ASEAN-THỊ TRƯỚNG LỚN CHO XUẤT KHẨU CỦA VIỆT NAM

Chia sẻ: Mai Trung Thanh | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:11

0
243
lượt xem
121
download

ASEAN-THỊ TRƯỚNG LỚN CHO XUẤT KHẨU CỦA VIỆT NAM

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

ASEAN là một thị trường lớn và đầy tiềm năng với số dân 520 triệu; tổng thu nhập khối (GDP) năm 2002 khoảng 570 tỷ USD; tổng kim ngạch xuất, nhập khẩu 712 tỷ USD (năm 2001), trong đó thương mại nội khối năm 2001 là 160 tỷ USD. Đây là khu vực mậu dịch tự do đầu tiên Việt Nam tham gia.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: ASEAN-THỊ TRƯỚNG LỚN CHO XUẤT KHẨU CỦA VIỆT NAM

  1. ASEAN – THỊ TRƯỚNG LỚN CHO XUẤT KHẨU CỦA VIỆT NAM I. Tổng quan thị trường các nước ASEAN II. Không được coi nhẹ thị trường ASEAN III. ''Form D'' - giấy thông hành vào ASEAN I. Tổng quan thị trường các nước ASEAN ASEAN là một thị trường lớn và đầy tiềm năng với số dân 520 triệu; tổng thu nhập khối (GDP) năm 2002 khoảng 570 tỷ USD; tổng kim ngạch xuất, nhập khẩu 712 tỷ USD (năm 2001), trong đó thương mại nội khối năm 2001 là 160 tỷ USD. Đây là khu vực mậu dịch tự do đầu tiên Việt Nam tham gia. Theo quy định của Hiệp định chung về Chương trình ưu đãi thuế quan (CEPT) cho Khu vực thương mại tự do ASEAN (AFTA), sáu nước thành viên cũ bao gồm Brunei, Malaysia, Indonesia, Philippines, Thái Lan và Singapore sẽ thực hiện lịch trình cắt giảm thuế quan trong vòng 10 năm, từ 01/01/1993 đến 01/01/2003 xuống 0 - 5%, theo đó là bỏ các hàng rào phi thuế quan. Thực tế từ 01/01/2003, riêng Singapore đã giảm thuế nhập khẩu xuống 0%, còn năm nước khác giảm thuế nhập khẩu xuống 0 - 5%. Gần đây, ASEAN lại cam kết sẽ giảm thuế nhập khẩu xuống 0% vào năm 2010 đối với sáu nước thành viên cũ và đến năm 2015 - 2018 đối với bốn nước thành viên mới. Việt Nam là nước thành viên mới, nên theo cam kết bắt đầu từ 01/01/2001 sẽ giảm thuế các mặt hàng có mức thuế cao xuống còn 20%, sau đó mỗi năm sẽ giảm tiếp để đến năm 2006 mức thuế của phần lớn các mặt hàng nhập khẩu từ ASEAN xuống còn 0 - 5% và thời gian loại bỏ hoàn toàn thuế nhập khẩu xuống 0% sẽ áp dụng vào năm 2015. Việc cắt giảm thuế được chia thành từng nhóm. Nhóm thứ nhất, là nhóm danh mục cắt giảm thuế quan ngay (IL). Đến năm 2002, Việt Nam đã chuyển 5.550 dòng thuế vào IL, chiếm 85% trên tổng số 6.523 dòng thuế của biểu thuế nhập khẩu (Danh mục hài hòa thuế quan của ASEAN - AHTN là 8.770 dòng). Nhóm này đến năm 2006 sẽ giảm mức thuế xuống 0 - 5%. Nhóm thứ hai, là danh mục loại trừ tạm thời gồm 755 dòng thuế (theo AHTN là 1.415 dòng thuế) sẽ chuyển sang danh mục cắt giảm IL từ 01/7/2003 các dòng thuế có mức thuế cao sẽ đưa xuống 20% và giảm dần xuống 0 - 5% vào năm 2006. Danh mục này bao gồm các nhóm hàng dầu thực vật, bánh kẹo, rau quả chế biến, clinker, xi măng, thiết bị vệ sinh, giấy báo, giấy in, giấy vệ sinh, hóa chất, mỹ phẩm, kính xây dựng, điện tử, điện lạnh, quần áo, giày dép.... Nhóm thứ ba, là danh mục nhạy cảm gồm hàng nông sản chưa chế biến, chủ yếu cần bảo hộ cao, như thịt, trứng gia cầm, động vật sống, thóc gạo lức, đường mía,... Nhóm này có 53 dòng thuế (theo AHTN là 89 dòng thuế) bắt đầu giảm thuế từ 01/01/2004 và kết thúc vào 01/01/2013 với mức thuế cuối cùng là 0 - 5%. Riêng mặt hàng đường sẽ kết thúc vào 01/01/2010. Nhóm thứ tư, là danh mục loại trừ hoàn toàn (GEL) gồm các sản phẩm không cam kết trong AFTA vì lý do an ninh quốc gia, đạo đức xã hội, bảo vệ cuộc sống con người và động thực vật, bảo vệ các tác phẩm có giá trị nghệ thuật, lịch sử, khảo cổ học. Việt Nam cũng đưa vào một số mặt hàng cần bảo hộ cao hơn như ô-tô, xe máy nguyên chiếc có dung tích dưới 250cc. Nhóm này có 158 dòng thuế (AHTN là 415 dòng). Như vậy, lộ trình cắt giảm theo danh mục phải cắt giảm ngay IL và danh mục loại trừ tạm thời, lộ trình của Việt Nam chậm hơn sáu nước thành viên cũ là ba năm. Hai nhóm nhạy cảm và loại trừ hoàn toàn thời gian dài hơn, đến năm 2010 hoặc 2015. Đây là cơ hội để Việt Nam có thể đẩy mạnh các mặt hàng xuất khẩu của mình sang các nước ASEAN.
  2. Một vấn đề rất cơ bản để hưởng được thuế suất theo chương trình ưu đãi thuế quan (CEPT) cho Khu vực thương mại tự do ASEAN (AFTA) là hàng xuất khẩu cần phải có giấy chứng nhận xuất xứ ASEAN mà ta thường gọi là Form D. Nhưng hai năm qua việc nghiên cứu và khai thác cơ hội này của các doanh nghiệp còn thấp. Tổng kim ngạch xuất khẩu sử dụng giấy chứng nhận xuất xứ ASEAN dùng Form D chiếm 0,57% tổng kim ngạch xuất khẩu sang ASEAN. Năm 2002, số lượng Form D đã cấp là 3.983 bộ, đạt kim ngạch 94,7 triệu USD, tăng 59% so với năm 2001. Đây cũng là cơ hội để thu hẹp khoảng cách kinh tế giữa các thành viên mới với các thành viên cũ. Sáu nước thành viên cũ sẽ dành hệ thống ưu đãi hội nhập ASEAN (AISP) cho các nước mới gia nhập Campuchia, Lào, Myanmar, Việt Nam. Theo đó, Brunei sẽ dành một mặt hàng, Indonesia 50 mặt hàng, Malaysia 173 mặt hàng và Thái Lan 17 mặt hàng cho Việt Nam hưởng AISP. Các mặt hàng này sẽ được hưởng ngay mức thuế ưu đãi không phải chờ đến khi chuyển vào danh mục cắt giảm thuế ngay. Thủ tục xin cấp Form D khá đơn giản, chỉ gồm giấy chứng nhận kiểm tra xuất xứ hàng hóa, tờ khai hải quan đã được thanh khoản, hóa đơn thương mại và vận đơn. Phòng Quản lý khu vực TP.HCM (Bộ Thương mại) có thể cấp Form D chỉ trong hai giờ kể từ khi nhận được hồ sơ hợp lệ. Để có được chứng nhận xuất xứ ASEAN, DN phải nhờ một tổ chức có chức năng giám định, thường là hệ thống của Vinacontrol (Công ty Giám định hàng hóa XNK - Bộ Thương mại). Theo quy định của CEFT, hàng hóa được coi là xuất xứ từ ASEAN phải có ít nhất 40% hàm lượng xuất xứ từ bất cứ nước thành viên nào. Đây là khâu tốn nhiều thời gian nhất, song theo một cán bộ Phòng Quản lý XNK khu vực TP.HCM, với những mặt hàng có xuất xứ thuần tuý tại Việt Nam như hàng nông sản, thuỷ sản... thủ tục chứng minh này cũng rất đơn giản. ASEAN là thị trường gần, có nhiều nét tương đồng, dân số đông, tốc độ tăng trưởng cao, chi phí cho quảng cáo và tiếp thị thấp. Các doanh nghiệp cần tận dụng cơ hội này thâm nhập vào sáu nước thành viên cũ tăng thị phần, xây dựng nhãn hiệu của mình. Làm tốt được việc này, thì trong một vài năm tới chúng ta sẽ vừa tăng thị phần vừa giảm nhập siêu và tiến tới từng bước cân bằng cán cân thương mại với khu vực ASEAN. Trong số các nước ASEAN, chúng tôi xin giới thiệu 2 thị trường mà chúng tôi cho là có tiềm năng nhất đối với hàng xuất khẩu Việt Nam, gồm Singapore và Campuchia. 1. Singapore Trong thời gian qua, Singapore là đối tác thương mại lớn vào hàng thứ hai của Việt Nam. Các hoạt động thương mại song phương phát triển từng năm một và đã tăng gấp đôi kể từ năm 1993 đến nay. Trị giá thương mại song phương năm 2000 là 3,7 tỉ USD, và trong nửa đầu năm 2001 đã tăng 21,2% so với cùng kỳ năm trước, trong đó phần xuất khẩu của Singapore cho Việt Nam tăng 27,4%, phần nhập khẩu của Singapore từ Việt Nam tăng 7,1%. Như trên đã trình bày, Singapore là một trung tâm thương mại và hậu cần quốc tế mà các nước trong khu vực, trong đó có Việt Nam, có thể sử dụng hải cảng, không cảng và hệ thống kho chứa hàng để xuất hàng cho thị trường quốc tế. Trong khi đó tại Việt Nam, các hải cảng ở miền Bắc, đặc biệt là Hải Phòng, được sử dụng để cung ứng hàng hoá cho các thị trường ở Đông Á như Nhật Bản, Trung Quốc, Hàn Quốc và Đài Loan. Gần đây, khi thị trường chứng khoán Việt Nam hình thành và có những bước tiến vững chắc, và nhất là với sự ra đời của thỏa hiệp thương mại song phương Việt-Mỹ, thêm nhiều công ty Singapore bắt đầu tìm hiểu khả năng kinh doanh và đầu tư tại Việt Nam, góp phần đưa mối quan hệ giao thương giữa hai nước lên một tầm mức mới.
  3. Trong xu thế hợp tác và phát triển hiện nay, đa số các quốc gia ngày càng xoá bỏ dần những rào cản kinh tế để tạo điều kiện cho thương nhân trong nước tham gia tích cực vào công tác xuất khẩu, đồng thời giúp các thương nhân nước ngoài dễ dàng tiếp cận với thị trường nước mình. Với tư thế một nước ASEAN dẫn đầu về mặt phát triển kinh tế, Singapore đã vận dụng một bộ máy quản lý thương mại hữu hiệu để đạt những mục tiêu đề ra. Với sự phát triển không ngừng của nền công nghệ điện tử, Singapore chủ trương áp dụng những tiến bộ mới trong khoa học kỹ thuật vào lãnh vực xuất nhập khẩu, với những cải tiến sau: Ø Thương mại không giấy tờ (paperless trading): Bằng việc thiết lập hệ thống TradeNet, Singapore đã cách mạng hoá các thủ tục quản lý thương mại nói chung và xuất nhập khẩu nói riêng, tạo điều kiện dễ dàng cho các hoạt động thương mại. TDB đang nghiên cứu với khu vực tư nhằm giảm thiểu hay xoá bỏ những thủ tục giấy tờ phức tạp trong thương mại quốc tế. Ø Thương mại điện tử: TDB chú tâm đến việc xây dựng một số dự án về thương mại điện tử nhằm kết hợp những tiến bộ của công nghệ thông tin với việc thực hiện nhanh chóng các thủ tục thương mại. Ø Hệ thống cấp phép tự động: TDB phối hợp với các cơ quan luật pháp như Cơ quan phát triển truyền thông Singapore (IDA) và Cơ quan thanh tra về bức xạ (RPI) để tự động hoá hệ thống cấp giấy phép. Từ nay, các thương nhân Singapore có thể nhận được giấy phép xuất nhập khẩu trong vòng từ 1 đến 3 phút, bất kể ngày hay đêm. Ø Ứng dụng chứng chỉ xuất xứ (CO) trực tuyến: Thương nhân Singapore có thể xin cấp chứng chỉ xuất xứ trên mạng, với một trong bốn cơ quan có thẩm quyền thuộc hệ thống “Cấp chứng chỉ xuất xứ điện tử” (ECO), đó là: Phòng thương mại và kỹ nghệ Trung Quốc-Singapore, Liên đoàn kỹ nghệ Singapore, Phòng thương mại và kỹ nghệ Ấn Độ - Singapore và Phòng thương mại quốc tế Singapore. Được thiết lập vào tháng 1/2000, hệ thống ECO tối thiểu hoá các dữ liệu mà các thương nhân phải đăng ký. Những thương nhân có thành tích tốt có thể lập tờ khai hàng năm thay vì phải lập hồ sơ mỗi lần cần có CO. Điều này giúp họ đỡ phải tốn cả thì giờ lẫn tiền bạc. Ø Tài chánh và bảo hiểm thương mại trên mạng: Hệ thống tài chính thương mại (TFS) do TDB kết hợp với một số đơn vị khác để xây dựng, giúp các thương nhân có thể thông qua mạng Internet để thực hiện một số giao dịch với các ngân hàng như xin cấp tín dụng thư (LC) chẳng hạn. Ngoài ra, hệ thống bảo hiểm thương mại (TIS) cũng bắt đầu hoạt động từ tháng 3/2000, tạo điều kiện dễ dàng cho việc bảo hiểm hàng hoá xuất nhập khẩu. Các thương nhân có thể xin cấp bản dự kê giá từ các hãng bảo hiểm và trả lời qua Internet. Việc mua bảo hiểm cho hàng hoá nay đã thuận lợi hơn. Tháo gỡ phần lớn các biện pháp kiểm soát để khuyến khích thương mại điện tử: Ngày nay, các thương nhân Singapore quan tâm nhiều hơn vào độ tin cậy của các thông tin thương mại và dữ liệu kinh doanh phổ biến trên mạng Internet. Sự giảm thiểu hay giải toả những biện pháp kiểm soát sẽ góp phần phát triển nền thương mại Singapore trong chiều hướng giao thương với nước ngoài. Tuy nhiên những cải tiến trên không có nghĩa là Nhà nước Singapore đã dỡ bỏ hoàn toàn các biện pháp kiểm soát hàng xuất nhập khẩu. Vì thế các thương nhân Việt Nam giao dịch với thị trường Singapore cũng cần nắm danh mục những mặt hàng đặt dưới chế độ kiểm soát nhập khẩu của nước này. Mậu dịch hai chiều Singapore – Việt Nam (so với tổng trị giá giao dịch của SGP) Kim ngạch thương mại 2 chiều Singapore – Việt Nam năm 2002 (theo thống kê của Singapore): 5.255,6 triệu S$ (đô-la Singapore) (Việt Nam là bạn hàng thứ 17/100 nước).
  4. Ø Kim ngạch xuất khẩu năm 2002 của Việt Nam: S$ 1.526,4 triệu. Các mặt hàng xuất khẩu chính của Việt Nam là: dầu thô, gạo, hạt tiêu, hải sản, giày dép các loại, hàng dệt – may, hàng công nghiệp, cà phê, lạc nhân, hàng rau quả và nước uống công nghiệp. Ø Kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam năm 2002: S$ 3.729,2 triệu. Các mặt hàng nhập khẩu chính của Việt Nam là: xăng dầu, hóa chất, nguyên liệu thuốc lá, máy móc thiết bị và phụ tùng, nguyên liệu cho ngành công nghiệp, phân bón, hàng tiêu dùng khác… Theo đánh giá của ông Toh Hock Ghim, Đại sứ Singapore tại Việt Nam, hai mặt hàng của Việt Nam có triển vọng trên thị trường Singapore là hàng thủ công và đồ gỗ. Bên cạnh đó, các mặt hàng nông sản, hải sản, hàng hoá sử dụng trong gia đình, do có truyền thống sản xuất đạt chất lượng yêu cầu nên trong tương lai, Singapore vẫn có thể tiếp tục nhập khẩu từ Việt Nam. Một điểm không kém phần quan trọng mà các doanh nhân Việt Nam cũng không thể bỏ qua, đó là do vị trí địa lý và nhiều thế mạnh về kinh tế, Singapore đang là một trung tâm thương mại quốc tế và hậu cần của khu vực. Nhiều nước trong khu vực đã sử dụng các thương cảng, phi cảng và nhà kho của Singapore để xuất khẩu sản phẩm của họ cho thị trường thế giới. Việt Nam có những điều kiện thuận lợi để tận dụng những thế mạnh đó của Singapore, người bạn hàng lớn của các doanh nhân Việt Nam, hầu đẩy mạnh các hoạt động giao thương của mình với thế giới bên ngoài. Ngoài ra, Singapore còn là thị trường xuất nhập khẩu hoàn toàn tự do, 96% hàng hóa xuất nhập khẩu không có thuế (thuế suất = 0); Chính phủ không sử dụng những rào cản như biện pháp hạn chế thương mại; cơ sở hạ tầng, dịch vụ phục vụ cho hoạt động xuất nhập khẩu (như thanh toán, trọng tài thương mại, cảng khẩu …) rất thuận lợi cho nhà xuất nhập khẩu. 2. Campuchia Thông tin chung thị trường Campuchia là nước đang phát triển theo hướng kinh tế thị trường. GDP năm 2001 ước tính khoảng 3,2 tỷ USD), đạt 257 USD bình quân đầu người, nằm ở mức thấp nhất trên thế giới. Ø Diện tích : 181.035 km2 Ø Dân số : 12 triệu người Ø Kim ngạch xuất nhập khẩu: 2.759 triệu USD (năm 2002) Ø Kim ngạch xuất khẩu: 1.420 triệu SUD (năm 2002). Các mặt hàng xuất khẩu chính của Campuchia: may mặc và da giày (đạt 1.250 triệu USD năm 2002). Ø Kim ngạch nhập khẩu: 1.339 triệu USD (năm 2002) Với một cơ sở hạ tầng lạc hậu xuống cấp, công nghiệp nghèo nàn, nền kinh tế Campuchia chủ yếu dựa vào hàng hoá và dịch vụ nhập khẩu. Lượng nhập khẩu hàng hoá và dịch vụ của Campuchia năm 2000 lên tới 1,5 tỷ USD trong đó phần lớn là sản phẩm tiêu dùng, sản xuất trong nước chỉ đáp ứng được một phần rất nhỏ cho thị trường tiêu dùng nội địa. Nhập khẩu chủ yếu là các mặt hàng giá rẻ, từ các nước láng giềng do hoạt động buôn lậu. Campuchia là quốc gia rất nghèo với khu vực kinh tế tư nhân kém phát triển. Campuchia cũng có tiềm năng về thị trường trong một số lĩnh vực nhưng với mức độ đầu tư trong nước và nước ngoài thấp cộng với việc thiếu khả năng về tài chính nên tiềm năng vẫn chỉ là tiềm năng. Quỹ đầu tư công cộng của
