Bóng ma nơi học đường - phần 1

Chia sẻ: hoangdinhdat

Khởi đầu của sự việc... Cô gái hoảng sợ, nước mắt đầm đìa, đôi mắt cô ngấn lệ như cầu mong người bạn trai đừng làm thế với mình. Đáp lại đó chỉ là những tràng cười man rợ của Trung: - Em cố gắng chiều lòng anh đi!

Nội dung Text: Bóng ma nơi học đường - phần 1

Bóng ma nơi học đường – phần 1
Khởi đầu của sự việc...
Cô gái hoảng sợ, nước mắt đầm đìa, đôi mắt cô ngấn lệ như cầu mong người bạn trai
đừng làm thế với mình. Đáp lại đó chỉ là những tràng cười man rợ của Trung:
- Em cố gắng chiều lòng anh đi!
Mai khóc nấc lên từng tiếng:
- Anh đã nói yêu em! Tại sao? Tại sao cứ nhất thiết phải thế này?
- Em quá ngây thơ rồi...Ha ha ha...nào...lại đây...!
Hắn nắm lấy cổ tay Mai kéo sát lại...Mai giãy dụa nhưng không thể nào thoát khỏi
được sức khỏe của một tên con trai khỏe như hắn. Bầu trời tối xầm, tối xịt, mọi thứ
đều chuyển sắc, những tiếng kêu của con chim cú mèo như ai oán đến ghê rợn. Trong
giây phút ấy, hắn cướp đi sự trong trắng của cô gái, xong rồi thì hắn bỏ đi, mặc cho cô
ở lại. Mai đau đớn và tủi nhục, trách chi cô quá ngây thơ để bị lừa đến như vậy...
Sáng ngày 29 tháng 2: Báo đưa tin một nữ sinh trung học đã thắt cổ tự tử, sau khi khám
nghiệm tử thi có dấu hiệu bị cưỡng bức. Hiện đang tìm hung thủ.
Trường Việt- An sau ba năm, ngôi trường đó giờ đây im lặng đến đáng sợ, cứ mỗi
năm từ ngày đó trở đi lại có một nữ sinh trung học thắt cổ tự tử...
Năm nay là năm học thứ 4 từ sau vụ án cô nữ sinh trung học Mai...Trang lặng lẽ đi vào
ngôi trường mời của cô, đây là ngôi trường lần thứ 3 cô phải chuyển. Cô bé bước qua
chiếc cổng màu xanh lam, một làn gió lạnh đến ghê người thổi sau gáy cô. Cô bất chợt
quay lại...mọi thứ đều như vậy. Cô nhún vai với ý nghĩ chắc mình bị ảo tưởng. Cô
bước vào lớp, mọi con mắt đều đổ dồn vào cô. Giáo viên giới thiệu cô với cả lớp rồi
cho cô ngồi một bàn ngay cạnh cửa sổ. Bước chân cô lê lết mệt mỏi đi đến bàn học.
Cô ngồi vào bàn, giở sách vở ra. Bỗng, có tờ giấy nhỏ rơi ra khỏi ngăn bàn. Cô nhặt
lên và đọc:
- Ngươi sẽ là người tiếp theo...
Cô chợt cười khẩy và nghĩ chắc đó là một trò đùa của mấy đứa trong lớp, chắc thay
cho lời chào của học sinh mới. Cô mở cửa sổ và vứt nó ra khỏi cửa. Ngồi trong lớp
Trang luôn sợ những cái ánh mắt đều chăm chú nhìn vào mình, dường như mỗi đôi
mắt của họ đều ánh lên sự sợ hãi, họ đều xa lánh cô, Trang bực mình và nghĩ thầm "
Đúng là một lớp học kì lạ". Và điều kỳ lạ hơn là không chỉ có cả lớp mà toàn trường
và kể cả giáo viên trong trường, ai nhìn thấy cô đều tỏ vẻ sợ hãi. Cô mệt mỏi nhìn ra
ngoài cửa số, cô thấy giật mình khi ánh mắt con cú mèo kia đang nhìn chằm chằm vào
mình, đôi mắt nó sâu hoắm, sắc bén rồi nó kêu lên những tiếng kêu đến rợn cả người.
Con cú vỗ cánh bay đi, sau khi lặng người được một lúc, cô ngậm bút và viết bài. Cô
đưa đôi mắt ngước lên bảng, cô bàng hoàng và sợ hãi, miệng cô lắp bắp không nói nên
thành lời, người cô như cứng đơ lại, cô đưa bàn tay nhỏ bé lên chỉ chỉ vào cô giáo.
Dường như cô nhìn thấy thứ gì đó ở trên bảng. Mọi người đều nhìn cô sợ hãi. Cô giáo
thấy hành động của Trang đang chỉ mình liền quay sang nhìn quanh:
- Em làm sao vậy?
Cái bóng trắng trên bảng, với khuôn mặt nhợt nhạt, mái tóc xõa dài xuống ngang lưng
những lọn tóc đen- chúng dính vào nhau như không rời, chúng như một mạng nhện
dăng ra khắp phòng học. Đôi mắt trắng dã nổi đầy những sợi gân máu màu đỏ. Trên
cơ thể ấy, da thịt đều đã tróc hết, máu cứ tuôn ra từ những mảnh thịt đang rách. Đôi
tay gầy guộc ôm sát lại lấy người rồi nó đưa tay lên cào vào bảng " két...két", rồi vuốt
tóc cô chủ nhiệm. Trang cứng lưỡi...hình ảnh ấy quá đáng sợ, nó đang diễn ra ngay
trước mặt cô. Tim cô đập thình thịch, mắt ngấn lệ, lòng bàn tay ướt đãm mồ hôi. Hình
ảnh ấy chợt biến trong mắt cô khi cô giáo chủ nhiệm tiến lại gần cô và nói lớn:
- Em làm sao vậy? Làm sao mà cứ như gặp ma thế?
Trang quay ra nhìn cô chủ nhiệm, miệng lắp bắp:
- Cô...! Cô không nhìn thấy gì hay sao?
Cô giáo mặt thoáng lạnh và nói:
- Không! Chả có gì cả...
Rồi cô giáo lạnh lùng quay đi, ánh mắt của cô nhìn Trang giờ còn ghê sợ hơn trước.
Bất chợt cô giáo quay lại và nói với Trang:
- Cuối giờ ở lại gặp tôi nhé!
Mọi tiếng xì xào bắt đầu vang lên, có tiếng nói vang lớn:
- Cô ta đã quay trở lại!
Rồi cả lớp im bặt. Cô giáo sau khi nghe tiếng liền quay lại nhìn cậu học sinh đó, ánh
mắt cô long lên nhìn cậu ta như muốn nổ ra ngoài:
- Im ngay!
Cậu học sinh kia liền ngồi xuống và không nói lời nào nữa. Nỗi sợ trong Trang dâng
trào, cô không hiểu mọi chuyện này...chuyện gì đang xảy ra với cô? Mọi người đang
che giấu cô điều gì! Và cái bóng trắng ghê rợn vừa rồi cô nhìn thấy là thứ gì? Tại sao
cô lại nhìn thấy mà mọi người lại không thấy nó. Hàng nghìn câu hỏi được đặt ra
trong đầu Trang...Giờ học tích tắc trôi qua ngặt nghẽo mà trong đầu Trang chẳng có
gì, những câu hỏi vớ vẩn đặt ra trong đầu cô xuất hiện liên hồi, nó như một vòng tròn
không có điểm dừng. Tiếng trống nổ ra như phá vỡ cái vòng tròn luẩn quẩn trong đầu
cô. Mọi người đi về hết vì thực ra thì họ cũng chả dám nói chuyện với Trang sau vụ
việc vừa nãy. Trang tiến đến cô chủ nhiệm. Cô giáo mặt thất thần, khuôn mặt cô
dường như cũng tỏ vẻ hoảng sợ y như khuôn mặt Trang vừa rồi. Miệng cô giáo lắp
bắp:
- Thật...thật ra...em đã nhìn thấy cái gì?
Trang im lặng giây phút rồi nói:
- Tại sao em lại phải nói khi mọi người đang che giấu em điều gì đó?
- Tôi hỏi lại, em đã nhìn thấy gì?
- Em nghĩ nó cũng chả quan trọng với cô đâu! Vớ vẩn thôi mà!
Cô giáo tức giận:
- Em đã nhìn thấy gì?
Trang cũng quát lớn:
- Vậy cô ta là ai?
Cô giáo mặt cắt không còn một hột máu liền cầm túi xách đi ra khỏi lớp...vội vã...!
Chỉ còn lại mình Trang trong lớp học lạnh lẽo...Bỗng mọi cửa lớp học đóng sập
lại...Trang quay lại, viên phấn trên bảng két két viết lên từng chữ " Cô là người tiếp
theo..."
...Lời nhắn:
Trang đứng lặng người. Mọi thứ đều quay cuồng, đôi chân cô, đôi tay cô, mọi thứ đều
không cử động được, và những mạch máu trong người cô như cũng dừng lại theo, tim
cô đập thình thịch như thể nó sẽ vỡ tung trong giây lát. Tê tái và đau đớn, mọi thứ
dường như không cử động. Cô chết lặng người trong vòng 5 phút, 5 phút ấy như kéo
cả cuộc đời cô lại phía sau. Cô đạp cửa, cô chạy đi, mọi thứ mờ ảo, loang loáng như
nước. Mỗi bước chân cô chạy như có một thế lực vô hình kéo cô lại nơi địa ngục ấy.
Cô bất chợt va phải một chàng trai, sách vở và cặp rơi xuống, tay cô cố bám lấy áo
anh chàng rồi cô trượt xuống và ngất đi. Cậu ta vội vã nâng cô lên, nhưng, vừa nhìn
thấy nét mặt của Trang cậu ta thả cô xuống và toan chạy đi. Cậu ta quay lại, ánh mắt
nhìn sâu xa vẻ như không nỡ bỏ lại cô ấy. Cậu cõng cô ấy xuống phòng y tế. Trang
nằm trên giường bệnh, anh chàng kia nhìn Trang, chú ý đến từng đường nét và nghĩ
thầm: " Sao có thể giống đến thế". Vừa lúc đó, cô y tá bước vào, trên tay cô ấy vẫn
cầm một tập giấy và khuôn mặt rạng rỡ nụ cười cho đến khi nhìn thấy Trang. Kẹp
giấy rơi xuống, thân thể cô đứng lặng lại dường như cũng rơi theo chiếc kẹp. Tay cô
vừa chỉ chỉ, mặt vừa hướng sang cậu kia vẻ như " Tại sao thứ ấy lại ở trên giường
bệnh". Cậu ta đứng phắt dậy:
- Em thấy cô ta chạy ra từ phòng học, chạy rất nhanh...
Vừa nói cậu ta lại khẽ tiến lại ghé sát cổ cô y tá, thật châm biếm. Trang tỉnh dậy, cô
khẽ mở mắt, đôi mắt cô trĩu lại như vừa trải qua một ác mộng. Vũ tiến lại, đưa cho
Trang hộp sữa và nói:
- Uống đi! Thứ này sẽ làm cô khá hơn đấy!
Tay Trang cầm hộp sữa, cô nhìn Vũ và cũng hơi thoáng ngượng vì trông anh ta khá là
hot. Vũ khẽ cười:
- Cậu chạy ra khỏi phòng học như thể không có ngày mai!
Trang đứng phắt dậy, cô xách cặp và lấy giầy, cô bước ra khỏi phòng y tế. Ra đến
cửa, cô lùi một bước và tung hộp sữa cho VŨ, mặt lạnh tanh:
- Cảm ơn! Tôi sẽ trả ơn cậu sau!
Vũ nhanh tay bắt lấy hộp sữa! Anh chàng đứng dậy dõi theo bóng Trang và nhoẻn
cười " Thật thú vị"
Trang về đến nhà, cô vứt cặp ra một góc, cô nằm vật ra giường chả thiết thứ gì nữa.
Sau một hồi suy nghĩ Trang bước sang phòng mẹ. Cô đi vào và nói:
- Con muốn chuyển trường! Có một con ma nữ đang ám con!
Mẹ cô phá lên cười rồi nói:
- Con đi vệ sinh đi! Nhìn mặt con như muốn đấm ai đó vậy!
- Con nghiêm túc đấy!
Lúc này, nét mặt mẹ cô khựng lại, nhẹ nhàng đặt chiếc laptop sang một bên:
- Lúc nào con cũng vậy, con biết con chuyển bao trường rồi không?
Mẹ Trang bước ra khỏi phòng tay cầm theo chén trà, bà hết sức bực mình:
- Con làm sao thế? Đây mới là ngày đầu tiên mà!
Biết được câu trả lời, cô lặng lẽ đi về phòng mình. Hôm ấy, cô bỏ bữa cơm...rồi
ngủ...
...Cô đứng trước một chỗ hoang vắng, chung quanh chỉ toàn là cỏ dại, cô sợ hãi, quay
tứ phía, bên phải là một dãy của trường học. Cô nghe thấy tiếng hét, tiếng kêu cứu
của một cô gái nào đó. Cô đi tới chỗ có tiếng kêu, nhẹ nhàng. Cô thấy một cô gái đang
đứng ở dưới một cây nhãn mặc bộ đồng phục. Cô gái kia ôm mặt khóc đứng ở một
chỗ. Trang tiến đến, cô đưa tay đến chỗ cô gái kia:
- Bạn không sao chứ? Sao bạn lại đứng ở đây?
Cô chạm tay vào lưng cô gái kia thì bất chợt cô ta quay lại, nắm chặt lấy cánh tay của
Trang, khuôn mặt cô ta dần hiện rõ sau mái tóc xõa dài. Máu chảy ra từ hai hố mắt
trắng dã, mùi tanh tưởi của thịt người chết bốc dần lên, vây quanh lấy cô...
Trang tỉnh dậy, mồ hôi cô ướt đẫm khuôn mặt...một cơn ác mộng. Cô sợ hãi, chùm
chăn lên đầu, cô ngồi co lại. Sau đó, cô đứng dậy và đi vào phòng tắm. Cô xối nước
vào người, cô muốn gột rửa tất cả những chuyện đã xảy ra hôm nay. Cô thoáng nghĩ
lại về ác mộng ban nãy. Cô cảm thấy buồn nôn vì cô có cảm giác vẫn ngửi thấy được
mùi xác người chết. Cô quàng khăn tắm, cô lấy tay xoa chiếc gương trước mặt để lau
đi hơi nước trên đó. Cô nhìn thẳng vào gương, cô nhìn sau vào đôi mắt mình. Mọi thứ
trong gương đều mờ ảo, rồi Trang giật mình, cô nhìn thấy trong gương là một cái
bóng trắng đang đứng ngay sau mình chừng vài bước chân. Nó tiến đến, cô hoảng hốt
quay lại thì chẳng thấy thứ gì cả. Cô chạy ra khỏi nhà tắm. Một thế giới vô hình đưa
Trang trở lại với ảo ảnh trong giấc mơ ban nãy, lần này cô chỉ có vai trò đứng xem.
Cũng chính tại nơi cây cỏ ấy, một cô gái đang bị cưỡng bức, cô ấy gào thét, khóc lóc
trong sự đau đớn. Người con trai đang làm việc bỉ ổi kia thì cười trong sung sướng,
tràn đầy khoái lạc. Cô chạy đến, cô muốn cứu lấy cô gái, nhưng...
Mẹ Trang tát cho cô vào mặt mấy cái:
- Con không sao chứ?
Trang tỉnh dậy, hóa ra cô đang nằm dưới phòng khách. Cô khóc:
- Mẹ ơi! hãy để con cứu cô gái ấy
Bà dìu trang về phòng và nói:
- Nghỉ đi!
Cô im lặng....và thiếp đi ngủ...một giấc ngủ không còn cơn ác mộng nào nữa!
Sáng hôm sau đi học, Trang dậy và quyết sẽ tìm hiểu mọi điều, cô hăng hái hơn ngày
hôm qua, sắc mặt tốt hơn. Cô ăn sáng và đi tới trường. Cô bước vào lớp thì có cánh tay
kéo lại. Đó là VŨ, cậu ta cười với cô:
- Đến bao giờ tôi mới được hậu tạ đây? Cô không phải là người vô ơn đấy chứ?
Trang quay người lại:
- Tan học. Gặp tôi ở cổng trường.
Cô bước vào lớp. Cô lấy hết sức mạnh để tỏ ra mọi chuyện vẫn bình thường. Cô học,
mọi người thì ngồi nhìn. Những ánh mắt đó chăm chú, xoi mói. Cả giờ cô không hiểu
được thứ gì. Vì cô luôn giấu sự sợ hãi cô nghĩ trong đầu " Mọi việc sẽ qua, sẽ ổn
thôi". Trống tan học, nghe thấy tiếng trống cô chạy vụt ra khỏi lớp như một con chim
bị nhốt trong lồng đã quá lâu. Cô tung tăng bước khỏi cổng trường thì Vũ khẽ đập vào
vai:
- E hèm!
- Àk! Tý thì tôi quên mất! Đi thôi!
Cậu ta đi theo Trang. Hai người ngồi uống trà sữa ở một quán gần trường. Sau khi đã
giới thiệu sơ qua về nhau, cậu ta hỏi:
- Thế nào? Cô có được bạn mới chứ?
- Cậu không tin được đâu! Thay vì có bạn mới trong ngôi trường quái gở này, tôi được
làm quen với một con ma nữ và nó theo tôi đến từng giấc mộng.
- Cậu không sợ sao?
- Tôi có phải tiên đâu mà không sợ!
- Này! Ai ai cũng nhìn tôi sợ hãi là sao?
- Vì cô trông giống một cô gái đã từng chết ở chính ngôi trường này!
- Đêm qua tôi mơ thấy cô ta đấy! Khung cảnh...
Nói đến đó, Vũ đứng dậy:
- Nào...để tôi dẫn cô đi xem nhé!
Hai người thanh toán tiền. Trang đi theo Vũ. Cậu ấy dẫn Trang tới bảng thông tin của
trường. Cô sững sờ khi nhìn thấy cô gái trong bài báo được đính trên bảng.
Hoa Kim Mai. SN 1993....
Cô chăm chú nhìn khuôn mặt cô gái ấy. Vũ nói:
- Cô ta quá giống cô!
Xong, hai người di dạo quanh trường. Vũ kể:
- Sau khi cô ấy chết, mỗi năm ở đây lại có thêm một nữ sinh treo cổ tự vẫn. Họ nói là
hồn cô ta đã ám những cô gái mà cô ta thấy hợp nhất. Kì lạ rằng cô lại giống cô ta đến
vậy!
Vũ vừa đi vừa kể câu chuyện, bước chân hai người rảo bước thế nào mà lại vào khu
sau trường bị bỏ hoang. Trang khựng lại, cô giật mình:
- Đêm qua, tôi mơ...thấy chính chỗ này...cô gái!
Vũ cắt ngang:
- Cô là đối tượng mới của cô ta rồi. Đi khỏi đây thôi. Kẻo con ma nữ ấy thấy tôi đẹp
trai lại ám theo thì chết.
Nghe câu nói đùa, Trang cười, hai người rời khỏi chỗ đó. Nhưng trong bụi cây xa xa,
có một đôi mắt vẫn dõi theo từng bước đi của hai người...
...Kẻ giết người
Sau khi hai người rời khỏi bãi đất vắng sau trường và ngồi trò chuyện ở vườn sinh vật
thì cũng là lúc tan tầm 5h30. Trang vươn vai đứng dậy và nói:
- Cũng muộn rồi! Đi về thôi!
- Uhm
Hai người khoác cặp rời khỏi trường thì vừa lúc đó cô hiệu trưởng đi qua. Đó là một
phụ nữ trung niên nhưng vẫn rất đẹp, cô mặc một bộ vét màu đen rất sang trọng và
lịch sự mái tóc dài kẹp theo kiểu gái Hà Nội thời xưa. Cô đứng lại chỗ Trang và Vũ
hỏi:
- Sao hai em còn ở đây...?
Trang biết dù cô hiệu trưởng có lơ đi khuôn mặt của cô nhưng khi đứng lại hỏi cô ấy
cũng thoáng đưa mắt nhìn Trang 1,2 giây gì đó. Ít nhất thì điều đó cũng làm cô bớt đi
sự bối rối khi ai cũng nhìn cô và thốt lên này nọ. Vũ cầm tay Trang và nói:
- Vâng! Bọn em đi ngay đây ạ.
