Công ty TNHH thương mại EX-IM

Chia sẻ: Thanh Phuong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:8

0
171
lượt xem
17
download

Công ty TNHH thương mại EX-IM

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Lee Vincent Eggo đã làm tư vấn quốc tế trong 20 năm qua. Trong thời kỳ đó ông là người giải quyết trục trặc cho rất nhiều công ty Mỹ thành lập ở thị trường nước ngoài, ông còn tư vấn và giải quyết những vấn đề thị trường xuất, nhập khẩu cho các công ty nước ngoài đang tìm cách hình thành thị trường cho những sản phẩm của họ tại Mỹ.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Công ty TNHH thương mại EX-IM

  1. Trường hợp 15: Công ty TNHH thương mại EX-IM Lee Vincent Eggo đã làm tư vấn quốc tế trong 20 năm qua. Trong thời kỳ đó ông là người giải quyết trục trặc cho rất nhiều công ty Mỹ thành lập ở thị trường nước ngoài, ông còn tư vấn và giải quyết những vấn đề thị trường xuất, nhập khẩu cho các công ty nước ngoài đang tìm cách hình thành thị trường cho những sản phẩm của họ tại Mỹ. Bây giờ Lee là phó chủ tịch công ty tư vấn và là cổ đông của công ty. Năm ngoái, ông kiếm được hơn 200.000 đô la. Thêm vào đó, ông còn được phép đưa vợ theo trong các chuyến đi, và họ có thể kết hợp giải trí với công việc. Nói chung Lee hài lòng với điạ vị của ông. Lee còn tư vấn cho Công ty trách nhiệm hữu hạn thương mại EX=IM, công ty này có văn phòng ở New york, Losangeles, và New orleans. Công ty có những vấn đề nghiêm trọng về nhân sự, nhưng nếu vấn đề này được giải quyết thì nó sẽ có tiềm năng lớn. Lee đã đàm phán vài hợp đồng với các công ty Nhật Bản, Đài loan, Hàn Quốc, châu Âu và Nam Mỹ để EX- IM đại diện độc quyền cho họ trên khắp nước Mỹ. Trong một số trường hợp, các đại diện của họ được độc quyền phân phối trên thị trường toàn thế giới. Tuy nhiên, công ty cũng có thành công nhỏ trong xuất khẩu các sản phẩm Mỹ. mặc những kế hoạch tiếp thị mà Lee đề ra. Hiện tại công ty có doanh thu hàng năm khoảng 35 triệu đôla, nhưng lẽ ra có thể xuất khẩu với số lượng gấp bốn hoặc năm lần như thế. Công ty đang thiếu vốn và cần đầu tư thêm tiền. Hiện nay, có năm chủ đầu tư bỏ 3 triệu đô la vào công ty, nhưng phần lớn số tiền đó được dùng vào chi phí nhân sự, đặc biệt loà những thay đổi quản lý ở cấp độ điều hành. Những người chủ không thể tìm ra một người thực sự đủ hiểu biết về kinh doanh để bổ nhiệm làm người lãnh đạo hiệu quả. Họ quyết định cố gắng thêm một lần nữa trước khi đóng cửa công ty. Họ gặp Lee và hỏi ông có muốn tiếp nhận chức vụ giám đốc điều hành không. Lee rất ngạc nhiên ông đồng ý sẽ xem xét kỹ vấn đề và đưa ra một số điều kiện gồm cả kết quả cuối cùng là chia phần sở hữu công ty. Những người chủ EX-IM do Margaret Wolfington đứng đầu, đề nghị chấp nhận mọi điều kiện của Lee nếu ông tiếp quản công ty dài hạn. Sau vài lần gặp gỡ, lee dự kiến, công ty sẽ cần một khoản đầu tư thêm ít nhất 3 triệu đô la để đại tu toàn bộ tổ chức làm cho công ty có khả năng cạnh tranh và có thể tồn tại được. Điều kiện cuối cùng ông đưa ra là ông sẽ chỉ điều hành công ty với thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu do luật sư của ông soạn thảo. Những người chủ không quen với loại thỏa thuận này nên yêu cầu ông giải thích. Ông bảo nếu nhận chức vụ này ông phải có quyền trong vòng giới hạn nào đó thoả thuận để điều hành doanh nghiệp bằng bất kỳ cách nào mà ông
  2. cho là tốt nhất.. Với mục đích bảo vệ quyền đặc quyền này ông muốn toàn bộ cổ phiếu nằm trong tay người được uỷ thác trông nom, người nào sẽ chứng nhận uỷ thác cho mỗi cổ đông. Ông sẽ là người được uỷ thác trông nom đó và sẽ có quyền bỏ phiếu duy nhất cho tất cả các cổ phần. Các cổ phiếu này sẽ được giao cho ngân hàng địa phương giữ để làm bằng. Chính ông, với tư cách là người được uỷ thác trông nom sẽ bổ nhiệm ban giám đốc theo lựa chọn của ông và sẽ có toàn quyền trong thời hạn 10 năm. Lương hàng năm của ông sẽ là 200.000 đô la cộng với phần trăm lợi tức. Ông còn yêu cầu thay văn phòng chuyên viên kế toán hiện nay bằng một văn phòng chuyên viên kế toán có quy mô toàn liên bang, vì ông sẽ cần những báo cáo tài chính có thể giao cho ngân hàng để trình cho họ khi những bộ phận khác trên thế giới cần hạn ngạch tín dụng. Thêm vào đó ông muốn hưởng chế độ ưu tiên mua cổ phiếu , nhờ đó, ông có thể mua 51% cổ phần doanh nghiệp hoặc mua toàn bộ, miễn là ông đạt lợi tức chấp nhận được và mục tiêu đầu tư. Các nhóm rất ngạc nhiên với đề xuất của Lee. thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu là cái mà họ chưa từng thấy bao giờ. Nhưng Margaret nói:”Tại sao không nghiên cứu xem nó là cái gì và đánh giá những quyền lựa chọn của chúng ta trước khi gạt bỏ nó”. Cả nhóm đề nghị Lee làm dự kiến doanh thu và lợi tức vì ông đã làm quen với doanh nghiệp với vị trí là nhà tư vấn. Lee chấp nhận nhằm mục đích xác nhận lại quan điểm của ông về công ty này và tiềm năng của nó. Hiện tại, báo cáo thu nhập của EX-IM như sau: %35.000.000 Doanh thu thuần $(450.000) Lỗ thuần Lee có thể dễ dàng thấy, tại sao những người chủ tuyệt vọng họ cần một người nào đó trong công ty đảm đương chức vụ lãnh đạo, không thì họ sẽ mất toàn bộ vốn đầu tư. Lúc mới bắt đầu công ty cũng có lãi nhưng sau một thời gian họ trở nên quan tâm làm đại diện cho tất cả những nhà sản xuất hay mặt hàng mà họ có thể,mặc một sự thật là họ đã làm được rất ít hay không làm được gì với những sản phẩm ấy. Thêm vào đó, họ đầu tư vào vài hoạt động bán lẻ ô tô và những nhá máy nhỏ không có lãi. Lee đã khuyên họ bỏ hết chúng đi từ nhiều năm trước, nhưng không được nghe theo. Do đó, công ty hiện giờ đang ở trong vị trí rất bấp bênh, nó cần một sổ kế hoạch kinh doanh và quản lý hợp lý. Doanh nghiệp sẽ phải được chấn chỉnh lại, xây từng viên đá cho đến khi tạo được nền tảng vững chắc. Lee biết, việc đó sẽ