  5. Campuchia hiện nay vẫn phụ thuộc phần lớn vào sự trợ giúp từ bên ngoài và khoản trợ giúp này chiếm khoảng 14,6% GDP. Cơ cấu kinh tế: Nông nghiệp: lĩnh vực nông nghiệp gồm trồng trọt, chăn nuôi, khai thác rừng sử dụng hơn 75% lao động của Campuchia. Theo MEF tỷ trọng nông nghiệp đóng góp cho GDP giảm từ 42% năm 1996 xuống 37% năm 1999. Năm 2000 tỷ trọng này chỉ còn 32%, xu hướng trên phản ánh mức tăng trưởng của ngành may mặc và du lịch. Vụ mùa bội thu năm 1999 đã góp phần vào sự tăng trưởng kinh tế nhanh chóng hơn, mặc dù lũ lụt và hạn hán năm 2000-2001 xảy ra liên tiếp nhưng sản lượng lương thực vẫn tương đối ổn định. Với diện tích canh tác rộng lớn, lượng mưa nhiều, gần với các thị trường quan trọng Thái Lan và Việt Nam, Campuchia có nhiều tiềm năng phát triển cho lĩnh vực nông nghiệp. Có một số dự án đang thực hiện việc trồng các loại cây công nghiệp như cọ, điều, cà phê, trà và rau quả. Tuy nhiên do không nhận thức được các tiềm năng phát triển của nông nghiệp nên trong thực thế Campuchia vẫn phải nhập rau quả từ các nước láng giềng. Chính phủ Campuchia đã nhận thức được tiềm năng phát triển, vai trò quan trọng của việc phát triển nông nghiệp và đã chỉ thị tăng cường ngân sách cho Bộ Nông Lâm Ngư. Các yếu tố hạn chế việc phát triển sản xuất nông nghiệp gồm: quyền sở hữu đất đai không rõ ràng, thiếu các công trình thuỷ lợi phục vụ nông nghiệp, hệ thống giao thông nông thôn chưa phát triển, công tác tiếp thị chưa có hiệu quả, kỹ thuật canh tác thấp, các dịch vụ hỗ trợ cho nông nghiệp còn hạn chế. Dịch vụ: Năm 1999 ước tính thu nhập từ lĩnh vực dịch vụ chiếm 37% GDP, năm 2000 là 38%. Theo dự báo của Chính phủ lĩnh vực này sẽ tiếp tục tăng mạnh và sẽ chiếm khoảng 45% GDP vào năm 2002. Trong đó thương mại, giao thông, bưu chính viễn thông và du lịch là các yếu tố chính chiếm trên 50%. Du lịch Campuchia chủ yếu dựa vào lượng du khách tới tham quan quần thể đền ANGKOR ở tỉnh Xiêm Riệp miền tây bắc đất nước. Với hệ thống khách sạn cũ, mạng lưới dịch vụ cho du khách vẫn chưa phát triển. Theo thống kê của Tổng Cục Du lịch, lượng khách tới Campuchia năm 2000 tăng 26% so với năm 1999 và dự kiến tăng 35% cho năm 2001-2002 nếu không có sự kiện 11-9. Lượng khách du lịch đến Campuchia trong năm 2001 thực tế chỉ tăng 16% so với năm 2000. Tổng Cục Du lịch hy vọng số du khách tới Campuchia sẽ tăng và đạt mức 1 triệu người vào năm 2003. Ngành du lịch được coi là một trong những ngành có triển vọng nhất đối với nền kinh tế Campuchia, với tiềm năng lớn cả về thu hút ngoại tệ và thu nhập. Ngành này đang được luật đầu tư ưu đãi. Công nghiệp: Sự tăng trưởng công nghiệp đã chiếm ưu thế bởi việc tăng các xí nghiệp may mặc. Hàng xuất khẩu dệt may sang thị trường Mỹ tăng 43%, từ 515 triệu USD năm 1999 tới 736 triệu USD năm 2000; xuất khẩu sang Mỹ đạt 793 triệu USD năm 2001. Hàng xuất khẩu may mặc của Campuchia đạt 1,1 tỷ năm 2001, tăng 13 % so với năm 2000 trong đó lượng xuất khẩu sang Liên minh Châu Âu tăng chiếm 38%. Xây dựng cũng là một ngành chủ lực trong lĩnh vực công nghiệp, chiếm 1/3 các hoạt động công nghiệp mặc dù năm 1999 chỉ tăng ở mức 4,9%. MEF dự kiến lĩnh vực này sẽ tăng 12% trong những năm tới. Tuy nhiên số dự án được phê chuẩn cho năm 2001 giảm 5% so với năm 2000. Việc nhập khẩu xi măng trong 11 tháng đầu năm 2001 tăng 8% so với cùng kỳ năm 2000, sắt nhập khẩu giảm 8%, điều này phản ánh khả năng yếu kém của Chính phủ trong việc thu thập thông tin thị trường. Xi măng chiếm 90% giá trị vật liệu xây dựng nhập khẩu năm 2001. Tuy nhiên những dự án về xây dựng cơ sở hạ tầng, xây dựng văn phòng, nhà ở và khôi phục lại công trình cũng cần cho phát triển lĩnh vực này. Quan hệ thương mại Campuchia - Việt Nam Trước năm 1999 hàng Việt Nam chiếm khoảng 4-10% thị phần Campuchia, hiện nay có nhiều doanh nghiệp Việt Nam đã có chỗ đứng trên thị trường Campuchia. Theo đánh giá của Tổng Lãnh sự quán Campuchia thị phần hàng Việt Nam đã chiếm từ 45-50%. Hàng và sản phẩm dịch vụ của Việt Nam càng ngày càng phong phú và đa dạng như hàng tiêu dùng, vật liệu xây dựng, xây dựng hạ tầng, năng lượng, điện và điện tử .v.v.
  6. Bảng 2: Kim ngạch xuất nhập khẩu Việt Nam với Campuchia ĐVT: Triệu USD Năm Việt Nam xuất khẩu Việt Nam nhập khẩu Cộng 2000 133 37 170 2001 146 38 184 2002 178 65 243 Bảng 3: Các mặt hàng Việt Nam xuất khẩu sang Campuchia (số liệu 2002) TT Loại hàng Kim ngạch (1000 USD) 1 Dệt may 8.500 2 Mỳ gói 6.900 3 Sản phẩm nhựa 6.400 4 Hải sản 4.800 5 Rau quả tươi 4.400 6 Gạo 3.900 7 Lạc nhân 1.060 8 Dây điện và dây cáp điện 1.090 9 Cao su 445,9 10 Cà phê 23,1 Các lĩnh vực đang có triển vọng cho các doanh nghiệp Việt Nam Kiến trúc, xây dựng, dịch vụ kỹ thuật Sau hơn 25 năm chiến tranh, Campuchia đang bắt đầu xây dựng lại cơ sở hạ tầng bị tàn phá, chủ yếu là nhờ vào sự trợ giúp quốc tế, do đó việc cải tạo mạng lưới đường bộ, xây dựng, dịch vụ kỹ thuật là yêu cầu cấp thiết. Tạo việc làm và giao thông công cộng là ưu tiên của Chính phủ và các nhà tài trợ. Nhật Bản, WB, ADB đang đẩy mạnh việc xây dựng đường bộ tại Campuchia ngoài ra Chính phủ cũng đề nghị một số công ty tham gia khôi phục hệ thống đường quốc lộ dưới hình thức BOT. Chính phủ muốn nâng cấp các sân bay địa phương nhưng vì không có ngân sách nên cũng kêu gọi các nhà đầu tư tham gia nâng cấp các sân bay lẻ theo hình thức BOT. Ngành xây dựng công nghiệp và dân dụng đã phát triển nhanh chóng ở Campuchia với thiết bị và nguyên liệu nhập khẩu lên tới 50 triệu USD/năm. Sắt thép và vật liệu xây dựng chiếm tới 40% thị phần tại Campuchia. Con số này trên thực tế còn cao hơn vì chưa tính đến các hoạt động nhập lậu. Nguồn vật liệu xây dựng chủ yếu là từ Việt Nam, Thái Lan và Trung Quốc. Một số doanh nghiệp Việt Nam đã tìm được đối tác, ký được hợp đồng, trúng thầu xây lắp, cung cấp vật liệu, trang thiết bị cho Campuchia như Công ty vật liệu xây dựng Đức Hạnh đã tìm được đối tác và trúng thầu khai thác cát trên sông Mekong, Công ty xuất nhập khẩu nhựa TP.Hồ Chí Minh đã giành được hợp đồng cung cấp các ống nhựa PVC cho các công trình xây dựng, Công ty vật tư Bưu điện 2 đã liên hệ với các đối tác bưu điện và cử các chuyên viên sang để trao đổi thêm về chuyên môn, dự kiến thành lập Văn phòng đại diện tại Phnom Penh để tiến hành hợp đồng thiết lập các đường dây từ các tỉnh lỵ, huyện lỵ xuống xã, Tổng công ty Địa ốc Sài Gòn đã ký hợp đồng xây dựng trị giá 17,35 triệu USD v.v. Nông nghiệp và chế biến lương thực - thực phẩm Với mật độ dân cư thưa thớt và diện tích đất đai canh tác rộng lớn, từ xưa tới nay nguồn lợi chủ yếu của Campuchia nhờ vào lĩnh vực nông nghiệp. Năm 2000 khoảng 77% dân số Campuchia làm nông. Chính phủ Campuchia có nhiều chính sách khuyến khích đầu tư vào nông nghiệp, đa dạng hoá các sản phẩm nông nghiệp, đầu tư nâng cấp hệ thống thuỷ lợi phục vụ tưới tiêu, nhưng Chính phủ thiếu ngân sách để xúc tiến các hoạt động trên phạm vi rộng lớn như vậy. Hầu hết các nhu cầu về thiết bị cho nông nghiệp như máy bơm nước, máy khoan, máy cày, máy xới đất, máy xay lúa, máy sấy lúa, bao bì, phân bón,
  7. thuốc trừ sâu, giống hiện đều được hỗ trợ từ NGOs và các nhà đầu tư tư nhân. Campuchia còn có thể mở rộng thêm việc sản xuất lúa ở các vùng cao, tăng vụ, và một số dự án đầu tư dầu cọ, sắn, cao su, bông, điều. Việc tăng số lượng các cây trồng kéo theo những nhà máy chế biến các sản phẩm nông nghiệp ra đời làm tăng kim ngạch xuất khẩu và sự tiêu dùng trong nước. Giá một số sản phẩm nông nghiệp của Campuchia đang giảm trên thị trường thế giới như cao su - một mặt hàng đã được đầu tư và khuyến khích như một sự thay đổi sản phẩm nông nghiệp Thiết bị và sản phẩm tiêu dùng Người dân Campuchia có mức sống thấp vì vậy những mặt hàng có giá cả hợp lý sẽ được tiêu thụ rộng rãi hơn. Nhiều loại thực phẩm, hàng tiêu dùng mà các doanh nghiệp Việt nam chiếm thị phần khá lớn tại Campuchia như bột giặt chiếm 70%, hàng nhôm nhựa gia dụng chiếm 45%, COPACO, DACCO, nhựa Hiệp Thành, Bình Minh, dầu Tường An, mỹ phẩm Sài Gòn, hoá mỹ phẩm Phương Đông, giấy Vĩnh Tiến, bút bi Thiên Long, nệm Kymdan, mì ăn liền Miliket do công ty Fosoca và Miliket hợp tác với công ty Samceun Campuchia sản xuất và cung ứng v.v.... Ngoài ra Công ty cơ khí Lữ Gia đã tặng 70 bộ đèn Magic Light và 21 bộ đèn đường cho thành phố Phnom Penh và đã bán hàng qua Campuchia 3 đợt với tổng trị giá 1,4 tỷ đồng. Y tế Ngành y tế Campuchia đang rất lạc hậu và thiếu thốn cả nhân lực và vật lực. Đầu tư vào lĩnh vực này đang được Chính phủ Campuchia ưu tiên và khuyến khích. Dược phẩm và thiết bị y tế chủ yếu được nhập từ Châu Âu và Mỹ nên giá cả cao không phù hợp với mức sống của phần lớn người dân Campuchia, bên cạnh đó đội ngũ y bác sỹ có chuyên môn đang thiếu thốn trầm trọng và ít được đào tạo cơ bản. Campuchia rất tín nhiệm các bác sĩ Việt Nam. Hiện nay trung tâm Medic của Việt Nam đã mở một trung tâm chuẩn đoán y khoa tại Phnom Penh và đang trên đà phát triển, trong thời gian tới sẽ nâng cấp thành bệnh viện đa khoa tại đây. Ngoài xét nghiệm và huấn luyện nguồn lực y tế cho phía bạn trung tâm còn trực tiếp điều trị nội ngoại trú và kết hợp cơ sở chính tại TP.Hồ Chí Minh để đưa cán bộ và đồng bào Campuchia sang khám chữa bệnh. Du lịch: Việt Nam đã có đường thuỷ (tàu cánh ngầm) trên sông MêKông sang Campuchia. Là hai nước láng giềng và đều có tiềm năng trong lĩnh vực du lịch nên việc hợp tác là rất thuận lợi nhưng giao thông vẫn còn khó khăn: đường bộ rất xấu, vé lại đắt và ít chuyến đi, đường thuỷ chưa thông dụng, đường không còn ít chuyến bay trực tiếp. Ngoài ra, cho đến nay Việt Nam vẫn chưa có văn phòng du lịch trên đất nước bạn trong khi các nước xa hơn như Nhật, Thuỵ Sỹ… đã có văn phòng. Năng lượng Những ngành dịch vụ công cộng của Campuchia không đáng tin cậy, đắt đỏ và chỉ cung cấp được cho các thành phố. Giá điện ở các tỉnh lẻ cao hơn mức giá 0,21 USD Kwh ở Phnom Penh. Ở các vùng nông thôn, điện được cung cấp bởi bình ắc quy ô tô nạp lại, hoặc máy phát điện xách tay nhỏ. Ở Campuchia nhu cầu về máy phát điện chạy bằng dầu diezel là rất lớn với mục đích là cung cấp nguồn năng lượng dự phòng, hoặc là nguồn điện cho các khu công nghiệp và các vùng chưa có điện lưới. Lượng điện tiêu thụ ở Phnom Penh là 93 MW năm 2000, và sẽ tăng lên 131 MW vào năm 2002. Sử dụng khí đốt tự nhiên ở Campuchia hiện nay là không kinh tế. Bộ Công nghiệp và năng lượng đã chuẩn bị một dự án phát triển năng lượng chi tiết bao gồm việc xây dựng một số nhà máy nhiệt điện. Cũng như các lĩnh vực cho sự phát triển cơ sở hạ tầng, Chính phủ Campuchia không có ngân sách để thực hiện, nhưng các nhà đầu tư có thể tìm kiếm trong trang web của Ngân hàng thế giới và ADB để tìm những dự án mới về ngành điện. Chính phủ Campuchia cam kết có trách nhiệm đối với sự sở hữu cá nhân và tài chính của các nhà máy năng lượng. Tuy nhiên việc được Chính phủ chấp nhận đối với các dự án này đang có nhiều khó khăn. Kế hoạch đầu tư lớn trong
  8. lĩnh vực năng lượng trị giá khoảng 150 triệu USD cho thời kỳ 1999-2003 và sẽ lên tới 1 tỷ USD cho năm 2004. Một số vấn đề doanh nghiệp cần chú ý khi làm ăn với Campuchia Qua thực tế làm ăn với Campuchia trong thời gian qua, một số vấn đề doanh nghiệp thành phố cần chú ý khi quyết định xâm nhập thị trường Campuchia là: Ø Việt Nam có lợi thế gần Campuchia, do vậy nên cố gắng tạo mọi điều kiện buôn bán đường biển và tiểu ngạch là chính trên cơ sở từng bước đẩy mạnh buôn bán chính ngạch và phát triển tốt hơn nữa lợi thế này. Ø Các doanh nghiệp Việt Nam và Campuchia trước đây cũng đã có quan hệ buôn bán sẵn có và hiểu biết nhau, nhất là các tỉnh biên giới của hai nước, không những trao đổi buôn bán hai nước mà còn hợp tác với nhau để cung cấp hàng hoá cho các tỉnh biên giới Thái và Lào. Ø Cũng trong thập kỷ này, con đường Xuyên Á được nối liền, đường thuỷ thuận lợi cũng là cơ hội tốt cho cạnh tranh giá cả về lợi thế vận tải xa gần, giảm chi phí vận tải đáng kể gắn liền với giá hàng xuất khẩu của Việt Nam. Ø Một số loại hàng ta có thể thúc đẩy xuất khẩu sang Campuchia: · Nhiều hàng công nghiệp có đủ điều kiện vào thị trường vì chất lượng giá cả đều phù hợp, lại có AFTA lộ trình giảm thuế ASEAN dần được thực hiện, nên buôn bán lậu cũng phải giảm và cân bằng, làm cho Việt Nam có nhiều lợi thế hơn các nước để đưa hàng vào thị trường Campuchia. · Rau hoa quả cũng có nhiều thuận lợi để vào thị trường này vì sản xuất nông nghiệp của Campuchia còn thấp và gặp nhiều khó khăn, mặt khác về lâu dài rau quả các nước vào thị trường sẽ có chi phí cao hơn Việt Nam. Trong tương lai ta có thể hợp tác về nông nghiệp, trồng cây ăn quả và rau tươi, hợp tác MêKông và thuỷ lợi cho rau xanh tại Campuchia. · Ta có thể tận thu các hàng nông lâm sản để có nguyên liệu cho các nhà máy trong nước và tái xuất khẩu như: đậu tương, hạt điều, cao su, gỗ… Ø Nhu cầu tiêu thụ hàng hoá của Việt Nam ngày càng được nâng lên do hàng hoá của Việt Nam hiện nay cũng được người tiêu dùng Campuchia quan tâm, quen dần và tiêu thụ nhiều hơn trước, trên thị trường hàng Việt Nam đã dần lấy lại chỗ đứng của mình. Một số khó khăn khi thâm nhập thị trường Campuchia Ø Sức mua của nhân dân Campuchia còn thấp, vì tỷ lệ người nghèo còn quá cao, cho đến năm 2010 vẫn còn chiếm đến 28% trong 15 triệu người. Ø Tệ nạn tham nhũng còn quá lớn, buôn lậu còn nhiều cũng là khó khăn về cạnh tranh hàng hoá tại thị trường Campuchia. Ø Cán bộ quản lý về thương mại, còn yếu và thiếu nhiều. Ø Ngành công nghiệp nặng tiêu thụ nhiều nguyên vật liệu cũng không thể phát triển nhanh được trong 10 năm tới để tiêu thụ hàng hoá với khối lượng lớn và cùng nhiều loại hàng hoá khác nhau. Ø Tài nguyên cho sản phẩm xuất khẩu cũng không có nhiều và phát triển nhanh được: · Sản phẩm gỗ có nhiều nhưng cũng không thể xuất khẩu ồ ạt theo ý muốn được, còn phụ thuộc vào môi trường và tổ chức chế biến. · Cao su cũng phụ thuộc vào quá trình tổ chức trồng mới lại và phải chế biến cao cấp mới có giá trị tiêu thụ trên thị trường. · Công nghiệp may mặc cũng chỉ là giải quyết công ăn việc làm cho người lao động, mặt khác còn phụ thuộc nhiều vào hạn ngạch, nguyên liệu sản xuất trong nước, tay nghề và thị trường tiêu thụ và đến năm 2002 hạn ngạch mà Mỹ dành cho Campuchia, cùng với việc rút đầu tư để vào Việt Nam và các nước khác. Mặt khác công nhân kỹ thuật lành nghề Việt Nam cũng sẽ rút về, đây cũng là khó khăn cơ bản về giá trị xuất khẩu lớn nhất dựa vào may mặc và cũng trên cơ sở này các khó khăn về xã hội sẽ nảy sinh.
  9. · Hàng nông sản cũng không thể phát triển nhanh còn phụ thuộc vào đầu tư vốn, giống, phân bón, kỹ thuật và chế biến… Ø Hạ tầng cơ sở giao thông, điện, nước, dịch vụ… còn quá yếu. Ø Đặc biệt là pháp luật về thương mại cũng còn chưa hoàn chỉnh, đến nay Campuchia chưa có luật thương mại và các văn bản khác cũng chỉ là tạm thời. Ø Hệ thống thuế VAT, xuất nhập khẩu còn quá chênh lệch giữa hai nước, do vậy Việt Nam còn phải cạnh tranh với hàng lậu của Thái Lan, Singapore, Trung Quốc. Ø Ngoài ra hàng hoá của Việt Nam còn phải đương đầu cạnh tranh với các nước Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia về nhiều mặt như cơ chế chính sách thông thoáng của các nước cả về thương mại và đầu tư, giá hàng cũng còn cao hơn các nước trong khu vực tính theo điều kiện FOB biên giới. Ø Trong khi ta muốn đưa thật nhiều hàng hoá vào thị trường Campuchia thì các nước có biên giới và có tiềm lực mạnh hơn ta cũng tìm mọi cách thúc đẩy hàng hoá vào thị trường Campuchia. II. Không được coi nhẹ thị trường ASEAN Hàng hóa vào ASEAN hiện chiếm khoảng 16,3% tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam (VN). Dự kiến xuất khẩu năm 2008 của VN sang các nước ASEAN sẽ lên tới 9 tỷ USD, tăng 15,4% so với năm 2007. Tuy nhiên, kim ngạch xuất khẩu vào ASEAN lại tăng quá chậm so với tốc độ tăng trưởng bình quân, trong khi kim ngạch nhập khẩu từ ASEAN tăng tương đối nhanh, nhập siêu từ khu vực này đang có xu hướng tăng dần. Vụ châu Á - Thái Bình Dương (Bộ Công thương) nhận định xuất khẩu của VN sang thị trường các nước ASEAN trong những năm tới sẽ tăng trưởng ở mức độ vừa phải chứ không mạnh như mong đợi. Trong các nước ASEAN, Singapore luôn là thị trường buôn bán số 1 của VN. Từ nhiều năm nay, Singapore duy trì chính sách thương mại, mậu dịch tự do thông thoáng, 96% hàng hóa xuất nhập khẩu ra vào thị trường Singapore không phải chịu thuế. Vì vậy, nhiều năm qua Singapore được coi như thị trường triển vọng nhất, đồng thời là trung gian cho hàng hóa xuất nhập khẩu của VN với thế giới, vì đây là cảng biển vận chuyển và chuyển tải hàng hoá thuận lợi của ASEAN. Với mức tăng trưởng xuất khẩu như hiện nay, dự kiến đến năm 2010, VN sẽ đạt mức xuất khẩu 2,7 tỷ USD vào thị trường này. Tuy nhiên, để đạt được mục tiêu đề ra, thời gian tới VN cần tìm những cách làm mới, vì đây là thị trường quốc tế, không chỉ có thương nhân sở tại mà còn có khách hàng phương Tây và các nước khác qua lại buôn bán. Với Thái Lan, do tính tương đồng về cơ cấu mặt hàng xuất khẩu, nên các mặt hàng của VN khó thâm nhập vào thị trường Thái Lan, ngoài một lượng không lớn hàng máy tính và linh kiện điện tử (hơn 300 triệu USD) và dầu thô (200 triệu USD). Riêng mặt hàng gạo, hai nước đang thiết lập cơ chế hợp tác xuất khẩu để tránh cạnh tranh trên thị trường và gây thiệt hại về giá gạo xuất khẩu của 2 nước. Thị trường đạt kim ngạch xuất khẩu lớn thứ 2 của VN là Malaysia, với các mặt hàng chủ lực là dầu thô, gạo, hải sản, hàng dệt may, cao su, cà phê, máy tính và linh kiện điện tử. Nếu chia các mặt hàng xuất khẩu của VN vào thị trường Malaysia thành 4 nhóm thì tốc độ tăng trưởng cụ thể như sau: nhóm nguyên liệu thô tăng mạnh nhất 112,4%, nhóm lương thực thực phẩm tăng 78%, nhóm hàng công nghiệp tăng 51,6% và nhóm thủ công mỹ nghệ tăng không đáng kể. Dự kiến, với tốc độ tăng trưởng xuất khẩu bình quân 18%/năm thì đến năm 2010, VN sẽ xuất khẩu sang thị trường này 2,13 tỷ USD. Với kim ngạch xuất khẩu đạt trên 1 tỷ USD, Indonesia là thị trường đứng thứ 3 về kim ngạch xuất khẩu của VN sang các nước ASEAN. Tuy nhiên, cơ cấu mặt hàng xuất khẩu của VN vào thị trường này không bền vững, chủ lực chỉ có dầu thô và gạo (chiếm 80% kim ngạch), nên nếu Indonesia ngừng nhập khẩu
  10. gạo hoặc VN không còn xuất khẩu dầu thô sang Indonesia thì kim ngạch xuất khẩu sẽ tụt mạnh. Hơn nữa, đặc điểm thị trường Indonesia chính trị xã hội chưa thật sự ổn định, thường thay đổi chính sách thương mại cũng là những trở ngại trong việc thúc đẩy xuất khẩu sang thị trường này. Với Philippines, có 4 nhóm mặt hàng chính gồm lương thực và thực phẩm đứng đầu (chiếm 50-60% tổng kim ngạch xuất khẩu), nhóm hàng công nghiệp, nguyên liệu, hàng tiêu dùng, đến năm 2010 ước đạt 1,64 tỷ USD. Một thị trường nữa cũng được dự đoán sẽ đạt kim ngạch xuất khẩu 1,55tỷ USD trong năm 2010 là Campuchia. Công tác xúc tiến thương mại với thị trường này đã và đang được thực hiện mạnh mẽ và tương đối hiệu quả. Tốc độ tăng trưởng dự kiến, duy trì từ nay đến 2010 là 29,8%, với các mặt hàng có kim ngạch khá như sản phẩm chất dẻo, hàng dệt may, mỳ ăn liền, xe đạp và phụ tùng. Các thị trường mà VN có kim ngạch xuất khẩu thấp nhất gồm Lào (100 triệu USD), Myanmar (15 triệu USD) và Brunei (5 triệu USD). Với Myanmar, việc đẩy mạnh giao thương khó khăn vì tình hình chính trị không ổn định, cơ chế thanh toán có nhiều bất cập. Còn Brunei là thị trường hẻo lánh, ít dân, do vị trí địa lý và điều kiện không thuận lợi nên quan hệ thương mại giữa hai nước gần như chưa phát triển. Thị trường Lào có thể phát triển được, nhưng tương lai sẽ cần những đầu tư lớn. Thực hiện Hiệp định CEPT/AFTA, hầu hết thuế suất đối với hàng hóa nhập khẩu của các nước ASEAN chỉ còn ở mức từ 0-5%. Đây là lợi thế mà các doanh nghiệp VN có thể sử dụng để đưa hàng hóa của VN vào các nước trong khu vực. Trên thực tế, hàng xuất khẩu của VN vào ASEAN chủ yếu vẫn là nông sản, hải sản và khoáng sản thô, sơ chế có giá trị thấp, hàm lượng giá trị gia tăng không cao, giá cả phụ thuộc nhiều vào biến động trên thế giới. Bởi vậy, sự tăng trưởng này thiếu tính ổn định và sẽ cần có rất nhiều nỗ lực và những giải pháp đột phá mới. III. ''Form D'' - giấy thông hành vào ASEAN Hàng hóa Việt Nam xuất khẩu vào ASEAN, muốn được hưởng ưu đãi thuế của Chương trình ưu đãi thuế quan có hiệu lực chung (CEPT), bắt buộc phải có giấy chứng nhận xuất xứ ASEAN mẫu D - gọi là Form D. Nói cách khác, Form D chính là giấy thông hành để hàng Việt Nam thâm nhập dễ dàng hơn vào thị trường các nước trong khu vực. Trong hai năm 2001-2002, Điện cơ Bình Đông đã xuất khẩu được gần 100.000 quạt điện nhãn hiệu Bifan vào Malaysia, Myanmar và Thái Lan. Riêng năm 2002, hàng xuất khẩu đã chiếm tới 40% doanh số của DN tư nhân này. Giám đốc Nguyễn Văn Bôn cho biết, việc xuất khẩu này chỉ được thực hiện nhờ có... AFTA, vì quạt Việt Nam xuất khẩu vào các nước ASEAN thời gian này được hưởng thuế suất nhập khẩu 15-20%, bằng phân nửa so với loại quạt điện không có ưu đãi thuế. ''Dĩ nhiên, để được hưởng ưu đãi này, các lô hàng quạt điện của Bifan xuất khẩu vào ba nước trên đều có Form D kèm theo'', ông Bôn nói. Theo Phòng Quản lý XNK khu vực TP.HCM (Bộ Thương mại), gần đây, số lượng DN sử dụng giấy chứng nhận này ngày một nhiều. Nếu những năm 1995-2000, lượng Form D được cấp rất ít, thì trong năm 2001, Phòng Quản lý XNK đã cấp 1.316 bộ với giá trị xuất khẩu 30,8 triệu USD; năm 2002 tăng lên 2.063 bộ với 43,9 triệu USD. Số lượng hàng xuất khẩu vào ASEAN có sử dụng Form D cũng đa dạng dần, hiện đã đến 55 nhóm, như thuỷ sản tươi sống, thuỷ sản chế biến, hoa quả, ngũ cốc, bột ngọt, xà phòng, ngũ cốc, sản phẩm nhựa, sơn mài, vỏ ôtô, cà phê, lạc... Xin cấp Form D như thế nào?
  11. Ông Nguyễn Văn Bôn nói rằng, xin cấp Form D không khó, chỉ mất thời gian ở khâu xuất xứ ASEAN. Phòng Quản lý XNK khu vực TP.HCM cũng cho biết, họ có thể cấp Form D chỉ trong hai giờ kể từ khi nhận được hồ sơ hợp lệ. Để có được chứng nhận xuất xứ hàng hóa, DN phải nhờ một tổ chức có chức năng giám định, thường là hệ thống của Vinacontrol (Công ty Giám định hàng hóa XNK - Bộ Thương mại). Theo quy định của CEFT, hàng hóa được coi là xuất xứ từ ASEAN phải có ít nhất 40% hàm lượng xuất xứ từ bất cứ nước thành viên nào. Đây là khâu tốn nhiều thời gian nhất, song theo một cán bộ Phòng Quản lý XNK khu vực TP.HCM, với những mặt hàng có xuất xứ thuần tuý tại Việt Nam như hàng nông sản, thuỷ sản... thủ tục chứng minh này cũng rất đơn giản. Theo quy chế của Bộ Thương mại, tất cả các DN xuất khẩu, không phân biệt thành phần kinh tế, đều có thể đề nghị cấp Form D nếu hàng hóa đảm bảo được xuất xứ ASEAN . Cả nước hiện có 29 đơn vị có chức năng cấp giấy chứng nhận này, bao gồm sáu phòng quản lý XNK khu vực của Bộ Thương mại và 25 ban quản lý các KCX, KCN. Thủ tục xin cấp Form D khá đơn giản, chỉ gồm giấy chứng nhận kiểm tra xuất xứ hàng hóa, tờ khai hải quan đã được thanh khoản, hóa đơn thương mại và vận đơn.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản