Ca dao tình yêu Tiền Giang

Chia sẻ: Nguyenthuy Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:11

0
109
lượt xem
23
download

Ca dao tình yêu Tiền Giang

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Các bạn hãy tham khảo tài liệu Ca dao tình yêu Tiền Giang để cùng nhìn lại những bài ca dao hay về chủ đề tình yêu. Đó là những vần thơ trữ trình, sâu sắc, mang đậm dấu ấn của con người và mảnh đất Tiền Giang sâu nặng nghĩa tình.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Ca dao tình yêu Tiền Giang

  1. Tiền Giang: Ca Dao Tình Yêu - 3 Ra đi ngó trước, xem sau, Ngó nhà mấy cội, ngó cau mấy buồng. Ra đi phụ mẫu đứng trông, Đến đây gặp bạn lại không muốn về. Ra đi bỏ quạt Tô Châu, Bỏ thương, bỏ nhớ, bỏ sầu cho em. Ra về ruột nọ quặng đau, Nhơn sâm sắc uống mấy tàu cho nguôi. Ra về để áo lại đây, Đêm khuya em đắp, gió tây lạnh lùng. Ra về thấy kiểng them thương, Nhành mai ủ dột, vách tường nhện giăng. Ra về nguyệt lặn sao thưa, Dứt tình tại bậu, qua chưa tiếng gì. Ra về nhắn với người thương, Tay vỗ thanh giường chép miệng thở than. Ra tiệm tương mua đường, mua đậu, Ba xị, đồ nhậu đãi bạn chung tình Mấy khi em tiếp đãi mình Làm thịt luôn con chó mực để dành bấy lâu. Rạng ngày mia, lên quán mua đồ: Tàn ô, cá chép, tôm lép, cá đao, Trầu cau, bánh thuốc, mắm ruốc, ốc sò. Thịt bò, thịt sấu, trái ấu, gân nai, Bột khoai, bún nấm, nước mắm, tiêu hành. Sâm banh, rượu chát, cỏ nhát, la ve, Cà phê, bánh sữa, đãi anh một bữa cho phỉ tâm tình, Mai sau anh rõ lại, biết mình là con gái khôn. Rau răm đất cứng, dể bứng khó trồng, Dầu thương cho lắm cũng chồng người ta. Rau lang trổ ngọn hồng hồng Bởi thương người nghĩa xuôi giòng đến dây. Rắn đứt đầu, rắn hãy còn bò Chim đứt cánh, chim hãy còn bay Từ ngày xa bạn tới nya Cơm ăn chẳng đặng, nằm hoài tương tư. Rồng nằm kẹt đá Cá nọ chờ chim Gỗ trôi sông gỗ nặng gỗ chìm Anh xa người nghĩa như một điềm chiêm bao. Rồng mun lấy nước ao chà Anh thương em nói vậy bỏ mẹ già cho ai? Rồng nằm biển cạn phơi râu Mấy lời anh nói giấu đầu lòi đuôi. Ruộng luôn dầy, anh muốn phóng cây cờ hồng Trai như anh xứng rể, gái nữ đồng xứng dâu. Rửa chơn cho sạch Bước lên con ngựa bạch Nó chạy qua kiều (cầu) Thấy em lao khổ, chín chiều ruột đau. Rượu nằm trong nhạo chờ nem Anh nằm phòng vắng, chờ em tối ngày. Rượu ngon có cặn cũng ngon Anh thương em bất luận chồng con mấy đời.
  2. Sa kê ba lá sa kê Ông thần hổng vật mấy thằng dê cho rồi. Sáng trăng chi lắm bớ ông trời! Để đôi lứa trẻ trao lời thiệt hơn. Sáng ra đi chợ anh mua chục ly lớn, chục ly nhỏ, Chục ly sơn đỏ, chục ly nhỏ sơn vàng, Rượu sâm banh rót để hai hàng Trước đền ơn phụ mẫu, sau rỡ ràng đôi ta. Sầu ai mặt nọ không vui, Hay sầu duyên nợ nói tui sầu dùm. Sóng vồn vã đưa thuyền ai chập chã Hỡi cô em hối hả chèo thuyền Hãy dừng tay ta nói chuyện tơ duyên Sao cô vội vã quay thuyền bỏ đi. Sông sâu biết bắc mấy cầu, Phận em là gái biết hầu mấy nơi. Sông sâu sào vắn khó dò, Muốn qua thăm bậu sợ đò không dưa. Sông dài cả lội biệt tăm Phải duyên chồng vợ ngàn năm cũng chờ. Sông cách sông, thủy thời cách thủy Em làm sao mua sợi chỉ bắc một cây cầu Kẻ đi qua, người đi lại, mới biết cây cầu của em. Sông Tương ai gọi rằng sâu Chẳng bằng phân nửa mạch sầu đôi ta. Sông Cửu Long có dòng nước bạc Không thương em, anh nỡ gạt chi em. Sống làm chi biệt ly quân tử, Thác cho rồi đặng chữ thủy chung. Sống dương trần anh Hớn, em Hồ,
  3. Anh muốn làm sao khi chết đặng chung mồ với em. Sống như vầy em sống làm chi, Chiều nay em ra tại cầu Sơn Qui em trầm mình. - Hai tay anh xách hai cái chình Sông Sơn Qui anh múc cạn lấy gì mình trầm thân. Sớm mai đi chợ Gò Cát Cây cao bóng mát Cát nhỏ dễ đi Gái như em mặt tròn như bông hoa lý Trai như anh thấm ý vừa lòng Em với anh thương vội sao, ông tơ hồng không xe. Sương sa ướt áo đầm minh, Ngày nay tôi mới rõ ý tình qui nương. Tại mẹ với cha nên đôi ta lơ láo Như ngó vô bàn cờ: xe pháo xa nhau. Tàu Nam Vang chạy ngang cồn cát Xuồng câu tôm đậu sát mé nga Thấy em cha yếu mẹ già Muốn vô phụng dưỡng biết là đặng không? Tàu ra khơi sợ nỗi tàu chìn, Hai đứa mình sợ nỗi không trọn niềm phu thuê. Tay cầm sợi lạt bắt cua, Hỏi em làm mướn một mùa bao nhiêu? Tay cầm bó mạ sớt hai, Em nửa, anh nửa kề vai phân trần. Tay cầm nhành bứa Lụy ứa hai hàng Thuở xuân xanh không gặp để huê (hoa) tàn gặp chi! Tay anh cầm cuốn truyện bìa vàng Bao nhiêu chữ truyện, anh thương nàng bấy nhiêu. Tay bưng dĩa muối chấm gừng Gừng cay, muối mặn xin đừng bỏ nhau. Tay bưng quả nếp vô chùa, Đốt nhang lạy Phật, thỉnh bùa em đeo. Thấy cô nho nhỏ, tôi muốn bỏ cái nghề đờn,
  4. Theo cô làm tùng giả đánh quờn (quyền) cho cô coi. Thấy em nhỏ thỏ Lại có hường nhan: Chưn mày tằm, con mắt lộ Nội xứ nầy không ai ngộ bằng em. Thấy em sầu thảm anh cảm động tình Ngày thì thơ thẩn, tối lại sầu mình héo von Trẻ lên ba lá còn non Có chồng như bạn, gái son không bằng. Thấy đó nói ra, đâu em đã hiểu ý, Muốn cho đào lý hiệp với trúc mai. Quản chi biển rộng, sông dài Bớ anh ơi! Ôm duyên đợi khách chương đài bấy lâu. Thấy nàng anh tưởng vợ anh, Vợ anh cũng bận áo xanh như nàng. Thấy anh đi qua cửa Em vội sửa nết ngồi Anh có vô thì vô đại cho rồi Đứng chi lấp ló tiếng đời gièm pha. Thiện ác đáo đầu chung hữu ác Cao phi viễn tẩu giả nan tang Anh thương em có chứng mặt trời vàng Chừng nào anh ở bạc thì nàng bỏ anh. Thiếp như thiên biên nguyệt Quân như lãnh thượng vân Tuy gần mà chẳng phải gần Cũng như biển Sở, non Tần cách xa. Thiếp thương phận thiếp còn thơ Có chồng xa xứ bơ vơ một mình. Thiếp với chàng vô can, vô cớ, Mượn lấy chữ tơ tình đêm nhớ ngày thương. Thò tay vuốt ngực chung tình, Nước sôi còn ngội, huống chi mình giận tôi. Thò tay cho trắng, ngắt ngọn rau đắng cho tươi Bạc ba mươi mua lấy tiếng cười Bạc ba mươi em không tiếc mà tiếc một người như anh.
  5. Thò tay bẻ nhánh mai tàn, Bỗng mình thấy bạn hai hàng lệ sa. Thuốc Gò Vấp ngon lắm anh ơi, Giấy quyến rộng khổ, anh bỏ tôi sao đành? Thôi thôi quần tía xuống màu, Dây lưng mua chịu, khoe giàu với ai? Thổi nam, rồi lại thổi nồm, Bao nhiêu nợ bậu, anh gồm trả cho. Thùng thùng cắc cắc, Chim đậu không bắt Mà bắt chim bay Từ ngày xa bạn đến nay Cơm ăn chẳng đặng, áo gài hở bâu. Thương em không biết để đâu, Để trong cuốn rún lâu lâu xức cù là. Thương em không dám ghé nhà, Đi ngang qua ngõ hỏi gà bán không? Thương em thuở áo mới may, Bây giờ áo đã thay tay, vá quàng. Thương em anh phải đi đêm, Phần do bắt được đánh mềm như dưa. Thương anh đáo để vô hồi, Tướng đi, tướng đứng, tướng ngồi cũng thương. Tiếc công anh xe nhợ, uốn cần Cá xa câu không đặng, cá gần cầu chẳng ăn. Tiếc công anh đào ao thả cá, Ba bốn năm trời, người lạ tới câu. Tiếc công anh xe sợi nhợ, uốn cây cần, Xe rồi sợi nhợ, con cá lần ra khơi. Tiếc công anh chẻ trúc đan lờ Để cho con cá vượt bờ đi xa. Tiếc công anh đóng giá chờ gàu Đó đà phụ khó, tham giàu thì thôi. Tiếc công anh chuốc ná, lau tên
  6. Nhạn bay về đền, công uổn hư danh. Tiếc công vun bén cây tùng, Săm soi trên ngọn, gốc sùng không hay. Tiếc công anh lau dĩa, chùi bình, Cậy mai dong tới nói, phụ mẫu nhìn bà con Trời mưa nhà thiếc dội bon bon Phụ mẫu không thương nói vậy, chờ bà con đâu mà nhìn. Tiền tài như phấn thổ Nhơn nghĩa tợ thiên kim Đứt dây nên gỗ mới chìm Thương người xa xứ nên tìm tới đây. Tóc em dài Em cài hoa lý Miệng em cười có ý anh thương. Tôi với mình thề nguyện giữa trời, Giữa đồng sanh tử ghi lời chớ quân. Tôi buồn quá, xách rựa xách quéo Tôi ra bờ quẹo, đốn một cây tre Chẻ manh, chẻ mún, chẻ vụn, chẻ vằn Tôi đươn một cái rổ, tôi tát một cái vũng Tôi bắt một con cá lóc, bỏ vô một cái giỏ Nó quậy nghe cái rỏng, nó lóc nghe cái rảnh Nó nói mình ơi, mình đã có đôi Còn tôi sao lại mồ côi một mình. Tôi với anh khác làng, khác tổng, Tại sao anh kêu bổng bằng mình Vợ con anh ở nhà có sẵn Sao anh còn biểu gá nghĩa chung tình với anh. Tôi còn thương bậu bậu ơi! Nỡ nào người ngỡi dứt đôi cho đành Chừng nào cho sóng bỏ gành Cù lao bỏ biển, anh đành bỏ em. Tối rồi con chim nhạn về rừng, Khăn lau nước mắt, ngó chừng người thương. Tới đây dầu đói nói no, Dầu khôn giả dại, đặng dò ý em.
  7. Tới đây khác tổng khác làng, Thấy em, anh muốn kết duyên vàng với em. Trai giỏi giắn không lo ế vợ Gái lịch xinh chẳng sợ ế chồng Khuyên em giữ phận cho đồng Chọn nơi phải đạo chỉ hồng xe duyên. Trách lòng con chó sủa dai, Năm canh anh viếng bậu, nó sủa hoài sáng đêm. Trách ai rọc giấy bỏ bìa, Khi thương thương vội, khi lìa lìa xa. Trách trời sao vội mưa giông, Trách em sao vội lấy chồng bỏ anh. Trái dưa gang sọc dài sọc vắn Ngọn rau đắng trong trắng ngoài xanh Tiếc công anh đắp lũy xây thành Đây chưa bỏ đó, đó đành bỏ đây. Trăm năm tượng rách còn thờ, Lỡ duyên chịu lỡ, cũng chờ đợi anh. Trăng lên khỏi núi Con gà trống đứng bụi chuối nó gáy tiếng đôi Tôi với anh duyên nợ hết rồi Anh phủi tay đứng dậy, đừng ngồi chờ uổng công. Trăng lu vì bởi lùm mây, Đôi ta trắc trở tại dây tơ hồng. Trắng như bông, lòng anh không chuộng, Đen như cục than hầm lòng anh muốn, dạ anh ưng. Tram vàng giắt chặt còn rung Em thương anh, em kề mặt, cho anh hun (hôn) thỏa lòng. Trầu ăn là nghĩa, thuốc xỉa là tình, Đội ơn phụ mẫu sanh mình dễ thương. Trầu lên nửa nọc trầu vàng, Thương cô áo chẽn vá quàng nửa lưng. Trên trời, dưới nước Anh giao ước một lời
  8. Dầu trăng lờ, nước cạn, mấy đời anh phụ em. Trồng khoai ai lại trồng mì, Sao anh có vợ không nói tiếng gì với em. Trồng hường bẻ lá che hường, Nắng che, mưa đậy cho hường trổ bông. Trời mưa dầm làm lụt Đất hay lở ít bồi Bậu với qua duyên mãn từng hồi Uổng công lên xuống, đứng ngồi bấy lâu. Trời mưa lác đác, Hột cát nằm nghiêng Cháng Phụng Tiên gá nghĩa với Điêu Thuyền Kiếp nầy không đặng đợi nguyền kiếp sau. Trời mưa mát đất Con cá cất lên đồng Thuở xuân xanh sao không gặp, để em có chồng rồi tiếc than. Trời vần vũ, mây giăng bốn phía Nước biển đông sóng dợn tư bề Biết làm sao cho trọn nghĩa phu thê Đó chồng đấy vợ, đi về có đôi. Trời cao lồng lộng Biển rộng sông dài Củi mít trôi lên, củi thơm trôi xuống, cũng có ngày gặp nhau. Trời ơi! Sao chẳng xét suy Đôi ta mới ngộ, khiến chi rã rời. Trứng vịt đổ lộn trứng gà, Thấy má em trắng anh đà muốn hun (hôn). Trượng phu anh xử nghĩa vuông tròn, Ngàn năm lưu lạc, dạ còn thương anh. Tuổi nàng đã chẵn hai mươi, Tuổi anh hăm mốt, tốt đôi quá chừng. Đó xa nhơn ngỡi đó mừng, Đây xa nhơn ngỡi như gừng xát da. Tưởng là khăn trắng em để tang,
  9. Dè đâu khăn trắng sửa sang lấy chồng. Tưởng giếng cạn anh nối sợi dây cụt Nào hay giếng sâu nên hụt sợi dây Nếu anh đây không lấy được cô này Anh chèo ghe ra giữa biển, đợi nước đầy chèo vô. - Ước gì anh hóa được con kiến vàng, Bò ngang quai nón hun nàng cái chơi. - Ước gì em hóa được con kiến hôi, Bò ngang quai nón đái trôi con kiến vàng. Ước chi ớt ngọt như đường, Đậu bên vành nón để anh được gần. Vách thành cao lắm khó dòm, Nhớ em, anh khóc đỏ lòm con ngươi. Vai mang bức tượng dặn lòng, Thấy ai nhan sắc tránh vòng cho xa. Vái ông tơ một dĩa bánh bò bông, Cùng bà nguyệt lão gắng công xe dùm. Vái trời xui khiến nợ dươn, Hai đứa tôi vầy hiệp, cám ơn ông trời già. Vạn huê lầu ít lá, nhiều bông, Dầu ai dụ dỗ tôi không phụ mình. Phải chi tôi hóa đặng con chim quỳnh, Bay vô phòng bậu tỏ hết sự tình cho bậu nghe. Vàng ơi xuống nước vàng chìm, Anh sai lời nói khó tìm được em. Vàng mười vô lửa nào phai, Anh nằm nghĩ lại coi ai bạc tình. Vàng tốt nước sợ gì lửa đỏ, Sét ăn kim cũng ráng công mài Vì mê người nghĩa nên tôi phải mỗi ngày mỗi đi. Vắng cơm ba bữa còn no Vắng em ba bữa giở giò không lên.
  10. Vắng mặt em ăn đường cũng thấy đắng, Gặp mặt em rồi ăn muối trắng cũng ngon. Vật phi nghĩa bất thủ Nhơn phi nghĩa bất giao Anh nguyền thưởng bậu một dao Răn phường lòng dạ mận đào lố lăng. Vóc bồ liễu e dè gió bụi, Đóa anh đào sợ hãi nắng sương Em biết đâu là khách đài chương Ngỡi nhơn giữ được, bực thường vậy chăng? Vợ anh xấu máu hay ghen, Anh đừng lấp lửng chơi đàn hai tim. Ví dầu nhà dột cột xiêu, Muốn đi cưới vợ sợ nhiều miệng ăn. Vịt tàu xuống tắm ao sen, Hèn lâu quá mới gặp em một lần. Vườn em có chẻn cau non, Nhà anh có chiếc cơi son đợi chờ. Vườn có chủ giữ gìn cây cỏ chạ, Hoa có rào ngăn đón bướm ong vô. Hỡi ai chớ khá bơ thờ, Đừng có quen con đường cũ mà bước trờ sẩy chân. Vườn ngự uyển thiếu chi chồi lan huệ, Nội thượng lâm còn thiếu tược mẫu đơn. Bậu đừng nghĩ ngợi thiệt hơn, Rửa tai nghe lóng tiếng đờn tri âm. Xăm xăm bước lại cây chanh, Lăm le muốn bẻ, sợ nhành chông gai. Xấu dao xắc chẳng mỏng gừng, Xấu người mai chước lỡ chừng đôi ta. Xe âm cung vội giục Đò tạo hóa vội đưa Cảm thương thân bậu đi sớm về trưa một mình.
  11. Xóm Ngang, Trại Cá Lâu quá mới gặp em mình Kề tai hỏi nhỏ, coi bạn chung tình còn nhớ anh không? Xưa kia ngọc ở tay ta, Bởi ta chếnh mảng nên ngọc qua tay người. Xuân noãn nhứt gia: đào, lý, hạnh Tuế bàn tam hữu: trúc, tùng, mai Sử kinh anh rán dồi mài Lòng em quyết chí đợi hoài duyên anh.
Đồng bộ tài khoản