  3. không dễ dàng nhưng nếu những người chủ cấp vốn và cho ông toàn quyền kiểm soát trong 10 năm ông sẽ sớm trở thành triệu phú và sở hữu đa số cổ phần trong công ty. Theo cách đó biến nó thành doanh nghiệp của riêng ông. Sau khi cân nhắc nhiều lần lee đưa ra bản dự kiến sau: N ăm Doanh thu Lãi ròng sau thuế 1 $25.000.000 $500.000 2 50.000.000 1.000.000 3 65.000.000 1.950.000 4 75.000.000 2.250.000 5 100.000.000 3.500.000 6 125.000.000 4.375.000 7 150.000.000 5.250.000 8 200.000.000 7.000.000 9 250.000.000 8.750.000 10 300.000.000 10.500.000 Khi ông trình các con số này cho người chủ, họ vô cùng phần khởi. Họ sẵn sàng đầu tư thêm 3 triệu đô la, miễn là kết quả được đảm bảo. Lee nhắc họ toàn bộ công việc của ông phụ thuộc vào đó, nếu ông không đạt được những mục tiêu ấy thì thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu sẽ không có giá trị, và họ có thể quay lại tiếp quản doanh nghiệp. Lee vạch rõ rằng ông đã từng bỏ 20 năm thành công và sự an toàn cua rông cho chức vụ này, và ông sẽ chỉ xem xét vấn đề với những điều kiện của ông. Cả nhóm băn khoăn ở hai điểm: Lee nói, ông muốn một phần ba toàn bộ lợi tức sau thuế, cộng với lương cơ bản của ông, tiền thưởng sẽ được thanh toán cho ông 15 ngày sau khi báo cáo kiểm toán được công ty chuyên viên kế toán trình lên. Hơn nữa, ông sẽ quyết định khi nào thì sử dụng quyền chọn mua cổ phần của ông dựa trên mệnh giá cổ phiếu thường. Trả lời cho điểm thứ hai của họ, ông công nhận mong muốn tự bảo vệ họ, nhưng ông nhắc họ là dù ông có toàn quyền kiểm soát doanh nghiệp và toàn quyền bỏ phiếu, những điều kiện trên chỉ kéo dài đến khi nào ông còn thực hiện được những điều kiện trong thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu. Nếu vào bất cứ lúc nào, có ít nhất 75% cổ đông muốn chấm dứt thoả thuận thì họ có quyền chấm dứt, nhưng họ sẽ phải bồi thường cho ông theo hợp đồng sẽ được ký kết. Những người chủ, cho Margaret đứng đầu gặp nhau vài lần. Cuối cùng, họ quyết định chấp nhận ký thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu nhưng phải thêm những quy định như sau:
  4. 1. Nếu công ty bị thâm hụt vào bất kỳ năm nào, dựa vào văn bản này, thoả thuận sẽ bị huỷ bỏ và Lee Eggo sẽ chấm dứt mọi công việc với công ty. 2. Chừng nào Lee Eggo còn thực hiện được lợi tức dự kiến, ông còn được quản lý và có quyền hưởng một phần ba lợi tức sau thuế. Khoản tiền thưởng nói trên sẽ được thanh toán 15 ngày sau khi bản kiểm toán cuối năm được trình cho ban giám đốc. 3. Hàng quý, Lee Eggo sẽ nộp báo cáo trình bày tình hình công ty cho các cổ đông. Thỉnh thoảng ông sẽ cho phép kiểm tra hoạt động của công ty. 4. Sau ba năm, Lee Eggo sẽ được phép mua cổ phần của công ty theo mệnh giá, nhưng tối đa chỉ được một phần ba số cổ phiếu thường đang lưu hành, trừ khi các cổ đông khác muốn bán cổ phần của họ cho ông sau khi đã chào bán cho những cổ đông còn lại. 5. Lee Eggo sẽ không chấm dứt công việc làm của ông với công ty chừng nào thoả thuận ủy thác bỏ phiếu còn hiệu lực. Nếu ông muốn chấm dứt vì lý do nào đó, ông phải báo trước một năm và sẽ không được hưởng bồi thường gì khác ngoài tiền lương của ông. Hơn nữa nếu Lee Eggo chấm dứt công việc của ông với công ty, thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu sẽ được tuyên bố vô hiệu và vô giá trị. Việc kiểm soát công ty sẽ trả lại cho các cổ đông. 6. Lee Eggo sẽ được bảo hiểm nhân thọ (hợp đồng bảo hiểm có kỳ hạn) tổng lợi thế là giữ ông ở vị trí muôn thuở của ông. Tuy nhiên nếu họ muốn ông sẽ chấp nhận những điều kiện của họ với những thay đổi sau: 1. Việc kiểm tra sẽ được ông hoặc người do ông cử giám sát. 2. Các báo cáo sẽ do công ty kiểm toán nộp 3. Nếu nhóm lãnh đạo chấm dứt thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu với 75% phiếu tán thành của các cổ đông trong khi ông vẫn thực hiện đúng dự kiến doanh số và lợi tức, ông sẽ nhận được những khoản bồi thường chấm dứt sau: a. Lương năm năm với mức lương 200.000 đô la/ năm. b. Năm năm tiền thưởng dự kiến dựa trên một phần ba lợi tức sau thuế thu được của bất kỳ năm nào trước hoặc bình quân của những năm trước kể từ ngày ông tiếp quản tuỳ theo cái nào cao hơn và
  5. c. Tất cả các cổ đông phải đảm bảo với tư cách cá nhân khoản bồi thường nói trên sẽ được thanh toán không chậm hơn 30 ngày sau khi chấm dứt thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu. Trong trường hợp Lee Eggo không thực hiện như dự kiến thì ông sẽ chỉ được hưởng bồi thường năm năm với mức lương 200.000 đô la/năm hay 1.000.000 đô la. Điều khoản này cũng phải được mỗi cổ đông bảo đảm với tư cách cá nhân. Sau nhiều lần thảo luận và gặp gỡ, buổi kết thúc giao dịch được tổ chức và Lee Eggo cuối cùng đã chịu trách nhiệm hoàn toàn về tất cả hoạt động của công ty. Vốn đã được tăng như thoả thuận, chứng nhận uỷ thác được trao cho các cổ đông. Bây giờ Lee Eggo phải thu xếp để khắc phục những vấn đề trong doanh nghiệp. Trong suốt ba tháng sau đó, ông đưa một nhóm chuyên viên về lĩnh vực quốc tế đến làm việc. Ông thuê nhân viên dịch vụ và những người phụ trách khu vực có thể nói sáu bảy ngoại ngữ và có kinh nghiệm trong thị trường ngoài nước. Ông bán toàn bộ những hoạt động mà công ty sở hữu và biến tài sản thành tiền mặt. Tập trung vào xấp xỉ 100 mặt hàng do công ty sở hữu, đội ngũ quản lý của ông tổ chức nhiều hội nghị để quyết định để lại những mặt hàng nào và tập chung vào khu vực nào trong tương lai. có nhiều mặt hàng giá trị nhưng cần tới 20 tổ chức khác nhau dốc hết sức tập trung vào chúng. Họ quyết định bán hết những mặt hàng ít có lãi và tập trung vào ngành thiết bị vi tính viễn thông. Những lĩnh vực này rất năng động và có tính tương lai. Họ còn quyết định nghiên cứu sử dụng người máy và các tiến bộ công nghệ khác được quan tâm là dược phẩm. Họ quyết định giảm giá hàng tiêu dùng như xe hơi và ti vi. họ bán đi khoảng 80 mặt hàng và thu được hơn 2 triệu đô la do giao quyền đại diện cho các công ty khác. Một số cổ đông tức giận với những mặt hàng mà họ đã đầu tư thời gian và tiền bạc. Lee lờ họ đi và tiếp tục kế hoạch của ông. Trong chín tháng tiếp theo, công việc kinh doanh rất tốt. Lee đã thoả thuận có lợi hơn với các nhà sản xuất đại diện và thành lập một mạng lưới phân phối trên khắp liên bang. Doanh thu đang tăng và đến cuối năm thứ nhất đã đạt tới tổng số 45 triệu đô la. Riêng lãi ròng trên doanh thu không kể lãi do bán các mặt hàng là 1.800.000 đô la. Các cổ đông rất xúc động.Trong cuộc họp trình báo cáo tài chính, họ đặc biệt hài lòng về khả năng thanh toán của công ty, họ nghĩ kế hoạch của Lee sẽ được thực hiện và lập tức các nhà phân phối. Sau đó, ông quyết định đẩy mạnh xuất khẩu hàng Mỹ. Ông bảo một trong số các nhóm của ông thực hiện một danh sách các mặt hàng cho thị trường xuất khẩu quốc tế, rốt cuộc họ đã quyết định tung ra thị trường nước ngoài những sản phẩm kỹ thuật cao . Lee dã tiếp xúc với ngân hàng Xuất nhập khẩu Mỹ, hiệp hội bảo hiểm tín dụng liên bang, bộ thương mại và
  6. những cơ quan khác thu xếp để được tài trợ vốn cho xuất khẩu ra thị trường nước ngoài giúp công ty không chịu nhiều rủi ro. Ông còn dàn xếp với Bộ thương mại giải quyết việc trao đổi hàng hoá mậu dịch đối lưu khi cần, ông đã tiếp xúc với một số nhà môi giới trao đổi hàng có kinh nghiệm ở châu Âu mà ông biết. Lee tiến hành mọi giao dịch mà ông có thể. Nếu ông bán hàng ở nước ngoài và cần tiền ông sẽ, hoặc thu xếp để trợ vốn, hoặc nếu cần thì mua một số mặt hàng của họ, sau đó bán lại với giá vốn hoặc có lời thông qua các nhà môi giới trao đổi hàng. Khi Lee mua hàng ở nước ngoài ông luôn cố gắng tổ chức trao đổi hàng với những nước khác để họ mua hàng của Mỹ. Công ty lớn mạnh dần, Lee mở văn phòng ở Canada, Châu âu, Viễn Đông, Nam Mỹ để gần gũi với các thị trường của ông hơn, và để có những kỹ sư dịch vụ bảo trì ngay trong tầm tay nếu ở đó có vấn đề. Lee luôn theo định hướng dịch vụ, bài học ông đã sớm trải qua ở Đức là dịch vụ đến trước, sản phẩm đến sau. Ông nhận ra rằng chỉ tập trung vào bán hàng không phải là cách đúng khi tung sản phẩm ra thị trường ngoài nước. Bạn còn cần đến những nhà chuyên môn kỹ thuật biết cách xử lý những gì bạn bán. Lee có những chuyên viên pháp lý trên khắp thế giới bảo vệ quyền lợi của công ty và kiểm soát để công ty không bao giờ ở tình trạng nguy hiểm. Các cổ đông dần quen với mức cao chóng mặt của lợi tức, và trong khi Lee nghĩ ông sẽ không gặp khó khăn nào khi ông còn đem lại lãi, thì ông phát hiện ra có một chuyện động ngầm. Hình như có một nhóm nhỏ muốn tiếp quản doanh nghiệp. Lee biết bạn luôn luôn không thể làm hài lòng một vài người nào đó trong đám đông, và ông đã chuẩn bị cho ngày này. Trước khi nhóm đó tấn công ông, Lee đã tổ chức một cuộc họp toàn bộ cổ đông và chất vấn họ về sự kiện ông đang nắm, gồm những bức thư và báo cáo từ những người đáng tin cậy, báo cho ông biết rằng có một số cổ đông muốn vô hiệu hoá thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu. Nhóm này rất ngạc nhiên là ông biết chuyện, nhưng cũng không phủ nhận. Họ tuyên bố bây giờ ông đã là triệu phú nhờ họ đã cho ông cơ hội và từ thời điểm này họ muốn sắp xếp mới lại toàn bộ. Một trong những cổ dông chính, Spencer Denby nói rằng con trai ông ta có trình độ cao đẳng, chuyên ngành kinh doanh quốc tế đã bị thôi việc sau sáu tuần làm việc cho công ty. Lee trả lời, con trai ông ta không đủ khả năng giữ chức vụ điều hành vì anh ta không biết ngoại ngữ thứ hai. Ngoài ra anh ta đã vi phạm kỷ luật giờ giấc, Lee bảo Denby:”Nếu con trai ông cư xử cho phải phép thì anh ta vẫn còn ở lại công ty, nhưng anh ta cứ tiếp tục nói với mọi người rằng tôi chỉ là người làm thuê thôi. vậy theo ý kiến tôi, anh ta phải ra đi”. Lee hỏi cả nhóm có muốn chấm dứt quan hệ của ông với công ty không. Ông bảo nếu họ muốn đó hoàn toàn là quyền của họ. Tuy nhiên, ông nhắc họ
  7. là ông đã làm tốt công việc của ông, và theo hợp đồng, công ty sẽ phải có trách nhiệm về gần 5 triệu đô la(ông đang chờ con số chính xác sau khi kiểm toán) Cả nhóm không ngạc nhiên gì với con số đó vì bây giờ họ đã biết tiềm năng của công ty. Tuy nhiên, Denby nói thẳng :”Có thể ông có quyền với số tiền đó, nhưng còn lâu ông mới tìm thấy chúng trong chừng mực liên quan đến tôi”. Lee trả lời, họ có thể làm những gì họ muốn, nhưng bây giờ ông thông báo trước cho họ một năm theo hợp đồng, là ông sẽ chấm dứt nhiệm kỳ của ông. Ông còn nói, ông có ý định tiếp tục kinh doanh ngành này, toàn bộ tổ chức sẽ theo ông sang một nơi khác và hoạt động dưới một tên khác. Không có điều khoản nào trong hợp đồng ngăn ngừa ông làm việc đó, bây giờ Lee đã có đủ vốn, tất cả các mối quan hệ và mạng lưới cần thiết để bắt đầu quản lý dưới một cái tên khác. Ông rút lá đơn từ chức Lee Eggo nhận được thông báo 100% cổ đông đã bỏ phiếu chấm dứt uỷ thác bỏ phiếu. Một tuần sau, các vấn đề pháp lý đã được giải quyết xong. Denby trả cho Lee tiền lương tới hạn của ông và bảo Lee ra đi. Lee đã chuẩn bị khi ông bắt đầu thu xếp đồ đạc thì toàn bộ tổ chức cũng làm như vậy. Denby cố tập hợp một số nhân viên điều hành, nhưng không ai nghe. Trước khi mọi người ra đi, Lee gọi Denbuy đến và bảo:”Tất nhiên là tôi sẽ thông báo cho tất cả các nhà sản xuất mà chúng ta đại diện rằng, tôi sẽ không cộng tác với công ty này nữa, và chắc chắn ông và con trai ông sẽ tiếp quản công việc”. Hầu hết mọi người đều rời bỏ công ty. Thông báo từ chức từ các chi nhánh trên khắp thế giới về cho Spencer Denby. Denby nhanh chóng thông báo cho các cổ đông khác biết họ rất lo lắng chờ nghe tin tức vừa nhận, đặc biệt là việc Allen trợ lý của Lee có tiếp quản công việc như anh ta thoả thuận riêng hay không. Denby trả lời mặc dù đã đồng ý một tuần trước hình như anh ta không có ý định ở lại công ty. Rồi Allen cũng từ chối tiếp tục làm việc vì Lee Eggo. Cả nhóm có gắng liên lạc với Lee để gặp mặt..Sau cùng luật sư của Lee cũng tiếp họ và đúng như Lee dự kiến, ông đã gặp một nhóm cổ đông khắc hẳn. Margaret mở đầu cuộc họp bằng lời xin lỗi vì những gì đã xảy ra, bà cho ông biết đã có một sự hiểu lầm lớn. Họ muốn ông quay trở lại và sẽ chấp nhận bất kỳ điều kiện nào mà ông đưa ra. Lee cho họ biết, ông đang trong quá trình thành lập công ty riêng của ông. Họ nài xin ông cân nhắc lại. Cuối cùng Lee đồng ý quay lại nếu họ nhượng cho ông 51% cổ phiếu của công ty với giá gốc 10 đô la một cổ phần. Thứ hai, ông muốn toàn quyền kiểm soát công ty và sẽ không tha thứ cho bất kỳ cổ đông nào gây trở ngại trong tương lai. Ông nhấn mạnh, ông sẽ không đề nghị gì khác. Nếu họ sẵn sàng thoả mãn điều kiện của ông, họ sẽ gặp ông tại văn phòng luật sư của ông vào sáng hôm sau và cổ phần sẽ được chuyển nhượng
  8. cho ông. Cả nhóm rời khỏi phòng để hội ý 10 phút. Khi họ quay vào, họ bảo Lee ông đã đạt được thoả thuận và họ vui mừng đón ông trở lại. Ngày hôm sau, cổ phần được chuyển nhượng , Lee thanh toán ngang giá và trở thành cổ đông chính của công ty. Những cổ đông khác không hài lòng, nhưng Margaret nói: “Ông ta kiếm tiền cho chúng ta, và chắc chắn là sẽ tiếp tục làm như vậy. Ông ta là động vật hai chân giỏi lừa nhất mà tôi từng gặp". Bà nói thêm “Những người còn lại trong nhóm đồng tình và bước ra cửa". Câu hỏi 1. Nếu bạn là một trong số các cổ đông của nhóm sở hữu công ty, bạn có tán thành thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu không? 2. Theo bạn, Lee Eggo có chứng minh được sự cần thiết của thoả thuận uỷ thác bỏ phiếu không? Ông có thể có cách nào khác để bảo vệ mình không? 3. Bạn nghĩ sao về phương pháp giải quyết vấn đề quản lý mà Lee sử dụng để phục hồi công ty? Theo bạn, ông có chọn đúng trong việc định hướng những nỗ lực của công ty không? Theo bạn, ông có nên bán hết các mặt hàng như ông đã làm không? 4. Theo bạn, tại sao các cổ đông suýt nữa thì phải từ bỏ kinh doanh nhưng nay đã kiếm được hàng triệu đô la, lại muốn cho một giám đốc điều hành hữu ích như Lee thôi việc? 5. Bạn có tàn thành chiến thuật của Lee: chất vấn cả nhóm bảo họ ông đã nghe được gì và sắp làm gì không? Bạn có hành động giống như vậy không? Theo bạn, Lee quản lý công ty có đúng đạo lý không? Công ty sẽ tiếp tục sinh lợi nếu Denby thuyết phục được mọi người ở lại không? Nếu bạn ở vị trí các cổ đông và bạn muốn “tống khứ” Lee đi vì một lý do nào đó, bạn sẽ thực hiện nó như thế nào? 6. Nếu bạn là một cổ đông, bạn có chấp nhận những điều kiện cuối cùng mà Lee yêu cầu để trở lại công ty không? Hiện nay, ông có thực sự nắm quyền kiểm soát công ty không, hay các cổ đông lại có thể phản đối ông trong tương lai? 7. Theo bạn, Lee có làm trái đạo lý khi sử dụng vị trí của ông cho lợi ích của riêng mình không? Theo bạn, ông lập kế hoạch này đã lâu chưa? Phong cách quản lý của Lee có điển hình cho những doanh nhân thành đạt không?

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản