Cơ sở khoa học của việc sử dụng cây thuốc và hợp chất chiết xuất từ thảo dược

Chia sẻ: Nguyen Phuong Ha Linh Linh | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
100
lượt xem
58
download

Cơ sở khoa học của việc sử dụng cây thuốc và hợp chất chiết xuất từ thảo dược

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Cơ sở khoa học của việc sử dụng cây thuốc và hợp chất chiết xuất từ thảo dược trong phòng trị bệnh cho ĐVTS Nguồn dược liệu trong tự nhiên rất phong phú và đa dạng, bao gồm thực vật, động vật và khoáng vật. thảo dư Trong đó, dược liệu từ thảo mộc vẫn có vị trí quan trọng nhất về thành phần, chủng loại cũng như giá trị sử dụng.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Cơ sở khoa học của việc sử dụng cây thuốc và hợp chất chiết xuất từ thảo dược

  1. Cơ sở khoa học của việc sử dụng cây thuốc và hợp chất chiết xuất từ thảo dược trong phòng trị bệnh cho ĐVTS Nguồn dược liệu trong tự nhiên rất phong phú và đa dạng, bao gồm thực vật, động vật và khoáng vật. Trong đó, dược liệu từ thảo mộc vẫn có vị trí quan trọng nhất về thành phần, chủng loại cũng như giá trị sử dụng. Vì thế, từ thời kỳ thượng cổ, nhân dân ta đã biết dùng các cây thuốc, vị thuốc nam để phòng, trị một số bệnh cho gia súc, gia cầm và người, từ đó đã xây dựng được những học thuyết và tích lũy được những kinh nghiệm quý báu về phương pháp chẩn trị đông y. Tiến theo khoa học hiện đại về vật lý, hóa học, sinh học, …các ngành nhân y, thú y cũng sớm cho ra đời các nghiên cứu chuyên đề về cây thuốc nam, vị thuốc nam cho gia súc, gia cầm và người. Tuy nhiên, trong lĩnh vực nuôi trồng thủy sản việc nghiên cứu và sử dụng cây thuốc nam và các hợp chất chiết xuất từ thảo dược còn rất mới. Do đó việc nghiên cứu có hệ thống việc sử dụng cây thuốc, vị thuốc trong phòng trị bệnh cho ĐVTS là rất cần thiết. Việc nghiên cứu có hệ thống bao gồm:
  2. - Nghiên cứu về dược lý: nghiên cứu về cơ chế tác dụng của cây thuốc, vị thuốc trên đối tượng sử dụng về sinh lý, bệnh lý. - Nghiên cứu về thành phần hóa học, các hoạt chất có tác dụng sinh học có trong cây thuốc, vị thuốc thảo mộc. - Nghiên cứu về dược liệu: phân loại học cây thuốc, phương pháp trồng, thu hoạch và chế biến. - Nghiên cứu xây dựng quy trình tách chiết các hoạt chất và các dạng bào chế thích hợp cho từng loài thảo dược. 2.4.2. Tình hình nghiên cứu sử dụng thảo dược trong phòng trị bệnh ở động vật thuỷ sản trên thế giới Nghiên cứu và ứng dụng các loại thảo dược có hiệu quả tốt trong việc phòng trị bệnh cho con người đã được nghiên cứu từ rất lâu và hiện đang rất phát triển (Nguyễn Thị Vân Thái và ctv, 2003). Tuy nhiên việc nghiên cứu và cho ra đời các loaị sản phẩm thuốc từ thảo dược có tác dụng phòng và trị bệnh cho động vật thuỷ sản nói riêng thì còn rất nhiều khiêm tốn. Nghiên cứu và sử dụng kháng sinh thảo dược đã thực sự có những lợi ích thiết thực ví như chi phí thấp, dễ sử dụng, không gây hại đến môi trường nuôi
  3. cũng như môi trường xung quanh, tạo ra sản phẩm đạt tiêu chuẩn an toàn vệ sinh thực phẩm. Lợi ích cuối cùng của việc sử dụng thảo mộc đó là dễ tìm kiếm ngoài tự nhiên hoặc nông dân có thể tự trồng được. Chính vì vậy hiện đã có rất nhiều nước trên thế giới quan tâm nghiên cứu ứng dụng thảo mộc vào trong lĩnh vực nuôi trồng thuỷ sản, trong số đó phải kể đến Ấn Độ, sự quan tâm đó thể hiện qua các kết quả nghiên cứu và sản phẩm đạt được. Ở Ấn Độ đã tiến hành nghiên cứu trong qui mô phòng thí nghiệm với 3 loại thảo mộc Ocimum sanctum(os), withania somniera (ws) và Myristik fragrans(mf) có ảnh hưởng kháng lại loài vi khuẩn vibrio harvey gây bệnh trên cá song Epinephelus tauvina.[26]. Thí nghiệm được tiến hành với cá Song có trọng lượng 30±0,5g, 3 loại thảo mộc nêu trên được tách chiết trộn vào thức ăn cho cá ăn với các nồng độ tăng dần (100, 200, 400 và 800mg/kg thức ăn). Các lô thí nghiệm đối chứng cho thấy tỷ lệ cá chết lên đến 100%, các lô thí nghiệm cho ăn với nồng độ 100, 200 đã giảm tỷ lệ chết 5%. Vậy bước đầu đã có kết quả tốt trong việc sử dụng Os, Ws, Mf có tính kháng vi khuẩn vibrio harvey. Một nghiên cứu khác cho thấy chất chiết từ lá ổi và quả ổi có tác
  4. dụng chống lại các loài vi khuẩn Staphilococcus, Shigella, Salmonella, Pacilus, E. Coli, Cloestridium và Pseudomonas[25] Năm 2004, Hasnabana đã nghiên cứu sử dụng Azadirachta indik, Allium sativum và Poligonum hidropiper là 3 loại thảo mộc dùng để kháng khuẩn [18]. Kết thảo mộc đối với tính miễn dịch của cá chép Ấn Độ. Thí nghiệm tiến hành trên cá có trọng lượng (200±17g) cho ăn thức ăn có chứa 0,5% rễ cây Achyranthes astera (Amaranthaceae) sau 4 tuần cho ăn nhận thấy cá có khả năng sinh ra kháng thể (Vasudeva rao.y; Romesh.m, Syngh a và Chakrabarti, 2004).[23]. Ở Trung Quốc, người ta đã nghiên cứu hiệu quả của 2 loại thảo mộc (Astragalus radix và Scutellavia radiis) lên tính miễn dịch không đặc hiệu của cá Rô phi. Kết quả cho thấy Astragalus radix cho ăn với nồng độ 0,1 và 0,5% trong thời gian 3 tuần là nồng độ và thời điểm có hiệu quả tối ưu nhất. Riêng Scutellavia radiis cần có thêm thí nghiệm để tìm ra nồng độ và thời gian cho ăn thích hợp. Năm 2007 cũng tại Trung Quốc thêm một nghiên cứu khác về tính miễn dịch
  5. của cá Chép, trộn lẫn một số loại thảo mộc với nhau như Astragalus mempranaceus (phần rễ và thân), Poligonum multiflorum (phần rễ), Isatis tinctoria (phần rễ), Glycyrrhida grabra (phần thân) cho cá Chép ăn 0,5% và 1% trong thời gian 30 ngày, kết quả cho thấy thảo dược giúp tính miễn dịch của cá tăng lên đáng kể (Chuntao Yuan, Dongmei Li, Wei Chen, Fangfang Sun, Guanghong Wu, Yi Gong, Fianqing Tang, Meifang và Xiaodong Han, 2007).[22] Hiện ở Trung Quốc sản phẩm có nguồn gốc từ tỏi (Allium sativum) dạng bột mịn trắng đã được sử dụng rộng rãi và có hiệu quả cao trong việc phòng và trị bệnh cho ĐVTS nuôi. Theo kết quả nghiên cứu của Muohan Thakảe, 2004. Khi ông tiến hành nghiên cứu tính kháng khuẩn của cây nghệ (Curcuma longa), gừng (Zingiber officinale), hạt tiêu đen (Piper nigrum), cây quế (Cinnamomum cassia), cây húng tây (Thymus vulgaris), Laurus nobilis (Bay leaf), và cây đinh hương (Syzgium aromaticum) với một số loài vi khuẩn cụ thể như E.coli, S.typhimurium, E.faecium, và E.faecalis bằng phương pháp kháng sinh đồ. Kết quả chỉ rõ
  6. dịch tách chiết từ nghệ có tính kháng E.coli, S.typhimurium, và E.faecalis với nồng độ 130 mg/khoanh, cũng phương pháp tương tự húng tây có tính kháng khuẩn tại nồng độ đạt 30 mg/khoanh, nhưng cả hai loại thảo mộc này lại không có hiệu quả đối với E.faecium, các thảo mộc còn lại chỉ rõ không có hoạt tính kháng 4 loài vi khuẩn được chọn đưa vào nghiên cứu các bước tiếp theo về thử tác dụng độc trên nhiều loài động vật thuỷ sản thì định hương có ảnh hưởng đến sự tăng trọng.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản