Bùa thần - Phần 21

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
52
lượt xem
5
download

Bùa thần - Phần 21

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Trong khi đó, Tài trợn mắt nhìn người em họ tự nhiên từ từ tuột xuống gầm giường một cách kỳ quặc. Chàng tính nắm lấy y, nhưng cơn đau như xé ruột làm Tài đờ đẫn. Mọi cử động lanh lẹ hàng ngày không còn nữa. Tới khi Tài dơ một tay ra thì Sửu đã chui tọt xuống gầm giường rồi. Chàng kinh ngạc hết sức, phản ứng tự nhiên Tài chụp vô hông tìm cây súng, lúc ấy Tài mới biết mình đang trần truồng và súng ống cũng đã lột bỏ từ hồi nào rồi. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bùa thần - Phần 21

  1. Phần 21 Trong khi đó, Tài trợn mắt nhìn người em họ tự nhiên từ từ tuột xuống gầm giường một cách kỳ quặc. Chàng tính nắm lấy y, nhưng cơn đau như xé ruột làm Tài đờ đẫn. Mọi cử động lanh lẹ hàng ngày không còn nữa. Tới khi Tài dơ một tay ra thì Sửu đã chui tọt xuống gầm giường rồi. Chàng kinh ngạc hết sức, phản ứng tự nhiên Tài chụp vô hông tìm cây súng, lúc ấy Tài mới biết mình đang trần truồng và súng ống cũng đã lột bỏ từ hồi nào rồi. Tài vừa cố nhoài mình lên thì tự nhiên có hai bàn tay từ dưới gầm giường nắm lấy cổ chân chàng lôi xuống. Tài hoảng hốt la lên: - A... có ma, có ma... Lúc ấy Tình đã mặc xong quần áo và chạy ra sát vách tường cách xa bàn ăn. Nàng đứng nhìn Vinh từ từ lôi Sửu rồi Tài vô trong gầm giường. Lúc đầu Tình thấy sờ sợ với cái lối nghịch ngợm của Vinh. Một lúc sau nàng thấy tức cười vì bộ dạng của cả Sửu và Tài như những đứa trẻ lên ba bị người ta nhát ma. Tới khi cả hai đã bị Vinh lôi hẳn vô trong gầm giường rồi, Tình mới tò mò cúi xuống nhìn xem Vinh đang dở trò gì nữa trong đó. Gầm giường tối thui làm nnh không nhìn rõ được cái gì cả. Nàng nghe lục đục như có tiếng vật nhau. Sau một vài phút im lặng, Tình lại nghe tiếng ằng ạc như heo bị thọc huyết. Aùnh đèntự nhiên xanh lè, nhuộm căn phòng thành một mầu xanh khủng khiếp. Mùi tanh tưởi nồng nặc tỏa ra khắp phòng. Tình run lên, nàng cảm thấy có chuyện gì bất thường, vội vàng bật điện lên. ánh sáng tỏa ra lọi sáng căn phòng. Bây giờ mọi thứđều trở nên bình thường, nhưng thực im lặng. Cái im lặng chết chóc rờn rợn của một bãi chiến trường đầy xác chết sau cơn máu lửa. Tình kêu lớn: - Anh Vinh... anh Vinh ơi, sao rồi? Không có tiếng trả lời, Tình cúi xuống gầm giường nhìn vô. Nàng thấy lờ mờ chiếc lưng Tài che khuất hết cảnh vật bên trong. Tình lại kêu lớn: ạnh Vinh... Anh Vinh... Vẫn không có tiếng ai trả lời. Ngoài trời mưa đã tạnh, gió cũng ngừng thổi lại càng làm cho không gian nặng chĩu với cái im lặng kinh người trong căn phòng. Tình không còn chịu nổi nữa, nàng lật đật đứng dậy, cố sức lật tấm nệm lên nhìn vô gầm giường. Qua lớp lò so của chiếc giường Hồng Kông cũ kỹ. Ba thân thể co quắp ôm lấy nhau, kẻ nọ bóp cổ người kia tới le lưỡi. Khuôn mặt họ nhăn nhúm, lưỡi le ra tới sùi bọp bép, nước dãi chảy dài xuống sàn nhà. Tình kinh hoàng thét lên. Nhưng ngay lúc ấy, nàng lại thấy mắtVinh như chớp chớp nên vội vàng kéo luôn chiếc giường Hồng Kông ra, nhảy vô trong. Bây giờ Tình đã thấy tay Tài đang bóp cứng lấy cổ Vinh, nàng vội vàng xông lại, nắm hai tay y kéo mạnh ra. Vinh bắt đầu cựa quậy. Tình ôm lấy chàng kéo hẳn ra ngoài.
  2. Đặt nằm xuống sàn nhà rồi dùng hai tay ấn vô ngực Vinh nhịp nhàng giúp chàng hô hấp dễ dàng hơn. Hơn nửa giờ sau, Vinh đã thở lại bình thường. Chàng mở mắt mỉm cười nhìn Tình thích thú. Vinh vươn hai cánh tay yếu ớt ôm lấy thân thể người con gái giang hồ vừa cứu chàng thoát chết trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh vừa qua. Chàng thều thào, nói: - Cám ơn em. Câu nói chưa dứt đã bị ngắt quãng vì bờ môi Tình ngậm chặt lấy miệng chàng. Vinh hôn trả lại một cách say sưa. Có lẽ đây là nụ hôn đầu tiên trong đời Vinh cảm thấy thú vị và ngây ngất hơn bao giờ hết. * ** Đinh muốn tìm tới Vinh quả thực là khó khăn. Chàng đã lân la trong con hẻm lao động này cả tuần lễ Chàng đã nghe được cả trăin câu chuyện khác nhau về những biến cố xảy ra trong xóm liên quan tỡi Vinh và nhóm anh chị này. Mỗi người nói một khác, câu chuyện nào cũng nhưnhững chuyện hoang đường thật rùng rợn. Bởi vì ở đây, khi người ta nói tới thầy Sô là cả một giai thoại thần bí, mà cái chết của thầy Sô có liên quan tới Vinh như những móc xích không thể tách rời được. Bây giờ không ai biết Vinh ở đâu. Ngay sáng hôm ấy sau khi cảnh sát bố ráp nhà thầy Sô. Người dân trong xóm lại náo loạn vì hai cái thây ma trần truồng treo cổ tòng teng ngoài đầu hẻm. Người ta nhận ra ngay nạn nhân là ai. Những lời đồn đại lan đi nhanh như một tia chớp. Mọi người tha hồ thêu dệt vào những câu chuyện của họ chung quanh hai cái chết này, cùng với cái chết của thầy Sô tối hôm trước. Đinh phải nghe những chuyện giả tưởng rùng rợn đó thật nhiều lần mà cũng chưa tìm được manh mối Vinh bây giờ đang ở đâu. Chàng bắt đầu chán nản vì cứ ngày ngày phải mò mẫm trong cái xóm nghèo khổ đầy gái giang hồ này. Chiều nay chàng lại lân la tới đây. Đinh tự nghĩ, nhất định chàng không thể bỏ cuộc, phải tìmbằng được tung tích của tên Vinh mới thôi. Ngồi trong quán cà phê giữa một ngã ba đường trong hém. Đinh nhâm nhi ly cà phê sữa nhìn người dân trong xóm qua lại. Bỗng chàng nghĩ ra một phương cách mới. Tại sao không mướn một căn nhà ở luôn trong xóm này để truy tìm Vinh có phải là tiện hơn là đi đi về về không. Ý nghĩ đó làm chàng thích thú mỉm cười sung sướng. Ngoài trời bỗng đổ mưa ào ạt. Mùa này thời tiết vẫn vậy. Lâu lâu mưa bất tử làm mọi người không biết đường đâu mà chạy, có kẻ ướt hết mới tìm được chỗ trú mưa. Trong quán cà phê đã đông nghẹt những người; không phải khách hàng mà toàn là kẻ trú mưa. Một cô gái ngồi xuống ghế bên cạnh Đinh, mỉm cười, nói: - Anh cho em ngồi ké đây nhe, mưa gió kỳ cục quá không còn làm ăn gì được nữa? Thấy cô gái ngồi xuống ghế, anh phổ ky chạy lại hỏi ngay: - Cô inuốn uống cái gì? Cô gái hơi lúng túng, chưa kịp nói gì, Đinh đã đỡ lời: - Cô uống cà phê sữa cho ấm bụng nhé.
  3. Cô gái mừng rỡ, gật đầu lia lịa. Người phổ ky vừa quay đi, cô ta co một chân lên ghế, nhìn Đinh cười thực tươi: - Em cám ơn anh, thú thực với anh từ sáng tới giờ không có một mống khách nào, trong túi không còn một đồng teng. Cái thằng cô hồn này còn lạ gì mặt em nữa mà làm bộ hỏi để đuổi người ta ra ngoài cho mưa ướt hết hay sao, thật rõ ghét. Đinh cười. - Thì người ta làm ăn mà cô. Bộ cô ở ngay trong hẻm này à? - Dạ, em ở gần cuối đường hẻm lặng. Phía ngoài này mướn nhâ mắc lắm. Hơn nữa, người đi lại nườm nượp cũng khó tiếp khách. - Cô ở đây lâu chưa? - Cũng gần một năm rồi anh, hình như anh không phải là người trong xóm hả? - Không, tôi ở xa. Tới đây kiếm một người bạn thôi. Lúc ấy anh phổ ky đã đưa ly cà phê sửa tới trước mặt cô gái. Cô ta liếc xéo anh ta một cái thực dài rồi quay phắt đi, có lẽ họ đã biết nhau từ lâu. Cô gái đợi cho anh ta đi khỏi, quay lại cười với Đinh thực tươi, nói: - Cái mặt thằng cha này dễ ghét ghê vậy đó. Rồi không để chàng nói, cô ta tiếp lời ngay: - À anh tới đây kiếm ai vậy. Hình như em thấy anh tới đây nhiều lần rồi thì phải. Đinh gật đầu: - Tôi tính kiếm một người tên Vinh, nhưng chẳng may nhiều chuyện xảy ra cho anh ta quá, nên không biết bây giờ anh ấy ở đâu? Cô gái mở to mắt nhìn Đinh hỏi: - Anh nói đại ca Vinh phải không. Bộ anh quen với anh ấy hả? ' Đinh mừng rỡ nói: - Quen thì không hẳn là quen, nhưng chúng tôi biết nhau về chuyện làm ăn thôi. Bộ cô biết anh ta hiện giờ ở đâu sao? - Cô gái hơi chồm về phía Đinh nói nho nhỏ: - Anh muốn mua xì ke hả? Đinh bật cười. - Không, tôi sợ thứ đó lắm. - Vậy anh kiếm đại ca Vinh làm chi vậy? - À tôi có một giao dịch với thầy Sô. Nhưng rủi thay, ông ta đã chết rồi. Bây giờ chỉ còn anh Vinh có thể giúp tôi về vụ này thôi. Cố gái gật đầu tỏ vẻ hiểu biết: - Nhưvậy thì anh tìm đúng người rồi. Em bảo đảm ngoài đại ca Vinh ra không ai biết rõ về thầy Sô đâu. Anh ấy có bà con với thầy Sô mà. - Vậy cô có biết anh Vinh ở đâu không? Cô gái nhìn quanh rồi nói nho nhỏ như sợ có ai nghe. - Em thì không biết rõ, nhưng em có một cô bạn ở chung nhà biết anh ấy ở đâu. Đinh mừng rớ nói: - Cô cho tôi gặp cô ta có được không? Cô gál mỉm cười. - Được chứ anh. Nếu anh muốn, tối nay ở lại với em đi. Con Huệ nó đi kiếm khách tới gần giờ giới nghiêm mới về lận.
  4. Đinh ngập ngừng hỏi: - Ban ngày có thể nào gặp cô ta được không? Cô gái cười khúc khích, nói: - Không được đâu anh, sáng ra nó đi sớm, tới khuya mới về thôi. Đinh chưa biết tính sao thì cô ta đã nói: - Bộ anh sợ tối nay ngủ với em bà xã giết anh chết hay sao? Đinh cười hì hì. - Tôi chưa may mắn có vợ cô ơi. Cô gái nắm lấy tay Đinh, chân để trên ghế hơi dạng ra làm chàng phải để ý tới những đường cong hằn lên trên chiếc quần lãnh may hơi chật. Đinh vội vàng nhìn lên, nhưng mắt chàng lại đập ngay vô bộ ngực nung núc hình như vừa lay động trong chiếc áo bà ba dính sát vô người. Có lẽ cô gái biết chàng vừa chú ý tới thân thể.nàng nên mỉm cười thật dâm dật, bờ môi cô ta tre ra như mời gọi: - Tối nay về với em nhe anh. Em sẽ kể chuyện anh Vinh và thầy Sô cho anh nghe. - Cô biết gì về thầy Sô và anh Vinh? - Anh Vinh thì em không biết nhiều lắm. Nhưng mà chuyện thầy Sô anh muốn gì em cũng nói cho anh nghe hết. - Sao cô biết chuyện của ông ta? - Anh có tin là thầy Sô đã ngủ với em nhiều lần rồi không? Đinh cười nghi ngờ: - Cái đó thì khó nói lắm, vì tôi biết thầy Sô là một ông già kỳ quái, không ưa đàn bà. - Thầy Sô là một ông già kỳ quái thì không ai dám cãi rồi. Nhưng không ưa đàn bà thì còn phải hỏi lại. Vì cái kiểu ngủ với gái của ông ta, không phải nói chứ nó còn hơn chuyện hoang đường nữa. Đinh ngạc niên hỏi: - Có chuyện đó nữa hay sao? Cô gái cười khúc khích. - Thế mới lạ chứ. Chuyện chơi bời mà anh. - Chuyện gì? - Anh về với em đêm nay em mới nói. Nếu cô nói một chút thôi, tôi thấy thích thì không phải chỉ về ngủ với cô đêm nay, mà hằng đêm tôi tới cũng được. Cô gái cười khúc khích. - Em nói thực với anh, nếu thầy Sô mà còn sống, anh có cho em bạc triệu em cũng không dám nói ra. - Là chuyện gì? Cô gái iại nói nhỏ tiếng lại như sợ có người nghe được: - Chuyện luyện ma. Ít có ai biết, ông ta là người Chiêmvà chuyên môn đào mả, dùng gái luyện ma Hời. Lời nói của cô gái làm Đinh sướng muốn điên lên. Chàng quay qua gọi tên phổ ky tính tiền rồi nắm tay cô ta đi liền. Đinh không ngờ ỉại may mắn gặp cô gái này, nhưthếchưa chắc chàng đã cần tìm gặp Vinh làm gì nữa. Không chừng cô bé này còn biết nhíều chuyện hơn Vinh cũng nên. - Cô tên gì?
  5. - Dạ, em tên Ngân. Nhưng anh kêu em bằng em có được không, cứ gọi bằng cô sao nghe nó lạ tai quá hà. Đinh mỉm cười dễ dãi. - Thì anh gọi em bằng em có sao đâu. - Như thế nghe có phải tình không. Còn anh Hai tên gì? - Em cứ gọi bằng anh Hai được rồi. - Em kêu ẩu như vậy mà cũng đúng hay sao? Ngân nắm tay Đinh, ép sát hẳn người vào chàng. Càng đi sâu vô trong xóm, con đường càng nhỗ lại và càng ít người. Những cọ sát bây giờ đã làm Đinh thấy người rạo rực, chàng vòng một tay qua lưng Ngân bước trên những tấm ván ọp ẹp của một cây cầu nhỏ dẫn tới nhà nàng, giữa một vũng nước lớn: - Nhà này em mướn à? - Dạ, em mướn chung với con Huệ, chứ một mình em trả tiền nhà sao nổi. Anh thấy căn nhà này biệt lập, tuy hơi nhỏ một chút nhưng không sát vách với ai, và cũng cách đường đi hơi xa nên tiếp khách thật thoải mái, không sợ mấy đứa con nít tò mò dòm ngó. Tới cửa, Ngân sô nhẹ và bước vô nhà. Đinh theo sau ngay. - Nhà em đi hết mà không khoá cửa à? - Dạ, không anh, chỉ khi nào tụi em ở nhà, tiếp khách mới khoá thôi. Chỗ này toàn người quen không hà. Vừa nói, Ngân vừa lấy chìa khóa treo trên vách, khoá cửa lại. Nàngquay qua ôm lấy Đinh, vít đầu chàng xuống, hôn lên môi thật âu yếm như cô tình nhân gặp người tình mới đi xa về. Đây là lần đầu tiên Đinh ôm trong vòng tay một cô gái làng chơi. Từ trước tới nay, chàng chỉ quen toàn những cô gái cùng học, hoặc là bạn bè làm chung sở. Những ân ái dù có cũng chỉ đi tới một giới hạn nào đó. Duy chỉ có gần đây, Thảo và chàng đã sống với nhau như vợ chồng nên Đinh cũng không ngỡ ngàng với những ân ái như thế này. Tuy nhiên, cư xử mạnh bạo như Ngân bây giờ thì quả thực chưa bao giờ Đinh nghĩ tới. Ngân không mặc áo lót, chiếc áo bà ba của nàng đã bật tung hàng nút trước, để lộ bộ ngực trắng ngần vươn lên lồ lộ trước ánh đèn điện sáng trưng. Chàng nhìn rõ từng sợi lông măng phơn phớt trên lớp da mịn màng ấy. Bàn tay Ngân lùa vô áo sơ mi Đinh, vòng ra sau, níu lấy vai chàng và ngầ người về phía sau. Nàng cố tình uốn cong mình, ưỡn hằn mình lên cho bộ ngực căng ra và ngỏng lên trước mặt Đinh. Bụng Ngân cũng ép cứng vô đùi chàng. Đinh ngây ngất với những động tác nhún nhảy dâm tình cùng tột của người con gái giang hồ này. Chàng từ từ cúi xuống, vục mặt lên vùng da thịt ăm ắp đó và hình như quên hẳn ý định tới đây để nghe Ngân nói về thầy Sô. Từ trước tới nay, Đinh luôn luôn nghĩ là trong ân ái, những gì e ấp, rụt rệ của người con gái mới có thể làm cho đàn ông hứng tình. Chàng đâu có ngờ những cử chỉ táo bạo và man rợ này còn làm cho chàng điên lên hơn nữa. Đinh không ngờ được cơ thể chàng sôi sục và cuồng nhiệt như lúc này. Chàng như một con dã thú trước miếng thịt tươi. Quần áo, giầy vớ vứt tứ tung. Chàng
  6. tung Ngân lên. Đè nàng xuống. Vật nàng ra. Ôm ghì lại. Lăn ngược. Trở xuôi. Xoay tròn... Hơi thở hổn hển, đứt quãng. Rên rỉ như đớn đau mà sung sướng tột cùng. Những bắp thịt căng ra, phồng to như muốn mổ tung thể xác Và sau cùng, chàng lịm đi trên thân thể trần truồng êm ái đó...
Đồng bộ tài khoản