Đau thương đến chết - Phần 59

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
43
lượt xem
8
download

Đau thương đến chết - Phần 59

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Quách Tử Phóng vừa bước vào hành lang đã lớn tiếng gọi: “Chúng ta họp, họp đi! Mọi người đến ngồi trước ti-vi để họp!” Mạnh Tư Dao vừa đi làm về. Cô ngán cái lối khệnh khạng nói sẵng của Tử Phóng, nhưng cũng cảm động vì anh rất nhiệt tình, chắc anh vừa khai thác được tin gì mới ,cô đành cùng Thường Uyển ‘tuân lệnh’ đi xuống gác, ngồi chờ. Lịch Thu đang nấu bếp, cũng ra ngồi, đưa mắt nhìn Tư Dao cười cười, nói nhở: “Anh ấy sắp thi công chức, cho nên ra vẻ rất...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đau thương đến chết - Phần 59

  1. Phần 59 Con mắt thứ 3 Quách Tử Phóng vừa bước vào hành lang đã lớn tiếng gọi: “Chúng ta họp, họp đi! Mọi người đến ngồi trước ti-vi để họp!” Mạnh Tư Dao vừa đi làm về. Cô ngán cái lối khệnh khạng nói sẵng của Tử Phóng, nhưng cũng cảm động vì anh rất nhiệt tình, chắc anh vừa khai thác được tin gì mới ,cô đành cùng Thường Uyển ‘tuân lệnh’ đi xuống gác, ngồi chờ. Lịch Thu đang nấu bếp, cũng ra ngồi, đưa mắt nhìn Tư Dao cười cười, nói nhở: “Anh ấy sắp thi công chức, cho nên ra vẻ rất hết lòng vì công việc!” Tử Phóng phớt lờ thái độ ‘xem thường mình’, anh nói: “Dao Dao hãy báo cáo đi, công an họ bảo sao?” Tư Dao đáp: “Đội trưởng hình sự Đồng Thụ nói là…” “Đội phó, Đồng Thụ chỉ là đội phó, phóng viên thực tập ở tòa báo tôi còn biết nữa là!” Tử Phóng ngắt lời luôn. Tư Dao nguýt anh ra một cái,tiếp tục nói: “Ở chỗ cái hố trong rừng, họ phát hiện ra một bình xịt, đã phân tích rồi, nó chứa chất thuốc mê Methoxyflurane. Trên bình có cả vân tay của người đã chết. Điều lý thú là họ còn phát hiện ra ở niêm mạc mũi của hắn cũng còn dính hoá chất này. Đồng Thụ cho rằng, có lẽ tên đi mô-tô ấy xịt cho tôi bị mê man trước, rồi đào hố định chôn tôi. Có thể là khi đang đào hố, chiếc áo da đựng hộp xịt treo trên cành cây, bị ‘con chim sẻ’ thó được, rồi xịt cho tên này mê man, sau đó chôn sống hắn luôn!” “Họ có nói tên bị chết ấy là ai không?” “Sái Nguyên Khánh, một kẻ lang thang không nghề nghiệp, đã có tiền án trộm cướp, lâu nay công an vẫn đang lùng bắt, vì hắn là nghi phạm chính trong hai vụ án trộm cướp trước đó. Nghe nói, ngoài việc chôn sống, thì cách thức gây án cũng na ná các vụ thường thấy”. “Cho nên cũng không loại trừ đây chỉ là một vụ cướp của giết người bình thường vẫn xảy ra”. Tử Phóng nói. “Không! Trái lại, phải loại trừ đây là một vụ cướp bình thường, hắn không hề lấy các đồ trang sức của tôi, chứng tỏ hắn không ra tay nhằm đoạt tiền bạc. Hắn có thể giết tôi dễ như trở bàn tay, sao hắn phải tốn sức đào hố cho mệt? Điều này chứng tỏ hắn muốn tôi “bốc hơi” biến mất thì đúng. Nhân thân của hắn như thế, lại từng có tiền án tiền sự, thì khó mà nói hắn và tôi có oán thù gì với nhau. Tổng hợp các chi tiết mà tôi cung cấp, kể cả những chuyện tôi đã nếm trải, Đồng Thụ cho rằng rất có thể có kẻ nào đó muốn hại tôi. Anh ấy dặn tôi phải thận trọng, cố gắng đừng ‘đi đâu một mình’ ”. Thường Uyển nói ngay: “Dịp này mình sẽ ở lại đây, cậu đi làm, mình sẽ đưa đón như hôm nay là sẽ an toàn!” Tử Phóng gật đầu: “Thế thì kèm tôi đi luôn thể, toà báo của bọn tôi cũng gần công ty của các vị”. Thường Uyển nói : “Được, bây giờ đến lượt ông phóng viên báo cáo đi!” Tử Phóng có phần đắc ý: “ Mời quý vị nhìn vào ti-vi!” Anh bấm điều khiển từ xa, màn hình xuất hiện một cảnh đen trắng rất quen thuộc. “Sao trông quen quen thế nhỉ” Thường Uyển kêu lên. Tư Dao cũng tiếp luôn: “Chẳng phái là mặt tiền của khu nhà chúng ta là gì?”
  2. Lịch Thu kinh ngạc nói: “Anh Tử Phóng bố trí hệ thống giám sát à ?” Tử Phóng nói: “Hôm nay nhân khi các vị đều đi làm, tôi đã gọi người đến lắp đặt hệ thống giám sát và hệ thống cảnh báo an ninh. Khu nhà này trước kia đã từng lắp đặt hệ thống này. Dây dẫn vẫn còn nguyên, tội gì mà không dùng? Các vị nghĩ mà xem, nếu đúng là có kẻ định hại Dao Dao thì chúng ta đề phòng cũng không xuể. Ví dụ, chiếc xe Vũ Yến của Thường Uyển thường đỗ ngoài cửa, liệu có bị cài đặt gì không? Khi chúng ta vắng nhà, liệu có kẻ nào lén vào chơi khắm, gắn thiết bị giám sát nghe trộm không? Cho nên,hệ thống này tuy chưa được gọi là vệ sĩ gì gì nhưng cũng có thể phanh phui kẻ ngầm theo dõi Dao Dao. Nếu có kẻ xấu định hành động, thì ‘bóng ma’ của nó cũng bị ghi lại. Tôi đã bảo họ gắn ca-mê-ra ở chỗ rất khuất, người thường không thể nhận ra”. Tư Dao cảm thấy không ổn: “Nhưng, chúng ta đều đi làm cả ngày. Ai có thì giờ mà ngồi theo dõi màn hình? Ví dụ, nếu có kẻ nửa đêm mò đến ô tô của Thường Uyển thật, thì chúng ta biết sao được?” Cả căn phòng đều im phăng phắc. Sau một hồi lâu,Thường Uyển mới nói nhỏ: “Thế thì…chúng ta sẽ sống kiểu gì, sợ thật! Mọi người đừng lo, tôi sẽ chịu khó đi gửi xe ở bãi vậy!” Tư Dao thầm cảm ơn Tử Phóng đã vắt óc suy nghĩ bố trí hệ thống giám sát này. Cô dịu dàng nói: “Anh Tử Phóng đã rất chịu khó suy nghĩ kín kẽ,nhưng tôi vẫn cảm thấy nơm nớp ở khắp mọi nơi” Tử Phóng không ngờ mình đã dày công bố trí như thế mà còn bị ‘bắt bẻ’, anh ‘nóng gáy’ vươn cổ: “Cô nơm nớp? Sao tôi lại cảm thấy hễ cô