Bóng ma nơi học đường - Phần 3

Chia sẻ: Hoang Dinh Dat | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
1.034
lượt xem
41
download

Bóng ma nơi học đường - Phần 3

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Trang đồng ý hai người họ cùng lên. Vũ vừa đóng nắp căn hầm thì đồng thời trời đổ mưa và trước mặt họ là hai con chó màu đen, mõm bẹ, răng dài và vàng khè như chỉ chợt họ nhúc nhích là sẽ nhảy xổ vào cắn.... ...Sự thật kinh người...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bóng ma nơi học đường - Phần 3

  1. Phần 3 Trang đồng ý hai người họ cùng lên. Vũ vừa đóng nắp căn hầm thì đồng thời trời đổ mưa và trước mặt họ là hai con chó màu đen, mõm bẹ, răng dài và vàng khè như chỉ chợt họ nhúc nhích là sẽ nhảy xổ vào cắn.... ...Sự thật kinh người... Những tiếng sấm đánh xuống như xé nát bầu trời và trút những sự giận dữ lên Trang và Vũ. Hai con chó vẫn nhìn, không hề buông tha, không hề nhân từ và khoan dung. Trang định nói điều gì đó nhưng Vũ ngăn lại- giọng thì thào: - Yên nào! Nếu cậu nhúc nhích hay nói bất cứ lời nào nó sẽ nhảy vào xé xác cậu lúc đó thì đừng có trách mình không nhắc! - Được rồi- Trang thì thào đáp lại! Hạt mưa làm nhoè mắt hai người. Đôi chân của Trang tê dại vì đứng quá lâu, cô không thể chịu thêm được nữa. Chân Trang bắt đầu run run. Vũ nói: - Thôi nào! Cố lên! - Mình không thể chịu thêm được nữa. Bụi gai dưới chân đâm vào chân mình đau quá! Trang khuỵ đầu gối xuống, đó là giây phút quyết định sự sống còn của hai người. Vũ nhanh tay chạy lại đỡ lấy Trang và nói: - Mau chạy xuống hầm đi! Nhanh lên nào! Vũ một tay đỡ Trang một tay mở nắp hầm. - Cố lên! – Trang nói Hai con chó nhảy xổ vào thì vừa kịp lúc Vũ đóng nắp hầm. Chúng lấy chân cào mạnh vào nắp hầm và sủa liên tục. Vũ và Trang ngồi ở dưới chẳng biết làm gì nên họ chỉ biết đợi hai con chó đó sẽ sớm bỏ cuộc. Bà hiệu trưởng đang đứng giữa khuôn viên của trường nhìn quanh một cách lạnh lùng, trong ánh mắt của mụ ánh lên sự độc ác những âm mưu đen tối dường như đã được mụ vạch sẵn trong đầu. Một trong hai con chó đi khỏi phía sau trường và chạy đến chỗ mụ hiểu trưởng sủa một tiếng và vẫy đuôi trước mặt mụ. Trên bờ môi quyến rũ lạ thường ấy đang nhếch mép cười: - Chó ngoan! Mụ và bà Hà đi trước theo sau là con chó, tới sau trường, hiệu trưởng ra hiệu cho con chó đen còn lại lùi ra đằng sau tránh xa cái hầm. Mụ tiến đến và khoá căn hầm lại. Xong xuôi mụ quay ra bảo với bà Hà: - Ta sẽ nhốt chúng ở đây khoảng 2 ngày! Rồi sẽ quay lại “làm việc” với chúng! Đi nào! Tổng phụ trách tiếp lời: - Tôi nghĩ chúng ta nên cho toàn trường một lý do gì đó đi nghỉ trong mấy ngày tới! - Cô nghĩ cắm trại thế nào? - Những học sinh yêu quý của chúng ta sẽ rất thích! Họ đi để mặc Trang và Vũ dưới căn hầm đáng sợ đó. Vũ bảo: - Cái hầm này có vẻ rộng đấy! Nhưng tối quá! - Chắc là phải có một cái đèn nào đó ở đây chứ? Trang men tay dọc theo tường của căn hầm thì sờ được vào cái công tắc. - Đây rồi! Ánh sáng vừa hiện lên thì bao thứ hãi hùng xảy ra trước mắt họ. Khi nhìn thấy cảnh tượng này trang ôm mặt và khuỵ xuống đất:
  2. - Trời ơi! Thật kinh khủng! Vũ cũng giống như Trang, cậu lặng người đi trong giây lát: - Ai có thể làm được điều kinh khủng đến như vậy? Trong căn hầm rộng lớn và đầy thứ dao kéo đồ mổ xẻ ấy không chỉ dừng lại ở đó. Một cái bàn mổ được đặt giữa trung tâm của căn hầm quanh là các đồ phụ để phẫu thuật và xung quanh đó có 4 cái tủ dài chuyên để đựng các nội tạng cơ thể người và một lọ chuyên đựng những con mắt. Chúng được đặt ngăn nắp với nhau xếp thành một hàng ngang theo thứ tự của từng chiếc lọ. Trang và Vũ tiến đến gần hơn để nhìn những chiếc lọ đựng nội tạng. Những bộ ruột, tim, gan, phổi...mỗi thứ 1 lọ bảo quản bằng một thứ dung dịch màu vàng. Vũ thốt lên: - Thật ghê tởm. Trang nhìn Vũ chẳng nói lời nào. Cô ngồi ở một chiếc ghế bên cạnh bàn mổ. Không hiểu vì mệt hay quá sợ chân tay Trang cứ dão hết ra, cô run lên vì sợ: - Đây đúng là một ngôi trường bệnh hoạn! Vũ quay ra: - Sao cơ? - Tại sao ở đây lại có nội tạng người? – Trang nhìn Vũ - Đừng hỏi mình! Trang quay lại nhìn những thứ ấy một lần nữa, chúng bị bốc mùi thối nhưng lại không bị phân huỷ, cô có thể ngửi được cái mùi tanh tưởi của máu thịt xốc lên tận óc mình. Chúng như những con vi khuẩn len lỏi tới khắp người cô, vây lấy và không cho cô thở, những con mắt nổi bập bềnh trong cái lọ ngoài cùng tất cả như đều quay về hướng Trang nhìn chúng cứ như vẫn còn sống vậy. Vũ ngồi xuống bên Trang: - Trong những tình huống như thế này! Chúng ta cần hết sức bình tĩnh! Nào! Những tập tài liệu đó đâu rồi? Trang không thiết nghĩ ngợi gì nữa mà chỉ đưa tay ra phía góc tường, nơi cô đã đánh rơi tài liệu. Vũ hiểu tâm trạng của Trang nên cậu nhẹ đặt tay lên vai cô rồi chạy lại lấy tập tài liệu. Cậu nhặt chúng lên đồng thời cũng đưa mắt nhìn quanh. Như nhìn thấy thứ gì đó dưới cái ghế mà Trang đang ngồi. Vũ cầm theo tập tài liệu tiến lại. Vũ bảo: - Đứng dậy nào hình như ở duới ghế có thứ gì đó! Trang lùi sang bên: - Cái gì vậy? - Hình như... Cậu đứng dậy nhấc cái ghế lên mà không được. Cả hai cùng ghì sức để kéo cái ghế ra nhưng không ích gì. Trang tựa tay vào góc ghế thì nó lại kéo ngang sang theo mặt gỗ làm hiện ra một góc bí mật nho nhỏ. Vũ cúi xuống xem thì trong đó có một chiếc máy quay. Cậu cầm lên và bật khởi động máy. Những hình ảnh bắt đầu hiện lên, Trang và Vũ cùng ngồi xuống để xem những thước phim được lưu ở trong đó. Hầu như chúng đã cũ rồi cũng phải cách đây khoảng 3-4 năm. Cả hai đều giật mình khi đoạn quay phim đang quay chính là cảnh Mai- cô nữ sinh đầu tiên thắt cổ chết đang nằm trên bàn mổ, tay, chân đều bị chói chặt. Họ chỉ nhìn thấy ba người phụ nữ. Đầu tiên là cô hiệu trưởng, tiếp đến là tổng phụ trách và y tá nhưng người đang quay phim thì họ không thể biết chính xác được là ai. Mai kêu khóc gào thét: - Con trai của bà mới là người phải trả giá! Tôi không làm gì nên tội cả! Hiệu trưởng lên tiếng:
  3. - Em nhầm rồi!- Mụ đưa tay vuốt lên mặt Mai. Mai quay mặt đi như để tránh bàn tay ghê tởm ấy thì mụ giựt tóc Mai ghé sát tai nói: - Tao không thể để mày báo với cảnh sát được! Tao đã mất bao công sức để lên được cái chức này thì tao không thể để mày làm nó biến mất một cách dễ dàng như thế được! Mai quay ra nhìn mụ ánh mắt đầy căm phẫn: - Tôi đã từng nghĩ bà tốt bao nhiêu nhưng không ngờ bà lại kinh tởm đến vậy! Nói rồi cô nhổ một bãi nước bọt vào mặt mụ. Không thương tiếc mụ tát thẳng Mai một cái trời giáng, năm ngón tay in đậm trên khuôn mặt cô gái. Y tá đứng bên cạnh nói: - Em không chắc có thể làm được việc này! Mụ hiểu trưởng quay ra lườm: - Hãy nghĩ đi! Cô đã có tiền án làm chết 2 bệnh nhân khi còn đương thời tôi đã nể tình cho cô vào cái trường này để làm thì cô phải nghe theo tôi nếu không thì chịu chết đói ngoài kia từ lâu rồi! - Nhưng... - Không nhưng nhị gì cả! Nói đến đó mụ đến gần y tá và nói như rót mật vào tai: - Tôi biết! Cô là một bác sĩ phẫu thuật giỏi nhưng hãy nghĩ xem những kẻ mà cô đã cố gắng phẫu thuật đã đền đáp ơn cô thế nào? Chúng đuổi cổ cô ra khỏi bệnh viện, tước bằng, cô không thể kiếm tiền...là nhờ chúng đấy! Nói rồi mụ đưa mắt nhìn Mai.Mai nghe thấy vậy liền nói: - Cô Hoà, cô đừng nghe mụ ý nói! Tất cả chỉ là...hãy nghĩ đến cô... - Xin lỗi! Nhưng bà ý nói đúng đấy! Cả cuộc đời vất cả cứu người vậy mà rốt cuộc ta chả được gì...!- Y tá Hoà trả lời Vừa nói Hoà vừa mở hòm dụng cụ phẫu thuật đã theo cô 20 năm nay. Nhìn những thứ mổ xẻ sắc nhọn Mai không thể hiểu 4 người bọn họ đang làm gì với mình. Hiệu trưởng ra hiệu cho 2 người kia đã đến lúc. Mai gào thét cô cố níu lấy một niềm hi vọng duy nhất cho mình mong rằng sẽ có người có thể nghe thấy tiếng kêu cứu của cô. Nhưng mọi thứ cô cố gắng làm đều là vô ích. Y tá bắt đầu tiêm thuốc tê vào người Mai, cô vẫn có thể thức để nhìn thấy họ làm gì mình. Hiệu trưởng dán miếng băng dính vào miệng cô. Tổng phụ trách bắt đầu cởi quần áo của Mai ra.Họ đang tiến hành một cuộc phẫu thuật. Y tá giơ con dao lên, bé nhỏ nhưng sắc nhọn, mụ bắt đầu rạch một đường thẳng từ ngực của Mai xuống đến tận bụng. Mai gồng lên một cách đau đớn, nước mắt tuôn trào, đôi mắt cô trợn ngược lên trên, cô giãy tay chân khỏi những sợi dây thừng. Hiệu trưởng và tổng phụ trách cùng nhau giữ chặt lấy chân tay cô. Bà Hà quay ra nói với người quay phim: - Bỏ nó ra chỗ cái tủ và giúp một tay đi! Người quay phim vội vã đặt máy quay lên tủ và lại giúp họ giữ chặt Mai lại. Vũ và Trang không thể nhìn xem người đó là ai. Đó cũng là một người phụ nữ nhưng ả ta ăn mặc kín đáo từ đầu đến chân như không muốn quay video mà thấy mặt mình. Thật khôn khéo! Mai giãy dụa một hồi thì nằm im, mắt vẫn trợn ngược lên trên. Cô nhìn xuống cơ thể mình. Y tá lấy banh phần giữa cơ thể cô bằng một dụng cụ phẫu thuật. Cô khóc vì nhìn thấy cả nội tạng bên trong cơ thể mình, cô tiếp tục giãy dụa. Ba người kia ghìm chặt lấy cô xuống bàn mổ. Họ mổ sống cô, cô còn không được chết như một con súc vật. Súc vật họ đập chết rồi mới mổ người nó. Nhưng Mai thì lại phải nhìn thấy cảnh
  4. họ lấy nội tạng của mình ra. Y tá bắt đầu lấy thận, phổi, gan, lá lách. Mai đã bắt đầu khuỵ dân và cuối cùng y tá định lấy nốt tim cô nhưng bàn tay cô ta run run, cô ta bắt đầu luống cuống, vừa lúc đó hiệu trưởng ẩn y tá ra và giật quả tim của cô ra khỏi cơ thể. Mai chết. Quả tim trên tay mụ vẫn còn đập, nó thoi thóp đến 3 phút cuối cùng. Khi nó đã ngừng đập mụ vứt nó lên cái khay và quay ra nói với y tá: - Kiếm mấy cái lọ và bảo quản chúng thật sạch sẽ! Tôi sẽ có lúc cần đến chúng! Y tá ngồi phục xuống cô ta đã bắt đầu cảm thấy nỗi sợ bò lên sống lưng của mình. Cô ta lắp bắp: - Đôi mắt ấy! Chúng như vẫn nhìn tôi! Cô ta bắt đầu khóc. Hiệu trưởng nổi giận, mụ cầm con dao cắm vào mắt Mai và móc chúng ra vứt lên chiếc khay đựng đầy nội tạng của cô. Mụ lau tay và nói: - Giờ thì chúng không còn nhìn cô được nữa! Giờ thì hãy làm như tôi nói! Mụ ra lệnh cho 3 người: - Bỏ nội tạng ta đã lấy vào bình đựng, và tìm dung dịch bảo quản chúng. Phần còn lại của cơ thể muốn làm gì thì làm, xong thì khâu chúng lại đem xác nó ra gốc cây nhãn đằng kia lấy dây thừng treo nó lên. Tôi còn phải lo bịt mồm bọn cảnh sát nữa. Hãy làm thật giống một vụ tự tử để ngày mai học sinh của trường phải tin điều đó! Rồi mụ ta lạnh lùng bước khỏi căn hầm như chưa có việc gì xảy ra. Ba người còn lại làm các việc mụ giao. Người phụ nữ mặc kín đồ làm rơi thận của Mai xuống, thấy vậy y tá liền quát: - Nhặt lên đi! Còn đứng đần ra đấy làm gì nữa? - Xin lỗi! - Đồng thời cô tắt cái máy quay chết tiệt kia đi cho tôi! Quay thế là đủ rồi! Người đó liền chạy lại cầm máy quay tắt đi. Những việc còn lại thì Vũ và Trang không thể xem được. Trang đờ người ra, cô ngồi khóc: - Tại sao là con người với nhau lại có thể làm như vậy? Súc vật còn không ác đến mức ấy! Vũ đặt máy quay xuống ôm Trang vào lòng rồi nói: - Họ đều là những con người bệnh hoạn! Không thể cứu chữa! Đừng khóc mọi chuyện sẽ vỡ lở mọi người sẽ biết. Chúng ta có bằng chứng ở đây cơ mà! Rồi mọi thứ sẽ qua đi! Trang ôm chặt lấy Vũ mà khóc, cô thực sự cần một bờ vai. Cô phải cảm ơn Vũ vì nếu chỉ có một mình có lẽ cô đã không thể làm được gì. Trước đây cô luôn hạ thấp giá trị của một người con trai nhưng giờ cô lại cần hơn hết. Vũ vỗ vào lưng Trang và nói: - Đi nào! Phải ra khỏi đây! Mình nghĩ hai con chó đã đi rồi! Vũ dìu Trang, hai người định mở cửa hầm nhưng không tài nào mở được. - Chắc bị kẹt gì đó- Vũ nói - Chúng mình khoá trái cơ mà sao kẹt được. Vũ gồng hết sức mình để đẩy căn hầm nhưng không tài nào mở được. Trang nói: - Nó bị khoá rồi! - Ai cơ chứ? - Cậu nghĩ còn ai vào đây nữa? - Nhưng...mụ ta đi rồi cơ mà! - Mụ ta có thể linh cảm được rằng chúng ta chưa đi xa và thả hai con chó đen ra để doạ khiến ta phải tìm cách xuống hầm và mụ chỉ còn việc đợi một đến hai ngày khi ta mệt thì sẽ xuống và...
  5. - Không thể nào! - Mọi việc đều có thể Vũ ạ! Vũ cố không nghe những lời Trang nói cậu hét to và hết sức lấy tay đấm thật mạnh vào nắp hầm. Trang biết con trai trong tình huống này sẽ như thế, cô không can ngăn cậu mà lại ngồi cạnh bàn mổ xem những đoạn video tiếp theo đồng thời mở những tập tài liệu vụ án để xem tên tuổi những cô gái tiếp theo. Người tiếp theo là Đào Kiều My. Trang bấm máy. Hình hiện lên nhưng lần này chúng không quay man rợ như lần trước nữa. Trang thoáng nhìn là thấy lần này rõ ràng cô ấy là một tiểu thư đài các xinh đẹp vậy mà sao có thể rơi vào tay bọn họ dễ dàng được thế chứ? Cô ấy có một đôi mắt đẹp cũng giống như Mai vậy thanh khiết Và trong trẻo. Cô bị trói trên bàn mổ. Mở mắt và nhìn xung quanh khi thấy toàn là nội tạng tim, gan, mắt...My hét lớn, cô sợ hãi nhìn những “thần chết” đang chờ đợi cô: - Em đã làm gì nên tội ạ? Hiệu trưởng ngồi trước ghế bên cạnh và nói: - Mai ơi! Dù gì đi chăng nữa mày cũng không thể cải trang thành một tiểu thư đài các được đâu! - Mai nào? Cô đang nói gì vậy? - Đừng có giả vờ! Cô quay lại để trả thù tôi hả? Nhưng tôi không dễ để cô như vậy đâu! - Em không hiểu cô đang nói gì! Nếu vấn đề là tiền thì đã dễ rồi! Không để My trả lời mụ dán luôn băng dính vào miệng. Họ bắt đầu “thi hành”. Đến đó Trang gập máy vào không xem nữa vì nếu xem lấy nữa thì chắc cô sẽ nôn ra mất. Vũ đập phá một lúc đã thấm mệt cậu ngồi thụp xuống vò đầu bứt tai. Trang lại gần, ngồi xuống và ngả đầu vào vai Vũ. Cô thì thào: - Chúng ta đã bước chân vào vụ này thì hãy cố mà thoát ra! Mình và cậu dù có chết cũng phải lôi theo bọn chúng đi! Mọi chuyện sẽ ổn... đúng không? Vũ! Trang quay lên nhìn Vũ đầy hy vọng. Vũ khoác tay lên vai Trang và nói: - Đúng vậy! Mọi chuyện sẽ ổn thôi! Hãy làm cho xong vụ này! Họ ngồi cùng nhau trong căn hầm địa ngục ấy. Nhưng không có gì có thể ngăn cản họ nữa...không điều gì... Đêm định mệnh... Sáng hôm sau, những tia nắng le lói chui qua nhũng kẽ hở nhỏ ở nắp căn hầm. Chúng đánh thức Trang, cô lấy tay dụi mắt và nhìn quanh, Vũ đang nằm bên cạnh ngủ say như chết. Trang vươn vai rồi lấy chân đạp vào người Vũ: -Này! Dậy đi tên kia! -Cái gì? -Dậy đi! -Sáng rồi sao? -Vâng ạ! Vũ đứng dậy. Cậu đẩy đẩy cái nắp hầm và thấy nó vẫn bị khoá nên ngồi xuống: -Không biết lũ khốn đó nhốt chúng mình ở đây bao lâu nữa! -Cậu nghe tiếng gì không? -Học sinh! Hôm nay là thứ 2! Hai người họ vui mừng nhảy cẫng lên. Cả hai cùng hô thật to: -Cứu với! Nhưng họ đâu biết rằng họ đang làm một việc vô ích vì hôm nay học sinh trong trường
  6. sẽ đi cắm trại. Vũ và Trang dần hiểu ra điều đó khi họ thoáng nghe thấy tiếng mụ tổng phụ trách qua loa: “ Lớp 11a2 xe số 23”. Vũ tức giận quá nên lại đập phá nắp căn hầm rồi lại tìm loanh quanh xem có rìu hay thứ gì đó để phá được nó không. Lần nay Trang cũng giúp sức, cô không tin rằng cái nắp kia sẽ có thể mở được nhưng dù gì thì cô cũng muốn giúp Vũ đôi chút. Khi cả hai đã thấm mệt Trang mới lên tiếng: -Vô ích! Mọi hi vọng đã tan biến rồi! Hãy cầu nguyện đi vì có thể đêm nay sẽ là đêm cuối cùng của hai ta! -Hoặc của bọn chúng! Trang ngạc nhiên. Vũ nói: -Chẳng phải bà ta vẫn tưởng cậu chỉ có một mình thôi sao? Bà ta đâu biết rằng cậu có mình! Trang mỉm cười: -Cậu là thiên tài! 6 giờ 45 phút tại phòng hiệu trưởng. Tổng phụ trách bước vào và thấy hiệu trưởng đang nghe điện thoại. -Vâng! Vâng! Thời điểm này chúng tôi sẽ cố gắng quản lí học sinh để không xảy ra vụ việc gì trong đợt thi của trường sắp tới. Mụ cúp điện thoại và nói với bà Hà: -Gọi cho hai người kia và nói với họ rằng phải có mặt ở đây trong vòng 15 phút nữa! Tổng phụ trách vâng lời ra ngoài làm công việc mà “chủ nhân” của cô ta ra lệnh. Kim đồng hồ nhích đúng đến 7 giờ thì cả ba người kia đều có mặt tại phòng của hiệu trưởng. Mụ đứng dậy và nói: -Lại một lần nữa! Con bé đáng ghét ấy định quay trở lại hãm hại ta! Giờ hãy cho nó nếm vị của cái chết.... lần nữa! Nói đến đó mụ bước ra khỏi phòng và theo sau là các “thuộc hạ” thân tín của mụ. Ba người đi đằng sau thì người phụ nữ quay phim lên tiếng với hai người kia nhưng nói rất nhỏ: -Lại một lần nữa? Các chị định để nó xảy ra sao? -Thì đã sao nào! Tôi biết bà ấy nghiện giết người từ ngay lần đầu giết con bé ấy nhưng rồi tôi lại có cảm giác thích thú vì như mình được trả thù vậy! – Y tá trả lời Tổng phụ trách thêm lời: -Chả hiểu sao tôi chả có cảm giác gì cả! Tôi ghét học sinh! Chúng là những con quái vật! Và tôi rất thích được giết quái vật!
Đồng bộ tài khoản