Diễn văn của TNS John McCain: “Tổ Quốc trên hết”

Chia sẻ: Nv_tien Nv_tien | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:9

0
119
lượt xem
31
download

Diễn văn của TNS John McCain: “Tổ Quốc trên hết”

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

LTS báo Viễn Đông: Trong đêm bế mạc Đại hội Đảng Cộng Hòa, 04.09.2008, Thượng nghị sĩ John McCain đọc bài diễn văn “Tổ Quốc trên hết” (Country First) trước cử tọa khoảng 50.000 người, lúc 9 giờ tối giờ địa phương, tại Trung tâm Xcel Energy tại thành phố St. Paul, tiểu bang Minnesota. Đây là bài diễn văn chính thức đón nhận vai trò ứng cử viên Cộng Hòa cho chức vụ Tổng thống Hoa Kỳ trong kỳ tranh cử tháng 11.2008. Nhật báo Viễn Đông tạm dịch toàn bộ bài diễn văn để quý độc giả tiện theo......

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Diễn văn của TNS John McCain: “Tổ Quốc trên hết”

  1. Diễn văn của TNS John McCain: “Tổ Quốc trên hết” LTS báo Viễn Đông: Trong đêm bế mạc Đại hội Đảng Cộng Hòa, 04.09.2008, Thượng nghị sĩ John McCain đọc bài diễn văn “Tổ Quốc trên hết” (Country First) trước cử tọa khoảng 50.000 người, lúc 9 giờ tối giờ địa phương, tại Trung tâm Xcel Energy tại thành phố St. Paul, tiểu bang Minnesota. Đây là bài diễn văn chính thức đón nhận vai trò ứng cử viên Cộng Hòa cho chức vụ Tổng thống Hoa Kỳ trong kỳ tranh cử tháng 11.2008. Nhật báo Viễn Đông tạm dịch toàn bộ bài diễn văn để quý độc giả tiện theo dõi. Vì phần dịch thuật có khả năng còn những thiếu sót, quý độc giả vui lòng đối chiếu với bản gốc nếu có thể. Cám ơn tất cả quý vị rất nhiều. Đêm nay, tôi được một đặc ân ít người Hoa Kỳ có – đặc ân nhận lấy sự đề cử của đảng chúng ta cho chức vụ Tổng thống Hoa Kỳ. Và tôi xin nhận đề cử này lấy với tất cả lòng biết ơn, sự khiêm tốn, và niềm tin của tôi. Trong đời tôi, chưa có sự thành công nào mà không phải tranh đấu, ngay cả sự việc được đề cử này cũng vậy. Điều đó là một lời khen tặng đối với những ứng cử viên đã chống lại tôi và ủng hộ viên của họ. Họ là những nhà lãnh đạo rất có khả năng, yêu đất nước chúng ta, và mong mỏi đưa đất nước đến những ngày tươi sáng hơn. Sự ủng hộ họ dành cho tôi là một vinh dự tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi xin gửi tấm lòng tri ân đến vị Tổng thống đã dẫn dắt chúng ta qua những ngày tăm tối sau vụ tấn công tồi tệ nhất trên đất Hoa Kỳ trong lịch sử chúng ta, và giữ an toàn cho chúng ta khỏi một vụ tấn công nữa mà nhiều người cho rằng khó tránh khỏi; và đến vị Đệ nhất Phu nhân, Laura Bush, một mẫu mực cho sự thanh thoát và lòng tử tế ở nơi công cũng như chốn riêng. Và tôi cám ơn vị Tổng thống thứ 41 cùng phu nhân 63 năm của ông, đã làm gương sáng đáng tôn vinh trong công việc phục vụ đất nước chúng ta. Lúc nào cũng vậy, tôi biết ơn vợ tôi, Cindy, và bảy người con của tôi. Niềm vui vầy trong cuộc sống gia đình đối với tôi dường như là một ngày nghỉ ngắn ngủi trong lịch trình đặc kín những công tác của đất nước chúng ta. Nhưng tôi quý họ hơn thế, và chẳng thể mường tượng ra một cuộc sống không có niềm hạnh phúc mà gia đình đã cho tôi. Cindy đã nói nhiều điều tốt lành về tôi đêm nay. Nhưng, thật ra, cô ấy là nguồn hứng khởi cho tôi nhiều hơn là tôi đã dành những cảm hứng cho cô ấy. Sự quan tâm của cô ấy đối với những người kém may mắn hơn chúng ta – những nạn nhân của các bãi mìn, những trẻ em sanh ra trong nghèo khó và mang thương tật bẩm sinh – cho thấy một góc độ tinh thần nhân bản của cô ấy. Tôi biết cô ấy sẽ là một Đệ nhất Phu nhân tuyệt vời. Khi tôi ở tuổi đang lớn, thì cha tôi thường ở biển khơi, và mẹ tôi phải một mình gánh vác công việc nuôi nấng anh chị em tôi. Bà Roberta McCain đã cho chúng tôi tất cả tình cảm của bà, tất cả sự quan