Đau thương đến chết - Phần 15

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
43
lượt xem
9
download

Đau thương đến chết - Phần 15

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

“Giang Nam” của Viên Viên Khuyên Khuyên Tắc-xi đến cổng lớn của “tiểu khu Phú Hoa”. Tiểu khu này chủ yếu là chung cư hạng vừa và hạng cao cấp, quanh có tường vây, cổng sắt tự động mở đóng. Tư Dao để lái xe đợi, tới bốt gác bên cạnh cửa sắt. Đúng là Phương Tuấn đang trực đêm nay. Cô đã lấy được chìa khóa ở chỗ em họ Dục Chu, Phương Tuấn cũng đã nhận được điện thoại của Dục Chu từ Thành Đô gọi đến. Vì vậy không cần nói nhiều, anh giao ngay chìa khóa cửa...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đau thương đến chết - Phần 15

  1. Phần 15 “Giang Nam” của Viên Viên Khuyên Khuyên Tắc-xi đến cổng lớn của “tiểu khu Phú Hoa”. Tiểu khu này chủ yếu là chung cư hạng vừa và hạng cao cấp, quanh có tường vây, cổng sắt tự động mở đóng. Tư Dao để lái xe đợi, tới bốt gác bên cạnh cửa sắt. Đúng là Phương Tuấn đang trực đêm nay. Cô đã lấy được chìa khóa ở chỗ em họ Dục Chu, Phương Tuấn cũng đã nhận được điện thoại của Dục Chu từ Thành Đô gọi đến. Vì vậy không cần nói nhiều, anh giao ngay chìa khóa cửa chống trộm cho Tư Dao. “Thật kỳ lạ, Dục Chu nói là định đưa cô đến vì sợ không an toàn, thực ra tiểu khu này cực kỳ an toàn, tôi làm bảo vệ ở đây đã 2 năm, chưa hề xảy ra vụ việc nào”. Tư Dao nghĩ Phương Tuấn là một người trung niên cao to, có anh ta “hộ tống” chắc chắn là an toàn hơn nhiều. Tư Dao đương nhiên biết tại sao Dục Chu lo lắng, bởi vậy cô nói: “Nếu anh Tuấn có thể đưa em vào thì hay nhất, anh Dục Chu khá cẩn thận, sợ lỡ ra có chuyện gì”. Hai người đi đến trước cửa nhà Dục Chu, mở 2 lần cửa. Máy di động của Phương Tuấn bỗng đổ chuông. Sauk hi nghe xong anh lung túng nói với Tư Dao: “Đúng là tôi tự vả vào miệng mình, vừa khoác lác với em trị an ở đây rất tốt…Bên khu nhà Thiên Xứng xảy ra chuyện. Có người say rượu gây rối, tôi phải đi một lúc. Em cũng đừng tự ý đi đâu, đợi tôi xử lý xong việc bên đó sẽ quay lại đón. Số di động, em biết rồi, cần gì cứ gọi cho tôi”. Nói xong, tất bật đi luôn. Người say rượu ấy làm loạn thật đúng lúc. Tư Dao đẩy cửa bước vào. Ánh sang lờ mờ của đèn hành lang phía sau chỉ chiếu sáng được một khoảng nhỏ dưới chân. Gian sảnh trước mặt đen đặc, âm u khiến Tư Dao rùng mình. Cô nhớ Dục Chu nói sau khi Viên Thuyên chết, căn hộ này không có người ở, không có hơi người thảo nào có cảm giác âm u như thế. Có thật Viên Thuyên vẫn đang ở đây? Cô sờ soạng trên bức tường cạnh cửa, cuối cùng chạm được vào công
  2. tắc, nhưng đèn không sáng. Có lẽ vì lâu rồi Dục Chu không đến ở nên đã ngắt cả át-tô-mát. Phương Tuấn lại mang đèn pin đi, mình thì chưa chuẩn bị gì. Tư Dao thấy hối hận, may mà mắt dần thích nghi với bóng tối, cô có thể lờ mờ trông thấy sàn nhà, mấy cánh cửa phòng khách, nhà vệ sinh và bếp. Không một bóng người, cô cảm thấy chẳng khác gì đuổi theo một cái bóng! Lúc còn sống, Viên Thuyên đã đưa cô đến đây vài lần, cô vẫn còn nhớ cách sắp xếp của căn hộ này. Đi qua bếp, phòng khách, một cái giá đặt hoa, qua một khoảng tường là đến phòng làm việc. Đúng lúc cô bắt đầu tự giễu mình quá đa nghi, như “con chim phải tên sợ cành cây cong”, thì một điệu nhạc du dương hơi đượm vẻ ai oán bỗng nhiên lan tỏa trong bóng tối- bài “Giang Nam” của Lâm Tuấn Kiệt! Viên Thuyên rất thích nghe bài “Giang Nam” này! Gió tới đây liền ngưng kết Níu giữ nỗi nhớ nhung của khách Mưa đến đây liền kết thành tơ Vấn vít chúng ta lưu luyến cõi trần Có em ở bên chính là duyên Duyên phận khắc trên hòn đá tam sinh(1) Được yêu dù chỉ là một trong muôn phần mật ngọt Em nguyện xin được chôn ở chốn này Tư Dao đi theo tiếng hát, mỗi bước cảm thấy nỗi sợ hãi càng tăng them. Khuyên Khuyên Viên Viên Khuyên Khuyên Anh ngày ngày tháng tháng năm năm Đắm đuối mãi nhìn khuôn mặt em Nét dịu dàng khi tức giận Nét dịu dàng pha oán trách Hai ta không hiểu thế nào là giày vò yêu, hận, tình, sầu. Đều ngỡ cứ yêu nhau thì sẽ như gió mây vấn vít Tin rằng- yêu một ngày Sẽ là mãi mãi Sẽ khiến thời gian ngưng kết ở phút giây này. Đi tới cửa làm việc, máu trong người cô như đột ngột đông cứng lại. Phòng làm việc trống trơn. Đập vào mắt cô là chiếc máy tính xách tay đang mở! Tiếng nhạc phát ra từ đó. Hai ta còn chưa hiểu, biểu lộ nồng nàn là thế nào Vẫn nghĩ rằng, chết vì tình chỉ là truyền thuyết Em ra đi đau đớn xiết bao
  3. Nỗi đau sâu thẳm Khi mộng bị chôn vùi trong mưa bụi Giang Nam Tim nát tan rồi anh mới hiểu… “Khi mộng bị chôn vùi trong mưa bụi Giang Nam”, thật là một sự trùng hợp. Dường như bài hát Viên Thuyên rất thích này đã dự báo về số phận của cô ấy- tuổi xanh đã chìm trong mưa bụi Giang Nam! Phía trước bàn không có ghế, không có người, nhưng mạng QQ đang mở, có đối thoại, có những lời Tư Dao gửi cho Viên Thuyên cách đây 1 giờ. “Mình đã xé nát nó, bây giờ có lẽ đã ở trên đỉnh một núi rác nào đó, đang ngạo nghễ nhìn xuống” Lại còn có đoạn đối thoại giữa Kiều Kiều và Viên Thuyên. Viên Viên Khuyên Khuyên: Dao Dao không đếm xỉa đến mình, lại còn xé nát bức ảnh mình tặng, 55555 (hu hu hu). Kiều Kiều: Ai bảo cậu hung với Dao Dao như vậy? Viên Viên Khuyên Khuyên: Ai bảo cậu ấy ương như thế. Thôi được, lần sau gặp sẽ xin lỗi cậu ấy vậy. Kiều Kiều: Gặp mặt? Viên Viên Khuyên Khuyên: Chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, cậu ấy cũng khó tránh khỏi cái chết. Viên Thuyên, cậu ở đây thật à? Không có câu trả lời. Thực ra cô đã có câu trả lời rồi. Cô quay người chay như bay khỏi phòng làm việc rồi đứng trong phòng khách, cũng tối om như vậy, thở hổn hển. Lúc này, cô mới để ý thấy trên quầy bếp ngăn giữa phòng khách và bếp, một lọ hoa tươi đang nở rộ trong bóng đêm. Dục Chu đã nói từ hôm xảy ra chuyện anh ấy không đến căn hộ mới này nữa, đương nhiên