Đau thương đến chết - Phần 41

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
51
lượt xem
9
download

Đau thương đến chết - Phần 41

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Gió lạnh táp lên mặt Tư Dao, lập tức làm cô tỉnh dậy. Ánh nắng không mấy ấm áp chiếu thẳng vào đôi mắt bị nhốt lâu trong bóng tối, theo phản xạ cô phải cau mày nheo mắt. “Lâu quá rồi không ngủ ngon như thế này nhỉ?” Dục Chu cười nhạt. “Đêm khuya thì bận trò chuyện với đám hồn ma, sáng ngày ra lại phải nai lưng làm việc cho ông chủ, rõ là khổ! Nhưng tôi có thể đảm bảo những ngày đau khổ đó sẽ không còn nữa. Chỉ cần hôm nay cô hợp tác cho...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đau thương đến chết - Phần 41

  1. Phần 41 TRÒ CHƠI CỦA THẦN CHẾT Gió lạnh táp lên mặt Tư Dao, lập tức làm cô tỉnh dậy. Ánh nắng không mấy ấm áp chiếu thẳng vào đôi mắt bị nhốt lâu trong bóng tối, theo phản xạ cô phải cau mày nheo mắt. “Lâu quá rồi không ngủ ngon như thế này nhỉ?” Dục Chu cười nhạt. “Đêm khuya thì bận trò chuyện với đám hồn ma, sáng ngày ra lại phải nai lưng làm việc cho ông chủ, rõ là khổ! Nhưng tôi có thể đảm bảo những ngày đau khổ đó sẽ không còn nữa. Chỉ cần hôm nay cô hợp tác cho tốt, ngày mai cô sẽ là một “phú bà” nho nhỏ, và cũng không lo bị ác mộng quấy rầy nữa!” Tư Dao bị hai tên lôi ra khỏi cốp xe, nhìn xung quanh, núi xanh trập trùng, hình như chính là dưới chân núi Vũ Di. Cô đang nghiền ngẫm những lời nói của Dục Chu . Rõ ràng anh ta muốn ép cô phải lấy số tiền đó ra. Chỉ cần cô làm theo chắc sẽ được chia một phần kha khá. Tuy nhiên, khi đang nói, anh ta lại đưa mắt nhìn thầy giáo Cung, có lẽ tiền vừa đến tay sẽ giết cô diệt khẩu. Rốt cuộc họ đều là những người làm việc cực kỳ kín kẽ, mà lòng tham thì không đáy. Trước mắt cô lại hiện lên cảnh tượng Lâm Nhuận bị xe đâm hất tung lên không trung. Cô biết hai kẻ đồng hành này là bọn vô lương tâm, chẳng có lý do gì để chúng nới tay buông tha cô. Dây thừng trói chân cô được cởi ra. Chiếc khăn tay nhét trong mồm cũng được lấy ra, hai bên má và cằm của Tư Dao đều tê dại nên cô càng không muốn phí lời với họ. Cô nghĩ bụng “Hai tên này lái xe suốt ngày đêm, ít ra cũng mất hơn 20 tiếng, nhưng nếu ở Giang Kinh có người đi máy bay đến đây, chắc chắn có thể vào hang Thập Tịch trước. Tuy nhiên, ai sẽ phát hiện ra mình mất tích? Ai biết là mình bị đem đến đây? Người duy nhất – có thể là Lâm Nhuận, nhưng anh lại đang hôn mê…” Dường như Dục Chu đọc thấu ý nghĩ của cô, y nói: “Thực ra, tôi cho rằng cô không còn lựa chọn nào khác. Trừ phi có chuyện thần kỳ xảy ra, có người tranh vào động trước. Cô chỉ có thể hy vọng chuyện thần kỳ đó là Lâm Nhuận đã bình phục. Cho nên cô hãy ngoan ngoãn đi, để giảm bớt phiền phức cho mọi người” Tư Dao nghĩ bụng : không biết có đủ thời gian để nghĩ ra cách gì đối phó hay không? Cô biết, quyền lựa chọn của cô ít ỏi đến mức đáng thương. Cả ba cùng lên núi. Vẫn là phong cảnh quen thuộc có thể say lòng du khách nhưng trong mắt Tư Dao tuyệt không có chút sức sống nào. Điều quan trọng đặt ra trước với cô là sinh tồn. Mà nếu muốn sinh tồn, kỵ nhất là dễ dàng “hợp tác”, bởi vì bọn họ càng sớm đạt được mục đích, hy vọng sống sót của cô càng sớm chấm hết. “Suốt dọc đường tôi chẳng được ăn gì, người cũng không được vận động, bây giờ hai chân tê dại mềm nhũn, thật sự không đi nổi”. Tư Dao dừng lại, ngồi trên một tảng đá thở dốc. Thầy giáo Cung lạnh lùng hỏi: “Cô có chịu đi không?” “Không phải là không đi, tôi chỉ muốn nghỉ một lát đã” Thầy giáo Cung không nói nữa, hạ ba lô xuống, rút từ bên trong ra một đoạn ống thép ngắn chừng nửa thước, rút xoẹt một cái đầu ống, nó lại dài thêm ra một đoạn. Hắn vung bừa cái ống thép đó lên phang đánh “cắc”, một thân cây to bằng miệng chén trà gẫy luôn, nửa trên của thân cây đổ về phía Tư Dao. Cô vội nhảy né tránh, giận giữ nói: “Ông làm gì thế hả?”
  2. “Nhìn kìa, chân của cô vẫn nhanh nhẹn quá! Thanh côn này của tôi cũng có thể quệt trên đầu gối của cô, dù cô không thể đi nổi thì chúng tôi cũng có thể khiêng cô đi” Dục Chu cười hì hì, giống như một đứa trẻ đang xem xiếc thú, quay đầu đi về phía trước, biết rằng Tư Dao sẽ không dám giở thủ đoạn gì nữa. Ngoài dự đoán của Tư Dao, Dục Chu không đi thẳng đến hang Thập Tịch mà dừng trước một cái nhà bằng tôn ở lưng chừng núi. Điều càng khiến cô ngạc nhiên là cảm giác cô đã từng trông thấy căn nhà này lại bất ngờ trỗi dậy. Căn nhà nằm trong một cái hốc nơi sườn núi, bên trên là một mái đá nhô ra, giống như một cái mũ lớn, che khuất ánh mặt trời. Những tấm tôn xám đen loang lổ những vệt gỉ sét, bốn bên dây leo chằng chịt, lại có thêm mấy cây đại thụ cao vút, tán lá che khuất tầm nhìn từ đằng xa lại. “Mẹ kiếp, quái thật đấy! Sao ông lại mò thấy cái lều nhếch nhác thế này?” Thầy giáo Cung chép miệng Dục Chu đờ người ra một lúc, thở dài nói: “Tôi không dám mạo nhận công lao, đây là do Viên Thuyên phát hiện ra”. Tư Dao khẽ “a” một tiếng. Dục Chu nói: “Cái lần cả tập thể đi du lịch mùa hè, có một đứa con gái đã gặp bất hạnh. Sau đó một tuần, tôi và Viên Thuyên lại đến đây. Viên Thuyên cảm thấy cái chết của đứa con gái đó hơi kỳ lạ, lại cảm thấy hang Thập Tịch hết sức cổ quái. Khi ấy, tôi vẫn còn là người yêu, là người cộng tác tốt của cô ta. Cô ta quả là cẩn thận cực kỳ, dù lúc đầu không phát hiện ra manh mối gì trong hang, nhưng lại có nhìn thấy vài thứ dị thường ở bên ngoài. Cô còn nhớ đoạn dốc bắt buộc phải đi qua để vào hang không? Phía đông của sườn dốc là con đường xuống núi. Con đường núi rất rõ ràng, gần như có thể nhận định chắc chắn là do con người khai phá; còn hướng tấy là sườn dốc dựng đứng, đầy cỏ mọc rậm rì, không phải là lối có thể lên xuống núi. Sau khi quan sát tỉ mỉ, Viên Thuyên phát hiện ra trên sườn dốc gần như bị màu xanh che kín hoàn toàn ấy có một thảm thực vật khá thưa thớt. Nhìn kỹ hơn, phần mặt dốc chưa từng mọc cây cối ấy hoàn toàn là nham thạch cứng, mà hình như chỗ nham thạch đó có vết tích bị đục đẽo, vì vậy hình thành một vài chỗ lõm, vừa vặn để làm chỗ đặt tay hoặc đặt chân cho người đi leo núi. Chúng tôi đi theo con đường cây cối thưa thớt ấy, ngoặt sang thung lũng bên này thì phát hiện ra căn nhà tôn”. Lúc Dục Chu nói, thc đã xem xét một lượt trong ngoài căn nhà rồi nói: “Có lẽ nó đã bị bỏ hoang rất lâu rồi, bụi đất bám dày đặc, chỗ nào cũng bị gỉ, sàn gỗ cũng có vết mục. Tại sao không đi thẳng đến hang, còn vào đây làm gì?” Dục Chu nói: “Uổng công anh làm một gã giang hồ. Sao không nghĩ xem, dù chúng ta gấp mấy ngày đêm, nhưng về lý thuyết vẫn chậm hơn người đi máy bay. Lỡ mà thằng luật sư đó tỉnh lại, phát hiện ra Tư Dao mất tích thì sao? Hoặc là hắn vội vàng báo cho các cơ quan chức trách về những việc ở hang động này thì sao? Để bảo đảm an toàn, ta cần kiểm tra kỹ trước khi vào hang, xem trong ngoài có người không” “Ai sẽ đi?” Dục Chu đẩy Tư Dao một cái, rồi đi sau cô vào căn nhà tôn, nói: “Thầy giáo Cung, tôi đã kể về việc tìm thấy căn nhà này như thế nào một cách tỉ mỉ tới mức không thể tỉ mỉ hơn rồi. Lẽ nào không phải là nói để cho ông nghe? Ông khá nhanh nhẹn, dù gặp ai ông cũng sẽ có cách thoát thân. Tôi ở lại đây trông chừng tiểu thư Dao”. Thầy giáo Cung nhìn vào cái lưng của Dục Chu một lúc, rồi không nói gì, quay người đi.
  3. “Anh cũng ghê đấy, gã giáo Cung này là một tên trộm có kỹ thuật cao, vậy mà vẫn chịu để cho anh sai bảo!” “Cám ơn cô đã không nói trước mặt anh ta, một cơ hội tốt để khiêu khích ly gián nội bộ”. Dục Chu nói. “Tuy nhiên, cũng may là cô không làm thế, nếu không sẽ chọc giận chúng tôi, chắc cô sẽ càng khốn đốn đấy!” “Có cần tôi nói với anh ta rằng hai tuần trước anh đã bám theo chúng tôi vào hang, suýt nữa thì đã hại tôi, và cướp đi được 30 vạn đó không?” “Tùy cô, câu ấy cũng sẽ quyết định cuộc đời cô. Việc này vốn do tôi vạch kế hoạch, tên Cung chỉ là người cộng tác theo thời vụ, đương nhiên tự biết rằng mình chỉ có thể là người phụ việc” “Tại sao anh lại bỏ, không lấy 30 vạn đó?” “Cô biết rồi còn hỏi làm à? Cầm lấy mấy cái túi trong tay thì có thể đoán rằng tiền trong đó cũng không nhiều. Tôi biết Viên Thuyên quyết không dừng lại ở con số ấy. Cô ta làm như vậy, rõ ràng chỉ là một đầu mối dẫn dắt đến đoạn sau. Nếu cô cầm rồi mà không đem về cho bố mẹ cô ta thì sẽ không lấy được thông tin ám hiệu tiếp theo. Còn tôi cũng hiểu, nếu hôm đó lấy đi món tiền nhỏ nhoi ấy và giết cô thì tôi sao có thể câu được con cá lớn như hôm nay? Tất cả đều là vì tôi quá hiểu Viên Thuyên!” Tư Dao nhìn quanh căn nhà nhỏ, nếu đây từng là nhà của một ai đó, có thể gọi tên chính xác là “chỉ có bốn bức vách” một chiếc bàn sắt, một chiếc giường sắt, một chiếc bếp bằng sắt. Đồ đạc cực kỳ đơn giản nhưng lại khiến cô kinh hãi ghê rợn… Toàn thân Tư Dao run run: những thứ này cũng rất quen, thậm chí cô còn cảm thấy mình đã từng ngủ trên chiếc giường lạnh lẽo này. Nghĩ đến đây, lưng cô co giật dữ dội, giống như bị lửa thiêu. Tại sao chiếc giường lạnh lẽo kia trong phút chốc lại trở nên nóng ran như vậy? “Cạch” một tiếng, cửa sắt đóng lại, cô giật mình hoảng hốt, tim bắt đầu đập thình thịch như vó ngựa phi. Cơn đau dữ dội từ một góc sâu trong não đột nhiên bật ra, đau đến nỗi cô khẽ rên lên. Hai tay cô ôm lấy ngực, từ từ ngồi xuống. Đi ra, cho tôi đi ra, cho tôi hít thở không khí trong lành. “Cô sao rồi?Không phải giả vờ ốm đấy chứ?” Giọng nói lạnh lùng của Dục Chu đánh thức Tư Dao thoát khỏi ảo giác và nỗi đau đớn. “Mở cửa ra, tôi tức ngực quá, không khí ở trong này rất xấu” “Tôi mong cô chớ giở thủ đoạn gì”. Dục Chu nhìn bộ dạng yếu ớt của Tư Dao, đoán chừng cô không thể trốn đi đâu xa được, bèn mở hé cánh cửa ra Tư Dao chầm chậm đứng lên, đi tới cửa, hít thật sâu không khí trong lành mát lạnh của núi rừng, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Cô quay sang Dục Chu đang tỏ ra hết sức cảnh giác: “Chắc anh không quên mấy chữ “Đau thương đến chết” phải không? Chúng ta là người cùng hội, đến hôm nay chỉ còn anh, tôi, Thường Uyển và lm còn sống. Đoàn người ở đại học Y Giang Kinh gần như đều đã ra đi. Lẽ nào anh không thấy rằng chúng ta cũng khó lòng thoát được? Tại sao cứ phải cay cú về vật chất như thế?” Dục Chu nói ngay lập tức: “Cô muốn “khuyên tôi đầu hàng” chắc? Chỉ vô ích thôi. Tiền bạc đúng là thứ ở ngoài thân xác, nhưng khi có một con số nhất định, thay đổi về lượng sẽ dẫn đến thay đổi về chất, thì chúng sẽ không phải là thứ ở ngoài thân xác nữa. Chính vì chúng ta không có tương lai, nên tôi bằng lòng tiếp tục trò chơi này. Ngược lại tôi thấy cô mới là người kỳ quái! Đã cảm thấy khó thoát mà còn không lấy số tiền đó để sống xa hoa một chút, hưởng thụ một chút cuộc sống mà cô chưa hề được hưởng. Đã nghe nói về “Hội chứng ngày tận thế” chưa? Chơi bời một cách
  4. cuồng điên, tiêu xài vô độ, còn hơn là suốt ngày đi làm “viên chức cấp tiến” , làm gần chết cũng chỉ vừa đổ vào mồm, rồi còn ngồi ôm tuyệt vọng mà “Đau thương đến chết” đem đến cho chúng ta” Tư Dao im lặng. Tại sao ư? “Tôi nghĩ, vì tôi vẫn còn hy vọng về tương lai” “Rất đúng, cô đã trả lời giúp tôi, tôi cũng rất hy vọng ở tương lai” . Dục Chu cúi sát mặt vào Tư Dao, nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Cho nên, tốt nhất là cô hãy thông minh lên, đừng làm tôi thất vọng, như vậy chúng ta đều có tương lai tốt đẹp” Thầy giáo Cung đã trở lại, nói trong ngoài động không có bất cứ điều gì khác lạ. “Lại là một người muốn “Đau thương đến chết”?” Tư Dao nhìn cái bóng bé nhỏ của Thầy giáo Cung - một tên trộm có kỹ thuật cao siêu, có thể thoát khỏi sự truy bắt của cảnh sát - liệu có bị hạ gục vì một lời nguyền không? Vì tay Tư Dao vẫn bị trói, nên ba người không bám leo lên núi bằng con đường Dục Chu miêu tả, mà quay về đường ban nãy để đi lên hang. Tư Dao không thể bước lên cái dốc dưới chân hang được. Dục Chu và Thầy giáo Cung người kéo kẻ đẩy, đưa cô đến ngoài cửa hang. “Một tuần trước, cô và gã luật sư đó quả là rất thành công trong việc “cắt đuôi”. Tôi cũng không nghĩ rằng trong giờ làm việc hai người lại đột ngột đi ra sân bay”. Dục Chu bật đèn pin, đi từng bước vào trong hang, cẩn thận chiếu đèn bốn bên, để đảm bảo không có gì bất ngờ xảy ra. Thầy giáo Cung chợt mở miệng: “Ông Chu, người ngay thì không nói lắt léo, có phải ông đã từng theo bọn họ đến đây không? Ông định nuốt một mình à?” “Tôi đưa ra giá cao, mời ông đến giúp. Mỗi hành động của tôi đâu cần được ông phê chuẩn? Tôi là người biết giữ chữ tín, dù là tự mình lấy cũng vẫn sẽ giữ lời, chia cho ông phần ông đáng được hưởng”. Dục Chu nói nghe chắc nịch. Tư Dao nghĩ bụng: “Hai tên này thực ra đều rất tham lam, rất biết tính toán, tất nhiên sẽ có sự va chạm nào đó, mình nên làm gì để lợi dụng điểm này?” “Mạnh Tư Dao!” Tiếng Dục Chu giận giữ, dường như đoán thấu suy nghĩ của Tư Dao. “Bọn tôi không có nhiều thời gian, sự nhẫn nại cũng có giới hạn. Tôi chỉ cho cô thời gian nửa phút, hoặc là cô nói cho chúng tôi bí mật của Viên Thuyên, lấy món tiền đó ra, hoặc là không cần nói gì cả, chúng tôi chấp nhận đen đủi, coi như cô hoàn toàn vô dụng, sẽ dìm đầu cô xuống nước cho đến khi cô không giãy giụa được nữa mới thôi. Bản thân tôi cho rằng đó là cách chết rất đau đớn, cô nghĩ đi!” Mình có nửa phút để suy nghĩ. Hắn “thiết kế” mọi việc đâu ra đấy suốt hai tháng nay. Ánh mắt hắn lúc trên đường, giọng điệu hắn vừa nói, tất cả đều cho thấy hắn rất quyết tâm, không đạt được mục đích chắc chắn sẽ không dừng tay. Mà khi hắn dừng tay, thì tức là bắt đầu giết chóc. Dù mình có nói hay không, cũng đều cầm chắc cái chết. Hãy đi từng bước rồi sẽ liệu xem sao, tranh thủ càng nhiều thời gian… mình chỉ còn có một lựa chọn này. Nửa phút qua đi nhanh hơn so với cảm giác của Tư Dao, Dục Chu nói: “Được, cô vẫn im lặng, chứng tỏ cô đã có một lựa chọn rất có tính nguyên tắc” . Anh ta giơ tay nắm lấy mái tóc dài của Tư Dao, Thầy giáo Cung thì ấn vai cô, chuẩn bị dìm xuống nước. “Tôi chưa nói, là vì đang nghĩ: nếu nói cho các anh biết thì tôi nên đòi các anh bao nhiêu”. Tư Dao mở miệng kịp thời. Hai người cũng lập tức buông tay ra. Dục Chu nói: “ Đã nói với cô rồi, sau khi lấy được món tiền đó, tôi được 50%, Thầy
  5. giáo Cung 30%, cô được 20%. Dù là phần nhỏ nhưng theo tôi được biết, tổng giá trị món tiền này rất có khả năng là trên một triệu tệ, đôi với cô như thế cũng là rất khả quan” “Tôi muốn ít nhất 40%. Lý do rất đơn giản: Bí mật này do tôi phát hiện ra đầu tiên. Nếu không phải vì anh dùng quỷ kế, tôi sẽ chẳng nói với ai, một mình hưởng trọn, lúc ấy anh sẽ thế nào?” “Món tiền lớn như vậy không ai có thể độc chiếm, giống như Viên Thuyên, một người cực kỳ thông minh mà cuối cùng đã ra sao? Đừng cho rằng tai nạn xe hơi của cô ta chỉ là một sự cố ngẫu nhiên! Tôi sớm cảm thấy có người bám theo cô ta, muốn “giải quyết” cô ta. Thời gian xảy ra tai nạn đó lại vừa khéo vào lúc cô ta mới giấu xong tiền, sắp xếp xong tất cả những chuyện như tạo blog… càng chứng minh cho suy đoán của tôi. Nếu chậm lại hai tháng, nhận được giấy phép nhập cư Canada, cô ta sẽ ôm đống tiền đó cao chạy xa bay, đó mới là độc chiếm thực sự!” “Thì ra anh cũng biết cô ấy xin sang Canada?” “Cô ta hoãn ngày cưới hết lần này đến lần khác. Tôi đã nghi ngờ, xin giấy phép thường trú Canada cần rất nhiều giấy tờ và chứng minh, nhiều email qua lại. Cô ta luôn giữ kín không cho tôi biết, thậm chí còn đến quán net để gửi email, không cho tôi tra được tài khoản hòm thư của cô ta. Tôi tình cờ xem được trên máy tính của cô ta một trang web về di cư Canada. Tôi sinh nghi, sau khi thâm nhập vào hệ thống máy tính của văn phòng luật sư về di cư, quả nhiên đã phát hiện ra những tư liệu của Viên Thuyên” “Cô có biết số tiền đó ở đâu ra không?” “Dù sao cũng là tiền bất chính, bởi vì chỉ dựa vào nghiệp vụ của cô ta, dù giở một vài thủ đoạn cũng không thể có được số tiền quá lớn như vậy. Tôi cảm thấy cô ấy có được số tiền này thật vô cùng mạo hiểm, thậm chí có người còn muốn thủ tiêu cô ta. Tôi cảm thấy mấy ngày cuối cùng, cô ta có cảm giác lo sợ không yên. Một người xưa nay chưa hề đau ốm lại tỏ ra không được khỏe. Tôi nghĩ chắc chắn cô ta cảm thấy có một mối đe dọa nào đó, nên mới sắp đặt việc gửi quà cho cô – chính là vì sợ mình không có cách nào về nổi Giang Kinh. Cô cũng biết rồi, vé lượt về cô ta đặt trước, sớm hơn hôm cô dọn nhà một ngày. Lẽ ra cô ta có thể đến giúp cô chuyển nhà…” Đột nhiên, Thầy giáo Cung xen vào: “Cô ta đã kéo dài rất lâu nhờ việc nói chuyện, không ngờ ông lại có thể vui vẻ không biết mệt như thế?” Dục Chu nói: “Tôi muốn cô ta có thể hợp tác với chúng ta một cách thật sự. Tôi thấy thầy giáo Cung không đợi được nữa rồi. Tôi cho cô 5% trong 30% của anh ta, tôi lại đưa thêm 5% nữa, vậy là cô được tròn 30%. Nếu cô còn cò kè mặc cả, chúng tôi đành không thể tin cô nữa, cho cô “Đau thương đến chết vậy” “Được, cứ như vậy đi, tôi tin anh. Xin hãy nới lỏng bớt dây trói tôi, nếu không, có một vài thao tác tôi không làm được”. Tư Dao biết chỉ cần được tháo dây trói, kế hoạch của cô có thể được thực hiện Bỗng nhiên cả Dục Chu và Thầy giáo Cung đều cười ha hả. Dục Chu nói: “Cô quả là thông minh, nhưng đừng coi chúng tôi là đồ ngu mà đùa giỡn. Bây giờ cô chỉ bị buộc hai cổ tay với nhau, cánh tay vẫn có thể co duỗi, gần như có thể làm được mọi thao tác. Yên tâm đi, lúc nào khó khăn chúng tôi ở đây còn có bốn cánh tay, cô cứ sai bảo là được” Tư Dao bất lực, đành dẫn hai kẻ kia đến bên “ao máu”. Hai tay cô vừa thò vào nước, bất ngờ rút phắt lên. Thì đứng đằng sau chỉ cảm thấy một bóng đen bay vụt lên, vội
  6. nghiêng đầu, cố tránh vật đó, mặt vẫn bị quệt phải ướt nhòe. “Cô..” . Thầy giáo Cung bước tới tóm chặt vài Tư Dao
Đồng bộ tài khoản