Bích Huyết Kiếm19

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:41

0
44
lượt xem
2
download

Bích Huyết Kiếm19

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Thừa Chí trầm ngâm giây phút, nghĩ thầm: “Nhận xét kỹ thì hai vị sư huynh đệ thế nào cũng có ẩn tình gì đây. ;sưu tầm từ inetremet

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bích Huyết Kiếm19

  1. Bích Huyết Kiếm Hồi 19 Đêm khua mở quan tài Sáng sớm thử xà kiếm Trong bang Kim Long bỗng có người đứng lên lớn tiếng nói: - Y mưu mô định tẩu thoát thì có. Xin Tiêu cô nương chớ có nghe lời y. Uyển Nhi hỏi Thừa Chí rằng: - Viên tướng công nghĩ sao? Thừa Chí trầm ngâm giây phút, nghĩ thầm: “Nhận xét kỹ thì hai vị sư huynh đệ thế nào cũng có ẩn tình gì đây. Ta cứ đi theo họ xem sao thì hơn. Nếu họ có giở gian kế gì, chắc cũng không thể nào thoát khỏi tay ta.” Nghĩ đoạn, chàng liền nói: - Nếu vậy, chúng ta cứ thử cùng đi với họ xem sao? Uyển Nhi liền quay lại nói với anh em bang Kim Long rằng: - Có Viên tướng công đi với, chắc họ không dám giở trò gì đâu. Từ khi Tiêu Công Lễ bị ám hại tới giờ, Tiêu Uyển Nhi đã đương nhiên là Bang chủ mới rồi. Nàng dẫn mọi người đi kiếm hung thủ báo thù, ai nấy đều phục tòng và nghe lời nàng răm rắp. Và mọi người cùng biết Thừa Chí là người nhân nghĩa, võ công lại cao cường. Có
  2. người tài ba như thế đứng ra chủ trì công đạo mọi người còn mong gì hơn nữa, nên không ai phản đối cả. Đồng Huyền nói: - Mời hai vị đi theo chúng tôi. Mẫn Tử Hoa vượt tường đi trước. Thừa Chí, Uyển Nhi, và Đồng Huyền theo sau. Trước khi đi, Thừa Chí đã dặn Sa Thiên Quảng các người đi về nhà trước. Các anh em bang Kim Long do đại đệ tử của Tiên Công Lễ là Ngô Bình hướng dẫn trở về khách sạn chờ đợi. Thừa Chí và Uyển Nhi theo anh em Đồng Huyền đi về phía Bắc, khi tới chân tường thành, Đồng Huyền lấy dây thừng có móc sắt ra, tung lên trên bờ thành, chờ cho cái móc móc chặt vào bờ tường rồi, mới mời Uyển Nhi leo lên trước, thứ đến là Mẫn Tử Hoa, thứ ba là Thừa Chí, còn Đồng Huyền lên sau cùng. Ra khỏi thành, bốn vị lại tiếp tục đi về hướng Bắc. Lúc ấy đang lúc giữa đêm, trăng sáng như bạc, lối đi càng lúc càng khập khềnh khó đi. Đi được bốn năm dặm đường, Đồng Huyền cùng Tử Hoa đưa hai người đến nơi hoang vu này thì có gì đáng lạ để xem xét. Lên trên núi, lại đi được hai ba dặm nữa, lối đi đều là những hộc đá gồ ghề cản trở khó đi. Nhưng nhờ có khinh công khá cao, bốn người vẫn tiếp tục tiến lên, từ hòn đá này nhảy sang hòn đá nọ. Lúc sắp tới đỉnh núi, Uyển Nhi đã thở hổn hển, Thừa Chí liền nắm tay nàng và nói: - Để tôi giúp đỡ cô nương một tay. Không thấy chàng tốn sức gì cả, Uyển Nhi đã thấy người nhẹ nhõm
  3. nhiều. Một lát sau, hai người đã đi nhanh hơn anh em Tử Hoa và lên tới đỉnh núi trước. Trên đỉnh núi càng nhiều hộc đá gồ ghề hơn, có tảng đá trông như con mãnh thú, âm thầm như ở trong địa ngục, khiến Uyển Nhi cũng phải sờn lòng. Không bao lâu, Đồng Huyền và Tử Hoa cũng lên tới đỉnh núi. Đi tới sau một tảng đá lớn, Đồng Huyền cầm một hòn đá lên gõ ba cái, ngừng một lát, lại gõ hai, sau cùng gõ ba cái, rồi dọn tảng đá lớn và mấy tảng đá khác sang bên, bỗng lộ ra một cái quan tài. Đang sờn lòng, Uyển Nhi lại trông thấy cái quan tài đó càng sợ hãi thêm. Đồng Huyền mở nắp quan tài ra, cái xác chết đột nhiên ngồi dậy, Uyển Nhi sợ quá, rú lên một tiếng rồi đứng đờ người ra. Cái xác ấy bỗng nhiên lên tiếng hỏi: - Sao hai người lại đưa người lạ tới đây thế? Đồng Huyền đáp: - Hai vị này là bạn tốt cả. Viên tướng công đây là đệ tử của Kim Xà Lang Quân, còn Tiêu cô nương là tiểu thơ của Tiêu Công Lễ võ sư. Cái xác chết liền nói với Thừa Chí và Uyển Nhi rằng: - Xin hai vị thứ lỗi cho, bần đạo bị thương không thể ngồi dậy chào được. Đồng Huyền nói với Thừa Chí rằng: - Đạo nhân đây là sư huynh Chưởng môn phái Võ Đang chúng tôi tên là Thủy Vân đạo nhân. Vì tránh kẻ thù và dưỡng thương, nên phải lên ở trên này. Tới lúc này, Thừa Chí và Uyển Nhi mới hay người đó không phải là xác chết. Hai người liền cúi chào. Thủy Vân đạo nhân vội đáp lễ.
