a ngục tầng thứ 19 - Phần 28

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
74
lượt xem
11
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 28

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

TẦNG 16 ĐỊA NGỤC Hôm nay thứ 7, đầu giờ buổi sáng, khu ký túc xá nữ sinh yên tĩnh lạ thường. Xuân Vũ dậy từ rất sớm, cô vận động cho cơ thể nhẹ nhõm dễ chịu, đi đôi giày thể thao mới toanh, sắp xếp chiếc xắc du lịch. Soi gương, thấy mình tuy chưa phải là sắc nước hương trời nhưng ít ra cũng khiến khối chàng sinh viên phải khao khát!

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 28

  1. Phần 28 TẦNG 16 ĐỊA NGỤC Hôm nay thứ 7, đầu giờ buổi sáng, khu ký túc xá nữ sinh yên tĩnh lạ thường. Xuân Vũ dậy từ rất sớm, cô vận động cho cơ thể nhẹ nhõm dễ chịu, đi đôi giày thể thao mới toanh, sắp xếp chiếc xắc du lịch. Soi gương, thấy mình tuy chưa phải là sắc nước hương trời nhưng ít ra cũng khiến khối chàng sinh viên phải khao khát! Đúng 8 giờ, Cao Huyền đã đứng chờ bên dưới. Anh cũng đã chuẩn bị đầy đủ, anh mặc bộ đồ thể thao trông đầy vẻ hào hứng, đứng giữa sân trường ngày đông giá lạnh, trông rất có phong độ “hạc lập kê quần” (hạc đứng giữa đàn gà, ý nói nổi trội, nổi bật). Xuân Vũ chạy xuống sân, khẽ gật đầu chào Cao Huyền. Hình như họ rất hiểu ý nhau nên không ai lên tiếng, chỉ cùng rảo bước về phía bãi để xe. Sau khi lên ô tô của Cao Huyền, cô mới nhận ra có rất nhiều thứ xếp ở phía sau xe, anh nói đó là những thứ thiết yếu dành cho một chuyến lữ hành. Trước khi tra chìa khóa điện khởi động máy, anh khẽ hỏi cô: “Xuân Vũ đã quyết định và sẽ không hối hận chứ?” Xuân Vũ ngồi ghế bên cạnh anh, chỉ im lặng giây lát rồi nói quả quyết: “Em không hối hận, ta đi thôi!” “Được!” – Cao Huyền nổ máy. “Mục tiêu: núi Thiên Thương – bắc Chiết Giang!” Sáng thứ 7 đường không bị tắc xe, họ đã nhanh chóng ra khỏi thành phố, bon trên đường cao tốc chạy về phía bắc Chiết Giang. Chiếc xe Passat lao vun vút, Xuân Vũ cũng đã thắt dây an toàn, dõi nhìn những cánh đồng mùa đông đang lùi nhanh về phía sau. Vào mùa này vùng ngoại ô không có màu xanh, chỉ thấy 1 vùng đất trời xam xám với những cây cối héo khô. Cô nhìn sang Cao Huyền, chỉ thấy anh tập trung nhìn về phía trước, vẻ mặt rất nặng nề. Xuân Vũ không nén được khẽ hỏi: “Sao trông anh nghiêm nghị khiếp thế? Cứ như là sắp bị lên pháp trường!” Cao Huyền bật cười: “Em ví von rất không sát! Phải nói là như xuống địa ngục chứ!” “Xuống địa ngục?” Cô lè lưỡi, không nói gì nữa, tim bỗng đập nhanh 1 cách khó hiểu. Xe đang mở hơi nóng để sưởi, người thì bị dây an toàn níu chặt, Xuân Vũ thấy ngực căng tức, đành kéo phec-mơ-tuya áo xuống vậy. Đây là lần đầu tiên cô đi xa cùng với 1 nam giới. Mọi ngày cô vẫn luôn nhắc mình phải cẩn thận, nhưng ánh mắt của Cao Huyền đã khiến
  2. cô không thể từ chối. Đã là “đang trên đường” rồi thì giao vận mệnh cho anh ấy vậy, trong bất kỳ tình huống nào cũng phải hết sức tin cậy ở anh, nếu không, tâm lý mình sẽ không thể nào yên được 1 phút. Khi xe đã chạy được hơn 2 tiếng đồng hồ, điệu nhạc “Phá gió đông” bỗng vang lên, Xuân Vũ mở di động nghe ngay. Không ngờ lại là cảnh sát Diệp Tiêu gọi điện. “Xuân Vũ, cô đang ở đâu vậy?” “Tôi đang đi…” Cô nhìn sang Cao Huyền rồi nói tiếp: “Tôi đi du lịch núi Mạc Can, lúc này đang trên đường.” “Tôi muốn hỏi câu này: cô có biết tình hình Tố Lan mấy tháng trước đây không?” “Tố Lan?” “Phải! Tôi nghe mấy bạn nữ sinh nói, tháng trước Tố Lan đã đi làm ở 1 công ty, sau đó không rõ tại sao đã nghỉ việc. Cô khá thân với Tố Lan, nên đoán rằng cô sẽ biết?” Xuân Vũ nhớ đến phát hiện của mình hôm qua ở công ty, cô do dự giây lát rồi nói: “Tôi có biết công ty mà Tố Lan đã đến làm.” Tiếp đó, cô cho Diệp Tiêu biết tên công ty và địa chỉ, rồi tắt máy. Cao Huyền hơi ngoảnh đầu sang hỏi: “Tố Lan là cô sinh viên ở cạnh phòng em à?” “Vâng. Bạn ấy đã từng làm ở công ty em đang làm. Không hiểu tại sao Diệp Tiêu lại hỏi điều này…” Cao Huyền im lặng, tiếp tục chăm chú nhìn về phía trước, anh tăng tốc. Ra khỏi đường cao tốc, họ rẽ vào 1 đường quốc lộ, tiếp tục đi qua vài thị trấn nhỏ, rồi nhanh chóng đi vào vùng núi phía bắc tỉnh Chiết Giang. Núi non phương nam luôn giữ được 1 màu xanh. Xe chạy trên đường nằm giữa núi cao trùng điệp, có cảm giác khác hẳn khi đi giữa bình nguyên thoáng đãng. Xuân Vũ hé cửa kính để hưởng làn gió của chốn núi rừng. Đến trưa, họ đã đi đến 1 khu nghỉ dưỡng miền núi nằm bên đường cái. Họ dừng xe, vào ăn bữa trưa. Người ở đây cho biết sau quả núi lớn này là núi Thiên Thương, đi đường men theo ven núi có thể lên đến lưng chừng núi. Xuân Vũ nhìn về phía núi Thiên Cùng, quả núi ấy không hùng vĩ gì, nhưng 2 bên ngọn núi chính lại chằng chịt những trái núi nhấp nhô, tất cả đều được rừng xanh bao phủ dày đặc, phạm vi hình như rất rộng, có 1 nét thâm sâu khó lường.
  3. Cô nói có phần lo lắng: “Nó rộng như thế kia, anh có biết cái di tích ấy ở chỗ nào không?” “Anh vừa hỏi thăm, họ nói đúng là trên núi có di tích thời cổ, ngành văn hóa đã từng đến khảo sát. Nhưng vì trên đó quá hẻo lánh nên họ vẫn chưa khai thác, cũng chưa bị ai phá hoại. Đi hết đường vòng bên núi, sẽ thấy 1 cây cao chọc trời, 1 con đường nhỏ ở ngay đó sẽ dẫn đến khu di tích.” Nói rồi anh lên xe, gọi Xuân Vũ lên luôn, và dặn dò: “Em nhớ ngồi cho vững.” Rẽ qua 1 chỗ ngoặt, chiếc xe chạy lên con đường vòng quanh núi. Đường này quả là nguy hiểm, 1 bên là rừng rậm, 1 bên là vách núi dựng đứng. Trong cảnh gió lạnh cắt da cắt thịt, nhìn núi đèo liên miên nối nhau, thật hãi hùng ghê sợ. Có rất nhiều đoạn đường cong, chỉ hơi sơ suất là xảy ra tai nạn ngay. Nhưng tay lái của Cao Huyền rất siêu, anh có thể nhẹ nhàng vòng qua được. Xuân Vũ chỉ có thể mím môi không dám hé răng, sợ ảnh hưởng đến sự tập trung của anh. Cảnh núi rừng giăng giăng dường như vô tận, khiến người ta có cảm giác mình càng cách xa nơi trần thế, hình như đang quay trở lại ngược thời đại cách đây mấy ngàn năm. Xe chạy khoảng hơn 2 tiếng, bỗng nhiên thấy trước mặt hết đường đi, chỉ thấy vách đá dựng ngược chắn ngang. Cao Huyền phản ứng rất nhanh, đã kịp phanh ngay lại. Anh thở 1 hơi thật dài, rồi xuống xe quan sát. Đây là điểm tận cùng của con đường núi. Xuân Vũ choàng khăn rồi cũng xuống xe. Nơi này khá cao so với mực nước biển, sẽ lạnh hơn ở dưới đồng bằng, ít ra phải là âm 4-5 độ. Cô so vai rụt cổ nhìn 4 phía và nhận ra cái cây cao chọc trời – đúng là “chọc trời”, nó phải cao bằng tòa nhà 8 tầng, thân ở gần mặt đất to tướng thật đáng nể, phải 10 người ôm không xuể. Bên cạnh gốc cây có 1 con đường nhỏ phủ đầy cành lá khô tích tụ quanh năm, con đường này ngoằn ngoèo chạy hút vào trong rừng rậm. Cao Huyền mở cửa sau xe và cốp xe, lấy ra vài cái xắc to, trông anh cứ như vận động viên leo núi. Xuân Vũ ngờ ngợ hỏi: “Anh định đem đi nhiều thế kia à?” “Lúc này đã 3 giờ chiều, dù chúng ta có tìm ra nó thì e hôm nay cũng không thể xuống núi – vì đường núi không có đèn, ban đêm lái xe xuống núi thì quá nguy hiểm.” “Tức là chúng ta phải qua đêm trên núi à?”