tâm sâu sắc nhất của bà, sức mạnh và niềm tin của bà rằng chúng tôi sẽ tận dụng những cơ hội có được để trở nên hữu dụng cho đất nước. Tôi sẽ không có mặt ở đây tối nay nếu không vì nhân cách mạnh mẽ của bà. Những lời cảm ơn tự đáy lòng tôi dành cho tất cả quý vị, những người đã giúp tôi có được sự đề cử này, và đứng bên cạnh tôi cả những khi tình huống khó khăn kéo dài. Tôi sẽ không phụ lòng quý vị. Còn với tất cả những người dân Hoa Kỳ chưa quyết định sẽ bầu cho ai, tôi cám ơn quý vị đã quan tâm đến và cho tôi cơ hội để được quý vị tin tưởng. Tôi nhất định sẽ chiếm cho bằng được lòng tin đó. Sau cùng, một lời với TNS Obama và những ủng hộ viên của ông. Chúng ta sẽ thi thố trong hai tháng tới. Và đó là tính lý của những cuộc đua này, và có nhiều điểm khác
  2. biệt lớn giữa chúng ta. Nhưng tôi kính trọng và nể vì ông. Mặc dù có nhiều dị biệt, chúng ta có những chuyện to tát hơn để đoàn kết thay vì chia rẽ chúng ta. Chúng ta là những công dân bằng hữu Hoa Kỳ, và mối liên hệ đó mang nhiều ý nghĩa đối với tôi hơn bất cứ điều gì khác. Chúng ta nhìn nhận tiền đề rằng tất cả mọi người đều được sanh ra bình đẳng và được Tạo hóa ban cho những quyền hạn bất khả chuyển nhượng. Không đất nước nào có được lý tưởng hơn như thế. Và tôi sẽ chẳng là một người Hoa Kỳ xứng đáng nếu tôi không vinh danh TNS Obama và những người ủng hộ ông cho thành tựu của họ. Nhưng hãy đừng nghi ngờ một chút nào, các bạn ạ, chúng tôi sẽ thắng kỳ bầu cử này. Và sau khi thắng cử, chúng tôi sẽ chìa tay ra bắt với bất cứ người yêu nước nào, để buộc chính phủ này phải phục vụ cho quý vị, và đưa đất nước trở lại con đường của thịnh vượng và hòa bình. Đây là thời điểm khó khăn cho nhiều người trong số quý vị. Quý vị đang lo lắng giữ việc làm hay tìm việc mới, và đang cật lực để có thức ăn hàng ngày và giữ được căn nhà. Hồi nào đến giờ quý vị chỉ kêu gọi chính phủ đứng bên mình, chứ đừng cản đường mình. Và đó là việc tôi nhất định sẽ làm: đứng về phía quý vị và tranh đấu cho tương lai của quý vị. Và tôi đã tìm được người cộng tác thích hợp để giúp tôi khuấy động Washington, Thống đốc Sarah Palin từ Alaska. Bà ấy có kinh nghiệm hành pháp và những thành tích thực sự. Bà ấy đã vật lộn với những vấn đề khó khăn như tham nhũng và tự lập trong năng lượng. Bà đã cân bằng ngân sách, giảm thuế, và nhắm tới những nhóm đặc quyền đặc lợi. Bà đã mời những đảng viên Cộng Hòa, Dân Chủ, và Độc Lập vào giúp trong chính phủ của bà. Bà là mẹ của năm người con. Bà phụ coi sóc một tiểu thương vụ, làm việc bằng chính đôi tay của mình và hiểu thế nào là sự lo lắng trả nợ tiền nhà, bảo hiểm sức khỏe, vật giá xăng dầu và thực phẩm. Bà biết bà đến từ đâu và bà biết bà làm việc cho ai. Bà đứng lên cho lẽ phải, và bà không cho phép ai nói bà phải ngồi xuống. Tôi rất hãnh diện được giới thiệu với đất nước này vị Phó Tổng thống tương lai. Nhưng tôi không thể đợi được ngày mà tôi sẽ giới thiệu bà ấy với Washington. Và cho phép tôi có lời khuyến cáo trước với nhóm chính trị gia ở Washington già cỗi, xài phí lớn, ù lì không chịu làm gì, chỉ biết mình trước, rồI mớI đến đất nước sau: sự thay đổi đang đến. Tôi không quen hứa cuội với đất nước của tôi và Thống đốc Palin cũng vậy. Và khi chúng tôi nói chúng tôi sẽ thay đổi Washington, và ngưng để lại những vấn đề của đất nước chúng ta cho thế hệ không may mắn mai sau phải sửa chữa, quý vị có thể tin vào điều đó. Chúng tôi đã có một lý lịch chỉ làm toàn những việc đó, và sức lực, kinh nghiệm, sự phán xét, và xương sống để giữ lời hứa với quý vị. Quý vị biết không, tôi đã từng được/bị gọi là biệt lập “maverick”, một người đi theo tiếng gọi riêng của mình. Đôi khi đó là một lời khen, và đôi lúc không phải vậy. Ý nghĩa thật sự của tên gọi là tôi biết mình đang làm việc cho ai. Tôi không làm việc cho một đảng phái. Tôi không làm việc cho một nhóm lợi ích. Tôi không làm việc cho chính tôi. Tôi làm việc cho quý vị. Tôi đã từng tranh đấu chống tham nhũng, và kẻ có tội không nhất thiết là Dân Chủ hay Cộng Hòa. Họ đã vi phạm sự tín nhiệm của công chúng, và phải chịu trách nhiệm. Tôi đã từng chống những kẻ tiêu xài hoang phí của cả hai đảng, đã phung phí
  3. tiền của quý vị trên những thứ quý vị chẳng cần hay muốn, trong lúc quý vị đang vật lộn với việc mua thức ăn, đổ xăng, hay trả tiền nhà. Tôi đã từng đấu tranh để lấy những ngân phiếu hàng triệu Mỹ kim ra khỏi những cuộc bầu cử. Tôi đã từng đánh trả những nhà vận động hành lang lấy cắp của những bộ lạc da đỏ. Tôi đã từng chống lại những mối làm ăn bất chính tại Ngũ Giác Đài. Tôi đã chống lại những công ty thuốc lá và các luật sư tranh tụng, những công ty dược phẩm và các lãnh đạo công đoàn. Tôi đấu tranh cho một chiến lược đúng và thêm quân vào Iraq, khi điều đó còn bị nhiều người chê bai. Và khi các bình luận gia cho rằng cuộc vận động tranh cử của tôi coi như xong, tôi đã phát biểu rằng thà là tôi thua trong kỳ bầu cử còn hơn nhìn đất nước tôi thua trận. Nhờ vào tài lãnh đạo giỏi giang của vị tướng David Petraeus, và những người nam nữ dũng cảm mà ông có vinh dự chỉ huy, chiến lược đó đã thành công và cứu chúng ta khỏi thua một trận đánh có thể làm xuống tinh thần binh sĩ chúng ta, thêm nguy cơ mở rộng cuộc chiến và đe dọa sự an ninh của tất cả người Hoa Kỳ. Tôi không màng một trận chiến xứng đáng. Vì những lý do chỉ Chúa biết, tôi đã đương đầu với nhiều trận chiến khó khăn trong cuộc đời. Nhưng, dọc đường, tôi học được một bài học quan trọng. Cuối cùng, điều đáng nói chẳng phải vì mình biết chiến đấu. Điều đáng nói vì mình đang tranh đấu bảo vệ cho lý tưởng gì (mới thực sự là thử thách). Tôi tranh đấu cho người Hoa Kỳ. Tôi chiến đấu cho quý vị. Tôi tranh đấu cho Bill và Sue Nebe ở Farmington Hills, Michigan, vừa mới bị mất những phần đầu tư địa ốc khi thị trường nhà cửa đi xuống. Bill mới có việc tạm thời sau khi bị thất nghiệp bảy tháng. Sue làm ba công việc để giúp trả tiền hóa đơn. Tôi tranh đấu cho Jake và Toni Wimmer ở Franklin County, Pennsylvania. Jake làm việc ở một trạm chuyển hàng, huấn luyện đội tuyển Little League, và gây quỹ cho người tâm thần và tàn tật. Toni là một giáo viên, đang học thêm Cao học. Họ có hai con trai, cậu Luke bé nhất mới được chẩn đoán bị bệnh tự kỷ. Cuộc sống của những người này phải đáng được sự quan tâm của những người họ bầu vào chính quyền. Đối với tôi, họ là những nhân vật quan trọng. Tôi tranh đấu cho gia đình anh Matthew Stanley ở Wolfboro, New Hampshire, vừa tử trận tại chiến trường Iraq. Tôi đeo chiếc vòng của anh ấy và nghĩ đến anh mỗi ngày. Tôi nhất định phải vinh danh sự hy sinh của họ bằng cách bảo vệ cho đất nước mà người con trai của họ yêu quý và sẽ không bao giờ trở về nữa, khỏi bóng dáng quân thù. Tôi chiến đấu để dựng lại niềm tự hào và những điều cốt lõi của đảng chúng ta. Chúng ta được bầu lên để thay đổi Washington, nhưng chúng ta lại để cho Washington thay đổi chúng ta. Chúng ta đã đánh mất niềm tin nơi người dân Hoa Kỳ khi một số đảng viên Cộng Hòa nhượng bộ trước sự cám dỗ tham nhũng. Chúng ta đánh mất niềm tin của họ khi lưỡng đảng, thay vì cải tổ chính phủ, thì lại làm cho chính phủ phình ra. Chúng ta đánh mất niềm tin của họ khi lưỡng đảng và TNS Obama, thay vì giải phóng chúng ta khỏi sự lệ thuộc vào dầu thô ngoại quốc, thì lại thông qua một đạo luật dung dưỡng cho những công ty dầu hỏa. Chúng ta đánh mất niềm tin của họ khi chúng ta coi trọng quyền lực hơn là những điều cốt lõi nhất.