không thể để hoa trong này, hoa ở đâu ra? Cô hơi choáng váng, căng mắt ra chăm chú nhìn hồi lâu vào bóng tối, có phần mệt mỏi, nhưng cô vẫn thấy lờ mờ một bóng đen mảnh khảnh đang chầm chậm đi quanh phòng khách. Viên Thuyên, là cậu à? Lòng mong muốn được giao lưu với người bạn đã chết bị ức chế bởi từng cơn sợ hãi nối tiếp nhau. Tư Dao đứng đờ người đầu trống rỗng. Phải làm gì đó! Tư Dao bật nắp máy di động, bắt đầu tra số của Phương Tuấn, màn hình của máy phát ra ánh sáng mờ mờ. Vòng tròn di chuyển của bóng đen nhỏ dần, lúc ấy Tư Dao mới phát hiện ra mình đang đứng giữa tâm phòng, bóng đen càng tiến đến gần cô hơn.
  4. Viên Viên Khuyên Khuyên! Đột nhiên tiếng bước chân ở hành lang vang lên, Tư Dao giật mình, vội xông ra, nhưng cánh cửa lại bị đẩy vào rất mạnh suýt nữa đập vào người cô. “Tư Dao, anh đây mà”. Tiếng Phương Tuấn gọi. Tư Dao thở phào, lúc đấy cô mới nhớ ra chưa gọi được cho Phương Tuấn, may mà anh đã nhanh chóng quay về. Nhờ có ánh đèn pin, phòng khách sáng hơn nhiều. Tư Dao nhìn bệ bếp, những bông hoa tươi trong lọ vẫn nở- không biết là vì ai. Phương Tuấn hỏi: “Sao em lại đứng chờ trong cảnh “tối lửa tắt đèn” thế này?” Nói rồi đưa tay bật công tắc điện, mới biết át-tô-mát đã bị ngắt. “Sao anh Tuấn quay lại nhanh thế?” Tư Dao hơi ngờ ngợ, song lại thấy câu hỏi của mình hơi kỳ quặc. Anh ta về kịp thời, cô nên vui mừng cảm kích mới phải. “Có người chỉ vì chuyện vặt mà làm nhộn cả lên. Một đôi vợ chồng trẻ ở khu nhà Thiên Xứng ngày nào cũng tụ tập bạn bè ăn nhậu say sưa, rồi hát karaoke, hôm nay cũng thế, chỉ là chuyện gây ra tiếng ồn, không biết ai gọi điện đến. Anh phải đứng dưới quát họ khản cả cổ mới yên”. Phương Tuấn chiếu đèn pin khắp xung quanh rồi thở dài: “Đồ đạc trong nhà này đều phỉ vải kín cả. Chắc Dục Chu đã lâu không đến. Em biết đấy, sau khi vợ chưa cưới chết, chú ấy không thể sống ở đây, anh nghĩ căn hộ này sớm muộn gì cũng phải bán thôi…” Tư Dao gật đầu, hỏi “Anh có thấy lọ hoa tươi trên bệ bếp không?” “Đương nhiên”. Phương Tuấn đáp, chợt nghĩ lại cảm thấy không ổn; anh nghĩ kỹ hơn, rồi từ từ há hốc mồm. Viên Thuyên, thì ra cậu chưa hề ra đi; Kiều Kiều vẫn không buông tha mình. Hai cậu còn lần lữa không đi, có phải do sự khăng khăng sai lầm của mình hôm đó ở Tân Thường Cốc không? Nhưng, lúc ấy chẳng phải cậu cũng một mực ủng hộ mình là gì, tại sao bây giờ lại không chịu tha thứ cho mình? Tư Dao cảm thấy cách nghĩ này thật buồn cười, từ sống thành chết, lẽ nào chưa đủ để thay đổi cách nghĩ của một người? Sao có thể trách Viên Thuyên được? Chẳng lẽ cậu thật sự tin cái chết của mình ứng với lời nguyền của ông già bí hiểm đó hay sao? Một người tinh tế, cực kỳ thông minh như cậu mà cũng tin vào một tình cảnh mà người khác sẽ cho là hết sức hoang đường:
  5. đối thoại và gửi tin nhắt cho người chết, thậm chí đang truy tìm dấu viết tồn tại của họ đấy thôi! Đau thương đến chết
Đồng bộ tài khoản