Bộ xương nổi giận P1

Chia sẻ: Tieu Dao | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:17

0
74
lượt xem
11
download

Bộ xương nổi giận P1

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Trong đêm đen, vùng quê đặc quánh trong bóng tối và ánh trăng màu trắng xanh yếu ớt không rải đều thứ ánh sáng của mình lên vùng đất ấy khiến quang cảnh nhuốm màu liêu trai. Không có âm thanh nào khác ngoài tiếng ếch nhái kêu à uôm khắp nơi. Những chú chó chỉ vẫy đuôi nằm ngoài hiên những ngôi nhà trong vùng đất mang diện tích hình tròn rộng lớn. Đột nhiên trong đêm đen có tiếng khóc chào đời của một hài nhi bé bỏng. Tức khắc, khắp thôn xuất hiện những đốm lửa đỏ bập...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bộ xương nổi giận P1

  1. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN PHẦN 1 BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN T rong đêm đen, vùng quê đặc quánh trong bóng tối và ánh trăng màu trắng xanh yếu ớt không rải đều thứ ánh sáng của mình lên vùng đất ấy khiến quang cảnh nhuốm màu liêu trai. Không có âm thanh nào khác ngoài tiếng ếch nhái kêu à uôm khắp nơi. Những chú chó chỉ vẫy đuôi nằm ngoài hiên những ngôi nhà trong vùng đất mang diện tích hình tròn rộng lớn. Đột nhiên trong đêm đen có tiếng khóc chào đời của một hài nhi bé bỏng. Tức khắc, khắp thôn xuất hiện những đốm lửa đỏ bập bùng. Mọi người tụ tập lại trong một căn nhà nhỏ ở giữa làng. Người phụ nữ trẻ vừa hạ sinh một đứa con trai bụ bẫm trắng trẻo, nhau thai và máu còn dính trên người đứa trẻ. Cuống rốn dài ngoằng, và hài nhi đang nằm gọn trên hai bàn tay của một bà đỡ có gương mặt tròn nhưng ánh mắt thiếu vẻ đôn hậu. - Một đứa con trai! Những người có mặt bật thốt và ai cũng cố chen chân vào trong xem cho bằng được. Một người đàn ông có dáng bệ vệ mặc bộ đồ lụa bóng bẩy, tay chống batoong được làm bằng trúc lâu năm tiến lên nhìn ngắm đứa trẻ trên tay bà đỡ và gật gù: - Đúng là người được lựa chọn! Mọi người ồ lên xì xầm bàn tán. Ai cũng vui vẻ hớn hở ra mặt còn người phụ nữ trẻ đang nằm trên giường ở trong nhà với thân hình đẫm mồ hôi thì hoảng hốt vội chồm dậy. Cô giơ tay về phía người đàn ông có dáng bệ vệ kia: - Thưa trưởng làng, xin người hãy để đứa trẻ cho con nuôi. Con đã mang nặng đẻ đau ra nó. - Chúng ta sẽ nuôi dưỡng nó một cách tốt nhất! - Xin người! Con muốn nuôi dưỡng con của mình. Đó là đứa con duy nhất của con. - Với danh nghĩa trưởng làng, ta đảm bảo đứa trẻ có một cuộc sống sung túc đầy đủ. Trên thế giới này có của ngon vật lạ nào thì đứa trẻ này cũng có được những thứ ấy trong cuộc sống của mình. www.vuilen.com 1
  2. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Không! Xin hãy trả con cho tôi! Mặc cho một người đàn bà già nua níu giữ lại, người phụ nữ trẻ vẫn chồm lên, tụt xuống khỏi giường mặc kệ máu chảy loang khắp nền nhà được làm bằng đất. Cô quì gối trước mặt người đàn ông được gọi là trưởng làng và cầu xin với vẻ khẩn thiết: - Chồng con lên rừng kiếm sâm đã chết không thể quay về được. Đây là giọt máu duy nhất của anh ấy. Con xin trưởng làng hãy để đứa trẻ cho con nuôi dưỡng. - Không được! Đây là đứa bé được thần linh lựa chọn. Và nó sẽ được sống ở nơi thần linh có thể nhìn thấy được. - Không có thần linh nào chọn lựa hết! Đó là ý muốn độc ác của trưởng làng và những người ở quanh đây thôi. Người mẹ trẻ gào lên. Cô chỉ tay vào đám người đang đứng xúm đông ở sân nhà mình với đuốc lập loè ánh lửa như ma trơi: - Sao ông không bảo họ đưa con mình cho thần linh mà lại xúm vào bắt con của tôi đi? - Con của họ không được thần linh lựa chọn. Trưởng làng chỉ tay ra ngoài sân. Giọng ông ta có vẻ không hài lòng trước sự nổi giận của người phụ nữ trẻ: - Cô có thấy toà tháp đôi nằm trên đỉnh đồi của làng ta không? Đó chính là nơi con trai cô được sống. Ở đó có rất nhiều kẻ hầu người hạ sẵn sàng phục vụ con cô không thiếu bất cứ một cái gì. - Con tôi không cần những thứ đó! Trưởng làng nhìn sững vào mặt người mẹ trẻ, ánh mắt của lão trở nên lạnh lùng và quyền uy: - Cô muốn cả làng ta phải suy vong sao? Cô muốn chúng ta chết hết và cô không được ở nơi này nữa sao? Người đàn bà già nua vội túm lấy người phụ nữ trẻ và kêu khóc: - Con ơi! Con hãy thương thân mẹ già mà để trưởng làng đưa nó đi. Nếu không mẹ con ta không có chỗ dung thân vì đã làm ảnh hưởng tới cả làng đấy con. www.vuilen.com 2
