Đau thương đến chết - Phần 61

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
43
lượt xem
11
download

Đau thương đến chết - Phần 61

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Kết quả điều tra của ông Cố Trân đem đến cho Tư Dao một tia hy vọng. Cô báo để Lâm Nhuận cùng biết, và hỏi anh bước tiếp theo nên thế nào. Lâm Nhuận nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói: “Dù sao cũng không thể cứ ngồi chờ ông ấy cho biết những phát hiện về mặt phong tục học. Vẫn nên theo đuổi các đầu mối mà Viên Thuyên để lại”. Thực ra Viên Thuyên đã biết được những gì?

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đau thương đến chết - Phần 61

  1. Phần 61 Nhà Máy Louve Kết quả điều tra của ông Cố Trân đem đến cho Tư Dao một tia hy vọng. Cô báo để Lâm Nhuận cùng biết, và hỏi anh bước tiếp theo nên thế nào. Lâm Nhuận nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói: “Dù sao cũng không thể cứ ngồi chờ ông ấy cho biết những phát hiện về mặt phong tục học. Vẫn nên theo đuổi các đầu mối mà Viên Thuyên để lại”. Thực ra Viên Thuyên đã biết được những gì? E-mail của Trương Sinh cho biết việc nghiên cứu những ký tự kia của Điền Xuyên vẫn chưa có “tiến triển gì mang tính đột phá”, nhưng đã căn bản phát hiện được đó là các chữ số tự sinh bởi bộ xử lý của máy tính thế hệ cũ. Tuy nhiên anh vẫn chưa lần ra những mã số ấy liên quan đến chức năng nào của máy tính. Liệu Viên Thuyên còn để lại cho mình đầu mối nào khác không? Ít hôm nay ý nghĩ này lại trở lại trong đầu Tư Dao. Cô cảm thấy vô số các sự việc kỳ dị có một mối liên hệ sâu xa nào đó, nhưng lại không liên kết thành chuỗi. rõ ràng; có lẽ chúng còn thiếu một vài ‘mắt xích’ nào đó thì mới trở thành một hệ thống được. Hồi đầu cô đã từng có cảm giác này, cho đến khi nhận được tấm ảnh Viên Thuyên gửi đến, rồi đọc được blog của cô ấy, thì thình hình mới có tiến triển. Hộp quà của Viên Thuyên gửi đến có hai thứ: quả cầu pha lê và tấm ảnh. Tấm ảnh là một đầu mối quan trọng, thông qua nó, Tư Dao đã tìm ra đám tiền khổng lồ kia và cũng suýt mất mạng. Nhưng còn quả cầu pha lê thì sao? Tư Dao vẫn luôn có biệt nhãn với nó, đã nhiều lần bâng khuâng thẫn thờ ngắm nó rất lâu. Cô cũng từng tháo ốc vít của mảnh gỗ trên cái giá kê quả cầu, xem xem bên trong có “bí mật” gì chăng nhưng không có kết quả. Có lẽ, với cùng một vấn đề nhưng suy nghĩ ở thời điểm khác sẽ cho ta góc nhìn khác, sẽ có được mạch suy nghĩ khác cũng nên? Tư Dao lại chăm chú nhìn quả cầu pha lê. Nó được chế tạo rất khéo, cấu trúc tạo hình rất đẹp, ngoài ra không thấy gì khác thường cả. Cô nhìn mãi, thấy cay cả mắt, đành ấm ức nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết nhẹ bắt đầu rơi thừ lúc nào không biết, đã phủ trắng xóa những mái nhà ở xa xa trông tựa như căn nhà nhỏ xíu ở trong quả cầu pha lê này. Tư Dao bất giác cầm quả cầu lên lắc lắc, đã rất lâu cô không làm cái chuyện “giết thời gian” này. Quả cầu pha lê bị lắc, những “bông tuyết” đọng trên mái nhà xinh xinh tản ra, tung bay trong “bầu trời” của quả cầu, rồi lại rơi xuống mái đỏ của gỗ. Hình như cô đã từng trông thấy… Sao căn nhà xinh xinh trogn quả cầu này lại quen quen? Tư Dao nhìn mãi… rồi sửng sốt. Thật khó mà tưởng tượng nổi, căn nhà bé bằng bao diêm đang bị tuyết phủ trong quả cầu pha lê chính là mô hình thu nhỏ của ngôi nhà cô đang thuê~ Cô chăm chú nhìn lại, cửa bán nguyệt vòm cuốn kiểu Tây Ban Nha, mái cong kiểu Trung Quốc, thậm chí cả cái cửa sổ kiểu Ba-rốc(1) được chạm trổ tỉ mỉ… đều được thể hiện trên căn nhà mini này. Chính xác đây là ngôi nhà cô đang ở. Chỉ có hai điểm khác biệt là, mái của nó màu đỏ, có một bức tường màu trắng, còn ngôi nhà thật thì mái màu đen, tường màu nâu. *************** (1) Baroque: Phong cách nghệ thuật cổ điển lãng mạn châu Âu thế kỷ 16 ***************
  2. Hồi nọ cô xem trang web Bernard Li, thì ngôi nhà này cũng là mái đỏ và tường trắng. Vì kích cỡ của nó quá nhỏ, nên mái nhà “quanh năm” bị tuyết phủ trong quả cầu rất khó liên tưởng với căn nhà cô đang ở. Chuyện này nói lên điều gì? Ít ra cô cũng dám chắc là Viên Thuyên đã để lại đầu mối cho cô. Và càng chứng minh rằng Viên Thuyên làm việc gì cũng có chủ đích. Hay là, cái mắt xích còn thiếu, chính là căn nhà xinh xắn này? * ** “Mình đã bắt đầu già rồi”. Quách Tử Phóng gọi một chai bia, tự rót cho mình. “Thôi nào, anh đừng cố làm như là chán chường nữa. Chắc anh điều tra không được thuận lợi phải không? Tư Dao hẹn Tử Phóng cùng ăn bữa trưa, tiện thể hỏi anh xem việc điều tra về căn nhà ra sao rồi. Tử Phóng lắc đầu: “Khó lắm. Cô chẳng định hướng là gì, lại bảo tôi đi điều tra về căn nhà chúng ta đang thuê… Căn nhà này thì có gì thú vị?” Tư Dao không cho anh biết về cái gọi là bí mật của bí mật trong quả cầu pha lê. Cô nhớ lại chuyện Diêu Tố Vân gặp nguy hiểm trước đây. Lúc ấy cô rất hối hận; nếu không giao tập bản đồ cho Tố Vân, thì cô ấy đã không bị một đêm kinh hãi. Rồi nghĩ cô đã mắc bẫy, bị bắt cóc và suýt bỏ mạng, cô không muốn lại làm cho Tử Phóng mắc phải tai bay vạ gió. Mặt khác, Viên Thuyên đã dùng thủ pháp bí hiểm để trao đổi với cô, cũng tức là cô ấy không muốn người khác biết về bí mật này. Suy cho cùng, đây vẫn là một bí mật. “Nếu đã có định hướng rõ rệt thì tôi đâu dám phiền ngài phóng viên luôn bận trăm công nghìn việc như anh? Nhưng lẽ nào anh chưa điều tra ra chút xíu gì à?” “Tất nhiên là tôi đã làm việc nghiêm túc, biết rằng trước kia quyền sở hữu căn nhà thuộc về Lý Bá Thụy, một kiến trúc sư tương đối có tiếng ở Mỹ”. Tử Phóng nói với vẻ rất tự đắc. “Anh đang bỡn cợt tôi thì phải? Có cần nhắc lại cái điều mà ai cũng biết rồi hay không?” “Cô không thấy lạ à: Lý Bá Thụy chết đi, không để lại cho người nhà gần gũi là Lịch Thu, mà lại cho không một công ty địa ốc tầm tầm - tức là công ty mà chúng ta đang ký hợp đồng thuê nhà?” Tư Dao ngớ ra, nói: “Đúng là có phần kỳ lạ nhưng gia đình Lý Bá Thụy gặp bất hạnh, người nhà trực hệ cũng cùng bỏ mạng. Chắc là lúc lâm chung, ông ấy không có di chúc cho nên công ty địa ốc đã bằng thủ đoạn gì đó giành được về tay mình”. “Thực tế là Lý Bá Thụy có để lại di chúc. Ông ta là kiều bào hồi hương. Nói cách khác, ông ta là người Mỹ, đã mở công ty, có tài sản, tất nhiên ông ta có thói quen lâậpdi chúc. Nghe nói sau khi ông Thụy chết thì luật sư của ông ta đã từ Mỹ sang để lo liệu hậu sự và giải quyết di chúc. Điều này chứng tỏ ông ta đã thu xếp tỉ mỉ; và rõ ràng là ông ấy đã có chỉ thị trong di chúc, nên căn nhà mới về tay công ty địa ốc với giá rẻ, họ đã vớ bở. Điều thú vị hơn nữa là, căn nhà ấy nhất định phải đem cho thuê chứ không được chuyển nhượng. Nếu công ty địa ốc phá sản hoặc không có khả năng kinh doanh cho thuê thì phải phải trao lại cho nhà nước chứ không trao cho thân thích ví dụ Lịch Thu hoặc bà mẹ Lịch Thu - tức bà chị vợ ông Thụy”. Tư Dao cố suy nghĩ về các tình tiết nhưng không sao tìm ra một chút liên hệ gì với “đau thương đến chết” cả. Có lẽ chỉ Viên Thuyên mới biết được tất cả và cô ấy đã ngầm gơợiý phải tìm theo một hướng đặc biệt.
  3. Đó là chuỗi mã số. “Chào Trương Sinh, tôi đây mà, xin anh nói với Điền Xuyên, tôi đã có một đầu mối mới. Các chữ số kia có thể liên quan đến căn nhà mà tôi đang ở; hiện giờ mới chỉ biết đến đấy”. Cô lại gọi cho Lâm Nhuận, đây đã là lần thứ tư trong tối nay cô gọi cho anh. Ba lần trước cô gọi nhưng không thấy ai nghe máy. Cô rất nóng lòng kể cho Lâm Nhuận về phát hiện mới rất thú vị về quả cầu pha lê, điều này cô chưa kể với ai. Lâm Nhuận là người duy nhất mà cô tin cậy; anh đã giúp cô rất nhiều như thế; cũng may dịp này anh ấy ở xa, được cha mẹ chăm sóc, chắc sẽ không bị ai quấy rầy. À, đã có người nhấc máy. Giọng nói nhẹ nhàng của bà mẹ Lâm Nhuận: “Dao Dao à, Lâm Nhuận đã về thăm nhà ông chú ở quê, phải ít hôm nữa mới ra”. “Anh ấy đã đi lại được rồi ạ?” “Lâm Nhuận bình phục rất nhanh, nhưng đi lại thì vẫn chưa thật ổn. Đi bằng ô tô. Ông chú cứ nài nó phải đi, nói là ở quê không khí trong lành, sẽ có lợi hơn; về đến nơi rồi, lại cứ ép nó phải ở lại… Cháu đừng lo lắng. Khi nào nó về, bác sẽ bảo nó gọi điện cho cháu”. Tư Dao cảm thấy chưng hửng: “Vâng, gửi E-mail cho cháu cũng được, chúc bác mạnh khỏe ạ!” Tư Dao và Trương Sinh bước vào “cư xá” hầm phòng không, thấy Điền Xuyên đang rất chăm chú thử nghiẹm trò chơi “Huyết trích tử”, màn hình đang đỏ lòm máu me. “Kìa, chẳng để tâm vào việc nghiêm chỉnh gì cả, lại chơi game rồi!” Tuy chỉ toàn là “máu giả” nhưng Tư Dao vẫn cảm thấy hơi chóng mặt. “Không nghiêm chỉnh à? Đây là việc chính của tôi! Mầy mò để giải mật mã cho bạn thì mới là chuyện giời ơi!” Điền Xuyên chẳng buồn ngoái đầu lại. “Hai vị chờ một lát, nhân vật nữ sắp ra, tôi sẽ cho hai vị phải trầm trồ kinh ngạc!” Hai người nhẫn nại đứng chờ, nhưng nhân vật nam của Điền Xuyên vẫn liên tiếp bị thất bại nên nhân vật nữ vẫn chưa lộ diện. Không nén được nữa, Trương Sinh nói: “Nhân vật nữ đáng kinh ngạc đợi đã lâu, anh không thể quay trở về thực tế được à?” Cuối cùng Điền Xuyên cũng ngừng chơi, quay lại nguýt Tư Dao: “Từ ngày Trương Sinh cặp kè với cô, anh ta trở nên rất ‘thực tế’, chút lãng mạn ít ỏi của anh ta đã bị ‘Huyết Trích Tử’ vô hình của cô thu hết cả rồi!” Tư Dao hơi đỏ mặt: “Kìa, anh nói gì thế…” Trương Sinh vội nói luôn: “Sao cậu rườm rà quá thể? Mau nói đi, phát hiện quan trọng của cậu là gì?” Điền Xuyên gõ bàn phím, thoát ra khỏi trò chơi, rồi mở một chương trình, tựa như một trang văn bản rỗng. Anh nhấp rê chuột vài lần, trên màn hình hiện ra một số đường kẻ ngang dọc… “Đây là kiệt tác hội họa của tôi”. Điền Xuyên nhấn nút save, rồi cất văn bản đi. “Có lẽ hai người chỉ mải nhìn tôi vẽ, mà không chú ý đến tên file ở trên đỉnh màn hình Tôi cho các vị nhìn tên của nó vậy”. Anh mở kho văn bản, chỉ vào một file ở trên cùng: “Đây là văn bản vừa rồi”. “Ôi!” Tư Dao và Trương Sinh cùng kêu lên. Tên file đó là LW73686456200E, giống hệt chuỗi mã số mà Viên Thuyên viết trên chiếc phong bì. Đuôi của file là blp. Điền Xuyên lấy ra một tờ giấy: “Đây là mã số của bạn đưa cho tôi, thử so sánh xem!” Trên tờ giấy đó viết là LW586136697400C.
  4. “Này, cậu có thể nói luôn một mạch không?” Trương Sinh có phần sốt ruột. Điền Xuyên vẫn rất nhẩn nha: “Thông tin trước đây bạn cho tôi rất hữu ích, nói là những ký tự này có thể liên quan đến nhà cửa. Điều này đã gợi ý tôi đi đúng hướng suy nghĩ. Tôi vốn tưởng các ký tự này liên quan đến một loại văn bản nào đó, vì các chữ số tự sinh rất hay tự động xuất hiện ở các tên văn bản của một số phần mềm trước đây. Mấy năm nay hiện tượng kỳ cục tự động phát sinh hoặc mặc định ở tên văn bản lại phục hồi, là vì xuất phát từ yêu cầu an toàn và bảo mật. Tôi men theo khái niệm ‘nhà cửa’ để suy nghĩ, và đã thử qua vài chục phần mềm, có những phần mềm chuyên ngành rất khó tìm thấy ở thị trường chợ đen, kể cả kẻ ‘thủ phạm chính’ mà chúng ta xác định, tôi cũng đã cố công mà kiếm chẳng ra. Nào ngờ ‘Chợt ngoảnh lại nhìn, nàng vẫn còn đây, nơi đèn sắp tàn…’(2), chính một anh bạn cùng ‘cư xá’ chúng tôi, thường bán các phần mềm… sáng nay… cũng tức là trưa nay chúng tôi ngồi tán gẫu, anh ta lại kiếm được cho tôi cái phần mềm ấy. Vậy mà phải đi tìm mòn vẹt cả giày! Cái mà hai vị nhìn thấy lúc này chính là phần mềm chuyên ngành đã sinh ra các mã số đó - ‘Nhà máy Louvre Work’! ******************** (2). Trích tên một chương trong truyện võ hiệp (trên mạng) “Phù Thế Phương” của Lạc Lạc. ******************** Louvre Work là phầm mềm đồ họa và thiết kế xây dựng mà một số công ty xây dựng hàng đầu trên thế giới đang sử dụng. Bảo tàng Louvre(3) là thánh địa của nghệ thuật và kiến trúc nên họ đặt tên phần mềm ‘Louvre Work’ vì cái ý này. Các phần mềm thiết kế xây dựng Autodest hoặc Archi CAD đang thông dụng, so với nó chỉ là hàng con cháu. Hệ thống văn bản của phần mềm này sẽ tự động đặt tên các file mặc định bao gồm cả chữ số tự sinh. Hai vị nên chú ý, các ký tự ở tên file mà tôi vừa save và chuỗi ký tự mà các vị đã đưa cho tôi cùng có hai chữ cái mở đầu LW; chính là viết tắt từ tiếng Anh ‘Louvre Work’, nghĩa là ‘Nhà máy Louvre’; cái đuôi blp là do ‘Nhà máy Louvre’ sinh ra cho các file của nó, viết tắt của từ ‘blueprint’ nghĩa là bức tranh tương lai. **************** (3). Louvre: Bảo tàng nổi tiếng ở Pari - Pháp. **************** Điều quan trọng hơn cả là, tên các file mà phần mềm này đặt cho, phù hợp với chi tiết mà hai vị nói là ‘liên quan đến nhà cửa’, đúng chưa?” Vậy thì, thông tin mà Viên Thuyên để lại cho mình là một bản vẽ kiến trúc, liên hệ với căn nhà tý hon trong quả cầu pha lê kia… Khỏi phải bàn nữa, rõ ràng là chỉ thị cho mình đi tìm bản thiết kế của ngôi biệt thự. Viên Thuyên đã tìm giúp mình căn phòng cho thuê, và ngôi nhà này chính là then chốt của điều bí mật. Nó là bí mật gì? “Đau thương đến chết”? Hay là cái chết của Viên Thuyên? Hay thậm chí như Lịch Thu nói - là cái chết của cả nhà Lý Bá Thụy? Khoản tiền khổng lồ của Viên Thuyên ở đâu ra? Khi đã có được nó, rồi di chuyển nó, dường như là khoảng thời gian cô ấy giúp mình tìm nhà; liệu có phải bí mật về khoản tiền sẽ không tan biến sau khi cô ấy ra đi, cô ấy cũng muốn nói cho mình biết? Nhiều giả thiết đan xen, nghĩ ngợi quá căng khiến đầu Tư Dao nặng trịch, ong ong quay cuồng. “Bạn đang nghĩ gì, sao im lặng mãi thế?” Lời nói của Trương Sinh cứ như từ chốn xa
  5. xôi vọng đến. Nói rất chậm, có vẻ rất vất vả. Khuôn mặt anh trông là lạ, cứ như buồn ngủ, đôi mắt lờ đờ. Còn Điền Xuyên thì đang ngủ gà ngủ gật trước màn hình máy tính từ lúc nào. Không bình thường, rất không bình thường! Nhưng Tư Dao cũng không hiểu tại sao không bình thường. Cô định nói gì đó nhưng cứ nghẹn cổ… không còn sức để nói thành lời, vì cô thấy khó thở. Một cảm giác như đang đứng trên đỉnh núi cao, không khí rất loãng. Đây vốn là căn hầm phòng không, ở bên cạnh cầu thang đặt một bếp than khá to để sưởi ấm cho mọi người. Trúng độc khí than! Ý nghĩ này chợt lóe lên, cô cố gắng há miệng gọi to “trúng độc khí than”. Không ngờ cô lại còn đủ sức để kéo Điền Xuyên đứng lên nữa. Trương Sinh cũng đã choàng tỉnh, anh gắng cất bước cùng Tư Dao dìu Điền Xuyên. Cả ba cố lê bước nặng nhọc đi ra phía ngoài, gần như dò dẫm từng tấc… Ở lối rẽ vào đã có vài người nằm gục bất động. Tư Dao thấy mình đang dần dần không thể nhận biết điều gì, chật vật lê bước. Cô nghĩ chắc mình sẽ kiệt sức mà ngã gục… Và ra đi. Liệu có ai dựng cho mình một tấm bia trơn không chữ? Sao mình lại có ý nghĩ này? Chắc là dấu hiệu đã cận kề cái chết. Nhưng cô vẫn mím môi bước lên phía trước, không thể bỏ qua một tia hi vọng sinh tồn. Cầu thang đã ở ngay trước mặt. Lên khỏi cầu thang, gần mặt đất chắc chắn có nhiều ô-xy hơn. Vừa may có người bước đến, có lẽ vừa xuống khỏi cầu thang. Người ấy cúi đầu, chắc là đang nghĩ ngợi. Tư Dao mừng rỡ định gọi người ấy mau lại giúp đỡ ba người bước lên nhưng anh ta vẫn cúi mặt, rút ra một điếu thuốc lá và chiếc bật lửa. Một không gian đậm đặc khí than, nhưng cô bất lực. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn người ấy bật lửa. Đốm lửa lóe lên. Một tiếng nổ khủng khiếp rung chuyển một góc thành phố Giang Kinh.
Đồng bộ tài khoản