  4. Chúng tôi sẽ thay đổi điều đó. Chúng tôi sẽ xây lại niềm tin của người dân bằng cách đứng lên bảo vệ những giá trị người Hoa Kỳ mến mộ. Đảng của Lincoln, Roosevelt, và Reagan sẽ trở lại những gì căn bản nhất. Chúng tôi tin rằng mỗi người đều có điều gì đó để đóng góp và đáng được cơ hội để đạt tới khả năng mà Chúa ban, từ cậu bé có cha ông đến đất nước này trên chuyến tàu Mayflower xa xưa cho đến cô bé gốc Latin con của những người di dân làm công. Tất cả chúng ta đều là con của Chúa và tất cả chúng ta đều là người Hoa Kỳ. Chúng tôi tin tưởng vào việc đánh ít thuế, kỷ luật trong việc chi tiêu, và mở rộng thị trường. Chúng tôi tin tưởng vào việc thưởng công cho sự cần mẫn lao động và cho những ai chịu thử thời vận và để cho họ được giữ những thành quả lao động. Chúng tôi tin vào một thành trì quốc phòng vững chãi, sự lao động, tín ngưỡng, sự phục vụ, một nền văn hóa phò sự sống, trách nhiệm cá nhân, tinh thần pháp trị, và những thẩm phán cho ra phán quyết không thiên vị thay vì lấn qua công việc lập pháp. Chúng tôi tin tưởng vào giá trị của gia đình, của láng giềng, và của cộng đồng. Chúng tôi tin tưởng vào một chính phủ có khả năng khai phóng sự sáng tạo và tính tự lập của người Hoa Kỳ. Một chính phủ không tự động chọn lựa cho quý vị mà bảo đảm rằng quý vị có thêm nhiều sự chọn lựa để tự mình chọn lấy. Tôi sẽ giữ mức thuế thấp và cắt thuế khi có thể. Đối thủ của tôi sẽ tăng thuế. Tôi sẽ mở ra nhiều thị trường mới cho hàng hóa và dịch vụ thương mại. Đối thủ của tôi sẽ đóng cửa thị trường. Tôi sẽ cắt giảm ngân sách chi tiêu của chính phủ. Ông ta sẽ tăng lên. Việc giảm thuế của tôi sẽ giúp tạo ra công ăn việc làm. Việc tăng thuế của ông ta sẽ xóa sổ việc làm. Chương trình bảo hiểm y tế của tôi sẽ tạo sự dễ dàng cho nhiều người Hoa Kỳ tìm ra và giữ được bảo hiểm sức khỏe tốt. Chương trình của ông ta sẽ buộc các tiểu thương phải cắt giảm việc làm, giảm lương, và bắt các gia đình phải theo hệ thống y tế của chính phủ, trong đó một quan chức nhà nước sẽ đứng giữa quý vị và bác sĩ của quý vị. Giữ mức thuế thấp sẽ giúp cho tiểu thương lớn mạnh và tạo thêm việc làm. Giảm mức thuế đứng hàng thứ hai cao nhất thế giới cho doanh nghiệp sẽ giúp các công ty Hoa Kỳ cạnh tranh được và giữ cho công việc khỏi chạy ra nước ngoài. Nhân đôi số tiền trừ thuế cho trẻ em từ $3500 lên $7000 sẽ giúp nâng cao đời sống gia đình của hàng triệu người Hoa Kỳ. Giảm việc chi tiêu của chính phủ và cắt bỏ những chương trình thất bại sẽ giúp quý vị có thêm tiền để tiết kiệm, tiêu dùng, và đầu tư theo ý muốn. Mở cửa những thị trường mới và chuẩn bị cho nhân công canh tranh được trong nền kinh tế toàn cầu là những điểm chính yếu cho tương lai phồn thịnh của chúng ta. Tôi biết một số quý vị đã bị bỏ rơi khi nền kinh tế thay đổi, và dường như chính phủ của quý vị chưa để ý đến điều đó. Chương trình trợ cấp chính phủ cho công nhân thất nghiệp được thiết lập cho một nền kinh tế của thập niên 1950. Điều đó sẽ thay đổi dưới sự theo dõi của tôi. Đối thủ của tôi hứa sẽ đem về những công việc cũ bằng cách ước mong bỏ được nền kinh tế toàn cầu. Chúng tôi sẽ giúp những công nhân mất việc cũ (vốn sẽ không trở lại) tìm việc mới (mà sẽ không đi mất). Chúng tôi sẽ chuẩn bị họ cho những công việc của ngày hôm nay. Chúng tôi sẽ sử dụng hệ thống đại học cộng đồng để giúp huấn luyện họ cho những cơ hội mới
  5. trong cộng đồng của họ. Đối với những công nhân trong những ngành công nghệ bị nặng nhất, chúng tôi sẽ bù vào sự khác biệt ở mức lương cũ bằng một công việc tạm thời trả ít tiền hơn trong khi họ được tái huấn nghệ để giúp tìm được một việc làm mới ở mức lương đàng hoàng. Giáo dục là một quyền dân sự ở thế kỷ này. Sự bình đẳng trong việc đến trường ở hệ thống trường công đã có được. Nhưng việc đi học ở một trường đang thua sút có giá trị gì? Chúng ta cần phải cải tổ những trường học đang thua sút bằng sự cạnh tranh, cho phụ huynh quyền được chọn lựa, tháo gỡ những rào cản cho những giáo viên đủ điều kiện, thu hút và tưởng thưởng cho những giáo viên dạy giỏi, và giúp những giáo viên dạy dở tìm việc làm khác. Khi một trường công không hoàn thành trách nhiệm đối với học sinh, phụ huynh xứng đáng được quyền chọn lựa một nền giáo dục cho con cái họ. Và tôi nhất định cho họ sự chọn lựa đó. Một số có thể chọn một trường công tốt hơn. Một số có thể chọn trường tư. Nhiều người sẽ chọn trường bán công. Nhưng họ sẽ có sự chọn lựa đó và con cái họ sẽ có cơ hội. TNS Obama muốn trường học của chúng ta phục vụ cho công đoàn và hệ thống công chức rườm rà. Tôi muốn các trường học phục vụ cho phụ huynh và học sinh. Và khi tôi trở thành Tổng thống, điều đó sẽ xảy ra. Thưa quý vị công dân Hoa Kỳ bằng hữu, khi tôi là Tổng thống, chúng tôi sẽ khai hỏa một dự án tầm cỡ quốc gia có tham vọng nhất trong nhiều thập niên qua. Chúng tôi sẽ ngưng gửi 700 tỷ Mỹ kim một năm cho những quốc gia không ưa thích gì chúng ta cho lắm. Chúng tôi sẽ đối đầu với vấn đề trên từng mặt. Chúng tôi sẽ sản xuất nhiều năng lượng hơn tại quê nhà. Chúng tôi sẽ khoan những giếng dầu mới ngoài khơi, và chúng tôi sẽ bắt đầu khoan ngay từ bây giờ. Chúng tôi sẽ xây dựng thêm những nhà máy năng lượng nguyên tử. Chúng tôi sẽ phát triển kỹ nghệ than sạch. Chúng tôi sẽ tăng mức sử dụng năng lượng từ gió, thủy triều, mặt trời, và khí đốt thiên nhiên. Chúng tôi sẽ khuyến khích việc mở mang và sử dụng xe hơi chạy bằng nhiên liệu uyển chuyển, kết hợp hai nguồn nhiên liệu, và bằng điện. TNS Obama nghĩ rằng chúng ta có thể tiến đến sự độc lập về nhiên liệu mà không cần khoan thêm dầu và không cần thêm năng lượng nguyên tử. Nhưng người Hoa Kỳ hiểu điều đó hơn hết. Chúng ta phải dùng tất cả nguồn tài nguyên và phát triển tất cả kỹ thuật cần thiết để cứu vãn nền kinh tế của chúng ta khỏi bị phá hỏng do giá dầu tăng và để phục hồi sức khỏe cho hành tinh chúng ta. Đấy là một dự án nhiều tham vọng, nhưng bản chất người Hoa Kỳ vốn có nhiều kỳ vọng, và chúng ta đang đối mặt với những thử thách lớn lao hơn. Đã đến lúc chúng ta cho thế giới thấy tác phong lãnh đạo của người Hoa Kỳ. Kỳ vọng to tát cho quốc gia sẽ tạo ra hàng triệu công việc làm mới, phần nhiều ở trong những ngành kỹ nghệ thuộc về guồng máy tạo ra sự phồn vinh cho tương lai, những công việc làm sẽ còn đó khi con cái quý vị tới tuổi đi làm. Ngày nay, hy vọng cho một thế giới tốt đẹp hơn vẫn nằm trong tầm tay chúng ta. Nhưng chúng ta phải nhìn nhận rõ những sự đe dọa đến nền hòa bình và tự do trong thời chúng ta và trực diện chúng, như những vị tiền bối chúng ta đã làm, với lòng tự tin, sự khôn ngoan và tính quyết đoán.
  6. Chúng ta đã giáng một đòn sấm sét vào lực lượng al-Qaeda trong những năm gần đây. Nhưng họ vẫn chưa chịu thua, và họ sẽ đánh chúng ta tiếp nếu có thể. Iran vẫn là một quốc gia chủ yếu bảo trợ cho những hoạt động khủng bố và đang mua vũ khí hạt nhân. Những nhà lãnh đạo Nga, giàu sụ từ kho báu dầu hỏa và tham nhũng bởi quyền lực, đã chối bỏ những lý tưởng dân chủ và trách nhiệm của một cường quốc. Họ xâm lăng một nước láng giềng nhỏ có dân chủ để thêm quyền hành kiểm soát nguồn dầu hỏa thế giới, bắt nạt những nước láng giềng khác, và bành trướng tham vọng lắp ghép lại một đế quốc Nga. Và những người dân can đảm của nước Georgia cần sự hợp lực và lời cầu nguyện của chúng ta. Trong cương vị Tổng thống, tôi sẽ thiết lập mối quan hệ tốt với Nga để chúng ta không phải lo lắng sự trở lại của cuộc Chiến tranh Lạnh. Nhưng chúng ta cũng không thể giả mù trước sự lấn chiếm và không tôn trọng luật pháp quốc tế, vốn sẽ đe dọa nền hòa bình và ổn định của thế giới và an ninh của người dân Hoa Kỳ. Chúng ta phải đương đầu với nhiều sự đe dọa trong thế giới nguy hiểm này, nhưng tôi không sợ những điều đó. Tôi đã chuẩn bị để đương đầu. Tôi hiểu biết sự vận hành của quân đội, những gì quân đội có thể làm được, những gì có thể làm tốt hơn, và những gì không nên làm. Tôi hiểu biết thế giới vận hành như thế nào. Tôi biết những gì tốt và những gì xấu xa, ác độc trong thế giới của chúng ta. Tôi biết cách làm việc với những nhà lãnh đạo cùng chia sẻ ước mơ về một thế giới tự do hơn, an toàn hơn, và thịnh vượng hơn, và tôi biết cách đứng vững trước những ai không có cùng lý tưởng. Tôi biết cách bảo vệ hòa bình. Khi tôi lên năm tuổi, một chiếc xe hơi tới trước cửa nhà. Một sĩ quan Hải quân quay cửa kiếng xuống và la lớn cho cha tôi biết rằng người Nhật đã ném bom Trân châu Cảng. Trong bốn năm sau đó, tôi ít khi được gặp cha tôi. Ông nội tôi trở về nhà cũng sau cuộc chiến đó, mệt lả với những gánh nặng ông phải chịu đựng, và qua đời ngày hôm sau. Ở Việt Nam, nơi tôi đã gặp những người bạn thân thiết nhất trong cuộc đời, vài người đó chẳng bao giờ cùng trở về nhà với tôi. Tôi ghét chiến tranh. Chiến tranh thật khủng khiếp ngoài sức tưởng tượng. Tôi ra ứng cử chức vụ Tổng thống để giữ cho đất nước tôi yêu được an toàn, và ngăn không cho những gia đình khác phải tiễn những người thân vào chiến trận như gia đình tôi đã làm. Tôi sẽ rút tỉa từ tất cả kinh nghiệm bản thân về thế giới và các nhà lãnh đạo, và từ tất cả những công cụ có trong tay – ngoại giao, kinh tế, quân sự, và sức mạnh những lý tưởng của chúng ta – để xây đắp nền tảng cho một nền hòa bình ổn định lâu dài. Ở Hoa Kỳ, chúng ta thay đổi những gì cần thay đổi. Mỗi thế hệ đóng góp vào cho sự hùng mạnh của đất nước. Công việc chúng ta cần làm ở ngay trước mặt chúng ta. Chúng ta không cần phải đi tìm nó. Chúng ta cần phải thay đổi hầu hết những cung cách làm việc của chính phủ: từ cách chúng ta bảo vệ an ninh cho đến cách chúng ta cạnh tranh trong thị trường thế giới; từ cách chúng ta phản ứng trước những thiên tai đến cách chúng ta sử dụng nhiên liệu cho hệ thống giao thông; từ cách chúng ta huấn luyện đội ngũ công nhân cho đến cách chúng ta giáo dục con cái. Tất cả bộ máy vận hành của chính phủ được thiết kế trước khi nền kinh tế toàn cầu phát triển, trước cuộc cách mạng kỹ nghệ thông tin,
  7. và trước khi Chiến tranh Lạnh kết thúc. Chúng ta phải bắt kịp lịch sử, và chúng ta phải thay đổi cách làm việc tại Washington. Nguyên nhân không cho phép chúng ta giải quyết vấn đề không phải do sự cãi cọ liên miên giữa các đảng phái, đó chỉ là biểu hiệu trên bề mặt. Điều này xảy ra khi những người này đến với Washington để phục vụ chính họ chứ không phải cho quý vị. Nhiều lần rồi, tôi đã từng làm việc với thành viên lưỡng đảng để sửa chữa những vấn đề cần được sửa chữa. Đó là cách thức điều hành mà tôi sẽ ứng dụng khi trở thành Tổng thống. Tôi sẽ vươn tay đón nhận bất cứ ai sẽ giúp tôi cho công việc đất nước chạy trở lại. Tôi có lý lịch làm việc như vậy và những vết sẹo để chứng minh điều đó. TSN Obama không có. Thay vì chối bỏ những ý kiến hay chỉ vì chúng ta không nghĩ ra chúng đầu tiên, hãy sử dụng những ý kiến hay nhất từ cả hai phía. Thay vì đấu đá xem ai có công, hãy thử chia sẻ công trạng. Đất nước tuyệt vời này có thể làm được hầu hết những điều gì chúng ta để tâm thực hiện. Tôi sẽ mời đảng viên Dân Chủ và những người Độc Lập cùng phục vụ chung với tôi. Và chính quyền của tôi sẽ đặt một tiêu chuẩn mới cho sự minh bạch và trách nhiệm. Chúng ta sẽ bắt đầu làm xong những việc cần làm cho người dân đang mong đợi ở chúng ta, và tôi sẽ không quan tâm đến việc ai lãnh công trạng. Tôi đã là một người hầu cận không hoàn hảo cho đất nước tôi trong nhiều năm. Nhưng tôi luôn là người hầu cận cho đất nước đầu tiên, sau cùng, và mãi mãi. Và tôi chưa bao giờ sống một ngày, dù trong thời điểm tốt hay xấu, mà không cảm ơn Chúa đã cho tôi đặc ân này. Lâu rồi, có một sự kiện bất thường xảy đến cho tôi và dạy cho tôi một bài học giá trị nhất trong đời. Tôi được ân sủng rơi vào hoàn cảnh không may mắn. Tôi nói thật đấy. Tôi được ân sủng vì tôi được phục vụ chung với những người anh hùng, và tôi đã chứng kiến cả ngàn hành động dũng cảm, từ bi, và tràn đầy tình thương. Vào một buổi sáng tháng Mười, ở Vịnh Bắc Bộ, tôi chuẩn bị bay chuyến thứ 23 trên bầu trời Bắc Việt. Tôi không cảm thấy lo lắng rằng mình sẽ không thể trở về an toàn và lành lặn. Tôi nghĩ mình cứng cáp hơn mọi người. Tôi cũng khá là tự lập thời đó. Tôi thích bẻ cong vài luật lệ, rồi kiếm chuyện đấu đá cho vui. Tôi làm điều đó để thỏa mãn sự tự hào cá nhân và để giải trí. Tôi không nghĩ có một mục đích gì quan trọng hơn chính mình. Và rồi tôi thấy mình rơi xuống giữa một cái hồ nhỏ ở thành phố Hà Nội, hai cánh tay bị gãy, một chân bị gãy, và một đám đông giận dữ đang chờ đón mình. Tôi bị thảy vào một nhà giam tăm tối và bỏ thí cho chết. Tôi chẳng còn thấy mình cứng cáp nữa. Khi họ khám phá ra cha tôi là một đề đốc, họ đem tôi vào bệnh viện. Họ không thể xếp lại xương của tôi cho hoàn chỉnh, nên họ gắn đại một cái nẹp cho tôi. Khi tình trạng của tôi không khá hơn, và bị sụt mất khoảng một trăm pound, họ cho tôi vào một phòng giam với hai người Hoa Kỳ khác. Tôi không làm gì được. Ngay cả việc ăn uống tôi cũng không tự đút cho mình được. Họ đã đút cho tôi ăn. Tôi bắt đầu thấu hiểu sự giới hạn của tính độc lập ích kỷ của mình. Những người bạn tù đó đã cứu sống tôi. Trong khi tôi bị biệt giam, những người bắt tôi muốn thả tôi ra. Tôi biết tại sao. Nếu tôi trở về nhà, họ sẽ dùng điều đó như một công cụ tuyên truyền để làm cho những
  8. bạn đồng tù của tôi xuống tinh thần. Luật nhà binh chúng ta dạy rằng chúng ta chỉ có thể ra tù theo thứ tự bị bắt, và có những người lính đã bị bắn rơi trước tôi. Dù vậy, tôi vẫn suy nghĩ về điều đó. Tình trạng của tôi chẳng tốt lành gì, và tôi nhớ mọi thứ ở Hoa Kỳ. Nhưng tôi từ chối. Nhiều tù binh còn ở trong tình trạng tệ hơn tôi nữa. Tôi đã bị ngược đãi trước đây, nhưng không tệ bằng họ. Tôi hay thích phổng ngực lên một tí sau khi bị đòn để chứng tỏ cho người khác thấy mình đủ sức để chịu đòn. Nhưng sau khi tôi từ chối lệnh tha của họ, họ quần tôi dữ dội hơn lúc trước. Trong một thời gian dài. Và họ đã đánh gục tôi. Khi họ trả tôi về phòng giam, tôi cảm thấy đau đớn và xấu hổ, và tôi không biết mình phải đối diện với các bạn tù thế nào. Người đàn ông tốt bụng ở phòng giam bên cạnh, bạn tôi, Bob Craner, đã cứu tôi. Ông gõ tín hiệu lên tường để an ủi tôi rằng tôi đã chiến đấu với tất cả khả năng. Không ai có thể đứng một mình. Và ông ấy bảo tôi hãy đứng dậy và tiếp tục chiến đấu cho đất nước chúng ta và cho những đồng đội tôi có vinh hạnh được cùng chiến đấu. Vì mỗi ngày họ đều chiến đấu cho tôi. Tôi yêu đất nước tôi từ khi tôi là một tù nhân trên xứ người. Tôi yêu đất nước không chỉ vì những tiện nghi cuộc sống ở đây. Tôi yêu đất nước vì sự tử tế của nó; vì sự tin tưởng của đất nước vào sự khôn ngoan, công lý, và lòng tốt của người dân. Tôi yêu đất nước vì nó không chỉ đơn thuần là một nơi chốn, mà còn là một ý tưởng, một lý tưởng xứng đáng để đấu tranh bảo vệ. Tôi đã không còn là người đàn ông như trước. Con người tôi không do tôi sở hữu nữa. Con người tôi thuộc về đất nước tôi. Tôi không ra tranh cử tổng thống vì nghĩ rằng mình quá vĩ đại nên được lịch sử tôn vinh để cứu rỗi đất nước trong giờ khắc khó khăn. Đất nước tôi đã cứu mạng tôi. Đất nước tôi đã cứu mạng tôi, và tôi không thể quên ơn. Và tôi sẽ chiến đấu cho đất nước tôi khi còn hơi thở, xin Chúa giúp tôi. Nếu quý vị thấy đất nước chúng ta có lỗi lầm, hãy cải thiện đất nước cho được tốt hơn. Nếu quý vị thất vọng bởi những lỗi lầm của chính phủ, hãy gia nhập hàng ngũ và làm việc để sửa đổi chúng. Hãy gia nhập Quân đội. Hãy trở thành một giáo viên. Hãy bước vào tu viện. Hãy ra ứng cử. Hãy bố thí thực phẩm cho trẻ em nghèo đói. Hãy dạy cho một người lớn mù chữ biết đọc. Hãy an ủi người bị đau đớn. Hãy bảo vệ quyền lợi của người bị đàn áp. Đất nước chúng ta sẽ trở nên tốt hơn, và quý vị sẽ hạnh phúc hơn. Bởi vì không có gì đem lại hạnh phúc to lớn hơn trong đời sống bằng việc phụng sự cho một lý tưởng cao cả hơn chính quý vị. Tôi sẽ đấu tranh cho lý tưởng của tôi mỗi ngày trong cương vị Tổng thống của quý vị. Tôi sẽ đấu tranh để bảo đảm rằng mỗi người dân Hoa Kỳ đều có một lý do để cám ơn Thượng đế, như tôi cám ơn Ngài: rằng tôi là một người Hoa Kỳ, một công dân tự hào của một đất nước vĩ đại nhất địa cầu, và với sự cần mẫn, đức tin mạnh mẽ, và một chút lòng can đảm, những điều tốt đẹp sẽ luôn ở trong tầm tay chúng ta. Hãy cùng đấu tranh với tôi. Hãy cùng đấu tranh với tôi. Hãy đấu tranh cho những gì đúng đắn cho đất nước chúng ta. Hãy đấu tranh cho những lý tưởng và nhân cách của một dân tộc tự do. Hãy đấu tranh cho tương lai con em chúng ta. Hãy đấu tranh cho công lý và cơ hội cho mọi người. Hãy đứng dậy bảo vệ đất nước chúng ta khỏi quân thù.
  9. Hãy đứng dậy bảo vệ lẫn nhau; cho một xứ sở Hoa Kỳ tươi đẹp, nhiều ân phúc, và dồi dào tài lộc. Hãy đứng dậy, đứng dậy, đứng dậy và đấu tranh. Không có gì là không đạt được ở xứ sở này. Chúng ta là người Hoa Kỳ, và chúng ta chưa bao giờ chịu khuất phục. Chúng ta chưa bao giờ bỏ cuộc. Chúng ta chưa bao giờ lẩn trốn lịch sử. Chúng ta làm nên lịch sử. Cám ơn quý vị, và xin Chúa chúc lành cho quý vị./.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản