Châm biếm

Chia sẻ: 2332007

Châm biếm Ai ơi đừng lấy học trò Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm Bà già đã tám mươi tư Ngồi trông cửa sổ gởi thư lấy chồng Bà già đi chợ cầu Bông Hỏi thăm thầy bói lấy chồng lợi chăng Thầy bói xem quẻ nói rằng Lợi thi có lợi nhưng răng không còn Ba năm ở với người đần Chẳng bằng một lúc ghé gần người khôn Bắc thang lên hỏi ông trời Có tiền cho gái có đòi được chăng ? Cá tươi xem lấy đôi mang Người khôn xem lấy đôi hàng tóc mai...

Bạn đang xem 7 trang mẫu tài liệu này, vui lòng download file gốc để xem toàn bộ.

Nội dung Text: Châm biếm

 

  1. Châm biếm Ai ơi đừng lấy học trò Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm Bà già đã tám mươi tư Ngồi trông cửa sổ gởi thư lấy chồng Bà già đi chợ cầu Bông Hỏi thăm thầy bói lấy chồng lợi chăng Thầy bói xem quẻ nói rằng Lợi thi có lợi nhưng răng không còn Ba năm ở với người đần Chẳng bằng một lúc ghé gần người khôn Bắc thang lên hỏi ông trời Có tiền cho gái có đòi được chăng ? Cá tươi xem lấy đôi mang Người khôn xem lấy đôi hàng tóc mai Tóc mai sợi vắn sợi dài Có đâu mặt rỗ đá mài không trơn Cánh hồng bay bổng trời thu Thương con chim gáy cúc cu trong lồng Cau già dao bén thì ngon Người già trang điểm phấn son cũng già Cau non khéo bửa cũng dầy Trầu têm cánh phượng để thầy ăn đêm Cậu kia cắp sách đi đâu Cậu học chữ Tầu hay học chữ Tây ? Học chữ Tây không tiền không việc Học chữ Tầu ai biết ai nghe Chi bằng về chốn thôn quê Cấy cày còn được no nê có ngày
  2. Cây cao bóng mát không ngồi Ra ngồi chỗ nắng trách trời không mây Cây cao chẳng quản gió lung Ðê cao chẳng quản nước sông tràn vào Cây cao thì gió càng lay Càng cao danh vọng, càng dày gian nan Canh bầu nấu với cá trê Ăn vô cho mát mà mê vợ già Có chồng mà chẳng có con Cũng bằng hoa nở trên non một mình Cây vông đồng không không trồng mà mọc Con gái xóm này chẳng chọc mà theo Chân mình những lắm bê bê Lại cầm bó đuốc mà vê chân người Chẳng nên cơm cháo gì đâu Trở về đốt bãi trồng dâu nuôi tằm Chê đây, lấy đấy sao đành Em chê cam sành , lấy phải quít hôi Quít hôi bán một đồng mười Cam ba đồng một, quít ngồi trơ trơ Chèo ghe sợ sấu cắn chưn Xuống bưng sợ đĩa, lên rừng sợ ma Chèo ghe xuống biển bắt cua Bắt cua cua kẹp, bắt rùa rùa bơi Chỉ đâu mà buộc ngang trời Tay đâu mà bụm miệng người thế gian Chì khoe chì nặng hơn đồng Sao chì chẳng đúc nên cồng, nên chuông Cười người chớ vội cười lâu Cười người hôm trước hôm sau người cười
  3. Chính chuyên chết cũng ra ma Lẳng lơ chết cũng đem ra ngoài đồng Chó đâu chó sủa lỗ không Không thằng ăn trộm cũng ông ăn mày Chuối non giú ép chát ngầm Trai tơ đòi vợ khóc thầm thâu đêm Khóc rồi bị má đámh thêm Tiền đâu cưới vợ nữa đêm cho mầy ? Chuột chù chê khỉ rằng hôi Khỉ lại trả lời "cả họ mầy thơm" ! Chuột kêu chút chít trong rương Anh đi cho khéo đụng giường mẹ hay Chuyện đời chẳng ít thì nhiều Không dưng, ai dễ đặt điều cho ai Chuyện người mặc kệ người lo Hơi đâu đáy nước, mình mò bóng trăng Có đỏ mà chẳng có thơm Như hoa dâm bụt nên cơm cháo gì ! Cô kia má đỏ hồng hồng Cô chưa lấy chồng, còn chờ đợi ai Buồng không lần lữa hôm mai Ðầu xanh mấy chốc, da mồi tóc sương Có lòng xin tạ ơn lòng Xin đừng đi lại mà chồng em ghen Có mặt đây nói láo rằng thương Tôi về xứ sở, vấn vương nơi nào? Có phước lấy được vợ già Sạch cửa sạch nhà, lại ngọt canh cơm Vô phước, lấy phải trẻ ranh Nó ăn, nó phá tan tành, nó đi !
  4. Có trộm mới đi ăn đêm Ai người tử tế ra đường nữa khuya Cò vàng ẩn bụi lá xanh Cò đương chờ cá, như anh chờ nàng Cóc chết bao thuở nhái sầu Ểnh ương lớn tiếng, nhái bầu dựa hơi Cá trong lờ đỏ lơ con mắt Cá ngoài lờ ngúc ngoắc muốn vô Con chị rột rẹt sau hè Hay là rắn mối tới ve chuột chù ? Con chim nho nhỏ Cái lông nó đỏ Cái mỏ nó vàng Nó kêu người ở trong làng Ðừng ham lãnh lụa, phụ phàng vải bô Con cò chết rũ trên cây Cò con giở sách xem ngày làm ma Cà cuống uống rượu la đà Chim gi riú rít bò ra lấy phần Con cò chết tối hôm qua Có hai hạt gạo với ba đồng tiền Một đồng mua trống mua kèn Một đồng mua mỡ đốt đèn thờ vong Một đồng mua mớ rau răm Ðem về thái nhỏ thờ vong con cò Con cóc nằm mép bờ ao Lăm le lại muốn đớp sao trên trời Còn duyên kén cá chọn canh Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ Còn duyên kén những trai tơ Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng Còn duyên kẻ đón người đưa Hết duyên đi sớm về trưa một mình
  5. Còn duyên kẻ đón người đưa Hết duyên đi sớm về trưa mặc lòng Còn duyên như tượng tô vàng Hết duyên như ổ ong tàn ngày mưa Còn duyên thì bán nhãn bán hồng Hết duyên bán mít cho chồng gặm xơ Con ơi chớ lấy vợ giầu Cơm ăn chê hẩm Cá kho bầu nó chê tanh Con ơi gia cảnh mình nghèo Ham chi vợ đẹp vợ giầu nó khinh Con ơi nhớ lấy câu này Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan Con quạ nó đứng bên sông Nó kêu bớ má lấy chồng bỏ con Con quạ nó đứng đầu non Nó kêu bớ má thương con trở về Con quốc kêu réo rắt trên ngàn Gà rừng xáo xác gọi con tha mồi Lạnh lùng thay láng giềng ôi Láng giềng lạnh ít, sao tôi lạnh nhiều ? Con vua thì lại làm vua Con sãi ở chùa lại quét lá đa Bao giờ dân nổi, can qua Con vua thất thế, lại ra ở chùa Ðố ai lặn xuống vực sâu Ru con không hát, em chừa nguyệt hoa Ðu đủ tiá, bạc hà cũng tiá Ngọn lang dâm, ngọn mía cũng dâm Anh thấy em tốt mã anh lầm Bây giờ anh biết rõ, vàng cầm anh cũng buông
  6. Em liều một cái bánh bò Còn nào chót chét, cặp giò em chặt hai Em liều một chén dầu chanh Con nào hỗn dữ vuốt nanh em bẻ liền Em liều một trái sầu riêng Con nào độc hiểm, em nghiền ra tro Gạo ngon nấu cháo chưa nhừ Mặt chị có thẹo ảnh chừa đôi bông Gẫm xem sự thế nực cười Một con cá lội mấy người buông câu Gập ghềnh nước chảy qua đèo Bà già tập tễnh mua heo cưới chồng Giận chồng xách gói ra đi Chồng theo năn nỉ, khoái tù ti trở về Gió đưa bụi trúc ngã quì Ba năm trực tiết còn gì là xuân ! Hát bội làm tội người ta Ðàn ông bỏ vợ, đàn bà bỏ con Hèn mà làm bạn với sang Kẻ ngồi người đứng có ngang nhau bao giờ ? Hỏi anh anh nói học trò Sao em lại thấy anh cỡi bò hôm qua ? Trách lòng con chó sủa dai Ðêm năm canh viếng bậu nó sủa hoài sáng đêm Hôm nay có đám giỗ gần Trong bụng bần thần, chẳng muốn nấu cơm Hơn nhau tấm áo tấm quần Cởi ra mình trần ai cũng như ai Khác nào quạ mượn lông công
  7. Ngoài hình xinh đẹp, trong lòng xấu xa Lao động là vinh quang Lang thang là chết đói Hay nói thì ở tù ! Lù khù thì đi kinh tế mới ! Lấy chồng làm lẽ khỏi lo Cơm nguội đầy rá, cá kho đầy nồi Lấy chồng làm lẽ khổ thay Ði cấy, đi cày chị chẳng kể công Ðến tối chị giữ lấy chồng Chị cho manh chiếu nằm không nhà ngoài Ðêm đêm gọi những: Bớ Hai Thức dậy nấu cám, thái khoai, đâm bèo Lấy chồng từ thuở mười lăm Chồng chê tôi bé chẳng nằm cùng tôi Ðến năm mười tám, đôi mươi Tôi nằm dưới đất, chồng lôi lên giường Một rằng thương, hai rằng thương Có bốn chân giường gãy một còn ba Ai về nhắn mẹ cùng cha Chồng tôi nay đã giao hoà với tôi Lập vườn thời phải khai mương Làm trai hai vợ phải thương cho đồng Lênh đênh chiếc lá giữa dòng Thương thân góa bụa phòng không lỡ thì Gió đưa trúc ngã mai quì Ba năm trực tiết còn gì là xuân ! Lỗ miệng thì nói Nam mô Trong lòng thì đựng ba bồ dao găm Má ơi con má hư rồi Còn đâu má gả, má đòi bạc trăm Má ơi con má hư rồi Má đừng trang điểm phấn giồi uổng công !
  8. Mặt em rỗ có ngày lì Tay anh cán vá ông nội em trì cũng không ra Mất trâu mất ruộng không màng Mất cây cuốc mục ra làng kiện thưa Mấy đời bánh đúc có xương Mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng Mẹ gà con vịt chắt chiu Mấy đời dì ghẻ mà yêu con chồng Một lần cho tởn tới già Ðừng đi nước mặn mà hà ăn chân Một liều ba bảy cũng liều Cầm bằng như trẻ chơi diều đứt dây Một nhà hai chủ không hoà Hai vua một nước ắt là không yên Muốn cho êm ấm cửa nhà Vợ kêu chồng dạ bẩm bà, con đây ! Muốn sang thì bắc cầu kiều Muốn yêu cô chị phải chiều cậu em Nam mô Bồ Tát Chẻ lạt đứt tay Ði cày trâu húc Ði súc phải cọc Ði học thày đánh Ði gánh đau vai Nằm dài nhịn đói Ngày đi, trúc chửa mọc răng Ngày về, trúc đã cao bằng ngọn tre Ngày đi, lúa chửa có vè Ngày về, lúa đã đỏ hoe ngoài đồng Ngày đi, em chửa có chồng Ngày về, em đã con quấn, con quít, con bồng, con mang Ngày qua tháng lại
  9. Vật đổi sao dời Nòng nọc đứt đuôi Nhảy lên mặt đất Rõ ràng cóc thật Chẳng phải trê nào! Cả xóm xôn xao Ðồn đi khắp huyện Cóc cho nghe chuyện Tìm đến thử coi Nhận rõ con rồi Lại xin lỗi vợ Trăm nghìn lạy mợ Vì trót quá ghen Ở không trọn nghĩạ Nhà ai chồng quỉ vợ ma Hễ ông ăn chả thì bà ăn nem Ðói cơm khát nước tèm lem No cơm ấm áo lại thèm nọ kia Nhỏ thì nhờ mẹ nhờ cha Lớn lên nhờ vợ, về già nhờ con Quan văn mất một đồng tiền Xem bằng quan võ mất quyền quận công Rèm xưa ba bức mành manh Mắt cô thế ấy tu hành được đâu Rồng chầu ngoài Huế, ngựa tế Ðồng Nai Nước sông trong chảy lộn sông ngoài Thương người quân tử lạc loài tới đây Rồng nằm bể cạn phơi râu Mấy lời anh nói giấu đầu hở đuôi Rồng vàng tắm nước ao tù Người khôn ở với người ngu bực mình Tiếc thay hột gạo trắng ngần Ðã vo nước đục, lại vần than rơm Thấy anh em cũng muốn chào
  10. Sợ anh chồng cũ nó đứng bờ rào nó trông Thấy anh em cũng muốn chào Sợ rằng chị ả vắt dao trong mình Dao trong mình, gươm anh cặp nách Thuận nhơn tình khoét vách sang chơi Trai tơ lấy gái goá chồng Như mua nồi đồng đem nấu cám heo Trai tơ gái goá thì chơi Ðừng nơi có vợ đùng nơi có chồng Trống treo ai đánh cái thùng Bậu không dám dở mùng chun vô Trời mưa bong bóng phập phồng Mẹ đi lấy chồng, con ở với ai Trời mưa cho ướt lá khoai Công anh làm rể đã hai năm ròng Nhà em lắm ruộng ngoài đồng Bắt anh tát nước cực lòng anh thay Tháng chín mưa bụi, gió may Cất lấy gàu nước, hai tay rụng rời Trứng rồng lại nở ra rồng Liu điu lại nở ra giòng liu điu Tung tăng như cá trong lờ Trong ra không được, ngoài ngờ là vui Xin anh chớ nói yêu thương Mỡ nạc anh ăn hết, cái xương anh chẳng chừa Xin đừng ra dạ Bắc Nam Ðừng chê lươn ngắn, chớ tham chạch dài Xưa kia ăn đâu ở đâu Bây giờ có bí, chê bầu rằng hôi Xưa kia có thế này đâu Bởi vì sợ vợ, nên râu quặp vào.
Theo dõi chúng tôi
Đồng bộ tài khoản