CÁC TÌNH HUỐNG MUA VÀ BÁN ĐẶC BIỆT

Chia sẻ: Thanh Phuong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:8

0
281
lượt xem
62
download

CÁC TÌNH HUỐNG MUA VÀ BÁN ĐẶC BIỆT

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Alfred Marcus sở hữu và điều hành công ty các sản phẩm sứ Seville tại thành phố Silver, bang New Mexico. Công ty đã hoạt động kinh doanh được hơn 50 năm Alfred khá tự hào về thành tích của ông.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: CÁC TÌNH HUỐNG MUA VÀ BÁN ĐẶC BIỆT

  1. PHẦN BỐN CÁC TÌNH HUỐNG MUA VÀ BÁN ĐẶC BIỆT Trường hợp 14: Công ty các sản phẩm sứ Seville Alfred Marcus sở hữu và điều hành công ty các sản phẩm sứ Seville tại thành phố Silver, bang New Mexico. Công ty đã hoạt động kinh doanh được hơn 50 năm Alfred khá tự hào về thành tích của ông. Danh tiếng đồ sứ của ông truyền đi khắp nước Mỹ. Các sản phẩm của ông được coi là có chất lượng cao nhất trong ngành cũng như là một trong những sản phẩm đắt nhất. Ông học nghề khi còn là một cậu bé ở Tây ban nha, lúc đến Mỹ, ngay khi có thể ông đã lập một công ty nhỏ của riêng ông. Phải mất nhiều năm hy sinh và làm việc vất vả mới xây dựng được doanh nghiệp nhưng đến hôm nay ông đã có 800 người làm việc cho ông còn ở lại và ông dành cho họ tất cả những gì mà ông có thể với lòng nhiệt tình và biết ơn. Mặc dù Alfred không phô trương sự giàu có ông vẫn luôn tìm cách làm cho nhân viên của ông được hạnh phúc. Ông tổ chức cắm trại hàng năm , những cuộc cắm trại này ông coi là một việc lớn. Vào dịp lễ Giáng sinh hay những kỳ nghỉ khác, ông luôn cố gắng làm cho nhân viên của mình cảm thấy được yêu quý và đánh giá cao. Hàng ngày, ông đi qua nhà máy khen ngợi những người ông gặp thỉnh thoảng khiển trách những người ông thấy làm việc gì đó sai trái. Ngày nay, Alfred là một triêu phú, và ông rất hài lòng. Vợ ông, Sharon đã mất nhiều năm trước. Đứa con duy nhất của ông, Rosa tính rất độc lập, Alfred và vợ sau của ông đã nghĩ rằng, cô sẽ không bao giờ lấy chồng. Tuy nhiên, năm năm trước cô bất ngờ lấy Warren La Gash, lúc đó đang sở hữu một cửa hiệu sửa chữa ti vi trong cùng thành phố. Rốt cuộc, Warren bán cửa hiệu của anh nó bị lỗ đã lâu, đến làm phó chủ tịch phụ trách nhân sự ở công ty Các sản phẩm Sứ Seville. Động cơ thuê Warren của Alferd là để đảm bảo cuộc sống đầy đủ cho con gái ông. Ông chọn vị trí đặc biệt đó vì nó yêu cầu ít trách nhiệm, bởi hầu hết những người mới đều hoặc là bạn bè hoặc là người thân của các nhân viên đang làm việc. Tuy nhiên, còn đi học quản trị nhân sự. Nhưng khi anh ta đề xuất những thay đổi với Alfred, ông không nghe theo. Ví dụ, Warren cho cha vợ biết công ty nên có một kế hoạch hành động quả quyết, chuẩn bị một ngày nào đó cho công đoàn. Mặc dù, Alfred lắng nghe, ông bảo Warren là những thay đổi này không cần thiết mọi thứ vẫn nằm trong vòng kiểm soát của ông. Một thời gian ngắn sau, một đoàn đại biểu công nhân xin hẹn gặp Alfred. Alfred người có chính sách “mở cửa “ mời họ đến văn phòng của ông. Với thái độ rất thân
  2. mật, Alfred hỏi ông có thể làm gì cho họ. Họ báo cáo có một tổ chức công đoàn đến tiếp xúc với họ và muốn họ thành lập công đoàn, nhưng họ cho rằng do lòng kính trọng, họ muốn nói chuyện với ông trước và xin ông cho phép thành lập công đoàn của họ trong công ty. Alfred bối rối hỏi họ nguyên nhân. Họ trả lời (rất lễ phép) rằng họ thực sự muốn làm việc cho ông, nhưng họ cho rằng, họ cần kiếm được nhiều tiền hơn và được hưởng nhiều phúc lợi hơn. Alfred yêu cầu họ nêu rõ ý họ muốn nói những phúc lợi nào, họ trả lời họ có những yêu cầu cụ thể sau: 1. Phúc lợi y tế cho bản thân và gia đình. 2. Chế độ nghỉ hưu thực hiện khi họ tới 65 tuổi. 3. Thưởng hàng năm thay vì tổ chức việc. 4. Giúp đỡ tiền học phí để họ có thể nâng cao học vấn nhờ chi phí của công ty. 5. Chế độ chăm sóc mắt và răng cho họ và gia đình 6. Một hệ thống nghe những yêu sách của họ vì không có ai đến chỗ họ khi họ có vấn đề và Alfred lại không có ở đó. 7. Tăng lương 25% 8. Thưởng khi họ có sáng kiến tiết kiệm cho công ty, hoặc khi họ cải tiến sản phẩm như vài người trong số họ đã làm trong quá khứ. 9. Một quầy cà phê để ăn giúp họ không phải mất thì giờ đi về nhà hàng. 10. Một phòng nghỉ sử dụng trong lúc giải lao. 11. Nghỉ phép hai tuần cho những người đã làm việc được 10 năm, và ba tuần cho những người đã làm việc được hơn 10 năm. 12. Chế độ được phép nghỉ ốm giống những công ty khác. 13. Nếu một người thân trong gia đình mất, họ phải được nghỉ năm ngày. 14. Chế độ ưu tiên mua cổ phiếu nhờ đó nhân viên có thể mua cổ phần của công ty. Alfred không thể tin vào những gì ông vừa nghe được từ một số người “từ thời xưa được yêu quý” của ông, những người đã cùng ông bắt đầu từ nhiều năm trước. Sau một lúc trầm ngâm suy nghĩ, Alfred hỏi ông đã làm gì đến nỗi nhân viên của ông phải đòi hỏi những điều trên. Đoàn đại biểu trả lời, họ rất biết ơn tất cả những gì mà ông đã làm cho họ và cho xã hội, nhưng họ cho rằng, họ thiếu người đại diện và không được trả lương như một vài công ty khác. Alfred hỏi: Như vậy có phải là khi bất kỳ người nào cần tiền thanh toán hoá đơn y tế thì tôi phải đưa cho họ không? . ông nói tiếp, ông luôn luôn giải quyết các vấn đề và để ngỏ cửa, đúng như ông đá
  3. làm hôm nay. Các đại biểu trả lời: “Chúng tôi thấy yên tâm với ông, nhưng sẽ ra sao nếu chuyện gì đó xảy ra với ông?” Alfred đảm bảo với họ rằng họ sẽ được quan tâm chăm sóc, nhưng đoàn đại biểu không tin và yêu cầu ông xem xét đề nghị của họ về một tổ chức công đoàn tại công ty. Alfred thẳng thừng tuyên bố ông sẽ không xem xét nó dưới bất kỳ hoàn cảnh nào. Đoàn đại biểu cám ơn ông đã dành thời gian cho họ và ra về. Mấy tuần sau, Alfred nhận được một bức thư của tổ chức công đoàn địa phương báo rằng đa số công nhân của ông đã đăng ký tham gia tổ chức của họ và đang dự định tổ chức bầu cử. Alfred lập tức gọi toàn bộ công nhân của ông tập trung ra ngoài nói chuyện với họ bằng micrô. Ông bảo họ từ nay về sau sẽ không cho cá nhân vay tiền, không tổ chức cắm trại, hoặc các khoản tiền thưởng đặc biệt khác. Đi xa hơn nữa ông còn nói, nếu họ bầu công đoàn, họ sẽ có một cuộc chiến không ngừng với ông về bất kỳ vấn đề nào nảy sinh. Alfred biết ông đang phạm luật nhưng ông chẳng thèm để ý, nói chung là ông lờ hết những lời khuyên của con rể và luật sư. Ông kết thúc bài nói của mình bằng việc gọi họ bằng tên và nói: “Từ nay trở đi, đây sẽ là một công ty khác” Ba tuần sau, cuộc bầu cử tổ chức công đoàn đã thắng không có phiếu chống. Bây giờ Alfred đã có một tổ chức công đoàn để mà đấu tranh. ông bảo Warrren tránh xa bất cứ vấn đề nào của công đoàn và tuyên bố, ông sẽ không giữ chính sách “mở cửa” nữa. Mọi việc trở nên tồi tệ hơn khi Alfred lập tức đuổi toàn bộ thành viên của đoàn đại biểu. Công đoàn yêu cầu gặp Warren để tổ chức một cuộc thương lượng tập thể cho họ có thể t rình bày yêu cầu của mình. Alfred chấp thuận, vì ông đã được biết là ông bắt buộc phải công nhận công đoàn. Warren cùng vài trưởng phòng khác tham dự cuộc họp đầu tiên và lắng nghe những yêu cầu của công đoàn. Những yêu cầu này về cơ bản là những khoản mà đoàn đại biểu đã nêu, nhưng còn gồm cả việc phải thuê lại ngay lập tức đoàn đại biểu bị đuổi việc, kèm theo truy lĩnh toàn bộ tiền lương. Cuộc họp ra quyết định không cần ý kiến của Warren và các trưởng phòng khác. Khi công đoàn cố gắng tổ chức một cuộc gặp khác thì bị bác bỏ. Không còn nghi ngờ việc công ty cố tình cản trở , và họ sẽ phải sử dụng những biện pháp khác. Thay vì tổ chức đình công, tất cả công nhân vẫn đến nhận việc nhưng làm chậm hẳn lại. Họ đóng gói các sản phẩm sai quy cách, và khách hàng bắt đầu than phiền về việc đồ sứ của họ khi đến nơi đã bị vỡ thành nhiều mảnh. Hơn thế nữa, các công
  4. nhân trộn lẫn các đơn đặt hàng với nhau, khiến khách hàng không nhận được những gì mà họ muốn. Nói chung, công đoàn làm rối tung toàn bộ công ty để gây sự chú ý , nhưng trong thực tế, họ đã đặt công ty trở về vị trí nhiều năm trước đây. Vậy là Alfred quyết định đóng doanh nghiệp. Ông dán thông báo rằng công ty đã đóng cửa, tất cả các séc trả lương sẽ được phát ở phòng tiếp khách chỉ mở cửa trong một tháng. Ông bảo Warren đi tìm việc khác. Khi vụ kiện chống Alfred bắt đầu ông bảo luật sư của ông đi dự và đừng làm phiền ông. Ông nhấn mạnh không có gì có thể bắt ông mở cửa nhà máy trở lại. Sự cách biệt giữa Alfred và nhân viên cũ của ông đã kéo dài hơn 18 tháng nhiều người trong số họ đã phải chịu thiệt hại đúng như Alfred hy vọng. Một số rất bối rối trước diễn biến của sự việc, nhưng hâù hết cho rằng Alfred nên hiểu vị thế của họ rằng ông đã quên mất suốt nhiều năm trời họ đã rất trung thành với ông. trong khi ông làm ra hàng triệu đô la. Trong khi đó, Warren tìm ra một người mua doanh nghiệp, lúc này Alfred đang bị kiện vì vi phạm luật lao động, ông quyết định đã đến lúc rút khỏi kinh doanh. Warren nói với Alfred, những người quan tâm đến doanh nghiệp sẽ mua thiết bị của ông, tên hiệu công ty, và thuê bất động sản với quyền ưu tiên mua toà nhà, tổng giá trị là 2.500.000 đô la trả ngay. Alfred cho rằng, trả giá như vậy chưa đủ nhưng cũng chấp nhận với điều kiện tên hiệu Seville sẽ không kèm theo trong vụ giao dịch và tất cả các vụ kiện phải được giải quyết như một điều kiện của việc Seville, vì đó là tài sản chính mà họ muốn mua. Alfred cũng phải công nhận tài sản chính của ông là tên hiệu chứ không phải thiết bị hay máy móc. Warren đã thuyết phục được ông huỷ bỏ yêu cầu ấy với điều kiện những người chủ mới nhận thấy có điều khoản sau trong hợp đồng chuyển nhượng. Những người mua công ty Các sản phẩm Sứ Seville sẽ có quyền sử dụng tên hiệu “Seville” trong thời hạn ba năm, trong suốt thời gian nói trên, họ sẽ chứng minh rằng họ đã thực hiện lời hứa duy trì chất lượng cao và tay nghề công nhân, vốn là hình tượng của Seville trước khi nhà máy đóng cửa. Cuối giai đoạn ba năm nay nếu người bán thấy họ đã thực hiện được lời hứa của mình, thì tên hiệu “Các sản phẩm Sứ Seville” sẽ thuộc về họ mãi mãi. Những người mua cương quyết là họ sẽ không chấp nhận quy định này. Họ cho rằng họ có thể không đủ khả năng làm Alfred hài lòng và rằng đây là một hợp đồng có quá nhiều kẽ hở. Tuy nhiên Alfred đảm bảo với họ ông không đang cố lừa gạt họ,
  5. mà ông chỉ muốn chắc rằng các sản phẩm của ông không bị bán như những đồ sứ vô giá trị hoặc “được phát như phát phần thưởng trên bục diễn thuyết” Nhóm những người mua đề nghị ngưng họp để thảo luận vấn đề này. Khi họ bước vào phòng họp khác, họ lập tức nghiêm cứu vấn đề sâu hơn. Warren cho rằng những người mua không cần phải lo lắng vì họ đã có ý định xác định vị trí sản phẩm ở nơi đó đã luôn được giới hạn bởi giá cả và chất lượng. Warren vạch rõ cho họ thấy Seville chính là cuộc sống của Alfred và đó là cái duy nhất ông để lại khi ông chết. Khi nhóm người mua trở lại, một người trong số họ hỏi, chuyện gì sẽ xảy ra khi Alfred chết trước khi thời hạn ba năm kết thúc. Warren đề nghị họ nên yêu cầu quy định trong hợp đồng là con cái của Alfred, Rosa sẽ có quyền ra quyết định. Một người khác đề nghị sản xuất một sản phẩm sứ cạnh tranh có hơi khác về mẫu mã nhưng ngang giá với sản phẩm sứ mà Seville đang sản xuất. Sau này, nếu vì một lý do nào đó không lấy tên hiệu cũ, họ sẽ có nhãn hiệu mới để sử dụng. Warren tán thành là họ nên có sản phẩm cạnh tranh. Sau đó, các nhà đầu tư chấp nhận để Rosa quyết định vấn đề tên hiệu trong trường hợp Alfred chết. Warren và các nhà đầu tư mở cửa lại doanh nghiệp. Trước hết, họ phải giải quyết tiếp những yêu cầu trước đây của công đoàn. Warren vạch rõ rằng công ty đã ngưng kinh doanh một thời gian, nên không biết họ có thể đạt được mức hoạt động trước hay thuê lại được toàn bộ số công nhân hay không. Tuy nhiên, anh ta chấp nhận những điểm sau: 1. Chế độ y tế, bao gồm bảo hiểm chăm sóc răng và mắt cho nhân viên và gia đình họ. 2. Xem xét chế độ nghỉ hưu khi công ty phục hồi 3. Thanh toán tiền học phí và sách học cho những công nhân đạt trình độ trung bình “B” được một tổ chức chính thức công nhận. 4. Một hệ thống lắng nghe những bất bình để giải quyết những vấn đề giữa công đoàn và ban quản lý. 5. Việc tăng lương sẽ được đàm phán sau khi thời hạn hợp đồng ba năm kết thúc. (Công đoàn được báo cho biết nguy cơ mất tên hiệu “Seville”) 6. Xem xét chế độ ưu tiên mua cổ phiếu, nhờ đó nhân viên có thể mua cổ phiếu của công ty với giá hạ từ bất kỳ quỹ tiền thưởng nào được công ty thành lập. Tuy nhiên trong ba năm đầu tiên sẽ không có thưởng. 7. Mở một quầy cà phê do một hãng bên ngoài thầu.
  6. 8. Mọt phòng gồm các máy bán hàng vặt và các trò chơi sử dụng cho giờ nghỉ trưa. 9. Các nhân viên đã làm việc 5 năm được nghỉ phép một tuần, 10 năm được nghỉ phép 2 tuần. và xem xét cho nghỉ ba tuần đối với những nhân viên làm việc lâu năm hơn. 10. Được phép nghỉ ốm cũng như được nghi ba ngày nếu có người thân trong gia đình chết. Mọi người đều tán thành kế hoạch này, nhân viên sẽ được thuê lại theo nguyên tắc ra sau thì vào trước. Rốt cuộc, công ty đã thuê lại được 400 người. Sản phẩm hoạt động tốt trên thị trường, các nhân viên làm việc với những nỗ lực và lòng nhiệt tình mới. Alfred quan sát rất kỹ nhưng không bao giờ đến gần nhà máy. Ông có vẻ hài lòng với sản phẩm, ông cho Warren biết nếu cứ tiếp tục giữ chất lượng như vậy ông sẽ cho họ giữ tên hiệu mãi mãi. Trong khi đó, Warren , người được bổ nhiệm chức phó chủ tịch điều hành công ty, đã có thay đổi trong cách cư xử. Trước đây, anh ta luôn là người cẩn thận và rất tận tâm với vợ, nhưng hiện nay anh ta đang quan hệ tình cảm vơi nữ thư ký hành chính của anh ta, Loretta Grant. Tin đồn đã bay khắp nơi về chuyện tình lãng mạn ở khu nhà điều hành. Dù Warren và Loretta luôn giữ điệu bộ rất nghiêm túc trong văn phòng, những cuộc gặp gỡ riêng tư của họ chăc chắn không phải là điều bí mật. Trước khi thời hạn ba năm kết thúc, Alfred chết trong khi ngủ, công ty đóng cửa một ngày để tang cho người chết. Rosa choáng váng vì sự kiện này và trở nên phụ thuộc nhiều hơn vào Warren. nhưng hoàn toàn bất ngờ chị nhận được vài bức thư cho chị biết về cuộc tình của chồng chj. Khi chị chất vấn Warren, anh ta kịch liệt phủ nhận lời buộc tội. Anh đảm bảo với chị rằng mọi cái đều tốt, và chị đã tin anh ta. Nhưng sau đó, những tin đồn tới tai Rosa, và chị bắt đầu tin rằng có một chút sự thật trong tất cả các tin đồn. Chị giận dữ điên cuồng vì sự phản bội của Warren . Chị cho rằng đáng ra anh vẫn còn đang phải ngồi sửa ti vi nếu không nhờ có chị. Hết thời hạn ba năm, Rosa kiện ly dị Warren và bảo những nhà đầu tư rằng họ đã vi phạm hợp đồng nên không thể sử dụng tiếp tên hiệu “Seville”. những người chủ mới sửng sốt và lập tức đi kiện để đảo ngược quyết định. Sản phẩm cạnh tranh với họ, đồ sứ Tarassa đạt kết quả tốt nhưng họ cho rằng, họ vẫn cần tên hiệu Seville. Tuy nhiên sau khi phát hiện lý do khiến họ mất quyền sử dụng tên hiệu, họ bảo Warren rằng việc có lấy lại được tên hiệu không phụ thuộc vào anh ta.
  7. Trong khi đó Rosa cho những người chủ biết, chị sẽ bán lại tên hiệu cho họ với những điều kiện như sau: 1. Loretta lập tức bị đuổi việc không được viết thư giới thiệu. 2. Warren la Gash lập tức bị đuổi việc và cổ phần của anh ta trong công ty được mua lại theo quy chế của công ty quy định và bán cho chị (Rosa có bản sao của toàn bộ các loại hợp đồng từ khi họ chung sống) 3. Không được thuê lại Warren La Gash với bất cứ tư cách gì, kể cả không nhận thù lao. 4. Họ sẽ trả cho chị một triệu đô la mua tên hiệu công ty. Cả nhóm tự hỏi không biết phải làm gì. Một mặt, họ coi Warren quá giá trị không thể để mất. Mặt khác, họ cần giải quyết vấn đề tên hiệu càng nhanh càng tốt. Câu hỏi: 1. Warren nên thuyết phục Alfred như thế nào để tránh đối chât với doàn đại biểu trước khi các nhân viên bầu cử công đoàn? 2. Nếu công ty có một tổ chức công đoàn ngay tại công ty thì có tốt hơn là tổ chức công đoàn ngay tại công đoàn bên ngoài không? 3. Có yêu cầu nào của đoàn đại biểu bất hơp lý không? Nếu có, bạn sẽ đề nghị ngược lại như thế nào? 4. Tại sao Alfred đóng cửa nhà máy? Theo bạn chủ của những công ty không có công đoàn có đối phó bằng cách giống như trong trường hơp này không? Có khả nang không cho phép công đoàn hoạt động không? Công đoàn có lợi cho công ty như thế nào? Có khả năng quản lý làm việc hài hoà với công đoàn không? 5. Theo bạn, Alfred có nên bán doanh nghiệp không? Theo bạn, những người mua có nên chấp nhận điều khoản ba năm không? Họ có thể làm gì khác để tự bảo vệ nếu họ bị từ chối không cho sử dụng tên hiệu? 6. Theo bạn, ý tưởng xây dựng một nhẵn hiệu khác cạnh tranh với chính sản phẩm riêng của họ có tốt không? 7. Theo bạn, những người chủ có nên tiếp tục không cần tên hiệu Seville và tung ra nhãn hiệu khác không? 8. Bạn có chấp nhận những điều khoản và điều kiện mà Rosa công bố không? Bạn sẽ đề nghị ngược lại với chị như thế nào? 9. Giả sử Warren bị đuổi việc và phải bán cổ phần của anh cho công ty. Anh ta có cơ sở pháp lý để bảo vệ không? Nếu Loretta bị đuổi việc, chị ta có cơ sở để bảo vệ không?
  8. 10. Bạn rút ra những bài học gì từ trường hợp này

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản