Công ty cung ứng vật liệu xây dựng cao cấp

Chia sẻ: Thanh Phuong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:8

0
187
lượt xem
25
download

Công ty cung ứng vật liệu xây dựng cao cấp

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Paul Burrouhs làm trưởng phòng sản xuất cho công ty TNHH Công nghệ Edwards. Ông đã làm việc ở công ty này được 30 năm và luôn được coi là một trong những người quản lý giỏi nhất.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Công ty cung ứng vật liệu xây dựng cao cấp

  1. Trường hợp 40: Công ty cung ứng vật liệu xây dựng cao cấp Paul Burrouhs làm trưởng phòng sản xuất cho công ty TNHH Công nghệ Edwards. Ông đã làm việc ở công ty này được 30 năm và luôn được coi là một trong những người quản lý giỏi nhất. Tuy thế, khi công ty đưa ra một chương trình nghỉ hưu sớm, ông quyết định thực hiện một thay đổi ở tuổi 55. Công ty đồng ý trả lương và phúc lợi y tế cho tới tuổi 62. Đây là một cơ hội tuyệt vời đối với Paul để phát triển kinh doanh riêng của mình. Ông muốn để lại một chút gì đó cho con trai và con gái sắp tới đây sẽ tốt nghiệp cao đẳng. Ông tình cờ gặp một công ty cung cấp vật liệu xây dựng phù hợp với sự quan tâm của ông. Công ty này bán gỗ xây dựng và vật liệu xây dựng cho các nhà xây dựng và các nhà thầu. Paul khám phá ra công ty TNHH cung ứng vật liệu xây dựng cao cấp này đang được rao bán. Công ty do một người bạn cũ của ông, Miles Hickcock, sở hữu. Như Paul được biết, công ty đang rất thành công, dường như Miles luôn là một người rất giàu có. Khi Paul bảo Miles, ông đang tìm mua một công ty, Miles lập tức mời ông đi ăn trưa để nói chuyện. Tại cuộc gặp gõ, Miles cho Paul biết, mặc dù ông có một cơ sở kinh doanh tuyệt với có nhiều tiềm năng, nhưng doanh thu hiện thời đang giảm, nhiều nhà thầu uy tín chưa thanh toán nợ, và ông ta đang nợ rất nhiều tiền. Cho dù vậy, ông ta vẫn vẽ ra một bức tranh rất lạc quan về công ty, quả quyết rằng công ty có tiềm nang thu được hàng triệu đô la. Miles đòi bán công ty giá 250.000 đô la. Paul đề nghị ông ta cung cấp các báo cáo tài chính, ngày hôm sau Miles chuyển các báo cáo tài chính và các báo cáo thuế cho Paul. Paul lập tức tập trung vào các báo cáo hiện thời, chúng cho thấy, công ty đang bị thâm hụt giá trị tài sản rồng 199.350 đô la. Paul kinh ngạc hỏi Miles, tại sao lại có sự thâm hụt này. Miles trả lời, nghề kinh doanh xây dựng đang bị ảnh hưởng xấu, các nhà thầu đang bỏ nghề, và ông ta có một lượng hàng tồn kho không cân đối. Với một loạt các chi phí phải thanh toán như lãi vay, các chi phí hoạt động và triết khấu để cạnh tranh, ông không thể tạo nên lợi nhuận. Tuy nhiên, ông ta đảm bảo với Paul, nghề xây dựng luôn có sự thay đổi nhanh chóng "hôm nay bạn phá sản, ngày mai túi bạn đầy tiền". Ông ta tin chắc có một tương lai tốt đẹp đang ở phía trước. Cuối cùn, Miles thừa nhận ông ta chưa thanh toán đồng nào các khoản vay ngân hàng trong năm, thậm chí cả lãi vay và ngân hàng đã thừa nhận 4 khoản thế chấp nhà của ông ta với tổng số bằng 2 lần giá trị thực của nó. Ông ta nói, ngân hàng vừa thay đổi người quản lý trong một lần sát nhập, những người quản lý mới muốn giải quyết vấn đề này. Tình cảnh của ông ta hiện thời là tuyệt vọng và ông ta
  2. chấp nhận thương lượng một giá nào đó bán công ty. Paul nói, ông cần tham khảo ý kiến nhân viên kế toán của ông và sẽ trả lời trong vài ngày tới. Bảng cân đối tài sản hiện tại như sau: Tài sản lưu động 650 Tiền mặt 425.000 Các khoản phải thu 75.000 Hối phiếu phải thu 275.000 Tồn kho 70.000 Tài sản lưu động khác (thương quyền) 845.650 Tổng giá trị tài sản lưu động Tài sản cố định 350.000 Đất đai và trụ sở (ròng) 50.000 Thiết bị 85.000 Xe các loại (xe con và xe tải ròng) 25.000 Đồ đạc và trang bị cố định 510.000 Tổng giá trị tài sản cố định 1.355.650 Tổng giá trị tài sản Tài sản nợ ngắn hạn 375.000 Các khoản phải trả 60.000 Thuế phải trả 600.000 Hối phiếu phải trả (thường kỳ) 20.000 Các khoản nợ khác
  3. 1.055.000 Tổng các khoản nợ ngắn hạn Các khoản nợ dài hạn 125.000 Hối phiếu phải trả 375.000 Thế chấp phải trả 500.000 Tổng các khoản nợ dài hạn 1.555.000 Tổng các khoản nợ Vốn cổ đông 100.000 Cổ phiếu thường (299.350) Lợi nhuận để lại không chia (thâm hụt) $199.350 Tổng nợ và thâm hụt giá trị tài sản ròng $1.355.650 Vốn cổ đông Báo cáo thu nhập của công ty cùng kỳ như sau: $1.500.000 100% Tổng doanh thu thuần 1.200.000 80% Chi phí mua hàng bán $300.000 20% Lãi gộp 375.000 Trừ: chi phí hoạt động $75.000 Lỗ ròng trong thời kỳ đó Báo cáo thu nhập trong giai đoạn 6 tháng cũng như bảng cân đối tài sản cho thấy nhiều vấn đề nghiêm trọng. Tuy nhiên, Paul cho rằng, bằng cách này hay cách khác công ty có thể chuyển hướng vì nó đã được thành lập lâu năm và có một cơ sở khách hàng tốt. Nhân viên kế toán, Stan Herfield, nhắc Paul rằng công ty hiện giờ đang tồn tại nhưng chẳng có giá trị gì. Anh ta đặc biệt khuyến cáo Paul nên tránh xa công ty này ra. Nhưng Paul vẫn khăng khăng đề nghị Stan giúp đỡ thêm. Stan biết một công ty tư vấn tài chính lớn ở Raleigh, anh ta liên lạc với công tay này hộ Paul.
  4. Một vài ngày sau, một nhân viên tư vấn của công ty, Frank Campbell, hẹn gặp Paul và Stan. Frank nói, anh ta cho rằng, cách duy nhất tiến tới việc giao dịch là mua trên cơ sở giá thấp. Theo cách này, ý anh ta là, nếu những chủ nợ có đảm bảo như các ngân hàng chịu nhận một số tiền thấp hơn để thanh toán các hối phiếu của họ, thì anh ta có thể thu xếp một khoản vay để trả nợ. Anh ta sẽ đề nghị thanh toán cho các chủ nợ không đảm bảo 0,1 đô la trên một đô la nợ. Kết quả cuối cùng là toàn bộ tài sản có và nợ sẽ cân bằng nhau và sẽ không có giá trị tài sản ròng. Công ty tài chính muốn kiểm tra các giấy chứng nhận của Paul nhằm khẳng định ông có sự nhạy bén trong kinh doanh để quản lý công ty một cách có hiệu quả. Nếu các giấy chứng nhận tốt, Frank nghĩ, anh ta có thể tìm được một vài người cho vay trong nhóm của anh ta có thể quan tâm đến việc kinh doanh để quản lý công ty một cách có hiệu quả. Nếu các giấy chứng nhận tốt, Frank nghĩ, anh ta có thể tìm được một vài người cho vay trong nhóm của anh ta có thể quan tâm đến việc kinh doanh trên cơ sở mua giá thấp. Những người cho vay cũng như công ty của Frank sẽ thu một khoản phí đối với việc giải quyết trọn gói. Stan và Paul đồng ý rằng, phương án này đánh thử. Sau sáu bảy tuần tìm kiếm các nhà cho vay, Frank có một đề xuất. Frank muốn Paul và Stan thông qua trước khi anh ta trình cho những người cho vay có và không có đảm bảo. Các ngân hàng lúc bầy giờ đang bị nợ tổng số tiền là 1đô la cho các hối phiếu và tài sản thế chấp. Họ đang nắm giữ các tài sản của công ty như trụ sở, các khoản phải phải thu, các hối phiếu phải thu và hàng tồn kho ký quỹ. Nếu công ty bị thanh lý ngay lập tức thì ngân hàng sẽ thanh lý tài sản thu được tổng cộng 505.000 đô la. Các khoản nợ và hối phiếu phải thu giá trị 180.000 đô la; tồn kho 50.000 đô la; đất đai và trụ sở 250.000 đô la, thiết bị 5.000đô la. Tài sản lưu động khác trị giá 70.000 đô la trong bảng tổng kết tài sản không có giá trị. Như vậy, tổng trị giá tài sản là 505.000 đô la. Frank biết là khoản nợ thuế 60.000 đô la sẽ phải thanh toán đầu tiên. Có nghĩa là anh ta sẽ phải đề nghị ngân hàng - chủ khoản nợ có đảm bảo, tổng cộng 445.000 đô la hoặc 0,405 đô la trên một đô la cho tất cả các hối phiếu và tài sản thế chấp. Tuy nhiên, vì ngân hàng có các đảm bảo cá nhân và quyền lưu giữ tài sản đối với chỗ ở riêng của Miles, Frank cho rằng, họ sẽ lấy về được tổng cộng 150.000 đô la, làm nhẹ khoản thiệt hại của ngân hàng từ 644.000 đô la xuống còn 505.000 đô la. Ngoài ra, Frank sẽ đề nghị các chủ nợ không đảm bảo nhận 39.500 đô la hoặc 10% trên tổng số tiền mà ông Miles nợ họ. Anh ta cũng đề nghị số tiền này sẽ được thanh toán nhiều lần bằng nhau trong thời hạn 3 năm. Chỉ có một giải pháp hoặc là tuyên bố phá sản hoặc là mất toàn bộ số dư nợ của Miles. Do vậy, Frank sẽ thanh toán hết 505.000 đô la tiền mặt, đồng thời đề nghị các chủ nợ không đảm bảo huỷ 90% nợ của Miles và đợi sau 3 năm mới được thanh toán.
  5. Nếu phương án này được chấp nhận, các điều kiện sau phải được tuân thủ: 1. Paul Buroughs sẽ phải lấy 450.000 đô la từ tài sản riêng của ông đầu tư vào công ty làm cho nó hoạt động đúng hướng. Ông có thể dùng nhà của mình làm vật chế chấp đi vay chứ không được dùng công ty. 2. Những người cho vay sẽ cấp 505.000 đô la để thanh toán cho ngân hàng và cho chính quyền. Họ sẽ đảm bảo thế chấp lần đầu toàn bộ bất động sản và bao thu nợ các khoản phải thu. Hơn nữa, họ sẽ giám sát hoặc có quyền lưu giữ tài sản toàn bộ công ty. Họ sẽ ăn hoa hồng trên các khoản phải thu của công ty với tỷ lệ bàng lãi suất cơ bản New York cộng 5% tỷ lệ nà có thể thay đổi đối với công ty phát triển. Khoản vay có thế chấp sẽ được tính theo mức lãi suất hiện thời trên cơ sở 5 năm với các kỳ thanh toán được tính trong 20 năm. Sau khi tất cả các khoản nợ được thanh toán và sau khi Paul đầu tư 450.000 đô la, giá trị tài sản ròng sễ là 410.500 đô la (tài sản trị giá 505.000 đô la cộng với số tiền đầu tư của Paul 450.000 đô la, tổng cộng là 955.000 đô la trừ đi 60.000 đô la nợ thuế, 445.000 đô la nợ ngân hàng, và 39.500 cho các chủ nợ không đảm bảo, những người này sẽ được thanh toán sau thời hạn 3 năm). 3. Paul sẽ phải hạn chế mức lương tối đa của ông là 35.000 đô la/năm trong hai năm đầu. Công ty sẽ thực hiện một chính sách nghiêm ngặt đối với việc mua hàng trữ kho và cho thời hạn tín dụng. Những người cho vay sẽ phải phê chuẩn việc cho thời hạn tín dụng đối với tất cả những khách hàng mới, nhưng chừng nào Paul còn duy trì được các khoản phải thu trong vòng 60 ngày thì họ sẽ bằng lòng. Họ muốn được thanh toán hết ngay lập tức bất cứ khoản phải thu nào vượt quá 60 ngày. 4. Công ty tài chính sẽ tăng hạn mức tín dụng các khoản phải thu và hàng tồn kho cho Paul khi nào công ty phát triển. 