Cảm nhận về nhân vật Mị Châu-Truyện An DươngVương

Chia sẻ: thanhvien1313

"Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu Trái tim lầm chỗ để trên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc Nên nỗi cơ đồ dắm biển sâu" Đã bao thế hệ đã qua đi , có những cuộc tình đã trở thành huyền thoại như Chử Đồng Tử và Tiên Dung , nhưng cũng có những mối duyên tình hay đúng hơn là mối oan tình khiến lòng người đau xót đến ngàn năm như Mị Châu – Trọng Thủy .

Bạn đang xem 7 trang mẫu tài liệu này, vui lòng download file gốc để xem toàn bộ.

Nội dung Text: Cảm nhận về nhân vật Mị Châu-Truyện An DươngVương

Cảm nhận về nhân vật Mị Châu-Truyện An Dương


Vương-Mị Châu & Trọng Thủy




"Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu


Trái tim lầm chỗ để trên đầu


Nỏ thần vô ý trao tay giặc


Nên nỗi cơ đồ dắm biển sâu"




Đã bao thế hệ đã qua đi , có những cuộc tình đã trở


thành huyền thoại như Chử Đồng Tử và Tiên Dung ,
nhưng cũng có những mối duyên tình hay đúng hơn


là mối oan tình khiến lòng người đau xót đến ngàn


năm như Mị Châu – Trọng Thủy . Giếng Mị Châu ở


Đông Anh vẫn còn đó , bên cạnh bài học về việc đề


cao cảnh giác với kẻ thù , tấm oan tình vẫn còn để lại


những bài học nhân văn sâu sắc về tình yêu , về


hạnh phúc .




Bằng còn mắt nhân đạo của nhân dân , bằng những


gì chúng ta luôn muốn tin và đã tin mỗi khi đọc những
trang viết về tình yêu Mị Châu Trọng Thủy , ta có thể


coi đây là một cuộc tình đẹp theo đúng nghĩa của nó .


Mị Châu là con gái của Thục phán An Dương Vương


, một công chúa xinh đẹp , ngây thơ , trong sáng .


Còn Trọng Thủy lại là 1 hoàng tử giỏi giang , thạo


việc cung kiếm binh đao. Mối lương duyên giữa đôi


Tiên Đồng – Ngọc Nữ từ cái thuở Văn Lang – Âu Lạc


này không thể phủ nhận rằng không đáng ngưỡng


mộ và mơ ước , Bản thân tôi và có lẽ tất cả mọi


người cũng luôn tin rằng , họ đã có những năm tháng
hạnh phúc , quấn quýt bên nhautrong tình yêu đôi lứa


mặn nồng . Đã có lúc Trọng Thủy muốn ngỏ với Mị


Châu những mưu toán , tính toán độc ác của cha


mình để cứu nàng khỏi họa binh đao đầu rơi máu


chảy . Vậy thì sao có thể nói rằng tình yêu của Trọng


Thủy chỉ là sự dối trá , lừa lọc cho được . Chỉ trách


sao cho nghĩa tình phu phụ và tấm lòng trung hiếu


không thể dung hòa , trách sao cho Trọng Thủy lại


quá tham lam để phá vỡ mất mối nhân tình đẹp tựa


mộng ước này . Cho đến khi Mị Châu chết đi , chàng
vẫn một lòng ôm ấp lấy hình bóng nàng để rồi chết di


trong nỗi ân hận day dứt vì một tình yêu chưa được


trọn vẹn . Tình yêu của chàng lúc này , cái chết của


cháng lúc này phải chăng cũng chỉ là một sự lừa dối .


Nhưng có còn gì để dối lừa nữa đâu khi Mị Châu đã


chết , Triệu Đà đã đạt được tham vọng của mình . Sự


ra đi này của Trọng Thủy chỉ có thể là 1 lời xin lỗi ,


một sự cứu vớt muộn màng cho tình yêu đã mất . Để


rồi khi hóa kiếp sau , hai người lại có thể yêu nhau


trọn đời trọn kiếp không phai….
Nhưng trớ trêu thay , nếu tình yêu cưa đẹp đẽ như


thế , cứ bằng phẳng và ngọt ngào như thế thì sẽ


chẳng có mối oan tình Mị Châu Trọng Thủy tạc dấu


đến ngàn năm trên bia đá lịch sử Việt Nam. Dù muốn


đến đâu đi chăng nữa thì chúng ta cũng không thể


phủ nhận được rằng , cuộc hôn nhân đẹp đẽ của Mị


Châu – Trọng Thủy lại xuất phát từ một động cơ


chẳng mấy tốt đẹp . Trọng Thủy sang làm rể An


Dương Vương trước là vì muốn do thám đất nước
Âu Lạc , sau mới là vì tình yêu với Mị Châu . Tình


cảm của chàng có thể là chân thành , là tốt đẹp đấy


nhưng từ xưa đến nay , chỉ có tình yêu chân thành


mới được đền đáp xứng đáng , ko thể nào có thứ


tình yêu đồng hành với những toan tính thấp hèn ,


với tham vọng cướp nước . Để rồi khi người ta muốn


đi ngược lại chân lý thì cũng là lúc bi kịch bắt đầu .


Một Mị Châu nhẹ dạ cả tin , hết lòng tin tưởng chồng


mà chẳng chút mảy may nghi ngờ , chẳng chút đề


phòng cảnh giác . Một Trọng Thủy vừa muốn trọn
nghĩa với non sông , vừa muốn vẹn tình với giá đình ,


với người vợ thân yêu mà chàng hết mực yêu


thương . Niềm tin ấy , khát khao ấy tưởng chừng như


chẳng có gì đáng trê trách , phê phán nhưng chính


nó lại là nguyên nhân dẫn đến bi kịch tình yêu của


hau người . Mị Châu rõ ràng đã tin tưởng rằng ,


Trọng Thủy đến với nàng bằng cả tấm chân tình . Sự


ngây thơ ấy của cá nhân nàng là điều có thể tha thứ


nhưng vì tình yêu mà để lộ bí mật quốc gia thật sự là


một tội lỗi khó dung tình . Đáng trách hơn nữa , tình
yêu ấy thiếu lý trí và sáng suốt đến nỗi nàng không


đủ tỉnh táo để nhận ra lời nói cảu chống khi li biệt


tiềm ẩn họa binh đao “ Ta này trở về, nếu như hai


nước thất hòa ta lại tìm nàng , lấy gì làm dấu” . Mị


Châu mê muội đến mức không thể nói một lời hỏi


nguyên cớ khi chia lìa mà chỉ chăm chăm nghĩ về sự


đoàn tụ lứa đôi . Sự nông nổi của Mị Châu vẫn còn


tiếp tục khi quân Triệu Đà sang xâm lược Âu LẠc ,


nàng theo cha chạy trốn mà vẫn ko quên việc rắc


lông ngỗng dọc đường để làm dấu cho Trọng Thủy .
Cho đến lúc này thì tình yêu của Mị Châu chẳng thể


được gọi là ngây thơ , trong sáng mà chỉ còn là sự


mê muội , mù quáng . Nó đã hại chết cả 1 dân tộc Âu


Lạc đang trên đà phát triển , hại chết cả người cha


thân yêu bao năm gắn bó với nàng . Cái chết của Mị


Châu âu cũng là mộ sự đền tội , một lời thanh minh


cho tấm lòng trong sạch nhưng bị người lừa dối , phụ


bạc của nàng . Mị Châu ra đi nhưng thân xác nàng


ko hóa thành cát bụi , máu nàng đã hóa thành ngọc


trai – viên ngọc sáng được rửa bằng máu và nước
mắt , bằng cả cuộc đời trong sạch của nàng . Người


ta thường cho rằng , cái chết là sự kết thúc tốt đẹp


nhất cho những bi kịch . Nhưng bi kịch này vừa qua


đi thì bi kịch khác lại được tiếp nối , Mị Châu chết đi


để lại mối oan tình ai oán đến ngàn năm . Khi nàng


còn sống , còn hết lòng tin tưởng Trọng Thủy thì


chàng lại phản bội . Còn khi Mị Châu đã ra đi , mang


theo sự oán giận , căm thù kẻ lừa dối , người phụ


tình thì Trọng Thủy mới hối hận , mới ôm xác nàng


trở về trong nỗi dằn xé cõi lòng , trong sự đau đớn
đến tột cùng vì không kịp níu giữ mộ tình yêu muộn


màng đã qua . Trong mắt nhân dân Âu Lạc , có thể


Trọng Thủy là một tên giặc , một tên gián điệp xấu xa


nhưng thực sự chàng cũng chỉ là một nạn nhân của


chiến tranh , của tham vọng quyền lực và tình yêu .


Để rồi khi công đã thành , danh đã toại , người đàn


ông ấy lại mang theo nỗi thương nhớ người vợ dấu


yêu mà nhảy xuống giếng tự vẫn. Nhưng dù nước


giếng Trọng Thủy có thể rửa sạch ngọc Mị Châu thì


tình yêu giữa hai người cũng chẳng thể nào trở lại
như xưa . Một khi lòng tin đã tan vỡ , khi Mị Châu đã


phải trả giá cho sự mê muội của mình bằng cả tính


mạng thì tin chắc rằng nàng chẳng bao giờ còn có


thể mù quáng lần thứ hai để hi sinh cuộc đời mình


cho một thứ niềm tin vô nghĩa.




Trong con mắt nhân đạo của nhân dân thì có thể sự


ra đi của Trọng Thủy chính là nơi kết thúc tốt đẹp


nhất cho bi kịch tình yêu của hai người và là điểm bắt


đầu cho một mối tình trăm năm ở kiếp sau , là biểu
tượng cho tình yêu chung thủy và vĩnh hằng . Nhưng


thực tế lại hoàn toàn đi ngược lại với những gì mà ta


mơ ước , ngọc trai – giếng nước cũng chỉ là một sự


minh chứng cho tấm lòng trong sạch của Mị Châu khi


ở cõi trần thế này mà thôi . Còn ở nơi xa xăm nào đó


, liệu mối oan tình có thể được rửa sạch , liệu mối


duyên tình giữa hai người còn trở lại như xưa hay


không thì còn tùy thuộc vào những gì mà trái tim


người đọc thổn thức ước mong khi nhắc đến chuyện


tinh Mị Châu – Trọng Thủy . Nhưng chừng ấy thôi
cũng đủ để ta đặt câu hỏi rằng : Trong cuộc sống này


liệu tình yêu có bao giờ trọn vẹn ? Một mối tình ngàn


năm có lẻ đã qua đi nhưng câu trả lời vẫn còn để ngỏ


…..
Đề thi vào lớp 10 môn Toán |  Đáp án đề thi tốt nghiệp |  Đề thi Đại học |  Đề thi thử đại học môn Hóa |  Mẫu đơn xin việc |  Bài tiểu luận mẫu |  Ôn thi cao học 2014 |  Nghiên cứu khoa học |  Lập kế hoạch kinh doanh |  Bảng cân đối kế toán |  Đề thi chứng chỉ Tin học |  Tư tưởng Hồ Chí Minh |  Đề thi chứng chỉ Tiếng anh
Theo dõi chúng tôi
Đồng bộ tài khoản