Đau thương đến chết - Phần 45

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
31
lượt xem
8
download

Đau thương đến chết - Phần 45

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Dù biết chống lại chẳng có tác dụng gì, nhưng cô vẫn gắng hết sức mình nhặt lấy một hòn đá không to lắm dưới đáy nước, ném về đằng trước. Dục Chu bị bọt nước bắn tung lên làm giật mình, quay đầu tránh hòn đá ném không mạnh lắm. Trong khoảnh khắc chững lại này, mặt Tư Dao trồi được lên trên mặt nước

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đau thương đến chết - Phần 45

  1. Phần 45 Dù biết chống lại chẳng có tác dụng gì, nhưng cô vẫn gắng hết sức mình nhặt lấy một hòn đá không to lắm dưới đáy nước, ném về đằng trước. Dục Chu bị bọt nước bắn tung lên làm giật mình, quay đầu tránh hòn đá ném không mạnh lắm. Trong khoảnh khắc chững lại này, mặt Tư Dao trồi được lên trên mặt nước Lúc ấy, cô đã nhìn thấy Thần chết ở sau lưng Dục Chu. Một bóng đen mặc áo mưa, mũ chóp nhọn cao dựng lên, mặt khuất trong bóng tối, không thể nhìn thấy. Thần chết thật sự cuối cùng đã xuất hiện. "Roạt, roạt, roạt... " Thần chết đang lội nước bước đến. Dục Chu đang chuẩn bị tiếp tục tấn công Tư Dao thì nghe thấy tiếng bì bõm lội nước. Anh ta kinh hoàng quay đầu lại. Thứ trông tháy trong bóng tối khiến anh ta hoảng sợ. Trên mạng QQ, Yêu Yêu đã nhiều lần nhắc đến người mặc áo mưa lùng thùng liên tiếp xuất hiện ở hiện trường xảy ra chết chóc, cô gọi hắn là "Thần chết". Cô luôn nghi ngờ kẻ đó chính là ông già gặp trên núi trong lần đi du lịch Tân Thường Cốc. Bây giờ càng có thể khẳng định ý nghĩ này; chẳng qua là so với hồi ấy lúc này lão ta đầy sát khí. Một thần chết đúng nghĩa. Roạt, roạt, roạt... Tim Dục Chu đập nhanh tới mức loạn nhịp, thậm chí còn đau âm ỉ Đau thương đến chết?! Lẽ nào là thật? "Ông muốn gì? Đừng tiến lại gần, tôi sẽ ra tay không nể nang đâu" . Trong lúc cấp thiết, anh ta lại không biết nên giải quyết với Tư Dao hay đọ sức với Thần chết trước. Roạt, roạt, roạt... Thần chết càng bước đến gần hơn, đầu hơi cúi xuống, vần không thể nhìn rõ mặt. Cuối cùng Dục Chu không chịu nổi, bổ về phía trước, giơ dao đâm. Thần chết bỗng đưa tay, từ trong tà áo mưa rộng lôi ra một dây xích sắt lớn, vụt đúng vào cổ tay cầm dao của Dục Chu. Dục Chu đau đớn, gần như cảm nhận rõ chỗ cổ tay hoặc cẳng tay đã bị gãy xương. Trong tiếng "á" kinh hoàng, con dao của Dục Chu rơi vào trong bóng tối Xương của anh ta vẫn tiếp tục gãy. Thần chết lại vung đoạn xích lên, tàn nhẫn vụt vào đầu gối Dục Chu , sau đó liên tiếp vụt vào cẳng chân anh ta Đau dữ dội, xương gãy liên tiếp, Dục Chu đổ sụp xuống nước. Đây là thần chết của ta. "Ngươi có biết ngươi đã làm gì không?" Thần chết mở miệng, giọng già nua khàn khàn, thô nháp như giấy ráp chà xát vào lòng người. Chính là ông già hồi nọ khuyên cả bọn quay về. "Ngươi rẻ rúng người chết, giết hại người sống, đều vì một chút lợi cỏn con?" "Chút lợi cỏn con? Ông nói xem, đời ông đã bao giờ thấy nhiều tiền thế này chưa?" Dục Chu nén đau vặn lại Thần chết cười nhạt: "Cô gái đó cất tiền vào quan tài ít ra đã được một tháng rồi. Ngay cả việc đến nhìn một lần ta cũng không thiết. Ta chờ ngươi đến bộc lộ bản chất, để ta biết thêm một khía cạnh tội ác của con người"
  2. Dục Chu đau đớn đến mức mồ hôi ướt đẫm toàn thân, thở dốc một cách khó khăn, kêu lên: " Tại sao ông không giết luôn tôi đi? Tại sao lại vụt gãy xương của tôi, khiến tôi không thể đi được nữa? Ông có thú vui hành hạ người khác hay sao?" "Trái lại, người hỏi ngươi câu này phải là ta mới đúng.Nếu ngươi không rõ, thì ngươi có thể hỏi cô gái này, có phải cô ta cho rằng ngươi có thú vui hành hạ người khác hay không?" Tư Dao nhớ lại từ sau khi " Kiều Kiều" xuất hiện trên QQ, thì ảo giác, mất ngủ, nỗi khiếp sợ đến với cô như cơm bữa; lại còn những kẻ bám theo, đêm khuya đột nhập vào phòng, khiến cô phải chạy rông khắp chốn, chẳng phải là một kiểu hành hạ ư? Nghĩ đến những điều đó, cô không kìm nổi nữa, nói: "Dục Chu , có lẽ anh chỉ vì muốn đạt được mục đích của mình, nhưng thủ đoạn của anh thật tàn nhẫn!" Người mặc áo mưa không thèm nhìn Dục Chu nữa, bước đến bên quan tài, vuốt ve cái nắp, thở dài: "Nếu sớm biết có ngày như hôm nay, tôi đã chuyển ngài đi lâu rồi. Không ngờ đứa con gái đó thật thông minh, biến nơi đây thành tâm điểm của lòng tham tăm tối". Ông ta vừa nói vừa đóng chặt chiếc va li đang mở nắp, sau đó lần lượt nhấc cả bốn chiếc cùng các mảnh gỗ kê khỏi quan tài, tiện tay ném luôn xuống nước. Tiếp theo, ông ta mở một tấm lụa mềm màu vàng kim ra, cẩn thận bọc bộ xương trong quan tài lại, dùng dây thừng buộc chặt bên ngoài, vác lên vai. Từ đầu đến cuối, mặt ông ta đều khuất dưới cái mũ áo mưa, từ góc đứng của Dục Chu và Tư Dao không thể nhìn rõ. Dục Chu định dịch chuyển người, nhưng mỗi cử động nhẹ cũng lập tức khiến y đau thấu xương tủy, y bực tức nói: "Rốt cuộc ông muốn tôi thế nào đây?" Người mặc sao mưa chẳng nói gì, hình như không có ý định trả lời. Nhưng Tư Dao biết, Dục Chu đã không còn bất cứ ưu thế nào về sức mạnh, thậm chí cô có thể tùy ý giết chết hắn trước phi người mặc áo mưa là thần chết của cô Roạt, roạt, roạt. Thần chết rẽ nước , đi từng bước đến phía Tư Dao, ông ta quay về phía ánh đèn pin nên mặt ông ta vẫn khuất trong bóng tối. Tư Dao cảm thấy khó thở vì sợ hãi? Có phải tại thứ sát khí nặng nề mà chiếc áo mưa kia cũng không che nổi? Dường như cô có thể trông thấy đôi mắt thần chết đang rọi vào cô những ia nhìn độc ác và oán hận Hình như cô đã từng trông thấy ánh mắt này, nó còn ác độc và oán hận hơn cả ánh mắt của Lâm Mang đêm ấy Tại sao lại có cảm giác này? Ông ta không thèm giết Dục Chu , thì tại sao lại nhìn một người vô tội như mình một cách hận thù như thế? Roạt, roạt, roạt... Tư Dao muốn chạy, dù biết rõ chạy không thoát nhưng cô vẫn dịch chuyển đôi chân. Đột nhiên cô đứng im. Đã bị truy sát, chi bằng đứng lại nhìn cho rõ hình dáng của ông ta. Chỉ còn cách Tư Dao trong gang tấc, Thần chết dừng chân lại. Vẫn không nhìn rõ bộ mặt của ông ta trong bóng tối. "Tại sao cô không chạy trốn?" Thần chết dường như hơi thất vọng với người tham gia cuộc chơi này "Ông cho rằng như thế sẽ tốt hơn à?" Không biết lòng can đảm của Tư Dao từ đâu đến Thần chết trầm ngâm hồi lâu, từ cổ họng phát ra một thứ âm thanh cổ quái: "Cuối
  3. cùng cô vẫn sẽ phải chết, biết không? Chẳng qua là thời điểm ấy chưa tới" "Tại sao không phải là hôm nay?" "Có lẽ là hôm nay hoặc ngày mai. Điều đó thì có gì khác biệt đáng kể đâu?" "Ông ra tay đi, nhưng tôi mong có thể nhìn rõ mặt ông" Thần chết hơi sững người, phải chăng ông ta đã "động lòng"? "Không cần ta ra tay, tự cô sẽ Đau thương đến chết" Đây là câu cuối cùng của Thần chết Tư Dao nói với theo ông ta: "Người gửi email đến hội du lich, lừa chúng tôi đến đây, có phải là ông không? Người xuất hiện ở nơi bọn họ chết, có phải là ông không?". Nhưng không có câu trả lời. R ỚT Gió đã nổi, mây đen tụ lại, dường như chỉ một lát nữa thôi mưa sẽ như trút nước. Tư Dao khó nhọc đi trên đường, vì quá yếu nên cứ đi rồi lại nghỉ, cuối cùng cô cũng đến được trước cầu Bộ Nhai. Thỉnh thoảng có cơn gió mạnh thổi qua. Trong con mắt Tư Dao lúc này, cái cầu đá rộng một mét ấy nhỏ như một sợi dây. Có lẽ lúc này nó không phải là con đường tốt nhất để xuống núi nhưng Tư Dao biết đây vẫn là đường tắt. Cô không thể ở trên núi thêm một phút nào nữa. Lâm Nhuận, anh sao rồi? Đã tỉnh lại chưa? Em chỉ muốn gặp anh ngay lập tức. Ý nghĩ này bất ngờ đem lại cho cô lòng cam đảm. Cô từ từ đi lên cầu đá. Lại một cơn gió mạnh thổi tới. Cô cảm thấy người chao đi như muốn rơi, vội vàng thụp xuống, bám chặt lấy thân cầu. Chiếc cầu dài ba chục mét dường như không có điểm cuối. Tay cô bám chặt trên mặt cầu, gần như sắp bò qua được hết cây cầu. Cô thầm chế nhạo bộ dạng thảm hại của mình, nhưng cảm thấy đã có hy vọng. Cô đã gần Lâm Nhuận thêm một chút. Khi rời khỏi cầu được vài bước, cô bỗng thấy căng thẳng, trong người đau âm ỉ. Có lẽ vừa rồi qua cầu quá căng thẳng. Hít thở sâu, thả lỏng, nhắm mắt dưỡng sinh. Nhưng bất kể điều tiết thế nào, ngực cô vẫn mỗi lúc một đau. Có chuyện gì thế này? Cô dừng lại, ngồi trên một tảng đá, há miệng thở dốc. "Ha ha ha… thứ ta muốn có đã lấy được rồi, xem các người có thể làm gì ta". Một chuỗi tiếng cười điên dại từ đằng sau đưa lại. Tư Dao quay lại nhìn, giật mình kinh hãi, thậm chí quên luôn cả cơn đau trong ngực. Dục Chu đã xuất hiện trước cầu Bộ Nhai. Chân anh ta đã bị đánh gãy rồi kia mà? Tay trái anh ta chống một cành cây, đang loạng choạng bước đi, đúng là chân đã bị thương. Tư Dao đột nhiên hiểu ra, sau khi người mặc áo mưa ra tay, Dục Chu biết khó thoát nên chắc chắn đã giả vờ xương đùi gãy hết, thế là anh ta tránh được cái chết. Cô thấy trên lưng anh ta cõng hai chiếc va li sắt, tay phải xách 2 chiếc, tức là anh ta không bỏ lại một tý tiền nào. Phải làm gì bây giờ? Chờ anh ta đến, liều đọ sức với anh ta? Hay là lẳng lặng tránh đi, chạy trốn. Tư Dao lại nhìn và thấy Dục Chu đang lắc lư bước lên cầu Bộ Nhai. Hay là chờ trời trừng phạt kẻ tham lam này? "Các người đã đến muộn rôi, ha ha…Một xu ta cũng không để lại cho các người". Dục
  4. Chu kêu lên. Anh ta đang nói với ai nhỉ? Anh ta điên rồi chắc? Chắc chắn anh ta điên rồi, sao lại mang cùng lúc bốn hòm tiền lên cầu Bộ Nhai? Tại sao không mang từng cái một, hoặc là chia làm hai lượt? Có lẽ, lòng tham của con người thật không có giới hạn. Gió càng mạnh hơn, cây cối bên cô như sắp bị gẫy rạp, Tư Dao bám chắc vào tảng đá, đã thấy yên tâm, có thể tin là cô không bị "cưỡi gió mà qui tiên". Vị trí cầu Bộ Nhai tương đương với một hẻm núi, là nơi rất hút gió. Dục Chu đã đi được khoảng chục mét, áo căng phồng gió, toàn thân nghiêng ngả lắc lư, như một con thuyền nhỏ trong cơn sóng to gió cả, bất cứ lúc nào đều có thể bị lật úp. Từng trận gió điên cuồng tràn đến dữ dội, Dục Chu đành phải ôm lấy thân cầu, cành cây dùng làm nạng đã rơi xuống vực từ lúc nào. Y vẫn cố lì lợm di chuyển về phía trước, nhưng dường như gió cố tình chống lại. Hễ y dịch được một chút về phía trước thì gió lại mạnh hơn một chút. Đột nhiên y bị trượt tay, y vội vàng bám chặt lấy thân cầu, giữ yên người, nhưng một va li đã rơi xuống dưới. Va vào một hòn đá nhô ra bên sườn núi, nó bỗng bật nắp. Dưới màn trời âm u, Dục Chu vẫn có thể nhìn thấy những tờ tiền bay lượn. Dục Chu trố mắt nhìn "tài sản" của mình phút chốc bị mất đi một phần tư, lòng đau như cắt. Y đành tự an ủi: coi đó là phần tiền chia cho thầy giáo Cung vậy! Y cảm thấy gió đã mạnh tới mức có thể cuốn mình đi bất cứ lúc nào. Để giữ an toàn, y đặt một chiếc va li lên mặt cầu, mỗi khi nhích lên trước một chút thì cũng đẩy va li lên một chút. Nhích từng phân, ganh đua với thời gian, giống như rùa chạy thi với thỏ, y là con rùa bẩn nhưng sẽ là người chiến thắng. Y càng cảm thấy bái phục nghị lực của mình. Bao ngày qua y giở trò ma quỷ, cần mẫn không mệt mỏi bám theo Tư Dao, cuối cùng đã đạt được kết qủa, dù lúc này thời tiết quá khắc nghiệt, trước mắt còn phải đi qua đoạn đường nguy hiểm nhất. Đoạn cuối của chiếc cầu đã gần ngay trước mặt. Bỗng nhiên, một hòn đá theo gió bay tới, dù không to nhưng lực đập rất mạnh, đẩy chiếc va li trước mặt khỏi vị trí giữa cầu. Cầu chỉ rộng chừng một mét nên non nửa chiếc va li đã ra ngoài mặt cầu. Dục Chu vội bổ theo, giữ lấy nó, nhưng vì động tác quá mạnh, hai chiếc va li trên lưng y cũng xô theo quán tính, suýt nữa đẩy y rớt xuống vực. Y thầm kêu lên "nguy thật". Đang nghĩ cách kéo cái va li trước mặt về đúng chỗ, bỗng một hòn đá nữa bay tới, không trúng chiếc va li nhưng lại đập trúng tay y. Y đau quá rụt phắt tay lại theo bản năng, nhưng sợ chiếc va li rơi mất nên lại vội đưa ra giữ lấy. Lúc này, một hòn đá nữa lại bay tới, đập vào mặt bên của va li, thúc phần lớn chiếc va li nhích khỏi mặt cầu. Dục Chu vẫn giữ chiếc va li đó theo bản năng, nhưng nhận ra đây là một sai lầm cực kỳ nguy hiểm: Lúc này quan trọng nhất không phải là việc giữ nó mà là cần phải sống đã. Người y nghiêng hẳn đi, dù đã thành công trong việc đỡ chiếc va li nhưng cả người đã mất trọng tâm. Hai chiêc va li nặng trên lưng như càng "hỗ trợ" thêm sức, đẩy y ra phía ngoài cầu. Y đã giữ được chiếc va li nhưng không giữ được mạng. Trong khoảnh khắc rớt khỏi cầu, y chợt hiểu ra điều gì đó, cố gắng ngẩng đầu nhìn lên, thấy rõ ràng một bóng người mặc chiếc áo mưa dài với chiếc mũ nhòn nhọn chắn
  5. che cơn gió điên cuồng, và cũng che luôn cả khuôn mặt. Thần chết! Vậy là ông ta cũng không tha cho mình! Một tiếng kêu thê thảm phát ra từ đáy lòng Dục Chu.
Đồng bộ tài khoản