cách suy nghĩ của người giàu

Chia sẻ: Bùi Văn Huy | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:68

2
1.420
lượt xem
578
download

cách suy nghĩ của người giàu

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Người giàu quan niệm: "Cuộc sống của mỗi người là do chính người ấy quyết định" trong khi người nghèo lại nghĩ: "Cuộc sống tự nó xảy ra".

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: cách suy nghĩ của người giàu

  1. Cách suy nghĩ thứ 1 Người Giàu quan niệm: "Cuộc sống của mỗi người là do chính người ấy quyết định" trong khi người nghèo lại nghĩ: "Cuộc sống tự nó xảy đến". T.Harv Eker Cuộc đời bạn là do chính bạn tạo ra. Địa vị của bạn cao hay thấp là do nơi bạn. Bạn sống giàu sang hay nghèo túng là do suy nghĩ của bạn. Người nghèo có quan niệm không đúng. Họ hay cho mình là nạn nhân. Họ không chịu nhìn nhận trách nhiệm của họ đối với hoàn cảnh nghèo khó mà họ đang sống. Họ thường nghĩ họ thật tội nghiệp, vì hoàn cảnh, vì sa cơ lỡ vận ..., và rồi họ lại càng lún sâu vào hoàn cảnh ấy. Đối với tôi, trong vấn đề giàu nghèo không có ai là nạn nhân của ai cả mà chỉ có những người tự đóng vai trò là nạn nhân. Nói cách khác, họ là nạn nhân của chính mình. Người ta chỉ đóng vai trò là nạn nhân. Vậy làm sao để nhận ra? Thông thường có 3 dấu hiệu chính đó là: Trách móc, Biện hộ và Than vãn. Dấu hiệu 1: TRÁCH MÓC Có thể nói, họ là những "chuyên gia trách móc". Theo lời họ thì mọi việc dường như có ác ý với họ. Họ cho rằng mọi thất bại là do số phận đen đủi, do những nguyên nhân khách quan bên ngoài. Khi được hỏi tại sao họ không giàu như người khác, những "nạn nhân" này thường hay than trách. Họ đổ lỗi cho nền kinh tế bất ổn định. Họ quy trách nhiệm cho sự yếu kém trong quản lý của nhà nước. Họ đổ lỗi cho việc kinh doanh thua lỗ, nhân công không đạt chất lượng. Họ phê phán công tác hải quan tắc trách, hàng hoá vận chuyển chậm trễ. Họ trách móc người thân, trách móc số phận. Nói chung là trách móc tất cả trừ họ. Dấu hiệu 2: BIỆN HỘ Nếu "nạn nhân" không trách móc, họ sẽ chọn cách biện hộ. Với câu nói: "Tiền bạc không phải
  2. vấn đề quan trọng", họ biện hộ cho hoàn cảnh của mình. Họ thường nói: "Đối với tôi tiền bạc có hay không không là vấn đề". Thử nghĩ xem, nếu bạn cho rằng mình không cần xe, vậy bạn có được xe không? Chắc chắn là không. Những người này nói là họ không cần tiền. Vậy họ đang không có tiền. Con người thường hay tìm cách biện hộ cho hoàn cảnh của mình bằng cách tự dối lòng mình. Những ai nói rằng tiền bạc đối với họ không có giá trị thì chắc chắn họ là những người đang túng tiền. Người giàu hiểu rõ giá trị của tiền bạc và vị trí, chức năng của nó trong xã hội. Ngược lại, người nghèo biện hộ cho hoàn cảnh của họ bằng cách so sánh giữa tiền bạc và tình cảm. Họ cho rằng vật chất không quan trọng bằng tinh thần, tiền bạc không thể so sánh bằng tình nghĩa. Đây là sự so sánh sai lầm bởi vì vật chất và tinh thần đều có chức năng riêng của chúng. Chúng đều cần thiết cho cuộc sống con người và không thể đem ra so sánh với nhau được. Có thể nói so sánh vật chất và tinh thần chẳng khác nào so sánh chân với tay cái nào quan trọng hơn cho hoạt động của cơ thể. Xin nhớ kỹ: tiền bạc cực kỳ quan trọng trong cuộc sống vật chất và chẳng là gì cả trong đời sống tinh thần. Tình cảm cũng thế. Nhờ nó mà con người có thêm ý chí vượt qua khó khăn. Tuy nhiên, không thể dùng tình cảm để mua thức ăn, để xây nhà, để nuôi con cái ăn học. Như vậy, đừng lẫn lộn vật chất với tinh thần. Đừng bao giờ so sánh tiền bạc với tình cảm. Xin khẳng định một điều rằng người giàu không bao giờ xem nhẹ giá trị của tiền bạc. Nếu bạn không nghĩ được như vậy chắc chắn bạn đang là người nghèo và bạn sẽ còn nghèo cho đến khi thay đổi quan niệm đó. Dấu hiệu 3: THAN VÃN Than vãn là hành động ngu ngốc nhất của con người. Nó không chỉ ảnh hưởng tiêu cực đến sức khoẻ mà còn làm hại sự nghiệp của chúng ta nữa. Vì sao? Từ lâu, người ta đã thừa nhận một quy luật. Đó là: "Cái gì vận động thì cái đó phát triển". Khi bạn tập trung than vãn về điều gì, bạn chỉ thấy được mặt tiêu cực của nó. Đến một lúc nào đó, bạn nhìn đâu cũng thấy bi quan, xám ngắt mặc dù thực tế không hẳn là như thế. Bạn sẽ luôn chán nản, luôn mệt mỏi. Sức khoẻ của bạn sẽ hao mòn. Kết quả là bạn chẳng còn ý chí và sức lực để làm việc gì cả. Bạn có để ý những người hay than vãn xung quanh không? Cuộc sống của họ luôn gặp khó khăn, trở ngại. Mọi việc dường như diễn ra không đúng theo dự định của họ. Vì sao? Trước tiên, ta hãy xét qua một khái niệm mới, đó là: định luật hấp dẫn. Nhiều học giả nghiên cứu về lĩnh vực phát triển con người đã nói về định luật hấp dẫn như sau: quan tâm đến cái gì, cái đó sẽ ảnh hưởng đến ta. Có nghĩa là khi bạn thường xuyên than phiền
  3. về những thứ không như ý trong đời thì chúng sẽ luôn quanh quẩn gắn bó với bạn làm cho cuộc đời bạn càng thêm đen đủi. Bạn vẫn chưa tin à? Vậy hãy tìm hiểu đời sống của những người hay than vãn mà bạn biết thử xem. Có phải là quá khổ sở hay không? Dường như tất cả mọi thứ tồi tệ nhất trên đời này luôn sẵn sàng xảy đến với họ. Họ thường biện hộ: "Vì sao tôi hay than phiền à? Vì tôi khổ quá mà". Khi nghe nói như vậy, bạn hãy nói với họ: "Không phải, phải nói ngược lại mới đúng. Vì anh hay than thở nên đời anh mới khổ". Để thay đổi thói quen than vãn, bạn hãy thực hiện bài tập sau: trong vòng một tuần hãy cố gắng không than vãn về bất cứ điều gì, ngay cả trong ý nghĩ. Tôi xin đảm bảo bạn sẽ từ bỏ được thói quen đó sau một tuần. Hãy bỏ thói quen than vãn bằng cách tập thói quen không than vãn. Đã đến lúc lấy lại bản lĩnh, sự tự tin và học hỏi những điều mới lạ nhằm tạo ra kỳ tích cho bản thân. Hãy xác định bạn đang làm giàu trong khi chưa giàu. Hãy thức tỉnh! Trách móc, Biện hộ, Than vãn có thể được xem như những liều thuốc an thần. "Thuốc" này có tác dụng xoa dịu nỗi đau thất bại và chỉ dành cho người thất bại. Ngay từ bây giờ mỗi khi trong tư tưởng của bạn xuất hiện ý nghĩ than vãn, trách móc hay biện hộ hãy dừng ngay lập tức. Hãy tự nhắc nhở rằng bạn đang tạo ra cuộc sống cho mình. Do đó, phải biết sống khôn ngoan không thể để cho những tư tưởng tiêu cực đó hại đến cuộc sống của bạn. Đến đây, tôi mời các bạn suy nghĩ câu nói: "Người giàu không bao giờ là nạn nhân mà họ tự hào là kết quả của chính họ". Có nghĩa là người giàu không bao giờ tìm kiếm sự thương hại của người khác và họ luôn chịu trách nhiệm cho hoàn cảnh của chính mình. Người giàu không bao giờ là nạn nhân. Do đó, khi bạn để mình trở thành nạn nhân, bạn sẽ không bao giờ giàu được. Vậy hãy nhớ: "Cuộc đời bạn là do bạn tự tạo ra". <trích từ quyển Để trở thành Tỷ phú của T.Harv Eker> Tiếp > [ Quay lại ] Cách suy nghĩ thứ 2 Người Giàu cố gắng để thành công. Người nghèo cố gắng để không thất bại.
  4. Người nghèo luôn có tư tưởng thụ động. Khi có tiền, họ chỉ biết cố gắng làm sao không mất số tiền đó. Họ không biết và cũng không dám chủ động tìm cách làm cho số tiền đó ngày càng sinh sôi, nảy nở. Mục đích của người nghèo là như thế. Họ chỉ muốn một cuộc sống an phận ít biến động. Họ không có can đảm phiêu lưu thử sức mình trong các lĩnh vực mới. Mục đích của người giàu là càng làm giàu thêm trong khi đó người nghèo chỉ cần kiếm đủ sống đã là hạnh phúc. Mục tiêu của người nghèo là an nhàn. Tuy nhiên, giữa an nhàn và giàu có là cả một khoảng cách. Sở dĩ tôi hiểu rõ sự khác biệt giữa người giàu, giới trung lưu và người nghèo là vì tôi đã từng ở trong hoàn cảnh của họ. Trước đây, tôi cũng đã có lúc lâm vào cảnh khánh kiệt túng quẫn đến nỗi phải đi làm bằng xe mượn và ở nhà thuê. Sau đó, tôi tiến dần lên tầng lớp “an nhàn” tức là trung lưu. Mà đúng là an nhàn thật bởi vì tôi cũng có thể đường hoàng bước vào một nhà hàng tương đối sang trọng như những người giàu. Tuy nhiên, khi đó tôi chỉ dám gọi món sau khi tham khảo kỹ bảng giá trên thực đơn. Nếu không làm như vậy, lúc tính tiền tôi sẽ không được “an nhàn”. Thời gian sau này, khi đã trở nên giàu có, tôi được phép làm nhiều thứ. Tuy nhiên, có một việc tôi không cần làm nữa đó là xem bảng giá trên thực đơn trước khi gọi món như trước kia. Tôi ăn gì tuỳ thích và mặc kệ giá là bao nhiêu. Đó là một trong những sự khác biệt mà tôi đang đề cập. Mục đích là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng trong đêm tối cho chúng ta hướng tới. Mục đích ở mức nào thì kết quả sẽ ở mức ấy. Nếu mục đích
  5. của bạn là đủ sống thì bạn chỉ cố gắng để đủ sống. Ngược lại, nếu mục đích của bạn là triệu phú, là tỷ phú thì bạn sẽ phấn đấu để đạt đến mức như thế mặc dù để thành công còn cần rất nhiều yếu tố khác nữa. Một trong những nguyên tắc làm giàu của tôi là: “Nếu hướng đến các vì sao, ít ra ta cũng đạt đến các tầng mây”. Trong vấn đề làm giàu, hãy xác định một mục đích thật vĩ đại nhưng cũng thật rõ ràng. Hãy đặt ra yêu cầu cao cho chính mình bởi đó là nhân tố dẫn đường cho hành động của bạn. <trích trong quyển “Để trở thành tỷ phú” của T.Harv Eker Cách suy nghĩ thứ 3 21/02/2008 Người Giàu quyết tâm làm giàu. Người nghèo đứng ngoài và mơ mộng được giàu. Hầu hết những ai được hỏi: “Có muốn làm giàu không?” đều trả lời: “Có!” Tuy nhiên, không phải ai trong số đó cũng thực sự muốn làm giàu. Sự thật là có rất nhiều người có thành kiến tiêu cực đối với người giàu. Tôi thường hay đặt ra cho học viên của mình câu hỏi: “Lý do nào để bạn không cần làm giàu?” và nhận được nhiều câu trả lời có dạng sau: “Kiếm được tiền rồi có thể mất hết tiền. Đó là thất bại. Không kiếm tiền thì không sợ thất bại vì mất tiền.” “Khi tôi giàu người ta thích tôi hay thích tiền của tôi?” “Có nhiều tiền nhưng có được hưởng trọn đâu? Thu nhập càng nhiều thì thuế càng cao.” “Muốn giàu phải chịu cực khổ gian nan.”
  6. “Tiền bạc đánh đổi bằng sức khoẻ thì giàu làm gì?” “Trộm cướp thường nhắm vào người có của.” Và rất nhiều câu trả lời giống như thế. Mỗi người đều có tư tưởng làm giàu của riêng mình. Trong tư tưởng này tồn tại một yếu tố gọi là niềm tin về ý nghĩa tích cực của việc làm giàu. Tức là bạn có tin rằng làm giàu là tích cực hay không. Tuy nhiên, trong tư tưởng đó còn tồn tại niềm tin theo hướng ngược lại. Hai mặt đối lập này luôn đấu tranh với nhau. Dường như có hai con người trong ta đang tranh luận với nhau. Người thứ nhất nói: “Giàu có sẽ được sung sướng.” Người kia cãi lại: “Để giàu có phải làm việc cật lực. Vậy sung sướng ở đâu?” Người thứ nhất nói: “Có tiền sẽ có những chuyến du lịch thú vị vòng quanh thế giới.” Người kia mỉa mai: “Vâng! Nhưng rồi hành khất sẽ bám theo người giàu để xin tiền. Vậy thì thú vị nỗi gì?” Cứ thế, những dòng tư tưởng đấu tranh với nhau làm cho ta không còn phân biệt được đâu là giá trị thật của việc làm giàu nữa. Những ai có lập trường tư tưởng không rõ ràng như nói trên rất khó mà thành công trong bất cứ lĩnh vực nào. Trong vũ trụ có một dạng năng lượng siêu nhiên. Thông qua niềm tin trong mỗi con người mà năng lượng này sẽ đem đến cho họ những thứ họ muốn theo định luật Hấp Dẫn như đã nói ở phần trước. Khi ta cần, ta muốn điều gì, năng lượng này sẽ ghi nhận và tìm cách giúp ta thành công. Có thể hình dung năng lượng này giống như một nhà cung cấp hàng hoá. Nếu bạn muốn giàu, năng lượng này sẽ thúc đẩy bạn làm giàu. Ngược lại, nếu bạn nghĩ rằng làm giàu là xấu xa, là tham lam thì năng lượng này sẽ hướng mọi hành động của bạn theo hướng không thể làm giàu. Như vậy điều mà “nhà cung cấp” này cần là một “đơn đặt hàng” cụ thể, rõ ràng từ bạn. Nếu bạn đang lẫn lộn giữa giàu và nghèo, nên và không nên, có nghĩ là đơn đặt hàng không rõ ràng, thì “nhà cung cấp” sẽ không thể giúp bạn. Kết quả là bạn cũng không thể giàu, không thể thành công. Con người thường không thành công là vì họ không biết họ đang muốn gì. Người giàu luôn biết rõ thứ mà họ đang muốn, đó là sự giàu có. Họ muốn làm giàu, họ đặt ra mục tiêu làm giàu và luôn kiên định với mục tiêu đó. Nói chung, người giàu không bao giờ ra những “đơn đặt hàng” khó hiểu. Họ chỉ có một lời nhắn nhủ
  7. duy nhất, đó là: “Tôi muốn làm giàu.” Nếu đọc đến đây mà trong bạn như có một luồng tư tưởng chợt loé sáng lên: “Muốn giàu phải làm tất cả, phải bất chấp tất cả. Kể cả pháp luật, đạo lý nhân bản …” Nếu đúng như thế là bạn đã không biết cách đọc sách. Có nghĩa là phải biết tự rút ra kết luận. Ngoài ra, bạn cũng sẽ dễ dàng nhận ra rằng lối suy nghĩ ghét giàu hoặc lẫn lộn ý nghĩa của sự giàu có. Những suy nghĩ đó thật là tai hại. Chúng sẽ ngăn cản ta có được cuộc sống vật chất sung túc. Người nghèo luôn viện ra vô số lý do để không dám làm giàu. Có thể nói, họ chưa bao giờ thực sự muốn làm giàu. Tuy nhiên, chẳng ai muốn thừa nhận sự thật đó. Khi bị quy cho là không có ước muốn làm giàu, họ bác bỏ thẳng thừng: “Vớ vẩn! Ai lại muốn sống nghèo khổ?” Nhưng đó là câu trả lời trong ý thức. Trong vô thức của họ vẫn luôn hiện diện câu: “Không nên làm giàu.” Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu kỹ về sự mâu thuẫn này. Sự thật là ý chí làm giàu của mỗi người luôn được thể hiện ở ba mức độ. Đó là: ước muốn làm giàu, quyết định làm giàu và quyết tâm làm giàu. Trước hết là mức độ “ước muốn làm giàu”, có nghĩa là muốn tự dưng có một tài sản khổng lồ mà không cần phải bỏ công sức. Theo tôi, nếu chỉ ước muốn như thế thì chẳng có ích lợi gì bởi vì giữa ước muốn và thực tế luôn có một khoảng cách. Mức độ 2 là “quyết định làm giàu”, có nghĩ là đã lựa chọn đi theo con đường làm giàu. Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là mức độ cao nhất. Mức độ cao nhất của ý chí làm giàu là “quyết tâm làm giàu”, có nghĩa là bạn đã gắn bản thân mình vào con đường làm giàu. Có thể định nghĩa cụm từ “cam kết làm giàu” như sau: cam kết là nguyện cống hiến hết mình một cách không tính toán. Ở mức độ này, bạn phải có ý chí và chỉ tiến chứ không lùi. Bạn phải hy sinh tất cả và nỗ lực hết mình để làm giàu. Đây là mức độ thể hiện cao nhất, triệt để nhất của ý nguyện làm giàu. Làm giàu không cần biết e dè, không cần thương hại. Làm giàu không cần biết phải trái, không biết lưỡng lự, không sợ thất bại. Người ta có thể mô phỏng mức độ ý chí làm giàu này qua câu nói: “Hoặc là giàu hoặc là chết!” “Tôi quyết tâm làm giàu!” hãy tuyên bố câu này. Bạn sẽ cảm thấy sức mạnh nội tâm tăng lên gấp bội, ý chí dâng trào và đầu óc bừng sáng. Nhiều người không thực sự quyết tâm làm giàu. Nếu được hỏi: “Bạn có dám chắc là 10 năm nữa bạn sẽ giàu không?” Họ sẽ trả lời: “Không. Không dám!”
  8. Thế đấy các bạn ạ! Không quyết tâm làm giàu, đó là điểm khác biệt lớn nhất giữa người nghèo và người giàu. Nhiều người sẽ hỏi ngược lại: “Tôi tận lực làm việc. Tôi cố gắng hết mình. Vậy không phải là tôi đã rất quyết tâm hay sao?” Nhưng cố gắng hết mình vẫn chưa đủ mà phải quyết tâm quên mình mới đúng nghĩa của ý chí làm giàu. Vừa cố gắng hết sức vừa mong chờ được đền đáp, như thế vẫn chưa đúng. Phải cố gắng quên mình, quên cả việc mình sẽ được gì, như thế mới thành công. Nói như thế không có nghĩa là chỉ cần quyết tâm hết mình là có thể làm giàu. Để làm giàu bạn cần có sự tập trung, có lòng cam đảm, có kiến thức, kỹ năng, kỹ xảo. Bạn cũng cần phải nỗ lực 100% và phải có ý chí không sợ thất bại. Dĩ nhiên bạn cần phải có tư tưởng của người giàu và phải luôn tin tưởng ở chính mình. Bạn phải luôn tin tưởng rằng mình có khả năng làm giàu và đáng được hưởng giàu sang phú quý. Bạn có sẵn sàng làm việc 16 giờ một ngày không? Bạn có chịu làm việc 1 tháng 30 ngày không có ngày nghỉ hay không? Bạn có thể quên đi nhu cầu gặp gỡ gia đình, bạn bè, người yêu và từ bỏ tất cả những thú tiêu khiển lâu nay của bạn hay không? Bạn có dám mạo hiểm tập trung tất cả tiền bạc, thời gian và sức lực cho một thương vụ mà kết quả không ai dám chắc hay không? Có thể bạn dám, có thể bạn không dám. Nhưng người giàu thì sẵn sàng đấy các bạn ạ! Người giàu luôn sẵn sàng làm mọi việc dù gian khổ nhất để làm giàu. Tuy nhiên, họ không bao giờ cam chịu gian khổ như thế cả đời. Họ chịu cực khổ nhưng luôn ý thức rằng đấy chỉ là công việc tạm thời. Hiện tại khó khăn để chuẩn bị cho một tương lai rộng mở. Đó là tư tưởng của người giàu. Có thể trong hoàn cảnh của bạn cũng không cần phải đánh đổi tất cả để thành công như thế. Tuy nhiên, người giàu luôn ở trong trạng thái sẵn sàng để làm tất cả. Lý do là họ tin vào chính mình. W.H.Murray, một trong những nhà thám hiểm đầu tiên chinh phục đỉnh Everest, đã viết: “Một khi ta đã quyết tâm dấn thân vào cuộc chơi, dường như có một nguồn năng lượng vũ trụ luôn theo sát để ủng hộ ta. Thông qua niềm tin của ta, nguồn năng lượng ấy giúp ta càng thêm quyết đoán. Nếu chưa quyết tâm dấn thân vào cuộc chơi, ta sẽ còn một chút gì đó để lưỡng lự, một chút gì đó để sợ hãi. Như thế, ta sẽ không bao giờ thành công. Để làm được những việc phi thường chỉ có một cách duy nhất là quyết tâm dấn thân. Khi đó ta mới có thể bỏ được những tính toán, những lo âu, những sợ hãi để thực sự bước vào việc thực hiện những ước mơ, những ý tưởng vĩ đại của mình. Kỳ lạ thay! Khi ấy mọi việc dường như trở nên thuận lợi hơn. Dường như ta trở nên quyết đoán hơn vì trong
  9. ta đang dâng trào một niềm tin mãnh liệt. Những thứ ấy sẽ trở thành động lực và phương tiện đưa ta đến thành công.” Nói cách khác, khi bạn đã quyết tâm làm giàu, dường như có một nguồn năng lượng siêu nhiên từ vũ trụ đang sẵn sàng giúp bạn. Năng lượng này sẽ ủng hộ bạn, dẫn đường cho bạn. Thậm chí có thể tạo ra những điều thần kỳ xảy đến cho cuộc đời bạn. Kỳ diệu là thế, tuy nhiên, trước tiên bạn phải quyết tâm dấn thân. <trích trong quyển “Để trở thành tỷ phú” của T.Harv Eker Cách suy nghĩ thứ 4 Người Giàu có tầm nhìn chiến lược. Người nghèo chỉ biết đến những thứ trước mắt. Tôi có người bạn thân có cùng tư tưởng. Có thể nói anh thực sự là tấm gương cho sự thành đạt. Trong vòng 3 năm, anh đã nâng mức thu nhập của mình từ 250 nghìn đô một năm lên đến 600 triệu đô một năm. Khi được hỏi về bí quyết thành công, anh ấy trả lời: “Tất cả đã thay đổi từ khi tôi học được cách nhìn xa trông rộng”. Bí quyết thật đơn giản, và đến đây tôi xin giới thiệu với các bạn một quy luật làm giàu nữa, đó là Quy Luật Thu Nhập. Thu nhập của bạn luôn tương xứng với giá trị mà bạn đầu tư trên thương trường. Xin nhấn mạnh từ “giá trị”. Có 4 yếu tố tạo nên giá trị của bạn trên thương trường. Đó là: cung, cầu, chất lượng và số lượng. Trong 4 yếu tố này, quan trọng nhất là số lượng. Số lượng có nghĩa là bạn bỏ ra bao nhiêu giá trị để đầu tư. Nói cách khác trong kinh doanh, làm giàu, giá trị của bạn thể hiện ở việc bạn có ảnh hưởng đến bao nhiêu người. Trong một công việc kinh doanh cần một mạng lưới phát hành, một người có 10 nghìn người dưới quyền và một người có 10 người dưới quyền. Thu nhập của
  10. họ khác biệt ra sao, có lẽ bạn đã rõ. Trước đây, tôi sở hữu một hệ thống các cửa hàng bán dụng cụ thể dục thể thao. Ngay từ lúc bắt đầu kinh doanh lĩnh vực này, tôi đã có kế hoạch mở rộng thành hàng trăm đại lý ở khắp nơi để có ảnh hưởng đến hàng chục nghìn người. Cùng lúc ấy, đối thủ của tôi cũng bắt đầu vào cuộc. Cô ấy quan niệm chỉ cần duy nhất một cửa hàng thật thành công là đủ. Kết quả là cô ấy hiện nay vẫn đang thuộc tầng lớp trung lưu trong khi tôi đã trở thành triệu phú từ lâu. Vậy còn bạn? Bạn muốn có một cuộc sống như thế nào? Bạn muốn thử sức ở đại dương rộng lớn hay chỉ dám an phận với kênh rạch êm đềm? Bạn muốn có thêm nhiều cơ hội hay chỉ cần đủ sống? Tất cả là do bạn chọn lựa. Nhiều người chỉ chọn những cuộc chơi nhỏ, ít thách thức. Vì sao? Trước tiên vì họ sợ. Họ sợ thất bại rồi chết vì cùng quẫn. Họ còn sợ thành công rồi không giữ được cơ nghiệp. Thứ nữa là vì họ tự ti, họ không bao giờ nghĩ rằng họ có thể đủ sức để thay đổi đời mình. Tuy nhiên, xin hãy nghe lời tôi. Cuộc đời của bạn không phải là sở hữu của riêng bạn mà còn là sự cống hiến cho người khác. Đã sinh ra trong cõi đời thì phải làm tròn bổn phận một con người, phải đóng góp cho xã hội. Nhiều người có những suy nghĩ ích kỷ. Họ tự cho mình là trung tâm của vũ trụ mà xã hội có nhiệm vụ phải vây quanh. Nhưng bạn ơi! Nếu bạn muốn trở thành người giàu, muốn nâng giá trị của mình lên thì trước tiên bạn phải cống hiến giá trị đó cho người khác. Mỗi chúng ta sinh ra đều có một tài năng tiềm ẩn và riêng biệt mà người khác không thể có được. Có thể bạn không phát hiện ra điều đó nhưng thực sự nó tồn tại. Tài năng đó sẽ mãi mãi ở dạng tiềm năng nếu như bạn không tạo cơ hội cho nó thể hiện. Hãy tham gia vào những trò chơi lớn. Hãy cống hiến tài năng đó cho xã hội. Nếu không, bạn không những có lỗi với cuộc đời mà còn có lỗi với chính mình. Nhiều nghiên cứu đã chứng minh rằng người hạnh phúc nhất là người biết tận dụng hết tài năng của mình. Bạn có biết người ta định nghĩa từ “Ông chủ” ra sao không? Ông chủ là người giúp đỡ người khác để mang lại lợi nhuận cho mình. Vậy bạn muốn giúp đỡ cho bao nhiêu người? Nếu bạn nói là nhiều người thì bạn nên sẵn sàng mở rộng tầm suy nghĩ của mình để có thể giúp đỡ cho số lượng khoảng vài nghìn người. Con số này có thể lên đến hàng triệu. Hãy giúp đỡ và tạo ảnh hưởng đến nhiều người để đạt nhiều lợi nhuận. Lợi nhuận về tình cảm, lợi nhuận về tinh thần và nhất là lợi nhuận về
  11. vật chất. Mỗi người sinh ra trong thế gian này đều mang một nhiệm vụ thiêng liêng. Đó là: đã sinh ra thì phải sống. Phải sống sao cho cho đúng nghĩa một con người, tức là phải cống hiến cho xã hội. Trong triết lý Phật Giáo đó là phải hoàn thành cái Nghiệp của riêng mình. Trong đời tôi đã từng chứng kiến biết bao nhiêu trường hợp không hoàn thành nhiệm vụ. Họ sống quá ích kỷ, suy nghĩ quá thiển cận, chỉ biết có mình. Bổn phận làm người của một người chỉ có thể do chính người đó thực hiện. Nếu bạn không thực hiện bổn phận của mình thì ai làm giúp bạn được đây? Cuộc sống này không cần những người suy nghĩ ích kỷ. Hãy mở rộng cõi lòng để hoà nhập và cống hiến cho đời thay vì tự cô lập mình. Hãy cho thay vì chỉ nhận. Hãy chia sẻ thay vì chỉ dành dụm. Nói chung, hãy sẵn sàng tham gia vào những trò chơi lớn. Kết cuộc của lối suy nghĩ ích kỷ và thiển cận chính là nghèo túng và bất hạnh. Ngược lại, suy nghĩ thông thoáng sẽ đưa đến kết quả thành đạt và hạnh phúc. Vậy bạn hãy chọn đi! <trích trong quyển “Để trở thành tỷ phú” của T.Harv Eker> Tiếp < Trước > Cách suy nghĩ thứ 5 Người Giàu chỉ thấy cơ hội. Người nghèo chỉ thấy trở ngại, khó khăn. Trong cùng một hoàn cảnh, người giàu và người nghèo có
  12. những cách nhìn khác nhau hoàn toàn. Người giàu nhìn đâu cũng thấy cơ hội trong khi đó người nghèo nhìn đâu cũng thấy khó khăn. Người giàu luôn thấy được những khả năng thành công trong khi người nghèo chỉ thấy khả năng thất bại. Người giàu chỉ nghĩ đến thành công trong khi người nghèo chỉ biết nghĩ đến những rủi ro có thể xảy ra. Sự thật là những suy nghĩ tích cực, lạc quan sẽ có lợi cho tinh thần con người. Tuy nhiên, ở đây tôi muốn đề cập đến một vấn đề khác. Đó là việc lựa chọn con đường cho tương lai của mỗi người. Người nghèo chọn lối đi dựa trên sự lo sợ. Họ luôn nghĩ đến tất cả những khả năng xấu nhất có thể xảy ra. Trong đầu họ dường như lúc nào cũng thường trực câu: “Điều gì sẽ xảy ra nếu ta không thành công?” Tầng lớp trung lưu suy nghĩ có phần lạc quan hơn. Họ nghĩ: “Chắc ta sẽ thành công!” Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là một tư tưởng tích cực. Người giàu luôn có trách nhiệm đối với những gì mình làm. họ hành động dựa trên suy nghĩ: “Tôi sẽ thành công vì tôi buộc sự việc phải diễn tiến như thế!” Người giàu không trông chờ vào thành công mà luôn làm mọi việc để thành công. Họ tin vào năng lực của mình. Họ tin vào tính sáng tạo của mình và họ tin vào khả năng thành công của mình. Nói tóm lại, càng muốn thành công càng phải mạo hiểm. Mạo hiểm nhưng không hề phiêu lưu. Người giàu luôn thấy được cơ hội thành công nên họ sẵn sàng mạo hiểm. Họ luôn tin rằng nếu không may thất bại đến khánh tận tài sản họ vẫn đủ khả năng lấy lại những gì đã mất. Trong khi đó, người nghèo lại nghĩ khác. Họ cho rằng nếu không thành công thì cuộc sống sẽ trở thành địa ngục. Họ cũng luôn nhìn thấy những khó khăn, trở ngại do đó họ ít dám mạo hiểm. Không mạo hiểm thì không thể có được thành công lớn. Thật đơn giản! Xin lưu ý! Sẵn sàng mạo hiểm không có nghĩa là sẵn sàng thất bại. Người giàu luôn mạo hiểm có tính toán, tức là mạo hiểm nằm trong kế hoạch. Họ luôn nghiên cứu, khảo sát và nắm rõ tình hình trước khi đưa ra một kế hoạch. Vậy họ có luôn tính toán được như vậy không? Không. Đôi khi, họ chỉ vạch ra được một kế hoạch ngắn hạn, thực thi nó và sau đó dừng lại để xem xét có nên tiếp tục hay không. Người nghèo thường hay ra những tuyên bố hùng hồn rằng họ đang nắm bắt nhiều cơ hội lớn và dường như họ chắc chắn thành công. Tuy nhiên những gì họ
  13. làm là lưỡng lự và trì hoãn. Họ sợ thất bại nên cứ cân nhắc có nên hành động hay không. Cứ như thế, họ cứ cân nhắc hàng tuần, hàng tháng, hàng năm để rồi cơ hội trôi qua lúc nào không hay. Khi ấy, họ lại tìm cách biện hộ. Họ nói: “Tôi đã cố gắng và suýt chút nữa thành công!” Đúng như vậy. Nhưng khi họ suýt thành công thì người khác đã thành công trước họ và đang sắp có những thành công mới. Những gì tôi sắp nói ra đây có thể rất mới lạ đối với bạn. Mới lạ là vì chúng có liên quan đến việc đánh giá việc chúng ta có cố gắng, có ý chí làm giàu hay không. Tuy nhiên, tôi tin rằng trở nên giàu có và thành công trên mọi lĩnh vực đôi khi phải nhờ đến may mắn. Ví dụ trong việc kinh doanh, một người dốc tất cả tiền bạc mà anh ta có để mua một mảnh đất tại một vị trí heo hút nào đó ở ngoại ô. 10 năm sau, chính phủ quy hoạch một con đường chạy ngang và anh bán lại mảnh đất ấy với giá gấp 100 lần trước kia. Thế là anh ta trở nên giàu có. Vậy anh ta thành công là nhờ khôn ngoan hay may mắn? Theo tôi là cả hai. Có phải lúc nào ta cũng may mắn để thành công không? Điều ấy tôi không dám chắc. Tuy nhiên, có một điều mà tôi biết rõ đó là may mắn không bao giờ đến với bạn nếu bạn không cố gắng. Để làm giàu, bạn không thể không làm gì mà đợi may mắn đến. Bạn phải làm một việc gì đó, mua bán một thứ gì đó, kinh doanh một dịch vụ nào đó. Trong quá trình vận động, vận may sẽ đến với bạn một cách tình cờ ngoài sức tưởng tượng. Một cách khác biệt nữa trong cách suy nghĩ của người giàu và người nghèo là: người giàu nghĩ đến những gì họ muốn trong khi người nghèo nghĩ đến những thứ họ không muốn. Người giàu thấy được tất cả những cơ hội cho nên họ dễ dàng tiếp cận với những cơ hội đó. Điều duy nhất mà họ bận tâm là làm sao tận dụng hết tất cả những cơ hội họ thấy được. Ngược lại, người nghèo chỉ nghĩ đến những khó khăn, trở ngại có thể gặp phải. Do đó, cơ hội ngày càng xa dần. Khi ấy, khó khăn sẽ ngày càng vây quanh và họ chỉ còn đủ sức để giải quyết những khó khăn dồn dập này mà không còn biết gì khác nữa. Tập trung vào thứ gì thì bạn sẽ gặp thứ đó. Chuyên tâm vào những cơ hội thì ngày càng nhiều cơ hội đến với bạn. Ngược lại, quá để ý đến những khó khăn thì sẽ hay gặp trở ngại. Tôi không có ý khuyên các bạn không cần tính đến những rắc rối có thể xảy ra. Tuy nhiên, điều cơ bản là phải luôn hướng đến mục tiêu đã xác định. Hãy tập trung toàn bộ thời gian và sức lực vào việc thực hiện những ước mơ, những dự định của mình. Nếu xuất hiện những khó khăn, trở ngại bên lề, phải giải quyết ngay và nhanh chóng tập trung trở lại vào mục tiêu chính. Vậy trong vấn đề làm giàu ta phải luôn tập trung vào việc gì? Hãy chú tâm vào
  14. việc kiếm tiền, giữ tiền và sử dụng tiền nếu bạn muốn làm giàu. Ngược lại, nếu muốn nghèo hãy cứ tìm mọi cách để tiêu xài tiền, sử dụng tiền không đúng mục đích. Nói như thuyết sinh học, cái gì càng vận động, cái đó càng phát triển. Người giàu hiểu được rằng họ không cần thiết phải biết tất cả trước khi bắt tay vào hành động. Họ thắng đối thủ vì họ biết tranh thủ trong thời gian ngắn nhất. Có thể những thứ họ chưa biết sẽ mang đến cho họ những rắc rối. Tuy nhiên, họ biết bỏ qua những chướng ngại nhỏ để về đích trước nhất. Những sai lầm có thể vừa làm vừa sửa. Không ai có thể biết trước chính xác tất cả những gì sẽ xảy ra trong tương lai của mình. Sẽ là ảo tưởng nếu bạn nghĩ rằng mình có thể ứng phó với tất cả các tình huống sẽ xảy đến. Vũ trụ này không bao giờ tồn tại và vận động mãi theo một chiều cố định. Đời người cũng có lúc thăng, lúc trầm. Chắc chắn bạn sẽ gặp hết biến cố này đến biến cố khác mà hiện tại bạn không thể lường hết được. Hãy bứơc vào cuộc chơi với tất cả những gì bạn đang có. Đừng chờ khi đã biết tất cả rồi mới hành động. Tôi gọi phương pháp này là phương pháp “hành lang”. Nghĩa là nếu bạn muốn tìm hiểu một ngôi nhà, ít nhất bạn cũng phải bước vào hành lang căn nhà ấy. Đừng nên đứng ngoài và ngắm mãi. Làm như thế biết đến khi nào ta mới hiểu rõ căn nhà ấy? Bạn thấy đấy, thâm nhập vào thực tế một lĩnh vực kinh doanh sẽ giúp ta có điều kiện nghiên cứu lĩnh vực ấy từ bên trong. Ngoài ra, trong quá trình xâm nhập đó, tuỳ vào khả năng giao tiếp xã hội, bạn sẽ tạo được những mối quan hệ với những con người cần thiết cho việc kinh doanh sau này. Cuối cùng, bạn sẽ có cơ hội nhận ra mình còn thiếu những gì để thành công. May mắn nhất là có thể bạn sẽ sớm phát hiện ra rằng thật ra lĩnh vực ấy hoàn toàn không thích hợp với mình để kịp thời rút lui ngay từ đầu. Phương châm làm giàu của tôi là: “Hành động thắng bất động.” Người giàu luôn tin tưởng rằng một khi đã dấn thân vào cuộc chơi, họ có thể nhanh chóng đưa ra những quyết định khôn ngoan đúng lúc. Khi ấy, sai sót sẽ được điều chỉnh ngay trong quá trình hành động. Người nghèo không tự tin vào năng lực của mình. Họ nghĩ rằng phải biết tất cả trước khi làm một điều gì đó, như thế mới có thể thành công. Tuy nhiên, trong kinh doanh việc này là không thể. Thương trường là chiến trường. Quá cầu toàn sẽ chậm trể và để cơ hội rơi vào tay người khác. Như thế là thành công hay thất bại? Người ta nghèo là do chậm trễ. Tuy nhiên, đôi khi họ cũng không chậm trễ hơn người khác bởi vì họ có hành
  15. động đâu mà nhanh với chậm? Họ không có can đảm hành động trước khi biết rõ mọi việc trong khi đó cuộc sống luôn biến động và không thể biết trước chính xác tất cả được, các bạn ạ! Người giàu nhìn thấy cơ hội là nắm bắt ngay và trở nên giàu hơn. Ngược lại, người nghèo luôn ở trong trạng thái chuẩn bị sẵn sàng nhưng không bao giờ hành động hoặc luôn hành động chậm trễ hơn người khác. Khác nhau là ở điểm này. <trích trong quyển “Để trở thành tỷ phú” của T.Harv Eker> Cách suy nghĩ thứ 6 (p1) Người Giàu ngưỡng mộ những người Giàu khác. Người nghèo có ác cảm với những người Giàu. Người nghèo thường hay có những tình cảm thù hằn ganh ghét đối với những người thành đạt. Họ rất giỏi trong việc xuyên tạc nói xấu về những ai giàu hơn họ bằng những câu nói như: “Họ chỉ gặp may mà thôi!” hoặc: “Nhà giàu thường thất đức”. Nếu bạn chỉ nhìn thấy ở người giàu những điểm xấu xa thì bạn không bao giờ có thể trở thành người giàu có được. Làm sao bạn có thể trở thành loại người mà bạn không thích? Người nghèo thường có những thái độ rất vô lý khi nói đến người giàu. Họ làm như thể hoàn cảnh hiện tại của họ là do chính người giàu tạo ra. Họ thường nói: “Vì sao chúng tôi nghèo à? Đơn giản thôi! Chúng tôi không có tiền là vì tất cả tiền đã vào tay bọn người giàu”. Đây chính là cách nói biện hộ và đổ lỗi của những “nạn nhân tội nghiệp” như đã nói. Thời còn nghèo, hàng ngày tôi đi làm bằng một chiếc xe rẻ tiền và cũ kỹ. Lúc ấy, khi đang lưu thông trên đường, nếu tôi muốn vượt lên trên, người ta sẵn sàng nhường đường. Thời gian sau này, khi đã trở thành triệu phú, tôi sở hữu những chiếc xe sang trọng đắt tiền. Khi ấy, mọi việc đã thay đổi. Đi đến đâu, tôi cũng
  16. gặp phải những cái nhìn ganh ghét. Tôi không hề có ý nói là người nghèo xấu tính. Tuy nhiên, trong đầu họ dường như chứa sẵn những định kiến tiêu cực về người giàu. Vì họ nghèo cho nên họ ghét giàu hay là vì ghét giàu nên họ còn nghèo? Đâu là nguyên nhân và đâu là kết quả? Để trở thành giàu có, bạn phải bỏ đi thành kiến không tốt về người giàu. Làm được điều này đòi hỏi nhiều nỗ lực. Việc thay đổi một thói quen là rất khó bởi vì nó tuỳ thuộc vào tính khí của bạn. Ai cũng có thể vô tình bị khiêu khích, kể cả tôi. Một lần nọ khi đang xem một chương trình truyền hình phỏng vấn người thành đạt, nhân vật chính lần này là nữ diễn viên Halle Berry. Cô ta nói về bản hợp đồng trị giá 20 triệu đô la với một hãng phim. Halle nói rằng tiền bạc đối với cô không quá quan trọng và cô phấn đấu để nêu gương cho giới phụ nữ. Nghe đến đây tôi cảm thấy bực mình và tự nhủ: “Cô làm như thể tất cả khán giả đều ngu ngốc cả sao? Ai lại không biết cô đã bỏ tiền ra để thực hiện buổi phỏng vấn này nhằm đánh bóng cho tên tuổi của mình.” Thế đấy các ban ạ. Ngay cả tôi, một người đã thấm nhuần tư tưởng triệu phú, một người chuyên khuyên bảo người khác hãy bỏ những ý nghĩ tiêu cực về người giàu. Vậy mà trong một khoảng khắc, tôi lại có suy nghĩ tiêu cực về người khác bởi vì cô ấy thu nhập quá cao. Rất may ngay sau đó, tôi đã kịp thời tỉnh táo. Tôi tự nhủ: “Không! Dừng lại ngay! Không thể để tư tưởng nhỏ nhen này làm hoen ố tâm trí của mình”. Rồi tôi gào lên: “Tốt đấy, Halle! Cô thật dũng cảm! Tấm lòng cô thật đáng trân trọng và cô xứng đáng với số tiền ấy!” Sau đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm thư thái trở lại. Trong trường hợp trên, bất kể Halle Berry có thực sự xem nhẹ đồng tiền hay không, người sai chính là tôi. Những ý nghĩ tiêu cực của tôi không phải xuất phát từ sự thành đạt của Halle mà là từ sự giàu có của tôi. Tôi ganh ghét bởi vì tôi không giàu bằng cô ấy. Trong lúc thái độ tiêu cực kỳ lạ ấy xâm nhập tâm trí tôi, có lẽ con người ngay thẳng trong tôi đang đi vắng. Tuy nhiên, do từ lâu tôi đã rèn luyện được ý chí khắc phục tư tưởng xấu cho nên tôi đã nhanh chóng bình ổn lại cảm xúc. Những ý nghĩ tiêu cực ấy lập tức bị trấn áp. Để làm giàu, bạn không cần giỏi toàn diện. Tuy nhiên, bạn phải có khả năng phân biệt được ý nghĩ tích cực và tiêu cực. Bạn phải xác định được những ý nghĩ nào có lợi và có hại không chỉ cho bạn mà còn cho người khác. Sau khi nhận diện được chúng, hãy nhanh chóng loại bỏ những ý nghĩ tiêu cực và tập trung trở lại
  17. vào mục tiêu chính là làm giàu. <trích trong quyển “Để trở thành tỷ phú” của T.Harv Eker> Tiếp < Trước > Cách suy nghĩ thứ 8 Người Giàu luôn sẵn sàng quảng cáo cho họ. Người nghèo có ác cảm với việc quảng cáo. Những khoá học về cách làm giàu của tôi thường được chia thành các chủ đề khác nhau. Vào cuối khoá, chúng tôi thường hay ra những thông báo giới thiệu về những khoá học chuyên đề khác. Nếu những học viên cũ đăng ký sẽ được giảm học phí. Khi ra một thông báo như vậy, tôi cũng đồng thời quan sát thái độ phản ứng của họ ra sao. Đa số rất cảm kích và rất quan tâm đến chủ trương đó của trung tâm. Tuy nhiên, lại có một số người lấy làm khó chịu. Họ cho rằng đó là quảng cáo và quảng cáo luôn là cái gì đó dối trá mặc dù họ không thể giải thích được vì sao. Bạn đọc thân mến! Nếu bạn cũng có suy nghĩ như thế, có lẽ bạn nên xem lại mình. Có ác cảm với quảng cáo là một trong những trở ngại lớn nhất trên con đường đến với thành công. Ai không ưa thích buôn bán và quảng cáo, người đó khó mà giàu được. Làm sao có thể bán được hàng hoá và dịch vụ của mình nếu bạn không muốn để cho người khác biết đến bạn và sản phẩm, dịch vụ đó. Ngay cả một người đi xin việc, khi viết bảng kê khai lý lịch về bản thân mình, anh ta cũng trình bày làm sao cho nhà tuyển dụng có ấn tượng tốt về mình. Đó là quảng cáo. Ngay cả khi được nhận vào làm việc, nếu muốn thăng tiến, anh ta cũng phải tìm cách chứng tỏ năng lực của mình với cấp trên. Đó cũng là quảng cáo. Vậy quảng
  18. cáo có gì sai? Người ta thường có thành kiến về quảng cáo hoặc về buôn bán với những lý do sau: Trước tiên, có lẽ trong quá khứ có những loại quảng cáo gian dối đã để lại cho họ ấn tượng xấu và làm mất lòng tin nơi họ. Từ đó, họ luôn nghĩ rằng quảng cáo là lừa bịp. Ngoài ra, họ còn cảm thấy quảng cáo luôn quấy rầy họ ở những thời điểm không thích hợp. Thứ hai là có lẽ họ từng bị từ chối khi giới thiệu hoặc bán một thứ gì đó cho người khác. Có nghĩa là họ đã từng thất bại trong quảng cáo. Từ đó, họ luôn có sự liên hệ giữa quảng cáo và thất bại. Thứ ba là có lẽ họ đã học được từ cha mẹ những đánh giá không tốt về quảng cáo. Đa số chúng ta từ nhỏ đã được người lớn dạy dỗ không nên “huyênh hoang, khoác lác” và “thùng rỗng kêu to”. Tuy nhiên, trong thực tế trên thương trường, nếu ta không lên tiếng thì có ai biết đến mình? Người giàu luôn chú trọng cải thiện hình ảnh của mình trong mắt người khác để càng có thêm nhiều mối quan hệ. Đó cũng là một bí quyết thành công. Cuối cùng là có những quan niệm cho rằng tự quảng cáo là tầm thường. Tôi gọi đây là thái độ tự cao tự đại. Họ nghĩ rằng nếu họ thực sự giỏi, sản phẩm của họ thực sự có chất lượng, thì người khác sẽ tự tìm đến. “Hữu xạ tự nhiên hương”. Câu nói trên nghe có vẻ hợp lý. Tuy nhiên, trên thương trường “trăm người bán, vạn người mua”, người ta sẽ tìm đến những người gần nhất, dễ tìm nhất. Vậy bao giờ mới đến lượt bạn nếu bạn không tự quảng cáo? Ngoài ra, cũng ít có ai muốn đến với bạn nếu bạn quá kiêu kỳ, cho dù sản phẩm của bạn thực sự có chất lượng. “Tiếng lành đồn xa”. Đúng là khi ta giỏi thì ta có thể có tiếng tăm vang dội. Tuy nhiên, tôi dùng từ “có thể” ở đây là có ý muốn nói đến việc cần thiết phải có thêm một yếu tố nữa, đó là phải để cho người ta biết đến mình. Khi bạn muốn vang danh thiên hạ (đồn xa) thì bạn phải sẵn lòng cho người khác biết về tài năng (tiếng lành) của mình. Người giàu luôn là những chuyên gia về nghệ thuật quảng cáo. Họ có năng lực quảng cáo và họ sẵn lòng quảng cáo cho sản phẩm, cho dịch vụ và cho ý tưởng của mình với tất cả lòng nhiệt tình và lòng say mê. Họ luôn đánh bóng hình ảnh của mình nhằm nâng cao giá trị xã hội của bản thân. Việc này là lẽ tự nhiên cũng như phụ nữ trang điểm và đàn ông ăn mặc lịch sự khi ra đường.
  19. Robert Kiyosaki, tác giả cuốn sách nổi tiếng Dạy con làm giàu (Richdad – Poordad) mà có lẽ bạn cũng từng nghe qua. Kiyosaki đã đúc kết như sau: “Giá trị của việc kinh doanh, kể cả viết sách, là ở chỗ sản phẩm của bạn có bán chạy hay không?” Ông cũng tuyên bố rằng ông thích được gọi là “tác giả của những cuốn sách bán chạy nhất” hơn là “tác giả viết hay nhất”. Người giàu cũng thường là những người lãnh đạo và tất cả những nhà lãnh đạo lớn đều là những người giỏi quảng cáo cho mình. Để làm nhà lãnh đạo, bạn nhất thiết phải có những người hâm mộ, ủng hộ và luôn theo bạn. Điều đó có nghĩa là bạn phải thành thạo trong việc gây ấn tượng, tạo thiện cảm và làm cho người khác ngưỡng mộ mình. Nói tóm lại, bạn phải biết cách tự quảng cáo nếu muốn làm lãnh đạo cho dù trong bất cứ lĩnh vực nào, làm chính trị, làm kinh doanh, hoạt động thể thao hay làm cha mẹ. Vậy vấn đề ở đây không phải là bạn có thích quảng cáo hay không mà là vì sao phải quảng cáo. Ở đời, có nhiều việc ta không thích nhưng ta vẫn cứ phải làm. Trong lĩnh vực làm giàu, việc không thích mà vẫn phải làm có lẽ là việc tự quảng cáo. Điều này thành công hay không còn tuỳ thuộc vào niềm tin của bạn. Bạn có thực sự tin vào khả năng của mình hay không? Bạn có yên tâm về sản phẩm hoặc dịch vụ do bạn làm ra hay không? Bạn có tin rằng những thứ mà bạn sẽ đem ra quảng cáo sẽ mang đến lợi ích cho người mua hay không? Nếu bạn tin vào năng lực của mình thì thật bất công khi bạn giấu không cho người khác biết đến năng lực đó. Bất công với chính bạn và với người khác. Giả sử bạn có bí quyết chữa bệnh gia truyền và bạn luôn sẵn lòng giúp đỡ người bệnh. Gặp một người đang đau đớn vì bệnh tật, vậy bạn sẽ nói ra hay là bạn im lặng chờ họ hỏi đến? Hay là bạn chờ họ đọc được suy nghĩ của bạn và nhờ bạn cứu chữa? Nhiều người có năng lực và có lòng tốt. Tuy nhiên, họ không thể giúp người khác được là do họ quá dè dặt trong việc thể hiện mình. Có thể nói, những người có thành kiến với việc quảng cáo và tự quảng cáo chính là những người thiếu tự tin. Họ cho rằng họ không đủ năng lực và từ đó họ suy ra người khác cũng giống như họ. Họ còn nghĩ rằng, họ tốt hơn người khác là vì họ không quảng cáo để lừa dối thiên hạ. Nếu bạn vững tin rằng những gì bạn có thể giúp ích cho người khác, thì nhiệm vụ của bạn là phải cho người khác biết về bạn. Bằng cách này, bạn không chỉ giúp cho người khác mà còn tự làm giàu cho mình. <trích trong quyển “Để trở thành tỷ phú” của T.Harv Eker>
  20. Cách suy nghĩ thứ 9 Người Giàu luôn đơn giản hoá những khó khăn. Người nghèo luôn quan trọng hoá những trở ngại. Làm giàu là một quá trình đầy gian nan và thử thách. Con đường dẫn đến sự thành đạt luôn đầy rẫy những cạm bẫy hiểm nguy. Đó chính là lý do nhiều người không muốn làm giàu. Họ không muốn gặp phiền phức, không muốn nhức đầu, không muốn mang nặng trách nhiệm… Nói tóm lại, họ muốn an nhàn, muốn thảnh thơi. Đó là một sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo. Người giàu luôn xem thường những thách thức trong khi đó người nghèo lại hay phóng đại những khó khăn, trở ngại. Họ luôn tỏ ra nhỏ bé trước các chướng ngại. Khi gặp khó khăn, người nghèo sẽ tìm mọi cách để tránh. Khi thấy trở ngại là họ rút lui ngay. Trớ trêu thay, khi họ tránh được những khó khăn như thế, họ lại gặp phải một khó khăn khác còn lớn hơn, đó là khó khăn về tài chính. Khó khăn đó sẽ trở thành cội nguồn của nhiều khó khăn khác nữa, đó chính là chán nản, quẫn bách và tuyệt vọng. Người giàu thì khác, họ không sợ khó khăn, không tránh né khó khăn và cũng không chạy trốn khó khăn. Bí quyết của người giàu là không chịu đứng dưới những trở ngại mà luôn đứng cao hơn bất cứ trở ngại nào. Hãy hình dung một thang điểm từ 1 đến 10. Bạn đang ở mức độ 2 trong thang điểm ấy và khó khăn đang ở mức độ 5. Vậy khi nhìn vào khó khăn đó bạn thấy mình lớn hay nhỏ? Chắc chắn là sẽ thấy khó khăn lớn hơn bản thân bạn. Và bây giờ hãy tưởng tượng bạn đang ở mức 8. Vậy cũng với khó khăn đó, bạn thấy lớn hay nhỏ. Dĩ nhiên là thấy lớn hơn khó khăn đó. Vậy bằng cách tưởng tượng ta có thể nâng mình lên trên khó khăn, trở ngại. Tuy nhiên, đừng tưởng tượng ở mức 8 mà hãy là mức 10. Khi đó, không những bạn lớn hơn khó khăn mà bạn không còn khó khăn nào cả. Khi làm như thế, bạn có
Đồng bộ tài khoản