Bí mật ngôi nhà ma - Phần 3

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
94
lượt xem
22
download

Bí mật ngôi nhà ma - Phần 3

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Quang tắm xong, không quên lời hẹn đi ăn mực nướng ngoài bãi biển của Phương nên anh vội vàng rời khỏi khách sạn ngay. Từ khách sạn, chỉ cần băng qua đường là ra đến bãi biển. Bãi biển về đêm vẫn nhiều người nhưng Quang có thể dễ dàng tìm ra nhóm của mình vì tiếng cười của Ngọc và Hải Âu vang lên khá lớn. Tụi nhỏ làm bãi biển ồn ào hẳn lên. Mọi người đang ngồi quây quần quanh một hàng mực nướng thơm nức. Thấy Quang đến, Phương vẫy tay gọi, hỏi một câu...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bí mật ngôi nhà ma - Phần 3

  1. Phần 3: NGÔI NHÀ BÍ ẨN Quang tắm xong, không quên lời hẹn đi ăn mực nướng ngoài bãi biển của Phương nên anh vội vàng rời khỏi khách sạn ngay. Từ khách sạn, chỉ cần băng qua đường là ra đến bãi biển. Bãi biển về đêm vẫn nhiều người nhưng Quang có thể dễ dàng tìm ra nhóm của mình vì tiếng cười của Ngọc và Hải Âu vang lên khá lớn. Tụi nhỏ làm bãi biển ồn ào hẳn lên. Mọi người đang ngồi quây quần quanh một hàng mực nướng thơm nức. Thấy Quang đến, Phương vẫy tay gọi, hỏi một câu bông đùa: - Tưởng mày bị cái cô lễ tân hồi chiều bắt mất rồi chứ? - Vớ vẩn- Quang kéo ghế ngồi xuống cạnh hai thằng bạn, miệng làu bàu- Cái xứ này vừa đến mà đã thấy chán ngắt rồi. Chẳng có gì thú vị cả. - Anh cứ nhốt mình trong khách sạn cả ngày thì làm sao mà không chán cho được.- Ngọc có vẻ thích thú với nơi này nên nó nói với anh bằng giọng khá vui thích. Bỏ qua lời cô bé, Quang tiếp tục cằn nhằn với Phương: - Biết vậy tao lên Đà Lạt nghỉ với gia đình bà My cho xong. Chí ít thì ở trên đó còn có mấy ngôi biệt thự ma để mà khám phá. - Anh ơi, ở đây cũng có nhiều biệt thự mà, biệt thự Bảo Đại chẳng hạn.- Ngọc lại nhanh nhảu xen ngang câu chuyện của Quang và Phương. My là chị gái của Quang, lấy chồng trong Sài Gòn. Mấy hôm trước, chị gọi điện mời Quang lên Đà Lạt chơi vì gia đình chồng chị có một ngôi nhà trên đó. Nhóc Bi cứ đòi gặp cậu Quang nhưng anh đành thất hẹn với thằng nhỏ. Trường anh nghỉ hè không nhiều nên Quang không muốn đi nghỉ xa nhà. Cô bán hàng đang nướng mực cho cả bọn, thấy vậy bèn lên tiếng: - Ôi dào, các cô cậu muốn nghe chuyện ma thì đâu cần phải lên tận Đà Lạt. Ngay ở đây cũng có một ngôi nhà có ma. - Thế ạ?- Ngọc tròn mắt, có vẻ nó rất tin vào lời người bán hàng.
  2. - Cô nói dối mấy đứa làm gì- Cô bán hàng vẫn liên tục lật những vẩy mực nướng trên bếp than hồng- Ngôi nhà ấy nằm ngay bên đường, trên đường ra cầu tàu ấy. - Nó có ma thật hả cô?- Ngọc bắt đầu thấy tò mò với câu chuyện này. - Ôi dào, chuyện đó ở đây ai chẳng biết. Mấy năm trước báo chí còn làm rùm beng lên cả đấy thôi- Cô bán hàng đổ mực ra đĩa, đưa đến trước mặt bọn trẻ và thản nhiên đáp lại. Nhóm Thủ lĩnh có vẻ không hào hứng lắm với câu chuyện này vì đã quá quen với việc các bà các chị bán hàng hay mổ xẻ, thậm chí thêm thắt chuyện thế nào rồi. Nhưng Hải Âu, đặc biệt là Ngọc lại có vẻ chăm chú với câu chuyện của người bán hàng lắm. Bằng chứng là tụi nó vừa nghe vừa chau mày, thi thoảng còn thốt lên một cách rất sợ hãi. Ngôi biệt thự được đồn là có ma là một trong những ngôi nhà đầu tiên xây dựng ngay gần bãi biển. Mãi sau này, khi nơi đây được đầu tư phát triển thành địa điểm du lịch mới có thêm các nhà nghỉ và khách sạn nằm men theo con đường đó. Nhưng biệt thự này vẫn nằm riêng một góc, tựa lưng vào núi. Năm năm sau ngày khánh thành, ông chủ của ngôi nhà qua đời vì lên cơn đau tim đột ngột. Mấy năm sau, anh con trai cả cũng bị đột tử trong căn phòng của ông bố quá cố. Sợ hãi, gia đình này vội bán ngôi nhà và chuyển đi nơi khác. Sau khi chuyển đến ở được hai năm, ông chủ mới cũng bị người ta sát hại ngay trong phòng ngủ. Rồi vài năm sau, cô con gái út ông ta ngã từ ban công tầng hai xuống chết. Những người còn lại trong ngôi nhà lo sợ và bỏ đi. Ngôi nhà không rao bán được đành bỏ hoang trong nhiều năm. Cách đây ba năm, một tên tội phạm đã ghé vào đây để tránh sự truy đuổi của cảnh sát. Sáng hôm sau, khi lực lượng cảnh sát ập đến, họ đã kinh hoàng tột độ khi thấy hắn chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo. Cái chết đó đầy kì quặc và khó hiểu. Hồ sơ vụ án này sau đó đã bị cho xuống đáy tủ vì không mở được hướng điều tra. Trên đường đi dạo dọc bãi biển, trong khi bọn nhỏ bàn tán sôi nổi về ngôi nhà ma đó thì ba anh chàng thủ lĩnh lại yên lặng. Nghĩa bước nhanh, tách hẳn ra so với mọi người. Anh đang nhớ lại một kỉ niệm rất đau lòng của mình. Cứ mỗi khi nhìn thấy biển là nỗi đau đó lại trào lên trong lòng anh. Người con gái anh yêu đã từng cùng anh đi dạo suốt đêm trên bãi biển này. Phượng là một người yêu đời, sôi nổi và vô cùng sống động so với cuộc sống buồn tẻ của anh. Những ngày tháng hạnh phúc đó tưởng chừng
  3. sẽ kéo dài mãi mãi, êm đềm mãi mãi. Một buổi chiều mưa lạnh, Phượng ra đi. Cõi lòng anh lạnh theo từ chiều hôm đó. Chuyện mới đây mà anh ngỡ như từ một cõi xa xăm nào vọng lại, đau đớn và day dứt... Quang cũng yên lặng, trái ngược hoàn toàn với tính cách ồn ào thường ngày của anh. Cả tuần nay, một hình ảnh cứ giở đi giở lại trong trí nhớ của anh, chỉ một hình ảnh thôi mà đã làm đảo lộn cuộc sống của anh trong suốt cả tuần. Anh chẳng làm gì được vì hình ảnh cô bé trong thư viện ngày hôm đó cứ quanh quẩn trong đầu. Lần đầu tiên có một cô bé đem đến cho anh nhiều cảm xúc đến vậy: ngạc nhiên, thích thú, hoài nghi... Quang là chàng trai ít khi có hứng thú đặc biệt với một ai hay một cái gì đó, nhưng khi đã có thì đó gần như là niềm say mê duy nhất của anh. Phương thì yên lặng theo một nghĩa khác. Anh không có một ai để hoài niệm như Nghĩa hay mong nhớ như Quang, anh yên lặng vì biết hai đứa bạn anh cần điều đó. Đôi khi anh cũng ước có thể dễ dàng thích một ai đó như Quang, dù tình cảm đó chỉ là trong chốc lát. Quang nói anh là người cứng nhắc vì anh chẳng bao giờ mảy may để ý đến những cô gái quanh mình. Anh chưa bao giờ có chút rung động nào với ai cả. Thế nên sau bao nhiêu lần nỗ lực giới thiệu bạn gái cho Phương không thành, Quang bắt đầu thấy chán với ý định đó và mặc kệ thằng bạn của mình. Thấy Nghĩa cắm cúi đi và ngày càng tách xa nhóm, Phương vỗ vai Quang, nói nhỏ: - Mày đưa tụi nhỏ về khách sạn trước đi, khuya rồi. Tao và Nghĩa đi thêm chút nữa rồi về. Và anh đưa mắt nhìn theo Nghĩa như muốn nói với Quang. Quang đứng lại, gật đầu: - Được rồi. Về sớm nhé! Rồi anh quay lại nói với tụi nhỏ: - Chúng ta đi quá xa rồi, về thôi. - Nhưng em còn muốn đi nữa- Ngọc nũng nịu và không chịu dừng lại. - Đừng bướng với anh- Quang chộp tay nó kéo lại- Về là về.
  4. Ngọc nhìn Quang vài giây rồi ngoan ngoãn quay lại. Rõ ràng, trong việc khuất phục nó, Quang vẫn giỏi hơn Nghĩa. *** Quang đưa bọn nhỏ đi rồi, Phương mới quay gót đuổi theo Nghĩa. Đuổi kịp rồi, anh vỗ vai thằng bạn ôn tồn hỏi: - Mày có nghĩ là Phượng không bao giờ muốn nhìn thấy mày như vậy không? Nghĩa nhìn ra biển nén một tiếng thở dài rồi đáp: - Suốt năm qua tao vẫn nghe lời cô ấy. Tao không khóc, sống rất vui vẻ... Đó chẳng phải là tất cả những gì cô ấy muốn tao làm cho cô ấy hay sao? - Mày phải quên nó đi, phải chôn vùi nó vào quá khứ. Là anh trai nó, tao càng không muốn mày cứ ôm mãi cái bóng hình hoàn toàn không còn tồn tại nữa. Những gì mày làm cho nó đã quá nhiều rồi, đừng gắng gượng nữa. Phượng đã chết, đó là sự thật mày phải chấp nhận... Nghĩa không nói gì. Anh nhìn ra phía biển đen ngòm, bắc loa lên miệng và hét thật to. Sau ba lần như vậy, anh quay sang nói với Phương: - Tao nhớ Phượng, và cô ấy nói cũng rất nhớ tao. - Thế thì đừng để nó đau buồn khi thấy mày như vậy- Phương vỗ vai anh- Về thôi. Có lối lên đường lớn kia rồi. Con đường phía trên tối om và hoàn toàn vắng lặng. Cả hai đã đi khá xa khu dân cư mà không nhận ra. Xung quanh chỉ có tiếng gió, tiếng côn trùng trong khu rừng bên kia đường hòa lẫn tiếng sóng biển rì rào. Nghĩa vừa bước đi chậm rãi vừa kể: - Tao và Phượng đã từng đi xa hơn thế này, về tận bãi đá đằng kia. Cảm giác được nắm tay Phượng đi trên bãi biển mỗi lần nghĩ lại tao lại thấy ấm lòng. Thật không thể tin rằng cô ấy không còn tồn tại trên cõi đời này. - Tao hiểu, vì Phượng cũng là em gái tao. Đôi khi tao không muốn về nhà
  5. vì thấy nó quá trống vắng, không có chút hơi ấm nào của cuộc sống gia đình. Trước khi đi du học, tao chỉ đối xử với Phượng hết trách nhiệm của một người anh, rất ít khi tao tiếp xúc và nói chuyện riêng với nó. Tao không hiểu chút nào về tâm tư của nó. Đến ngay cả chuyện cãi nhau như mày với Ngọc tụi tao cũng không hề có. Bằng lặng và nhạt nhẽo. Nhưng khi đi học về, nhận ra mình yêu quý nó thì đã quá muộn. Tao thấy tao không xứng đáng là một người anh. - Phượng nói cô ấy rất tự hào vì có một người anh như mày.- Nghĩa nhìn bạn an ủi. Nhưng anh im bặt và dừng bước, ánh mắt nhìn trừng trừng sang phía bên kia đường. Phương thấy lạ quay sang, nhìn theo ánh mắt của thằng bạn. Phía bên kia đường, hơi lui sâu vào là một ngôi biệt thự kiểu cũ. Ngôi nhà dựa vào núi và mang dáng vẻ khá hoang vu. Cả hai chưa ai kịp nói gì thì từ khung cửa sổ đóng kín trên tầng hai loé lên một ánh đèn và vụt tắt rất nhanh. 30 giây sau, ánh đèn lại vụt sáng. Lần này nó không tắt đi ngay mà tồn tại khá lâu. Phương giật mình quan sát ngôi nhà rồi quay sang trao đổi với Nghĩa một cái nhìn. Cả hai đều tin chắc đây chính là ngôi nhà ma trong câu chuyện của cô bán mực nướng hồi tối. Nó giống hệt trong miêu tả của người bán hàng đó. Cả hai bị á khẩu trong gần 5', rồi Nghĩa lại bước đi. Phương nhìn ngôi nhà lần nữa rồi rảo bước theo. Đi một đoạn khá xa rồi anh mới lên tiếng: - Sao cô bán hàng nói ngôi nhà này đã bị bỏ hoang lâu rồi cơ mà? - Có thể là một du khách đến vì tò mò chẳng hạn. Cũng giống như những ngôi nhà ma ở Đà Lạt thôi, người ta dựng lên càng rùng rợn càng tốt, miễn sao thu hút được thật nhiều du khách- Nghĩa tặc lưỡi giải thích. Anh vẫn hoàn toàn không chịu chấp nhận lời đồn rằng ngôi nhà đó có ma. Nghe Nghĩa nói vậy, Phương lặng im. Cũng có thể Nghĩa nói đúng, đó cũng là một kiểu quảng cáo để thu hút khách du lịch mà thôi. - Hết phần 3- Phần 4: Sự sống âm thầm
Đồng bộ tài khoản