Bức thư đạt giải UPU lần thứ 38 (Giải khuyến khích)

Chia sẻ: Phuong Thanh | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:3

0
2.416
lượt xem
68
download

Bức thư đạt giải UPU lần thứ 38 (Giải khuyến khích)

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Đề tài : "Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao điều kiện làm việc thuận lợi có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn".

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bức thư đạt giải UPU lần thứ 38 (Giải khuyến khích)

  1. Đề tài : "Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao điều kiện làm việc thuận lợi có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn". Đà Nẵng, ngày tháng năm Gửi anh Minh, Thật kì diệu, cuối cùng thì anh đã đến được với mảnh đất của sự thành công sau biết bao miệt mài phấn đấu. Em thấy vui và cảm phục vô cùng khi anh có thể biến những ước mơ ngày nào của mình thành hiện thực bằng niềm khát khao mãnh liệt và những cố gắng không ngừng nghỉ. Giờ đây, anh đã là giám đốc của một công ti lớn, anh có thêm cơ hội để tô điểm cuộc sống của chính mình, anh học cách đối diện với khó khăn để đứng vững trong công việc cũng như trong cuộc sống, và quan trọng hơn cả, anh trở thành chỗ dựa, nơi gửi gắm lòng tin cậy của nhiều người… Anh Minh à, Không hiều sao, mỗi lần nghĩ về những thành công của anh, trong đầu em lại thấp thoáng hiện ra câu chuyện của bố. Đó là những hổi ức buồn chất chứa trong cả một cuộc đời vất vả lam lũ mà bố dùng để đánh đổi cuộc sống yên bình sung túc cho hai anh em mình. Giờ đây, anh đã có được sự nghiệp như mong muốn, được làm việc trong một công ti lớn, được tự do theo đuổi hoài bão của mình mà không bị điều kiện, hoàn cảnh ràng buộc. Có đôi lúc, những niềm hạnh phúc tưởng như giản đơn cũng đủ làm con người ta cảm thấy thật yên bình và ấm áp, cũng như niềm hạnh phúc của anh càng trở nên đáng trân trọng khi nó là mơ ước của bao người, trong đó có bố… Có lẽ suốt cuộc đời em sẽ không bao giờ quên được quá khứ nơi con phố nghèo vắng người qua lại, nơi mỗi sáng tinh mơ, chiếc xe đạp cũ qua đều trên những vòng xe đong đầy vất vả, đưa bố đến công trường đầy nắng và gió với bao bộn bề công việc đang chờ đợi, để rồi tối tối bố trở về mồ hôi nhễ nhại, giọng nói lạc đi vì mệt, đôi bàn tay chai sạn vẫn vui vẻ xoa đầu trò chuyện với những đứa con. Tình yêu thương của bố đã xóa đi trong em những mặc cảm về cuộc sống nghèo khó cơ cực. Em học cách trân trọng những gì mình đang có, em biết nuôi dưỡng những ước mơ, biết sống về mọi người. Cả cuộc đời bố đã không tiếc mệt mỏi, cho anh và em những niềm hạnh phúc trọn vẹn hơn thế nữa… Bố luôn mong anh và em cố gắng học hành, sau này có thể kiếm được việc làm tốt, tự chăm lo được cho bản thân. Bố không muốn anh em mình vất vả như bố, sớm tối vật lộn với cát bụi nơi công trường, dãi dầm mưa nắng từ ngày này qua tháng nọ. Cái khắc nghiệt của cuộc sống mưu sinh nhiều lúc khiến bố quên đi sự an toàn của bản thân, bất chấp những nguy hiểm chực chờ của công việc phu hồ biết bao nặng nhọc. Thời gian
  2. trôi, tấm áo lấm lem đất cát của bố dần sờn bạc, nỗi vất vả lặng lẽ theo về, ghi dấu trên mái đầu lấm tấm bạc từ lúc nào… Bố vẫn cần mẫn và miệt mài như vậy, cho đến một ngày… Trên công trường ồn ã và bụi bặm, một người đàn ông tay bưng xô vữa, leo lên chiếc thang gỗ cũ, cố gắng hoàn thành nốt phần việc cuối cùng trong ngày. Cứ nghĩ đến việc công trình sẽ được sớm đưa vào sử dụng, phục vụ mọi người, lòng ông lại thấy yên tâm và vui sướng… Trời nhá nhem tối, nhà nhà đã lên đèn, an tâm hưởng thụ một buổi tối ấm áp. Con phố chìm dần vào màn đêm yên ả và bình lặng, mùa hạ theo về cùng những cơn gió lao xao. Xô vữa trên tay ông vơi dần , vơi dần… Bỗng. Rầm! Chiếc thang đổ ập trên nền đất… Người ta nghe thấy tiếng xe cứu thương hú còi vội vã nơi đám đông xúm lại bên người thợ xây đang nằm bất tỉnh… Sau buổi tối hôm ấy, người đàn ông đã không thể đi lại được nữa… Một câu chuyện buồn phải không anh. Người thợ xây xấu số hôm ấy là bố chúng ta bây giờ. Một con người hết lòng vì công việc, không tiếc sức lực của bản thân, một con người cần mẫn mặc cho bao gian lao cực nhọc, mà tại sao ánh sáng tươi đẹp của cuộc sống cứ mãi lẩn tránh, cứ mãi vô tình trước những khát vọng kiếm tìm tưởng chừng rất đỗi giản đơn của những kiếp người chìm trong khó khăn vẫn khát khao được vươn ra ánh sáng, để giờ đây, tất cả đã chẳng thể quay trở lại như lúc đầu… Công trường là mái nhà chung của những người công nhân nghèo, giúp họ có được một chỗ trú chân trong cuộc đời bươn chải kiếm sống đầy khắc nghiệt, nhưng, đó không phải là nơi có thể cho người ta sự bình yên và an toàn. Để vượt qua khó khăn, họ buộc phải chấp nhận hoàn cảnh làm việc vất vả, lay lắt, họ đang đánh đổi cả bản thân trong hành trình đi tìm ánh hào quang của sự sống vốn tối tăm của mình. Và, rát ít người trong số họ đến được với ước mơ ấy – mơ ước về một cuộc sống tốt đẹp mà họ chưa từng có được. Anh Minh ơi, quả là cuộc sống thật không đơn giản như người ta vẫn nghĩ. Một cuộc sống tươi đẹp thực sự phải chăng chỉ chào đón con người khi họ được sống, được làm việc, được hưởng thụ những thành quả xứng đáng với mình? Cái tươi đẹp ấy sẽ chẳng vẹn tròn ý nghĩa nếu ta không được tận hưởng niềm vui từ chính công việc mà mình lựa chọn, phải không anh? Làm ông chủ của một công ti xây dựng lớn, em tin rằng câu chuyện về bố sẽ giúp anh thấu hiểu hơn về những nỗi vất vả của những người công nhân đang ngày đêm lao động vì sự thành công của nhiều công trình
  3. lớn. Hãy đem niềm vui từ cuộc sống của mình san sẻ cho người khác, hãy luôn dành cho họ niềm cảm thông, quan tâm, ủng hộ. Đơn giản bởi vì mỗi cuộc đời sẽ trở nên đầy ý nghĩa nếu có sự kết hợp hài hòa giữa yếu tố ngoại cảnh và những cố gắng không ngừng nghỉ của bản thân, anh nhỉ. Mong anh luôn mạnh khỏe và sớm về đoàn tụ cùng gia đình. Em chờ thư anh. Em của anh, Nguyệt Phương
Đồng bộ tài khoản