Đau thương đến chết - Phần 28

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
54
lượt xem
10
download

Đau thương đến chết - Phần 28

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Lâm Nhuận nói: Nhưng sau đó anh lại nghĩ rằng, dù không có căn cứ khoa học hay logic gì hết, mình cứ ước một điều thì cũng chẳng có hại gì! -Không nói thì thôi, em cũng chẳng thiết nghe! Em đâu có làm phóng viên ngành giải trí. Bí quá, Tư Dao đành tung ra bảo bối “muốn bắt thì vờ buông lỏng đã”. Lâm Nhuận bỗng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tư Dao, mấp máy định nói nhưng lại không nói được, anh đành cúi đầu, vận hết can đảm, rồi ngẩng lên..nhưng vẫn không nói nổi một...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đau thương đến chết - Phần 28

  1. Phần 28 Lâm Nhuận nói: Nhưng sau đó anh lại nghĩ rằng, dù không có căn cứ khoa học hay logic gì hết, mình cứ ước một điều thì cũng chẳng có hại gì! -Không nói thì thôi, em cũng chẳng thiết nghe! Em đâu có làm phóng viên ngành giải trí. Bí quá, Tư Dao đành tung ra bảo bối “muốn bắt thì vờ buông lỏng đã”. Lâm Nhuận bỗng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tư Dao, mấp máy định nói nhưng lại không nói được, anh đành cúi đầu, vận hết can đảm, rồi ngẩng lên..nhưng vẫn không nói nổi một tiếng. Tư Dao vốn đang sẵn sàng để nghe, nhưng nhìn thấy bộ dạng như thế của anh, cô cười phá lên : Nếu ra tòa mà anh cứ thế này, thì biện hộ mười vụ sẽ thua cả mười một. Lâm Nhuận cười ngượng nghịu : Không đâu. Anh đang định nói, thật thế; nhưng chỉ sợ nói ra thì điều ước sẽ mất thiêng. -Tức là anh đã công nhận mình mê tín! -Anh bị em làm cho hư người rồi. Anh bỗng cảm thấy mình hơi lỡ lời. “Thôi được, ừ thì nói vậy, điều ước của anh liên quan đến em. Cụ thể là gì, thì tạm chưa nói vội. Chớ cho mọi chuyện lắng xuống đã, em có thể sống yên ổn vui vẻ, thì anh sẽ cho em biết!” Tư Dao cảm thấy bầu trời như càng xanh hơn. Cô cúi nhìn vào đầu ngón chân của mình, mỉm cười. -Được, em sẽ chờ để nghe. Cô nói khẽ, khẽ hơn cả những tiếng lá cành nơi vách núi đang xào xạc. Chỉ e đến lúc đó em chẳng có hứng để nghe nữa. Lâm Nhuận khẽ than, dường như có chút bùi ngùi. - Anh thật đa sầu, đa cảm đấy! Vậy là Tư Dao đã tìm được cơ hội để “trả đũa”. Vì không phải đi lòng vòng, nên khoảng hai giờ chiều họ đã đến được trước cửa hang Thập Tịch. Lâm Nhuận bước lên trước, vén đám đây leo buông kín trước cửa, định vào luôn. Tư Dao đã nhan tay níu anh lại “ Anh muốn chết à?” Vừa nói xong, cô biết ngay là “thật chối tai” bèn nói tiếp: Xin lỗi, em lỡ lời, vì em cuống quá. Anh không thể vào. - Tại sao lại không thể vào? Lâm Nhuận giả vờ không hiểu. - Anh đã hứa, là chỉ đứng chờ ở ngoài, sao lại không giữ lời? Tư Dao