Cửa địa ngục P2

Chia sẻ: Tieu Dao | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:15

0
38
lượt xem
1
download

Cửa địa ngục P2

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

-Số J340 có người thăm nom. Cả phòng giam có sáu người đang ngồi trong phòng với vẻ nhàn rỗi, chẳng có việc gì để làm bỗng nhiên giật mình khi có tiếng mở cửa cùng tiếng nói của quản giáo vang lên dõng dạc, rõ ràng. Anh chàng mang áo J340 đang ngồi cạnh anh chàng họa sĩ nửa mùa, ngắm nhìn thân hình bốc lửa của cô gái được vẽ trên tường bằng bút chì đen kịt nghe gọi liền nhìn ra phía ngoài cửa. J340 là một kẻ có cái đầu đinh lởm chởm, gương mặt lạnh te...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Cửa địa ngục P2

  1. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC Phần 2 -S ố J340 có người thăm nom. Cả phòng giam có sáu người đang ngồi trong phòng với vẻ nhàn rỗi, chẳng có việc gì để làm bỗng nhiên giật mình khi có tiếng mở cửa cùng tiếng nói của quản giáo vang lên dõng dạc, rõ ràng. Anh chàng mang áo J340 đang ngồi cạnh anh chàng họa sĩ nửa mùa, ngắm nhìn thân hình bốc lửa của cô gái được vẽ trên tường bằng bút chì đen kịt nghe gọi liền nhìn ra phía ngoài cửa. J340 là một kẻ có cái đầu đinh lởm chởm, gương mặt lạnh te như nước đá nhưng lại có đôi môi đỏ chót như của con gái. Thật là một sự phi lý của tạo hóa. Một sự phi lý có thật. Khi mà cặp môi đỏ đó ngự trên gương mặt lạnh lùng với nước da không được trắng. - J340. Anh có người thăm nuôi! Người quản giáo đứng ở cửa với cái còng tay số tám, khuôn mặt không cảm xúc lập lại câu nói một lần nữa. Lần này rút ngắn được một từ. Người đeo số áo vừa được đọc nhìn lại anh chàng họa sĩ rồi liếc mắt qua hình vẽ trên tường với vẻ luyến tiếc. Hệt như việc có người thăm nuôi đã phá mất những phút giây tưởng tượng ra cảnh được ôm gọn thân hình bốc lửa, gợi cảm kia vào trong vòng tay của anh ta. Người quản giáo vẫn đứng ở cửa. Dáng vẻ không chờ đợi. Cũng không hối thúc. Mấy người bạn tù nhìn theo với vẻ háo hức. Có người thăm nuôi có nghĩa là lát nữa đây họ sẽ được hưởng ké một thứ gì đó. Một chút bánh chẳng hạn. Nhưng cũng có đôi mắt ánh lên vẻ lo ngại. Ra tới cửa, anh chàng có đôi môi đỏ chót mang số áo vừa được nêu đó đột nhiên dừng lại. Có vẻ như giật mình hốt hoảng. Anh chàng nhìn người quản giáo với vẻ thăm dò. Người quản giáo vẫn nhìn bằng anh ta bằng đôi mắt không cảm xúc. Chiếc còng số tám được đưa ra phía trước để anh chàng mang số áo J340 tự tra tay vào còng. - Đi nào! Khi nghe được câu nói đó, đột nhiên anh chàng mang số áo J340 hoảng sợ, khuôn mặt tái xanh tái xám lại. Những người bạn tù trong phòng giam với anh ta cũng nhổm người dậy. Rồi sau đó ai cũng ngồi trở lại vị trí của mình, quay mặt đi nơi khác để tránh nhìn vào kẻ đang đứng ngoài cửa nhìn vào họ với vẻ sợ hãi và cầu cứu. www.vuilen.com 18
  2. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC Cửa sắt của phòng giam đóng lại. Tiếng then sắt kêu lên rin rít nghe lạnh lẽo. Dọc hành lang vang lên những tiếng kêu đứt đoạn, hoảng sợ vì biết trước điều gì đang đến với mình. - Không... không... Anh chàng họa sĩ nửa mùa thở dài, lẩm bẩm một mình. Câu nói mang hàm ý sâu xa khiến tất cả cùng quay lại nhìn anh chàng. - Chúng ta đều là những tử tù! Tài ngồi trong một góc phòng đưa mắt nhìn tất cả. Hắn rùng mình khi nghe được câu nói của anh chàng họa sĩ nửa mùa và cả tiếng vọng đầy hoảng sợ pha lẫn sự ăn năn của kẻ vừa được đưa ra khỏi phòng vọng lại. Đúng là trong phòng giam này, tất cả đều là những kẻ mang trọng tội, chờ đến ngày lên đoạn đầu đài lãnh án. Kẻ ba tháng nữa, người một tháng, đứa nửa năm sau. Tất cả, dù thời gian lâu hay mau thì kết thúc cũng sẽ là tấm lưng chạm vào cột thi hành án tử hình mà thôi. Gìơ đây phòng của hắn sẽ còn năm người. Năm người còn lại thì ai sẽ là kẻ tiếp theo. Cũng tùy thuộc vào bản tuyên án của tòa. Tuy nhiên, không ai biết chính xác ngày giờ nào mình sẽ bị đưa đi như kẻ vừa rồi. Bởi có khi bản án sẽ được thi hành sớm hơn, hoặc muộn hơn. - Ê mày đang nghĩ gì đó? Tiếng anh chàng họa sĩ nửa mùa vang lên. Không có ai trả lời. - Tao hỏi mày đó, thằng chó mù. Tài ngẩng lên nhìn họa sĩ nửa mùa. Hắn cau mày lại, giọng gầm gừ. - Im cái miệng mày lại! Anh chàng họa sĩ nửa mùa tròn mắt vẻ ngạc nhiên. Rồi gương mặt anh chàng nhanh chóng có biểu hiện của một sự thích thú, kèm theo nụ cười chế giễu. - Thật là oai phong! Đáng mặt anh hùng hảo hớn! Rồi anh chàng quay sang nhìn ba kẻ còn lại trong phòng. - Loại làm suy đồi nòi giống con người mà lại dám lớn lối quát nạt người khác. Thật hay! Mấy kẻ nhìn Tài, ánh mắt lạnh như thép. Nhưng không có ai nhúc nhích. Ngay cả ánh mắt cũng thế. Cứ chiếu vào hắn ta một cách bất động. Mới vừa rồi, trong đầu hắn xuất hiện cả loạt suy nghĩ khi chứng kiến cảnh bạn tù được đưa đi hành quyết. Dù sống lưng lạnh buốt, nỗi sợ hãi xuất hiện trong lòng nhưng hắn vẫn thấy rằng dù trước hay sau thì hắn cũng thế, nên sợ hãi rồi thì cũng đến lúc hắn phải dựa lưng vào cột vì tất cả những điều mình đã làm. www.vuilen.com 19
  3. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC Nhưng cái chết mà hắn nghĩ tới không làm cho hắn thấy rùng mình ớn lạnh và đáng sợ bằng ba cặp mắt đang chiếu vào hắn không chút tình cảm. Ngay từ ngày đầu được xếp vào phòng giam này, hắn ta đã phải chịu sự bắt nạt từ những kẻ được gọi là “ma cũ”. Một màn chào hỏi theo kiểu điều tra về thân thế và tội trạng, thời điểm thi hành án diễn ra ngay sau phút đầu tiên hắn có mặt trong phòng giam. Ngay sau đó là một bài học mở đầu miễn phí với những cái trợn mắt của kẻ được gọi là đàn anh trong phòng. Hôm đó hắn ta ngoan ngoãn như một con chó cún. Làm ăn trong chốn xã hội đen, hắn đã sớm biết luật của thế giới mình dấn thân vào và của cả nơi tù tội này. Càng im lặng thì hắn ta càng không bị làm phiền. Và điều đó đúng là một cách rất tốt. Hắn ít khi bị bắt nạt. Mà gần như là trong phòng gồm toàn những kẻ tử tù này rất ít khi có chuyện bắt nạt, đánh đập lẫn nhau như những phòng khác. Đơn giản. Cái đích của chúng đến đều là cái cột thi hành án. Có lẽ là do mấy hôm nay thời tiết oi bức, đêm tới thì gió hú lạnh lẽo nên làm mát dây thần kinh của thằng họa sĩ nửa mùa nên gã liên tục khích bác, chĩa những lời nói miệt thị vào mặt hắn. Với sự khó chịu mà thời tiết đem lại, hay là hình ảnh của chúng trong tương lai được phản ảnh rõ rệt qua kẻ tử tù vừa được đưa đi khiến cho chúng muốn trút giận và sự sợ hãi của mình vào ai đó. Và hắn là kẻ được chọn làm cái thớt để “chém” cho hả. - Đừng chơi trò tiểu nhân! - Thế nào là tiểu nhân? Lại vẫn là anh chàng họa sĩ nửa mùa lên tiếng. Tài chiếu tia nhìn với vẻ mỉa mai pha lẫn sự lo ngại vào kẻ vừa hỏi mình. - Lấy thịt đè người! Cậy đông để đập một thằng. - Có ai nói thế đâu nhỉ? Anh chàng họa sĩ nhơn nhơn nét mặt quay nhìn ba kẻ cùng phòng vẫn ngồi bất động và nhìn Tài không chớp mắt. Rồi một kẻ có cái đầu trọc, một vết sẹo to bằng ngón tay cái nằm vắt vẻo trên trán như khoe chiến tích hào hùng nào đấy. Chỉ riêng vết sẹo đó cũng đủ dọa vía được những kẻ khác. Gã trán sẹo đó đứng lên và từ từ tiến về phía Tài. Tài nghe tim mình đập đánh thót một cái. Hắn thấy rõ ràng là mình đang cận kề sự nguy hiểm tới nơi. Hắn từ từ đứng lên, cố ưỡn ngực và làm bộ mặt gườm gườm để che giấu đi sợ hãi trong lòng mình. Giọng gã nghe gầm ghè. - Một tay của tao thôi nhé! www.vuilen.com 20
  4. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC Vừa nói, gã trán sẹo đó vừa đưa cánh tay phải của mình lên. Và chỉ trong chớp mắt, cái cổ họng của Tài nằm gọn giữa những ngón tay to bè cứng cáp của gã trán sẹo. Cú siết cổ khiến cho khuôn mặt của Tài phì ra và bắt đầu đỏ dần lên. - Như thế này có còn được gọi là tiểu nhân không? Tài giãy giụa. Chỉ một bàn tay thôi mà sao tên trán sẹo này lại làm cho hắn ta không thể nào chống cự lại được. Đến việc bám chặt vào cổ tay của gã theo phản xạ cũng không thực hiện được. Khuôn mặt phì ra của Tài đang từ đỏ chuyển dần sang tái nhợt vì thiếu oxy. - Nó sắp xụi rồi đó! Anh chàng họa sĩ nửa mùa lại lên tiếng. Gã trán sẹo buông tay ra, Tài rơi xuống đất như một bịch cát. Hắn ta ôm cổ mình và há miệng ra ngáp ngáp không khí hệt một con cá bị mắc cạn. Trước khi bỏ về chỗ của mình, gã trán sẹo liếc qua cái thân hình dúm dó của Tài một cái. Giọng gã mang âm hưởng của sự khinh thị. - Cái loại rắn rết như mày mà cũng nói đến hai từ “quân tử” à. Hừm! - Nó đâu phải rắn rết. Mày lại nhầm nữa rồi! Anh chàng họa sĩ nửa mùa cười hô hô. - Nó là loại quỉ hút máu người! Nằm dài ra nền cái chiếu cói, áp sát lưng vào tường và tay chống dưới bên tai. Mặt đối diện với cái hình vẽ nóng bỏng mình tạo nên, anh chàng họa sĩ nửa mùa đủng đỉnh nói. - Nghe đâu vì nó mà biết bao nhiêu con người phải xuống địa ngục rồi đấy. Cả một gia đình từ cha mẹ, con cái đều chết vì bàn tay của nó. Nó giết người ta từ từ bằng thứ thuốc đó. Giống hệt một con quỉ hút máu người để duy trì sự sống cho bản thân và thích thú khi chứng kiến cái chết của kẻ bị hút máu. Anh chàng họa sĩ nửa mùa giơ hai ngón tay lên khua khoắng giữa không trung. Thấy Tài vừa ôm cổ thở vừa lồm cồm bò dậy và nhìn về phía mình với ánh mắt tức tối, anh chàng liền nhe răng cười. Nhưng ngay sau đó nụ cười tắt ngấm và gương mặt anh chàng trở nên lạnh lẽo như xác chết. Hai ngón tay được cắm phập một phát vào cổ của chính mình để minh họa cho lời nói. - Mŕy thích thú lắm phải không? Lŕm con quỉ hút máu quen rồi. Có bao giờ mày hình dung ra cảnh mày bị một con quỉ thực sự khác cắm hàm răng sắc nhọn của nó đánh “phập” một nhát vào cổ mày chưa. Lúc đó máu bắn tóe ra và... Tài rùng mình. Điệu bộ cử chỉ và lời nói của anh chàng họa sĩ nửa mùa khiến cái đầu trước tới giờ chỉ có liên tưởng tới việc tiêu thụ hàng và gom tiền vào túi mình bỗng dưng xuất hiện hình ảnh một hàm răng với hai cái răng nanh nhọn www.vuilen.com 21
  5. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC hoắt, trắng nhởn cắm đánh “phập” vào cổ của hắn. Máu văng ra tung téo, bắn cả vào một người đối diện. Đó là gương mặt của một bé gái đầy ngây dại với đôi mắt mở to. Đôi mắt ngây dại không hề sợ hãi mà mang ý nghĩa của một câu hỏi cần một lời giải đáp. - Buốt nhói! Máu trong người mày dần bị hút nhờ cái miệng của quỉ dữ. Mày sẽ chịu đựng cơn đau. Người mày sẽ co rút lại và... - Xin… xin đừng nói nữa... Cố gắng lắm hắn môi phát ra được câu nói. Hắn sợ khi phải nghe những điều mà anh chàng họa sĩ nửa mùa tuôn ra. Điều đó làm cho hắn liên tưởng đến sự chứng kiến của bé gái. Bé gái chứng kiến hắn bị hút máu mà không hề kinh ngạc, không hề hoảng sợ. Đứa bé gái chỉ đứng nhìn với ánh mắt như muốn hỏi hắn rằng “tại sao lại bị như vậy?”. Chỉ ánh mắt đó thôi. Ánh mắt mang ý nghĩa của một câu hỏi hết sức đơn giản nhưng dù có lột lưỡi đến mười lần hay cả trăm ngàn lần, hắn cũng không thể trả lời được. - Há... há... há... Tiếng cười khoái trá mang âm hưởng của sự thích thú, sự trừng phạt man rợ của anh chàng họa sĩ nửa mùa vang lên khiến Tài co rúm người lại. Tiếng cười đó như phụ họa với ánh mắt của bé gái đang xuất hiện trong đầu hắn. - Chưa được ăn cơm tối mà sao mày nhiều hơi thế? Kẻ sở hữu thân hình gầy nhom, khuôn mặt dài mang vẻ hiền lành, yếu ớt lên tiêng. Anh chàng họa sĩ nửa mùa nằm úp người xuống chiếu rồi ngước lên nhìn kẻ vừa hỏi mình. Gã nhăn nhở. - Hoàn thành xong tác phẩm rồi nên sung sướng quá thôi. Anh không thấy sao? Nhìn em ấy thật là chỉ muốn làm ngay cái việc ấy. Hờ... hờ... Vừa nói, gã vừa cúi xuống hôn hít, sờ mó khoảng không trước cái chiếu cói. Hệt như gã đang nằm trên người của một cô gái và cả hai đang làm tình. Kẻ có gương mặt thư sinh, đẹp trai cùng nước da trắng, khoảng hai mươi tư tuổi đang ngồi cạnh gã gầy nhom đó nhìn anh chàng họa sĩ nửa mùa một cách chăm chú. Rồi bàn tay của anh chàng thư sinh từ từ dò dẫm, lần sang bên đùi của tên trán sẹo. Trán sẹo gầm lên. - Dẹp! Tiếng gầm đó khiến tất thảy giật mình, trừ gã ốm nhom ốm nhách ngồi bên cạnh tên thư sinh. Tên thư sinh giật mình vội rụt tay mình lại giấu vào giữa bụng và hai chân. www.vuilen.com 22
  6. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC Anh chàng họa sĩ nửa mùa uống nhầm thuốc thì phải. Chẳng những không dừng lại, gã ta còn nằm ngửa người ra, dùng cả hai tay vuốt ve cổ mình. Hệt những động tác của kẻ đang làm chuyện yêu đương. - Ôi… đêm qua. Đêm qua ta đã tận mắt chứng kiến cảnh... một cảnh làm tình tuyệt hảo của hai kẻ đang khao khát... - Mày... Gã trán sẹo định lao đến xử lý anh chàng họa sĩ nửa mùa. Chợt gã dừng lại khi thấy kẻ ốm nhom ốm nhách vẫn ngồi im. Điều đó có nghĩa là tất cả nên dừng lại. Gã ngồi trở lại chỗ của mình, mặt đỏ bừng. Có lẽ vì tức và vì xấu hổ vì bị nhìn thấy cảnh mình khảa thân để làm “cái việc đó” với tên thư sinh đêm qua. Tên thư sinh cũng không hơn gì gã trán sẹo. Mặt nó đỏ bừng. Nó giấu mặt mình bằng cách ngồi co người lại, đầu gối áp sát vào người. Nó gục đầu vào giữa hai đầu gối. Lúc này cả người nó như một cục thịt tròn có những hình kẻ sọc đen trắng. Anh chàng họa sĩ nửa mùa thôi không rên rẩm và bắt chước những hành động gã nhìn thấy đêm qua để trêu ghẹo gã trán sẹo và tên thư sinh nữa. Gã nằm dài ra chiếu, cho hai tay dưới gáy và mắt nhìn lên hình vẽ của mình trên tường. Ánh mắt của kẻ sở hữu tấm thân ốm nhom ốm nhách với gương mặt hiền lành kia khiến gã thấy hết hứng thú để trêu ghẹo ai nữa. Đó là “anh Hai” trong phòng cho dù thân hình gã nhỏ con, còi cọc nhất phòng giam. Gã họa sĩ nửa mùa chép miệng rồi lảm nhảm một mình. Gã nhớ lại thuở mình còn tự do ở ngoài cuộc sống với cây cọ trong tay. - Nàng đẹp! Thân hình tròn trịa gợi cảm. Thằng chủ gallery tranh đưa nàng đến làm mẫu. Bất cứ giờ giấc nào, ở tư thế nào nàng cũng sẵn sàng làm mẫu cho tớ, chàng họa sĩ chuyên vẽ tranh khỏa thân tội nghiệp. Tớ say sưa vẽ nàng. Vẽ quên ngày quên đêm. Càng nhìn ngắm, càng thấy nàng đẹp. Vẻ đẹp huyền bí đầy quyến rũ. Cho dù trước khi đến làm mẫu cho tớ, nàng là gái đứng đường. Không ai chú ý đến lời nói của anh chàng họa sĩ nửa mùa. Nhưng chắc chắn là không lời nói nào của gã là không bay vào lỗ tai của mấy kẻ bạn tù. - Tớ yêu nàng lúc nào không hay. Si mê! Cuồng dại! Những bức vẽ thân thể nàng mịn màng ngà ngọc luôn được bán với giá cao. Gã chủ gallery đưa cho tớ những xấp tiền dày cộp. Tớ muốn dùng số tiền đó để mua những tặng phẩm cho nàng. Tô điểm cho sắc đẹp của nàng. Tớ đi khắp nơi, lùng sục khắp chốn để tìm mua những đồ trang sức mà tớ cho là nó sẽ tôn vinh vẻ đẹp của nàng. Nàng như một người đã trút bỏ lớp xiêm y đen đúa dơ bẩn để trở về với làn da trắng trong thiên thần của mình. Ánh mắt của gã họa sĩ nửa mùa mơ màng. Cái miệng gã hơi cười và đúng là cái cười mê dại, cuồng si của kẻ đang chìm đắm trong thế giới yêu đương. www.vuilen.com 23
  7. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC Tài nhận thấy những gã khác dù không nhìn tên họa sĩ nửa mùa nhưng cũng đang để tâm trí mơ mộng viển vông đến thân thể một người đàn bà nào đó của riêng mình. Bản thân hắn ta cũng đang nhớ đến vóc dáng khiêu gợi của những cô người mẫu mà hắn từng vung tiền ra mua vui. Những cô em chân dài “cắn” thuốc lắc xong là giậm giựt, là nhảy nhót quay cuồng trong điệu nhạc đến mức văng hết cả áo quần. Những đôi chân dài sải bước đầy thanh thoát và sang trọng trên sàn diễn lúc đó sa đọa, thác loạn mời gọi hắn ta làm tình. - Thế mà... chó má. Về nhà tớ bắt gặp thằng chủ gallery tranh đang nằm trên người nàng. Nó thô thiển làm “cái chuyện đó” với nàng như một con chó đực đang trèo lên người con chó cái. Giọng nói đầy giận dữ của gã họa sĩ nửa mùa khiến Tài giật mình, không còn nhớ đến được hình ảnh thác loạn từ những em gái chân dài đã mang lại khoái cảm cho hắn. Có lẽ cả mấy tên kia cũng thế. Chúng quay sang nhìn gã họa sĩ nửa mùa. - Tớ điên quá! Tớ liền ôm cái bình ti-vi cũ rỉ của tớ lao đến giáng vào đầu thằng chủ gallery. Chỉ một cú thôi mà tớ thấy nó nằm ngay đơ. Còn nàng của tớ thì rú lên như một con chó bị bệnh dại. Nàng nhìn tớ đầy hoảng sợ. Gã họa sĩ nửa mùa ngồi dậy và bắt đầu dùng hành động để minh chứng cho lời nói của mình. - Tớ ngồi xuống bên giường, nâng đầu nàng lên. Nàng nhìn tớ đầy sợ hãi và lo lắng. Tớ mỉm cười… Tài thấy gã họa sĩ nửa mùa ngoài việc vẽ đẹp, gã còn có cái mồm biết nhả ra những ngôn từ gây cảm xúc cho người nghe hệt như việc người ta đang ngắm bức tranh của gã vẽ ra vậy. Hơn nữa, ngay cả những hành động miêu tả của gã cũng khiến cho người ta như thấy gã đang cùng một ả điếm giờ đây đã trở thành người mẫu riêng cho gã đang được gã nâng lên trên đôi tay của mình, hết sức âu yếm. - Tớ thì thầm “Thiên thần bé nhỏ của anh. Hãy yêu anh! Hãy cảm nhận đôi môi của anh!”. Và tớ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn xuống đôi môi nàng. Hai chúng tớ hôn nhau say đắm. Cái thân hình trần như nhộng dính máu của thằng chủ gallery vẫn còn nằm một nửa trên người nàng. Tớ chẳng để ý đến điều đó. Tớ đang tận hưởng và trao cho nàng cảm giác yêu đương dịu dàng nhất thế gian. Và nàng ưỡn người lên, vòng hai tay qua cổ tớ. Đúng lúc nàng cảm nhận được tớ yêu nàng dịu dàng đến thế nào thì... phập! Gã họa sĩ nửa mùa làm một động tác đâm đánh phập vào không khí. Giọng trở nên lạnh lùng. - Cái trâm cài tóc bằng bạc tớ lùng mua về tặng nàng ấy. Lúc này nó không còn làm công việc chính của mình là tô điểm cho mái tóc của nàng mà nó phục vụ cho việc trừng phạt nàng. Tớ cắm một nhát vào eo nàng. Bờ eo thon thả mà www.vuilen.com 24
  8. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC tớ từng đặt rất, rất nhiều nụ hôn lên đấy. Nàng bất ngờ và đau đớn vội buông tớ ra định phản kháng lại. Nhưng làm sao mà nàng phản kháng lại được khi mà nàng là kẻ có tội. Nàng dám phản bội lại lòng tin của tớ. Phản bội lại hình ảnh thiên thần mà tớ thờ phụng. Tớ ấn cổ nàng xuống và... phập, phập, phập. Tài co người lại như thể đang tránh né những đòn thù từ tay của gã họa sĩ nửa mùa bị bội phản. Gã họa sĩ nửa mùa vẫn vung tay trút hận vào một con người vô hình. - Một phát vào ngực trái. Nơi tớ mê đắm và dựa vào đó để ngủ bao lần. Một phát vào cổ. Nơi xuất phát mọi cảm xúc. Và một phát vào giữa trán. Nơi kết thúc sự sống của loài phản bội, lăng loàn. Gã họa sĩ nửa mùa đưa tay chùi ngang trán mình. Gã ngồi dựa lưng vào tường, nhìn chăm chăm một điểm và tiếp tục lảm nhảm một mình. Việc lảm nhảm của gã khiến cho mọi người chú ý hệt như đang theo dõi một thước phim có đầy đủ bối cảnh và nhân vật chính trong phim. - Tớ lau máu bắn trên mặt mình và vớ lấy bình rượu vẫn để trên bàn. Tớ ngồi dựa lưng vào tường và nhìn thân thể đẫm máu của hai kẻ phản bội. Chúng vẫn đang trong tư thế làm tình! Tớ từ từ uống rượu và ngắm nghía chúng như ngắm một tác phẩm. Và trong lòng tớ dội lên một cảm giác ham muốn mãnh liệt. Thế là tớ căng toan, lôi cọ và màu ra. Tớ vẽ như điên. Không. Là những hình vẽ cứ tự xuất hiện sau mỗi lần tớ vung tay. Và bức vẽ của tớ quả là hoàn hảo. Hai con người bội phản nằm bên nhau trần truồng, loang lổ máu. Tài thấy tò mò và lạ lẫm. Tại sao trước xác chết của hai kẻ do chính mình giết mà gã họa sĩ nửa mùa này lại có thể ung dung uống rượu và còn vẽ vời được nữa. Sao lúc đó gã không hoảng sợ như người bình thường. Gã không bỏ trốn nhỉ? - Khi hoàn thành bức vẽ, tớ vừa uống rượu vừa ngắm nghía nó. Và đến lúc thấy từng đường nét của bức tranh đã nằm im, rõ ràng trong đầu tớ, lúc ấy tớ cầm máy điện thoại lên và gọi tới số điện thoại của cảnh sát. Sau đó, tớ ở đây với các cậu và chờ đến ngày người quản giáo tới và gọi “J511. Anh có người thăm nuôi!” Thế là tớ đi ra cửa, quay lại nhìn các cậu một lần chót để ghi nhớ những ngưới bạn cùng phòng và mỉm cười ra đi. Gã đứng dậy, đi về phía cửa và làm những động tác theo đúng trình tự lời nói của mình. Ngay cả việc gã giả giọng của nhân viên quản giáo cũng hết sức đúng. Đúng tới mức khiến mọi ngươi và ngay chính bản thân gã họa sĩ nửa mùa cũng giật mình đánh thót một cái. Song, gã trở về chỗ ngồi của mình. Ngửa mặt lên nhìn hình vẽ bằng nét chì đen trên tường. Mặt trở nên mơ màng đến dễ thương một cách lạ lùng. Nhìn cái mặt của gã thì không ai có thể hình dung ra nổi gã đã giết một lúc hai mạng người. Hạ sát không chút ghê tay. www.vuilen.com 25
  9. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC - Khi đó tớ sẽ lên thiên đàng. Hy vọng gặp nàng ở trển. Lúc ấy, nàng sẽ không còn bị nhuốm bẩn bởi bàn tay của những kẻ như thằng chủ gallery tranh nữa. Nàng sẽ mở rộng vòng tay và nhào đến bên tớ... ôi... nàng của tớ. - Liệu có lên thiên đàng được không? Tên thư sinh lên tiếng hỏi. Câu hỏi đó đánh thức gã họa sĩ nửa mùa ra khỏi trạng thái mơ màng mông lung. Gã chép miệng đánh “chẹp” rồi thở ra. - Hỏi như cứt... khô. Những thằng lãnh án tử như tao và bọn mày thì chỉ có vé một chiều đi xuống địa phủ, hỏa ngục thôi. - Vậy sao... - Có luật nào cấm tao mơ mộng đâu. Mà tao là họa sĩ mà. Đầu óc tao phải bay bổng mới sáng tạo được chứ. Cả bọn ngồi đần ngưởi. Những kẻ tử tù được đưa từ cảm giác hoa mộng yêu đương, khoái cảm dục vọng từ câu chuyện tình của gã họa sĩ nửa mùa tới nỗi tức giận và trả thù. Rồi sau cùng là cảm gíác hụt hẫng khi quay trở về với thực tại, khi gã họa sĩ nửa mùa kết thúc câu chuyện của mình để tuyên bố rằng rồi tất cả sẽ đi tới một nơi xứng đáng với chúng. Sự im lặng và dáng ngồi thần ra, vẻ bất lực và chờ đợi bàn tay vô hình của tử thần đến đưa chúng đến nơi chỉ có sự trừng phạt đau đớn của gã họa sĩ nửa mùa khiến tất cả đều im lặng. Trong lòng đứa nào cũng dội lên cảm giác sợ hãi. Con đường chúng đi đã gần hết. Và điểm đến duy nhất là nơi diễn ra các hình phạt cho tội lỗi mà chúng gây nên. T iếng động cùng hơi thở gấp gáp đầy ham muốn khiến hắn bừng tỉnh. Hắn ngồi bật dậy và ngay lập tức, quay sang nhìn bên cạnh. Ngay bên cạnh hắn, gã trán sẹo và tên thư sinh đang phô bày hết cả cơ thể của mình và quấn quít lấy nhau hệt hai con rắn. Chúng làm tình với nhau hệt như một người đàn ông và một người đàn bà. Say mê! Hắn muốn nhăn mặt nhưng có một cảm giác gì đấy khiến hắn không thể co các cơ mặt của mình lại được. Chỉ thấy trong lòng có một cảm giác gai gai. Khắp người hắn bết bát mồ hôi. Hình như hắn lại vừa trải qua một cơn mơ không rõ nội dung và hình hài. Hắn đổ mồ hôi vì những con mắt sắc lạnh, vô hình. www.vuilen.com 26
  10. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC Ngồi dựa lưng vào tường, dù không muốn nhưng mắt hắn vẫn nhìn vào hai thằng đàn ông đang làm tình với nhau ngay bên cạnh. - Hi... Một tiếng cười nhỏ vang lên khiến hắn giật mình dời mắt khỏi gã trán sẹo và tên thư sinh. Gã họa sĩ nửa mùa đang ngồi dựa lưng vào tường ở phía dối diện và nhìn hắn với nụ cười quái đản. Không hiểu sao, hắn nhoài người rồi bò sang ngồi cạnh gã họa sĩ. Hắn thì thầm vì sợ nói to sẽ làm đứt đoạn công cuộc yêu đương của hai kẻ đực rựa kia. - Tại sao lại khác thế nhỉ? - Khác gì? - Lúc chiều khi nói tới chuyện này, chúng xấu hổ và còn muốn bịt miệng anh lại. Vậy mà giờ đây... chậc. Mình ngồi nhìn như thế này mà chúng vẫn làm việc đó một cách say sưa. Gã họa sĩ nửa mùa nói với vẻ hiểu biết. - Lúc này chỉ có hai đứa chúng nó nơi thiên đường thôi. Làm gì còn tao với mày hay anh Hai nữa. - Nhưng... Tài chỉ về phía hai kẻ đang trần như nhộng và phát ra những âm thanh đặc trưng phía cuối phòng. Hắn nói lên suy nghĩ bấy lâu của mình. - Đó là hai thằng đàn ông mà. - Thì sao? - Hai thằng đàn ông làm tình với nhau mà anh còn hỏi “thì sao”? Hắn trố mắt nhìn gã họa sĩ nửa mùa. Gã họa sĩ nhún vai. Hắn có vẻ hậm hực. - Thật trái với qui luật... - Trong đây làm gì có gái. Chúng cũng là con người. Chúng có nhu cầu! - Tôi và anh hay anh Hai không có nhu cầu đó sao? Gã họa sĩ nhún vai. Tài không thể hiểu được ý nghĩa của cái nhún vai đó là gì. Hắn hậm hực nhìn lại hai thằng đàn ông vẫn đang quấn lấy nhau ở cách mình chỉ một mét. Không hiểu sao từ cái đêm mà gã họa sĩ nửa mùa hoàn thành xong cái bức vẽ cô ả khỏa thân chết tiệt kia, hai tên này luôn khiến hắn thức giấc vào nửa đêm vì cái trò tình ái vớ vẩn, trái ngược với bình thường. - Chúng ham thích nhau! www.vuilen.com 27
  11. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC - Hai thằng đàn ông với nhau. Giọng hắn rõ ràng là chứa đựng sự mai mỉa và cả nỗi ghê tởm. - Kệ chúng! Dẫu sao cũng sắp chấm dứt cuộc đời rồi. - Giọng anh nghe như đang trăn trối? - Có thể! Hắn quay sang nhìn gã họa sĩ nửa mùa. Gã đang chăm chú nhìn hai kẻ đang phơi da thịt kia. Ánh nhìn chăm chú như đang chiêm ngưỡng một bức tranh, đang nhìn một sự lạ lùng mà có thể là đã đoán ra từ trước, đã có thể hình dung ra được từ trước khi nhìn thấy cái bức tranh lạ lùng đến kỳ dị ấy. - Anh còn nửa năm nữa kia mà. - Ừ! Nửa năm nữa trong căn phòng này. Hắn im lặng. Cuộc đối thoại đến nước này thì chấm dứt hoàn toàn. Cái cách khiêu khích, chế giễu hàng ngày của gã họa sĩ nửa mùa này biến đâu mất tiêu. Thay vào đó là cách trả lời ngắn gọn đến nỗi hắn nghe xong thấy mình không còn muốn nói chuyện tiếp nữa. - Giá như có màu vẽ! Gã họa sĩ chép miệng vẻ tiếc rẻ. Hình như gã tìm thấy ham muốn của mình. Cái cảm giác ham muốn được vẽ như khi gã nhìn thấy hai kẻ phản bội vừa bị gã giết xong. Án mạng mà gã gây nên trong chính căn nhà của gã. - Mày sợ không? Bất giác gã họa sĩ lên tiếng hỏi sau một hồi im lặng khiến cho Tài giật mình. Hắn quay lại nhìn gã họa sĩ một cái rất nhanh rồi nhăn mặt khi tiếp tục dán mắt mình vào gã trán sẹo và tên thư sinh. - Tởm! - Tao không hỏi mày cảm giác về chúng nó. - Thế anh hỏi về cái gì? - Mày sợ chết không? Gã họa sĩ nói rành mạch từng từ một. Hắn quay phắt lại nhìn gã họa sĩ nửa mùa. Mặt hắn bàng hoàng. Sau một giây, hắn trả lời như một kẻ mộng du. - Sợ! - Vậy sao mày còn làm cái việc của quỉ? - Vì ma lực của đồng tiền đã che mất nỗi sợ hãi trong đầu tôi. - Mày giàu lắm hả? www.vuilen.com 28
  12. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC - Bị tịch thu gần hết rồi! - Có nghĩa là đã phi tang được một ít. - Để lại cho một đứa em! - Có em à? Hắn gật đầu. Đúng là hắn có một đứa em. Á nh đèn đỏ quạch hắt ra từ hiên của khu nhà dành cho những kẻ bị thiểu năng trí tuệ. Khoảng sân chỗ tối, chỗ sáng không một bóng người. Tiếng dế kêu trộn lẫn với tiếng ngáy như sấm rền, tiếng ú ớ rên la của những kẻ đang ở trong khu nhà vọng ra. Người đàn bà khoảng bốn mươi tuổi, mặc bộ đồ ngủ bằng vải katê xanh nhạt đi ra từ một phòng. Bà đóng cửa lại rồi đi về phía buồng ngủ của nhân viên. - Chị vẫn còn thức sao, chị Lan? Một người ngóc đầu khỏi cái giường tầng lên tiếng hỏi. Bà Lan ngồi vào cái giường đối diện với giường của người vừa lên tiếng. Bà thở dài. - Mấy đêm rồi, nó không chịu ngủ. - Kệ nó! - Nhưng cứ như thế này thì... đêm cũng như ngày. Chỉ ngồi cạy vữa tường. Chị lo lắm, Hiền ạ. Người vừa được gọi tên Hiền có vẻ như suy nghĩ rồi ngồi dậy. - Hay mình cho nó uống tăng liều thuốc an thần? - Không được. Lỡ bị làm sao thì chị em mình biết ăn nói làm sao với giám đốc và người nhà của con bé? - Nhưng để như thế này thì cũng không ổn. - Để mai chị hỏi ý kiến giám đốc trung tâm xem sao. Gọi bác sĩ về khám cho nó. - Bác sĩ chẳng đến khám cho nó hôm qua rồi còn gì. www.vuilen.com 29
  13. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC - Mà kể cũng lạ. Với hai viên an thần thì đến khỏe như chị em mình cũng ngủ tít mít. Vậy mà nó vẫn tỉnh như sáo. Chẳng chịu ngủ dù chỉ một phút. - Em cũng thắc mắc đấy. Những đứa khác chỉ cần một viên là ngủ tới trưa hôm sau rồi. - Ôi… chậc. Chị cũng không biết phải làm sao nữa. Hiền nằm xuống giường. Chị kéo mền lên ngang người rồi ngáp một cái rõ to. Chị quay sang nhìn bà Lan. - Mai chúng ta bảo giám đốc gọi bác sĩ tới để khám lại. Còn bây giờ chúng ta phải ngủ để còn có sức mà chăm sóc những đứa trẻ thiểu năng ở đây. Chị em mình không có sức khỏe bằng nó đâu. Thức sao nổi! - Thì… đành vậy chứ biết sao. Bà Lan nằm xuống giường, gác tay lên trán cố dỗ giấc ngủ. Nhắm mắt lại là hình ảnh con bé có gương mặt ngây ngô, cặp mắt to tròn dại đờ cứ ngồi tỉ mẩn cậy vữa tường rõ mồn một trong đầu bà. Không biết bao nhiêu lâu sau bà mới thiếp đi. T iếng chân chạy rầm rập. Tiếng thở vội vã. Giọng nói hớt hải. - Giám đốc! Giám đốc ơi. Nguy rồi... Hiền ngừng tay cho đứa trẻ ăn cháo. Chị ngẩng lên nhìn theo dáng của bà Lan vừa chạy vào phòng của giám đốc trung tâm nuôi dưỡng trẻ thiểu năng trí tuệ. Lát sau thấy cả hai người cùng hớt hải đi ra. Hiền liền để cái tô cháo lên bàn rồi chạy theo giám đốc và bà Lan. - Đúng thế rồi... Giám đốc là một phụ nữ khoảng năm mươi tuổi. Gương mặt thông minh của bà lúc này ánh lên sự lo lắng sau khi kiểm tra đứa trẻ. Hiền vừa đến cửa phòng. Cô thấy giám đốc đứng bên cạnh cô bé gái bị bệnh “đao” chuyên ngồi cạy vữa tường. Cô bé gái vẫn đang ngồi im bên cạnh tường. Ngón tay trỏ nhỏ nhắn còn... hình như đang gạy vào tường để cạy vữa. - Nó thức cả đêm qua sao? Vậy là bốn ngày bốn đêm rồi nó không ngủ. Bà Lan quay nhìn Hiền. Vẻ mặt của bà đầy đau khổ. www.vuilen.com 30
  14. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC - Con bé chết rồi! - Sao ạ? - Người nó cứng ngắc ra rồi. Sao trăng gì nữa. Bà giám đốc thận trọng lấy cái gương nhỏ treo trên tường ra dí vào gần mũi của đứa bé gái để kiểm tra. Bà nhìn kỹ vào tấm gương soi. Giọng buồn bã. - Không bị mờ. Đúng là tắt thở rồi! - Gọi... gọi bác sĩ. Biết đâu... Bà Lan lắc đầu. - Người nó lạnh toát và cứng đơ lại rồi. Chắc nó... đi từ đêm qua. - Đành phải liên hệ với người nhà con bé thôi. Bà giám đốc đứng thẳng người và dợm bước đi ra phía cửa, nơi bà Lan và Hiền đang đứng. - Chúng ta đã làm hết sức mình rồi. -K hông ăn đi mà ngồi thần ra đấy? - Tự nhiên cái cắn vào lưỡi. Đau quá! Hắn khẽ sít một cái vì cảm giác đau rát lại xuất hiện dữ dội khi nói. Hắn lè lưỡi ra và dí tay vào chỗ đau. Gã họa sĩ nửa mùa kêu lên. - Ối giời. Chảy máu rồi kìa! - Xót quá! Hắn nhăn mặt khi nhìn thấy máu dính ở hai đầu ngón tay mình. Bỏ cái bánh mì lại chiếu, hắn đi về phía cái lavabô bằng men sứ trắng đã ngả màu ở góc phòng, nơi dành để đi vệ sinh. Súc miệng xong, gã quay trở vào. Cầm cái bánh mì lên nhưng không ăn. - Không biết đã xảy ra chuyện gì nữa? - Chẳng có chuyện gì đâu. Thi thoảng tao vẫn nhai phải lưỡi đấy. -… - Ăn đi! www.vuilen.com 31
  15. Tác Giả: Nam Thành CỬA ĐỊA NGỤC - Tôi thấy nóng ruột lắm! - Thế mày nghĩ là có chuyện gì xảy ra? - Đứa em của tôi. Nó không phải là một đứa trẻ bình thường. - Không bình thường. Có nghĩa là điên hả? - Nó bị “đao”. Là đứa trẻ bị thiểu năng trí tuệ đó. Nó không nhận thức được mọi việc xung quanh và cũng không tự chăm sóc cho bản thân được. Nó mười ba tuổi rồi. Là một đứa con gái! Tất cả bốn kẻ tử tù trong phòng đồng loạt ngừng nhai và nhìn vào Tài. Tên còm nhom anh Hai lên tiếng trước tiên. - Thế mày để nó ở đâu? Nhà mày bị tịch thu rồi mà. - Tôi gửi nó trong trung tâm chăm sóc những đứa trẻ bị bệnh đao. - Nghĩa là có người chăm sóc? - Đúng thế! Tôi để hai mươi triệu ở trung tâm. Họ sẽ chăm sóc con bé cả thời gian rất dài. - Trung tâm đó lấy tiền hả? - Không. Họ không bắt nộp tiền. Nhưng tôi cứ để tiền ở đấy để phòng xa. Mà bây giờ ở trong này rồi. Không còn cơ hội để ra nữa nên đó cũng là việc làm đúng đắn cho con bé. - Họ sẽ chăm sóc nó tốt thôi. Yên tâm! -… - Ăn đi. Tới trưa mới có bữa nữa đấy. - Nhưng tôi vẫn thấy nóng ruột. - Thì tí nữa nhờ quản giáo gọi điện tới đấy hỏi giùm một tiếng coi. - Đây là nhà tù chứ có phải nơi nghỉ mát đâu. - Thì là nghỉ mát trong nhà đá. Tí nữa hỏi thử xem. Không được thì chờ lúc nào có ai vào thăm nuôi thì nhờ hỏi. Chắc là anh Hai sẽ sớm có người tới thăm. - Mày yên tâm. Vợ anh đến đây mỗi tuần một lần. Ăn đi! Gã anh Hai nói như ra lệnh. Hắn đưa ổ bánh mì lên miệng cắn. Không phải vì hắn sợ gã anh Hai nên mới nghe lời như thế. Hắn đang mừng vì rốt cuộc thì hắn cũng sẽ biết được tin tức về em gái mình thông qua vợ của gã anh Hai. www.vuilen.com 32
Đồng bộ tài khoản