  3. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Nhưng đó là đứa cháu nội duy nhất của mẹ! - Chúng ta hãy vì cả làng con ạ. Đây là truyền thống của chúng ta từ xưa đến nay. - Đây không thể gọi là truyền thống được. Nếu có thì là của loài quỉ dữ chứ không phải những con người! - Thôi, thôi! Mẹ xin con! Người đàn bà già nua quì xuống trước mặt trưởng làng và nắm lấy bàn tay của ông ta: - Xin trưởng làng hãy mang thằng bé tới nơi nó được lựa chọn. Tôi xin nguyện hiến dâng đứa cháu nội duy nhất của mình cho thần linh. Những vị thần phù trợ cho làng chúng ta luôn phồn thịnh, tốt tươi. - Được! Ta chấp nhận lời thỉnh cầu của già Giu! Trưởng làng phẩy tay, tức khắc bà đã quấn đứa trẻ bằng mảnh vải lụa trắng mà hai cô gái trẻ vừa mang tới và bế đứa trẻ tội nghiệp vừa rời khỏi bụng mẹ đi. Trưởng làng nhìn người mẹ trẻ với ánh mắt ác cảm và quay lưng. Đám người cũng đi theo ông ta. Phút chốc, khoảng sân nhà già Giu trở lại tăm tối và lặng ngắt. Già Giu nhìn con dâu mà ruột gan thắt lại. Già không đau đớn sao được khi đứa cháu nội duy nhất lại được thần linh lựa chọn. Dù muốn dù không thì cũng phải để trưởng làng đưa nó tới tháp nam, một trong hai tháp đôi nơi thờ thần linh. Đứa trẻ sẽ sống ở đấy và chẳng bao giờ được gặp lại mẹ và bà nội của mình. - Trời ơi! Tôi muốn chết theo chồng tôi. Gian ơi, anh ở đâu sao không về đây để cùng em bảo vệ con của chúng ta chứ? Cô gái gào khóc gọi tên chồng trong vật vã đớn đau. Già Giu ôm con dâu vào trong lòng, bà mếu máo. Giọng cũng đau đớn không kém phần cô con dâu. - Con à... Mẹ cũng đâu muốn như thế đâu. Nhưng chúng ta không thể nào làm khác được. - Mẹ à, sao mẹ lại để họ bắt con của con và anh Gian đi chứ. Chúng ta đi ra khỏi làng mà vẫn có thể sống được mà. Con sẽ nuôi mẹ và đứa con của con với Gian. Con có sức khoẻ, con gái của làng Phồn này sức khoẻ như những con voi rừng mà. www.vuilen.com 3
  4. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Mẹ biết! Mẹ biết! Nhưng chúng ta đi rồi còn mồ của tổ tiên ông bà ở làng thì sao? Họ sẽ không để yên cho những người đã yên nghỉ dưới mấy thước đất sâu đâu, Li Yêng à. Li Yêng đau đớn khóc lặng trong tay của già Giu. Cô thừa hiểu tục lệ của làng như thế nào. Con trai cô được nuôi dưỡng trong ngôi tháp kia, không được gặp gỡ cha mẹ cũng như bất cứ ai ngoài những người có phận sự trong toà tháp đó. Trên đỉnh tháp chính là nơi thờ thần Phồn thực. Vị thần phù trợ cho làng Phồn thịnh vượng, ấm no quanh năm. Đứa trẻ lớn lên mà chẳng biết mẹ cha hay nguồn cội của mình. Và điều đau đớn nhất là... Li Yêng ngất lịm trên tay già Giu khi cô nghĩ tới đó. G ià Giu đặt rá xôi gạo nếp mới với đậu xanh trước mộ của Li Yêng. Do khóc nhiều, cô bị băng huyết và xuống sức mà chết. Nhưng cái chính không phải là quá đau đớn mà chết. Mà vì bát chè sắn mà người nhà trưởng làng mới mang tới hôm qua. Họ đã bảo đấy là chè mà vợ của trưởng làng nấu nên Li Yêng mới ăn. Bởi vợ của trưởng làng là chị họ của Li Yêng. Thuở bé, cả hai rất thân thiết với nhau. Và Li Yêng tin tưởng người chị họ của mình. Già Giu biết trong bát chè sắn đó có thuốc độc nhưng khi già biết được thì cũng là lúc Li Yêng đã ăn hết bát chè đó rồi. Già chỉ biết ngồi khóc và nhìn Li Yêng co thắt cả người trong cơn đau vật vã trước khi chết. Giờ đây, cả nhà già Giu chỉ còn mình già còn sống. Còn lại đều nằm lại dưới đất sâu. Nơi mà cây cối bám vào đấy để sinh trưởng. Làm cơm cúng ba ngày cho con dâu xong, già Giu đóng cửa nhà và thắp hương khấn vái ông bà tổ tiên. Già ngồi rất lâu trước bàn thờ, cứ ngồi như thế tới lúc người của già Giu bắt đầu chảy nước và kiến ở đâu bu quanh lại. Cả làng cũng biết già Giu treo một con dao trước cửa và đóng chặt cửa nhà ở trong để làm gì nên cũng không ai vào xem. Vả lại chẳng ai muốn vào ngôi nhà của kẻ định không cho đứa trẻ được thần linh chọn để họ mang tới tháp đôi ở trên đỉnh đồi kia. www.vuilen.com 4
  5. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Già Giu chết đi mà không ai biết, chẳng bao lâu sau đó trong làng cũng có một người mẹ trẻ vừa hạ sinh một hài nhi bé bỏng. Một bé gái! Và ông trưởng làng cũng lại tới và đưa bé gái vừa chào đời đó tới khu tháp đôi. Từ đó, dân trong làng cũng không còn phải nửa mừng vui, nửa lo lắng khi không còn ai được thần linh lựa chọn. Họ đều biết những đứa trẻ được thần linh lựa chọn sẽ được nuôi ở một nơi tách biệt hẳn với mọi người dân trong làng và cả gia đình của mình nữa. Sau đó thì họ sẽ cho hai đứa trẻ... M ười lăm năm sau, khi ngôi nhà của già Giu đã xập xệ và hoang tàn, chỉ một cơn gió mạnh là có thể thổi sập cả ngôi nhà xiêu vẹo vì lâu lắm rồi không có ai ở. Và khi đó người làng gần như quên đi sự có mặt của ngôi nhà mà già Giu từng sống, cũng như quên mất người mẹ trẻ Li Yêng đã chết năm nào. Họ chỉ còn mong ngóng tới mùa trăng tròn, ngày đó sẽ là ngày mà hai đứa trẻ đủ mười lăm tuổi. Ngày mở cửa cả hai toà tháp! Trưởng làng bây giờ già hơn, râu lốm đốm bạc và chống một cái gậy bằng gỗ trắc nhìn đẹp hơn và chắc chắn hơn. Dẫn đầu đoàn người đang trên đường đi tới chỗ tháp đôi, trưởng làng dừng lại ở cổng ngoài và phẩy tay ra hiệu cho một người hầu gọi cổng. Một lúc lâu sau, trong sân có một người cởi trần để lộ bộ ngực và bụng béo mỡ, cái quần vải được buộc bằng một dải thắt lưng và tóc dài xoã được cột lại sau lưng bằng một cái dây mây được đan khá cầu kỳ. Người đàn ông có vóc dáng lạ lẫm, khác hẳn với mọi người đó nhìn trưởng làng với vẻ lạnh lùng. - Mời trưởng làng vào! Ông ta đứng gọn sang một bên để trưởng làng đi vào. Còn mọi người đứng lại ở ngoài. - Mai là ngày trăng tròn! Tín đồ của thần linh đã chuẩn bị xong mọi thứ chưa? - Ta đã chuẩn bị xong rồi. Hãy yên tâm! - Vâng! Trưởng làng được dẫn tới tháp nam, một người khác ăn mặc như người đang đi cạnh trưởng làng mở cửa và đứng gọn một bên khi ông ta đi qua. Trưởng www.vuilen.com 5
  6. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN làng được dẫn tới một căn phòng nằm ngay trên tầng tháp thứ hai. Nơi có thể nhìn thấy hết khoảng vườn, sân rộng lớn trong khu tháp nhưng không thể nhìn thấy quang cảnh bên ngoài. - Đây! Người đàn ông có mái tóc dài được cột bằng những sợi mây bện lại với nhau ấy chìa tay trước một cánh cửa bằng gỗ lim vững chãi. Trưởng làng kéo cái ô cửa phía trên và nhìn vào trong. Bên trong phòng, một cậu bé khoảng mười lăm tuổi đang tẩn mẩn khắc hình một con chim nhỏ. Cậu ta khẽ ngẩng lên nhìn khi thấy ô cửa được mở ra rồi lại thản nhiên làm tiếp công việc của mình. - Tính tình thế nào? - Đúng là đứa trẻ được thần linh lựa chọn! Nó ăn khoẻ, ngủ say và chỉ quanh quẩn trong phòng với những việc mà nó yêu thích. Trưởng làng nhìn thân hình béo tốt của đứa trẻ thì hài lòng. Ông ta cũng thấy cả những con thú nhỏ bằng gỗ với đủ chủng loại và hình dáng được xếp đầy trên những cái kệ dược đóng vào sát tường. Với những gì được nhìn thấy, ông ta phải thừa nhận thằng bé đúng là đứa trẻ ngoan ngoãn, thuần thục và được thần linh lựa chọn. Ông ta quay người đi ra ngoài: - Đêm trăng tròn ngày mai hãy để hai đứa trẻ ở cạnh nhau. - Công việc này chúng tôi rõ hơn ai hết. Tín đồ có thân hình béo ú gật đầu và dẫn trưởng làng đến căn phòng chung của hai đứa trẻ. Ngày mai chúng sẽ được đến đó, được uống thứ nước tinh chế từ loại lá cây ngải đang đặt trước bàn thờ kia. Ăn những trái cây mà người dân trong làng trồng trọt được. Và giữa gian phòng có trải một mảnh vải lụa trắng tinh tươm có mùi thơm của loài hoa Li Yêng. Loài hoa mà cô gái nào trong làng cũng muốn đó là tên của mình. Nhưng thực ra người trong làng rất ít khi đặt tên cho con gái của mình là Li Yêng. Bởi cô gái có những cái tên ấy thường sẽ sinh ra những đứa trẻ được thần linh lựa chọn. Mọi thứ đã được chuẩn bị chu tất. Ông về bảo mọi người chuẩn bị sẵn lễ vật để cúng tế. - Nửa đêm mai chúng tôi sẽ cho hai mươi cô gái trẻ mang đồ tế lễ đến! Và cả hai mươi trai tráng khoẻ mạnh. www.vuilen.com 6