5. Paul sẽ phải có một bức thư của chủ công ty cũ, Miles Hickcock nêu rõ rằng, ông ta sẵn sàng bán công ty, Paul có thể trả cho ông ta bất cứ thứ gì mà ông ta đòi để bán công ty, nhưng họ cho rằng Miles nên chỉ ra đi với lòng biết ơn. 6. Ngân hàng và bất kỳ chủ nợ khác có giấy bảo đảm của công ty sẽ phải xoá hết các khoản nợ và nghĩa vụ. Toàn bộ phương án trên phải được ngân hàng, Miles, và các chủ nợ khác chấp thuận. Frank nghiên cứu các giấy chứng nhận và các báo cáo tài chính của Paul và nhận thấy chúng rất tốt. Paul có một tài sản trị giá hơn 500.000 đô la và ông vẫn còn một khoản thu nhập đảm bảo từ công ty cũ của ông. Danh tiếng của ông trong
  6. sạch, tất cả các giấy chứng nhận chỉ ra răng ông là một người thận trọng có lương tri. Những yếu tố này cần thiết để xây dựng một công ty vững mạnh. Frank biết, các nhà cung cấp sẽ không hài lòng khi họ chỉ được thanh toán 10% trên tổng số nợ và có thể thời gian đầu họ sẽ không muốn buôn bán với Paul. Nhưng khi Paul tạo được một danh tiếng tốt thì rốt cuộc họ sễ bán chịu cho ông. Paul quay lại nói chuyện với Miles về công ty. Miles thừa nhận, công ty đang ở tình trạng không trả được nợ và đang phá sản. Paul kể cho ông ta biết mình đang đề xuất kế hoạch nhận thanh toán tất cả các khoản nợ, nhưng ông không đi vào chi tiết. Paul cũng nói với Miles rằng, ngay cả nếu ông ta áp dụng chương 11 để thoát khỏi các chủ nợ thì ông ta cũng khó mà tồn tại được, vì ông ta thiếu vốn lưu động để điều hành công ty. Cuối cùng, Paul trả Miles 25.000 đô la để mua lại toàn bộ công ty và buộc ông ta phai chấp thuận phương án thu xếp tài chính của mình. Paul muốn khoản tiền đặt cọc của mình được thể hiện trong bản giao kèo giao cho người thứ ba giữ đề phòng trường hợp ông không nhận được những gì ông yêu cầu. Miles phản đối rằng, Paul đang tiếp quản một công ty có uy tín, giá mà Paul trả đáng lẻ phải cao hơn. Paul nói, đây là lần trả giá cuối cùng. Sau một ngày suy nghĩ Miles đồng ý bán và Paul yêu cầu luật sư soạn thảo các giấy tờ pháp lý Frank thông qua. Khi Frank trình bày kế hoạch cho các chủ ngân hàng, họ rất sửng sốt. Frank nhắc họ một lần nữa về phương án phá sản. Toàn bộ tài sản nếu được bán thanh lý sẽ thu được một khoản rất nhỏ bằng 10% tổng giá trị tài sản tức là 135.565 đô la. Vài ngày sau, các chủ ngân hàng chấp nhận lời đề nghị và đồng ý huỷ bỏ toàn bộ mọi yêu sách của họ bao gồm các hối phiếu và các nghĩa vụ khác của công ty. Frank đòi một bức thư xác nhận. Bước tiếp tho là gửi bức thư đảm bảo cho tất cả các chủ nợ không đảm bảo thông báo cho họ biết tình hình. Công ty giải thích rằng, công ty đã chuẩn bị thanh toán tối đa 0.1 đô la trên mỗi đa la mà công ty đang nợ họ. Tổng số nợ sẽ được thanh toán trong thời hạn 3 năm làm nhiều lần bằng nhu. Còn một phương án lựa chọn khác là công ty sẽ đi đến phá sản, trong trường hợp này, họ sẽ không nhận được gì vì nợ quá nhiều, các chi phí pháp luật lớn và tiền thanh lý tài sản thì lại thấp. Ngay lập tức, các lá thư chấp nhận được gửi đến, nhưng một vài chủ nợ phản ứng lại là họ kiện ra toà. Cuối cùng, Frank cũng giải quyết được các vấn đề, sau khi nhận được hầu hết các thư chấp thuận, anh ta gọi cho các ngân hàng và hẹn ngày thanh toán. Paul hoàn tất giao dịch với Miles, Frank thanh toán tất cả các khoản nợ cho ngân hàng và các chủ nợ đồng thời tính toán toàn bộ tài sản của công ty.
  7. Paul bỏ 450.000 đô la vào công ty, thành một công ty mới đổi tên thành Công ty cung ứng Burough và bắt đầu kinh doanh. Ông ta lắp đặt các máy vi tính để quản lý hàng tồn kho, tiền lương, các khoản phủ thu, các khoản phải trả,và kế toán công ty. Ông bắt đầu trữ hàng và thuê một người rất hiểu biết để giải quyết các vấn đề tín dụng. Paul liên lạc với tất cả các nhà xây dựng, nhà thầu trong vùng, cố gắng phát triển quan hệ với bọn họ nhằm kiếm một vài vụ kinh doanh. Ông cẩn thận loại trừ những người trong quá khứ chậm thanh toán các hoá đơn. Ông muốn tiếp cận kinh doanh một cách thận trọng và không cố xây dựng công ty một cách nhanh chóng. Trong 2 tháng đầu, ông bị thua lỗ do chính sách tín dụng chặt chẽ. Ông đã có thể tăng thêm thu nhập nếu làm theo chính sách tín dụng của các đối thủ cạnh tranh là tăng thời gian trả trậm tới 120 ngày. Nhưng ông vẫn cương quyết đòi 60 ngày vì vậy các khách hàng bỏ đi nơi khác. Bây giờ ông đã biết hầu hết các nhà thầu, họ cam kết với ông rằng, ngay khi họ được thanh toán (và theo như họ thông báo, họ có những hợp đồng giá trị với các công ty đáng tin cậy và các công ty công nghiệp) họ sẽ thanh toán cho ông, nhưng họ cần trả chậm 120 ngày. Paul có những mặt hàng tốt và mặc dầu ông báo với giá cao hơn Miles, chúng vẫn có sức cạnh tranh với các công ty khác trong cùng ngành hàng. Vấn đề thời gian chậm thanh toán này sẽ là một thách thức đối với sự thành công của công ty. Câu hỏi: 1. Paul có nên từ bỏ ý định mua một công ty đang phá sản không? ông có nên bắt đầu mở một công ty của riêng mình không? 2. Miles có không khôn ngoan khi không áp dụng Chương 11 không? 3. Tại sao các ngân hàng, những người cho Miles vay tiền sẵn sàng chấp nhận phương án mua với giá rẻ của Frank? Họ có nên để công ty áp dụng chương 11 không? 4. Miles có nên bán công ty giá 25.000 đô la không? Paul có nên giữ Miles lại để cho ông ta biết rõ tình hình và chỉ ra những vấn đề trong công ty. 5. Bạn nên khuyên Paul nên đối xử như thế nào với các khách hàng nói là họ có những hợp đồng hấp dẫn với các công ty công nghiệp hoặc có những dự án xây dựng trụ sở của chính quyền? Ông nên đối xử như thế nào với các nhà xây dựng, những người có hợp đồng xây dựng nhà ở dân
  8. dụng cho các khách hàng giàu có hoặc những người xây nhà của họ để bán lại sau này? 6. Thoả thuận tài chính giữa Paul và Frank, theo đó toàn bộ tài sản của Paul đều bị ràng buộc có phải là một thoả thuận hợp lý không? Theo bạn, Paul có thể tái thiết lại tình hình tài chính của công ty không?7. Bạn rút ra được bài học gì khác từ trường hợp này?

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản