Đau thương đến chết - Phần 13

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:7

0
55
lượt xem
9
download

Đau thương đến chết - Phần 13

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Dù không muốn nhớ, cũng rất khó quên Về Viên Thuyên, em cũng biết rồi, Sở tài chính kế toán của bọn anh hơn trăm nhân viên, chuyên môn nghiệp vụ na ná nhau, đều là những người biết tính toán tỉ mỉ, nhưng cô ấy còn cẩn thận hơn mọi người hàng chục lần. Nếu cô ấy có ý định gì đó, chắc chắn sẽ làm cho thật trọn vẹn, trước khi xong việc không bao giờ tuỳ tiện tiết lộ ra. Ví dụ như chuyện em chuyển nhà, cô ấy gửi quà cho em, cũng sắp xếp đâu ra...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đau thương đến chết - Phần 13

  1. Phần 13 Dù không muốn nhớ, cũng rất khó quên Về Viên Thuyên, em cũng biết rồi, Sở tài chính kế toán của bọn anh hơn trăm nhân viên, chuyên môn nghiệp vụ na ná nhau, đều là những người biết tính toán tỉ mỉ, nhưng cô ấy còn cẩn thận hơn mọi người hàng chục lần. Nếu cô ấy có ý định gì đó, chắc chắn sẽ làm cho thật trọn vẹn, trước khi xong việc không bao giờ tuỳ tiện tiết lộ ra. Ví dụ như chuyện em chuyển nhà, cô ấy gửi quà cho em, cũng sắp xếp đâu ra đấy, ngay anh cũng không hay biết. Phẩm chất và tính cách đó rất hợp với ngành kế toán, cô ấy trẻ tuổi, mới vào nghề bốn năm mà đã được giữ vị trí Phó tổng kiểm toán viên của Ban kiểm toán xây dựng cơ bản, toàn được nhận những dự án lớn. – Dục Chu nói tới Viên Thuyên, thao thao bất tuyệt. Sauk hi về đến Giang Kinh, Tư Dao lập tức hẹn gặp Dục Chu, mong anh ta có thể giúp mình loại bớt những nỗi ngờ vực, nhưng khi nói chuyện lại tháy Dục Chu cũng không biết gì nhiều hơn cô. Hai người ngồi trong quán “Bách Gia Thôn”- một quán rượu nho nhỏ nằm ở cuối phố, nổi tiếng nhờ có loại rượu vang ngon. Tư Dao chọn nơi này bởi cô còn nhớ Dục Chu thích uống rượu vang. Vì có sợi dây liên hệ là Viên Thuyên nên hai người đã rất thân quen. Sau khi Viên Thuyên chết, dù rằng chưa từng gặp lại nhau nhưng qua hai lần điện thoại chuyện trò, an ủi lẫn nhau, họ vẫn duy trì được quan hệ bạn bè. Nhưng Tư Dao chú ý thấy Dục Chu chỉ gọi một cốc Coca. -Nghe những điều anh nói, thì đúng là tính cách của Viên Thuyên! Em và cô ấy học cùng lớp hồi cấp 3. Lên đại học tuy khác chuyên ngành nhưng ở cùng một tầng ký túc xá, có thể coi là em hiểu rất cặn kẽ về Viên Thuyên. Cứ thế mà suy, thì việc cô ấy đi điều tra hai lần về Kiều Kiều chắc chắn phải có chủ đích. Tư Dao cảm thấy Dục Chu đang truyền đạt thông tin một cách lòng vong. -Em nói đúng, Viên Thuyên sẽ không làm những việc không có mục đích. Anh nghĩ chắc là cô ấy cảm thấy nguyên nhân cái chết của Kiều Kiều ít nhiều có gì đó kỳ lạ. Lúc nói câu này, Dục Chu chỉ nhìn vào chiếc cốc thủy tinh, hình như cố ý tránh ánh mắt Tư Dao. -Chỗ cô ấy cho rằng đáng ngờ, có phải là… Anh nói thật với em đi, có phải liên quan đến em không? Dục Chu mím môi nghĩ ngợi một lúc mới nói : Dù sao thì cũng là chuyện đã qua, anh nói cho em biết cũng chẳng sao. Cô ấy…đúng là cô ấy đã nói với anh, cảm thấy…cảm thấy lần ấy trên núi Vũ Di, giữa em và Lâm Mang hình như có một…có một sự hiểu ngầm gì đó không thể nói ra. Đướng nhiên cô ấy biết hai người đã từng yêu nha, nhưng thái độ của cả hai không giống như lâu ngày gặp lại, mà là như ngày ngày chạm mặt nhau vậy. -Ngay cô ấy mà cũng nghĩ thế?! Dù đã dự liệu trước nhưng Tư Dao vẫn cảm tháy rất bức xúc. -Em đừng nghĩ ngợi gì, đây là một suy đoán hoàn toàn vô căn cứ của Viên Thuyên, là muốn hỏi cho rõ ràng xem Kiều Kiều và Lâm Mang đã từng sâu nặng đến đâu, yêu đương đến mức độ nào. Nhưng xem chừng kết quả thu được không nhiều, cha mẹ Kiều Kiều không rõ mấy về tình hình con gái, còn người bạn trọ cùng Kiều Kiều thì
  2. cứ như bẩm sinh đã xung khắc với Viên Thuyên, nên không chịu nói gì. Có lẽ tại thái độ của Viên Thuyên hơi kẻ cả, bởi cô ấy còn trẻ mà đã làm việc rất xuất sắc, nên đã bỏ qua cả những kỹ xảo giao tiếp thông thưuờng. May mà anh thực lòng yêu cô ấy, đương nhiên anh luôn nhất nhất nghe lời cô ấy, chứ nếu là người thì chưua chắc đã chịu như vậy.- Dục Chu nói đến câu “nhất nhất nghe lời”, ánh mắt anh thể hiện nỗi nhớ nhung. Bọn họ đã từng là một cặp tuyệt vời biết bao. -Xem ra Viên Thuyên cũng giống Kiều Kiều, đều cảm thấy em có lẽ đã không cố hết sức cứu Kiều Kiều, cho rằng em là một người rất ích kỷ, mất hết lương tâm. Ngán thật!- Tư Dao thấy muốn uống rượu. -Theo anh thì không đến nỗi tệ hại như em tưởng tượng. Cô ấy chỉ là suy đoán, lại chẳng có chứng cứ gì; vẫn rất tốt với em, giúp em tìm nhà mới. Trong khi đang đi công tác vẫn thu xếp việc gửi quà tặng em. Nếu đúng là không tin em nữa, thì sao lại nhiệt tình như vậy? Tư Dao như chợt tỉnh ngộ ra, kêu lên “Thảo nào mà…chính vì món quà đó, nên em mới nghĩ chắc là Viên Thuyên bất mãn với em”. - Sao lại nói thế? Chắc chắn là Dục Chu cảm thấy Tư Dao đang nói ra những chuyện giời ơi. -Anh còn chưa biết, trong hộp quà đó còn có một bức ảnh chụp Tân Thường Cốc. Em vừa trông thấy đã rụng rời, vì Viên Thuyên bất mãn với em. - Sao lại nói thế? Chắc chắn là Dục Chu cảm thấy Tư Dao đang nói ra những chuyện giời ơi. - Anh còn chưa biết, trong hộp quà đó còn có một bức ảnh đó còn có một bức ảnh chụp Tân Thường Cốc. Em vừa trông thấy đã rụng rời, vì Viên Thuyên biết sau cái chết của Kiều Kiều, em sợ nhất là nghe nhắc đến Tân Thường Cốc, thì đâu có thể dùng bức ảnh ấy trang trí cho căn nhà mới được? Nhất định là có ngụ ý sâu xa. Đến hôm nay em mới hiểu, ngụ ý đó là một lời trách cứ thầm lặng. - Dao dao nghĩ phức tạp quá rồi đấy – Thấy Tư Dao nước mắt giàn giụa, Dục Chu hơi lúng túng. - Anh hiểu Viên Thuyên, phỏng đoán được tâm tư của cô ấy, em không nghĩ phức tạp sao được? - Cô ấy không phức tạp như em tưởng tượng! Trong mắt anh, cô ấy bên ngoài thì cứng rắn nhưng bên trong lại vô cùng dịu dàng, là một người tốt, có thể cùng sống đến trọn đời. Đó là lý do tại sao anh đã không do dự cầu hôn với cô ấy, và còn mong được cưới sớm, ngay em cũng đã từng xem phòng mới của bọn anh rồi còn gì? Bây giờ anh đã hiểu, mong ước càng lớn, thất vọng càng nhiều. Giờ đây một mình anh đối mặt với căn nhà trống trải, cảm thấy rất đau buồn. - Em hiểu, hôm nay anh chỉ uống cô ca mà không uống rượu vang cũng vì chẳng có hứng thú gì. -Sau khi Viên Thuyên đi xa, anh chưa hề uống một lần nào. Những chai rượu vang chỉ hiện lên ký ức về những lần ở bên cô ấy. Dục Chu ngao ngán. -Dần dần rồi sẽ đỡ hơn… - Có lẽ anh sẽ không bao giờ uống rượu nữa. Nhưng ngày vừa qua, vì nhớ Viên Thuyên khủng khiếp nên anh đọc kinh Phật theo lời khuyên của mẹ, đã giải tỏa và bình tĩnh được một chút. Anh đã thấy hơi thích Phật học, thậm chí đã có ý nghĩ cắt đứt trần duyên, suốt đời theo Phật. Ngày mai anh đi công tác ở Thành Đo, cũng muốn nhân
  3. dịp này đến núi Nga Mi bái Phật, nói chuyện với các cao tăng ở đó. Anh nói thật, tình cảm của anh và Viên Thuyên đạm sau như vậy, lại sắp cưới nữa, dù sao anh cũng không thể gần gũi với một ai khác, thực không thể tưởng tượng nổi. -Viên Thuyên thật hạnh phúc vì có được một người chung tình như anh, nhưng anh cũng cần phải nghĩ cho thoáng hơn. Tư Dao xúc động trào nưuớc mắt. - Đâu có dễ thế… Dục Chu định nói nhưng ròi lại thôi, ngửa cổ uống cạn cốc Côca, có vẻ như tỏ ra đã quyết tâm : Nói thật với em, anh đọc kinh Phật cũng là bất đắc dĩ. Anh…anh.. vẫn luôn trông thấy cô ấy, trông thấy Viên Thuyên. Tư Dao suýt đánh rơi cốc rượu trong tay, kinh ngạc nhìn Dục Chu. Ánh mắt anh càng lộ rõ vẻ sợ hãi. -Chắc chỉ là ngủ mê…là ác mộng. Em cũng thường gặp mà. -Có lẽ vậy, nhưng anh cảm thấy rất thật. Nhất là trong căn hộ mới của bọn anh. Anh vốn không muốn đến ở vì sợ lại đau lòng nhưng một buổi tối, cũng vừa tuần trước, mấy người họ hàng từ Hà Bắc về Giang Kinh, ở kín hết căn nhà nhỏ của anh hiện giờ, nên anh đành sang ở nhà mới. Đến cửa anh cảm giác thấy có gì không ổn lắm: cánh cửa sắt chỉ khép hờ! Anh nhờ rất rõ lần trước đã khóa rồi. Anh tưởng là có kẻ trộm, nhưng lại nghĩ căn phòng trống hoác thế này, bên trong chỉ có vài thứ đồ dùng giản dị, chắc bọn trộm đã mất công toi. Ai ngờ khi vào trong bật đèn, anh sợ thót tim. Anh thấy trên mặt bếp có một bó hoa tươi sắc màu rực rỡ cắm trong lọ. Còn trong phòng làm việc thì vọng ra tiếng hát bài “Giang Nam” của Lâm Tuấn Kiệt. Dục Chu bắt đầu thở gấp hơn, trán vã mồ hôi, cầm lấy cốc rượu, hình như định uống một hớp côca nhưng khổ một nỗi trong cốc đã không còn một giọt. - Lẽ nào..anh cho rằng…- Tư Dao cũng cảm thấy rờn rợn. - Em và anh biết rõ thói quen của Viên Thuyên, cô ấy rất thích các loại hoa sắc màu rực rỡ. Trước kia gân như tuần nào cô ấy cũng mua hoa về cắm trong phòng, đúng không? Căn hộ mới đó bỏ trống đã lâu, anh vốn chẳng có tâm tư nào để mua hoa về trang trí. Bài hát “Giang Nam” cũng là bài Viên Thuyên rất thích. Lúc ấy ý nghĩ đầu tiên đến với anh là Viên Thuyên vẫn còn ở trong căn nhà ấy. - Lẽ nào chính vì bó hoa đó… -Vẫn còn nữa, em nghe anh nói hết đã. Đêm ấy, vì bó hoa đó mà anh cứ nằm trằn trọc mãi, thế rồi lơ mơ ngủ, không rõ có phải là trong mơ hay không. Anh nghe thấy từng tiếng, từng tiếng thở dài. Anh mở mắt, trên đầu giường có một bóng người. Anh sợ quá kêu lên, vội vàng giật công tắc đèn trên bàn nhỏ ở đầu giường nhưng giật đi kéo lại mãi mà đèn vẫn không sáng. Còn bóng người ấy đã bay ra khỏi phòng ngủ rồi. Tuy anh nói đó là “bóng người”, nhưng anh có thể nhận ra dáng vẻ ấy chính là Viên Thuyên! Anh bước theo ra ngoài phòng ngủ, gọi tên cô ấy, rồi lại bật đèn phòng khách nhưng vẫn không sáng. Trong bóng tối, chỉ thấy Viên Thuyên đi chầm chậm, vòng quanh phòng khách, tay khẽ đưa lên. Vì anh nhơ thương cô ấy rất nhiều, nên dù khiếp sợ nhưng vẫn muốn nói chuyện với cô ấy. Tuy nhiên bất kể anh nói gì cô ấy cũng không đáp lời. Cô ấy cứ đi vòng quanh như vậy khoảng 10 phút, rồi đột nhiên tan biến đi như làn sương khói. Cùng lúc đó, các ngọn đèn anh đã cố bật, lại cùng sáng lên. Anh đứng đối diện với lọ hoa rực rỡ kia, chợt cảm thấy bó hoa ấy hơi khác thường, có một vẻ kỳ quái rất khó diễn tả. Anh bước lại nhìn kỹ, thì lại không thấy có gì khác lạ, bèn đưa tay ra, khi vừa chạm vào một cánh hoa thì lập tức cả trăm cánh hoa lớn nhỏ cùng rơi xuống.
  4. Dục Chu nói xong, thở ra một hơi dài, sắc mặt vô cùng nhợt nhạt. THEO GIÓ LẶN VÀO ĐÊM Dục Chu cố đòi tiễn Tư Dao về tận nhà, chỗ anh ở cách hồ Chiêu Dương cũng không xa, không có gì quá phiền phức. Ngay khi xe vừa mới chạy Tư Dao đã cảm thấy có gì đó khác thường. Cảm giác này đã từng xuất hiện mấy lần. Đêm cô đi dạo với Lâm Nhuận, rõ ràng giác quan thứ sáu mách bảo cô có một đôi mắt đang ngầm theo dõi trong bóng tối. Cô lấy chìa khóa ra mở cửa, ánh đèn trước cửa quá yếu, mấy lần không tra được chìa khóa vào ổ. Cô cảm thấy sống lưng lành lạnh vì bị đôi mắt nào đó theo dõi, bèn bất thình lình quay người lại thì chẳng nhìn thấy một ai. Ánh mắt của Tư Dao không thể xuyên thấu bóng đêm. Hay tại mình yếu bóng vía? Rốt cuộc cũng mở được cửa, Tư Dao vội bước vào ngay, đóng chặt ba tầng cửa bảo vệ, bật đèn rồi đi lên gác. Mở toang cửa sỏ, bên ngoài tối om, đôi mắt ấy có di chuyển lên đây không? Con mèo Linda cũng nhảy lên cửa sổ, cùng chủ nhân nhìn vào bóng đêm, kêu lên một tiếng dài hào hứng. -Linda, hãy cho ta biết, mi có nhìn thấy gì không? Linda có vẻ như nghe hiểu, lại nhìn vào bóng đêm một lúc, rồi như mất hứng quay mình nhảy xuống. Nó biết chủ nhân sắp tắt đèn đi ngủ, bèn xuống nhà dứoi đi chơi. Mở máy tính ra, Tư Dao chợt nhớ mình chưa cảm ơn hai người tốt bụng đã góp ý kiến. Yêu Yêu: Cảm ơn anh. May mà có lời khuyên của anh, tôi đã về quê người bạn ấy, viếng mộ co ấy, thu hoạch được rất nhiều. Hoàng Dược Sư: Ơn trời là bạn đã trở về. Không biết tại sao, mấy ngày không nhận đựoc tin của bạn, tôi có cảm giác bạn gặp nguy hiểm. Yêu Yêu: Lạ nhỉ, anh là Hoàng Dưuợc Sư, mà cũng có lúc “không biết” à? Hoàng Dược Sư: Tôi là phiên bản. Yêu Yêu: Nếu như ngay anh cũng không thể nói rõ, thì hơi kỳ lạ, tại có cảm giác nguy hiểm? Anh đang ở đâu? Hoàng Dược Sư: Có lẽ là một nơi rất xa chỗ bạn. Yêu Yêu: Đảo Hoa Đào? Hoàng Dược Sư: Còn xa hơn thế nữa. Yêu Yêu: Anh không muốn nói cũng được, dù là không biết, tôi vẫn ngủ ngon. Hoàng Dược Sư: Thật không? Yêu Yêu: Sigh, nếu như cô ấy không đến. Tôi cảm thấy đã kết nối được với cô ấy rồi, ở trong nghĩa trang, thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng cô ấy khóc, chắc cô ấy có thể buông tha tôi. Hoàng Dược Sư: Ít ra thì cô ấy cũng không gửi QQ cho bạn nữa (Tư Dao nhìn lên tên Kiều Kiều trong danh sách bạn bè, cô thở phào) Yêu Yêu: Đúng, không gửi nữa, tôi tìn rằng đã hiểu thêm một chút về cái chết của cô ấy, có lẽ cô ấy sẽ buông tha tôi.
  5. Hoàng Dược Sư: Nếu thực sự như vậy thì tốt quá. Phải đi làm rồi đây. 88 (bye bye) Yêu Yêu: Làm đêm à? Hoàng Dược Sư: Không, ở đây đang rực nắng. Anh chàng Hoàng Đựoc Sư đó nói xong, lập tức thoát khỏi mạng. Tư Dao nghĩ một lúc về chữ “rực nắng”: phải chăng anh ta ở nước ngoài? Người này thật là bí hiểm, dường như rất chú ý giữ kín vè bản thân, cũng rất tôn trọng sự riêng tư của mình, chưa từng hỏi gì thêm. Cô lại gửi tin cho “Con cóc lõi đời”, cảm ơn về gợi ý của anh ta, nhưng cô không nói mình đã nhìn thấy gì, nghe thấy gì trong nhà thờ. Những việc xảy ra trong nhà thời, liệu có phải lại là ảo giác? Hay đúng là linh hồn của Kiều Kiều? Tại sao đến hôm nay vẫn chưa hề thấy ảo ảnh về Viên Thuyên? Căn cứ vào sự phân tích của Dục Chu, Viên Thuyên lúc sống đã nghi ngờ về cái chết của Kiều Kiều, thậm chí nghi ngờ cả mình, nên trước khi chết mới gửi bức ảnh Tân Thường Cốc đến đây. Còn quả cầu pha lê nữa ,không chỉ là một dự báo cho tương lai, phải chăng cũng còn có ngụ ý gì đó? Quả cầu pha lê trong suốt, Viên Thuyên hy vọng lòng mình không vướng chút bụi trần, trong sáng long lanh như pha lê? Đúng, đây chính là tâm tư của Viên Thuyên. Trước khi ngủ, Tư Dao nghĩ đến đôi mắt trong bóng tôi ở ngoài kia, bèn đóng chặt cửa sổ lại. Có lẽ cánh cửa sẽ chặn được ánh nhìn ấy, nhưng cô lại phải vật lộn với một nỗi sợ khác. Chính lúc cô đóng cửa sổ thì nỗi sợ hãi không gian khép kín đã trào dâng như nước thủy triều. Cô cũng không thể nói rõ từ khi nào mình bắt đầu sợ bị nhốt một mình ở trong phòng. Trước khi thì có mẹ ở bên, khi ở ký túc xá thì còn có bạn cũng phòng. Khi trưởng thành, vì mong có thể đối diện với cuộc sống độc lập, cô đã phải nhờ đến sự trợ giúp của bác sỹ mới xóa bỏ được những trở ngại tâm lý này. Nhưng mấy ngày gần đây, những nhược điểm trong tâm lý của cô dường như đang “tổng động viên”, chứng bệnh sợ bị giam cầm tìm đến trước hết. Có lúc cô nghĩ, sống thế này thực chẳng thú vị gì. Có lẽ, lại đến phúc phải đi gặp bác sỹ tâm lý. Hình như mỗi lần đi ngủ mà phải đóng cửa, đều gặp ác mộng. Cảnh trong mộng tĩnh lặng như cõi chết, không thanh không sắc, nhưng chỉ trong khoảnh khắc cô đã ngập chìm trong biển lửa. Cô muốn kêu lên, lại bị sặc khói đến noĩi không thể há miệng, chỉ có thể gào lên trong tiềm thức : cho tôi ra, cho tôi ra. Nhưng lại không có lối ra. Ra được sẽ an toàn hơn hay sao? Ngoài kia có ánh mắt theo dõi, lại có cả bước chân bám theo trên con đường vắng ngắt ở ven hồ. Biển lửa này, chẳng phải là thứ xiềng xích dành cho mình hay sao? Nỗi sợ hãi và tự trách mình đã hóa thành lửa, thiêu đốt không thương tiếc. Làn gió ẩm ướt từ hồ thổi tứi, lập tức thổi tắt đám lửa đang cháy dữ dội. Mình vẫn nên mở cửa sổ thì hơn. Gió mang theo hơi nước, đúng là gió từ hồ Chiêu Dương thổi lại. Tư Dao chợt tỉnh,nhớ ra trước khi đi ngủ cô đã đóng cửa sổ nên không thể nào cảm thấy làn gió ẩm ướt ấy được. Nhưng cô mở to mắt, và thấy cửa sổ đang mở toang.
  6. Có một bóng người trong bóng tôi. Kiều Kiều, là cậu à? Gió mắt lạnh làm cô nhanh chóng tỉnh hắn. Bóng người đó thấp bé, không phải là dáng vẻ thướt tha của Kiều Kiều. Động tác của hắng ta gọn nhẹ và nhanh, là một người thật. Phảu ứng đầu tiên của cô là kêu to một tiếng cho vơi bớt nỗi kinh hòang đang tràn ngập, nhưng cô ngạc nhiên khi nhận ra mình lại có thể bình tĩnh một cách khác thường, không những không kêu một tiếng , mà vẫn còn nằm bất động, như đang ngủ. Có lẽ vì đã trải qua nhiều phen sợ hãi, cho nên có thể xử lý các tình huống bất thường một cách lý trí hơn; hay chỉ là một dạng tê liệt, thậm chí là một dạng buông xuôi chấp nhận. Hoặc là, vì kinh hãi quá mức nên dã không biết phải làm gì để giải tỏa, cũng không hiểu, giải tỏa rồi thì mình có thoát được tình cảnh nguy hiểm này không? Hét lên, vật lộn giằng co? Coi chừng mất mạng. Kẻ đột nhập hoàn toàn có thể ra tay trong khi mình đang ngủ, nhưng hắn không làm thế; đủ thấy giết người không phải là mục đích của chuyến “viếng thăm” này. Nhưng tại sao hắn không dùng thuốc mê? Báo “Buổi Chiều” vẫn hay đăng tin bọn trộm cướp dùng thuốc mê gây án, hay là tên này không phải tội phạm chuyên nghiệp? Nhưng hắn tỏ ra rất linh hoạt, có thể đột nhập qua đường cửa sổ đã đóng chặt mà mình không hề biết, hoàn thoàn không giống một tay mới vào nghề. Rốt cuộc hắn muốn gì đây? Cô quyết định tiếp tục nằm im, quan sát hành vi của kẻ đột nhập. Một luồng sáng bất chợt lóe lên, Tư Dao vội nhắm mắt lại, khi xác định luồng sáng đó không chiếu vào mình, cô mới từ từ mở ra. Thì ra bóng đen kia bật đèn pin , ánh đèn pin đang soi vào một ngăn kéo ở bàn làm việc. Hắn đang lục lọi thứ gì? Tiền? Thẻ tín dụng? Séc? Ví tiền để ở dưới gối, tiền của mình phần lớn đều ở đây. Mắt cô càng thích ứng hơn với bóng đêm. Bóng đen vẫn là bóng đen, áo đen quần đen, khăn đen quấn quanh đầu, giốgn hệt bọn đạo tặc trong phim võ hiệup. Sau khi lục hết mọi ngăn kéo, kẻ đột nhập chuyển sang bàn trang điểm, lại mở ngăn kéo ra tìm tiếp. Tiền? Đồ trang sức? Có vẻ hắn ta không tìm được thứ cần tìm, hai vai xuôi xuống có vẻ rất nản. hắn lại chuyển sang bàn làm việc, bắt đầu lật giở chồng giấy tở, kế hoạch của doanh nghiệp, và bản thiết kế mặt bằng. Chẳng lẽ là liên quan đến công ty? Là “thám tử” do đối phương cạnh tranh sai đi đánh cắp bí mật kinh tế? Mình phải rút ra bài học, sẽ không bao giờ mang “tài liệu mật” của công ty về nhà nữa. Không phải! Nếu đúng như là như vậy, thì hắn sẽ lục tìm chồng tài liệu này đầu tiên, chứ không lục ngăn kéo trước. Tên này rõ ràng không hứng thù vời trò gián điệp kinh tế, hắn mau chóng rời khỏi bàn làm việc. Rồi bước về phía giường ngủ của Tư Dao. Theo bản năng, Tư Dao nín thở, nhưng nín thở chác sẽ khiến kẻ đột nhập kia cảnh giác sinh nghi. Bửi vậy cô lại bắt đầu thở đều đều, tiếng thở nhẹ và dài giống y như một người đang say giấc. Hắn dừng lại trước giường, Tư Dao nghĩ, cho dù chỉ nhìn thấy ánh mắt hắn cũng được, nếu hắn là kẻ điên rồ, có thú tính thì mình phải chủ động tấn công trước.
  7. Nhưng cô không thể mở mắt. Tuy nhiên cô có thể cảm thấy hắn ta cũi xuống, tiếp theo là cảm giác như chiếc gối hơi nhúc nhích, chắc chắn là tay hắn đụng vào. Ví tiền và điện thoại ở dưới gối, tên này hẳn là có kinh nghiệm, biết giường con gái thường cất những thứ quan trọng dưới gối khi đi ngủ. Bàn tay đã rút ra, tin chắc là không phải tay không. Kỳ lạ là sau một thoáng, chiếc gối lại nhúc nhích, hình như hắn trả lại đồ. Nhưng hắn vẫn chưa đi. Tư Dao vẫn thở đều đều, he hé mắt, thấy hắn đứng thẳng, hình như đang nhìn mình chằm chằm. Cô khép mắt lại, tự hỏi : rốt cuộc hắn muốn gì? Đột nhiên, cô cảm thấy có hai ngón tay lạnh giá vuốt trên khuôn mặt mình, nói đúng hơn đó là ngón tay đi găng, có vẻ như găng tay dệt bằng sợi tơ hoặc sợi cô-tôn mỏng ôm sát tay. Hắn muốn làm gì đây?! Sự trấn tĩnh mà cô đã giữ được rất lâu đang lung lay, không biết lúc nào sẽ sụp đổ. Nỗi sợ hãi đang bao trùm lên cô, cũng giống như bóng đen kia. Bình tĩn, Tư Dao, ngươi không còn lựa chọn nào khác. Căn cứ vào hành động vừa rồi, có lẽ hắn thuộc loại lưu manh rất thận trọng. Loại lưu manh như thế có tính mục đích rất cao, không muốn để lộ, nên sẽ không thay đổi chủ đích ngay tức thời. Hắn vuốt má mình, đương nhiên là do bản năng của “giống đực”, điều này hoàn toàn có thể hiểu được. Chỉ cần ý định của hắn không phải là hại người, thì mình chắc sẽ an toàn, nếu bây giờ phản kháng, tức là đánh động hắn ngay. Bọn lưu manh thận trọng thường rất chú ý tự vệ, nhất định mang theo hung khí, sự phản kháng của mình chỉ dẫn đến hậu quả thiệt thân thôi. Nghĩ vậy Tư Dao lấy lại sự bình tĩnh, lặng lẽ “ngủ say”. Quả nhiên, hắn ta chỉ vuốt rất nhẹ lên mặt Tư Dao, rồi lập tức rút tay về đi ra chỗ khác. Nghe âm thanh nhè nhẹ trên sàn có thể đoán rằng hắn đi ra cửa sổ. Tư Dao lại hé mắt nhìn, chỉ thấy bóng đêm bám tay vào bậu cửa sổ, nhảy lên bệ cửa, chui ra, đứng bên ngoài đóng hai cánh cửa lại, tất cả những động tác này chỉ diễn ra trong chớp mắt đã xong. Lại nghe thấy một tiếng “cách” khẽ vang lên, Tư Dao lúc này đã nhổm dậy, rất kinh ngạc khi phát hiện ra cái chốt ở giữa hai cánh cửa sổ đã tự động tra vào. Hắn là người hay ma? Đau thương đến chết
Đồng bộ tài khoản