a ngục tầng thứ 19 - Phần 3

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
50
lượt xem
13
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 3

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tiểu Cầm ở giường đối diện bỗng nhổm dậy, Tiểu Cầm cũng đã bị thức giấc, cô đưa tay lên dụi mắt, thấy Thanh U đang lượn vòng, cô lập tức kêu lên: “Cậu đang làm gì thế?” Nhưng Thanh U cứ như không hề nghe thấy, vẫn tiếp tục xoay vòng tròn. Xuân Vũ áng chừng Thanh U đã lượn đến bốn năm chục vòng rồi.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 3

  1. Phần 3 Tiểu Cầm ở giường đối diện bỗng nhổm dậy, Tiểu Cầm cũng đã bị thức giấc, cô đưa tay lên dụi mắt, thấy Thanh U đang lượn vòng, cô lập tức kêu lên: “Cậu đang làm gì thế?” Nhưng Thanh U cứ như không hề nghe thấy, vẫn tiếp tục xoay vòng tròn. Xuân Vũ áng chừng Thanh U đã lượn đến bốn năm chục vòng rồi. Văn Nhã nằm tầng dưới Tiểu Cầm cũng tỉnh dậy, thò đầu ra khỏi giường, suýt nữa thì chạm vào Thanh U. Văn Nhã sợ quá thét lên, lại co vào trong chăn, lắp bắp: “Thanh U bị trúng tà hay sao thế?” “Đừng nói bừa!” Xuân Vũ đã ra khỏi giường, xuống sàn, huơ huơ tay trước mặt Thanh U, nhưng dường như cô không nhìn thấy, vẫn tiếp tục lượn vòng. Không nén nổi nữa, Xuân Vũ đứng chắn ngay trước mặt Thanh U. Thanh U va phải Xuân Vũ, bấy giờ mới chịu dừng lại. Bộ váy ngủ màu trắng hơi rung rung, Thanh U cúi đầu, mái tóc đen rủ che kín khuôn mặt, trông chẳng khác nào một Sadako. Xuân Vũ tuy đã liên tưởng đến một điều rất đáng sợ nhưng cô vẫn ôm lấy Thanh U, lay thật mạnh để thức tỉnh bạn. Tiểu Cầm và Văn Nhã cũng bước lại cùng đánh thức Thanh U. Thanh U bỗng từ từ ngẩng đầu, tóc một bên mặt rẽ ra, một con mắt đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Xuân Vũ. Xuân Vũ chưa bao giờ nhìn thấy một ánh mắt đáng sợ như thế. Nhưng sự việc tiếp theo còn đáng sợ hơn. Thanh U mấp máy đôi môi, và buông ra một câu – “Cậu có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?” Trong khoảnh khắc, cả phòng im phăng phắc. Bởi vì đây là một câu hỏi chết người, không ai lẩn tránh được. Trong đêm đông giá lạnh, Xuân Vũ cảm thấy câu nói này của Thanh U đã hằn rất sâu trong óc mình.
  2. Tiểu Cầm và Văn Nhã cũng kinh ngạc đờ đẫn đứng nhìn Thanh U, cứng lưỡi. Đôi môi Thanh U khẽ nhích nhích, ánh mắt dần hiền hòa trở lại; hình như có một cái gì đó rời khỏi Thanh U và bay đi. Xuân Vũ lập tức đỡ lấy Thanh U, chỉ cảm thấy toàn thân bạn lạnh toát. Ánh mắt Thanh U đã trở lại bình thường, thản nhiên nhìn ba người bạn đang đứng quanh, tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Cô vuốt vuốt mớ tóc trước trán, nói: “Các cậu sao vậy? Nhìn tớ, cứ như nhìn con ma ấy thế?” “Lại còn hỏi à? Vừa rồi cậu khiến bọn mình sợ chết khiếp!” Văn Nhã trả lời, đôi mắt tinh nhanh của cô đầy sự nghi hoặc. “Vừa nãy tớ làm sao?” Hình như Thanh U đã thấy thật sự sợ hãi. Tiểu Cầm – cô gái cao và gầy – cầm tay Thanh U, nói: “Cậu không biết là lúc nãy cậu từng đi lượn vòng quanh và nói rất kỳ quặc, cứ như mụ phù thủy ấy!” “Phù thủy?” Thanh U lắc đầu, rồi trở về giường của mình. “Tớ hoàn toàn không nhớ gì hết.” Xuân Vũ nói: “Thanh U hãy ngủ đi. Có lẽ tại ban ngày cậu bị mệt quá…” Thanh U gật đầu, ngoan ngoãn như một đứa trẻ, cô lại chui vào chăn. Xuân Vũ lại nói với hai bạn: “Hai cậu cũng đi ngủ đi, đừng để ý đến chuyện vừa rồi nữa.” “Nhưng thật kỳ lạ quá.” Văn Nhã tặc tặc lưỡi. “Sao lại không nhớ gì? Chẳng lẽ cậu ấy vừa bị mộng du?” “Đừng nói thế! Thanh U chưa từng mắc chứng mộng du bao giờ.” Xuân Vũ ngăn không cho hai bạn nói thêm gì nữa. Ở với nhau đã hơn ba năm, cô rất hiểu Thanh U ban đêm chỉ dậy đi toa-let, còn giấc ngủ vẫn rất bình thường. Tiểu Cầm rất biết điều, cô kéo Văn Nhã. Cả hai về giường của mình. Một cơn gió lạnh tràn vào qua cửa sổ, khiến Xuân Vũ nhớ ra mình vẫn chỉ mặc áo ngủ, cô vội lên giường chui ngay vào chăn, mong sao có thể ngủ ngay. Nhưng cô đã trằn trọc suốt đêm, nơm nớp về Thanh U ở giường tầng dưới. Nhưng Thanh U lại ngủ say như chết, không động tĩnh gì, khiến Xuân Vũ thức trắng đêm vô ích. Thực ra thì cô vẫn đang mải nghĩ về câu hỏi của Thanh U.
  3. Địa ngục tầng thứ 19 là gì? Ngày hôm sau. Thanh U dường như đã trở lại bình thường, quên hẳn mọi việc xảy ra đêm qua. Xuân Vũ cũng không nhắc lại nữa, nhưng bên tai cô vẫn vang lên câu hỏi đêm qua của Thanh U; nó cứ như một câu thần chú không ngớt tái hiện khiến cô rối bời tâm trí. Buổi chiều, họ phải làm bài thi, Xuân Vũ đến phòng thi thì không thấy bóng dáng Thanh U đâu cả. Cô vội gọi di động cho Thanh U nhưng mãi vẫn không liên lạc được. Lúc này giáo viên đã phát đề thi. Với Xuân Vũ, đề thi rất đơn giản; với các bạn khác, có thể lại là rất khó. Cô nhận thấy một bạn nam ngồi bàn phía trên lấy di động ra gửi tin nhận tin tới tấp. Cô cười thầm. Tuy nội quy đã cấm dùng máy di động lúc làm bài, nhưng ai cũng biết những chuyện như thế này vẫn thường xảy ra. So với mọi ngày trên giảng đường luôn nghe thấy các tín hiệu nhắn tin, thì hôm nay vẫn là yên tĩnh hơn nhiều. Xuân Vũ lên nộp bài sớm nhất. Có lẽ sự việc ở thôn hẻo lánh vẫn còn dư âm, cho nên, khi cô lên nộp bài, có vô số ánh mắt khác thường đang đổ dồn về phía cô. Có vài bạn nữ còn thì thầm nhỏ to, cứ như Xuân Vũ chẳng phải là người trần gian nữa! Cũng may, vì nửa năm qua cô đã quen với những ánh mắt như thế rồi, nên cô chỉ hơi cúi đầu bước ra khỏi phòng thi. Cô rảo bước về ngay ký túc xá, thì thấy Thanh U vẫn ngồi trên giường, tay cầm di động, soạn tin nhắn. Thanh U hết sức chăm chú, cứ như đang làm bài thi gửi cho một nơi khác vậy! Xuân Vũ hỏi tại sao không ra làm bài thi, thì Thanh U chỉ nói quấy quá là hơi bị mệt, vài hôm nữa sẽ thi lại vậy. Không nén nổi nữa, Xuân Vũ ngồi xuống bên cạnh, hỏi luôn: “Mấy hôm nay cậu sao thế? Cứ như đã biến thành người khác?” “Mình thấy mình chẳng thay đổi gì hết!” Thanh U quàng máy di động vào cổ. “Không! Cậu đã khác hẳn rồi!” Nhớ lại mọi việc xảy ra mấy hôm nay, cùng những tiếng “tít tít” nhắn tin cứ như hối thúc, Xuân Vũ vẫn còn thấy hồi hộp. “Từ chục ngày nay cậu cứ nhắn tin nhận tin bất kể ngày đêm, tớ cứ tưởng cậu mới có bạn trai, nhưng xem ra tớ đã nhầm rồi!” “Mình không cần cậu bận tâm làm gì!” Thanh U thản nhiên gạt tay Xuân Vũ, rồi chạy ra khỏi phòng. Cả căn phòng chỉ còn lại một mình Xuân Vũ. Cô nghĩ, có lẽ mình đã mất đi người bạn thân cuối cùng rồi. Cô thẫn thờ nhìn qua cửa sổ ngắm cảnh bên ngoài cho đến lúc màn
  4. đêm buông xuống. Nhưng rồi, sau giờ cơm tối vẫn không thấy Thanh U trở về, cô đã vài lần gọi điện mà vẫn không thể liên lạc được. Cô định đi tìm bạn, nhưng cả khu trường rộng lớn thế này, biết đi đâu để tìm? Thanh U đã ra ngoài trường cũng nên? Đã có bạn trai thật rồi chăng? Xuân Vũ cứ đi đi lại lại trong phòng hồi lâu, thế rồi bất giác cũng đi vòng quanh giống như đêm qua Thanh U đã đi, cô bỗng phát hoảng giật mình, vội ngồi ngay xuống ghế. Mười giờ tối, Tiểu Cầm và Văn Nhã đã về. Cả hai nói là vừa đi xem triển lãm tranh. Thực ra là vì muốn đi xem mặt anh chàng được coi là điển trai kia đó thôi! Tiểu Cầm chẳng thấy ngạc nhiên vì Thanh U đi vắng, bởi tối tối cô đã thường xuyên không về phòng. Tiểu Cầm còn cười cười đầy ngụ ý, nói: “Hay là Thanh U đã có anh nào rồi? Chúng ta chẳng nên làm phiền chuyện vui của bạn!” Xuân Vũ lừ mắt nhìn Tiểu Cầm, thực ra cô chẳng còn tâm trí nào nói chuyện với các bạn, chưa đến 11 giờ cô đã nằm ngủ. Nhưng nào có ngủ được? Cứ thế, đã quá nửa đêm. Căn phòng tối om, im ắng đến ngạt thở. Xuân Vũ nằm trong chăn nhưng tai vẫn lắng nghe mọi động tĩnh. Cô rất mong có thể nghe thấy các tiếng động khi Thanh U vào phòng, tiếng bước chân rất êm, tiếng giường và đệm rung rung nhè nhẹ… Ba giờ sáng, Thanh U vẫn chưa về. Xuân Vũ không chịu nổi nữa. Khi cô đang chập chờn sắp ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng “tít tít” nhắn tin ở di động của mình. Xuân Vũ dùng chiếc máy Samsung có chức năng chụp ảnh, cô phải dùng ba tháng tiền công đi làm thêm mới mua được nó. Khi mới mua về, đã khiến không ít các bạn phải trầm trồ ghen tỵ. Xuân Vũ cầm máy đang đặt ở đầu giường. Thì ra là tin nhắn của Thanh U. Mẩu tin của Thanh U rất sát với thực tế, chỉ vẻn vẹn ba chữ: “Cứu tớ với!” Xuân Vũ chợt cảm thấy ngực mình như bị đâm nhói. Cô ngồi bật dậy, nhìn ba chữ trên màn hình. “Cứu tớ với?!” Cô thầm nhẩm lại một lượt, bên tai dường như thực sự văng vẳng giọng nói quen thuộc của Thanh U…
  5. Thanh U gặp chuyện chẳng lành hay sao? Cô vội bấm máy gọi điện cho Thanh U. Máy của Thanh U cứ reo chuông hoài nhưng chủ nhân không nghe máy. “Thanh U, tớ sẽ ra cứu cậu.” Xuân Vũ thầm nói với mình. Cô trèo xuống giường, bật đèn trong phòng, và gọi cả Tiểu Cầm, Văn Nhã dậy. Cả hai đang say giấc nồng bị gọi dậy, đều ngơ ngác. Xuân Vũ đưa cho hai bạn xem tin nhắn vừa rồi của Thanh U, Tiểu Cầm bấy giờ mới hiểu ra, chớp chớp mắt, nói: “Có gì mà nhớn nhác lên? Bạn ấy chỉ đùa với cậu cũng nên?” “Không! Thanh U không quen như thế đâu, cậu ấy không thể nói dối tớ!” “Nhưng chính cậu nói là mấy hôm nay Thanh U đã thay đổi kia mà?” “Lỡ cậu ấy cầu cứu thật thì sao? Biết đâu, nửa đêm gặp phải kẻ xấu, là thân con gái thì tự vệ sao được?” Văn Nhã vừa mặc áo vừa nói: “Đêm hôm khuya khoắt thế này, biết tìm cậu ấy ở đâu?” Nhưng Xuân Vũ đã quyết ý, cô nhanh chóng mặc thêm áo rồi chạy ra khỏi phòng. Gió lạnh đang thốc qua hành lang. Giữa đêm đông âm u, Xuân Vũ vẫn lạnh run, mặc dù cô đã mặc thêm chiếc áo khoác khá dày. Kể từ sau sự kiện ở thôn hẻo lánh, cô trở nên rất sợ bóng tối, không dám đi đêm một mình. Nhưng lúc này Xuân Vũ không hề thấy sợ hãi, vì cô hiểu rằng Thanh U đang kêu gọi cô. Xuân Vũ đến gặp thầy giáo trực ban, kể về tình hình Thanh U có thể đã gặp chuyện không may. Nhưng ông ta lại bán tín bán nghi, vì lâu nay đám sinh viên thường bày ra bao trò tinh quái khiến không ít giáo viên phải chóng mặt ù tai. Thầy giáo an ủi Xuân Vũ, dặn cô đừng quá lo lắng; giả sử phải trình báo mất tích thì cũng phải sau 24 giờ vắng bóng đương sự. Vả lại, đang đêm hôm, cũng không thể tập hợp được người. Ông nói sẽ có biện pháp để tìm Thanh U, và khuyên Xuân Vũ hãy trở về mà ngủ đi.
Đồng bộ tài khoản