  4. “Đúng. Cho nên anh mới mang theo nhiều thứ như thế này.” Hình như chợt hiểu ra điều gì đó, anh mỉm cười. “Anh biết em lo chuyện gì rồi: giữa núi rừng hoang vắng, trai chưa vợ gái chưa chồng… Tuy anh chưa phải bậc chính nhân quân tử gì gì nhưng tuyệt đối không phải hạng tiểu nhân làm điều càn dỡ…” Xuân Vũ vội ngắt lời: “Kìa, anh đừng nói nữa, chỉ kẻ đầu óc cặn bã mới nghĩ đến điều đó.” “Cho nên anh chưa phải bậc chính nhân quân tử mà!” Cao Huyền cười khô không khốc khiến Xuân Vũ cảm thấy hơi sợ. Anh đưa xe vào 1 chỗ ổn định, lấy gỗ chèn vào 4 bánh, rồi khoác lên lưng 2 balô to, chỉ để Xuân Vũ xách 1 túi xắc gọn nhẹ. “Nào, chúng ta lên núi tìm bí mật về địa ngục!” Anh dõng dạc hô to, rồi cùng Xuân Vũ đi vào con đường mòn. Vừa bước vào đã có thể cảm nhận không khí của chốn sơn lâm. Cây to che kín trên đầu, ánh sáng lách xuống thưa thớt khiến mặt đường âm u khác thường, cứ như trời đã chạng vạng tối. Đang là mùa đông nhưng có thể ngửi thấy mùi lá rụng mục nát
  5. hàng trăm năm. Những tiếng chim kêu khắp đó đây, nhất là tiếng chim gõ kiến nghe thật đáng sợ, cứ như tiếng gầm giận dữ của yêu quái khiến người ta rùng mình sởn tóc. Cao Huyền đi phía trước, tỏ ra rất thận trọng, cứ cách quãng anh lại đánh dấu trên thân cây đề phòng lúc quay về lạc đường. Xuân Vũ thì luôn thấp thỏm, cô chưa bao giờ đi vào chốn rừng rậm con người ít đặt chân đến như thế này. Trước kia các cụ già thường kể rằng trong rừng sâu rất sẵn yêu quái chuyên ăn tim gan những chàng trai cô gái xinh đẹp. Khi trưởng thành rồi, cô không tin nữa, nhưng hôm nay đi vào rừng sâu thật sự, những câu nói kia của các cụ già lại vang mãi bên tai cô như những lời nguyền rủa, ngay 1 cành cây khô rơi xuống cũng khiến cô sợ toát mồ hôi. Xuân Vũ lấy di động ra nhìn, đã không còn tín hiệu của mạng, cũng tức là họ đã mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Đoạn đường phía trước đã biến thành lối mòn quanh co ngoằn ngoèo, 2 bên là rừng tre trúc vút cao rậm rạp, con đường mòn uốn lượn dường như vô tận. Họ đã đi bộ hơn 1 giờ, đôi chân Xuân Vũ như muốn gãy sụp xuống. Nhưng khi cô tuyệt vọng ngẩng đầu lên thì thấy quang cảnh trước mắt bỗng sáng hẳn ra: có 1 khoảng rộng và thoáng ở ngay giữa rừng sâu. Thì ra đây là phế tích của 1 kiến trúc cổ xưa, phần lớn đã mất mái, chỉ còn trơ trơ các bức tường đổ nát nham nhở, trông cứ như 1 công trường đang bị phá dỡ, chỉ khác là, giữa đám đổ nát chồng chất cỏ khô rậm rịt đang run rẩy trong làn gió lạnh. Xuân Vũ quên cả đôi chân đang đau nhức, cô gần như nhảy lên: “Chúng ta đã đến di tích rồi!” Nhưng Cao Huyền thì sững sờ đứng đó ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt, dường như anh đang trông thấy cổ nhân từ ngàn năm về trước. Anh lẩm bẩm: “Đây chính là Trúc Lâm tinh xá thời Đường.” “Trúc Lâm tinh xá?” Xuân Vũ cũng nghe thấy, cô lập tức ngoảnh nhìn sang. “Vào cuối thời Đường có 1 số văn nhân và họa sĩ vì muốn lánh xa cái thời loạn lạc bèn vào núi dựng nhà để ẩn cư, bắt chước Trúc Lâm thất hiền thời Ngụy-Tấn; họ gọi đây là Trúc Lâm tinh xá.” Cao Huyền bước đến bên cô, cả 2 cùng đi vào trung tâm khu di tích, trên phần nền đá khá cao có rất nhiều mảnh gạch ngói đều nung từ thời Đường. Quan sát khu nền này có thể nhận ra nơi đây vốn có hơn chục gian nhà, nhưng nay đã tan hoang chỉ còn sót 1 gian khá hoàn chỉnh, còn đủ tường và mái.
Đồng bộ tài khoản