Bộ xương nổi giận P3

Chia sẻ: Tieu Dao | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:15

0
71
lượt xem
10
download

Bộ xương nổi giận P3

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Đưa tay vẫy chào hai người bạn thân, Trang Nhi mở nhanh cánh cổng, trong lòng lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra mà cha lại cho gọi cô về khi cô đang đi chơi cùng với bạn. Bình thường không bao giờ cha cô cho gọi cô đột xuất như thế này... Đi thẳng vào thư phòng của cha, Trang Nhi nghĩ giờ này chắc cha đang ở trong đó đọc sách sau khi đã cắm cúi làm việc bất kể thời gian ở trong phòng làm việc. Nhưng khi Trang Nhi vừa bước chân qua ngưỡng cửa...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bộ xương nổi giận P3

  1. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN PHẦN 3 HỒN MA GIÁO SƯ Đ ưa tay vẫy chào hai người bạn thân, Trang Nhi mở nhanh cánh cổng, trong lòng lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra mà cha lại cho gọi cô về khi cô đang đi chơi cùng với bạn. Bình thường không bao giờ cha cô cho gọi cô đột xuất như thế này... Đi thẳng vào thư phòng của cha, Trang Nhi nghĩ giờ này chắc cha đang ở trong đó đọc sách sau khi đã cắm cúi làm việc bất kể thời gian ở trong phòng làm việc. Nhưng khi Trang Nhi vừa bước chân qua ngưỡng cửa thì cô nghe thấy tiếng cha. - Con về nhanh hơn dự tính của ba đấy. Trang Nhi ngạc nhiên khi thấy cha cô ngồi ngay ở phòng khách. Dáng người gầy xương xương với mái tóc muối tiêu và đôi mắt thâm quầng vì thức đêm nhiều. Một người đàn ông say mê công việc tới mức quên cả ăn uống, quên luôn việc ngày qua đêm tới. Quan trọng là quá chú tâm vào công việc nên dường như ông còn quên luôn cô con gái duy nhất của mình. Ấy vậy mà con người ham công tiếc việc ấy hôm nay hôm nay lại ngồi thư thả nơi phòng khách, trước mặt là dĩa bánh qui và tách trà còn bốc khói. Nhưng Trang Nhi không ngạc nhiên lâu quá ba giây, cô sà ngay đến bên cha mình, nũng nịu: - Ba! Có chuyện gì mà ba gọi con về gấp vậy? Rồi Trang Nhi ngồi lên đùi cha mình, hai tay kéo lại cổ áo của cha. Nhìn cô lúc này giống hệt như một cô bé con lên năm tuổi đang ngồi trên đùi của cha mình để tập làm người lớn. Cô cố nói bằng thứ giọng ra chiều hết sức nghiêm trọng: - Ba biết là con đang đi chơi cùng với Hồng Ngọc và Phượng Đoan mà. Người đàn ông trung niên khẽ mỉm cười. Giọng nói của ông nghe trầm đục nhưng hết sức dịu dàng và dường như ông cũng khá quen với cách thể hiện tình cảm của cô con gái yêu: - Ba biết chứ! www.vuilen.com 33
  2. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Trang Nhi nũng nịu: - Biết sao ba còn kêu con về giữa chừng? Người đàn ông nhẹ nhàng vuốt tóc con gái: - Ba có chuyện quan trọng muốn nói cho con nghe mà. Mắt Trang Nhi sáng lên, cô nhìn cha mình giây lâu rồi bỗng chốc khuôn mặt rạng rỡ: - Phát minh của ba đã hoàn thành rồi phải không? Rồi không chờ câu trả lời, cô ôm cổ ông hôn đánh “chụt” một cái vào má, hét lên sung sướng: - Hoan hô nhà bác học thiên tài Lê Trung! Hoan hô ba của con! Ông Lê Trung mỉm cười, nụ cười dịu dàng chất chứa niềm hạnh phúc hiếm thấy ở một nhà khoa học suốt ngày vùi đầu vào nghiên cứu, say mê tới mức độ quên cả gia đình. Có lẽ lâu lắm rồi ông mới cười như thế. - Tiểu Nhi của cha mừng hơi sớm rồi. Trang Nhi dừng lại nhìn cha, cô xịu ngay mặt xuống: - Ba lại làm con tưởng bở rồi. Rồi cô lại quay ra thắc mắc ngay lập tức. Cô là cô bé mau hờn mau quên và cực kỳ làm nũng người cha của mình. Vì một lẽ đơn giản, Trang Nhi là con gái cưng duy nhất của nhà bác học Lê Trung. - Thế ba có chuyện gì muốn nói với con vậy? Ông Lê Trung nheo mắt: - Phải có chuyện mới gặp được con sao, Tiểu Nhi? Trang Nhi lắc đầu: - Không phải thế, con chỉ tò mò không biết ba định nói chuyện gì với con thôi. Ông Lê Trung bế bổng con gái đặt ngồi xuống ghế. Ông trầm ngâm: - Ba rất lo... www.vuilen.com 34
  3. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Trang Nhi nhìn cha đầy thắc mắc. Mỗi khi cha cô tỏ ra lo lắng như thế này có nghĩa là có vấn đề cần phải bàn tính đến. Cô biết tính cha nên không hỏi mà ngồi im chờ đợi. Hồi lâu sảu, ông Lê Trung mới chậm rãi lên tiếng: - Con biết đấy, công việc ba đang làm... phải nói là công trình ba đang thực hiện sẽ là một chấn động trong ngành khoa học. Trang Nhi ngầm hiểu mức độ nghiêm trọng trong từng câu nói lẫn hơi thở của cha mình. Cô lắng tai nghe bởi thực ra giọng của cha cô rất nhỏ. Ông không thể nói lớn như những người cha khác nhưng bù vào đó, ông có cái đầu vĩ đại và một tình thương con không bờ bến. - Ba nói tiếp đi ạ. Ông Lê Trung nhìn con: - Hiện nay có rất nhiều công ty và những nhà khoa học khác đòi mua công trình của ba mặc dù nó chưa được hoàn thành. Điều này đồng nghĩa với việc ba sẽ bị đánh cắp công trình bất cứ lúc nào. Trang Nhi ngây ngô: - Phòng làm việc của ba không ai có thể vào ngoại trừ ba và con cơ mà. Ông Lê Trung gật đầu: - Bởi vậy nên ba càng lo hơn. Để đạt được mục đích của mình, những công ty đang nhòm ngó vào công trình của ba sẵn sàng làm bất cứ điều gì để có được chúng! Trang Nhi nhìn cha để cô thử đọc xem ba cô đang nghĩ gì trong đầu. Nhưng cô không thấy gì hơn sự nghiêm trọng tràn đầy trong mắt cha mình: - Ba lo ngại họ sẽ lấy con ra để uy hiếp ba? Ông Lê Trung nhìn con gái: - Con thông minh hệt như mẹ con vậy. Chỉ cần ba nói ra một chút là con hiểu ngay. Rồi ông tiếp tục vấn đề còn dở dang của mình để tránh cái cau mày tỏ rõ sự không hài lòng của cô con gái khi ông vừa lỡ miệng nói ra từ “mẹ” với Trang Nhi: - Bởi vậy ba nghĩ tốt nhất là con phải được bảo vệ 24/24! www.vuilen.com 35
  4. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Trang Nhi không hiểu ý cha mình. Cô hỏi lại. - Là sao ạ? Ông Lê Trung vẫn từ tốn chậm rãi: - Sản phẩm “XNO” lần này của ba rất có giá. Vì vậy ba... Trang Nhi nôn nóng. Cô gái mười tám tuổi - với mái tóc bum bê, đôi mắt to đen với rèm mi cong vút và cái sống mũi cao thẳng nhìn thật dễ thương và ấn tượng - không điềm tĩnh được như cha mình. Trang Nhì sốt ruột hỏi: - Con hiểu tầm quan trọng của những công trình của ba mà. Ông Lê Trung nhìn con như muốn khống chế tuổi trẻ nóng vội trong người cô con gái của ông. - Nhưng lần này thì không như con nghĩ đâu. Nó quan trọng và cũng rất nguy hiểm! Trang Nhi khẽ nở nụ cười với cha mình. Cô không muốn cha mình phải phân tâm lo lắng cho mình nhiều quá. Công việc nghiên cứu là ước mơ cả đời của ông mà. - Con hiểu rồi ba à, từ nay con sẽ cẩn thận mỗi khi ra đường. Cô nghiêng đầu giơ một ngón tay: - Cho tới khi nào công trình khoa học của ba được công bố. Ông Lê Trung lắc đầu: - Không ổn! Trang Nhi ngó cha lom lom như thể đó là một ngưới lạ lẫm nào đó. Trước đầy dù có lo cho cô tới cở nào thì cũng không bao giờ cha cô mang tâm trạng như thế này. Ông Lê Trung nhìn con rồi nói từng câu một: - Ba đã tính trước hết rồi, từ bây giờ con đi đâu sẽ có người đi cùng. Trang Nhi mở lớn mắt: - Là sao hả ba? Ông Lê Trung nói nết ý của mình: - Ba đã thuê cho con một vệ sĩ chuyên nghiệp! www.vuilen.com 36
  5. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Trang Nhi tròn mắt nhắc lại lời cha: - Vệ sĩ chuyên nghiệp? Rồi cô chỉ ngón tay trỏ vào mũi mình: - Cho con? Ông Lê Trung gật đầu rồi vỗ tay ba cái, ngay lập tức có một chàng trai xuất hiện ở ngay cửa phòng khách. Ông vẫy tay gọi người thanh niên lại gần chỗ ông đang ngồi, Trang Nhi không hết ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của anh chàng thì cha cô đã giới thiệu: - Đây là anh Hai Nhân ở công ty bảo vệ do một người bạn của ba làm giám đốc. Từ nay Hai Nhân sẽ theo bảo vệ cho con. Trang Nhi hết nhìn cha lại nhìn anh chàng vệ sĩ cao lớn vạm vỡ với nước da ngăm đen đầy nam tính. Khuôn mặt vuông vuông giống hệt đầu tượng cổ Hy Lạp với mái tóc xoăn bồng bềnh đúng chất nghệ sĩ. Nhìn anh ta thật cuốn hút. Người thanh niên trước mặt thật sự cuốn hút. Trang Nhi chưa bao giờ thấy một người có nét đẹp không bị khiếm khuyết như vậy. Ông Lê Trung lên tiếng hỏi con gái: - Con thấy thế nào? Trang Nhi liền sực tỉnh, quay lại phía cha mình: - Con nghĩ không cần thiết phải có vệ sĩ đâu ba à. Trước đây con không sao rồi thì bây giờ cũng thế thôi. Hơn nữa... Trang Nhi ngập ngừng: - Thuê vệ sĩ riêng tốn kém lắm! Ông Lê Trung bật cười nhìn con gái: - Coi con kìa, con trở thành bà cụ non biết tính toán chi li từ bao giờ thế? Rồi ông vỗ vai con gái như thể khích lệ, giọng ông dịu dàng: - Không phải lo những thứ ấy! Tuổi của con là hồn nhiên chơi và học. Trang Nhi ngước nhìn cha: - Nhưng... www.vuilen.com 37
  6. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Lê Trung mỉm cưới. Ông rất chiều cô con gái cưng của mình, nhừng lần này thì dù con gái không đồng ý ông vẫn cử vệ sĩ đi theo bảo vệ cho con gái ông. Hơn ai hết ông hiểu giá trị công trình khoa học mà ông đã dày công nghiên cứu mấy chục năm nay. Giọng ông nhẹ nhàng nhưng cương quyết: - Con hãy làm quen với Hai Nhân đi. Ba hy vọng là con sẽ vui với người bạn mới này. Trang Nhi miễn cưỡng gật đầu. Thực ra cô nửa sung sướng nửa không muốn cha mình vất tiền một cách lãng phí. Đứa con gái nào mà chẳng mơ có một anh chàng tài xế đẹp trai lúc nào cũng theo bên mình không rời. Cô cũng thế, nhiều lúc cô mơ mình có một anh chàng vệ sĩ riêng, chuyên mặc đồ đen, đẹp trai và hết lòng vì cô. Lúc này còn gì hơn nữa khi mà món quà cha cô tặng thật tuyệt vời dù ngay lúc này thì cô chưa quen với ý nghĩ mới mẻ là mình có anh chàng vệ sĩ quá sức đẹp trai. Ông Lê Trung nhắc con gái: - Con làm quen với Hai Nhân đi! Trang Nhi khẽ hít vào một hơi thật sâu rồi cô ngẩng cao mặt, tiến lại phía Hai Nhân. Cô chìa tay ra cho Hai Nhân bắt: - Chào anh! Tôi là Trang Nhi. Rất vui vì được anh bảo vệ. Hai Nhân lạnh lùng bắt tay Trang Nhi: - Rất vui, thưa cô chủ. Trang Nhi nhăn mặt bông đùa: - Thật vui khi có người gọi mình như vậy! Anh tính gọi tôi như vậy thật sao? Hai Nhân lạnh lùng trả lời: - Vâng, thưa cô chủ. Trang Nhi không còn biết nói câu gì trước vẻ mặt không cảm xúc của Hai Nhân. Cô vẫn được mệnh danh là người thông minh và lém lỉnh nhất kia mà. Hơn nữa, bất kỳ anh chàng nào gặp cô lần đầu cũng tỏ ra săn đón, làm quen. Bởi Trang Nhi thừa biết về khả năng thu hút của mình. Ông Lê Trung nhìn thật bình thường thôi nhưng Trang Nhi là cả một kiệt tác nghệ thuật của tạo hóa. Tạo hóa biết kết hợp sự thông minh uyên bác của cha cô với vẻ đẹp sắc sảo của người phụ nữ từng là vợ ông Lê Trung. www.vuilen.com 38
  7. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Vẻ đẹp thuần khiết của cô không làm rung động ánh mắt của Hai Nhân chút nào. Điều này làm cô gái mới lớn trong con người Trang Nhi thấy bị xúc phạm và tổn thương. Như đọc được những suy nghĩ của Trang Nhi, Hai Nhân từ tốn lên tiếng nhưng cũng không mất đi vẻ lạnh lùng vô cảm của mình: - Xin lỗi cô chủ. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ cô chủ nên không được có bất kỳ tình cảm nào xen vào, mong cô thông cảm. Ông Lê Trung cũng đoán biết ý con gái. Ông khẽ bật cười, vuốt tóc cô: - Những người theo nghề này phải từ bỏ mọi cảm xúc đời thường của mình, con gái à. Rồi ông nheo mắt ngắm con: - Ba biết là không một chàng trai nào không rung động khi nhìn thấy gương mặt “xấu xí” của con gái ba. Nhưng con hãy hợp tác một cách vui vẻ để giúp Hai Nhân hoàn thành nhiệm vụ của mình. Trang Nhi ngây ngô nhìn cha thắc mắc, trông cô như một cô bé con đến là dễ thương. Hèn gì mà ông Lê Trung lo lắng đến nỗi phải bỏ tiền ra thuê hắn vệ sĩ riêng cho con mình: - Thế bao giờ thì anh ấy đươc sống thật với những cảm xúc của con người mình ha ba? - Bao giờ Hai Nhân dã hoàn thành xong nhiệm vụ. Nói rồi ông Lê Trung nhìn sâu vào trong mắt con gái: - Ba có môt yêu cầu nho nhỏ với con, mà có thể dó là một sự bắt buộc mà con phải tuân theo. Trang Nhi nhìn cha lạ lẫm. Chưa bao giờ cha cô tỏ ra nghiêm khầc như thế này. Ngay từ nhỏ, Trang Nhi luôn được cha cưng chiều như một nàng công chúa nhỏ. Mọi ý muốn của cô là mệnh lệnh đối với cha cô. Vậy mà ngay lúc này, lần đầu tiên, Trang Nhi thấy cha tỏ ra nghiêm khắc một cách khó hiểu. Ông Lê Trung nhìn con, chậm rãi nói từng tiếng: - Đó là con không được có tình cảm với Hai Nhân. Trang Nhi kêu lên trong khi mắt liếc nhìn sang Hai Nhân: - Ba! www.vuilen.com 39
  8. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Rồi cô dụi mặt vào ngực cha, khuôn mặt nóng bừng lên. Cha cô thật kỳ cục quá hà, ai lại đi nói chuyện ấy trong khi có mặt Hai Nhân ở đây. Mà thực sự ra cô chỉ ngưỡng mộ vẻ đẹp của anh ta thôi, đâu có ý gì khác. Nhưng cha cô cấm đoán cô trước chuyện tình cảm cũng đúng thôi bởi nhìn anh ta mà xem kìa: một chàng trai đầy nét đẹp nam tính, khỏe khoắn mà không kém phần lãng mạn. Nếu đem so sánh thì Hai Nhân ăn đứt những anh chàng công tử bột nổi tiếng của Holywood ấy chứ. Dù là một cô gái không bao giờ thèm chú ý tới bất kỳ tình cảm yêu đương nào nhưng cô cũng nhận thấy bất kỳ cô gái nào nhìn Hai Nhân cũng dễ yêu. Phải hai cô bạn thân của cô thì chắc là... Ông Lê Trung đẩy con gái ra, ông nhìn sâu vào trong mắt con: - Con hứa với ba nhé! Trang Nhi liếc nhìn về phía Hai Nhân, anh chàng đúng là con người của gỗ đá và công việc. Câu chuyện của hai cha con cô có nói đến anh ta mà anh chàng vẫn lạnh lùng như người nhắc đến không phải là mình vậy. Cô nhướng mày nghịch ngợm: - Vâng thưa ba. Tiểu Nhi của ba đã nói là làm. Quân tứ nhất ngôn! Ông Lê Trung không gật dầu hài lòng như mọi khi, cũng không nói với con những lời nói yêu thương mà ông hằng dùng. Ông lạnh lùng nghiêm khắc như ra lệnh: - Từ mai, mỗi bước con đi đều có Hai Nhân theo sát. Trang Nhi gật đầu một cách máy móc và có chút khôi hài vì trong ánh mắt của cô có nụ cười tinh nghịch: - Vâng, Thưa ba yêu dấu! Ông Lê Trung nhìn lại con gái như để kiểm chứng mức độ thành thật của Trang Nhi rồi ông chắp hai tay sau lưng, quay người đi vào phòng làm việc với câu nói đầy quyền uy dành cho Hai Nhân: - Hai Nhân, đi theo tôi! Hai Nhân không một phản ứng trước thái độ chủ tớ rõ ràng của ông Lê Trung. Anh chàng trả lời dõng dạc: - Vâng, thưa ông chủ. www.vuilen.com 40
  9. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Trang Nhi đứng im nhìn theo bóng hai người khuất sau cánh cửa phòng làm việc của cha. Cô thấy ngạc nhiên là tại sao cha mình hôm nay thay đổi tính tình nhanh như vậy. Vừa mới phút trước còn dịu dàng chiều chuộng theo ý của cô, phút sau đã tỏ ra lạnh lùng như một người xa lạ. Và tại sao một anh chàng như Hai Nhân lại đi làm công việc của một anh chàng suốt ngày chỉ bám lẵng nhẵng theo chân những người nổi tiếng lắm tiền không muốn bị quấy rầy bởi công chúng. Nhưng cô thì có gì mà nổi tiếng chứ? Cô chỉ là một cô nữ sinh trung học thôi mà. Cũng mơ ước nhưng thật giản dị là năm nay tốt nghiệp trung học sẽ thi đậu vào một trường đại học mà cô yêu thích. Có nổi tiếng chăng là cha cô kìa - nhà bác học nổi tiếng Lê Trung. Như vậy thì người đáng được bảo vệ là cha cô chứ đâu phải cô? Bởi công trình mà cha cô vùi đầu vào nghiên cứu hơn mười năm nay sắp đến ngày hoàn thành. Bởi vậy dạo này cô thấy ngôi nhà mình ở thật lạ. Có rất nhiều người xuất hiện, lảng vảng một cách đáng ngờ ở một vùng ngoại ô yên tĩnh và thưa thớt của thành phố. Họ chờ đợi săn đón đứa con tinh thần của cha cô bởi ai cũng muốn có nguồn lợi nhuận khổng lồ từ phát minh của cha cô. Dù không được biết rõ ràng về công trình khoa học lần này của cha nhưng Trang Nhi cảm nhận rõ mức độ quan trọng của nó. Cô thấy rõ không khí nguy hiểm bao quanh ngôi nhà của mình. - Ba con lo lắng như vậy là đúng đấy! Trang Nhi quay lại nơi vừa phát ra tiếng nói. Ngay ngưỡng cửa phòng ăn, vú Năm đôn hậu trong chiếc áo bà ba màu nâu đen quen thuộc. Trang Nhi đi nhanh tới bên bà Năm, nũng nịu. Thói quen dễ thương mà đầy trẻ con của Trang Nhi là làm nũng với hai người thân của mình: đó là ông Lê Trung và bà vú Năm. - Vú cũng đồng tình với ba con sao? Vú Năm nở một nụ cười đôn hậu, bà vuốt tóc Trang Nhi: - Cũng tại ba con thương con hơn tất thảy mọi thứ trên đời này mà thôi. Trang Nhi gục đầu vào ngực bà vú nuôi, dụi dụi mặt như một con mèo lười: - Ư... nhưng con không thích có người suốt ngày cứ kè kè bên cạnh! Bà vú nuôi mỉm cười: - Nhưng vú thấy anh chàng đó cũng được đấy chứ? www.vuilen.com 41
  10. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Anh chàng đó cực kỳ đẹp trai nhưng Trang Nhi thấy mình chỉ muốn ngắm nhìn thôi chứ không muốn mình có thứ tình cảm giống như tình yêu mà ba đã nghiêm khắc nhắc nhở cô không được nghĩ đến. Bởi vậy cô nhún vai khi thấy bà vú già của mình nhận xét về Hai Nhân như vậy. - Vú thấy được thì tán tỉnh anh ta đi, còn con thì không bao giờ. Mà sao vú lại nói như vậy? Vú Năm mỉm cười hóm hỉnh. Trong ngôi nhà này được cái ngay đến cả như vú Năm già sáu chục tuổi rồi nhưng vui tính như thanh niên. - Cả vú cũng thấy anh chàng đó thật cuốn hút, huống chi một cô gái mới lớn như con. Trang Nhi mở lớn mắt, ngóc đầu dậy nhìn vú Năm: - Ôi! Vú à... Vú Năm xỉa tay vào trán Trang Nhi: - Nhưng lớp người như vú lại ưa những người nho nhã thư sinh như cha con kìa. Anh chàng Hai Nhân này, nếu vào thời của vú sẽ bị coi là hàng vai u thịt bắp, là hàng phàm phu tục tử nên không mấy các tiểu thư thích đâu. Trang Nhi ngó bà vú: - Vậy sao vú còn thấy anh ta cuốn hút? Bà vú mỉm cười: - Vú thử nhìn theo cách nhìn của các cô gái thời nay thôi. Chẳng phải tuýp người mà các con thích là phải cao to, đẹp trai, phong độ là gì. Trang Nhi mỉm cười nhìn vú Năm. Cô không ngờ một bà vú già quanh năm chỉ biết đi chợ nấu cơm và chiều theo cái tính nhõng nhẽo của cô lại tâm lý như vậy. Có bà thì cô không lo mình không có người tâm sự. - Vú thật hiểu tâm lý lớp trẻ bây giờ! Vú véo mũi Trang Nhi: - Không vậy thì làm sao vú hiểu được cô tiểu thơ của ông Lê Trung chớ? Trang Nhi bật cười, rồi không đùa giỡn nữa, cô xoa bụng nhăn nhó. - Vú có gì cho con ăn không? Đói muốn xỉu rồi vú ơi. www.vuilen.com 42
  11. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Bà vú liền xỉa ngón tay vào trán Trang Nhi mắng yêu: - Con gái lớn rồi mà cái nết mau đói, ham ăn không chừa. Nói thì nói vậy nhưng bà vú cũng quay vào trong phòng ăn, đến bên cái tủ lạnh lấy ra một ly cối to đùng đưa cho Trang Nhi: - Chè sen đó! Món con thích nhất, vú nấu hồi trưa để dành cho con ăn cho mát. Bà vú vuốt những lọn lóc mai lòa xòa trước trán của Trang Nhi, ánh mắt đầy quan tâm, săn sóc: - Dạo này con ôn thi, vú thấy con gầy đi nhiều lắm. Trang Nhi đỡ ly chè từ tay vú Năm, cô cười hạnh phúc: - Con thấy thân hình mình vẫn lý tưởng mà. Vú nấu món gì con cũng ăn hết á! Nói rồi cô ngồi ngay vào bàn múc những muỗng chè sen mát lạnh cho vào miệng trước ánh mắt yêu thương của vú Năm. Ai mà không biết, nhà khoa học Lê Trung sống ở ngôi nhà ngoài ngoại ô cùng với cô con gái hết sức xinh đẹp và một bà vú già tận tụy và trung thành. Họ sống rất hạnh phúc, lúc nào trong ngôi nhà của giáo sư Lê Trung cũng đầy ắp tiếng cười, vang lên rộn rã những vũ khúc vui tươi của những người luôn lạc quan. N gười đàn ông mập mạp, trắng muốt trong bộ đồ mát mùa hè. Nhìn ông ta như đang ở bãi biển Hawai. Hình như điếu xì-gà to quá khổ so với cặp môi của ông ta nên cánh môi dưới cứ trễ xuống, đầy vẻ thừa mứa của một kẻ lắm bạc nhiều tiền. Và nhìn ông ta, người đối diện dễ dàng nhận ra đây là một ông chủ cở bự. Ngôi nhà được xây dựng theo lối kiến trúc của Thái Lan. Chỗ ông ta đang ngồi hiện thời cũng mát mẻ y như đang ở bãi biển nổi tiếng đầy nắng và gió. Bởi một lẽ đơn giản, ông chủ bự này đang ngồi dưới một cái ô lớn, bên cạnh cái bàn con với đầy đủ nước uống. Bóng những cô nàng phục vụ in xuống mặt nước của bể bơi. www.vuilen.com 43
  12. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Tận hưởng cảm giác nghỉ ngơi sảng khoái với những bàn tay thiếu nữ đỏ da thẩm thịt xoa bóp nhẹ nhàng, nhưng khi vừa thấy bóng một thanh niên đi ra, tay cầm cái máy điện thoại là ông ta nhổm ngay dậy: - Thằng Thắng còi gọi về phải không? Anh chàng thanh niên khúm núm, hai tay chìa cái điện thoại về phía ông chủ của mình: - Dạ, vâng thưa ông chủ! Người đàn ông cầm máy, những ngón tay phốp pháp che lấp hết cả cái máy điện thoại “mẹ bồng con”. Giọng ông ta đầy uy quyên nhưng vẫn lộ rõ sự quan tâm trong lời nói: - Thế nào rồi? Không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy ông ta buông gọn một câu vào trong máy vẻ mặt lạnh lùng không có chút cảm xúc nào: - Mày chờ ở đó! Rồi ông ta quay sang người thanh niên, giọng đầy uy quyền: - Bảo thằng Tám rô ra thay cho thằng Thắng còi! Người thanh niên đón lấy cái điện thoạì bằng hai tay, cúi đầu không dám nhìn thẳng ông chủ của mình. Anh ta phục tùng một cách ngoan ngoãn: - Vâng, thưa ông chủ. Anh chàng quay lưng đi vào bên trong không dám chậm trễ. Sau cuộc trò chuyện, ông ta lại lim dim tận hưởng cảm giác vuốt ve mơn trớn từ những bàn tay của những cô gái làm việc cho mình. Nhưng không bao lâu sau, lại chính anh chàng hồi nãy đi ra: - Thưa ông chủ. Tụi nó vừa gọi điện về nói bên công ty Đại Dương dang cho người đến thương lượng với ông ta. Khác với vẻ nghiêm trọng của anh chàng thanh niên, ông chủ bự ngồi im, mãi một lúc sau mới lên tiếng kèm theo cái nhếch mép đầy tính toán: - Chúng định chơi bài ai nhanh chân thì được hưởng đây mà. Rồi ông ta phẩy tay, ngả người xuống cái ghế dài: www.vuilen.com 44
  13. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN - Mặc kệ bọn chúng! Thằng cha gàn dở ấy không chịu bán lúa non đâu. Ai chứ thằng cha gàn dở ấy ta còn lạ gì? Anh chàng hơi lưỡng lự rồi cũng quay người lui vào trong. Cả khu khuôn viên bể bơi chỉ còn lại có ông chủ của anh chàng và những cô gái ngồi hóng mát ở cuối buổi chiều, mặc kệ ngoài kia thiên hạ đang có những toan tính ganh đua có thể gây bất lợi cho chính công việc của ông ta. Bởi ông ta đang hiểu mình đứng ở vị trí nào. Ông ta không vội vàng nhưng trong cái đầu húp lại vì khuôn mặt mập lên quá khổ đó đã có sẵn những tính toán để đạt cho bằng được phát minh của vị giáo sư mà ông ta cho là gàn dở ấy. Trong một căn phòng sang trọng, cách bày trí gọn gàng và có óc thẩm mỹ chứng tỏ chủ nhân của nó là một người có trình độ học vấn và rất nghiêm túc. Đằng sau tấm biển đề: Tổng giám đốc Hoàng Bảo Phong. Ông là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mái tóc rẽ ngôi lệch, sống mũi thẳng cương nghị, nhất là đôi mắt. Đôi mắt sâu toát ra sự tự tin và uy lực đối với người đối diện. Người đàn ông ngồi trầm ngâm bên bàn làm việc cũng ngồi bất động thể hiện rõ vấn đề mà tổng giám đốc Bảo Phong đang suy nghĩ thật nan giải và nghiêm trọng. Bỗng máy điện đàm trên bàn có tín hiệu đỏ, Bảo Phong nhấn nút lắng nghe. Đầu dây bên kia, một giọng nữ vang lên: - Thưa tổng giám đốc, trợ lý Đinh Toàn đã có mặt ạ. Bảo Phong buông gọn một câu qua máy: - Bảo Đinh Toàn lên thẳng phòng của tôi! Tiếng cô thư ký lại vang lên: - Thưa, vâng. Bảo Phong nhấn nút chấm dứt cuộc điện đàm, anh ngã người ra sau ghế, ngửa cổ lên trần nhà, lắc mạnh đầu làm động tác thư giãn. Chưa đầy năm phút sau, có tiếng gõ cửa phòng của Bảo Phong. Bảo Phong ngồi nghiêm người lại, cất giọng: - Vào đi! Cánh cửa mở ra, một người thanh niên khoảng hai mươi tám tuổi, mặc bộ com-lê sáng màu, dáng người dong dỏng cao, nhìn nho nhã nhưng khuôn mặt anh chàng có điểm gây sự chú ý cho người đối diện ngay từ lần đầu đó là hàng mày rậm cùng đôi môi mỏng luôn mím lại. Quả thực là nét mặt của anh ta trái ngược hẳn với vóc dáng, một gương mặt ánh lên sự tính toán. Đó là người mà vừa được giọng nữ nhắc đến. www.vuilen.com 45
  14. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN Đinh Toàn đóng cánh cửa lại sau lưng, anh ta đến bên bàn nước: - Thưa anh... Bảo Phong khoát tay, anh đứng dậy vòng ra bàn uống nước ngồi xuống đối diện với nơi mà anh chàng mới vào đang đứng. - Cậu ngồi đi! Người thanh niên ngồi xuống. Anh chàng để cái cặp táp khóa số của mình ngay bên cạnh người. Bảo Phong không chú ý đến những hành động như một thói quen của người thanh niên. Rót nước trà ra tách, Bảo Phong chậm rãi vào vấn đề: - Công việc tôi giao cậu đã bắt tay vào tiến hành chưa? - Dạ, chưa được vì không gặp được ông ta. Bảo Phong không nói gì, anh lặng lẽ uống nước. Đinh Toàn thận trọng khi lên tiếng: - Để mai em thử lại lần nữa, ông ta không chịu tiếp khách nên... Bảo Phong nhìn nhân viên của mình. Anh nói từng câu: - Không phải một lần nữa! Đinh Toàn nhìn lại Bảo Phong lo ngại: - Dạ... Bảo Phong gằn nhẹ từng câu: - Đến nghìn lần thì cũng phải gặp cho bằng được ông ấy! - Vâng em hiểu. Bảo Phong trầm ngâm: - Tình hình những đối thủ cạnh tranh như thế nào rồi? Đình Toàn mở cặp táp của mình ra, lấy một xấp hồ sơ đưa cho Bảo Phong: - Đây là toàn bộ hoạt động của các công ty khác. Nổi bật là công ty Toàn Cầu của ông chủ mập Chu Thông. Ông ta cho người theo dõi sát sao mọi hoạt www.vuilen.com 46
  15. Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN động của các công ty cũng như mục tiêu của chúng ta. Ngoài Chu Thông ra thì không có đối thủ nào đáng ngại cả. Bảo Phong ôn tồn: - Không được coi thường! Bây giờ những công ty khác có thể nằm im nhưng không thể biết được họ có tung những chiêu bài hấp dẫn ra vào thời điểm quyết định hay không. - Em hiểu. Bảo Phong châm thuốc, anh không có vẻ gì là vội vã. Cái dáng ung dung của anh cho biết anh là một người quản lý công việc của mình trên thương trường với sự tự tin và bản lĩnh hiếm có. - Cậu là trợ lý của tôi, nên hãy làm những việc nên làm ngay cả khi chưa có chỉ thị của tôi! - Bảo Phong nhấn mạnh. - Những việc nên làm. Cậu hiểu ý tôi chứ? Đinh Toàn gật đầu: - Vâng, thưa tổng giám đốc. Bảo Phong có vẻ không hài lòng trước cách xưng hô của người thanh niên. Anh lên tiếng chỉnh sửa: - Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu không cần phải gọi tôi một cách nguyên tắc như thế. - Vâng, thưa giám... ờ... anh ạ. Bảo Phong nhìn đồng hồ nơi cổ tay mình: - Chà! Đã hết một ngày rồi. Anh đứng dậy: - Cậu về nghỉ đi! Công việc tạm thời cứ như vậy mà tiến hành. www.vuilen.com 47
Đồng bộ tài khoản