  7. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Đúng thế! Sẽ không thiếu một ai. Người trong làng đang rất nôn nóng được tự tay mình thực hiện nghi lễ nên tín đồ trưởng không cần phải lo việc đó. - Tôi rất yên lòng! Trưởng làng đặt tay lên chóp mũi của mình cúi chào tín đồ trưởng có thân hình mỡ màng và đi thẳng ra ngoài cổng tháp. Ông ta không quay lại nhìn và cũng không cần quay lại nhìn, bởi vì ngay giữa đêm mai ông ta sẽ phải quay lại đây để cùng tín đồ trưởng chuẩn bị buổi lễ tế thần linh. C on trai! Đưa tay ta xem nào. Một thanh niên khoảng chừng hai mươi lăm tuổi, vóc dáng cao lớn và khoẻ mạnh, anh mặc bộ quần áo của người đi rừng, chân quấn xà cạp và được buộc lại bằng những sợi dây bện từ cây đay. - Nhưng... ông không phải là tín đồ trưởng! - Ta là cha của con! Gian! - Gian? - Đúng thế! Họ đặt cho con cái tên Tiểu Phồn. Nhưng thực sự ta và Li Yêng - mẹ của con đã đặt tên con là Gian Ưng. Con sẽ là con đại bàng núi sải đôi cánh rộng của mình để bảo vệ cho những người con yêu mến. - Nhưng họ bảo tên con là Tiểu Phồn! - Không! Con là Gian Ưng. Con trai của Gian và Li Yêng, cháu của già Giu - người đã từng sống ở ngôi nhà nhỏ giữa làng Phồn. - Còn có những con người ở ngoài kia sao? - Tất nhiên rồi con trai, có rất nhiều người ở ngoài kia. Gian chỉ tay ra ngoài nhưng dáng đứng của anh vẫn bất động. Anh nhìn không chớp đứa con trai ngây ngô của mình. Đã mười lăm năm nó không được đi đâu ngoài khoảng vườn của tháp nam. Không được nhìn thấy ai ngoài những người có chung một cái tên là tín đồ ở trong tháp này. - Nhưng tại sao cha lại vào được đây? www.vuilen.com 7
  8. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Ta cũng không hiểu nữa! Ta đã rất nhớ con và cố gắng để vào gặp con được một lần, và thế là ta thấy ở đây sau khi lòng ta cháy bỏng khao khát đó. Gian nhìn Gian Ưng, giọng anh trầm xuống: - Ta đã bị gia nhân của trưởng làng hại chết trong rừng. - Trưởng làng là ai? Tại sao họ lại làm thế với cha? Gian Ưng ngạc nhiên hỏi lại. Cậu không thể ngờ được rằng có người ở ngoài kia và họ đã hãm hại cha cậu ở nơi được gọi là rừng. Chắc hẳn nơi đó lạ lùng và nguy hiếm lắm. Gian buồn bã nhìn con: - Vì họ muốn cha chết! Cha chết đi rồi sẽ không thể nào bảo vệ được bà nội con, mẹ con và con nữa, Gian à. - Tại sao họ lại làm thế? - Vì họ cần con! Con là đứa trẻ được thần linh lựa chọn. - Thần linh lựa chọn con làm gì? - Làm vật tế thần! - Nhưng có rất nhiều thứ để cúng tế kia mà. Con đã thấy các tín đồ chuẩn bị rất nhiều hoa trái và cả thịt thú rừng nữa. - Họ chuẩn bị những thứ đó cho con ăn đấy! Con sẽ ăn chúng trước khi làm lễ tế thần linh. Gian Ưng không hiểu nỗi lo lắng trong giọng nói của cha mình. Cậu đứng dậy, đi đến bên cha và nắm lấy tay ông. Bàn tay của cậu chạm vào một luồng ánh sáng nghe lạnh buốt. - Họ muốn làm gì con cũng được, con rất vui là đã được gặp cha. Và con biết mình được sinh ra bởi một người mẹ tên là Li Yêng. Rất giống tên một loài hoa màu đỏ và có năm cánh. - Đúng thế! Mẹ con là Li Yêng. Và bao năm qua, ta vẫn chưa gặp được mẹ con dù ta đã cố tìm kiếm. Gian hình như đang khóc, giọng ông phả ra hơi lạnh buốt nhói cả tim gan của Gian Ưng. www.vuilen.com 8
  9. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Trưởng làng đã nhờ tín đồ trưởng yểm bùa trên mộ của mẹ con, khiến linh hồn của mẹ con bị nhốt ở trong đấy và không thể nào ra khỏi. - Sao cha không giải thoát cho mẹ Li Yêng của con? - Chỉ có kẻ nào yểm bùa thì kẻ đó mới giải được bùa chú! - Vậy con sẽ bảo tín đồ trưởng giải bùa. - Hắn sẽ không làm đâu. Con phải giúp cha! - Chuyện gì kia ạ? - Con hãy lấy một ít máu của tín đồ trưởng. Chỉ cần một giọt máu của hắn nhỏ xuống loài hoa Li Yêng thì mẹ của con sẽ được giải thoát. Gian mách nước cho con trai. Anh tin tưởng con trai mình sẽ làm được. Và vì thấy cánh tay của mình bắt đầu teo lại, hình hài biến mất trong bàn tay của con trai nên Gian biết đã đến lúc mình đi. Khu tháp nam này là nơi đã được yểm bùa nên rất hiếm có vong hồn nào có thể lọt được vào đây. Anh lọt được vào là điều lạ lùng và may mắn nhất. Ngay khi còn sống, anh cũng chưa bao giờ có được cái may mắn lớn như thế này. Gian mờ dần mờ dần, ánh mắt anh nhìn đứa con trai của mình đầy buồn bã. Anh nói nhanh trước lúc tan biến đi: - Con hãy cứu linh hồn mẹ Li Yêng của con và hãy chạy trốn khỏi nơi đây! Nếu không chúng ta sẽ lại gặp nhau nơi cõi của những linh hồn đấy, con trai. Gian Ưng chạy lại chỗ hình dáng của cha mình vừa tan biến mất, cậu ôm chầm lấy dáng hình của cha mình nhưng không được. Trong căn phòng cậu ở từ nhỏ tới giờ chỉ còn lại những đồ vật vô tri, những con thú được cậu chạm khắc trong những thời gian buồn, rảnh rỗi. Gian Ưng kêu lên nức nở: - Cha! Cha ơi! Đừng đi... - Tiểu Phồn! Tiểu Phồn! Tín đồ trưởng ngồi ở trên giường lay Gian Ưng. Cậu đang nằm thiêm thiếp trên giường với người đẫm mồ hôi. Gian Ưng mở mắt khi cảm nhận thấy cái tát nhẹ trên má của mình. Tín đồ trưởng ngồi im nhìn cậu như muốn đọc thấu suy nghĩ của cậu, xem trong cơn mê cậu đã gặp phải chuyện gì mà kêu gào luôn miệng. - Con vừa mơ thấy gì đó, Tiểu Phồn? www.vuilen.com 9
  10. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Con mơ thấy mình đang đứng giữa... sân. Gặp tín đồ trưởng và đột nhiên con không còn muốn gọi người bằng cái tên nghe nặng nề đó. Con đã gọi người bằng cha và người bỏ đi. Tín đồ trưởng nhìn Gian Ưng. Ông ta mơ hồ cảm nhận thấy điều gì đó đang diễn ra trong tâm hồn của Gian Ưng, không đơn giản đó chỉ là giấc mơ. Lại là giấc mơ nói về tình cảm của một đứa con với một người cha. Rõ ràng là trong tâm thức của Gian Ưng bắt đầu trỗi dậy lên điều gì đó! Không lẽ là mối liên quan tâm linh giữa Gian và con trai của hắn ta? Câu hỏi vang lên trong đầu của tín đồ trưởng. Nhưng ngay lập tức, ông ta đuổi suy nghĩ ấy ra khỏi đầu mình. Bởi Gian đã chết từ mười lăm năm trước, hơn nữa trong toà tháp Nam này luôn được yểm bùa và không có bất cứ một linh hồn của người thường nào có thể lọt vào đây, cả ma quỉ cũng thế. Chỉ có thần linh tới để nhận lấy những lễ vật mà làng Phồn cúng tiến. Còn Li Yêng, người con gái mang tên của loài hoa màu đỏ có năm cánh đẹp tuyệt trần và vẻ đẹp của nàng cũng thế. Người con gái đẹp nhất làng mang tên loài hoa thiêng đã hạ sinh một đứa con được thần linh lựa chọn. Dân làng đồng loạt đồng ý và ủng hộ đó là đứa trẻ được thần Phồn Thực chấp nhận trong lễ tế cúng thần Phồn Thực để cầu mùa màng bội thu, cây cối xanh tốt, vạn vật sinh sôi nảy nở ở làng Phồn. Li Yêng đã bị yểm bùa ở mộ và không thể nào thoát ra được khỏi mộ đó cho dù linh hồn có mạnh mẽ cỡ nào đi chăng nữa. - Tiểu Phồn! Con còn nhìn thấy gì trong giấc mơ nữa không? Gian Ưng thấy cái tên Tiểu Phồn bỗng chốc không phù hợp và xa lạ với mình cho dù bao lâu nay tín đồ trưởng và mọi tín đồ sống trong toà tháp Nam này đều gọi cậu như thế. Cậu nhìn tín đồ trưởng, giọng chậm rãi: - Con thấy tín đồ trưởng gọi con là Gian Ưng! Tín đồ trưởng giật bắn người, mặt biến sắc khi nghe Gian Ưng nói điều đó. Như vậy là điều ông ta vừa lo ngại đã thực sự đã xảy ra. Một khi Tiểu Phồn nam, kẻ được thần linh lựa chọn đã nhìn nhận ra được điều gì đó thông qua những giấc mơ đến trong thời gian sống trong toà tháp Nam thì tâm thức và linh hồn sống của nó rất mạnh mẽ đồng thời có sự liên kết với linh hồn của cha mẹ và tổ tiên của nó. www.vuilen.com 10
  11. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Tên của con là Tiểu Phồn chứ không phải là Gian Ưng. Và ta là tín đồ trưởng, người đã nuôi dạy con trong mười lăm năm qua chứ không phải là cha của con. - Vâng! Con vẫn được tín đồ trưởng dạy dỗ như vậy! - Con hãy ngủ tiếp đi, đừng suy nghĩ tới giấc mơ không có thật ấy. - Vâng! Tiểu Phồn nằm xuống. Cậu nhìn chằm chằm vào tín dồ trưởng chỉ luôn mặc quần và người để trần với mái tóc dài kỳ quặc buộc gọn phía sau lưng bằng những sợi mây mỏng mảnh bện lại với nhau. Tín đồ trưởng vẫn đứng im cạnh giường của Gian Ưng. Ông ta đang tìm cách để xua tan hình ảnh có trong đầu của Tiểu Phồn. Bởi phải để đầu óc của nó hoàn toàn tin tưởng vào tín đồ trưởng thì khi đó lễ tế diễn ra mới hoàn hảo và như thế thì thần linh mới hài lòng mà ban cho làng Phồn mọi điều mà người dân làng Phồn cầu xin. - Con có thể hôn tay của tín đồ trưởng không? - Được! Tiểu Phồn ngồi dậy, xuống khỏi giường và quì xuống trước mặt tín đồ trưởng. Cậu hôn vào tay của tín đồ trưởng với vẻ thành kính mà hàng ngày cậu vẫn làm. Xong cậu ngước lên, mỉm cười và nói: - Con xin phép được đi ngủ. Con vẫn còn rất buồn ngủ thưa tín đồ trưởng. - Con hãy ngủ tiếp đi. Tín đồ trưởng nhìn Gian Ưng lên giường nằm nhắm mắt lại và tiếp tục giấc ngủ dở dang vào lúc nửa đêm. Lâu sau khi nghe thấy hơi thở đều đặn của cậu bé, ông ta mới quay người đi ra khỏi phòng và đóng cửa lại. Cái ổ khoá làm bằng gỗ chắc nịch được khoá lại phía ngoài. Gian Ưng chờ cho không gian bay hết mùi của tín đồ trưởng, biết chắc ông ta đã đi khỏi nơi đây cậu mới mở mắt ra và nhìn trần nhà bằng đá nâu xám lâu năm. Rõ ràng vừa rồi cậu đã cảm nhận được sự rúng động khác thường của tín đồ trưởng khi cậu nói trong giấc mơ đã thấy ông ta gọi mình là Gian Ưng. Như vậy rõ ràng ông ta biết tên tuổi thật của cậu và như cha nói, cậu đã bị giam trong đây khi mà họ đã giết hết cả cha mẹ của cậu - người cha tên Gian đầy mạnh mẽ và người mẹ mang tên loài hoa thiêng Li Yêng. www.vuilen.com 11
  12. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Khắp làng rộn rã tưng bừng cờ dong trống mở. Trẻ con mặc áo quần đẹp, cột tóc lại bằng những sợi dây mây mỏng mảnh được nhuộm đủ màu sắc, tay cầm những chùm quả chín mọng căng tròn chạy nhảy khắp nơi. Loài hoa Li Yêng có màu đỏ với năm cánh mỏng tanh bay phất phơ trong gió được cắm trong những cái bình đất đặt đầy trên bàn thờ tế lễ thần linh. Tín đồ trưởng đứng chỉ tay và hướng dẫn cho những tín đồ cùng một số dân làng sắp xếp những bàn thờ tế lễ ngoài trời cũng như ở trong gian diện nối giữa hai toà tháp nam và nữ. Gian Ưng đứng từ trên tháp cao nhìn xuống. Cậu thấy mọi vật ở đây lần đầu tiên thay đổi và cậu cũng ngạc nhiên khi thấy có rất nhiều người đi lại trong sân và có cả những đứa trẻ còn nhỏ hơn cả cậu đang nô đùa chạy nhảy khắp nơi. Lần đầu tiên trong đời cậu nhìn thấy những người khác ngoài các tín đồ. - Như thế là cha đã nói đúng! Ngoài kia rất rộng lớn và còn có nhiều người khác. Gian Ưng lẩm bẩm và ngước nhìn lên bầu trời cao vời vợi với những cuộn mây trắng trôi chậm chạp trên cao. Hôm nay sẽ là một ngày có nắng to, bởi lát nữa những đám mây trắng kia sẽ bay hết theo gió, giạt về một nơi xa. Nhưng hôm nay không phải là một ngày đẹp trời. Gian Ưng cảm thấy phía sau những đám mây kia, khi chúng đã bay theo luồng gió thì mây đen sẽ tụ lại và trời sẽ nổi cơn giận dữ của mình. Gian Ưng thoảng nghe hơi gió nóng trong không gian. - Con có đói không? Tín dồ trưởng thình lình xuất hiện ở ngoài cửa. Gian Ưng giật mình quay lại, cậu thấy tín đồ trưởng hôm nay mặc cái quần bằng vải bóng màu đỏ, thắt dây lưng bằng mây và vẫn cởi trần như mọi khi. Có điều tóc của tín đồ trưởng hôm nay được chải gọn gàng, những sợi mây bện cũng cầu kỳ hơn và mang hình dáng của chùm hoa quả. Người của tín đồ trưởng phảng phất mùi hương khác biệt. - Con hãy ở trong phòng cho tới khi ta gọi con nhé, Tiểu Phồn. Mọi người đang rất bận rộn với công việc chuẩn bị cho buổi tiệc của con và lễ tế thần linh. Tín đồ trưởng không rời mắt khỏi khuôn mặt của Gian Ưng. Nó gật đầu ngoan ngoãn và ngồi xuống cạnh cái bàn có miếng gỗ nhỏ đang được chạm khắc dở dang. - Con có muốn ăn một chút gì đấy không? - Con muốn một trái xoài! www.vuilen.com 12
  13. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Được! Tín đồ sẽ mang xoài vào cho con. Tín đồ trưởng quay người đi ra, ông ta không quên khoá cửa lại và kín đáo đứng một góc quan sát Gian Ưng một lúc. Gian Ưng thấy mùi thơm lạ lùng trên người của tín đồ trường vẫn còn nồng nặc quanh đây nên cậu giả vờ như không thấy, lấy con dao khắc vào miếng gỗ. Cậu bắt đầu công việc hàng ngày của mình như bao năm nay vẫn làm. Cậu gọt những miếng gỗ thừa để tạo hình khắc mà mình muốn. Hình của những cánh hoa màu đỏ đang tràn ngập khắp trong những cái bình đất xếp trên các bàn có đầy trái cây dưới sân kia. Loài hoa mà từ trước giờ cậu chỉ được đứng ngắm nhìn bởi chúng được trồng trong khu vườn dành riêng để lễ thần linh. Và cậu chưa bao giờ thấy chúng nhiều như hôm nay. Tín đồ trưởng đứng ngoài mặt biến sắc dần dần khi thấy hình khắc của Gian Ưng dần hiện rõ là một bông hoa Li Yêng linh thiêng. - Sao ông lại có thể để chuyện đó xảy ra vậy, tín đồ trưởng? - Đây là điều tôi không ngờ tới. Tín đồ trưởng nhìn xoáy vào mặt phình mỡ của lão trưởng làng, giọng lạnh tanh: - Kiểm soát phần xác và tín ngưỡng của nó chứ làm sao tôi có thể khống chế được phần tâm linh của nó? Nó có nguồn cội như ông và mọi người khác trong làng Phồn. Trưởng làng không thể cãi lại được những lý lẽ của Tín đồ trưởng. Lão ta lắc đầu và nhìn những đàn tế lễ đã được chuẩn bị xong. Khắp khoảng sân rộng, những cái chiếu cói đã được trải rộng và những mâm cỗ đã được bày biện. Trẻ con đang háo hức reo hò ầm ĩ. - Chúng ta sẽ làm chuyện đó ngay khi bữa sáng và buổi lễ kết thúc. - Phải chờ đến đúng trăng tròn! Tín đồ trưởng nhắc nhở thời điểm cho trưởng làng biết, ông ta không thôi nhìn lão già mập ú bằng ánh mắt cú vọ của mình. - Buổi lễ không thể sơ sài và muốn làm gì thì phải đợi đúng thời điểm trăng ngự giữa đỉnh đầu. Trưởng làng phẩy tay: www.vuilen.com 13
  14. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Phần lễ là thuộc về tín đồ trưởng. Tôi chỉ là nhân danh trưởng làng để tuyên bố những thủ tục thôi. Tín đồ trưởng đứng nhìn theo lão trưởng làng tới khi bóng của lão hoà lẫn vào đám người trên sân của khu tháp đôi. Tín đồ trưởng đi về phòng riêng của mình, một căn phòng chỉ có một cái bàn bằng gỗ thô, xếp một bộ ấm chén bằng đất nung. Một cái giường gỗ thô trải chiếu cói. Đúng là nơi ở của một kẻ được xếp vào hàng tín đồ của tín ngưỡng Phồn thực. Tuy thô ráp nhưng nhìn cái gì cũng có vẻ xù xì to lớn. Và trên bàn còn một đĩa trái cây rất lớn và nhiều loại. Ngồi ngẫm nghĩ những điều đã xảy đến với Gian Ưng, tín đồ trưởng biết rằng mình mà không nhanh tay thì trong con người của Gian Ưng - Tiểu Phồn sẽ nhanh chóng hiểu ra điều mà nó đang gặp phải, biết rõ nguồn cội của nó thì sự vùng dậy đòi tự do, tìm đến nơi nó từng sinh ra là điều đương nhiên. Tuy cha mẹ chết, bà nội già nua cũng chết nhưng mà những điều đó không ngăn nó těm về nơi cha mẹ nó từng ở và chắc chắn nó sẽ trả thù cho họ khi biết mọi chuyện. Đứng lên đi về phía cái tủ gỗ kê sát tường, tín đồ trưởng lấy trong tủ một cái bình nhỏ bằng đất nung màu nâu sậm. Ông ta cho vào trong áo bụng của mình rồi đi ra ngoài. - Đây là nước trái cây và ngô xay, con uống cho khoẻ người! Tín đồ trưởng đặt trước mặt của Gian Ưng một cái khay bằng gỗ, trên khay có cốc nước rất lớn. Cái cốc cũng như những vật dụng khác đều được làm từ đất nung và gỗ - những chất liệu có sẵn trong tự nhiên. - Con không đói, thưa Tín đồ trưởng. - Chính tay ta đã làm cái này cho con đó, Tiểu Phồn. Con sẽ có mặt trong buổi lễ với sự chứng giám của các thần linh và dân làng nên con phải có sức khoẻ. Gian Ưng cầm cốc nước và uống cạn. Cậu luôn nghe lời của tín đồ trưởng, nhất là những việc trong trường hợp này. Nếu không uống thì sẽ bị phạt hoặc một lát sau lại có một tín đồ nào đó mang một món khác vào và ép cậu ăn. Nếu từ chối thì sẽ phải chọn một món ăn bất kỳ nào đó thì các tín đồ mới thôi. Hơn nữa, từ đêm qua khi biết phần nào giấc mơ của Gian Ưng, tín đồ trưởng đã đến căn phòng này nhiều hơn, giám sát cậu nhiều hơn và làm những việc mà trước đây các tín đồ khác đảm nhiệm. www.vuilen.com 14
  15. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Gian Ưng uống hết cốc nước trái cây nghiền lẫn với ngô. Tín đồ trưởng hài lòng mỉm cười rồi đi ra ngoài. Gian Ưng ngồi lại và tiếp tục công việc của mình. Cậu dùng dao tỉa từng chút một trên bông hoa gỗ để đẽo gọt cho nó nhìn mượt, mềm mại như những cánh hoa thật sự đang chập chờn trước làn gió ở ngoài sân kia. Đột nhiên, Gian Ưng thấy người cậu có điều gì đó rất khác. Một thứ gì đó mà cậu chưa bao giờ thấy. Gian Ưng thấy lạ lùng, hình như có từng đợt gió lạnh lùa vào người cậu, đẩy theo đó là cả đám lửa cháy bùng bùng khiến ruột gan của cậu nóng bừng nhưng lại nghe người lạnh toát, trán vã mồ hôi. Đầu óc choáng váng, Gian Ưng đánh rơi cái dùi khắc và bông hoa Li Yêng bằng gỗ trên tay. Cậu đổ gục xuống dưới sàn và mọi vật đột nhiên đổ sập xuống đầu cậu tối đen. T ín đồ trưởng và các tín đồ khác quì hết ở trên bậc thềm cùa gian điện thờ chính nối giữa hai toà tháp. Phía dưới sân, lão trưởng làng quì trên một tấm nệm cói được nhuộm màu đỏ giống tấm đệm của những tín đồ trên kia. Phía sau lão trưởng làng là dân làng Phồn đang quì trên nên gạch có trải những chiếc chiếu cói sáng màu. Họ đang rất sốt ruột khi nhìn vào hai cánh cửa của gian điện đóng im ỉm. Phía trên đầu, bầu trời đã ánh lên những tia sáng màu đỏ của hoàng hôn và chuẩn bị lui về nơi ở của mình để nhường không gian lại cho màn đêm và những vì sao chầu xung quanh mặt trăng. Tín đồ trưởng lắng nghe xung quanh, khắp nơi đều vang lên tiếng thở của mọi người. Hình như có ai đó vừa phải hít vào thật sâu và rất nhanh. Có lẽ do hồi hộp nên đã nín thở quá lâu để theo dõi mọi việc. Ông ta khẽ nhếch mép. Mọi việc ở đây đều nằm trong tay tín đồ trưởng, muốn mọi việc diễn biến ra sao thì phải chờ ông ta lên tiếng. Ngấm thứ thuốc mà Tín đồ trưởng chế tạo ra, Gian Ưng đã làm theo mọi lời nói của ông ta như một kẻ bị thuật thôi miên, không còn làm chủ được mình cũng như không nhận thức rõ được những việc mình làm. Gian Ưng lúc này chỉ còn là một cái xác không hồn. Một cái xác không hồn ngồi đờ đẫn nhìn một cô gái bằng tuổi mình đang ngồi ở ghế đối diện, mặc bộ váy áo rất đẹp. Trên váy áo có thêu những trái cây, www.vuilen.com 15
  16. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN hoa lá và cây cối một cách công phu, tỉ mỉ. Cô gái đang nhìn Gian Ưng không chớp. - Cậu ăn một miếng bánh nhé! Cô gái bê cái khay bánh trên bàn tới trước mặt của Gian Ưng. Cậu cầm lấy một cái và đưa lên miệng cắn, nhai như một cái máy. Cô gái rót rượu trong bình ra và đưa cho cậu. - Tín đồ trưởng - mẹ của ta - bảo ta phải rót rượu cho cậu. Và ta cùng uống với cậu hết cốc rượu này. Đưa cho Gian Ưng một cốc rượu đầy, cô gái tự rót cho mình một cốc khác và giơ lên khi thấy Gian Ưng đang đưa chén rượu lên gần tới miệng. Không biết trong bình còn bao nhiêu thứ rượu sóng sánh được chưng cất theo công thức đặc biệt mà chỉ những người có vị trí quan trọng trong làng Phồn mới biết đến, và thứ rượu này làm ra chỉ để phục vụ trong những dịp lễ tế thần linh như hôm nay. Và thứ rượu mà Gian Ưng và cô bé đang uống đã được chính tay tín đồ trưởng và lão trưởng làng Phồn kết hợp lại để làm ra. Và họ biết tác dụng chính của thứ rượu đó. Họ quì gối ở ngoài nhưng vẫn biết bên trong kia đang diễn ra những việc gì. Sau khi uống thứ rượu đặc biệt ấy, cả hai sẽ chếnh choáng và không còn là bản thân của mình nữa. Lúc đó, không chỉ còn là hai đứa trẻ vô tư ở cạnh nhau. Hai đứa trẻ đã trưởng thành về mặt cơ thể nhưng chúng chỉ là những đứa trẻ trong tinh thần. Tuy nhiên, khi uống rượu đó vào rồi thì chúng hoàn toàn trưởng thành về cả mặt thể xác và tinh thần. Chúng sẽ không nhìn nhau như hai người bạn mới gặp nhau, đồng cảnh ngộ, cùng được cho vào một căn phòng với nhiều của ngon vật lạ mà không biết ý nghĩa của việc đấy như thế nào. Đôi mắt với những tia máu vằn vện màu đỏ, hực lên điều gì đó ở Tiểu Phồn. Nó nhìn chằm chằm vào cô gái đang ngồi trước mặt mình. Cô gái với ánh mắt dại đờ đẫn của loài cái nhìn con đực chờ đợi. Rồi Tiểu Phồn lao tới chộp lấy cô gái. Chỉ chờ thế, cô gái ôm lấy Tiểu Phồn và ngấu nghiến hôn, cởi bỏ hết quần áo của mình và cả Tiểu Phồn ra. Những tiếng thở càng gấp gáp thì sự hưng phấn của thứ rượu mà cả hai cơ thể sống ấy uống trước đó càng đẩy lên cao, nó khiến cho cả hai đứa trẻ con mười lăm tuổi - theo đúng quan niệm của mọi người dân làng Phồn là đủ tuổi và là ngưỡng để nam và nữ giao hợp với nhau - không thể làm chủ được bản thân. Tín đồ trưởng lắng tai nghe. Những tiếng thở nổi lên rất nhanh và sau đó chỉ còn lại là những tiếng thở mệt nhọc. Tín đồ trưởng quay lại phía sau, bắt gặp www.vuilen.com 16
  17. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN ánh mắt của trưởng làng, ông ta gật đầu. Lập tức, trưởng làng chuẩn bị bộ dạng để đứng lên. Các tín đồ nhìn tín đồ trưởng của mình và biết mình cũng cần phải chuẩn bị điều gì. Trăng tròn vành vạnh không toả ánh sáng trắng xanh liêu trai của mình được rõ ràng nữa. Nó vừa bị đám mây đen che phủ mất một nửa và như một hàm răng của con quái vật, nó gần ngoạm hết cả mặt trăng to tròn. www.vuilen.com 17
Đồng bộ tài khoản