ mãi về chuyện ở tàu điện ngầm. Nửa đêm hôm qua trong trò chơi địa ngục, cô đã lựa chọn gặp người mình muốn gặp nhất – cha cô. Quả nhiên hôm nay đã gặp thật, chẳng lẽ địa ngục đã sắp đặt chuyện này – thả người đã chết ra khỏi địa ngục, lên tàu điện ngầm trong lòng đất không ánh mặt trời để gặp con gái mình?
  2. Không! Không nên nghĩ tiếp nữa, kẻo sẽ lại phát điên như Hứa Văn Nhã. Xuân Vũ thầm cảnh cáo mình. Cô mở cửa sổ căn phòng, cho làn gió lạnh thổi tung mái tóc. Cô dần dần bình tĩnh trở lại. Đứng trong gió lạnh cô nhớ lại mọi việc xảy ra mấy ngày vừa rồi, nhất là cuộc gặp gỡ Dương Á Phi hôm qua, lần đầu tiên nghe thấy tình tiết bí ẩn – Sở Sở tự sát, là do Thanh U ghen tuông gây ra, còn Thanh U thì chết ở nơi Sở Sở đã qua đời. Nếu Dương Á Phi nói đều là sự thật, thì tức là trước đó 2 năm đã có người chết ở nhà ma. Cái chết của Sở Sở chắc hồ sơ nhà trường có ghi chép lại, chỉ có hồ sơ mới chứng minh được những điều Á Phi đã nói. Và, còn có thể biết thêm vài điều gì đó, ví dụ trước kia ở nhà ma đã xảy ra những chuyện gì? Xuân Vũ đã từng đến phòng lưu trữ hồ sơ của trường để làm giúp việc chỉnh lý hồ sơ sinh viên. Có lẽ người quản lý phòng hồ sơ sẽ giúp đỡ cô. Cô lập tức ra khỏi phòng, mải miết đi qua các khu sân trường giữa buổi chiều mùa đông, rồi lẳng lặng bước vào tòa nhà hành chính của trường. Phòng hồ sơ nằm trên tầng 4, 1 vị trí khuất. Cô nhè nhẹ gõ cửa. Chị quản lý mở cửa, thoạt đầu không nhận ra Xuân Vũ, ngơ ngác hỏi: “Cô muốn tìm ai?” Khi Xuân Vũ nói rõ ý định của mình thì chị cười ré lên chế nhạo: “Cô là sinh viên, đâu có tư cách để đọc hồ sơ?” Thế là cô bị lùa ra khỏi phòng hồ sơ. Chẳng dễ chịu gì, nhưng cô sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, vì cô chợt nghĩ đến 1 người – Cao Huyền. Đứng ngay ở hành lang bên ngoài phòng hồ sơ, Xuân Vũ nhắn tin cho Cao Huyền, mời anh đến đây ngay, cũng không nói rõ lý do. Nửa giờ sau Cao Huyền đã đến – vẻ hơi hoang mang. Nhìn thấy cô, anh hạ thấp giọng hỏi luôn: “Tại sao lại bảo anh đến đây? May mà anh đang ở phòng vẽ, nếu đang ra ngoài thì có lẽ không đến được.” Xuân Vũ hơi nhích môi, nói: “Xin lỗi. Anh có thể giúp em không: anh vào phòng hồ sơ, nói là anh cần tra cứu một số hồ sơ.” Cô kể cho anh biết nguyên nhân tại sao cô lại đến đây. Cao Huyền tay đỡ cằm nghĩ ngợi, rồi nói: “Hồ sơ cách đây hai năm, chắc chắn có thể mở xem, và có thể xem các hồ sơ cũ hơn nữa.” “Ý anh là…”
  3. “Tạm đừng hỏi vội. Ta cứ vào đã rồi tính sau.”Cao Huyền vuốt lại mái tóc, rồi gõ cửa. Chị quản lý mở cửa ra, định càu nhàu, nhưng thấy một anh chàng khôi ngô khác thường đứng trước mặt chị bỗng trở nên hiền hậu dịu dàng. Thì ra là chị cũng quen Cao Huyền. “Sao hôm nay lại rỗi rãi đến chỗ em thế này?” Chị vừa nói nũng nịu vừa vội đưa tay sửa lại mái tóc. “Đã lâu không được gặp em, nên anh đến chơi nói chuyện.”Cao Huyền dám trơ trẽn nói như thế, khiến Xuân Vũ đứng sau cảm thấy hơi chạnh lòng. “Anh vào đi!” Chị ta gần như kéo anh vào, nhưng lại không ngờ đằng sau anh còn có một cô sinh viên. Cao Huyền giải thích: “Cô ấy là học trò của anh, hôm nay cùng đi tra cứu một số tư liệu.” Chị quản lý bỗng xị mặt, ngượng nghịu nói: “Cũng được, nhưng mà đừng xem quá lâu.” Nghe nói muốn tra các tư liệu về sự cố ở nhà ma, chị do dự hồi lâu. Nhưng Cao Huyền đã khéo giở khoa tán ngọt ngào, cuối cùng chị cũng cầm đám hồ sơ đó ra. Thế là Xuân Vũ đã được xem hồ sơ cách đây hai năm – báo cáo điều tra về vụ tự tử của Sở Sở. Bản báo cáo đã tường thuật chi tiết về tình hình Sở Sở tự tử ở nhà ma, có lời trình bày và làm chứng của Dương Á Phi sau đó, thậm chí có cả tờ photo lời trình bày do Thanh U viết khi tổ chức kiểm tra. Những điều Dương Á Phi kể với Xuân Vũ là đúng, hồ sơ cũng đã ghi lại rất rõ ràng. Cao Huyền xem xong bản báo cáo, anh khẽ nói: “Đây chính là tầng 1 địa ngục à?” Xuân Vũ không đáp lời. Vì cô nhìn thấy phía dưới còn nhiều hồ sơ, có một tệp khá dày, ngoài bìa viết rõ thời gian cách đây chừng tám năm. Cô thận trọng mở ra, mới thấy trong này ghi chép một bi kịch từng xảy ra ở nhà ma 8 năm về trước. Nhân vật chính của bi kịch này là một nữ sinh viên tên là Uẩn Hàm, một đêm đông giá rét 8 năm về trước đã tự tử ở một căn phòng trong nhà này. Từ đó mọi người kháo nhau rằng ở đó có ma, đám sinh viên bèn gọi khu vực này là nhà ma. Về nguyên nhân tự tử thì tài liệu này ghi rất mơ hồ, hình như là chuyện yêu đương gì đó. Trang cuối cùng, có một bức ảnh của Uẩn Hàm. Nhìn bức ảnh của cô sinh viên đã chết 8 năm về trước, Xuân Vũ ngẩn người.
  4. Đôi mắt rất hút hồn của Uẩn Hàm từ thế giới âm dương cách trở đang nhìn Xuân Vũ và Cao Huyền. Còn Xuân Vũ thì đờ ra như một pho tượng, hình như cô nhìn thấy một nửa khác đang ẩn sâu trong sinh mệnh của mình. Một phát hiện thật ghê gớm: cô gái trong ảnh giống hệt Xuân Vũ, đặc biệt là đôi mắt hút hồn. Tim Xuân Vũ đập gấp gáp, cô cố kiểm soát nhịp thở cho đều, so sánh lại Uẩn Hàm và mình, thấy rằng tuy có đôi mắt giống nhau nhưng khuôn mặt vẫn không thật giống, nét mặt Uẩn Hàm có nhiều vẻ “cổ điển” hơn. Cô bỗng nhìn sang Cao Huyền, thấy vẻ mặt anh cũng không bình thường. Rất nhạy cảm, cô đã nhận ra một điều gì đó: “Anh quen cô ấy à?” Cao Huyền lùi lại một bước, im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Đúng. Anh biết Uẩn Hàm. Đúng ra là tất cả các bạn hồi đó đều biết, vì cô ấy là hoa khôi của khoa.” “Hoa khôi của khoa?” “Phải. Tiếc rằng về sau cô ấy đã tự tử. Thực ra, lần trước đến nhà ma anh đã nói với em về chuyện này rồi.” Cao Huyền ngoảnh lại nhìn chị quản lý ngồi ở phía sau, rồi khẽ nói: “Ở đây nói chuyện không tiện, chúng ta ra ngoài kia.” Cao Huyền trả lại các tập hồ sơ, gượng cười gượng nói với chị quản lý mấy câu, rồi vội vã bước ra. Hai người ra khỏi khu nhà hành chính, lại đi trên con đường giữa những hàng cây trong sân trường. Nhưng cái đình hóng mát đã bị một đôi nam nữ “chiếm chỗ”. Xuân Vũ đành vừa đi vừa hỏi anh: “Anh có thấy em rất giống Uẩn Hàm không?” “Giống! Anh không thể phủ nhận điều này, nhưng cô ấy vẫn khác với em, có thể dễ dàng nhận ra ngay.” Xuân Vũ lại hỏi một câu