thấy vẻ mặt của Lâm Nhuận không có vẻ gì là định đùa cả. -Em nghĩ lại đi, anh có hứa thế đau! Tư Dao cố nghĩ kỹ, đúng là lúc đó anh ấy không khẳng định điều gì. Phải bằng mọi cách ngăn cản mới được : Anh Nhuận! Tôi rất cảm ơn anh đã đi cùng, nhưng mong anh đừng làm cho tôi phải tăng thêm gánh nặng tâm lý! Lâm Nhuận sững người, kinh ngạc nhìn Tư Dao, không hiểu tại sao cô lại giận dữ như thế. Tư Dao hít sâu một hơi, rồi từ tốn dịu dàng nói : Anh đã biết rồi, những người bạn rất quan trọng trong đời em, chỉ vì đã vào hang này mà lần lượt bỏ em ra đi. Bấy lâu nay anh luôn quan tâm che chở cho em. Có một thứ cảm giác ấm áp..em không muốn mất đi cảm giác ấm áp ấy, cho dù chỉ là một điều “có thể xảy ra”. Lâm Nhuận lặng lẽ ngắm nhìn Tư Dao, đôi mặt đẹp sáng trong đang ngấn lệ. Anh thở dài cúi đầu nghĩ ngợi, nắm bàn tay cô và nói : Anh muốn vào, vì anh thật sự lo lắng trong kia tối đen, rất không an toàn. Và, thực ra anh vẫn không tin một cái hang đá lại có thể liên quan đến những cái chết xảy ra sau đó vài tháng. Rõ ràng là do những nguyên nhân khác! Em đã nói thế thì anh cũng không khăng khăng nữa, nhưng em phải
  2. hứua với anh rằng, vào hang cần hết sức thận trọng, chú ý quan sát xung quanh. Hễ cảm thấy có nguy hiểm thì gọi vào máy của anh ngay, anh nhất định sẽ bỏ qua quy ước. Tư Dao cảm động, gật đầu. Bàn tay anh đang truyền sang cô một cảm giác ấm áp không thể từ chối. Hai người hiệu chỉnh tần số của máy bộ đàm cho khớp, rồi gọi thử. Tư Dao nói thêm : Anh phải chịu khó nghiêm chỉnh đấy nhé! Cô cởi giày leo núi, rồi tiến vào hang. Đèn pin đã bật sẵn, cô vừa đi vừa lia đèn khắp xung quanh để phòng bất trắc. Nước dưới chân khá lạnh, dịp này đã là cuối thu. Cái hang lớn như thế này, cái gọi là điều bí mật nằm ở chỗ nào? Điều này cô đã nghĩ rất nhiều. Những tấm ảnh trong blog của Viên Thuyên, chỉ có ba tấm cuối cùng là chụp cảnh trong hang; Hai tấm trong đó chụp cảnh ao nước dưới chân, không có gì lạ. Tấm còn lại chụp ba cỗ quan tài treo. Không có đáp án. Quan tài đang treo cao trên kia, khiến người ta cảm thấy phải nghiêm trang sùng kính. Tư Dao bước thêm mấy bước rồi ngẩng lên nhìn. Vẫn là các vệt máu từ quan tài thấm loang ra tạo thành bốn chữ : Đau thương đến chết. Cô thấy bùi ngùi. Viên Thuyên, cậu đã đưa ra một câu đố gì vậy? So với cậu, mình luôn đần độn kia mà! Nếu cứ đứng ngẩn ra mãi thế này, chi bằng hãy xem lại ba tấm ảnh đã, biết đâu lại có được một gợi ý gì đó. Cô soi đèn pin nhìn kỹ từng tấm ảnh, rồi quan sát xung quanh, mong tìm ra được vị trí Viên Thuyên đã đứng để chụp. Lúc này cô lại mong có Lâm Nhuận ở bên, ít ra cũng có thể giúp cô quan sát. -Dao Dao, tất cả vẫn ổn chứ? Hình như Lâm Nhuận có “cảm ứng tâm linh”, anh đã gọi vào máy bộ đàm, hỏi cô. - Không sao. Anh yên tâm. Em đang cố xác định vị trí đứng chụp ba tấm ảnh. -Anh khỏi cần nhắc, chắc em cũng biết cần phải tìm dấu hiệu đặc trưng. -Đúng thế, nhưng chất lượng ảnh thì không đạt, khó mà nhận ra đặc trưng gì, nhất là hai tấm ảnh chụp ao nước, chỉ toàn là nước, góc phía trong hang thì tối đen gần như giống hệt nhau, không có gì khác lạ..à… -Giống hệt nhau-chính là đặc trưng. Hai người gần như đồng thanh kêu lên! Tư Dao nhìn lại thật kỹ hai tấm ảnh này, phần sáng lên do ánh đèn flash, là nước; góc trong hang thì tối đen- đen kịt; bên trái của một tấm- kề với bên phải của tấm kia. Điều này chứng tỏ chúng được chụp từ cùng một vị trí, chỉ khác nhau về góc chụp. Tại sao phải nhấn mạnh cái vị trí này? Vị trí này là chỗ nào? Khó mà căn cứ vào mặt nước để nhận biết, mà phải nhằm vào phía góc hang tối đen. Cô cố nhìn thật kỹ, thấy ở góc hang, chỗ hơi cao hơn mặt nước một chút, có nhô lên một mảng bằng phẳng. Mặt phẳng ấy trông quen quen. Vậy thì là góc nào? Rất khó mà xác định. Lẽ, nào mình chỉ mải xoáy vào hai tấm ảnh này? Tấm thứ ba chụp quan tài treo- có ý nghĩa gì đay/ Đúng lúc này một tiếng “tõm”sức vang lên đang khi hết tĩnh, dạ. “Vũng máu!” Ừ nhỉ, sao mình lại quên mất nó? Chõ cao hơn mặt nước ấy, chính là “ao máu”. Cô bước lên, lia đèn pin về phía góc hang nơi có “ao máu”. Đúng, là ở đây! Tấm ảnh chụp từ vị trí hơi xa “ao máu”, nên chỉ thấy đen kịt. Nhưng tại sao Viên Thuyên không đứng gần hơn để chụp “ao máu”? sao phải làm cho phức tạp lên, nhất định bắt mình phải suy đoán cho ra vị trí này? Đây là một cách để “che mắt”. Viên Thuyên thể hiện thật mơ hồ, để người ta khi xem ảnh, thậm chí vào tận hang Thập Tịch, cũng không thể nhận định mấu chốt của vấn đề là ở “ao máu”.
  3. Nhưng có phải “ao máu” là mấu chốt không? Tất cả mới chỉ là suy đoán. -Lâm Nhuận! Có lẽ em đã nhận ra vị trí đứng chụp ảnh. Tư Dao gọi ra bằng máy bộ đàm, tuy nhiên cô chẳng thấy hào hứng gì, vì “ao máu” khiến cô nhớ lại bao nhiêu cảnh tượng hãi hùng. -Viên Thuyên đã từng nói em cực thông minh! Lâm Nhuận có ý khen ngợi rất khéo léo. -Em đã từng kể về “ao máu”, anh còn nhớ không? -Gì thế? Em cho rằng bí mật của hang này liên quan đến nó à? Anh còn nhớ em đã kể rằng có một con rắn đã nhao lên từ đó. Thứ “nước máu” ở đấy, chắc là do trong nước có khoáng chất gì đó. Có cần anh vào, để cho rắng tấn công anh không? -Đừng! Em không sợ đâu! Tư Dao nói rắn rỏi, nhưng cô biết mình lại đang nơm nớp. - Nhớ là phải luôn luôn liên lạc với anh. Trước hết, Tư Dao tìm kỹ phía dưới nước. Không thấy gì. Chân cô toàn giẫm lên các hòn đá cứng dưới làn nước lạnh. Cô từ từ bước lại “ao máu”, soi đèn quan sát kỹ. Chỉ là đám nước đo đỏ, không nhìn thấy đáy. Lúc này, cái “khả năng” hiện thực gần nhất, chính là nước ở trong “ao máu”, có lẽ đó là điều bí mật mà Viên Thuyên nói. Dao Dao, ngươi có thể làm được, vì ngươi có đủ can đảm! Cô xắn tay áo, hít một hơi thật sâu, gần như nhắm mắt, thò tay phải xuống! “Oa..” nước lục sục dữ dội, cô rút ngay tay lên tức thì. Cẳng tay thấy dinh dính nhơn nhớt…Một con rắn nước! Cô kêu lên, vung tay vẩy mạnh. Con rắn nhào ngay xuống nước. -Anh vào ngay đây, Tư Dao! Lâm Nhuận đã nghe thấy tiếng kêu của cô. -Không! Tư Dao nghiêm giọng, chặn ngay. “Chỉ là một con rắn nước, em đã hất nó đi rồi. Em đã chuẩn bị tinh thần sẽ gặp phải nó. -Nếu em thấy sợ rồi thì thôi, đừng khám phá “ao máu” làm gì nữa. -Thế thì chúng ta đi chuyến này công cốc, tay trắng về không à? Tư Dao lấy làm lạ, tại sao Lâm Nhuận lại đưa ra ý kiến này. - Em một mình mạo hiểm trong đó, anh rất không yên tâm. Với anh thì, chuyến đi này không phải là tay trắng, được dịp cùng em..Lâm Nhuận lúng túng chẳng biết nên nói thế nào cho dễ nghe. Tư Dao thấy rất vui, quên cả tình thế lúc này bốn bề nguy hiểm rình rập, bí mật về “ao máu” thi chưa tìm ra. - Thôi nào, anh thật khéo biết chọn thời cơ! Hãy cứ chơ em điều rat rõ về “ao máu” đã, rồi hãy hay! Cô lấy lại hơi, rồi thò tay xuống lần nữa. Nước không sâu, thò hết cánh tay có thể cố sờ thấy đáy. Đáy toàn là đá nhỏ. Cô mò một vòng quanh bờ vũng nước, không thấy có gì lạ, bèn rờ vào phía tâm vũng nước. Cái gì thế này? Cô rờ thấy một vật vuông vuông, như bằng cao su. Cô đẩy mạnh. Nó không nặng mấy, đã bị xê dịch. Tay cô lại chạm vào một vật khác cũng to na ná và bằng cao su. Tiếp tục mò, thấy tất cả có năm “cục cao su” giống nhau. - Em..đã mò thấy mấy thứ..ở trong ‘ao máu’! Tư Dao gọi to. -Được, thế thì mau ra đi, anh rất lo cho em! Cứ ngỡ anh ấy sẽ hỏi xem nó là thứ gì, nào ngờ anh ấy vẫn cứ băn khoăn cho mình! Tư Dao vừa nghĩ vừa lần lượt lấy các “cục cao su” đó lên! Là thứ gì thế nhỉ?
  4. Đúng lúc này Tư Dao nghe thấy “bõm”, một tiếng nước vọng đến. Từ chỗ không xa mấy. Rất khihẽ, nhưng quá đủ để cô phải cảnh giác. Cô lặng đi. Lẽ nào trong hang này có người, hay là dã thú? Âm thanh đó không going như con rắn nước nho nhỏ phát ra. Cô hiểu rằng, dù là người hay dã thú cỡ lớn hiện ra thì cô cũng không được tỏ ra hoảng sợ. Tuy nhiên cô đã hoang mang đến cực điểm. Cô hoàn tòan bất động, muốn cố nghe xem có động tĩnh gì không. Hoàn toàn im ắng. -Dao Dao mau ra đi thôi! Xem chừng Lâm Nhuận chẳng có “công năng đặc biệt” gì, anh nói câu này thật không đúng lúc. Tư Dao lấy hết can đảm bất ngờ xoay người lại, lia đèn pin quát “Ai?” đồng thời cô dã nhìn thấy một bóng đen đang đứng trong bóng tối cách cô không xa, hầu như bị ánh đèn pin rọi trúng. Bóng đen ấy phản ứng cực nhanh, cúi đầu xuống, rồi lao về phía cô Tư Dao nhận ra đó là một bóng người. Hình như y cầm hung khí, đang vụt vào cô. Cô giơ tay đỡ, chiếc pin văng đi. Cô ngả người về đằng sau, không bị vụt vào mặt, nhưng kẻ ấy đã rất nhanh dùng đôi tay ghìm vào bả vai cô ấn xuống nước. Tư Dao định giơ tay đánh lại nhưng y vận sức rất mạnh, cô không sao vươn tay lên được. Cô vội đá thốc vào y, tuy có đá trúng chỗ hiểm nhưng y vận sức rất mạnh, cô không sao vươn tay lên được. Cô vội đá thốc vào y, tuy có đá trúng chỗ hiểm nhưng vì sức nước đã cản chân, nên cú đá không đủ mạnh, trái lại, cô bị mất trọng tâm nên ngã nhào xuống. Kẻ kia nhân đó tím tóc cô và dìm đầu cô xuống nước. Kẻ ác nhân này thực độc đia và ra tay rất nhanh. Tư Dao vẫn gắng sức vùng quẫy nhưng cô đã ở vào thế thất bại. Kẻ ấy ở tư thế cao hơn, vận sức cực lớn, cọ đã bị ngập trong nước, đã bị uống một ngụm nước, từ họng đến ruột gan nóng bỏng rất khó chịu. Cũng may, khi kẻ ấy bỏ một tay ra để lấy các ‘cục cao su’ kia thì Tư Dao vận sức để nhổm người dậy; đầu và nửa người cô đã ở trên mặt nước. Kẻ đó đành lại dùng cả 2 tay để ấn Tư Dao, lần này y vận hết sức mạnh cẳng tay ghì vào gáy cô, ghìm đầu cô chìm trong nước. Cô gắng sức chống lại vài lần, nhưng vì ngạt thở nên tứ chi rã rời bất lực. Lẽ nào mình lại phải bỏ mạng vô lý như thế này được? Cái gọi là bí mật của Viên Thuyên là thế này hay sao? Mắt cô tối sầm, những đốm ‘đom đóm mắt’ lấp lóe, sau đó là màn tối thật sự. Bỗng cẳng tay ghì cổ Tư Dao lỏng ra, cô vùng ngay dậy theo bản năng. Trước mặt thấy một quầng sáng, rồi nghe thấy tiếng Lâm Nhuận gọi: “Dao Dao!” Tư Dao vội kêu lên: “Cẩn thận, có người!”. Trong ánh sáng yếu ớt chỉ còn kip trông thấy bóng đen vừa rồi vòng qua đoạn vách hang, chay ra phía cửa hang, đúng lúc ấy Chung Lâm Nhuận lại tiến vào theo vách hang bên kia, “như 2 múi giờ đối xứng nhau”, bởi thế y không bị ánh đèn pin của anh chiếu đến. Nhưng Lâm Nhuận cũng cảm thấy hình như có ai vừa lướt qua. Nghe thấy Tư Dao hô lên “hắn chạy ra cửa hang”, anh bèn ngoảnh lại, chần chừ giây lát, anh vẫn quay về phía Tư Dao: “Em không bị thương tích gì chứ?” Tư Dao nói ngay: “Mau đuổi theo hắn!” Lâm Nhuận vội quay ra phía cửa hàng để truy đuổi. Tư Dao rất nóng lòng muốn biết kẻ tấn công mình là ai. Cô dốc hết sức lội nước chạy xuống được một nửa dốc núi, và nhìn thấy một người mặc bộ đồ ngụy trang chạy
  5. biến vào một cách rừng. “Lâm Nhuận đừng đuổi nữa!” Lâm Nhuận dừng lại, anh biết không thể nào đuổi kịp kẻ kia. Anh lại vội chạy về phía cửa hang gọi to: “Em sao thế?” Lên đến nơi, anh ái ngại nhìn Tư Dao một lượt từ đầu đến chân. Lúc này Tư Dao mới nhớ ra sau cuộc vật lộn giằng co vừa rồi, chắc mình trông rất thảm hại. Cô cười: “Trông chẳng khác một đóa phù dung mới ngoi lên khỏi nước, lấm lem phải không?” “Ôi, thế mà em vẫn còn đùa được? Vừa rồi nếu anh vào chậm một bước thì đó phù dung này đã làm tan rồi!” Lâm Nhuận rút chiếc khăn mặt ra đưa cho Tư Dao. Bây giờ Tư Dao mới nhớ ra rốt cuộc Lâm Nhuận vẫn vào hang. Cô tái mặt: “Thế là… anh không chịu nghe lời, sao anh lại vào hang?” Lâm Nhuận bình thản nói: “Anh không thể tại vì một thứ ‘có thể xảy ra’ mà không đi cứu một thứ ‘tất nhiên’; chẳng lẽ anh cứ đứng ngoài, bỏ mặc em chống cự với kẻ kia?” Sự ngọt ngào và xúc động tràn ngập lòng Tư Dao. Món nợ ân tình này, mính sẽ trả anh ấy thế nào đây? Chỉ e chưa kịp đền đáp thì cả hai đã lần lượt phải ra đi. Nghĩ đến đây mắt cô ươn ướt. Chắc Lâm Nhuận cũng đoán được tâm trạng của Tư Dao, anh đặt tay lên đôi vai cô, ngắm nhìn khuôn mặt đẫm nước của cô dịu dàng nói: “Tư Dao đừng nghĩ lan man. Đi cùng em là sự lựa chọn của anh; Anh biết mình đang làm gì. Anh rất hiểu có rủi ro và có cả những thứ mà anh được. Anh muốn nói với em rằng, càng gần em anh càng nhận thấy có những sự việc xảy ra trong cuộc sống của chúng ta không đơn thuần là sự lựa chọn nữa, mà nó là sự thôi thúc của cảm giác. Ngay từ lần đầu gặp em, anh đã có cảm giác này. Nó khiến cuộc sống của anh bị thay đổi hoàn toàn. Anh đã từng kháng cự, gắng để cho mình chỉ mải mê công tác, đi sớm về muộn, để tránh gần em nhiều hơn. Nhưng đã có vô số việc xảy ra với em mà em vẫn cứng cỏi chống đỡ, khiến anh không thể không nhìn lại chính mình, để cho trái tim anh dẫn dắt mọi hành động của mình”. “Ý anh là con người em thật là quá rắc rối, đúng không?” Khóe môi Tư Dao run run, suýt nữa thì cô òa khóc. Lâm Nhuận hơi hoảng, vội nói: “À, tại anh vụng nói, anh cưa nói cho rõ, ý anh là…” “Kìa, em đùa anh đấy! Em rất thích nghe anh nói”. Tư Dao mỉm cười, nhưng đôi mắt cô lại trào lệ. Đã rất lâu, lâu lắm rồi cô không có được cảm giác hạnh phúc tràn đầy như thế này. Lâm Nhuận cầm chiếc khăn trong tay Tư Dao, lau nước mắt và mái tóc cho cô. Tư Dao bật cười: “Kìa, em lại không biết tổng vệ sinh cho mình chắc?” “Anh đã có ‘mưu đồ’ từ lâu, nay mới có cơ hội, em phải cho anh được hưởng thụ chứ!” Lâm Nhuận cũng bật cười, đưa lại chiếc khăn cho Tư Dao. Gió thổi mạnh, khiến Tư Dao rùng mình mấy lần. Lâm Nhuận lục trong túi xách du lịch đặt dưới đất, lấy ra chiếc quần thể thao và chiếc áo phông cho Tư Dao: “Em vào trong hang thay đi, kẻo người ướt sũng thế này rất dễ cảm lạnh!” “Đi leo núi mà anh còn mang theo quần áo sơ-cua à?” Tư Dao rất ngạc nhiên. “Anh đã chuẩn bị khá tỉ mỉ cho chuyến đi này. Vì biết trong hang Thập Tịch có nước, thà cứ mang thêm quần áo, thừa còn hơn thiếu,. Đã thấy là được việc chưa?” Thật hiếm khi thấy Lâm Nhuận đắc ý như thế
Đồng bộ tài khoản