CHUYỆN VUI CƯỜI

Chia sẻ: Luong Thanh Quang Quang | Ngày: | Loại File: DOCX | Số trang:41

0
136
lượt xem
86
download

CHUYỆN VUI CƯỜI

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

I "Cười lên đi anh ơi! Dù nước mắt ướt trêm vành môi... " Lý do: Hai cô gái nói truyện với nhau: - Tớ thấy cậu có bệnh gì đâu mà tuần nào cũng đi bác sĩ vậy ? - Đành rằng như...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: CHUYỆN VUI CƯỜI

  1. CHUYỆN VUI CƯỜI "Cười lên đi anh ơi! Dù nước mắt ướt trêm vành môi... " Lý do: Hai cô gái nói truyện với nhau: - Tớ thấy cậu có bệnh gì đâu mà tuần nào cũng đi bác sĩ vậy ? - Đành rằng như vậy, nhưng ông bac sĩ ấy trẻ, đẹp trai, khám bệnh rất nhiệt tình và toàn diện nữa chứ ! Hù doạ: Cô gái tức giận nói với chàng trai: - Nếu anh cứ theo bán tôi mỗi, tôi sẽ mách anh trai tôi, anh ấy là võ sĩ quyền anh đấy ! - Không sao đâu! Tôi đâu có sợ vì tôi là trọng tài quyền anh mà. Lái xe cẩn thận Trên xa lộ liên bang 10 , một xe police hú còi và chặn lại một chiếc xe Chevrolet đen . Anh tài xế quay kiếng xe xuống , từ tốn hỏi : - Có chuyện gì hở ông cảnh sát . Ông police mỉm cười và nói : - Không có gì amigos ! Từ nãy tôi đã quan sát cách thức ông chạy xe , rất là cẩn thận . Đầu năm mới sở cảnh sát có treo giải thưởng 5000 đô cho ai chạy xe cẩn thận nhất . Và tôi nghĩ rằng ông được trúng giải . Nhân tiện tôi hỏi ông định làm gì với số tiền này ? Anh tài xế có làn da ngăm ngăm , hớn hở cười tươi : - Dạ , em định qua bên Los Angeles rồi thi lấy bằng lái xe . Một bà ngồi kế bên , có lẽ là vợ hắn , nói xen vào : - Thầy đừng nghe lời nó nói , nó say xỉn nói bậy bạ . Bên băng ghế đằng sau có tiếng nói vọng lên : - Đã nói mấy cha rồi . Đừng có dùng xe bị ăn cắp mà lái mà . Ông police chưa kịp bấm máy walky- talky , nghe vài tiếng dọng cốp đằng sau xe đùng đùng : - Ê tụi bay ! Qua biên giới tới El Paso chưa ?
  2. Lộn: Một anh chàng phải đáp xe lửa tốc hành đi ăn cưới nơi thành phố lân cận. Chỉ còn 10 phút nữa là tầu chạy, anh mới phát giác là mình bị đi chảy, ướt cả quần, dơ cả áo, anh vội chạy vào quán bán quần aó trong ga, chọn được cái quần và cái áo thung rất vừa. Anh tiến tới quầy tính tiền, đưa xếp quần áo mới chọn được cho cô thâu nhân viên, mới hay là không đủ tiền mua cả áo lẫn quần. Vừa để ý mò túi, ngắm ví, anh vừa bối rối nói với cô thâu ngân viên: - Tôi không đủ tiền mua cả hai, vậy tôi chỉ mua cái quần thôi. Còi tầu đã rú lên báo hiệu tầu khởi hành, anh vội cầm gói đồ nhảy vội lên toa xe cuối cùng. Vừa nhẩy lên được thì đoàn tầu chạy. May quá ! Trễ một phút nữa là khỏi đi ăn cưới rồi ! Trên toa, anh cảm thấy đi tới đâu thì ở đó mọi người vừa nhìn anh vừa bịt mũi. Anh thấy mắc cở nên vội chạy vào cầu tiêu gần nhứt để thay đồ. Sau khi đóng chặt cánh của cầu tiêu, anh cởi cái quần dài hôi thối liệng qua cửa sổ toa xe, liệng luôn cả quần lót nữa. Anh thấy khoan khoái liệng xong cái của nợ hôi thối làm mất mặt mình trước bao nhiêu khách hàng trên toa. Anh mở gói quần áo mới mua để thay. - Trời ơi! Sao lại thế này ? Chỉ là cái áo thung chứ không phải cái quần dài ? - ??? Nghề mới: Một nhân viên bán hàng chán ngán với công việc trong siêu thị, nên chuyển sang làm cảnh sát. Vài tháng sau, một người bạn từng làm trong siêu thị với ông ta hỏi thăm: - Công việc mới của anh ra sao rồi ? Lương khá chứ ? Có vui không ? - Lương lậu khá hơn nhiều, giờ làm việc lại ngắn, nhưng cái mà tôi thích nhứt là khi tôi thi hành công vụ, khách của tôi luôn luôn sai. Còn quá sớm: Một bà mặt tái mét, hớt hải chạy vào đồn cảnh sát và nói với nhân viên trực: - Thưa Sĩ Quan, chồng tôi vừa dọa sẽ bắn tôi ! - Thư bà rất đáng thương, tôi xin chia buồn với bà về ông xã của bà, nhưng chúng tôi cũng xin lỗi bà vì chúng tôi chưa thể giúp bà gì được. Nhưng bà cứ yên tâm, nếu như ông nhà bắn bà thật, chúng tôi sẽ tóm cổ hắn ngay sau khi hắn bắn bà.
  3. Chưa gặp: Cảnh sát hỏi cung một tội phạm: - Anhđã lừa đảo bao nhiêu người rồi ? - 36 người cả thảy ! - Thế sao trong lời khai ban đầu khi vừa bị bắt, anh chỉ khai có 35 ? - Vì lúc đó tôi chưa gặp thầy ! Hỏi mẹ: Trong một tỉnh nhỏ, cô con gái của một ông đầu tỉnh bị cảnh sát chận lại khi cô chạy xe quá tốc độ. Cô vênh mặt hỏi người cảnh sát: - Ở đây ai cũng biết bố tôi cả mà ông không biết tôi là con của ai sao ? - Xin ỗi cô! tôi không thể giúp cô được. Sao cô không thử hỏi mẹ cô xem. Không dám: Một khách hàng hỏi luật sư: - Người chồng có quyền bóc thư người khác gởi cho vợ mình không ? Luật sư suy nghĩ một hồi rồi thong thả trả lời: - Không biết người khác thì sao, chứ riêng tôi thì: Quyền có đấy, nhưng tôi không bao giờ dám làm việc đó cả ! Hiệu nghiệm: Hai bác sĩ trẻ nói truyện với nhau: - Để chữa con bệnh này, mình phải làm cho họ toát mồ hôi. Mình đã dùng hết cách mà không có kết quả ! - Theo tôi, cách hiệu quả nhứt là đưa anh ta coi bảng liệt kê bệnh phí của anh ta. Cám ơn: Tại một nhà hàng, một bà khách giận dữ la anh hầu bàn: - Bộ anh muốn giết tôi sao mà cho tôi ăn nút áo này ? Anh hầu bàn mừng rỡ reo lên:
  4. - Cám ơn bà! Cám ơn bà! Nó đây rồi ! Thế mà tôi tìm nãy giờ mà không thấy ! Nai và sư tử: Hai người bạn gặp nhau sau một năm xa cách. Tuấn hỏi Toàn: - Mối tình đẹp của cậu và "nai vàng ngơ ngác" ra sao rồi ? - Hết rồi cậu ơi! Chẳng còn bóng dáng nai vang ngo ngác đâu cả nữa! - Sao vậy ? - Chẳng còn thấy nai vàng đâu cả mà chỉ thấy con sư tử sau khi cưới nàng về !!! Ba hay bốn: Vợ bắt quả tang chồng đánh bạc, chị giân run, la chồng: - Anh đã hứa với tôi là không tụm năm, tụm ba uống rượu, đánh bài nữa. thế mà .... - Thì em thấy đó! Bọn anh đâu có tụm năm, tụm ba gì đâu. - Thế thì tụm gì đây ? - Tụm bốn ! - !!! Mê tín: Sau buổi họp đầu tiên của niên khoá mới, Tí hỏi Tèo: - Sao cô giáo xếp chỗ mày ngồi tốt như vậy sao lại xin xuống cuối lớp mà ngồi, vừa khó nghe giảng bài, vừa khó thấy bảng đen. - Thế mày không thấy hai thằng ngồi hai bên tao hả ? - Hai thằng đó làm sao ? - Thằng ngồi bên trái tên Nguyễn Thanh Quan, còn thằng bên phải lại tên là Lê Tấn Tài. Tao ngồi giưa Quan - Tài thì làm sao mà học đưôc ! Thơ: Trong một buổi họp mặt những nhà thơ ảo của forum Việt Báo tại nhà một thân hữu. Sau khi nghe con trai của gia chủ hồ hỡi kể với ông cụ hàng xóm: - Cháu vừa đi công tác xa về. Lúc thì Ha nội, khi thì Sài Gòn, lúc thì Cà Mau, vui lắm cụ ạ. Có đi mới biết được nhiều, đúng như ông cha mình đã nói: "Đi ngày
  5. dàng, học sàng khôn". cháu thấy khi mình muốn bán gì thì phải tìm chỗ nào người ta cần mới bán cao giá được. - Thế hả ? Sau bao nhiêu năm gom góp, lão có hơn 800 bài thơ, nhờ cháu bán dùm nghe. - Dạ để cháu mang xuống vùng 4 bán cho bác, vì tháng trước khi cháu vừa đi qua bến đò Vĩnh Long, cháu thấy nhiều bảng cắm ngoài đường như: Nhà cho thuê, Tiệm Nai đồng quê, Cân người làm và còn có cái bảng thiệt lớn đề là: "CẦN THƠ " Bài học Luật: - Người đàn ông độc thân: là người đã lỡ cơ hội làm một phụ nữ nào đó khốn khổ. - Kẻ giúp tội phạm phạm pháp gọi là tòng phạm. - Kẻ giúp đỡ tội phạm tránh né hay qua mặt luật pháp sau khi bị bắt gọi là: LUẬT SƯ ! Không công bằng: Sau khi hai vợ chồng anh Phúc bị công an viết hai giấy phạt cho vợ chồng anh ta vì đã hôn nhau trên bãi biển vì tội "công súc tu sĩ" khi anh chị hôn nhau trên bãi biển Phan Rang. Anh chồng phàn nàn với viên công an vừa cho giấy phạt: - Sao thế ? Hôn nhau cũng bị phạt sao ? - Anh không biết đọc sao ? Anh không thấy bảng cấm hôn sao ? - Nhưng tại sao tôi bị phạt 100,000 đồng mà vợ tôi lại phải trả 300,000 đồng ? - Anh bị phạt 100,000 đồng vì là lần đầu,còn vợ anh là lần thứ ba rồi đó ! - !!! Mỹ viết tiếng Việt: Trong một buổi gác đêm trước 1975. Binh nhì Hải rút bao thuốc Salem ra hút. Anh lính mới Hùng nhìn thấy bao thuốc, hỏi binh nhì Hải: - Mỹ cũng biết viết tiếng Việt nhỉ ? - Làm sao Mỹ viết tiếng Việt được. - Chứ Salem không phải câu viết tắt của: Sao anh làm em mệt . Không những vậy họ còn đọc kiểu tiếng Tầu, nghĩa là đọc ngược lại: Mà em lành anh ... - Ừ nhỉ ! - Hình như trên bao thuốc Palmall Mỹ cũng viết tiếng Việt nữa: - Phải anh là lính, mới anh lên lầu ! - Vậy đọc ngược lại là Liều lĩnh anh mê làm áp-phe phải không ?
  6. Luật nhà tu: Trong một dòng tu khổ tu Công Giáo, các thầy dòng luôn phải cấm khẩu, chỉ được phát biểu khi có phép và nhứt là không bao giờ yêu cầu điều gì cho bản thân mình. Trong một bữa cơm, một thầy thấy trong tô cháo của mình có con chuột chết. Làm sao bây giờ ? Bụng đói meo sau một ngày làm việc mệt nhừ . Thầy đành nhắm mắt ngồi im suy nghĩ. May quá, thầy tìm được giải đáp để có bát cháo khác mà không lỗi luật dòng. Thầy giơ tay xin phép. - Thầy Antôn có điều gì muốn nói ? - Thưa cha Bề Trên, các thầy ngồi quanh bàn con đều thiếu con chuột chết trong cháo. - !!! Vấn đáp: Bé Tèo năm nay 6 tuổi học trường tiểu học lớp 5 . Học được một tuần thì bé Tèo chán học không chịu làm bài vở nữa, cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao. Bé Tèo nói là tại chương trnh học quá thấp so với trình độ của bé . Bé ́ Tèo xin cô cho lên học bậc trung học . Cô giáo dẫn bé Tèo lên văn phòng ông hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện . Ông hiểu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi bé Tèo một số câu hỏi về Khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Tèo về kiến thức tổng quát, nếu bé Tèo trả lời đúng ông sẽ cho bé Tèo nhảy lớp . - Hiệu trưởng : 25 lần 25 là bao nhiêu ? - Bé Tèo : Dạ là 625 - Hiệu trưởng : Công thức tính diện tích vòng tròn ? - Bé Tèo : Dạ là bình phương bán kính nhân Pi ́ - Hiệu trưởng : Nước bốc thành hơi khi nào ? - Bé Tèo : Dạ khi nước sôi ở 100°C .. .. Sau gần 1 tiếng "tra tấn" bé Tèo, câu nào bé Tèo cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài lòng về kiến thức khoa học của bé Tèo và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát : - Cô giáo : Con gì càng lớn càng nhỏ ? Ông hiệu trưởng hết hồn nhưng bé Tèo trả lời ngay
  7. - Bé Tèo : Dạ là con cua nó có càng lớn và càng nhỏ - Cô giáo : Cái gì trong quần em có mà cô không có ? Ông hiệu trưởng xanh cả mặt - Bé Tèo : Dạ là 2 cái túi quần - Cô giáo : Ở đâu lông tóc của đàn bà quăn nhiều nhất ? Ông hiệu trưởng run lên - Bé Tèo : Dạ ở Phi Châu - Cô giáo : Cái ǵ cô có ở giữa 2 chân của cô ? Ông hiệu trưởng chết điếng người - Bé Tèo : Dạ là cái đầu gối - Cô giáo : Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt ? Ông hiệu trưởng hóc mồm ra - Bé Tèo : Dạ là cái lưỡi - Cô giáo : Cái gì của cô nhỏ khi cô chưa có chồng và lớn hơn khi cô lập gia đnh? Ông hiệu trưởng ra dấu không cho bé Tèo trả lời nhưng bé Tèo đáp ́ ngay - Bé Tèo : Dạ là cái giường ngủ - Cô giáo : Cái gì mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng ra ? Ông hiệu trưởng không dám nhìn cô giáo - Bé Tèo : Dạ là dầu sơn móng tay - Cô giáo : Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra ? Ông hiệu trưởng gần xỉu - Bé Tèo : Dạ là cây cà lem Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với bé Tèo : Thầy cho con lên thẳng đại học vì năy giờ thầy đáp không trúng được 1 câu nào hết !!! Tham lam ? (Đóng góp bởi Sáu Lòng) Như các anh các chị đều biết Sáu tui đây là người rất thật thà chất phát lại thêm hiền lành như củ khoai từ . Mấy lúc này thất nghiệp vì thiên hạ đã xong mùa thuế má , nên rủ nhau đi vacation bên Úc bên Tây hết cả , cái thân tui lụm lon cũng chẳng ra chi , đi làm lơ xe được năm ba bữa cũng chẳng ra gì , buồn tình Sáu tui bỏ lên rừng làm người đốn củi để kiếm cơm và cũng xa nơi phố thì đầy ganh đua và tình người ôi sao hờ hững , Gia taì Sáu tui mang mang theo chỉ có cây búa đẽo làm đồ nghề và cũng là
  8. vật hộ thân . Một bữa nọ sau khi làm việc cả buổi sáng , không biết hớ hênh hoặc mơ mộng về đâu , trong lúc ngồi mơ màng Sáu tui sơ ý làm rới cha cây búa xuống cái vực nằm cạnh bên rừng nơi Sáu tui đang làm việc ........vực thì sâu quá làm sao mà tìm , buồn qúa Sáu tui ngồi khóc hu hu ........Bỗng đâu như chuyện thần thoại ngày xưa , có một ông bụt hiện lên hỏi tui với giọng rất hiền từ : _Này con ! Tại sao lại ngồi đây mà khóc có một mình ? _Dạ thưa Bụt , con có mỗi cái búa dùng để đốn củi kiếm ăn , chẳng may bị rơi mất xuống vực sâu , vực thì thăm thẳm làm sao con tìm , nên con buồn qúa vì từ nay lấy gì mà kiếm sống nữa đây . Ông Bụt nhìn Sáu tui với vẻ thương hại rôi ông nói : _Con ngồi đây chờ ta một chút , ta sẽ trở lại ngay Thế rồi ông Bụt nhẩy ngay xuống vực với tư thế rất là phiêu lãng như người đang cưỡi mây . Được một lúc , ông từ dưới vực bay lên ,trên tay cầm một chiếc búa bằng vàng , rồi ông hoỉ : _Cái búa này có phải của con không ? Sáu tui thực thà lắc đầu : _Dạ thưa Bụt cái này không phải của con . Ông Bụt gật gù , bay trở xuống , rồi lại bay lên với cái búa bằng bạc , và cũng hỏi Sáu tui rất là hiều hậu : _Vậy thì cái này chắc là của con chứ ? Sáu tui vẫn tiếp tục lắc đầu không phải , Thế là ông Bụt lại lân nưã bay xuống và lần này mang lên cái búa sắt cũ kỹ của Sáu tui . Khoỉ cần ông Bụt hỏi , Sáu tui đã reo lên mùng rỡ : _Đúng cái này rồi , Cái này mới chính là của con đấy Bụt ạ ! Ông Bụt hình như rất hài lòng và cười lên ha hả : _Hay lắm , Hay lắm , con đúng là một thằng nghèo nhưng lại thật thà , chứ không phải là cái thứ nghèo mà ham , đây là cả ba cái búa ta cho con tất cả mang về cứ tha hồ mà xử dụng thoải mái , kể cả con có thể bán nó đi mà lấy tiền làm vốn . Nói xong một hồi ông Bụt biến mất và để lại ba cây búa cho Sáu tui . Nhờ bán đi hai cây búa vàng và bạc tự nhiên Sáu tui có vốn và di chuyển về miệt SaĐéc làm ăn , May mắn sao khi thời gian ở đây Sáu tui lại gặp được một cô chủ tiệm Nail thấy tội nghiệp cho Sáu tui về ở chung , và nhiệm vụ của Sáu tui chỉ cần ngày hai buổi phục vụ cho nàng mọi việc từ trong nhà ra tới ngoài nhà tới nơi tới chốn . Mâý hôm nay cô chủ của tui tự nhiên biến đi đâu mất không dìa cả mấy ngày rồi , hỏi thăm tin tức chung quanh mà
  9. chả ai biết cả , buồn ôi là buồn vì nhớ cô chủ nên ngồi thút thà thút thít . Ấy mà lại hay lắm cơ ! Ông Bụt ngày xưa tự nhiên hiện lên cười rất hiền hòa và hỏi : _Này Sáu con ! Hôm nay lại bị cái gì mà ngồi đây sụt sà sụt sịt như bố chết vậy ? _Dạ thưa ông Bụt , Chẳng qua là cái cô chủ của con không biết mấy hôm nay bị ai bắt cóc hay sao mà chẳng thâý trở về nhà , con lo qúa nhưng không làm gì được cả nên ngồi đây mà khóc vậy thôi , nếu ông Bụt thương con thì làm ơn tìm cô ấy mang về giúp con thì con đội ơn ông Bụt rất là lắm lắm .... Ông Bụt nghe xong liền bảo : _Con ngồi đây chờ , ta sẽ mang người mà con muốn tìm về cho con ngay ! Nói xong ông biến đi một lúc . Khi ông trở lại thì ôi chao ông dẫn theo một cô nhìn coi còn trẻ đẹp vô cùng , mặc áo đầm xanh màu nước biển , tóc nhuộm màu hạt dẻ rất là sương khói , đeo thêm cặp mắt kiếng điệp viên 007 , trên tai lủng lẳng cái earphone , nhìn kỹ thì ối cha mẹ ơi đúng là cái cô người mẫu kiêm ca sĩ Như Loan cẳng dài hay hát trên Paris By Night ... _Phải cái cô này là cô chủ của chú mày hay không ? Sáu tui lúc này lấp ba lấp bấp trả lời : _Dạ đúng rồi , đúng rồi , đúng ngay chóc là cô chủ con đang tìm kiếm .... Chưa trả lời hết câu thì Sáu tui bị ông Bụt vả vào mồm nghe cái bốp gần thấy ông bà ông vải . Nếu mà nói theo kiểu văn chương bác học như Đại Huynh của tôi đã giảng nghiã thì phải gọi là " Niềm đau chất ngất " , còn nói theo kiểu văn chương bình dân của tui là " Tá hoả tam tinh " và ông cười gằn : _Không còn thực thà như xưa ! Đúng là lần hồi thành Ma đầu giáo chủ ! Xập xí xập ngầu . Cái cô chủ thiệt của mày đâu có được trẻ đẹp và sexy như cô này ...... Sáu tui lúc đó mới lồm cồm bò dậy , vưà thủ thỉ thì thầm giải thích : _ Ới ông Bụt của con ơi ! Đúng là như ông Bụt nói là cái cô chủ của con không phải cái cô này , nhưng con sợ như lần cái búa ....nếu con nói không phải ....lát nưã ông Bụt lại dẫn đến cô Linh Đa Trang Đài rồi con cũng sẽ bảo không phải , xong ông Bụt lại dẫn đến cô Ý Lan đến con cũng bảo là
  10. không phải rồi sau cùng ông Bụt mơí dẫn cô chủ thiệt của con đến . Cái vấn đề là ở chỗ khi con bảo " Ới ông Bụt ơi đúng phải rồi " thì ông Bụt lại noí " Thôi thấy mày thực thà , tao cho hết tất cả mấy cô cho mày cứ mang về tha hồ hầu hạ ....thế là đời con sẽ bế mạc ngay tại nơi này.......vì chỉ có một cô chủ mà con hầu hạ đã te tua , nay mà hầu hạ tới bốn cô chủ thì con chỉ có nước là con sẽ hát cái bài ...Chắc ngày mai con sẽ wa đời wá xá ....... " Ông Bụt nghe Sáu tui nói chợt như hiểu ra , ông cười tủm tỉm bỏ đi miệng l ầ m bầ m : _Thì thôi để cho mày tự ý mà đi tìm , còn tao đâu có wưởn mà tìm kiếm cho mày ..... Câu chuyện ngày Thứ Sáu đến đây tạm ngưng vì nãy giờ mải mê gõ lia liạ ôi sao mà mệt wá ..... 6L 100. CẢM ĐỘNG - Mỗi khi tôi cất tiếng là y kỳ các bà, các cô sụt sùi khóc. - Bạn làm gì thế ? - Tôi thổi kèn đám ma. 99. LÃNG MẠN Hướng dẫn viên du lịch, kiêm tiểu thuyết gia, cắt nghĩa: - Ngọn núi này tên là "tình ly", vì ngày xưa có rất nhiều cặp tình nhân dẫn nhau lên đó rồi chẳng bao giờ thấy họ trở về! - Trời! thế họ biến đâu mất? - Thì họ đi xuống núi bằng phía bên kia. 98. ĐIỀU DĨ NHIÊN Trong tiệm phở nọ, khách :
  11. - Có con ruồi chết trong tô phở của tôi kìa! Anh bồi: - Điều đó chứng tỏ rằng phở của chúng tôi còn nóng hổi. Ruồi nào cũng phải chết! 97. TINH MẮT Trong máy bay, cụ hành khách : - Nhìn xuống đất mà xem, trông ai cũng lí nhí như con kiến! Chiêu đãi viên : - Thì là đàn kiến thiệt mà, máy bay đã cất cánh đâu! 96. VỢ BẢO Một nhân viên khúm núm đến ông giám đốc : - Thưa ông chủ, vợ tôi bắt tôi phải đến xin ông chủ tăng lương. Ông chủ: - Tốt, thế thì tôi cũng phải về hỏi lại vợ tôi cái đã. 95. MUA NỬA VÉ Tại quầy bán vé ca nhạc, khách hỏi: - Bao nhiêu tiền 1 vé hát Michel Jackson ? -120 đô - Tôi muốn mua nửa vé thôi, vì có giấy chứng nhận của bác sĩ là tôi chỉ nghe được 1 bên tai! 94. GỌI BA Cu Tý: - Má ơi, tủ sách bị đổ rồi má ơi. Má: - Gọi gấp ba tới, lẹ lên. Cu Tý : - Nhưng mà ba đang bị cái tủ ấy nó đè! 93. CHO CHẮC ĂN Trong phòng mạch, cụ gìa khai bệnh:
  12. - Thưa bác sĩ, dạo này tôi hay bị lú lẫn , nói trước quên sau! Bác sĩ : - Thế thì xin cụ trả tiền trước cho tôi. 92. DỄ PHÂN BIỆT Trong tiệm kem, khách hàng : - Kem này là gì thế, kem đậu xanh hay kem hạt dẻ vậy? Bồi: - Ông ăn thấy mùi gì? Khách : - Có mùi mốc mốc ... Bồi: - Thế là kem đậu xanh rồi. 91. CHỈ ĐƯỜNG - Xin lỗi anh, đường nào đi đến nhà thương gần nhất ạï? - Cô chỉ cần nhắm mắt, chạy băng qua đường là tới thôi. 90. SO SÁNH Cả Tủn đi sở thú với cô Tư : - Nhìn kìa, con khỉ đột kia trông giống cô như đúc... - Không đựơc nói bậy, nói thế không tốt. - Nhưng mà con khỉ đột kia nó có hiểu gì đâu . 89. LUẬT SƯ? - "Moa" sống được là nhờ các loại lầm của ngừơi khác... - Vậy "toa" là luật sư hả? - Không, "moa" làm nghề bán thuốc tẩy. 88. LỜI KHUYÊN TỐT Trong phòng mạch, bà mẹ kể lể :
  13. - Cháu đêm thì tỉnh như sáo và lại hay nói xoen xoét như con vịt, nhưng ban ngày thì cứ ngủ gà ngủ gật, ho như quốc kêu mùa hè, thở khò khè như mèo hen... Bác sĩ : - Vậy thì tôi khuyên bà nên dẫn cháu đến bác sĩ thú y. 87. ĐAU Ở ĐÂU Bác sĩ : - Ông đau ở đâu, chỉ cho tôi xem! Khách : - Tôi đau ở đây, đây, chỗ này, chỗ này, này, chỉ ở đâu cũng đau hết... Bác sĩ : - Nnhư vậy thì ông đau ở ngón tay rồi! 86. BÁC SĨ, QUAN TÒA Anh Tư và anh Năm lâu ngày gặp lại nhau, tâm sự về công ăn việc làm. Anh Tư: - Sau giờ làm việc, cứ mỗi lần nghĩ đến áo blouse trắng và mổ xẻ là tôi phát ngán...! - Còn tôi, nắm quyền sinh sát trong tay: hễ tôi muốn cho đứa nào chết thì phải chết, muốn cho đứa nào sống thì kẻ đó được sống. Anh Tư: - Vậy anh la quan tòa à? Anh Năm: Không, tôi chỉ là bồi bếp, còn anh? - Tôi làm nghề mổ heo! 85. ĐỂ CON HỌC HỎI Cu Tèo hỏi bố : - Bố ơi, tại sao trái đất lại quay quanh mặt trời hở bố? Bố: - Bố không biết. - Thế tại sao trái đất tròn mà người ở Nam Cực không bị lộn đầu xuống đất? - Bố cũng chịu thôi. - Thế tại sao lại có nhật thực, nguyệt thực ? - À , cái này thì bố càng không rõ. Nghe đến đây, bà mẹ bèn đỡ cho ông bố :
  14. - Tèo đừng hỏi thêm nữa, để cho bố nghỉ! Bố: - Cứ cho nó thắc mắc, để con còn học hỏi thêm. 84. KHÉO TAY! Hai người bạn thân gặp lại nhau, kể chuyện gia đình, anh Tư tâm sự : - Vợ tôi nó vụng ơi là vụng, làm bếp thì chỉ mở đồ hộp rồi đổ ra đĩa thôi. - Còn bà xã tôi làm bánh, ném chó, chó kêu cái ẳng. 83. LẦM LẪN Tư Ngớ thấy Năm Ngẩn hai tai đều bịt kín, Tư Ngớ : - Toa bị sao vậy? - Moa đang ủi quần áo thì chuông điện thọai reo, moa lộn chiếc bàn ủi ra điện thoại. - Thế còn tai kia? - Trong lúc moa gọi xe cứu thương. 82. BẮT ĐỀN - Xin lỗi bà, vì tôi vừa mới cán chết con mèo của bà, nhưng tôi có thể thay thế... - ... tốt lắm, vậy thì anh hãy chạy ngay lên gác, dưới gầm tủ nhà tôi đang có chuột. 81. THÍNH TAI - Cho 1 ly sữa nóng, 1 ly sữa nóng đi! - Đừng có la um xùm như vậy, tôi có điếc đâu... Rồi, 1 ly cà phê - có đá hay không đá? 80. KỶ NIỆM KHÓ PHAI! - Tôi không thể nào quên được mấy câu nói đầu tiên của tôi, khi tôi mới bước vào nghề đóng phim. - Vậy bạn đã nói những gì? - Đậu phụng, bắp rang, kem đá đây! 79. XIN VUI LÒNG CHẠY LÙI LẠI
  15. Năm Keo đi taxi về nhà, tài xế tính tiền: - Hết 40 đồng, thưa ông. Năm Keo: -Vậy thì xin ông vui lòng chạy lùi lại một chút, vì trong túi tôi chỉ còn có 30! 78. HỌC KHÁ HƠN Thầy giáo khen Tèo: - Dạo này em làm toán khá hơn rồi, ít sai hơn trước. Cu Tèo: - Dạ thưa thầy, là vì tuần này ba em đi vắng, nên ông hàng xóm sang chỉ dùm em đấy ạ! 77. CỨ YÊN TÂM Trong chuyến xe lửa tốc hành, ông khách đặt chiếc hòm to tướng lên dàn gác ngay trên đầu ngừơi đàn bà bên cạnh, thấy chiếc hòm rung rinh, bà ta lo ngại nói: - Tôi sợ chiếc hòm này rớt xuống quá! Ông hành khách thản nhiên: - Bà đừng lo, không sao cả, vì toàn là đồ nặng, chẳng có đồ gì dễ vỡ bên trong! 76. CHẲNG AI LÀ VÔ DỤNG Trong thời chiến có hai thanh niên trốn quân dịch bị bắt. Trong văn phòng, vị đại úy điều tra: - Anh này, tại sao anh trốn quân dịch? - Thưa đại úy, em bị điếc. - Không sao, tôi sẽ xung anh vào đội gỡ mìn! - Còn anh kia, tại sao anh trốn quân dịch? - Thưa đại úy, em bị cận thị. - Không sao, không sao, tôi sẽ xung anh vào đội đánh sáp lá cà! 75. HUỀ CẢ LÀNG Nha sĩ nổi quạu nói với khách hàng : - Tại sao lần trứơc ông trả cho tôi những 2 tờ bạc giả ?
  16. Ông khách tỉnh bơ : - Thì cũng huề thôi, vì ông gắn cho tôi toàn là răng giả ! 74. HÀNG TỐT Ông chủ tiệm ôm đầu than thở : - Tôi bị tán gia bại sản rồi, hàng bị cháy rụi cả! - Thế tiệm ông bán gì vậy? - Bán bình chữa lửa! 73. XÒNG PHẲNG Ông hàng xóm dẫn thằng con trai sang cự nự Tư Ngố : - Anh tính sao đây, con chó "bẹc dê" nhà anh nó cắn vào đùi con tôi đây này! Tư Ngố: - Tôi xòng phẳng lắm, lúc nào con trai của anh muốn sang cắn lại chó nhà tôi cũng đựơc ! 72. NGHỀ KHÁ NHẤT Ông thanh tra đến thăm 1 trừơng trung học, ông hiệu trưởng hãnh diện giới thiệu : - Thưa ông, nhà trường chúng tôi từ trứơc đến nay vẫn đựơc nổi tiếng là đào tạo những nhân tài nổi tiếng, chẳng hạn như J.F. Kennedy, Bill Clinton, Bill Gates ..., ngay cả tổng thống Chirac của Pháp cũng đã từng sang học trao đổi tại đây. Ông thanh tra chắp tay sau đít gật gù, ông hỏi thử cậu học trò : - Sau này lớn lên em thích làm nghề gì ? Cậu học trò trả lời dõng dạc : - Dạ thưa, em sẽ làm luật sư ạ ! Ông thanh tra lại hỏi thêm mấy học sinh khác, em nào cũng có tham vọng lớn hơn nhau, người thì muốn làm quan tòa, bác sĩ, dược sĩ, bác học, thậm chí có em lớn lên đòi sẽ làm tổng thống ..., ông hiệu trửơng rất lấy làm hài lòng: - Học sinh của chúng tôi là cột trụ của đất nứơc, mỗi ngày một tiến nhanh hơn thế hệ trứơc, thưa ông ! Thấy cu Tèo tay chống cằm, ông thanh tra tò mò thử hỏi : - Còn em, em mong làm gì ? Cu Tèo nhanh nhẩu trả lời : - Dạ thưa ông, em muốn làm "đồ ăn hại" ạ !
  17. Cả ông thanh tra lẫn hiệu trửơng đều ngạc nhiên, ông hiệu trửơng giẫy nẩy: - Ấy, tại sao em lại nói như vậy ? Cu Tèo đáp tỉnh bơ : - Dạ là vì đầu cổng nhà em, 1 ông có chiếc "vi la" to tứơng thật là đẹp lại có kẻ hầu người hạ, cứ mỗi sáng ông ta ra khỏi nhà thì ba em đêù nói: "Thiệt, cái thằng lúc nào cũng ăn mặc bảnh bao, xe hơi bóng loáng, lại có vợ đẹp con khôn, chỉ ăn không ngồi rồi chẳng chịu làm gì sốt, đúng là cái đồ ăn hại!" 71. SUỐI ĐẸP Ông khách đến cự nự sở du lịch : - Rõ ràng trong báo quảng cáo có "Suối Tiên" ở khu này, tôi đi mòn cả chân suốt buổi mà có thấy con suối nào đâu ? Cô nhân viên thản nhiên trả lời : - Ấy, tại vì ông chưa rõ chuyện mới xẩy ra đó thôi, tuần trứơc có đoàn xe vận tải chở đầy giấy thấm bị rớt xuống suối mà! 70. CHỮA GIỎI Bác sĩ thú y phone đến chủ trại chăn nuôi : - Con gà mái sáng nay đỡ hơn rồi chứ ? Nhà chăn nuôi nhăn nhó qua điện thoại : - Thì cũng khá hơn chút, nhưng nửa đêm nó vẫn còn đẻ trứng lòng đào! 69. CHUÔNG REO Bà chủ nhà phone xài xể hãng điện : - Tôi chờ cả ngày hôm qua mà hãng chẳng gửi ai đến sửa cái chuông cả! Cô thư ký : - Có đấy chứ, anh thợ điện đến bấm chuông cả 3, 4 lần mà chẳng thấy ai ra mở cửa ! 68. THẦY BÓI KIỆN Một bà làm nghề coi bói, đến bót cảnh sát kiện : - Tôi đệ đơn xin kiện sắp sửa bị mất chiếc xe đạp vào chiều thứ bẩy tuần tới, lúc 6 giờ chiều, trứơc tiệm phở Hòa Bình ở chợ ông Tạ !
  18. 67. CHỈ ĐƯỜNG Vị du khách hỏi thăm một cụ gìa, đường đến nhà tù nổi tiếng lớn nhất vùng : - "Khám Chí Hòa" có gần đây không ông ? Cụ già : - Còn tuỳ, vì như tôi thì chỉ cần đi bộ có 10 phút là tới nơi, nhưng phải mất cả 20 năm mới ra khỏi đó được ! 66. SỢ NÓI XẤU Hai bà bạn ngồi nói chuyện, bà Tư chép miệng : - Cái bà Hòa nổi tiếng là lắm mồm, lắm miệng, lại chuyên môn chê bai, dèm pha và nói xấu ngừơi khác, thế mà hôm qua bà cũng can đảm ngồi nói chuyện với bả suốt cả buổi tối, tôi cũng phục bà thật ! Bà Tám thở dài : - Tôi cũng biết thế , nhưng vì bà ta chuyên môn nói xấu sau lưng người ra trước, nên tôi sợ quá không dám đi về ! 65. NGÒI BÚT BẤT TỬ Một tiểu thuyết gia viết truyện mỗi ngày cho 1 nhật báo nọ, cuối ngày nói với ông chủ nhiệm: - Có lẽ tôi phải sửa lại đoạn văn này một chút... Ông chủ nhiệm: - Anh có muốn sửa chữa, thêm thắt gì thì lè lẹ lên, xe đổ rác sắp sửa đi qua đấy! 64. KHỎI QUÊN Tư Ngớ : - Sao toa lại buộc “nơ” (noeud) ở cổ tay làm gì vậy? Năm Ngẩn : - Vợ “moa” cột để “moa” nhớ mà bỏ thư cho bả ! - Thế “toa” đã bỏ thư chưa? - Chưa, vì vợ “moa” quên đưa thư cho “moa” ! 63. LỜI KHUYÊN CHÂN THẬT
  19. Ngọc Toét sắp sửa lấy chồng, cô ngồi khoe với đám bạn : - Vị hôn phu của tớ “ga lăng” lắm, khen tớ vừa khéo tay lại vừa xinh đẹp... Một cô trong bọn cho ý kiến : - Vậy thì bồ nên cẩn thận đấy, vì chưa cưới mà hắn đã lòi cái đuôi nói dối ra rồi! 62. NGHỈ HÈ TỐT Một nhân viên mới đi nghỉ hè về, bạn đồng nghiệp hỏi: - Trông bạn có 2 chiếc má phổng phao quá! nhờ khí hậu tốt hay là hạp đồ ăn thế? Anh chàng lắc đầu : - Chẳng có thứ nào đúng cả. Chẳng qua là vì tối nào tôi cũng phải phùng mang trợn mắt mà thổi những nệm bằng “plastic” cho cả gia đình tôi! 61. MẤT TRÍ Một bà đã già nhưng chưa muốn già, đi khám bệnh : - Thưa bác sĩ, tôi cảm thấy bị ngạt thở, chóng mặt, ù tai, đau mình nhức xương Bác sĩ : - Thế bà bao nhiêu tuổi? Bà nghĩ ngợi 1 lúc rồi đáp : - Ơ, ơ .. năm nay tôi gần ba chục! Vị bác sĩ lắc đầu : - Thế là bà lại còn thêm cả bệnh mất trí nữa đấy! 60. CÁCH LÀM “REGIME” RẤT TỐT Hai bà béo tốt ngồi nói chuyện về “régime” , một bà mập khoe : - Ông bác sĩ khuyên tôi mỗi ngày nên cỡi ngựa chừng 4 tiếng đồngg hồ cho gầy bớt đi! Bà mập thứ hai sáng mắt hỏi : - Thế kết quả tốt chứ ? - Tốt lắm, vì chỉ trong vòng 1 tuần lễ mà con ngựa sút mất 10 ky lô! 59. CẢ HAI ĐỀU CHƯA BIẾT TÍNH
  20. Trong giờ toán, cô giáo giảng mãi mà cu Tèo vẫn không sao làm bài cho đúng được, cô phải dùng ví dụ cụ thể : - Bây giờ nếu em có 20 đồng, ba em cho thêm 40 nữa, thì cả thẩy em có bao nhiêu tiền ? Cu Tèo : - Dạ thưa cô, vẫn là 20 đồng ạ ! Cô giáo nổi quạu : - Em không biết làm tính cộng à, làm sao mà chỉ có 20? Cu Tèo buồn rầu đáp : - Tại vì cô không biết tính của ba em đó thôi ! 58. AI TỆ HƠN AI Bà vợ tâm sự với chồng : - Cái bà hàng xóm thật tệ, cứ mỗi lần quét vườn là y kỳ bả thẩy đá bẩn sang vườn nhà mình ! Ông chồng : - Bộ mình nhìn thấy bả vứt sang à ? - Không, nhưng rõ ràng toàn là đá mà tôi đã ném qua vườn nhà bả ! 57. HẾT HY VỌNG Đàn bò rủ nhau đi trốn, “bộ tổng tham mưu” bàn kế hoạch trước: - Nếu mình thò cổ ra mà thấy tên chăn bò đứng bên tay trái thì chúng ta sẽ trốn đi sang phiá tay phải, còn nếu hắn đứng phía bên phải, thì ta sẽ trốn đi bên trái. Rất đơn giản… Thế là một chị xung phong ra ngoài chuồng để xem xét, một lúc sau chị lạch bạch trở về báo cáo, lắc đầu buồn bã: - Kế hoạch hỏng bét! Chúng mình không trốn nổi đâu, vì thằng chăn bò không có mặt ở ngoài ấy! 56. TRƯỚC MỘT BỨC TRANH KHỦNG KHIẾP Một bà nhà giầu và nổi tiếng khó tính, đi xem triển lãm tranh vẽ, bà hỏi hướng dẫn viên : - Bức tranh này ai vẽ mà trông sợ vậy? Hướng dẫn viên : - Tranh Van Gogh vẽ chiếc tai của ông ta, sau khi ông ta cắt đấy ! Bà khách lại tiếp tục chăm chú nhìn các tấm tranh khác, 1 lúc sau bà lại thắc mắc :
Đồng bộ tài khoản