còn “ác liệt” hơn: “Có phải vì nguyên nhân này mà anh có ý tiếp cận em không?” Cao Huyền dừng bước, do dự một lát rồi nói: “Anh không biết. Nhưng em cứ nhớ lại mà xem, lần đầu chúng ta gặp nhau hoàn toàn là ngẫu nhiên, sau đó thì em đến đưa anh cuốn sách… đâu có thể nói là anh có chủ ý tiếp cận em? Anh nghĩ có một nguyên nhân quan trọng hơn, là chúng ta đều cùng chơi trò chơi địa ngục.” Đến lúc này Xuân Vũ mới thấy dịu trở lại, và cũng hiểu rằng mình chẳng có quyền trách cứ Cao Huyền, cô hạ thấp giọng: “Có phải lần đầu thấy em, anh nhớ ngay đến Uẩn Hàm không?”
  5. “Điều này anh không rõ, nhưng Xuân Vũ nên tin ở chính mình, em duy nhất là em, không ai có thể thay thế được em, và em cũng không thể trở thành người thay thế cho một người nào đó.” Nghe anh nói những lời này, cảm nhận của Xuân Vũ thật khó tả. Cô nhớ lại thời thơ ấu của mình, nhớ đến cái buổi chiều mùa đông tuyết rơi đầy trời… cô cảm thấy mình đã khiến cho cha phải chết, cô chưa bao giờ thật sự thấy tự tin. Những ngày qua làm quen với Cao Huyền, lần đầu tiên cô nghĩ mình có thể trở thành “công chúa”, nhưng lúc này cô lại thấy mình vẫn là một “cô bé lọ lem”. Thấy cô không nói gì, Cao Huyền lại tiếp tục: “Xuân Vũ hãy nhìn thẳng vào mắt anh. Bây giờ anh nói nhé, em chính là em – một cô gái tên là Xuân Vũ, không phụ thuộc vào bất cứ ai, em chỉ thuộc về tâm hồn của bản thân.” “Thôi nào, anh đừng nói thêm nữa.” Cô cúi đầu, bước quanh vài bước, rồi ngẩng nhìn những cành cây trụi lá ở hai bên đường, nói: “Cảm ơn anh, Cao Huyền. Đã lâu lắm không có ai nói với em những điều như thế này.” “Anh chỉ muốn nói với em rằng, không cần bận tâm về cách nghĩ của người khác, mà điều quan trọng là cảm nhận của chính mình.” Xuân Vũ không nói gì, chỉ trầm lặng nghĩ ngợi bước đi. Cao Huyền bước theo ngay. Họ lặng lẽ đi trên con đường tĩnh mịch giữa những hàng cây. “Chúng ta nói sang chuyện khác vậy.” Xuân Vũ đã trở lại tâm trạng bình thản. “Hiện giờ chúng ta đã biết, Thanh U chết ở nhà ma là vì hai năm trước cô ấy đã phá hoại mối quan hệ giữa Dương Á Phi và Sở Sở, khiến Sở Sở phải tự tử ở nhà ma. Chết bằng cách cắn lưỡi tự tử, tương tự cách trừng phạt rút lưỡi ở địa ngục Bạt thiệt – tầng 1 địa ngục.” “Nếu nói thế thì đây là hậu quả tất yếu có tính logic nội tại?” “Đúng thế. Nhân vật thao túng cái logic này là một u linh nào đó ở chốn địa ngục.” “Chỉ có một mình Thanh U thì chưa đủ để chứng minh. Những người khác thì sao?” Xuân Vũ gần như đã tin chắc, cô gật đầu: “Bạn cùng phòng với em là Hứa Văn Nhã cũng đã từng gặp một câu chuyện rất đáng sợ…” Rồi cô kể cho Cao Huyền nghe mọi tình tiết của câu chuyện về con khỉ mà Văn Nhã đã trải qua. Cuối cùng, cô kết luận: Văn Nhã phát điên là vì con khỉ kia, Văn Nhã bị đưa xuống cái tầng địa ngục trị tội đã ngược đãi tàn sát động vật. Còn về Nam Tiểu Cầm, đã đâm xe làm cho một ông già bị thương, về sau Tiểu Cầm bị tai nạn giao thông rất kỳ cục – rất có thể là chính cô ấy va vào ôtô, cũng tức là Tiểu Cầm bị xuống cái tầng địa ngục vì đã không cứu người gặp nạn.
