a ngục tầng thứ 19 - Phần 5

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
80
lượt xem
7
download

a ngục tầng thứ 19 - Phần 5

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nhưng chẳng ai biết rằng trong khi Thanh U được đem đi hỏa táng thì Xuân Vũ đã khóc suốt một ngày trời. Ngày thứ hai sau khi hỏa táng, bà mẹ Thanh U đã đến căn phòng ký túc xá để thu xếp các vật dụng Thanh U để lại. Xuân Vũ ở bên bà, cô chỉ im lặng cúi đầu như một đứa trẻ có lỗi. Bà mẹ cũng không trách cứ gì, vì bà biết Xuân Vũ là bạn rất thân của Thanh U.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: a ngục tầng thứ 19 - Phần 5

  1. Phần 5 Nhưng chẳng ai biết rằng trong khi Thanh U được đem đi hỏa táng thì Xuân Vũ đã khóc suốt một ngày trời. Ngày thứ hai sau khi hỏa táng, bà mẹ Thanh U đã đến căn phòng ký túc xá để thu xếp các vật dụng Thanh U để lại. Xuân Vũ ở bên bà, cô chỉ im lặng cúi đầu như một đứa trẻ có lỗi. Bà mẹ cũng không trách cứ gì, vì bà biết Xuân Vũ là bạn rất thân của Thanh U. Trước đây Xuân Vũ nghe nói Thanh U có một chị gái hơn cô hai tuổi, cũng từng học ở đại học này nhưng đã chết, không rõ vì nguyên nhân gì. Nếu đúng là thế, thì bà mẹ Thanh U đã mất đi hai cô con gái, bà đã phải khổ đau gấp bội. Nhưng bà mẹ hầu như không nói một câu, hình như bà đã khóc cạn nước mắt; bà chỉ lẳng lặng thu dọn các di vật của Thanh U vào một hộp các-tông lớn, rồi bưng ra khỏi khu ký túc xá nữ sinh. Xuân Vũ cũng theo bà xuống sân. Bà lấy viên phấn vẽ trên sân một cái vòng tròn rồi lấy các di vật trong hộp các-tông ra đặt vào trong đó. Đã có nhiều nữ sinh đến vây quanh, họ không hiểu là chuyện gì. Bà mẹ châm lửa đốt chiếc váy trắng của Thanh U – đó là chiếc váy ngủ Thanh U đã mặc đêm hôm nọ, rồi lượn vòng quanh trong phòng như bị trúng tà. Lúc này Xuân Vũ mới hiểu bà định làm gì. Phải đốt các vật dụng mà người đã khuất từng dùng khi còn sống, gửi xuống âm tào địa phủ thì hồn ma mới có cái mà dùng. Mấy ngàn năm qua, người Trung Quốc vẫn hỏa thiêu các vật dụng của người chết như thế này, Xuân Vũ cũng nhớ rằng người nhà mình ngày trước cũng từng hỏa thiêu quần áo của các cụ già trong họ hàng sau khi chết. Bà mẹ Thanh U quỳ bên cạnh vòng tròn, lần lượt đốt các loại áo quần của con gái. Kể ra thì, nội quy nhà trường cấm đốt lửa trong trường, nhất là khi thời tiết khô hanh, nhưng không ai dám ra ngăn cản bà. Mọi người đều hiểu nỗi bi thương của bà mẹ. Các vật dụng đựng trong hộp các-tông sắp bị đốt hết. Từng thứ một, Xuân Vũ đều rất nhớ: từng bộ áo quần của Thanh U, từng cuốn sách, thậm chí cả các thứ lặt vặt như thuốc đánh răng và bàn chải của bạn… tất cả đều bị ném vào đám lửa. Vòng phấn hình tròn còn có một “cái cửa” – có lẽ là lối ra để gửi các vật dụng hỏa thiêu xuống âm phủ.
  2. Cuối cùng, chiếc di động màu đỏ của Thanh U cũng bị ném vào lửa, vỏ kim loại bị đốt quằn quại nhăn nhúm. Nhìn chiếc di động bị đốt bỏ, Xuân Vũ bỗng nhớ tới mẩu tin nhắn cuối cùng… Phải! Tin nhắn! Chiếc di động của Thanh U có lẽ ẩn chứa những bí mật quan trọng. Khi Xuân Vũ hiểu ra thì đã quá muộn, nhiệt độ cao đã khiến các linh kiện bên trong lở lói, bốc mùi khét lẹt. Không kịp nữa rồi, bộ mạch bên trong đã bị nướng trụi. Xuân Vũ thở dài, thẫn thờ nhìn chiếc di động biến thành một nhúm phế liệu. Toàn bộ vật dụng của Thanh U để lại trong phòng chỉ còn là một đống rúm ró xen lẫn tro bụi. Đám lửa hướng tới âm phủ đã tắt. Đến lúc này, bà mẹ Thanh U mới bật khóc. Một bà mẹ khổ đau, và đầy nghị lực. Sau khi bà đi rồi, Xuân Vũ vẫn đứng ngây ra đó. Trước mắt cô là một vòng tròn, bên trong là đám nham nhở tro than. Cô nghĩ ngợi, thể xác con người đã không còn, nếu vẫn để lại trên đời các vật dụng thân thiết với họ như quần áo lót, khăn quàng, thuốc đánh răng… thì chúng vẫn còn mang hơi thở và bóng hình của chủ nhân, hoặc có lẽ là một phần của sinh mệnh chủ nhân. Cho nên phải đốt đi, thì mới thật sự là hỏa táng theo chủ nhân. Xuân Vũ gật đầu. Chắc chắn là như thế rồi. Vừa nãy khi nhìn quần áo của Thanh U đang cháy, cô có cảm giác như Thanh U ở ngay trước mặt cô, mặc những áo quần đó và cùng cháy với chúng, cùng biến thành tro bụi, rồi bị gió lạnh thổi bay lên không trung cao vời vợi, rồi lên thiên đường hay xuống địa ngục đây? Buổi tối hôm đó. Rốt cuộc Văn Nhã cũng đã về phòng, nhưng Tiểu Cầm thì không rõ còn ẩn náu ở đâu. Xuân Vũ đã có người để nói chuyện, nhưng Văn Nhã chỉ chán ngán hậm hực nhìn cô, rồi nằm đắp chăn, mở di động ra chơi trò chơi, không thiết nói chuyện với Xuân Vũ.
  3. Xuân Vũ cũng đành chịu vậy, cô lại nhìn cái giường tầng dưới vốn thuộc về Thanh U. Trống trơn không còn gì nữa, ngay đệm trải giường cũng đã bị đốt, người đi, giường bỏ trống. Bầu không khí trong phòng bức bối đến ngạt thở, hai cô sinh viên vẫn làm căng với nhau, rồi tắt đèn, đi ngủ. Nghĩ đến tầng dưới đang bỏ trống, Xuân Vũ không sao ngủ được. Hình như tầng dưới không có người ngủ thì người tầng trên cũng ngủ không yên. Cả chiếc giường, trên nặng dưới nhẹ, cứ rung rung chao đi. Thực ra đó chỉ là do Xuân Vũ tưởng tượng, nhưng vì cô đã quen ngủ tầng trên, Thanh U tầng dưới, đêm đông giá lạnh mà vắng Thanh U, nên cô chẳng biết sẽ ngủ ra sao đây. Nằm trong chăn, Xuân Vũ cũng không dám thở mạnh, cứ như là hễ có bất cứ động tĩnh gì thì chiếc giường sẽ sập xuống. Xuân Vũ bỗng nghe thấy có tiếng động khe khẽ ở giường đối diện, chính là Văn Nhã. Rồi đến tiếng bước chân, mở cửa đi ra. Khuya thế này Văn Nhã ra ngoài làm gì? Xuân Vũ hồi hộp chờ đợi hồi lâu, vẫn không thấy bạn trở vào, dù đi toa-lét cũng chẳng thể lâu như thế. Trong phòng chỉ còn một mình Xuân Vũ, bên ngoài là màn đêm gió lạnh đang thổi, Xuân Vũ nằm trong chăn ấm lại càng không dám cựa quậy, chỉ sợ chiếc giường lại rung lên. Cô bỗng thấy di động của mình có tín hiệu tin nhắn. Tiếng “tít tít” hối thúc khiến Xuân Vũ lập tức nhớ đến cái đêm mà Thanh U gặp nạn… lưng cô lại nhớp mồ hơi, hình như tiếng chuông đang nhói vào ngực cô. Sau một lát do dự, cô đưa tay ra cầm di động đưa vào trong chăn. Chăn trùm kín đầu, ánh sáng màn hình hắt vào mắt Xuân Vũ. Cô co người trong chăn, nhìn màn hình, cứ như là cầm đèn pin tiến vào sơn động. Chẳng khác gì vào sơn động phát hiện ra u linh, Xuân Vũ nhìn thấy mẩu tin nhắn giữa đêm khuya, cô suýt nữa thét lên. Đây là tin nhắn do Thanh U gửi đến! Tuy không dám tin ở mắt mình, nhưng rõ ràng là cột “người gửi” ghi rõ hai chữ “Thanh U”! Mọi ngày họ thường nhắn tin cho nhau, “Thanh U” là người gửi nhiều tin nhất cho cô. Ở đây không thể có sự nhầm lẫn. Cô nhìn dòng “thời gian”, vậy là gửi tin cách đây 2 phút.
  4. Nhưng, Thanh U đã chết rồi kia mà? Chiều nay máy của Thanh U cũng đã bị bà mẹ thiêu hủy. Ngay di động cũng chẳng còn, thì tin nhắn này phát đi bằng cách gì? Dù chuyển số sim sang một chiếc di động khác, nhưng chủ nhân thì đã chết, mấy hôm nay cũng không có ai đụng đến chiếc máy của Thanh U, thì sao có thể bị chuyển đổi gì được? Chỉ có duy nhất một khả năng là, u linh đã phát tin nhắn này? Xuân Vũ nhớ lại cái đêm hôm nọ cô bỗng nhận được tin nhắn “Cứu tớ với” của Thanh U, sau đó đã xảy ra chuyện đáng sợ kia. Nhưng Thanh U đã hóa thành tro bụi, mà vẫn nhắn tin cho cô được. Thật thế không? Tin nhắn này là gì nhỉ? Xuân Vũ nằm trong chăn, tay run run đến mấy phút, rồi cô cũng đọc tin nhắn của u linh. “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?” Lại là cái câu hỏi chết người này. Cô thấy toàn thân lạnh toát, không khí trong chăn hầu như khiến cô ngạt thở, đành kéo chăn thò đầu ra thở dốc, lúc này cô mới thấy trán mình đẫm mồ hôi Căn phòng vẫn tối đen, Xuân Vũ không để ý đến giá lạnh gì nữa, chỉ mặc áo lót, cô ngồi dậy bật đèn đầu giường. Ánh sáng dìu dịu hắt vào chiếc di động Samsung của cô. “Địa ngục tầng thứ 19?” Xuân Vũ khẽ nhẩm lại một lượt. Đêm hôm nọ Thanh U đi lượn vòng trong phòng, cũng đã nói ra câu này, khiến cả ba cô bạn đều sợ hết hồn. Nay Thanh U đã chết mà lại gửi cái tin nhắn di động vẫn là câu hỏi này? Vậy là chuyện gì đây? Xuân Vũ sợ tái mặt, không thể hiểu ra sao nữa. Địa ngục. Lẽ nào Thanh U đã xuống địa ngục? Đây là tin nhắn từ địa ngục? Đầu óc Xuân Vũ hoàn toàn rối bời, không hiểu là kinh ngạc hay là khiếp sợ; hình như trong bóng tối có một bàn tay vô hình đã lôi cô vào một mê cung hỗn loạn. Cô bỗng rùng mình, lẩm bẩm như một kẻ tâm thần: “Thanh U đã nhắn tin, thì mình nhắn trả lời mới phải!”
  5. Cô khoác chăn lên người, ngón tay phải run run, bấm trên bàn phím di động mấy chữ. “Thanh U. Có phải là cậu thật không?” Sau khi chững lại vài giây, tin nhắn này đã được đi. Cô thở ra một hơi thật dài, và cảm thấy người mềm nhũn ra. Chẳng rõ Thanh U ở địa ngục có nhận được không? Cô vẫn trùm chăn ngồi trên giường, ánh đèn đầu giường hắt lên khuôn mặt, cô nghĩ, chắc sắc mặt mình rất nhợt nhạt, cứ như con cừu non lạc đường… Thời gian từng giây từng giây trôi đi, bào mòn con tim Xuân Vũ. Bỗng nhiên, tiếng “tít tít” tin nhắn reo lên. Màn hình nhấp nháy. Xuân Vũ xem đồng hồ, lúc này đúng 12 giờ đêm. Cô hít vào một hơi thật sâu, ngón tay cái chầm chậm nhấn nút. Mẩu tin trả lời của Thanh U. “Hoan nghênh bạn đã đến địa ngục.”
Đồng bộ tài khoản