Chuẩn bị thức ăn khi xa nhà

Chia sẻ: Nguyen Hoang Phuong Uyen | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
39
lượt xem
4
download

Chuẩn bị thức ăn khi xa nhà

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Khi bé xa nhà và cần mang theo đồ ăn, bạn nên cho bé đem theo những thứ có chất bổ dưỡng như: -Những thứ có chứa nhiều chất vôi: sữa, da-ua (yogurt), phô-ma (cheese), đậu hủ -Những thứ có chứa nhiều chất sắt: thịt bò, thịt gà, thịt heo, trứng và các loại đậu -Những thứ có chứa nhiều tinh bột: bánh mì, cơm và mì -Trái cây và rau xanh đủ loại -Nước uống: sữa tươi, sữa đậu nành có thêm chất vôi và nước trái cây pha loãng Và nên tránh những loại thức ăn như:...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Chuẩn bị thức ăn khi xa nhà

  1. Chuẩn bị thức ăn khi xa nhà Khi bé xa nhà và cần mang theo đồ ăn, bạn nên cho bé đem theo những thứ có chất bổ dưỡng như: -Những thứ có chứa nhiều chất vôi: sữa, da-ua (yogurt), phô-ma (cheese), đậu hủ -Những thứ có chứa nhiều chất sắt: thịt bò, thịt gà, thịt heo, trứng và các loại đậu -Những thứ có chứa nhiều tinh bột: bánh mì, cơm và mì -Trái cây và rau xanh đủ loại -Nước uống: sữa tươi, sữa đậu nành có thêm chất vôi và nước trái cây pha loãng Và nên tránh những loại thức ăn như: -Thức ăn ngọt: bánh ngọt, kẹo, mật ong và mứt -Thức ăn chứa nhiều dầu mỡ: khoai tây chiên dòn -Những thứ dễ làm bé bị nghẹn: bắp rang và đậu hột hoặc trái cây quá lớn Cách tránh không để đồ ăn bị nhiễm độc -Khi gói đồ ăn, bạn nên gói riêng từng món một -Luôn giữ thức ăn trong thùng ướp lạnh hoặc tủ lạnh
  2. Chứng hiếu động ở trẻ em Có em nhỏ, trong giờ lên lớp luôn tay luôn chân, mắt láo lác nhìn hết chỗ này đến chỗ khác, không chú ý lắng nghe thầy cô giảng bài, sách vở lung tung, chữ viết nguệch ngoạc, hò hét ầm ĩ, hết giờ học lao bổ ra ngoài chạy nhảy lung tung. Các nhà khoa học cho rằng những em đó mắc chứng hiếu động, không làm chủ được mình cũng giống hiện tượng chảy nước mũi khi cảm cúm, bản thân rất khó điều khiển. Theo các chuyên gia, chứng hiếu động do năng lực tự kiềm chế của các em này quá yếu dẫn tới hiện tượng chú ý không tập trung hoặc không thể tâp trung lâu dài vào đối tượng, thể hiện mắt láo lác nhìn ngang ngửa, vò đầu bứt tai, bụng dạ để đâu đâu. Cũng do năng lực tự kiềm chế về mặt cảm xúc yếu nên tình cảm thay đổi thất thường, dễ nổi xung, gặp chuyện gì không vừa ý là cáu gắt, bực tức, khóc cười vô lối. Tuy nhiên, các chuyên gia cho hay não của những em mắc chứng hiếu động không bị tổn thương, trình độ trí lực bình thường, thậm chí một số còn vượt trên trình độ chung. Tuy vậy, những biểu hiện trên làm thành tích học tập của các em không khá. Tới giờ, các nhà bác học chưa rõ nguyên nhân và cơ chế gây bệnh của chứng hiếu động ở học sinh. Các công trình nghiên cứu cũng chỉ ra rằng nguyên nhân gây
  3. bệnh của chứng hiếu động chí ít do di truyền, hoạt động của đường dẫn truyền thần kinh trung ương lệch lạc, do thùy trán phát triển chậm, do tác dụng ức chế của vỏ não có sai sót, đồng thời do não bị tổn thương nhẹ... Ngoài ra, những nhân tố hoàn cảnh bên ngoài như cha mẹ bất hòa, không khí gia đình nặng nề, bài vở bù đầu, thầy cô nghiêm khắc cũng như một số sự việc rủi ro dồn dập... Tất cả lệch lạc về mặt sinh lý cũng như cảnh ngộ éo le trên có thể dẫn trẻ tới chứng hiếu động. Muốn chữa chứng hiếu động, phải xuất phát từ nhiều mặt không những phải uốn nắn những lệch lạc về thể chất, mà còn phải điều hòa mối quan hệ gia đình, nhà trường, xã hội, tăng cường giáo dục và huấn luyện hành vi... Phải tìm nguyên nhân để phụ huynh, thầy thuốc, thầy giáo, bạn bè và người bệnh hiểu biết, tin cậy lẫn nhau, cùng nhau hỗ trợ, hợp tác. Thầy cô, cha mẹ cần hết sức quan tâm, yêu thương, chăm sóc, kiên trì giúp đỡ các em, tuyệt đối không dùng các biện pháp giáo dục phê bình, chỉ trích giản đơn, thô bạo, thiếu tế nhị, lại càng không dùng lối cưỡng chế, răn đe, dọa nạt, độc đoán, không bình đẳng mới đạt được hiệu quả chữa trị mong muốn và triệt để. Chứng hiếu động phải được chữa trị nhanh và sớm, nếu không chẳng những lãng phí những năm tháng quý giá của các em mà còn cản trở sự hình thành nhân cách lành mạnh của các em vì những hành vi và cảm xúc của các em mắc chứng hiếu động bị dồn nén sẽ làm các em bị dằn vặt và thất bại trong học tập cũng như cuộc sống. Như vậy, lòng tự trọng, tính tự tin còn non nớt của các em sẽ bị vùi dập. Kết quả làm xuất hiện những cảm xúc tiêu cực, phẩm hạnh ngang bướng, khó bảo khác
  4. như làm lệch lạc hình tượng bản thân, thiếu tự tin, xuất hiện tính tự ti, nhu nhược, để lại ấn tượng xấu, những vết hoen trong cuộc đời các em. Chuyện ăn mặc của con cái Một buổi tối, đang đứng hóng mát trước cửa nhà, tôi trông thấy bé Na, con chị Hồng hàng xóm mở cửa dắt chiếc xe đạp đi ra đầu ngõ. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng để ý nếu như bé Na không mặc bộ đầm ngắn cũn cỡn, hở hang hồn nhiên chạy vèo qua đám con trai trong xóm đang túm tụm tán gẫu. Con bé vừa đi khỏi, lũ con trai bỗng dưng chuyển đề tài, hướng mắt nhìn theo rồi bắt đầu chỉ trỏ bình phẩm cái "mục tiêu di động" ở phía trước rồi cười hô hố với nhau có vẻ khoái trá lắm. Chờ cho con bé đi về, tôi chặn nó lại lên tiếng trách: - Sao con gái lớn rồi (dù cháu mới học lớp bảy) mà không biết giữ gìn ý tứ gì hết. Mỗi khi bước ra đường, dù xa, dù gần cũng phải thay bộ đồ mặc ở nhà ra chứ, ai lại hở hang thế kia coi sao được? Con bé phân trần: - Con đang ngồi học bài thì mẹ bảo con chạy ra tiệm mua đồ. Con thấy cũng gần nên "làm biếng" thay đồ. Với lại, trời tối rồi nên chắc không có ai để ý.
  5. Tôi mắng át: - Không ai để ý cũng không được ăn mặc kiểu ấy ra đường, nhất là con lại là con gái nữa. Con tuy chưa trưởng thành nhưng đã có dáng thiếu nữ rồi. Con có biết đồ ngủ mặc ở đâu không? Ở trong phòng ngủ thôi, nghe chưa? Nó như biết lỗi, lí nhí đáp: - Dạ biết. Nhiều em nhỏ trong lứa tuổi chưa lớn nhưng không còn bé thường vẫn vô tình hoặc ngây thơ không hề để ý đến việc ăn mặc khi đi ra ngoài, cứ sao cho tiện thì thôi. Thế là đồ bộ nhăn nhúm, hay quần lửng áo ba lỗ, thậm chí không hề có các "nội y" che chắn bớt... cứ hồn nhiên giữa phố mà không hề bị cha mẹ nhắc nhở, chỉ bảo cho. Ngay cả khi ở trong nhà, việc ăn mặc cũng cần phải cẩn thận, ý tứ, nhất là khi gia đình ấy có con trai, con gái là anh chị em của nhau và chỉ hơn kém nhau vài tuổi. Anh thì lúc nào cũng quần đùi, cởi trần, em thì áo sát nách, quần lửng... Cứ thế mà ăn ngủ, chơi đùa... chung một cách thản nhiên, hời hợt. Rồi bất chợt đến một lúc nào đấy, chúng sẽ cảm thấy tò mò kích thích xen lẫn với sự ngạc nhiên về người khác phái với mình, và chắc chắn sẽ không tránh được những ý nghĩ không lành mạnh với nhau. Ngay cả khi chúng còn bé chưa ý thức gì về phái tính, các bậc cha mẹ cũng cần cẩn thận nhiều, cụ thể là về cách ăn mặc. Đừng có ý nghĩ "trong nhà mặc sao cũng
  6. được" và càng không nên nghĩ chúng còn ngây thơ chưa biết gì vì từ "ngây thơ" đến "người lớn" khoảng cách đâu có xa.
Đồng bộ tài khoản