đi đâu là đều có những phát hiện ‘kinh người’? Lần nào cũng như là đi đóng phim bạo lực thế?” Lịch Thu ngồi im lặng đã lâu, bỗng đứng lên, lặng lẽ bước vào bếp như mọi lần. Tử Phóng cho rằng cô không đồng tình, bèn hỏi: “Kìa, Lịch Thu phát biểu đi chứ?” Lịch Thu bình thản nói: “Chẳng biết nói gì nữa. Nhà bà dì tôi ngày trước cũng lắp ca- mê-ra, nhưng rồi… cả nhà vẫn chết khốn khổ đấy thôi?” ”Nhưng chúng ta đã bàn luận mãi rồi, đó chỉ là sự cố…” “Đó là kết luận của người khác, nếu chúng ta không nghiên cứu kỹ, chỉ e mãi mãi không thể biết nổi sự thật là gì”. “Sao? Tử Phóng lắp ca-mê-ra à?” Lâm Nhuận nghe xong, bật cười. “Em nghĩ, anh ấy rất có thiện chí. Mấy hôm trước em gặp phải những chuyện rất đáng sợ, không dám cho anh biết, vì sợ anh lại lo lắng”. Tư Dao bèn kể cho Lâm Nhuận nghe việc cô bị bám đuôi, rồi tỉnh dậy dưới cái hố, cùng kẻ bị chôn sống là tên đã bám theo mình… Lâm Nhuận nghe xong, cứ cầm điện thoại hồi lâu, im lặng. “Anh thấy sợ à?’ Tư Dao hỏi. “Em nhớ hôm đó trước khi đi, anh đã nhắc phải cẩn thận không?” ”Em nhớ. Nhưng em đâu biết rằng trước anh đã từng là thầy phù thuỷ, nên chỉ coi đó là lời dặn dò chung chung vậy thôi". “Anh đã nói với em câu nào chung chung bao giờ chưa? Không phải vì cái gì khác, mà chủ yếu là anh cảm thấy các tình tiết mà em nói đến, hình như đều ngầm liên quan đến một thứ sức mạnh…anh…tất nhiên anh cũng không biết về nó”. “Sao thế? Em sẵn dàng lắng nghe đây! Sao anh lại không biết?” “Lịch Thu cho là thế nào?” Lâm Nhuận bỗng rẽ sang một hướng khác. “Chị ấy cũng cho rằng lắp ca-mê-ra không thể giải quyết được mọi vấn đề. Hình như đến giừo chị ấy ngày càng tin rằng những cái chết của cô em và gia đình bà dì không
  3. hoàn toàn là sự cố ngẫu nhiên”. “Thế thì…” “Sau đó hình như anh Tử Phóng đã nhận lời với chị ấy, sẽ đi điều tra về vụ đắm du thuyền”. “Có lẽ Lịch Thu đang làm phân tán tinh lực của mọi người thì phải? Các chuyện cũ của cô ấy là quan trọng, hay giúp em tìm ra bí mật về ‘Đau thương đến chết’ là quan trọng hơn?” “Tuy nhiên em cũng có cảm giác rằng, cái chết của cô em Lịch Thu và gia đình bà dì ít nhiều cũng liên quan đến ‘Đau thương đến chết’ ”. “Anh đồng ý, tuyệt đối không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng hiện giờ chúng ta cần phải định hướng suy nghĩ điều tra thật rõ nét. Coi ông già mặc áo mưa là một tuyến điều tra, hay là tuỳ hứng rẽ sang hướng mà ta thấy có vẻ như ‘kỳ quái’? Anh có cảm giác rằng, một khi đã tìm ra ông già mặc áo mưa thì sẽ phanh phui được tất cả mọi sự việc, kể cả việc tử vong của người nhà Lịch Thu. Nếu điều tra theo tuyến sự kiện người nhà Lịch Thu,thi đây là một vụ việc cũ cách đây một năm, sẽ rất khó khăn,và biết đâu, điều tra ra rồi thì có thể vẫn chỉ là một sự cố. Hơn nữa, giả thiết rằng đó là vụ giết người, thì chưa chắc nó đã liên quan đến ‘Đau thương đến chết’; chúng ta sẽ lãng phí rất nhiều sức lực và thời gian. Cái chúng ta đang cần,là mau chóng làm rõ mối liên hệ nhân quả của ‘đau thương đến chết’. Anh sẽ gọi điện cho Tử Phóng, nhắc anh ấy đặt trọng tâm vào điều tra ông già mặc áo mưa… À này,về tập bản đồ vẽ tay ấy, người bạn của em đã phân tích đến đâu rồi?” “Cô ấy bảo, ngày mai sẽ họp với hai vị chuyên gia của Viện khoa học xã hội để nghiên cứu. Nếu có tin gì em sẽ báo anh ngay”. Một Đêm Với Chùm chìa Khoá Trời tối, đèn đủ màu sắc đã bắt đầu bật sáng. Cũng như mọi ngày, chồng Diêu Tố Vân lái xe đến đón cô về nhà; và cũng như mọi ngày, vào nhà không lâu, máy di động của anh ta đổ chuông. “Đã sắp xếp ổn rồi chứ? Đến đủ cả chưa? Thế à? Chỉ còn thiếu tôi sao?” Và cũng như mọi ngày, anh chồng giơ cái ví đựng chìa khoá ra: “Chẳng thể để khách đợi, mình cần người ta kia mà. Em cứ ăn đi vậy, anh sẽ cố gắng về cho sớm”. Tố Vân thậm chí chẳng thiết nài chồng đừng đi bởi cô biết, cũng như mọi lần, ”anh gắng về cho sớm” tức là anh ta sẽ về vào lúc sớm tinh mơ, người nồng nặc mùi rượu, mùi thuốc lá thậm chí cả mùi son phấn. Cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt đầu thì đã lung lay chao đảo. Tố Vân tự hỏi: liệu có phải vì thế mà gần đây cô lại thích son phấn điểm trang? Phải châng là rất đáng buồn? Anh ta rất khôi ngô, dáng hơi mập, cửa đã khép rồi mà tiếng gót giày vội vã vẫn nện cộp cộp rất rõ. Tố Vân còn nghe văng vẳng “tiếng lách cách” của chùm chìa khóa đang đung đưa trong tay anh ta. Chiếc ô tô vừa nãy chở cô về đã nổ máy, chạy về phía những con phố của đô thị phồn hoa rực rỡ, hoà vào biển lớn đầy hoan lạc của vô vàn nam thanh nữ tú tươi trẻ. Ở biển lớn này có thể bắt cá đầy khoang, có thể bắt được cá voi, có thể thành công trong kinh doanh, củng cố tình bạn, thỏa mãn dục vọng… nhưng người ta đâu biết rằng bão tố có thể ập đến bất cứ lúc nào. Có lẽ nơi này đang là sự yên tĩnh trước khi cơn bão kéo đến. Tố Vân nằm vật xuống chiếc giường lớn êm ái, chán chường và thất vọng, đôi mắt vô
  4. hồn nhìn đăm đăm lên trần nhà, không biết nên nuốt nước mắt hay là nên phẫn nộ. Có phải vì cô ở mãi trong tháp ngà quá lâu nên đành phải bó tay trước sự tàn nhẫn của hiện thực cuộc sống? Chẳng lẽ các câu chuyện đắng cay mà cô vẫn đọc thấy trên báo, cũng sẽ xảy ra với cô? Cũng may cô mới chỉ thất vọng chứ chưa tuyệt vọng. Chắc chắn cô sẽ không bao giờ tuyệt vọng. Ít ra vẫn còn thích đám sách cũ kia, ghi chép những chuyện xa xưa. À, ngày mai là thứ năm cô đã hẹn với hai vị chuyên gia ở phòng Thư tịch cổ và phòng Lịch sử của Viện khoa học xã hội, họ đều rất muốn xem tập bản đồ mà Mạnh Tư Dao mang đến, mong sao họ sẽ cho mình biết những phát hiện lý thú. Chẳng lẽ cứ nằm ườn thế này mãi?Mình nên dậy, ăn qua quýt cho xong bữa, rồi đọc tập bản đồ vẽ tay ấy, tựa như ngày trước đang học nghiên cứu sinh. Chỉ còn trơ khấc một mình, tất nhiên chẳng thiết nấu nướng gì, cô làm nóng thịt gà bọc trong túi chân không, ăn chút cơm còn thừa từ bữa trưa; ti vi đang bật nhưng chẳng có gì lọt vào mắt vào tai cô. Dọn dẹp bát đĩa xong xuôi, cô dịnh vào tắm, sau đó sẽ ngồi tra cứu các tài liệu liên quan đến bản đồ. Này, Tố Vân hãy khơi dậy niềm vui cuộc sống, kể từ mai sẽ không son phấn nữa và trở lại thời vô tư vốn có của tuổi học sinh! Nói thì dễ, nhưng trong buồng tắm, dưới vô vàn tia nước ấm đang mơn trớn làn da, cô vẫn cảm thấy tất thảy đều chan ngán vô vị. Lẽ nào tình yêu là một trò đùa khô khốc mà cuộc sống dành cho con người? Đèn buồng tắm bỗng tắt ngấm. Trò đùa này mới thật chẳng thú vị gì. Cô chưng hửng, nghĩ bụng: chắc ai đó dùng điện quá tải, làm nghẽn dây dẫn điện của cả khu nhà này. Vào mùa đông giá lạnh, chuyện này thường xảy ra. Đèn tắt, cô cảm thấy xung quanh bỗng yên ắng hẳn đi. Cô khóa vòi hương sen lại, thấy càng yên ắng hơn nữa. Chỉ nghe thấy tiếng cô đang thở và vài tiếng tí tách nước còn đọng ở vòi rơi xuống. Cô choàng áo tắm, lấy khăn mặt quấn gọn mái tóc,bước ra cửa buồng tắm. Không hiểu sao cô cảm thấy đây không phải là sự cố nhảy áp-tô-mát (1) thông thường. ************* (1) Công tắc tự ngắt điện khi quá tải ************* Cô nghiêng tai lắng nghe. Ngoài cửa không động tĩnh gì. Cô mở cửa buồng tắm. “Xin lỗi, làm phiền cô đang tắm”. Một giọng đàn ông vang lên. Tố Vân hốt hoảng kêu lên và sập ngay cửa, khóa lại. Cô tựa vào cánh cửa, toàn thân run rẩy. Cô biết, nếu bị xô mạnh thì cánh cửa gỗ mỏng tang nàu chẳng nghĩa lý gì. Không có tiếng bước chân, chỉ thấy tiếng nói kia càng gần hơn: “Có phải cô cảm thấy tất cả chỉ là trò đùa ác ý không? Tôi không nói về bóng tối, mà muốn nói về cuộc sống, về tình yêu, về hôn nhân của cô…” Người này là ai, sao hắn lại đến đây? Hắn định làm gì? Tố Vân chìm trong nỗi sợ hãi bị bủa vây. Cô không nghe thấy hắn nói gì nữa, chỉ cảm thấy hắn đã có tuổi, giọng nói đạm chất thô nháp. “Sao ông lại vào đây? Đi đi!” Nếu hắn chịu nghe cô, thì hắn đã chẳng đến đây, nhưng cô vẫn hỏi: “Thế là thế nào?
  5. Nhà tôi có ba lần cửa khóa, sao ông lại vào được?” ”Tất nhiên là không thể vào, trừ phi tôi có chìa khóa. Nhà cô có bà lớp cửa khóa nhưng vẫn không giữ nổi anh chồng rửng mỡ đấy thôi? Tôi cảm ơn anh ta, nếu hôm nay anh ta không ra ngoài thì tôi chẳng thể vào được, sẽ đành phải chờ lần khác!” Lúc này Tố Vân mới hiểu những câu tưởng như vu vơ hắn nói lúc nãy. "Sao ông lại biết chuyện nhà tôi…những chuyện cuộc sống của tôi…” “Thực ra cuộc sống của mỗi người đều thể hiện ngay trên nét mặt. Mấy hôm nay tôi đã quan sát khi ở thư viện và đã hiểu cuộc sống của cô… thậm chí có những khía cạnh tôi còn biết rõ hơn cô!” Cảm ơn trời đất, may sao kẻ này không phải hạng người dám xô cửa xông vào như Tố Vân tưởng tượng. Những nghĩ lại rằng mình đã bị hắn ngầm để mắt từ lâu, cô cảm thấy lạnh sống lưng, khiếp hãi bủn rủn chân tay. “Ông muốn gì?” ”Tôi đến đ ể hỏi cô về một thứ không phải của cô. Nói đi, tập bản đồ mà người bạn đã đưa cô xem, đang để ở đâu?” Sự tò mò trỗi dậy đã át cả nỗi sợ hãi trong cô. Tại sao hắn phải tốn bao công sức để muốn có được cái tài liệu mà giá trị chẳng đáng là bao? Tố Vân nói: “Ông đến đây là nhầm rồi, tôi không đem tập bản đồ ấy về nhà, vẫn để ở thư viện”. “Phải, tôi nghĩ… Ý tôi nói là, cô là người rất không biết nói dối. Ngày mai cô đi gặp chuyên gia của viện Khoa học xã hội, buổi sáng không đi thư viện, mà là từ nhà đi thẳng đến viện, sao dám nói là tập bản đồ ấy vẫn để ở thư viện? Cô không biết cách nói dối! Cô nên nhớ rằng tôi đã nhẩn nha ở thư viện rất lâu, đương nhiên biết cô đã nói những gì, kể cả chương trình làm việc của cô!” Nỗi sợ hãi càng dâng lên, đầu Tố Vân như trống rỗng, cô không biết nên tiếp tục bịa ra cớ gì và nói dối ra sao nữa. Nhưng sao có thể giao tập bản đồ cho hắn, làm thế cô sẽ ăn nói với Tư Dao như thế nào? Ngày mai còn phải gặp hai vị chuyên gia… nhưng nếu cô không đưa, hắn sẽ làm gì cô? Nhưng có lẽ hắn cũng là dân học thuật, sẽ không thể làm các chuyện ác độc. “Không! Đó là của bạn tôi, nếu ông cần thì cứ đi mà hỏi người ta!” ”Nếu muốn vào phòng tắm này, tôi sẽ không cần phá cửa. Tôi mang theo một mỏ hàn xì mi-ni đã cải tiến, có sức nóng nghìn độ, dùng nó cực tiện lợi. Ổ khóa này mỗi chiều mười phân là cùng, chỉ cần 15 giây sẽ phá được ngay!” ”Không!” Tố Vân hiểu ra hắn đã chuẩn bị rất tinh vi, mò đến đây rồi sẽ không chịu trắng tay ra về. “Nói đi, có phải cô cất tập bản đồ ấy trong chiếc két đặt ở phòng đọc sách không?” Tố Vân im lặng rồi nói: “Phải!” ”Nếu cô trí trá, tôi sẽ phản ứng mạnh hơn đấy!” ”Đúng là ở đó!” ”Cô cho tôi biết mật mã? Hay là cô ra mở hộ tôi… Tôi đã quan sát cô nhiều ngày rồi, chắc cô không biết. Cô rất xinh, dáng người cũng rất tuyệt…” ”Tôi sẽ nói, tôi cho ông biết mật mã vậy!” Tố Vân đã thực sự “đầu hàng”. Cô nghĩ, may mà mình đã phô–tô hai bản.
Đồng bộ tài khoản