Đau thương đến chết - Phần 26

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
52
lượt xem
9
download

Đau thương đến chết - Phần 26

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

“Xe mà còn nát đến mức này, đủ biết người thê thảm đến đâu! Thật kinh khủng!” Cô chỉ buông độc một câu, mũi hơi cay cay. “Theo các tin tức mà tôi hỏi được thì đây chỉ là một vụ tai nạn giao thông thường gặp. Không giải phẫu tử thi, vì cha mẹ Viên Thuyên cho rằng không cần thiết. Nhưng có một chi tiết đáng lưu ý: cô ấy đã không thắt dây an toàn; nếu thắt thì chưa chắc đã nguy đến tính mạng”.Lâm Nhuận hạ thấp giọng, thấy Tư Dao đang cúi đầu buồn bã,...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đau thương đến chết - Phần 26

  1. Phần 26 “Xe mà còn nát đến mức này, đủ biết người thê thảm đến đâu! Thật kinh khủng!” Cô chỉ buông độc một câu, mũi hơi cay cay. “Theo các tin tức mà tôi hỏi được thì đây chỉ là một vụ tai nạn giao thông thường gặp. Không giải phẫu tử thi, vì cha mẹ Viên Thuyên cho rằng không cần thiết. Nhưng có một chi tiết đáng lưu ý: cô ấy đã không thắt dây an toàn; nếu thắt thì chưa chắc đã nguy đến tính mạng”.Lâm Nhuận hạ thấp giọng, thấy Tư Dao đang cúi đầu buồn bã, anh khẽ lay lay, nhẹ vỗ vai cô. Tư Dao bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. “Trước mắt chỉ có chừng này, tôi sẽ tiếp tục dỏng tai nghe ngóng thêm”. “ Ôm cả việc nghe ngóng?” ” Khi nào chán làm luật sư, hoặc bị mất việc làm, tôi sẽ theo anh Tử Phóng đi giang hồ!” “ Xin lỗi anh, anh rất bận việc, lại bắt anh phải để tâm vào câu chuyện này”. Tư Dao biết Văn phòng luật sư Thiên Hoa có tiếng là “khu vực cao áp”, rất đông các khách hàng lớn đến với họ, nên làm việc rất căng. “Chẳng lẽ tôi mà không bận à?” Chẳng biết Tử Phóng bước vào từ lúc nào, anh vừa cởi áo khoác vừa nói. Tư Dao hơi nhíu mày: “Dù sao tôi cũng gọi anh là đại ca, sao anh lại làm nũng như trẻ con thế?” Tử Phóng hình như không nghe thấy,cứ tiếp tục nói: “Cô bạn Viên Thuyên của cô cũng tài thật, trời đất ạ! Chỉ nói riêng hồi học đại học, nào là Hội sinh viên,Nhóm biểu diễn thời trang, Hội du lịch, Hội nhiếp ảnh,Hội thư họa,Ban vừa học vừa làm, Đội ten-nít…đâu đâu cũng có tên cô ta. Cô bé này lấy đâu ra lắm sức thế?” Tư Dao bình thản nói: “ Ban vừa học vừa làm chỉ là một bộ phận của Hội sinh viên, nên có thể bớt mục đích này đi; anh điều tra chán chê mà chỉ được chừng này thôi à ?” “Còn nữa chứ: cô ấy mới đi làm ba bốn năm mà đã trở thành nòng cốt của Sở tài chính kế toán, thực là tài ba! Cô ấy làm khá nhiều về kiểm toán,và cả tư vấn, cố vấn nữa, phần lớn lại là các dự án lớn, mà không đắc tội với ai, cũng không bị sai sót. Những năm qua là cao trào theo đuổi vật chất, rất nhiều cao thủ giới tài chính kế toán đã sa ngã, mà cô ấy vẫn trụ vững được, giỏi thật!” “Tôi còn chưa biết cái từ ‘giới tài chính kế toán’ đâu”.Tư Dao cảm thấy Tử Phóng giống như đang ba hoa về các bài viết về ngành giải trí của anh ta. “Chứng tỏ cô rất ít ‘thực tế’”. Rõ ràng Tử Phóng chẳng khám phá được gì khá hơn,anh ta lướt nhìn mấy tấm ảnh rồi đi về phòng mình. Lâm Nhuận cầm mấy tấm ảnh lên, nói với Tư Dao: “Tôi chẳng muốn làm cô buồn, huống chi số ảnh này hình như chẳng có mấy tác dụng, tôi lại cất nó đi vậy”. Ánh mắt Tư Dao dừng lại ở mấy tấm ảnh. Cô bỗng nói chắc nịch: “Đừng, cho tôi mượn xem vài hôm đã”. Kính lúp, kính lúp để đâu nhỉ? Tư Dao tìm thấy nó ở ngăn kéo dưới cùng, áp nó vào gần các tấm ảnh. Một tấm chụp ảnh các nhân viên y tế đang cáng Viên Thuyên máu me bê bết lên xe cứu thương. Chỗ đó là ven đường cách hiện trường không xa. Chiếc xe Jeep màu vàng, hở mui, thân xe đeo một băng vải đỏ tươi, trên đó là bảy chữ mày vàng rất nổi. Tư
  2. Dao soi kính lúp nhìn rõ chúng. “Câu lạc bộ ô tô Khang Uy” Tư Dao biết câu lạc bộ các chủ xe hơi thường có hai loại: một loại căn cứ vào thương hiệu của xe, có gắn cả biển ghi họ tên của chủ xe; loại thứ hai, là một tổ chức gồm các chủ xe của một khu vực nào đó, không phân biệt thành viên sử dụng xe nhãn hiệu gì, chỉ nhằm để giao lưu, xây dựng quan hệ khách hàng, là một thú vui trong sinh hoạt, thậm chí để săn tìm tình ái. Rõ ràng câu lạc bộ ô tô này thuộc loại thứ hai. Tư Dao lập tức lên mạng quét một lượt, và đã tìm thấy diễn đàn “Câu lạc bộ ô tô Khang Uy”. Chủ đề: Những vị nào đã mục kích vụ tai nạn giao thông ngày 16 tháng 9 trên đường cao tốc Thượng Hải- Nam Kinh? “Thưa các vị đại nhân,tiểu nữ xin hỏi một điều. Có vị nào đã chứng kiến vụ tai nạn xe hơi xảy ra ngày 16 tháng 9 trên đường cao tốc Thượng Hải-Nam Kinh, nạn nhân là một cô gái? Tôi đang viết một bài luận văn về Phân tích các sự cố giao thông, muốn tìm hiểu tình hình cụ thể về vụ này. Cảm ơn”. Tư Dao tung tin này lên diễn đàn, và theo dõi liên tục. Chịu khó miệt mài ắt trời chẳng phụ, chỉ một giờ sau đã có người hồi âm: Chủ đề : Tôi sẽ nói “Hãy cho tôi biết QQ của bạn, tôi sẽ cho bạn biết cụ thể” Ký tên Mindy Yêu Yêu: Mindy? Mindy: Chào Yêu Yêu, tôi rất thích cái tên của bạn. Yêu Yêu: Nên nói là tên của tôi very very very very Good! Mindy: Mọi người thường hay chế nhạo cái tên của tôi. Yêu Yêu : Tôi nói đùa đấy. Tôi rất cảm ơn nếu chị có thể giúp tôi. Hôm nào đến Thượng Hải tôi xin mời chị đi ăn kem. Mindy: Tại sao bạn lại hỏi về vụ tai nạn đó? Tôi muốn cho bạn biết nhưng lại sợ. Yêu Yêu: Sợ gì? Tôi chỉ muốn điều tra một cách rất khách quan. Mindy: Tôi sợ vì vụ tai nạn ấy có hiện tượng rất lạ lùng. Tôi đã báo với cảnh sát nhưng đến giờ vẫn chẳng thấy hồi âm. Yêu Yêu: Bà chị tốt bụng cứ cho tôi biết đi! Mindy: Hôm đó tôi cùng “chuẩn LG(chồng)”(1) lái xe cùng đi chơi mùa thu với các bạn trong câu lạc bộ Khang Uy.Chúng tôi dẫn đầu, chiếc xe Jeep mui trần. Hôm đó khá đẹp trời nên kéo mui cho thoáng. Bỗng tôi nhìn thấy chiếc xe Buick phía trước rất bất ổn: chạy quá nhanh ,hình như người lái đã uống rượu,nên xe cứ “đánh võng”. LG của tôi nói xe kia thế nào cũng có chuyện ,bảo tôi hãy DV (quay phim),biết đâu có lúc cần dùng đến nó. Anh ấy bấm còi mãi, nhưng xe kia vẫn không có gì thay đổi. Cũng may anh ấy đã gợi ý nên tôi mới ghi lại được toàn cảnh sự cố. Yêu Yêu :Chị có thể truyền cho tôi không? Xem đoạn phim đó trong máy tính của Tư Dao, Chung Lâm Nhuận và Quách Tử Phóng đều rất kinh ngạc. Họ không trầm trồ khen Tư Dao câu nào mà chỉ chăm chú xem. Vì người này đang ngồi trong xe, nên hình ảnh rung dữ dội; tuy nhiên ống kính vẫn bám sát chiếc xe Buick. Chiếc xe lao nhanh gần như vẽ thành chữ S liên tục, giống như Mindy miêu tả người lái đã uống rượu rồi lái xe. “Chú ý nhìn cái đèn kia, quái lạ?” Tư Dao nhắc mọi người. Chỉ thấy đèn cảnh báo của xe sáng lên vài lần, rồi lại tiếp tục sáng vài lần nữa; tắt đi
  3. vài giây rồi lại loé lên. Cứ như thế, nó loé sáng từng đợt, xe lại càng đánh võng khiếp hơn. Hình như Viên Thuyên định tìm cách đi vào làn đường chạy chậm nhưng vì xe ngoằn ngoèo dữ dội nên rất khó điều khiển, mãi vẫn không thể thực hiện nổi. Cuối cùng chiếc xe Buick hoàn toàn không thể kiểm soát được nữa, lạng ra khỏi tuyến cao tốc, đâm mạnh vào hàng cột bảo vệ ở ven đường. Tiếp theo là một số cảnh ở hiện trường và cấp cứu. “Đèn cảnh báo lập lòe kiểu ấy quá kỳ lạ”. Lâm Nhuận tự tay tua ngược đoạn phim để xem lại. “Khi xe mất tay lái, cô ấy bật đèn cảnh báo, là chuyện bình thường; nhưng đèn lại bị ngắt quãng như thế, thì lại là chuyện bất thường, vì khi đã bật công-tắc thì đèn cảnh báo sẽ tự đọng sáng liên tục . Trong phút căng thẳng như thế, sao cô ấy còn đụng đến công-tắc,l úc bật lúc tắt?” Tư Dao nói. Dường như cô đang giải thích câu nói của Lâm Nhuận, dù cô biết rằng cả hai anh đều rất thông minh. “Bật đèn cảnh báo, đương nhiên là muốn xe phía sau nhìn thấy; đàng sau xe Viên Thuyên chính là xe của người quay phim phải không?” Lâm Nhuận hỏi. “Đúng. Họ vẫn theo ở phía sau”. “Họ đi xe gì?” “Xe Jeep mui trần”. Tư Dao chợt nảy ra một ý: “ Viên Thuyên làm mọi việc đều luôn có mục đích.Cô ấy bật đèn cảnh báo theo một kiểu rắc rối kỳ lạ như thế, xe đi sau sẽ không hiểu ý thì có tác dụng gì? Viên Thuyên rất thông minh, tất nhiên thừa hiểu điều này. Chỉ có một khả năng là, khi thấy xe hở mui chạy phía sau có người đang quay phim, cô hi vọng rằng máy quay sẽ ghi lại tình trạng tín hiệu đèn; đó là thông tin mà cô muốn truyền đạt cho những người khác,ví dụ cảnh sát điều tra tai nạn giao thông chẳng hạn…” Tử Phóng và Lâm Nhuận nhìn nhau, hết lắc đầu lại gật gật đầu. Tử Phóng nói: “Quá huyền bí,quá xa vời. Nhưng có lẽ đây là cách giải thích hợp lý nhất”. Lâm Nhuận nói : “ Nếu đúng là Viên Thuyên làm việc gì cũng luôn có mục đích – như cô vừa nói,thì rất có thể cách nháy đèn kỳ lạ ấy hàm chứa một thứ tín hiệu gì đó. Thậm chí có lẽ cô ấy biết mình sắp nguy, trước lúc chết đành gửi lại chút thông tin.Nó có thể khiến cho người điều tra nhận biết, hoặc cô ấy mong rằng cảnh sát điều tra cảm thấy kỳ lạ, sẽ hỏi thật kỹ các bạn thân thiết của mình, ví dụ Tư Dao chẳng hạn”. Tử Phóng lắc đầu: “Thông tin gì mà chỉ là mấy lần đèn nháy bất quy tắc ấy? Ai mà hiểu được nó nghĩa là gì? Cho mọi người biết rằng cô ấy sắp chết à? ” Lâm Nhuận hỏi: “ Tư Dao cố nghĩ xem, giữa cô và Viên Thuyên có dùng ám hiệu gì đặc biệt không? ” Tư Dao ngẫm nghĩ. Cả hai thân nhau như chị em bao năm qua, đôi khi đã rất hiểu ý nhau đến mức người này nói nửa câu thì người kia có thể nói nốt, khiến bao người phải trầm trồ! Cô không sao nhớ nổi có “ám hiệu” gì ở đây…Và dù đây là ám hiệu thì cũng chỉ là đèn lập loè, không lời không chữ viết… Một ý nghĩ bỗng vụt đến, Tư Dao tua đoạn băng trở lại từ đầu,giấy bút sẵn sàng, cô nói với Tử Phóng và Lâm Nhuận: “ Hai anh đếm giúp tôi xem, mỗi đợt đèn sáng lập lòe mấy lần?” Đợt một, đèn nháy hai lần. Tư Dao ghi lại số hai. Đợt hai nháy liền tám lầeieef cô ghi số tám. Đợt ba, nháy một lần. Tiếp đó là đèn tắt khá lâu. Tư Dao gạch ngang một nét
  4. dài. Cuối cùng, tờ giấy thể hiện: 281---18---5267---2984 Ba người ngây ra nhìn bốn nhóm chữ số này. “Tuy cộng hai nhóm cuối sẽ được một số có tám chữ số, nhưng tổng hợp tất cả lại thì vẫn không giống với số điện thoại”.Tử Phóng chống tay nâng cái cằm dài lên, anh đang suy nghĩ rất căng. Lâm Nhuận thì lẩm bẩm: “Tại sao hai nhóm số đầu tiên chỉ có ba và hai chữ số, hai nhóm sau lại có bốn chữ số?” Tử Phóng bồi luôn: “Chẳng lẽ có quy định phải là bốn chữ số à? Đâu có như mã số Tứ Giác?” Tư Dao nghệt ra: “Mã số Tứ Giác?(2)” Tử Phóng nói: “Mã số Tứ Giác là một cách để tra tự điển, rất ít người dùng. Chắc chắn lớp trẻ như các cô không biết đến. Tôi còn nhớ mang máng, tôi thử nghĩ xem sao…Không thể,vì 5267 và 2984 không thể tổ hợp thành chữ Hán”. Anh giơ ngón tay vạch vạch trong không khí, lắc đầu. Tư Dao bĩu môi: “Anh hơn tôi được mấy tuổi? Già lắm hay sao?Tất nhiên tôi có nghe về mã số Tứ Giác,nhưng tin rằng Viên Thuyên không hơi đâu mà nhớ cái thứ đồ cổ ấy…” Cô bỗng “à” một tiếng, rồi lập tức lên mạng dò tìm một hồi , cô tìm mục “Mã số điện báo”. “Gì thế?” Lâm Nhuận cúi xuống nhìn màn hình. “Đúng là mã số điện báo cũng dùng từng nhóm bốn chữ số, hay là…nếu có số không…thêm vào cho hai nhóm đầu tiên? Chẳng lẽ Viên Thuyên biết đánh điện báo à?” Màn hình đã cho kết quả bước đầu: có rất nhiều trang web để tra cứu về mã số điện báo. Tư Dao vừa lần giở vừa nói: “ Tôi nhớ ra rằng mã số điện báo cũng là một cách để nhập chữ Hán, nhưng chưa nghe nói Viên Thuyên có thuộc quy tắc hay không, cứ thử dò tìm cầu may vậy”. Vì hai nhóm số bên trên có khả năng là thiếu số không, nên Tư Dao tra hai nhóm sau có bốn chữ số trước. 5267 là chữ “Đến”. 2984 là chữ “Chết”. Tư Dao toàn thân run rẩy. Khỏi cần tra nữa, cô đã biết hai nhóm số còn lại tức là hai chữ nào. 0281 là chữ “Đau” 1800 là chữ “Thương”. Đau thương đến chết. Trên đường cao tốc,tại sao…tại sao khi đang ngồi trên chiếc ô tô không thể kiểm soát được nữa,Viên Thuyên lại dùng đèn nháy để thể hiện bốn chữ này- bốn chữ đã từng khiến Tư Dao không ngớt gặp ác mộng? Chắc chắn Viên Thuyên đã nhìn thấy một cái gì đó, nên đã dẫn đến tình trạng lái xe nguy hiểm bất thường như thế. Phải chăng là ảo giác về bốn chữ “Đau thương đến chết”? Mình cũng từng nhiều lần có ảo giác về bốn chữ này, đã khốn đốn mất một thời gian. Liệu có phải Tiểu Mạn gìăng lấy vô-lăng của người lái xe, cũng vì đã nhìn thấy bốn chữ này không? Tại sao hễ bốn chữ này xuất hiện, là khiến người ta mất lý trí? Lâm Nhuận đặt tay lên vai Tư Dao, anh nói giọng trầm trầm: “Tư Dao đừng nên nghĩ
  5. quá phức tạp. Chúng ta ít ra cũng đã có được chút đầu mối rồi”. Tử Phóng thì không chú ý đến Tư Dao đang trầm mặc, anh phản bác: “Thế mà gọi là đầu mối à? Tuy đã có được đoạn phim, nhưng tại sao Viên Thuyên lại phát tín hiệu về bốn chữ này, thì chúng ta vẫn còn mù tịt!” Không đơn giản như vậy đâu. Giả sử ngay lúc này trước mặt mình hiện lên bốn chữ- kể cả rớm máu đi nữa- thì mình sẽ phát hoảng, nhưng sẽ không phát điên; mình vẫn ý thức được rằng lái xe phải chú ý an toàn là trên hết. Chắc là Viên Thuyên đã nhìn thấy một cái gì khác…Như trong ảo giác của mình, Kiều Kiều xuất hiện thì mình khiếp hãi nhất. Tư Dao lại mở lại đoạn phim. Xe phóng rất kinh khủng…đèn nháy…đâm xe…hiện trường…cấp cứu… Bỗng Tư Dao nhấp vào nút “tạm dừng”.Dường như áp mặt sát màn hình. Rồi cô “khoanh” một vòng sáng vào một góc của cảnh phim. Cô nói khẽ,giọng run run: “Hai anh nhìn xem,người này…” Lâm Nhuận và Tử Phóng ghé nhìn rồi cùng kêu lên: “Chính là ông ta!” Cảnh tượng đang cấp cứu, trong đám người đứng xem, có một người mặc chiếc áo mưa sẫm màu, chiếc mũ mưa chóp nhọn sùm sụp trên đầu, không nhìn rõ mặt. Ánh nắng hắt bóng người ấy xuống mặt đường.
Đồng bộ tài khoản