Bán đảo Ả rập phần 23

Chia sẻ: Thuyvan Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

0
46
lượt xem
7
download

Bán đảo Ả rập phần 23

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bán đảo Ả rập Giao tranh giữa Liên minh Syria-Iraq-Jordan với Israel ở cao nguyên Golan ( chương 23 ) Ở cao nguyên Golan, Syria với 5 sư đoàn và 188 khẩu đội pháo tấn công lực lượng phòng thủ Israel chỉ có 2 lữ đoàn và 11 khẩu đội pháo. Ngay từ lúc bắt đầu trận đánh, 180 xe tăng và 60 khẩu pháo của Israel phải đối mặt với khoảng 1300 xe tăng của Syria. Mỗi xe tăng Israel triển khai trên cao nguyên Golan đều phải giao tranh trong suốt những cuộc tấn công ban đầu. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bán đảo Ả rập phần 23

  1. Bán đảo Ả rập Giao tranh giữa Liên minh Syria-Iraq-Jordan với Israel ở cao nguyên Golan ( chương 23 ) Ở cao nguyên Golan, Syria với 5 sư đoàn và 188 khẩu đội pháo tấn công lực lượng phòng thủ Israel chỉ có 2 lữ đoàn và 11 khẩu đội pháo. Ngay từ lúc bắt đầu trận đánh, 180 xe tăng và 60 khẩu pháo của Israel phải đối mặt với khoảng 1300 xe tăng của Syria. Mỗi xe tăng Israel triển khai trên cao nguyên Golan đều phải giao tranh trong suốt những cuộc tấn công ban đầu. Biệt kích Syria được thả từ trực thăng cũng đã chiếm giữ đồn lũy quan trọng nhất của Israel ở Jabal al Shaikh (đỉnh núi Hermon), nơi có nhiều thiết bị giám sát. Cuộc chiến trên cao nguyên Golan đã được bộ chỉ huy cấp cao Israel dành ưu tiên hơn. Cuộc chiến ở Sinai đủ xa các trung tâm dân cư Israel nên không thể ngay lập tức gây đe dọa đến Israel, còn với độ cao của cao nguyên Golan, Syria có thể dễ dàng nhắm vào các thành phố Tiberias, Safed, Haifa, Netanya và Tel Aviv. Quân dự bị được đưa tới Golan ở mức độ nhanh nhất có thể. Họ được đưa lên xe tăng và gửi ra mặt trận ngay khi vừa rời trại huấn luyện quân đội, mà không cần đợi những khẩu súng máy gắn lên những chiếc xe tăng này. Cũng như quân Ai Cập ở Sinai, quân Syria trên cao nguyên Golan cũng nằm dưới sự bảo vệ của những khẩu đội tên lửa SAM của họ. Cũng như ở Sinai, Syria sử dụng các vũ khí chống tăng của Liên Xô (những thứ này, do địa hình gập ghềnh đã không được hiệu quả như ở sa mạc Sinai bằng phẳng). Syria hy vọng rằng sẽ mất ít nhất là 24h để quân dự bị Israel có thể ra đến mặt trận; nhưng trên thực tế, các đơn vị dự phòng của Israel bắt đầu đến khu vực chiến tuyến chỉ 15 giờ sau khi chiến tranh nổ ra.
  2. This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 781x599. Sơ đồ chiến dịch cao nguyên Golan Vào cuối ngày đầu tiên của trận đánh, quân đội Syria (những người đông hơn nhiều so với quân Israel trên Golan với tỷ lệ 5:1, và trong một vài trường hợp là 11:1. Xe tăng Syria đông hơn xe tăng Israel là 10:1) đã đạt được những thành công ở mức độ vừa phải. Quân Israel kháng cự quyết liệt, xe tăng và bộ binh của họ liều lĩnh chống cự lại quân Syria. Họ sử dụng pháo tự hành và sử dụng vô cùng hiệu quả - các pháo thủ Israel đã tập luyện trên cao nguyên Golan trong thời gian dài. Các khẩu đội tên lửa SAM của Syria đã bắn hạ 40 máy bay Israel, nhưng các phi công Israel đã dùng một chiến thuật khác lạ - bay ở độ cao thấp qua Jordan – nhào xuống
  3. cao nguyên Golan, nắm lấy sườn của quân Syria và tránh được nhiều khẩu đội tên lửa. Phi công Israel thả cả các loại bom thông thường và bom napal, phá hỏng các phương tiện của Syria la liệt trên mặt đất. Tuy nhiên trong vòng 6h, phòng tuyến đầu tiên của Israel đã bị chọc thủng bởi sự chênh lệch số lượng. Chiều hướng của trận chiến trên Golan đã thay đổi khi lực lượng dự bị Israel tới nơi, bắt đầu vào ngày 8-10, đẩy lùi thế tấn công của Syria. Cao nguyên Golan quá nhỏ để trở thành một vùng đệm lãnh thổ, không giống như bán đảo Sinai ở phía nam, nhưng nó đã chứng tỏ là một pháo đài địa lý chiến lược và là một vị trí then chốt để ngăn chặn quân đội Syria bắn phá các thành phố phía dưới. Cho đến thứ tư ngày 10-10, đơn vị Syria cuối cùng ở khu vực trung tâm đã bị đẩy lui qua đường màu tía, tức là tên gọi của đường biên giới trước chiến tranh. Một quyết định lúc này cần phải được đưa ra – dừng lại ở biên giới 1967 hay tiếp tục tấn công vào lãnh thổ Syria. Bộ chỉ huy cấp cao Israel dành toàn bộ ngày 10-10 để tranh cãi nên làm gì trong đêm hôm đó. Một số người ủng hộ việc ngừng chiến, điều sẽ cho phép những người lính triển khai lại ở Sinai (thất bại của tướng Shmuel Gonen ở Hizayon, Sinai đã xảy ra 2 ngày trước). Những người khác lại ủng hộ việc tiếp tục tấn công vào trong Syria, hướng tới thủ đô Damascus, điều này sẽ hạ gục Syria ra khỏi cuộc chiến; nó cũng sẽ lấy lại hình ảnh Israel như một sức mạnh quân sự tối cao ở Trung Đông và sẽ tạo cho họ những thương lượng có lợi khi chiến tranh kết thúc. Một nhóm người khác lại phản bác rằng Syria có lực lượng phòng thủ mạnh – những đường hào chống tăng, các bãi mìn – và tốt hơn là chiến đấu từ vị trí phòng thủ ở cao nguyên Golan (hơn là ở địa hình bằng phẳng của Syria). Tuy nhiên, thủ tướng Meir đã nhận ra điểm cốt yếu của toàn bộ cuộc tranh luận: “Sẽ cần 4 ngày để chuyển một sư đoàn đến Sinai. Nếu chiến tranh kết thúc trong thời gian này, chiến tranh sẽ kết thúc với mất mát lãnh thổ của Israel ở Sinai và không đạt thêm được gì ở phía bắc – một thất bại hoàn toàn. Đó là một vấn đề chính trị và quyết định
  4. của bà là vượt qua đường màu tía. Cuộc tấn công sẽ được phát động trong ngày hôm sau, thứ 5 ngày 11-10.” Từ 11-10 đến 14-10, các lực lượng Israel tiến vào trong Syria, nhưng lực lượng dự bị của Syria đã kháng cự mãnh liệt từ những hàng rào phòng thủ đã được chuẩn bị. Israel tiếp tục tiến quân, và chạm tới phòng tuyến xung quanh Sassa. Quân Israel đã chiếm được một vùng lãnh thổ rộng 50km2 ở Bashan. Từ đây họ có thể nã trọng pháo vào vùng ngoại ô của Damascus, chỉ cách đó có 40km. Các máy bay MiG của Syria đột kích quân Israel, một phần trong sự phòng thủ liều lĩnh của Damascus. Bởi vì vị thế của các nước Arab đã xấu đi trên chiến trường, sức ép gia tăng khiến vua Hussein phải đưa quân đội của ông vào cuộc. Ông nhận thấy một cách để đạt được yêu cầu mà không tạo cớ cho Israel tấn công bằng đường không. Thay vì tấn công Israel từ biên giới thông thường, ông đưa lực lượng viễn chinh vào trong Syria. Ông để cho Israel biết dự định của mình, qua trung gian là Mỹ, với hy vọng rằng Israel sẽ chấp nhận rằng đó không phải là một sự khơi mào chiến tranh. Bộ trưởng quốc phòng Israel Dayan khước từ điều này, nhưng Israel không có ý định mở thêm một mặt trận khác nữa. Iraq cũng đưa một lực lượng viễn chinh tới cao nguyên Golan, gồm có 30.000 quân, 500 xe tăng và 700 xe bọc thép chở quân. Các sư đoàn Iraq thực sự là một sự bất ngờ chiến lược đối với lực lượng phòng vệ Israel, vốn trông đợi rằng tình báo của họ sẽ biết trước 24h khi có những cuộc hành quân như vậy. Quân Iraq đã tấn công vào sườn phía nam của đoàn quân thiết giáp Israel đang hành quân, buộc các đơn vị này phải rút lui vài kilomet để ngăn ngừa một sự bao vây. Kết hợp với quân Syria, những cuộc phản công của quân Iraq và Jordan đã ngăn cản bước tiến xa hơn của Israel. Tuy nhiên, họ cũng không thể đẩy Israel trở về Bashan.
  5. Vào ngày 22-10, lính biệt kích của lữ đoàn Golani và đơn vị đặc biệt Sayeret Matkal chiếm giữ lại tiền đồn ở đỉnh núi Hermon, sau sự chống cự gây thương vong rất nặng từ những vị trí bắn tỉa chiến lược trên ngọn núi này. Một cuộc tấn công 2 tuần trước đó đã có 25 người chết và 67 người bị thương, trong khi cuộc tấn công thứ 2 này mất thêm 55 người và 79 người bị thương. Một chiếc xe ủi đất D9 của Israel với bộ binh chọc thủng một đường lên đỉnh núi. Một lữ đoàn dù đã chiếm được các tiền đồn của Syria trên ngọn núi này. ( tổng hợp )
Đồng bộ tài khoản