Hai người đi ra ngoài. Trang nói:
- Cô ấy đẹp thật đấy!
- Và cũng là một con mụ nham hiểm...!- Vũ thêm lời
Trang khá ngạc nhiên khi Vũ nói như vậy, cô đứng lại nhìn Vũ, cậu cũng hiểu ra cái
nhìn ấy nên nói:
- Mình không muốn cậu bị đánh lừa bởi cái hình ảnh đẹp ấy! Đi thôi.
Trang vẫn không hiểu sao Vũ lại nói như vậy nhưng dù vậy cô cũng chẳng hỏi tiếp vì
Vũ đâu có muốn nhắc tới chuyện này. Hai người chia tay nhau tại con hẻm nhỏ.
- Cảm ơn cậu nhá! Người bạn duy nhất trong trường ạ
- Mai gặp sau nhá!
Trang đi về, bước chân nhẹ nhàng có chút nhún nhẩy trên con đường nhỏ. Bỗng, gió
nổi lên ào ào, làm nghiêng ngả các cành cây dù cho đây là mùa hè và cơn gió đó được
coi là gió mát nhưng Trang vẫn cảm nhận được da cô đang nổi gai ốc. Cô đứng lại
một chút cô quay lại nhìn xa xăm cái con đường mình vừa đi. Lúc đầu thì từ từ, nhưng
rồi tim cô đập mạnh, cái giật mình ấy làm cơ thể cô ngưng hoạt động trong vòng 5
giây. Đằng xa, bắt đầu có một cái gì đó như muốn xông tới đem Trang đi. Cô lấy hết
sức chạy thật nhanh về nhà nhưng mỗi bước của cô như bị kéo lại. Trang hốt hoảng
cô vừa chạy vừa quay ra đằng sau thì thấy thứ đó chuẩn bị tiến lại gần mình hơn.
Ngôi nhà của cô kia rồi, nước mắt cô bắt đầu rưng rưng. Cô đập cửa gọi mẹ:
- Mẹ! Mẹ ơi! Mở cửa cho con!
Cô cúi xuống lấy chùm chìa khóa ở dưới thảm lên. Cô vồn vã để tìm chìa mở cửa,
phải đến 20 cái. Cô bắt đầu luống cuống và khóc. Cái thứ ấy không buông tha cô,
chính nó cũng vồn vã muốn xông đến chỗ cô. "Keng"...Cô làm rơi chìa khóa. Tay Trang
run run, nó tê lại và như bị đóng băng. Cô hết cách chỉ còn chờ cho đến lúc nó đến bắt
cô. Năm mét...ba mét..."Cạch"! Tiếng mẹ Trang mở cửa. Trang vội vã xông vào nhà.
Thứ đáng sợ ấy đã biến mất. Mẹ cô vừa thấy nét mặt liền hỏi:
- Làm gì mà như ma đuổi thế?
Trang quay ra nhìn mẹ vẻ oán trách:
- Mẹ làm gì mà mãi mới ra mở cửa?
- Đang tắm! Không thấy mẹ phải cuốn khăn tắm rồi chạy xuống mở cửa cho mày à?
Trang im lặng, không nói gì cả cô xách cặp định lên phòng thì mẹ cô nói:
- À! Tối nay mẹ đi có việc, cơm mẹ nấu sẵn cho con rồi đấy ở nhà trông nhà nhá!
Trang giật nảy người:
- Không! Con không ở nhà một mình đâu. Mẹ đi đâu cho con đi với
- Vớ vẩn nhỉ! Mày cứ như con nhãi lên ba ý! Ở nhà, không nói nhiều.
Đề thi vào lớp 10 môn Toán |  Đáp án đề thi tốt nghiệp |  Đề thi Đại học |  Đề thi thử đại học môn Hóa |  Mẫu đơn xin việc |  Bài tiểu luận mẫu |  Ôn thi cao học 2014 |  Nghiên cứu khoa học |  Lập kế hoạch kinh doanh |  Bảng cân đối kế toán |  Đề thi chứng chỉ Tin học |  Tư tưởng Hồ Chí Minh |  Đề thi chứng chỉ Tiếng anh
Theo dõi chúng tôi
Đồng bộ tài khoản