Bóng ma nơi học đường - Phần 4

Chia sẻ: Hoang Dinh Dat | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
1.508
lượt xem
35
download

Bóng ma nơi học đường - Phần 4

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Người phụ nữ đó im lặng không nói thêm một lời nào. Dường như cô ta nghĩ rằng mình cũng như những cô nữ sinh đã ra đi kia. Đã chết từ lâu rồi nhưng cô ta đã bước chân vào thế giới bệnh hoạn của hiệu trưởng thì khó có thể chui ra vì nếu ra thì không chừng họ sẽ giết cả cô để bịt đầu mối và nếu báo cảnh sát thì cô cũng đã đồng loã rồi. Bèo dạt mây trôi đã đâm lao thì phải theo lao...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bóng ma nơi học đường - Phần 4

  1. Phần 4 Người phụ nữ đó im lặng không nói thêm một lời nào. Dường như cô ta nghĩ rằng mình cũng như những cô nữ sinh đã ra đi kia. Đã chết từ lâu rồi nhưng cô ta đã bước chân vào thế giới bệnh hoạn của hiệu trưởng thì khó có thể chui ra vì nếu ra thì không chừng họ sẽ giết cả cô để bịt đầu mối và nếu báo cảnh sát thì cô cũng đã đồng loã rồi. Bèo dạt mây trôi đã đâm lao thì phải theo lao. Hiệu trưởng tiến tới định mở nắp căn hầm thì có tiếng chuông điện thoại di động reo, mụ nhấc máy: -Con gọi mẹ có việc gì? -Con để quên cái điện thoại trong phòng mẹ! Để tý con qua lấy mẹ để chìa khoá ở phòng bảo vệ đi! -Các bác bảo vệ mẹ cho nghỉ mấy hôm rồi! Để tý mẹ mang về! -Vâng! Mụ gập điện thoại và lấy chìa khoá nở nắp hầm. Cả 4 người họ cùng ngó xuống căn hầm rồi lần lượt từng người bước xuống. Hiệu trưởng nhìn thấy Trang đang nằm giữa phòng không nhúc nhích: -Hai ngày rồi còn gì! Nằm giũ xác ra là phải! Cũng yếu như những đứa khác thôi! Tổng phụ trách liếc mắt ra hiệu với hiệu trưởng: -Thực hiện bữa tiệc đi chứ! Những cái bình kia đang cần bạn mới! Ta nên làm chúng hài lòng! Họ mỉm cười với nhau. Hiệu trưởng vừa ngồi xuống cầm tay Trang thì bất chợt cô bật dậy và cắm con dao nhỏ dùng để mổ của y tá vài vai hiệu trưởng: -Không nhanh thế đâu! Hiệu trưởng la lớn và ngã gục xuống, ba người kia thấy vậy xông vào thì Trang giơ cái kéo ra: -Vào đây! Lũ bệnh hoạn! Tao không thể chết dễ dàng dưới bàn tay bẩn thỉu của chúng mày được! Tổng phụ trách liều xông vào thì Trang định giơ cái kéo lên đâm mụ đúng lúc đó Vũ nấp từ đằng sau đấm liền xông tới ẩn mụ tổng phụ trách thật mạnh ra góc và kéo tay Trang ra khỏi căn hầm. Hai người họ chạy đi. Vũ kéo tay Trang thật mạnh: -Mau lên! Rời khỏi đây thôi! Trang định quay lại đóng nắp căn hầm nhưng Vũ ngăn lại: -Đi nào! Không còn thời gian đâu! Họ chạy qua khuôn viên vườn cây của trường thì thấy hai con chó đen lúc nãy đang bị nhốt trong một chiếc lồng. Chúng hung hăng và dữ tợn khi nhìn thấy hai người, chúng dùng chiếc răng sắc nhọn cắn vào song sắt. Vừa nhìn, Trang vừa hỏi: -Tại sao trong trường học lại thả loại chó này! Vũ thêm lời: -Mình không biết! Thường ngày chúng là những con chó hiền lành và đáng yêu! Thật không hiểu nổi mụ ta đã làm gì với chúng! Trời nổi sấm và đổ mưa ào ạt xuống như thể không còn có ngày mai. Cây cối trong khuôn viên trường nghiêng ngả, tất cả bụi và lá cây bị gió thổi mạnh đi như một cơn lốc. Trang nhìn ra phía cổng trường và thấy có bóng một chiếc xe ô tô, cô toan định chạy ra kêu cứu thì nhận ra đó chính là con trai bà hiệu trưởng. Cô kéo tay Vũ nấp trong khuôn viên của trường. Trang nói: -Sao hắn lại đến đây? Phải chăng định giúp bà mẹ quái vật của mình?
  2. -Không! Chúng mình đã xem đoạn băng đó! Chỉ có 4 kẻ đã giết các nữ sinh đâu có thấy ghi lại đoạn nào có mặt hắn đâu! -Dù sao thì hắn cũng đã gián tiếp gây ra cái chết của Mai và mở đường tội lỗi cho những kẻ bệnh hoạn kia! Trang im lặng một lúc rồi hỏi Vũ: -Làm gì với hắn bây giờ? Vũ đứng dậy và nói: - Hắn sẽ là con tốt cho cả hai ta! Hai người vừa đứng dậy thì bất chợt họ bị hai con chó đen nhảy xổ vào cắn. Trong lúc hoang mang dường như sắp thiếp đi Trang chỉ còn kịp nhìn thấy hiệu trưởng đang đứng nhìn cô. Hiệu trưởng ra hiệu cho hai con chó trở về lồng. Y tá, tổng phụ trách và người phụ nữ bí ẩn còn lại cùng nhau kéo Trang và Vũ về căn hầm. Lúc đó Trung- người đã gián tiếp gây ra sự việc này mới hốt hoảng hỏi hiệu trưởng: -Chuyện gì thế này mẹ? -Con lên phòng mẹ đi! Ngồi im! Đừng nói nhiều! Trung nghe theo lời mẹ của mình, anh ta đi vào phía trong trường và im miệng không dám hé môi nói một lời nào. Hiệu trưởng rút mạnh con dao cắm trên vai mình ra vứt xuống đất. Mụ xé một bên tay áo sơ mi và băng lại chỗ bị đâm để cầm máu. Mụ quay lại nhặt con dao lên và đi tới căn hầm ấy. Trang mê man, cô liu diu hé mắt, cô chóng mặt, mọi thứ đều mờ ảo. Rồi mọi thứ bắt đầu hiện dần ra. Cô bị trói chặt trên bàn mổ, hiệu trưởng ngồi ở chiếc ghế bên cạnh, đứng đằng sau là tổng phụ trách và người phụ nữ bí ẩn đó. Y tá đang lau sạch con dao bằng chiếc khăn mùi xoa. Hiệu trưởng vỗ tay và bắt đầu lên tiếng: -Chúc mừng! Lần này mày thành công hơn những lần trước nhiều đấy! Nhưng vẫn không thể hại được tao đâu! Miệng Trang bị bịt chặt bằng băng dính nên cô không thể kêu lên được. Cô đưa mắt nhìn quanh vì không thấy Vũ đâu cả rồi Trang thấy Vũ đang ngất và bị trói ở góc căn hầm. Hiệu trưởng dựt miếng băng dính trong mồm Trang và nói: -Sao? Có điều gì muốn nói trước khi chết à? -Tôi xin bà! Nếu có giết thì giết mình tôi thôi! Đừng giết cậu ấy, cậu ấy vô tội! Mụ ta cười phá lên: -Ôi! Một tình yêu đẹp! Nàng hi sinh vì chàng đây!...Không bao giờ! Mày nghĩ tao sẽ ngu như vậy sao? Để nó sống thì tao sẽ chết! Trang bật khóc, cô lắc đầu quầy quậy, cô ân hận khi lôi Vũ vào chuyện này. Dường như cô nhận ra một điều gì đó, nó xoáy sâu vào trong tim cô và nó bắt cô phải thừa nhận rằng cô đã yêu Vũ từ ngay lần đâu tiên gặp. Càng nhìn Vũ cô lại càng khóc lớn. Suốt những tháng ngày cô khinh rẻ con trai và tình yêu rồi đến lúc cô cảm nhận được nó đến với mình lần đầu tiên thực sự có ý nghĩa trong đời thì cũng là lần cuối cùng nó đến với cô. Hiệu trưởng khẽ vuốt mặt Trang và nói: -Nín đi nào! Chuyện này sẽ không qua nhanh đâu! Nói đến đó mụ quay ra hướng mắt về phía Vũ: -Hai bọn mày sẽ được đoàn tụ dưới suối vàng! Lúc đó thì tha hồ mà yêu nhau! Trang khẽ nấc lên từng tiếng và hỏi hiệu trưởng: -Tại sao? Tại sao bà lại phải làm điều này? -Đừng bao giờ hỏi tại sao? Tao nghĩ tự mày sẽ trả lời được mà!
  3. Mụ quay ra nói với ba người còn lại: -Cứ chuẩn bị các thứ đầy đủ đi! Tôi giải quyết xong vụ thằng Trung đã! Họ gật đầu vâng lời. Hiệu trưởng đi đến chỗ Trung... Lúc đó Trung đang ngồi ở trong phòng hiệu trưởng. Hắn chống tay lên trán và luôn đặt ra câu hỏi: “Có chuyện gì đang xảy ra ở nơi này vậy”. Những câu hỏi vẩn vơ được đặt trong đầu hắn rồi một cái bóng trắng lướt thoáng qua cửa, hắn hoảng hốt khi nhìn thấy nó. Trung bắt đầu đứng dậy bước chân và ghé đầu qua cửa để nhìn xem đó là thứ gì. Hắn chợt thấy có bóng người đang đứng ở khu vực uống nước của giáo viên thì giật mình. Nó như một thứ hương hoa, một thứ u mê khiến hắn phải mò mẫm đi theo giống một con rối. Trung đang lạc vào một thế giới kì ảo mà chính bản thân anh ta cũng không thể thức dậy được. Nó lôi kéo, nó dẫn lối mà Trung chỉ việc ngoan ngoãn vâng lời đi theo. Qua khu vực của các giáo viên trong trường, bước lên cầu thang, lên tầng ba...Khi Trung mở mắt và tỉnh dậy cũng là lúc hắn đang đứng trên tầng 3 của dãy khối 9. Trung dụi mắt thì thấy mình đang đứng ở trước cửa lớp 11a2. Hoảng hốt, giật mình và run sợ, hắn chửi thề: -Khốn kiếp! Cái gì đang xảy ra thế này? Hắn bỏ qua trong đầu chuyện này rồi bước xuống cầu thang. Lúc đó có một giọng nữ vang lên: -Anh không nhớ là mình hay đứng ở đây và ngắm quang cảnh trường học hay sao? Trung đứng khựng lại như có một thứ gì đó chạy luồn qua não và tim hẵn. Hắn quay lại nhìn và ngã xuống. Hắn lắp bắp nói không nên lời: -Cô...cô...! Đó là một người con gái mặc bộ đồng phục của trường. Cô ấy đứng ở mép lan can chống tay lên đó. Cô đứng và nhìn xăm rồi cô mỉm cười và quay ra nhìn Trung. Như có thứ gì đó mắc ở cổ hắn khiến hắn nói không nên lời. Hắn nhận ra khuôn mặt ấy và nói: -Cô chết rồi!... Cút đi! Đừng có lại gần tôi! Hắn đứng dậy và chạy nhưng cái bóng ấy lại đứng ngay đằng sau lưng hắn. Nó luồn tay ôm eo hắn, ghé sát miệng vào tai và thì thầm: -Làm sao mà em có thể đi khi không có anh! Hắn hét lên: -Không...! Không....! Cái bóng nắm tay anh ta kéo đi. Cô ta nhảy xuống từ ban công lớp học và kéo theo Trung xuống. Hắn ta hét lên và...chết. Hiệu trưởng khi lên đến văn phòng và không thấy Trung, mụ giật mình khi nghe thấy tiếng con trai mình hét và im một hồi. Vội vàng mụ ta chạy lại phía có tiếng hét. Dưới trời mưa, tiếng hét của hiệu trưởng còn ghê rợn hơn cả tiếng trống trận. Nó thảm thiết, chua chát, nó xé tan bầu trời, nó khiến mọi thứ phải im lặng. Khi nhìn thấy cái xác của đứa con trai yêu rơi từ tầng 3 xuống. Mụ như hoá điên. Mụ chạy lại ôm lấy xác con trai và gào khóc thảm thiết. Trong căn hầm, cả ba thuộc hạ của hiệu trưởng đều có thể nghe được cái tiếng khóc ghê người ấy. Y tá nói với tổng phụ trách và người phụ nữ kia: -Cô Hà đi với tôi xem có chuyện gì! Còn cô ở lại trông chúng! Hai người đó chạy ra khỏi căn hầm. Trang quay ra nhìn người phụ nữ đó: -Em xin cô! Hãy làm ơn! Người phụ nữ đó tiến lại và bỏ mũ ra. Trang giật mình vì cô đã loại trừ và không nghĩ đó chính là...cô chủ nhiệm. Trang hỏi:
  4. -Tại sao cô lại ra nông nỗi này? Cô chủ nhiệm không nói gì cả chỉ lặng lẽ tháo sợi dây thừng trói tay chân Trang lại. Trang chạy đến bóc miếng băng dính bịt ở mồm Vũ, tháo hết dây thừng và đỡ cậu dậy. Lúc đó, Vũ vẫn còn mơ màng nên gạn hỏi: -Chuyện gì vậy! Trang vừa khoác tay vũ, vừa đỡ cậu dậy: -Nhanh lên! Đỡ Vũ đi Trang quay lại nói với cô chủ nhiệm: -Hãy đi với bọn em! Chủ nhiệm lại lặng lẽ ngồi lên chiếc ghế bên và nói: -Hãy đi đi! Cô bước chân vào rồi thì không thể nhấc ra được nữa! Mau lên! Họ sắp quay trở lại! Không còn thời gian nữa đâu! Trang đành mím môi đỡ Vũ ra. Cô đưa cậu ra một bụi cây và nấp ở đó. Cô chủ nhiệm tay run run nghe điện thoại: -Vâng...! Trường Việt- An... Đầu dây bên kia cúp máy thì thì cô đánh rơi chiếc điện thoại xuống và ôm mặt khóc. Y tá và tổng phụ trách chạy đến, họ chứng kiến cảnh đấy liền kéo hiệu trưởng ra khỏi cái xác. Bà ta như hoá điên, liền vùng dậy và hét: -Tất cả là tại nó! Tại con quái vật ấy! Tao phải giết mày... Mụ chạy như điên tới căn hầm, nhưng khi xuống đó lại không thấy Trang và Vũ đâu mà chỉ thấy cô Oanh- chủ nhiệm ngồi khóc. Bà ta kéo áo Oanh dậy và hỏi: -Chúng đâu rồi? Cô đã để chúng đi đâu? Y tá nhặt chiếc điện thoại lên và nói: - Chết tiệt! Cô ta gọi cho cảnh sát! Hiệu trưởng liền tát vào mặt Oanh và chửi: -Con khốn! Sao mày dám... Y tá và tổng phụ trách liền nói: - Đi thôi! Lần này không trốn được nữa đâu! Nhưng mọi chuyện đều đã quá muộn. Tiếng xe cảnh sát bên ngoài đã vang lên và chỉ chờ lôi những kẻ bệnh hoạn đi mà thôi. Trang ngồi bên Vũ, cô mỉm cười: -Vậy là mọi chuyện đã kết thúc! Chúng ta đã làm được! Nói rồi cô ngất đi, Vũ đỡ cô trong vòng tay và thì thào bên tai: -Đúng vậy! Chúng ta đã làm được.... Một tháng sau: Khi mọi chuyện đã vỡ lở. Cảnh sát tịch thu được những bình đựng nội tạng cơ thể người và toàn bộ hồ sơ lưu giữ về cái chết của các cô gái. Những cảnh sát tham gia vào vụ hối lộ của hiệu trưởng để giữ bí mật về nội tạng của các cô gái đều bị đưa ra toà. Hiệu trưởng, y tá, tổng phụ trách đều bị kết án tử hình còn riêng cô Phạm Oanh thì kết án tù chung thân. Xác của Trung được đem đi mai táng ngay ngày hôm sau. Vụ việc gây chấn động và xôn xao cả nước. Vũ và Trang được giấu tên trong vụ việc lần này... Sáng thứ 2 ngày 25/5/2009: Trang ngồi vắt vẻo trên bàn và đọc cuốn “Đắc nhân tâm” thì có hai cô nữ sinh thoáng đi qua lớp học. Ban đầu Trang không để ý nhưng cô trông họ có nét gì đó khá là quen thuộc. Cô vội chạy ra cửa lớp và dõi theo họ. Hai cô gái ấy thấy vậy liền quay lại
  5. mỉm cười với Trang. Khuôn mặt trong sáng tựa thiên thần ấy không thể nào không làm Trang đáp lại bằng một nụ cười. Cô quay đi và vào lớp ngồi đọc sách tiếp, lúc đó, Vũ bước vào và nói: -Em đang làm gì vậy! Bỏ sách xuống đi! Anh mua trà sữa rồi này! Trang vừa uống trà sữa vừa hỏi: -Anh có nhìn thấy hai cô nữ sinh ở hành lang lớp không? -Không! Anh chả thấy ai cả! Sao vậy? -Em trông mặt họ quen lắm! Mà anh mang cho em hồ sơ chưa? Vũ đặt lên bàn 4 tập hồ sơ các vụ án mạng và nói: -Em cần để làm gì? Mọi chuyện qua rồi mà! -Không! Chỉ để viết truyện thôi mà! Cô mở quyển hồ sơ ghi tên Nguyễn Thu Trà và Đinh Mai Hương. Trang lặng người đi một hồi lâu vì đó chính là hai cô nữ sinh vừa đi ngang qua lớp học. Vũ hỏi: -Em làm sao thế? -Không sao! Nhìn này! Cô vừa đưa hai tấm ảnh này ra cho Vũ xem và nói: -Họ vừa đi ngang qua đây và cười với em! -Một cuộc ghé thăm?... -Em mong vậy! Trang hôn nhẹ lên môi Vũ. Ngoài kia, bầu trời chưa bao giờ đẹp đến như vậy. Hè đến tiếng ve kêu râm ran như đốt cháy một không gian, lá phượng nhẹ nhàng rơi xuống đỏ rực sân trường. Những đám mây khẽ khoe mình trên bầu trời mùa hạ. Mọi học sinh đều vui vẻ đón cái hè của năm cuối cấp, họ vui vẻ và quên đi tất cả những điều khủng khiếp đã xảy ra bao năm qua. Giờ đây phía sau ngôi trường chỉ còn lại niềm vui và tiếng cười...không còn lại bất cứ một bóng ma nào nữa...Câu chuyện đã hoàn toàn khép lại.
Đồng bộ tài khoản