Bãi biển thiêng liêng - Phần 10

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
48
lượt xem
2
download

Bãi biển thiêng liêng - Phần 10

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hoảng hốt lên vì sợ Cúc Hoa lắp bắt: - Tụi em ....tụi em làm sao bây giờ? Kề tai Cúc Hoa,Mạnh Cường nói nhỏ.Nghe chí lý cô sáng mắt ra và gật đầu lia lịa: - Hay đấy!Ý kiến thật là tuyệt! Cúc Hoa đi rồi,Mạnh Cường vẻ mặt hầm hầm bước vào văn phòng dành riêng cho giám đốc.Anh gặp Dũng đang đứng ngáp ruồi ở đó tự bao giờ rồi: - Làm gì mà đứng đây hầu sớm quá vậy Dũng? Vẻ mặt bí xị Dũng than phiền: ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bãi biển thiêng liêng - Phần 10

  1. Phần 10 Hoảng hốt lên vì sợ Cúc Hoa lắp bắt: - Tụi em ....tụi em làm sao bây giờ? Kề tai Cúc Hoa,Mạnh Cường nói nhỏ.Nghe chí lý cô sáng mắt ra và gật đầu lia lịa: - Hay đấy!Ý kiến thật là tuyệt! Cúc Hoa đi rồi,Mạnh Cường vẻ mặt hầm hầm bước vào văn phòng dành riêng cho giám đốc.Anh gặp Dũng đang đứng ngáp ruồi ở đó tự bao giờ rồi: - Làm gì mà đứng đây hầu sớm quá vậy Dũng? Vẻ mặt bí xị Dũng than phiền: - Mới sớm ổng cho gọi chẳng biết ất giáp gì cả. Hù dọa bạn,Mạnh Cường mỉm cười: - Coi chừng ổng nhờ cậu một việc đấy. Dũng lắc đầu: - Tôi làm được việc ngoài việc quản thúc công nhân? Mạnh Cường trêu: - Nhưng nhớ đừng vô cớ bắt chẹt anh chị em công nhân nữa nhé! Dũng lắc đầu nguầy nguậy: - Không có đâu anh.Tôi đã hiểu được sâu xa vấn đề rồi mà. - Nhưng cậu chưa trả lời cho tôi. - Em nói rồi.Chưa gặt ông ta mà. Mạnh Cường vội nói: - Coi chừng cậu lãnh lệnh đi truy lùng tội phạm đó. Lừ mắt nhìn anh Dũng xua tay: - Anh làm như tôi là 113 không bằng. Mím chặt môi,Mạnh Cường cho Dũng hay: - Chắc cậu chưa hay tin về sự mất tích của Yến Nhi chứ! Dũng giật thót mình: - Yến Nhi bị mất tích ư?Khi nào? - Mới đêm hồi hôm! Dũng đen hơi lùi lại: - Bọn nó lại chơi mèo vờn chuột nữa rồi.Ái Liên chưa đủ sức để tui nó sợ mà,bây giờ tính sao đây? Nắm đôi tay lại Mạnh Cường nghiến răng: - Cho hắn một quả đấm vào mặt và lôi cổ hắn đến đồn công an. Dũng ngăn: - Làm như vậy tôi nghe không ổn đâu.Mình không có bằng chứng còn nó thì rất xảo quyệt.Nó sẽ chối bay cho mà coi! Thở dài,Mạnh Cường lo lắng: - Nếu không Yến Nhi sẽ gặp nguy to mất. Hai người chưa nói hết câu chuyện thì Sĩ Tiến mở cửa bước ra.Hắn ăn mặc rất tươm tất,Mạnh Cường vội hỏi: - Giám đốc đi đâu mà bảnh bao thế? Hắn cười nửa miệng: - Có chuyện!Tôi định gọi anh đây! Nuốt cục tức vào cổ,Mạnh Cường cố giữ vẻ bình thản:
  2. - Gọi tôi có chuyện gì không? Hắn hắng giọng: - Tôi có việc vắng mấy ngày,cậu ở lại đây quản lý giúp tôi! Dũng cũng lên tiếng: - Thế còn em? Nhìn Dũng hắn ra lệnh: - Mầy theo tao. Chưng hửng về quyết định ấy.Dũng lúng túng: - Tôi...tôi theo ông ư? Hắn cáu gắt: - Chuẩn bị đi ở đó mà hỏi.Không còn thời gian nữa đâu! Hắn vừa bước ra ngoài,Mạnh Cường liền gọi cho Ái Liên: - Nầy ,đêm hôm Yến Nhi mất tích rồi. Ái Liên kêu lên: - Sao?Lời tiên đoán của tôi là đúng chứ? Mạnh Cường thông báo: - Hắn vừa đi và cho Dũng theo nữa. Chép miệng thở dài.Ái Liên phân bua: - Hắn đã biết tôi trở về Việt Nam rồi. Mạnh Cường ngạc nhiên: - Tại sao hắn ta lại biết tin bí mật ấy? THở dài,Ái Liên đành thú thật: - Tôi điện cho hắn. Mạnh Cường thảng thốt kêu lên trong máy: - Trời!Sao cô lại làm vậy? Thở dài Ái Liên đáp nhỏ: - Lúc mới trở về với lòng căm phẫn hắn,tôi quên mất đi việc lớn.À mà anh nói Dũng đi cùng hắn ư? - Ừ! - Vậy thì tốt rồi!Anh hiểu chứ? - Đúng,và tôi có bí mật cho Dũng đen máy điện thoại di động. Ái Liên cười khúc khích: - Anh vẫn còn thông minh đó chứ.Và bây giờ anh cho tôi số xe mà hắn bốc hàng. Đọc xong số xe cho Ái Liên thì Dũng hớt hả chạy vào: - Anh Cường!Đúng là bọn nó có âm mưu. Mạnh Cường trấn an: - Cậu hãy an tâm đi bên hắn,mọi chuyện sẽ có người khác thay cho cậu. Gật đầu Dũng thủ thỉ> - Vâng!Em biết rồi.Chuyến hàng kỳ nầy coi bộ quan trọng với hắn lắm. Mạnh Cường căn dặn: - Vì vậy cậu cần phải cẩn thận cho bản thân mình. - Vâng!Em biết rồi! - Nầy nhớ giữ cái máy cho cẩn thận nhé.Đừng để cho tụi nó phát hiện. Dũng gật đầu: - Vâng!Em đi đây kẻo nó nghi ngờ. Còn lại một mình Mạnh Cường cảm thấy lòng thấp thỏm lo âu.Anh sợ Yến Nhi lại
  3. xảy ra chuyện.Anh tức giận mình quá chủ quan,không để ý đến lời cảnh báo Ái Liên. Dũng ranh mãnh liếc mắt nhìn vào trong mui xe,thấy có vật gì đó động đậy.Cậu biết ngay là có người.Không phải một mà là có thể gần vì sợ bị lộ.Dũng đen mím môi kéo tấm bạt đây lại. - Dũng nầy! - Dạ! - Trên mui xe có mấy bao hàng mầy nhớ đậy cẩn thận rùi leo xuống nhanh. Dũng đen buộc phải leo lên và đó cũng là cơ hội để anh quan sát,Dũng thầm kêu lên trong bụng.Thằng quỷ nầy thật là mưu mô và xảo trá.Xe vừa khuất vòa rừng thì ngừng lại đổi ngay biển số giả.Lúng túng không biết phải làm sao để liên lạc với Mạnh Cường.Lóe lên trong đầu một ý nghĩ ,Dũng liếc nhìn cẩn thận số xe mới,rồi làm bộ ôm bụng kêu: - Tôi đau bụng đi ngoài,gắn xong chờ tôi một lát. Hắn quắt mắt: - Mầy thật nhiều chuyện,thôi nhanh lên đi! Chỉ chờ có thế Dũng đã nhảy khuất qua hàng cây bên đường,hồi hộp lấy chiếc máy điện thoại được gắn chặt ở ống chân: - Alo! Tiếng Mạnh Cường hồi hộp: - Mình nghe đây! Dũng nói nhanh: - Đúng là có người nhưng tụi nó đã thay bảng số xe giả 631....Xe đang vượt qua khu rừng chuẩn bị qua biên giới. Bên kia đầu dây Mạnh Cường giọng đầy xúc động: - Cậu an tâm! Chúng tôi cách cậu gần thôi.Nhớ bình tĩnh theo phương án đã vạch. Dũng nõi như reo: - Chào nhé!Hẹn gặp lại. Nhưng bên kia đầu dây Mạnh Cường lại nói: - Tụi nó mấy người? - Cả tôi nữa là bốn.Tụi nó có vũ khí đó. - Được!Cậu cẩn thận nhé! Xe được dừng lại nơi cửa khẩu để kiểm soát.Hắn nhảy xuống trình giấy tờ.Hắn ung dung bước đến quầy kiểm soát.Đưa giấy tờ trình và có một bao thơ dày cộm,hắn cười vui vẻ: - Xin anh vui lòng. - Hắn nói chưa xong hết câu thì họng súng đã kề sát cổ hắn làm cho hắn giật mình.Một phát lên từ phía sau nghe đanh sắc: - Vương Sĩ Tiến!Anh đã bị bắt. Giữ thái độ bình tĩnh hắn cố bào chữa: - Hàng đó không phải là của tôi. Hất hàm anh công an hỏi hắn: - Vậy chứ nó là của ai?Nói mau. Hắn ấp úng: - Tôi ...tôi không biết.
  4. Anh công an ra lệnh: - Anh em dẫn mấy thằng đó vào đây! Hai tên đàn em thân tín nhất trong đời hắn bị trói và đẩy đến trước mặt hắn: - Hai thằng nầy là ai? Hắn quay mặt làm ngơ: - Tôi không hề biết. Lừ mắt nhìn hắn,anh công an gắt gỏng: - Đi chung xe mà bảo không biết thật sao? Đôi mắt hắn đảo ngược đảo xuôi.Như đầu óc hắn đang làm việc hung lắm.Cuối cùng hắn nói: - Tôi chỉ có quá giang thôi mà. Đập tay lên bàn đánh bốp.Anh công an quắt mắt: - Anh giỏi lắm! Và anh lại ra lệnh: - Còng tay hắn lại. Nhăn nhó hắn đổi giọng: - Anh thông cảm tôi chỉ là vì muốn sang Thái chơi vài ngày thôi.Nhưng đâu ngờ..... Một tiếng nói vang lên cắt lời hắn: - Đâu ngờ bị lộ tẩy phải không ông giám đốc. Qua ánh điện ở cửa khẩu hắn nhận ra Mạnh Cường,Ái Liên và công an huyện nhà.Hắn cụo mắt xuống,rướn cổ nuốt nước bọt: - Tôi đã sai lầm rồi.Thằng Dũng đã phản bội. Mạnh Cường mai mỉa: - Đâu phải ai cũng tham tiền của anh đâu. Ái Liên bĩu môi: - Hừm!Anh van xin,anh cầu khẩn tôi là anh ăn năn và hối hận.Bây giờ anh còn gì để nói nữa không? Hắn chỉ còn biết cúi đầu im lặng: Mạnh Cường liếc mắt nhìn Ân và Toàn hai tên đàn em thân tín của hắn,mím môi tức giận: - Hai thằng mầy đã bán rẻ lương tâm để nghe theo hắn vì tiền hắn cho quá hậu hĩnh phải không?Uổng công anh em đã từng lo lắng cho mầy lúc ôm đau và bệnh hoạn. Hai bên công an đang làm việc bàn giao vụ án về cho công an sở tại.Tuy được giải thoát nhưng bốn cô gái đều trong tình trạng còn hôn mê.Vì hắn cho các cô uống nhiều thuốc để dễ bề vận chuyển. Trong cơn mê loạn Yến Nhi kêu to: - Mạnh Cường!Cứu em!Buông tôi ra. Ái Liên mỉm cười nhìn âu yến Nhi trong cơn mê sảng.Cô gọi: - Yến Nhi!Em tỉnh lại đi. Yến Nhi van lắc đầu,cựa quậy cô hét lên. - Tôi không đi!Đừng...đừng bắt tôi.Anh Cường cứu em... Dũng thì thầm: - Có lẽ hắn mạnh tay với cô ấy. Ái Liên mím môi: - Hắn là tên súc sinh,không có nhân tính. Yến NHi choáng mở mắt,cô giật mình:
  5. - Đây là đâu? Dũng nói đùa: - Đất Thái rồi cô ơi! Yến Nhi bật ngồi dậy,hốt hoảng: - Không,tôi không ở đây.Tôi phải về! Dũng cười hề hề: - Có không nhận ra tôi và Ái Liên sao? Tròn mắt nhìn hai người,Yến Nhi mấp máy đôi môi: - Hai người cũng.... Ái Liên lắc đầu thương cảm: - Cô đã được chúng tôi giải thoát! Dưới ánh trăng lờ mờ.Hắn đã nhận ra bóng ma của những đêm trước đây.Hắn há hốc mồm kêu lên: - Ma....ma!Đừng nhát tôi. Tiếng cười của con ma vang lên: - Ha ha!Bây giờ mầy phải trả nợ cho tao. Hắn rùng mình sợ hãi: - Tôi....tôi nợ gì bà? - Nợ nhiều lắm.Toàn là nợ máu xương. Lắc đầu nguầy nguậy,hắn luôn miệng chối quanh: - Tôi không có giết người. Con ma cười khẩy: - Ai giết chết ông,tính quăng ra biển.Ai vu khống thằng Tâm đưa nó vào tù.Và ai đã nhẫn tâm rạch mặt bà Thảo sau khi không chiếm đoạt được thân thể bà ấy. Lắc đầu hắn vẫn chối: - Tôi ...tôi không có.Bà...bà là ai vu khống cho tôi? Con ma giật phăng chiếc mặt nạ trên mặt ra.Hắn kinh hãi kêu lên: - Cô Thảo... Bà Thảo cười mai mỉa: - Ít ra ông vẫn còn nhận ra tôi.Cám ơn ông. Hắn ấp úng: - Vậy là...vậy là những bóng ma trên biển,những oan hồn báo mộng là do bà dựng nên. Nhếch môi cười,bà Thảo lắc đầu: - Không hẳn là do tôi đâu,mà do những tên đàn em thân tín của ông,do ông huấn luyện để hù dọa đám công nhân nữ không dám ra ngoài,hoặc bỏ trốn.Chính ông đã tạo ra ma giả kia mà. Trời đã sáng hẳn.Đám công nhân và những người có thẩm quyền đã có mặt đầy đủ.Thông và Hoàng cũng có mặt.Thông nói to: - Trời ơi!Mấy tháng nay toàn là ma giả do hắn bày trò lừa bịp mình mất cảnh giác để làm chuyện mờ ám. - Tội hắn nặng nề lắm.Hắn là một giám đốc tồi.Hại chết biết bao nhiêu người và hại cũng không ít những phụ nữ xinh đẹp. - Tội của hắn đã rõ.Hãy xử tử hình hắn đi! Yến Nhi đã nhận ra mẹ của mình.Bà Thảo- người đàn bà là nạn nhân chính của
  6. hắn.Mười năm sống lang thang trong rừng,vất vả và đau khổ,bà đã tương kế tựu kế gây áp lực nhiều cho hắn bằng cách giả ma để lung lạc tonh thần hắn.Lấy đất cát,vỏ sò trộn vào cá làm ma giả. Ma giả chính nghĩa và ma giả gian tà thường gặp nhau,lẫn lộn. Phiên tòa xét xử hắn tội tử hình vì giết quá nhiều người,và tội buôn bán phụ nữ,xâm phạm thân thể phụ nữ.Phiên tòa còn xét xử tên Ân và tên Toàn nhiều năm tù,được bà con đồng tình ủng hộ.Dũng,Thông,Hoàng,Cúc Hoa,Loan,Hồng Hạnh...được giữ lại làm công nhân. Ngày hôm sau,bữa tiệc được diễn ra gần bãi biển.Anh em công nhân cúng bái những vong linh chết oan từ bấy lâu nay.Bà Thảo lập nên cái miếu nhỏ để thờ cúng vong linh của những người đã khuất,để họ có nơi an nghỉ đàng hoàng. Mạnh Cường nắm tay Yến Nhi đi dạo quanh bãi biển.Những sợi tóc bị gió hất nay lòa xòa trước trán làm cô thêm duyên dáng,dễ thương...Yến Nhi thì thầm: - Biển lặng gió êm,em thấy biển càng đẹp hơn. Mạnh Cường cũng phấn khởi,anh thì thầm: - Tất cả đã trở lại bình yên,từ đây cuộc sống anh em công nhân và những người đi biển sẽ ấm no và hạnh phúc. Họ cười với nhau thật đẹp. Nắng chiều ở biển càng đẹp hơn nhiều.
Đồng bộ tài khoản