Bí quyết thành công của Bob Parsons, nhà sáng lập Go Daddy

Chia sẻ: Nguyen Nhi | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

0
63
lượt xem
13
download

Bí quyết thành công của Bob Parsons, nhà sáng lập Go Daddy

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

“Ấn tượng” và “tuyệt vời” là từ mọi người thường dùng để vinh danh sự nghiệp của Bob Parsons, nhà sáng lập công ty đăng ký và quản lý tên miền lớn nhất thế giới Go Daddy. Công ty hiện quản lý hơn 32 triệu tên miền cho 6 triệu khách hàng toàn cầu. Bob thành lập Go Daddy vào năm 1997, sau khi bán cơ nghiệp đầu tiên là một công ty phần mềm cho công ty Intuit với giá 64 triệu USD. Thu nhập hằng năm của Go Daddy khoảng 350 triệu USD. Công ty hiện thuê gần 2.000...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bí quyết thành công của Bob Parsons, nhà sáng lập Go Daddy

  1. Bí quyết thành công của Bob Parsons, nhà sáng lập Go Daddy
  2. “Ấn tượng” và “tuyệt vời” là từ mọi người thường dùng để vinh danh sự nghiệp của Bob Parsons, nhà sáng lập công ty đăng ký và quản lý tên miền lớn nhất thế giới Go Daddy. Công ty hiện quản lý hơn 32 triệu tên miền cho 6 triệu khách hàng toàn cầu. Bob thành lập Go Daddy vào năm 1997, sau khi bán cơ nghiệp đầu tiên là một công ty phần mềm cho công ty Intuit với giá 64 triệu USD. Thu nhập hằng năm của Go Daddy khoảng 350 triệu USD. Công ty hiện thuê gần 2.000 nhân viên, hầu hết làm việc gần trụ sở chính tại Scottsdale, bang Arizona, Hoa Kỳ. Sau đây là cách làm việc của anh Bob Parsons: Tôi thường dậy khoảng 4 giờ 30 hay 5 giờ sáng. Tôi cảm thấy vui vẻ nhất vào lúc bình minh. Tôi thường tận dụng thời khắc bình yên vào buổi sáng để thanh tẩy đầu óc. Cố gắng không nghĩ gì đến công việc kinh doanh để hoàn toàn nhẹ nhõm và thư thái. Tôi uống tách càfê rồi lái xe môtô Ducati Multistrada một vòng hóng gió. Tôi có bằng lái xe môtô hai năm trước và hiện đang sở hữu 18 chiếc. Tôi cũng có mở 2 đại lý bán xe môtô. Tôi ăn sáng nhẹ tại nhà. Món khoái khẩu là trứng ốp-la và rau, thỉnh thoảng có thêm lát thịt xông khói. Tôi rất thích chạy bộ, từng tham dự vài cuộc đua marathon trước khi đầu gối rên rỉ rằng quá sức chịu đựng. Bây giờ, tôi chuyển sang tập tạ. Tôi dùng 4 liều Glucozamin một ngày, để giữ cho sụn hoạt động khá hơn. Sau đó, tôi ngồi vào bàn làm việc ở nhà. Tôi kiểm tra e-mail, kiểm tra blog. Có ngày tôi làm việc tại nhà đến trưa. Có ngày, tôi lái xe môtô đến văn phòng. Thỉnh
  3. thoảng, tôi ghé ngang hai đại lý xe môtô để theo dõi buôn bán thế nào. Tại văn phòng công ty, tôi hiếm khi ngồi vào bàn làm việc cá nhân, mà thường bàn thảo công việc với đồng sự và nhân viên tại bàn hội nghị. Nhiều năm trước, tôi mua chiếc bàn này với giá 90 USD và khoảng một chục cái ghế. Có người phàn nàn mấy cái ghế rẻ tiền và xấu xí. Họ không sai. Nhưng bản thân tôi thấy chúng còn có thể dùng được. Đối với tôi, vật dụng thì chỉ cần xài đúng chức năng. Không nhất thiết phải tiêu tiền mua nội thất văn phòng cho sang, mà quan trọng là chi vào chỗ nào có thể gây ấn tượng và đem lại lợi ích cho khách hàng. Tôi điều khiển công việc qua màn hình TV 57 inch kết nối với bàn phím và con chuột không dây trong văn phòng. Chiếc máy vi tính màn hình khổng lồ đó có trang chủ là Go Daddy. Tôi dùng chương trình do mình tạo ra để theo dõi thị phần hiện tại của công ty và để nắm rõ bao nhiêu tên miền chúng tôi đăng ký mỗi ngày. Trung bình thì chúng tôi đăng ký một tên miền mỗi giây. Mọi người ra vào phòng làm việc của tôi liên tục. Thỉnh thoảng, tôi triệu tập cuộc họp quản trị mà không lên lịch, không báo trước. Tôi đòi hỏi nhân viên của mình luôn nhanh nhạy và có khả năng thích ứng cao Mọi người thường hỏi tôi: “Chắc anh phải bận rộn lắm?”. Tôi không nghĩ vậy. Tôi có thể xoay sở có thời gian trống khi cần. Lý do là tôi hoàn thành mọi việc thông qua người khác. Khi tôi có việc cần đi, đồng sự và nhân viên của tôi có thể xử lý toàn bộ. Đó là vấn đề của niềm tin. Tôi huấn luyện nhân viên có trình độ và tôi tin tưởng họ. Tôi chỉ xuất hiện để làm nhà tư vấn chứ không phải là người cầm quyền chỉ việc. Nhưng tôi khá nghiêm khắc, ai không làm việc thì không ở lại được.
  4. Tôi hiếm khi ra ngoài ăn trưa. Nếu tôi nhớ không lầm thì cả năm nay tôi không dùng bữa trưa với ai. Mỗi ngày, tôi đều ăn tại văn phòng. Trợ lý của tôi thường gọi món sashimi, món cá sống Nhật Bản. Tôi thường dùng nước uống tăng lực như Java Monster hay Redline. Tôi dành nhiều thời gian trong ngày để nghĩ đến cách quảng cáo. Chúng tôi hiện cho chạy 500 mẩu quảng cáo một tuần. Tôi theo dõi những quảng cáo đó hằng ngày với một phần mềm đặc biệt, cho phép chúng tôi biết lưu thông trên web và lượng khách hàng giao dịch trực tuyến. Chúng tôi có thể tính được tính hiệu quả của mẩu quảng chỉ vài phút sau khi nó phát sóng. Nhờ đó, chúng tôi bỏ những quảng cáo không hiệu quả và tập trung vào những cái còn lại. Chúng tôi bắt đầu quảng cáo từ năm 2005. Lúc bấy giờ, chúng tôi chỉ chiếm 16% thị phần, trong khi chúng tôi được xếp hạng cao hơn đối thủ và có dịch vụ khách hàng tốt nhất. Tôi thuê một công ty tiếp thị, họ liên lạc với khách hàng của đối thủ. Kết quả cho thấy là chẳng ai biết chúng tôi đang tồn tại. Thế là tôi quyết định tiến
  5. hành quảng cáo trên toàn quốc. Chương trình phát sóng Giải vô dịch bóng bầu dục Mỹ Super Bowl là chương trình TV có tỷ suất người xem nhiều nhất Hoa Kỳ nhiều năm liền. Tôi quyết định quảng cáo trong chương trình đó. Tuy nhiên, làm thế nào thu hút những gã say xỉn đang ghiền xem bóng bầu dục? Nếu tôi giải thích dông dài về tên miền, chắc chẳng ma nào thèm nghe. Vậy nên, tôi nghĩ, phải thật ấn tượng và tuyệt vời. Tôi nói với agency quảng cáo: “Tôi muốn một cô gái xinh đẹp và quyến rũ mặc áo thun bó sát có in tên công ty ngang ngực áo”. Quảng cáo quá gợi cảm. Giới truyền thông than phiền rằng nó không đàng hoàng. Nhưng như vậy chỉ giúp kéo thêm nhiều người tò mò vào xem website của chúng tôi. Nhờ quảng cáo, thị phần của chúng tôi lên đến 25%. Từ đó, chúng tôi thành lập Go Daddy Productions, công ty sáng tạo và thiết kế quảng cáo. Chúng tôi có thể tự làm quảng cáo với giá chỉ bằng 1/3 khi thuê agency. Vậy nên, tôi dành nhiều thời gian và tâm sức để nghĩ cách quảng cáo Go Daddy. Tôi chọn những cô gái “hot” làm đại diện cho mình. Nhiều người cho rằng cuộc sống của tôi toàn một màu hồng vì lúc nào cũng có các cô gái đẹp mặc áo thun bó sát vây quanh? Không đâu, tất cả chỉ là chuyện làm ăn. Tôi hiện đang sống với bạn gái của mình. Tôi bắt đầu viết blog trước khi quảng cáo trên Super Bowl. Tôi rất thích viết, vì có nhiều người lên đọc blog và góp ý về quảng cáo của chúng tôi. Tôi dùng nhiều thời gian để viết blog, lúc nửa đêm tại nhà hay giữa trưa tại công ty. Gần đây, vì lười, tôi chuyển từ blog viết sang blog video. Mỗi lần ghi hình thường từ 15 đến 45 phút, tùy thuộc vào nội dung mà tôi thích nói. Như lần gần đây, tôi nói về chuyến đi săn tại Zambia của mình. Tôi cũng nói về chuyện làm thế nào để quảng cáo tên miền ra thế giới… Phần tuyệt vời nhất của blog là nhận phản hồi. Đó là cách tốt nhất để biết khách hàng đang thực sự nghĩ gì. Nếu có ai đó phàn nàn, tôi chuyển sang cho người có trách nhiệm giải quyết, phải trả lời trong vòng 24 giờ.
  6. Mỗi tuần thứ 4, lúc 2 giờ chiều, tôi làm một show radio một tiếng đồng hồ. Show radio phát sóng trực tiếp trên website. Thỉnh thoảng, chúng tôi nhận điện thoại từ người nghe radio. Bạn có thể nói chúng tôi như chuột chũi. Tất cà mọi thứ, từ kỹ thuật phần mềm, quảng cáo, đến dịch vụ chăm sóc khách hàng, chúng tôi đều thực hiện trong nhà. Anh trai tôi và tôi thường nói: Con người không trường thọ. Chúng ta nên sống tốt nhất có thể, tận hưởng từng phút giây. Tôi cũng vận động tinh thần đó cho những thành viên công ty. Tôi không để điện thoại di động và công nghệ hiện đại kiểm soát đời mình. Cuộc sống của tôi thiên về khuynh hướng tự do. Hứng lên, tôi có thể phóng xe môtô đến Vancouver chơi. Tôi không có thời gian dành cho nhà đầu tư hay những hoạt động quyên tiền đầu tư. Tôi tự kiếm tiền để thành lập công ty. Tôi tin rằng đối tác tốt nhất là không có đối tác nào. Không ai có cách nghĩ giống tôi, cách làm như tôi. Vài nhà tư vấn khuyên tôi phải thay đổi cái này, cái kia. Tôi nghĩ rằng nếu nghe theo họ, thì mọi trật tự sẽ hỏng hết. Vậy nên, tôi chỉ quan tâm đến phát triển công ty và phản hồi của khách hàng. Tôi cũng không tham dự những sự kiện, họp hội của ngành. Không tham gia bất kỳ tổ chức hay dàn lãnh đạo nào. Tôi quý trọng thời gian của mình. Tôi chỉ đóng góp từ thiện. Tôi thường rời công ty vào khoảng 6, 7 giờ tối. Tôi dùng bữa tối với bạn gái hoặc vài người bạn. Thỉnh thoảng, tôi có một bữa tối yên tĩnh một mình ở nhà. Khoảng thời gian khó chịu nhất trong ngày của tôi là buổi tối. Tôi ghét thấy rằng một ngày nữa lại trôi qua. Tôi không muốn ngừng làm việc. Tôi luôn thấy thiếu
  7. thời gian suy nghĩ cách để cải thiện và làm công ty ngày thêm hoàn hảo. Nếu không đi lên, thì có nghĩa là bạn đang tệ hại hơn. Nhiều người nói với tôi rằng: “Hẳn anh rất tự hào vì đạt được nhiều thành tựu như vậy”. Tôi sẽ đáp: “Không. Tôi chưa thấy tự hào. Cuộc sống vẫn còn tiếp diễn thì chưa thể kết luận được gì hết. Nhiều điều tuyệt diệu còn trước mắt. Nếu tôi có thể lên thiên đường và gặp bạn ở đó, thì đến khi đó tôi mới có thể nói cho bạn biết là tôi đã cảm thấy thế nào”.
Đồng bộ tài khoản