  6. Về Tố Lan thì chắc là cô ấy cũng có điều bí ẩn chi đây, nhưng lúc này chưa ai biết, hoặc có thể sẽ mãi mãi là một điều bí ẩn. Cao Huyền lắc đầu: “Nếu nói như em thì tức là, có tội – tất bị trừng phạt thích đáng à?” “Không. Đúng ra là họ đã từng sai lầm, nhưng hoàn toàn không đáng phải chịu những hậu quả như thế.” Xuân Vũ cảm thấy đầu óc mình hơi lộn xộn, cô chỉ còn biết nói một cách ngô nghê. “Chúng ta đều phải sống… sống cho yên vui.” “Xuân Vũ, em sẽ không sao cả!” Nhưng cô chỉ gượng cười: “Thôi nào, em biết anh đang an ủi em.” Họ đi tiếp trên con đường nhỏ, Xuân Vũ không kể cho Cao Huyền biết sự việc xảy ra ở tàu điện ngầm sáng nay, có lẽ dù kể lại thì chẳng ai chịu tin. Cô bỗng nói mình thấy lạnh, vội vã chào Cao Huyền, rồi rảo bước về khu ký túc xá. Đã gần nửa đêm, căn phòng vẫn sáng đèn. Lại là một đêm dài một mình một bóng. Xuân Vũ lặng lẽ ngồi trước cửa sổ, nhìn chiếc di động Samsung của mình, chờ tin nhắn từ địa ngục. Cô đã nhìn thấy người cha qua đời từ lâu, liệu cô còn có nguyện vọng gì nữa?” Đúng 12 giờ đêm. Tín hiệu vang lên rất chuẩn giờ, vẫn là số máy ấy, cô mở xem tin nhắn: “Bạn đã vào tầng 13 địa ngục, hãy lựa chọn: 1. Người mà bạn hận nhất; 2. Cơn ác mộng đáng sợ nhất; 3. Nơi bạn muốn đến nhất.” Xuân Vũ nín thở, bình tĩnh suy nghĩ một lúc. Ánh mắt cô bỗng trở nên rất đáng sợ, dường như tràn ngập sát khí. Cô từ từ nhấn “1. Người mà bạn hận nhất.” Trong chớp mắt, một khuôn mặt tràn ra như làn sương khói, cô biết đây chỉ là ảo giác, cô gắng bình thản nhớ lại cái khuôn mặt đó, nhớ lại cái đêm đáng sợ ấy… Địa ngục đã trả lời: “Người mà bạn hận nhất là ai? Bạn sẽ có cơ hội để trả thù.” Ánh mắt Xuân Vũ vẫn rất đáng sợ, hình như cô đã biến thành một người khác. Như khắc chữ trên gỗ, ngón cái của cô nhấn các phím thật mạnh, màn hình hiện lên hai chữ: Bố dượng.
  7. Và lập tức gửi tin nhắn này đi. Cuối cùng, như ho bật ra một hòn đá đang chẹn nơi lồng ngực, Xuân Vũ thét lên một tiếng. Cô cảm thấy mình chưa bao giờ điên rồ như lúc này.
Đồng bộ tài khoản