  4. Thừa chí thấy mặt Thủy Vân nhợt nhạt không có máu, giữa trán từ trên sọ xuống tới sống mũi có một cái sẹo đỏ hỏn, vết thương vẫn còn mới, với bộ mặt trắng bạch ấy, thêm vết sẹo đỏ trông Thủy Vân càng kinh khủng hơn nữa. Thủy Vân đạo nhân bỗng hớn hở nói: - Lúc sư phụ tôi Hoàng Mộc đạo nhân còn sống, người vẫn hay lai vãng với tôn sư Kim Xà Lang Quân Hạ lão sư. Mỗi khi Hạ lão sư tới núi Võ Đang luyện tập hoặc luận kiếm thuật với thầy tôi, đều có bần đạo đứng hầu tại đó. Hạ lão tiền bối vẫn mạnh giỏi đấy chớ? Không muốn giấu diếm Thủy Vân đạo nhân, Thừa Chí liền đáp: - Cụ ấy đã khuất núi từ lâu năm rồi. Thủy Vân đạo nhân thở dài một cái rồi lịm đi lát lâu, mới khẽ nói: - Vừa rồi bần đạo thấy Đồng Huyền sư đệ nói tới các hạ là đệ tử của Kim Xà tiền bối, bần đạo vui mừng biết bao trong bụng nghĩ chỉ có cụ ta ra tay, mối thù lớn của sư phụ chúng tôi mới mong trả nổi. Hà! Có ngờ đâu cụ ta lại quy sơn đạo rồi. Như vậy chúng tôi đành phải để cho kẻ gian hoành hành, chớ còn biết làm sao nữa! Uyển Nhi nghĩ: “Vì báo thù cho cha mà ta phải tới đây. Ngờ đâu, lại thêm ra một vụ báo thù cho thầy nữa.” Thừa Chí lại nghĩ rằng: “Không biết kẻ thù của họ lợi hại như thế nào mà trong thiên hạ này, ngoài Kim Xà Lang Quân ra, không ai có thể chế phục được kẻ gian đó?” Lúc ấy Đồng Huyền khẽ kể chuyện bang Kim Long tìm sự tới đây cho Thủy Vân nghe, và yêu cầu vị đại sư huynh giải thích cho Uyển Nhi hay. Thủy Vân đạo nhân bỗng kêu “hừ” một tiếng, rồi càng nghe càng tức giận, đột nhiên giơ bàn tay đập mạnh xuống nắp quan tài
  5. đánh “cách” một cái, nắp quan tài sứt ngay một mảnh. Giựt mình, Thừa Chí nghĩ thầm: “Võ công của người này còn cao cường hơn hai sư đệ của y rất nhiều. Tài ba như thế, tại sao y còn sợ hãi đến nổi phải giả vờ chết, nằm trốn trong quan tài như vậy nhỉ?” Thủy Vân đạo nhân nói: - Tiêu cô nương! Đệ tử của phái Võ Đang chúng tôi khi thành nghề, thể nào cũng được sư phụ tặng cho một con dao găm. Bần đạo may mắn được nhận chức Chưởng môn, tuy bản lãnh không ra gì, nhẫn nhục nằm ở đây dưỡng thương, nhưng dù sao cũng không dám nói dối bạn nửa câu. Tiêu cô nương có biết con dao đó dùng làm gì không? Uyển Nhi đáp: - Tôi không biết nó dùng để làm gì. Thủy Vân đạo nhân ngẩng đầu lên nhìn mặt trăng thở dài một tiếng rồi nói: - Thời Chưởng môn Tổ sư của phái chúng tôi là Huyền Hư đạo trưởng, kiếm thuật thiên hạ vô song. Chỉ tiếc rằng tánh nết của Tổ sư chúng tôi hơi nóng nẩy một chút, giết người không ít, kết thù khá nhiều nên kiếm khách của các môn phái khác đại hội ở núi Hằng Sơn dùng chiến thuật luân xa, nghĩa là lần lượt vào đánh một mình ông ta. Huyền Hư đánh nhiều trận làm không ít đối thủ bị thương, nhưng sau cùng, vì mệt mỏi quá, ông ta cũng bị thương mấy chỗ liền rút dao găm ra tự tử. Bởi đấy, về sau các chưởng môn nhân của võ đang mỗi khi thâu nhận đồ đệ đều tặng cho 1 con dao găm. Đồng Huyền sư đệ! Chú đi sang bên kia! Đồng Huyền không hiểu dụng ý của sư huynh nhưng vẫn cứ tuân lời
  6. đi thẳng ra chỗ Thủy Vân chỉ định. Chờ cho Đồng Huyền đi ra khỏi đấy mấy trăm bước, Thủy Vân kêu gọi: - Thôi đứng yên ở đấy! Đồng Huyền ngừng bước lại. Thủy Vân khẽ hỏi Mẫn Tử Hoa rằng: - Mẫn sư đệ, lúc sư phục tặng dao cho chú, có bốn câu huấn thị, chú còn nhớ không? Mẫn Tử Hoa nghiêm chỉnh nói: - Thưa sư huynh, bốn câu đó là: Nghiêm Giới Tư Sát (nghiêm cấm tàn sát những người có tư thù với mình hoặc giết chóc ngấm ngầm), Thiệu Thị Trân Tạng (giấu kín và quý con dao này như vật báu), Nghĩa Sở Bất Địch (vì nghĩa mà chiến đấu với địch, nếu thua thì…), Cử Dĩ Tự Tường (Lấy ra mà tự tử.) Thủy Vân gật đầu, lại chỉ một nơi khác và nói: - Chú đi sang bên kia. Chờ Tử Hoa đi xa rồi, Thủy Vân liền gọi Đồng Huyền quay trở lại, hỏi: - Đồng Huyền sư đệ, lúc sư phụ tặng con dao gươm cho chú, còn nói bốn câu huấn thị gì thế? Đồng Huyền cũng nghiêm chỉnh đáp: - Nghiêm Giới Tư Sát, Thiện Thị Trân Tạng, Nghĩa Sở Bất Địch, Cử Dĩ Tự Tường. Thủy Vân gọi Mẫn Tử Hoa quay trở lại, rồi nói với Thừa Chí và Uyển Nhi rằng: - Bây giờ hai vị có thể tin rồi chớ? Tệ phái quả thật có câu huấn thị như vậy. Tệ phái đệ tử dù tồi bại đến đâu cũng không dám dùng con
  7. dao này mà đi giết kẻ tư thù của mình. Thừa Chí nói: - Nếu vậy, con dao này có thể gọi là giới sát đao phải không? Thủy Vân đáp: - Vâng, dao găm vốn là lợi khí để giết người nhưng tệ phái lấy Hư Huyền tổ sư làm gương, từ đời thứ mười lăm liền định ra một nội quy rất nghiêm nhặt, từ đó các sư đệ có muốn sát gian diệt ác thì phải được lệnh của Chưởng môn mới dám thi hành. Ngoài ra, trong lúc bị kẻ địch vây đánh, bắt buộc phải tự vệ mới được sử dụng tới con dao này. Nếu ai trảm sát lầm một người lương thiện hay một kẻ tội ác tày trời mà trước khi ấy chưa được Chưởng môn cho phép, thì tới khi đại hội của bổn phái hai năm họp một lần, là phải lấy hung khí này ra tự bái trước mặt các anh em trong phái để tạ lỗi. Ví dụ như Mẫn sư đệ chẳng hạn, muốn giết Tiêu lão bang chủ để báo thù cho anh, thoạt tiên có được bần đạo cho phép thật, nhưng sau đó Mẫn sư đệ đã biết vụ oán thù ấy do kẻ gian mưu mô, mà chú ấy còn đi giết Tiêu lão võ sư thì chú ấy đã phạm nội quy của môn phái rồi đó. Nói tới đây, đạo nhân thở dài một cái, rồi lại nói tiếp: - Con dao giới sát này dùng để tự sát nếu đệ tử của phái Võ Đang khi giao chiến với địch, đánh không lại người mà đối phương cứ đánh đuổi mãi, không sao thoát thân được, thì dùng con dao này để tự sát, cho khỏi tổn hại đến thanh danh của phái Võ Đang. Nếu Mẫn sư đệ cứ khăng khăng đòi giết kẻ thù thì thiếu gì khí giới khác để hành thích Tiêu bang chủ ấy cứ phải sử dụng tới con dao sát giới này làm gì? Hành thích như thế là phạm quy luật của môn phái rồi, như vậy chú
  8. ấy dại gì còn để nguyên con dao này ở đấy cho người ta biết mình là hung thủ? Nói tới đây, Thừa Chí và Uyển Nhi cứ gật đầu lia lịa. Thủy Vân lại nói tiếp: - Tiêu cô nương, mời cô hãy đọc lá thơ này. Nói xong, đạo nhân lấy một gói vải ở trong góc quan tài ra, mở gói lựa chọn lấy lá thơ đưa cho Uyển Nhi. Uyển Nhi đưa mắt nhìn Thừa Chí thấy chàng gật đầu liền đỡ lấy lá thơ, và dưới ánh trăng, nàng thấy phong bì đề: “Kính gởi Thủy Vân sư huynh” Nàng thấy cạnh đó còn hai chữ “thượng khẩn”, và nhận ngay ra bút tích của Tử Hoa, rút trong phong bì ra, thấy giấy viết có in bảy chữ như sau: An Huy Thông Thương đại khách sạn, nàng mới hay cái thơ này viết ở An Huy. Trong thơ viết lệch lạc, văn phạm khiếm thông, nàng liền cất tiếng đọc: “Thưa đại sư huynh, việc Tiêu Công Lễ tiểu đệ đã biết rõ do kẻ gian mưu đã lừa dối tiểu đệ, vì thế mối thù ấy coi như hủy bỏ. Nhưng đêm hôm qua, con dao giới sát của đệ vô ý đã bị tên đầu tặc gian ác lấy trộm. Thật hổ thẹn với đại sư huynh quá. Nếuđệ không kiếm được và lấy lại con dao đó, đệ không còn mặt mũi nào ngó sư huynh nữa. Chúc đại sư huynh mạnh giỏi. Tiểu đệ Mẫn Tử Hoa kính thư.” Đọc tới đây, Uyển Nhi tay run cầm cập, rồi từ từ quỳ xuống vái lạy Mẫn Tử Hoa và nói tiếp: - Mẫn thúc thúc, cháu đã trách lầm chú, thật thất lễ với chú quá. Nói xong, nàng quay lại vái lạy Đồng Huyền. Mẫn Tử Hoa và Đồng
  9. Huyền cũng vội đáp lễ. Mẫn Tử Hoa nói: - Không biết tên cẩu tặc nào đã hãm hại Tiêu sư phụ, lại còn để con dao ấy cắm nguyên ở chỗ vết thương, với thâm ý để cô nương nghi ngờ tôi là thủ phạm. Uyển Nhi nói: - Cháu lỗ mãng quá, không nghĩ tới điều đó, cứ tưởng Mẫn thúc thúc đi giết hại cha cháu, và còn lưu dao lại để thị oai, tỏ ra ta đây là anh hùng hảo hán. Tử Hoa nói: - Tôi với Đồng Huyền sư huynh đi tìm kiếm khắp nơi mà không thấy con dao của tôi và tên cẩu tặc ấy đâu cả. Sau nhận được thiếp mời của đại sư huynh, gọi tôi tới kinh sư, nên chúng tôi mới lên đường. Giữa đường, bỗng nhiên thấy cô và các anh em trong quý bang cứ nhắm chúng tôi mà đánh, chém loạn xạ. Cũng may nhờ có Viên tướng công tới, việc này mới vỡ lẽ. Thừa Chí cứ luôn miệng khiêm nhượng, không nhận có công trong vụ này. Thủy Vân nói: - Chờ việc của chúng tôi kết thúc xong, nếu bần đạo may mắn được sống sót, thể nào cũng giúp cho Tiêu cô nương tìm kiếm tên gian tặc ăn trộm dao giết người gây oán gieo họa ấy. Uyển Nhi lại vái chào tạ ơn, rồi trao con dao trả Mẫn Tử Hoa. Chắc anh em họ còn có chuyện bí mật bàn tán với nhau. Thừa Chí tự nghĩ mình là người ngoài không tiện tham dự vào đó liền chắp tay vái chào
  10. và nói: - Đệ xin bái biệt. Hai người đi được vài trăm bước, đang sắp sửa xuống núi bỗng nghe thấy Đồng Huyền kêu gọi: - Mời hai vị hãy lưu lại. Thừa Chí và Uyển Nhi đều ngừng bước. Đồng Huyền đạo nhân chạy tới nói: - Viên tướng công, Tiêu cô nương, bần đạo có một việc muốn nói, xin hai vị chớ có trách cứ nhé? Thừa Chí đáp: - Mời đạo trưởng cứ nói. Đồng Huyền nói: - Xin hai vị chớ có tiết lộ những việc đã trông thấy ở đây. Chính ra bần đạo không được phép nhắc nhở mấy lời này nhưng vì nó liên can tới mạng của sư huynh chúng tôi, nên bần đạo bắt buộc phải có mấy lời yêu cầu hai vị như vậy. Theo quy luật giang hồ, bất cứ người nào, khi đã mắt thấy tai nghe những chuyện bí ẩn của đảng phái khác, mà không giữ kín miệng là mang tai họa vào thân liền. Thừa Chí và Uyển Nhi tất nhiên biết rõ quy luật ấy lắm, nhưng Đồng Huyền vẫn chưa yên tâm, mà dám nói trắng ra như vậy, không sợ chạm lòng tự ái của hai người, thì đủ thấy việc này quan trọng như thế nào? Thừa Chí là người giàu lòng nghĩa hiệp, tuy việc đó không liên can gì tới mình, nhưng vừa rồi chàng trông thấy Thủy Vân đạo trưởng vô ý đập sứt một mảnh quan tài, đã biểu lộ võ công cao cường, vì vậy chàng mới có ý ra tay giúp đỡ, liền
  11. hỏi Đồng Huyền: - Không hiểu lệnh sư huynh có việc gì nguy nan đến thế? Đệ tuy bất tài họa chăng có thể giúp được một tay cũng nên. Đồng Huyền đã giao chiến với Thừa Chí rồi biết võ công của chàng tuyệt luân không những hơn mình gấp mười lần và còn giỏi hơn cả Thủy Vân sư huynh Chưởng môn của mình nhiều. Nghe chàng ngỏ ý muốn ra tay giúp, đạo nhân mừng quá, vội nói: - Được Viên tướng công trượng nghĩa tương giúp, anh em chúng tôi còn gì được hân hạnh bằng. Bần đạo xin thưa trình với sư huynh ngay. Nói xong, Đồng Huyền hấp tấp quay trở lại, khẽ thưa cùng Thủy Vân và Tử Hoa hay. Ba anh em bàn tán với nhau hồi lâu, hình như có vẻ khó bề quyết định. Thừa Chí nghĩ: “Nếu anh em họ không muốn người ngoài dự vào, thì chúng ta cũng chả can thiệp tới nữa.” Nghĩ đoạn, chàng lớn tiếng nói: - Hai vị đạo trưởng và Mẫn huynh, đệ xin phép đi trước, chúng ta sẽ có ngày tái ngộ. Thủy Vân vội kêu gọi: - Viên tướng công, mời Tướng công quá bộ lại đây, chúng tôi có mấy lời thưa cùng. Thừa Chí đi tới gần ba anh em đạo sĩ, Thủy Vân nói: - Viên tướng công vui lòng giúp đỡ chúng tôi, cả ba anh em chúng tôi đều cảm ơn vô cùng. Nhưng việc này là việc tư của bổn phái, hơn nữa lại hung hiểm vô cùng, nên không dám vô duyên vô cớ cuốn Tướng công sa vào chỗ nguy nan. Xin Tướng công nên rõ nguyên ủy
  12. chớ hiểu lầm mà trách cứ chúng tôi. Nói xong đạo nhân chắp tay vái chào. Biết đó là lòng tốt của họ nên mới nói thẳng ra như vậy, Thừa Chí nghĩ: “Đạo sĩ này cũng khẳng khái đấy.” Chàng liền đáp lời: - Đạo trưởng khiêm tốn quá. Nếu việc đó nan giải như vậy, đệ xin cáo từ thôi. Đạo trưởng khi nào muốn cần dùng tới tiểu đệ, xin cứ cho hay. Cả tiền bạc, đệ cũng sẵn sàng có, nội trong chốc lát, đệ có thể trừ bị mấy chục lạng bạc ngay. Hoặc giả đạo trưởng cần nhiều người giúp sức thì anh hùng hào kiệt bảy tỉnh đệ có thể điều khiển được cả. Tóm lại, bất cứ lúc nào, đạo trưởng muốn cần đệ, cứ việc gởi thơ đến đội phó Chính Điều Tử là đệ sức nhận được ngay. Cúi đầu không nói gì, bỗng thở dài một cái, rồi Thủy Vân nói: - Viên tướng công đã nghĩa khí như vậy tuy việc của chúng tôi nói ra rất mất thể diện, nhưng nếu chúng tôi còn giấu diếm Tướng công nữa thì chúng tôi không biết điều tí nào cả. Mời hai vị ngồi chơi, Đồng Huyền sư đệ kể rõ cho hai vị nghe đi. Sau khi mời hai người ngồi yên trên một tảng đá lớn rồi. Đồng Huyền cũng chọn một tảng đá khác ngồi, rồi nói: - Ân sư chúng tôi là Hoàng Mộc đạo nhân, tánh ưa hoạt động, thích ngao du khắp mọi nơi, trừ hai lần đại hội của phái Võ Đang hằng năm, sư phụ chúng tôi ít có mặt ở trên núi, Tết Trung Thu năm trước đây, nhân ngày đại hội của tệ phái, chúng tôi không thấy sư phụ về núi chủ trì, và không gởi thư về cho hay. Chưa bao giờ có như thế nên tất cả đệ tử đều lo âu và ngạc nhiên. Chúng tôi biết ông ta đi về
  13. phương Nam kiếm thuốc, liền chia nhau đi Vân Nam và hai tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây tìm kiếm. Ngờ đâu tìm mãi không thấy tăm hơi gì cả. Tôi và Mẫn sư đệ ở khách sạn nọ được Truy Phong Kiếm Vạn Phương của phái Điểm Thương tỉnh Vân Nam đưa tin báo có việc khẩn cấp, mời anh em chúng tôi cùng đi ngay đến phủ Đại Lý nhà Vạn đại ca. Tới nơi, chúng tôi thấy anh ta bị thương nặng, nằm liệt giường liệt chiếu, hỏi ra mới hay vì ân sư chúng tôi mà anh ta vị lụy như vậy. Thừa Chí bỗng nhớ tới lời Trình Thanh Trúc nó, Hoàng Mộc đạo nhân bị Ngũ Độc giáo giết chết, liền gật đầu mấy cái, lại để ý nghe Đồng Huyền nói tiếp: - Truy Phong Kiếm đại ca nói: hôm đó anh ta ra ngoài thành Đại Lý thăm bạn. Khi tới ngoại ô, trông thấy ân sư chúng tôi đang bị người ta vây đánh, anh ta định rút kiếm ra đánh giúp. Ngờ đâu, đối phương tay nào cũng là cao thủ cả. Ân sư chúng tôi và anh ta quá bất địch chúng, anh ta bị thương trước, chết giấc tại chỗ. Sau nhờ có người cứu, cõng luôn về nhà. Còn ân sư chúng tôi thì không biết sống chết ra sao. Đầu vai và dưới sườn của Vạn đại ca bị móng tay gang cào sướt, những móng tay đó có chất độc rất mạnh. Xét tình hình, chúng tôi đoán chắc đối phương là Ngũ Độc giáo. Sau đó, Vạn đại ca phải đi xa nghìn vạn dặm, trải qua bao gian truân khổ sở, mới kiếm được danh y chữa cho khỏi chết. Tất cả đệ tử đời thứ ba mươi hai của phái Võ Đang lên đường đi Vân Nam tìm kiếm ân sư, và tìm Ngũ Độc giáo để báo thù. Bốn năm nay tuyệt vô tăm tích, ân sư chúng tôi sống chết ra sao cũng không biết, Ngũ Độc giáo lại bí ẩn vô cùng, không sao gặp được một
  14. tên giáo dân nghèo nào của giáo phái ấy cả. Lại tìm kiếm thêm ba năm, chúng tôi vẫn không có manh mối gì hết, mọi người mới rời Vân Nam. Sau ở phía Bắc có tin đồn tới, nói Giáo chủ Ngũ Độc giáo Hà Thiếu Thủ đã tới đô thành Bắc Kinh rồi… Thừa Chí bỗng “ủa!” một tiếng. Đồng Huyền hỏi: - Viên tướng công có quen biết nàng ta không? Thừa Chí đáp: - Hôm qua tôi có mấy người bạn vừa bị bàn tay độc ác của nàng ta đánh trọng thương. Đồng Huyền nói: - Nếu vậy thật may mắn quá. Chúng tôi vừa được tin đó, đại sư huynh tôi vội truyền ngay lệnh khẩn xuống, các đệ tử Võ Đang liền về tụ tậo ở Bắc Kinh ngay. Trong khi chúng tôi đi lên đây, dọc đường gặp Tiêu cô nương và các anh em trong bang Kim Long. Những chuyện hiểu lầm đó, ta không cần nhắc tới nữa. Đại sư huynh tới Bắc Kinh trước chúng tôi và đã gặp được Hà Thiết Thủ. Đại sư huynh tôi chất vấn nói tại sao lại giở thủ đoạn độc ác hãm hại sư phụ chúng tôi? Con Tiện tỳ Hà Thiết Thủ cứ chối cãi là chưa hề gặp sư phụ chúng tôi bao giờ. Đại sư huynh tôi nổi giận liền đánh nhau với nó một trận. Nó tài ba và khôn lắm, đại sư huynh tôi sơ ý một chút là bị móc bên tay trái của nó móc phải một cái đồng thời lại bị trúng năm mũi ám khí. Nó yên trí ám khí có chất độc, thể nào sư huynh tôi cũng phải chết, nó cười khinh vài tiếng, rồi cùng thủ hạ đi liền. Ngờ đâu đại sư huynh tôi nội công rất tinh thâm, và lại biết trên người của đối phương cái gì cũng có dính chất độc cả, cho nên trước khi đấu võ đã uống rất nhiều
  15. thuốc giải, mới không nguy hiểm tới tánh mạng là thế. Thủy Vân thở dài một cái rồi nói: - Sợ nàng ta biết bần đạo chưa chết, lại tới đây chém giết kỳ tuyệt, cho nên bần đạo không dám dưỡng thương ở nhà trọ mà phải kiếm tới chốn kỳ quái này để tịnh dưỡng. Chỉ mong qua độ ba tháng nữa là khí độc dần dần tan hết. Có lẽ sư phụ tôi đã tuyệt mạng bởi con tiện tỳ ấy rồi. Mối thù này bần đạo phải báo cho kỳ được. Nhưng kẻ thù bản lãnh cao cường quá, nên sư huynh tôi không muốn liên lụy đến các vị Mẫn Tử Hoa nói: - Tại sao Viên tướng công lại kết thù oán với Ngũ Độc giáo? Thừa Chí liền kể lại chuyện Thanh Thanh ở bờ hồ thưởng tuyết, tình cờ gặp Độc Cái Tề Vân Ngao, và Trình Thanh Trúc bị mụ ăn xin dùng móng tay độc đánh cho mà bị thương. Thủy Vân nói: - Viên tướng công với chúng đâu có thâm thù gì, chỉ bị thiệt thòi qua loa thôi, thì theo ngụ ý, mình vàng lá ngọc như Tướng công không nên dây dưa với lũ người độc như rắn rít ấy làm gì. Thừa Chí nghĩ thầm: “Ta còn mang thù cha trên thân, lại phải giúp Sấm Vương và nghĩa huynh Lý Nham khơi đại sự thì ta không nên coi trọng những việc tư thù này. Bằng không ta cứ dây dưa vào thì không biết đến bao giờ mới kết liễu được!” Nghĩ đoạn, chàng gật đầu vài cái, rồi nói: - Đạo trưởng nói rất phải. À, tôi có một con Băng Thiềm có thể giải hết chất độc cho đạo trưởng.
  16. Đồng Huyền và Mẫn Tử Hoa vội đỡ Thủy Vân ra khỏi quan tài. Thừa Chí lấy con Băng Thiền ra hút độc cho đạo sĩ, quả nhiên thấy nhẹ và dễ chịu ngay. Thấy trên núi không có sẵn rượu để rửa những chất độc đã hút vào mình con Băng Thiền, Thừa Chí liền đưa con nọ cho Đồng Huyền mượn và còn dặn cách sử dụng nữa. Đồng Huyền vái chào lia lịa cám ơn và hứa chữa khỏi Thủy Vân là hoàn lại bảo vật ngay. Thừa Chí và Uyển Nhi thủng thẳng xuống núi, đi tới nửa đường, Uyển Nhi bỗng ngồi sụp xuống một tảng đá, ôm mặt khóc lóc. Thừa Chí bỗng hỏi: - Sao thế? Tiên cô nương thấy sao? Trong người thấy khó chịu phải không? Uyển Nhi lắc đầu, lau chùi nước mắt xong, lại như thường, đứng dậy đi luôn. Thừa Chí nghĩ: “Bây giờ, chúng ta với phái Võ Đang đã hóa địch thành bạn rồi, nhưng việc trả thù cha của nàng lại hóa viển vông. Thời buổi này thật hiếm có người đảm đang như cô bé này.” Khi hai người về tới thành, trời đã tảng sáng rồi. Thừa Chí đưa nàng về tới nhà trọ của bang Kim Long trú ngụ, rồi mớ trở về nhà riêng. Nhưng chàng lại giở khinh công “Bách Biến Quỷ Ảnh” (bóng ma biến trăm lần) của Mộc Tang đạo nhân truyền cho đi trên các nóc nhà, hết mái này sang mái khác, qua được mấy con đường, đang cao hứng thì bên tai có tiếng quát khẽ: “Tài ba lắm.” Thừa Chí ngừng chân lại, thấy một cái bóng trắng ở bên cạnh lướt qua và cười với chàng rằng: - Anh có đuổi được tôi không?
  17. Người đó vừa nói dứt lời đã tiến lên trước chàng bảy tám trượng rồi. Thấy người đó nhanh nhẹn hơn các người thường nhiều, Thừa Chí giựt mình nghĩ thầm: “Người ấy là ai thế? Khinh công của y sao lợi hại như vậy?” Tánh thanh niên háo thắng, chàng nhún mình đuổi theo liền. Người nọ cứ cắm đầu chạy như bay. Tuy nhiên khinh công của Thừa Chí vẫn cao thâm hơn, chỉ trong chốc lát, chàng đã vượt qua mặt người nọ vài trượng, mới quay đầu lại nhìn. Người nọ ỏn ẻn vừa cười vừa nói: - Đến ngày hôm nay, tôi mới phục tài Tướng công. Nàng nói xong, lấy tay áo che mồm, thân hình ẻo lả như cành hoa uốn éo trước gió, nàng là Giáo chủ Ngũ Độc giáo Hà Thiết Thủ, mặc quần áo trắng, đứng trên mái ngói đen, càng trắng bệch thêm. Quần áo dạ hành của người trong võ lâm, không màu đen thì màu xám, để tiện đi trong bóng tối, khỏi bị người ngoài trông thấy và gặp lúc giao chiến, kẻ địch không biết mình ở đâu, mà lao phóng ám khí. Nhưng nàng lại mặc quần áo trắng, trái hẳn thường lệ, nếu không tự ỷ võ nghệ cao cường nàng đâu dám táo bạo như vậy. Ngắm trông nàng giây lát, Thừa Chí chắp tay chào và nói: - Hà giáo chủ định chỉ giáo gì thế? Hà Thiết Thủ cười nói: - Hôm nọ, Viên tướng công giá lâm, bên cạnh chúng ta có nhiều người vướng chân vướng cẳng, không thể tập trung tinh thần mà phân cao thấp được cho nên, hôm nay tiểu muội định tâm đến đây để lãnh giáo Viên tướng công vài thế võ.
  18. Nàng vừa nói vừa cười, giọng nói ẻo lả, thân hình rung động. Thừa Chí nói: - Võ nghệ của Giáo chủ cao cường hơn người, so với phái nam nhi chúng tôi, tệ nhứt cũng ngang hàng với nhân vật số một số hai trong giới võ lâm, nên để chịu phục. Hà Thiết Thủ cười nói: - Ngày hôm nọ thấy quyền, chưởng phong của Tướng công lợi hại lắm. Tiểu muội kém hơi sức nên không dám so tài. Hôm nay chúng ta thử đấu khí giới xem sao? Không chờ Thừa Chí trả lời, nàng rút cây roi quấn ở lưng ra vụt liền. Cây Nhuyễn tiên đó, từ đầu roi chí cuối, đều có gai ngược, hễ đánh trúng người là móc cả da thịt của người ta ra ngay. Hà Thiết Thủ thỏ thẻ nói: - Viên tướng công, cây Nhuyễn tiên này của tiểu muội gọi là Hiết Vỹ tên (roi đuôi bò cạp). Những gai ở xung quanh roi đều có chất độc, Tướng công nên cẩn thận thì hơn. Thấy nàng nói như vậy, Thừa Chí cũng phải rùng mình. Giọng nàng rất nhu mì và âu yếm vô cùng, nhưng lời nói lại lợi hại khủng khiếp quá nỗi, thật không tương xứng chút nào. Không muốn vô duyên vô cớ chiến đấu với nàng, Thừa Chí chắp tay nói: - Xin khất để khi khác! Chàng chưa lùi ra, Hà Thiết Thủ đã quất cây roi tới trước ngực rồi. Thừa Chí mỉm cười, ngửa người về phía sau, tránh khỏi mấy roi đó, và không để Hiết Vỹ tên đánh tới lần thứ hai, đã nhảy ra xa ngoài nơi đó mấy trượng rồi. Biết không sao đuổi kịp, Hà Thiết Thủ bèn lên
  19. tiếng chọc tức: - Không ngờ đệ tử của Kim Xà Lang Quân lại hèn kém đến thế! Làm bại hoại cả oai danh của sư tôn, hà, hà…! Ngẩn người ra giây phút, Thừa Chí nghĩ: “Mấy lần ta đã nhường nhịn mà nàng cứ tưởng ta sợ hãi thật. Có lẽ Ngũ Độc giáo đã nuông chiều và dung túng nàng quen rồi.” Vừa nghĩ tới đây, chàng đã thấy bóng trắng thoáng qua, Hiết Vỹ tên đem mùi tanh hôi đánh tới mặt rồi. Chàng nghĩ: “Người quang minh chánh đại, có bao giờ dùng khí giới hèn hạ này đâu? Nàng là một thiếu nữ xinh đẹp như thế mà lại chịu đi vào con đường tà ma như vậy? Thật đáng tiếc quá?” Biết cây roi của đối phương có chất độc rất lợi hại, không tiện ra tay cướp giựt, chàng liền thọc hai tay vào trong áo, rồi cứ xoay chong chóng tránh Đông né Tây. Mặc dầu thân pháp của Hà Thiết Thủ rất nhanh, nhưng không sao đụng chạm nổi vạt áo của chàng. Chỉ trong chớp mắt, chàng đã tránh được hơn hai mươi hiệp rồi. Hà Thiết Thủ bực mình quát lớn: - Tướng công cứ tránh né như thế không phải là anh hùng hảo hán. Thừa Chí cười nói: - Cô nương muốn thách tôi đoạt cây Độc tiên phải không? Có khó gì đâu? Nói đoạn, chàng cúi mình xuống, hai tay nhặt luôn hai viên ngói, hai mắt nhìn đăm đăm bóng của cây roi, khi đã nhận thấy rõ đường lối rồi, hét lớn: - Buông cây Tiên ra!
  20. Chàng kẹp luôn cây roi vào giữa hai viên ngói, thuận tay giựt mạnh một cái, và đồng thời chân phải đá lên luôn ba cái. Không ngờ chân của đối phương lợi hại đến thế, nàng đang định dùng sức cướp lại roi, thì mũi chân của Thừa Chí đã đá tới đùi mình rồi, đành phải buông roi ra lùi về phía sau. Ngờ đâu, nàng dẫm hụt ra ngoài mái ngói, liền ngã lộn xuống dưới nhà. Nắm lấy cán tiêu, Thừa Chí cười nói: - Đệ tử của Kim Xà Lang Quân thế nào? Bỗng nghe tiếng rất nhu mì của Hà Thiết Thủ nói: - Khá lắm! Thân pháp của nàng nhanh nhẹn vô cùng, vừa xuống tới mặt đất, nàng lại nhảy trở lên tức thì. Tài khinh công tuyệt đỉnh như Thừa Chí cũng phải cảm phục khinh công của nàng. Hà Thiết Thủ nói: - Tiểu muội còn muốn lãnh giáo vài ba ám khí của Tướng công nữa. Ngũ Độc giáo chúng tôi có một thứ cát gọi là: Độc Thiềm sa. Chỉ thấy nàng ỏn ẻn nó chớ không thấy nàng quay mình giơ tay. Thừa Chí đột nhiên thấy trước mắt có ánh sáng lấp lóe, giựt mình kinh hãi, biết là nguy tai tới nơi, vội vàng nhảy lên thật cao, nghe dưới chân có tiếng leng keng rất nhỏ, thì ra mấy chục hạt ám khí đều đánh rơi xuống mặt mái nhà cả. Lúc ấy chàng mới hay ám khí Độc Thiềm sa của Hà Thiết Thủ là một thứ đinh bằng gang rất bé nhỏ. Và máy phát những ám khí đó đặt ngay ở trước ngực, khi nào định phát ra chỉ cần bóp mạng mỡ bên phải là một loạt đinh gang bắn thẳng ra như mưa vậy. Nàng muốn phát xạ ám khí đó, không cần phải ngắm đích, chỉ
Đồng bộ tài khoản