Điều kì diệu của cuộc sống

Chia sẻ: Vothanh Tam | Ngày: | Loại File: PPT | Số trang:8

0
92
lượt xem
32
download

Điều kì diệu của cuộc sống

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Có một điều quan trọng mà bạn được quyền chọn lựa đó là: lựa chọn cách nhìn và thái độ của chính minh. Điều đó sẽ làm bạn hạnh phúc, lạc quan hơn hay cảm thấy khổ đau, bất hạnh hơn...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Điều kì diệu của cuộc sống

  1. Có một điều quan trọng mà bạn được quyền chọn lựa đó là: lựa chọn cách nhìn và thái độ của chính minh. Điều đó sẽ làm bạn hạnh phúc, lạc quan hơn hay cảm thấy khổ đau, bất hạnh hơn…
  2. Ken một cậu bé mồ côi mẹ từ khi cậu mới sinh ra đời.! cha là người cậu yêu quý nhật trên đời. Từ ngày còn là một đứa bé cậu đã hiểu được nỗi nhọc nhằn của cha qua mái đầu sớm bạc, qua tấm áo ướt đẫm mồ hôi mỗi khi cha đi làm về.!
  3. Cậu muốn làm một điều gì đó để cuộc sống nặng nhọc vì mưu sinh của cha có thêm chút niềm vui. Thế nhưng, cậu bé 12 tuổi biết làm gì hơn ngoài có một chút tiếng tăm trên sân cỏ. tình yêu dành cho cha khiến cậu nỗ lực gấp 2, gấp 3 lần so với những cậu bạn trong đội bóng.
  4. Thế nhưng…. “ Không biết mình chịu đựng điều này trong bao lâu nữa”- cậu bé thầm nghĩ đưa tay quệt những giọt nước mắt hờn tủi cứ chựt rơi xuống má. Rồi thuận chân đá hòn cuội lăn lóc trên đường “ mình phải ngồi ghế dự bị suốt mấy tháng trời, thật không công bằng tí nào. Đồng ý là mình đá không giỏi lắm nhưng mình là người chạy nhanh nhất đội cơ mà…” mình chẳng làm được gì cho ra hồn cả. Càng nghĩ cậu lại cảm thấy buồn hơn!! Chợt cậu ngẩng cao đầu và bắt đầu chạy… đến khi dừng chân thờ dốc cậu mới nhận ra mình đang đứng giữa cánh đồng. Con kênh nước trong vắt uốn lượn bên đường khiến cậu cảm thấy lòng mình dịu lại… trông xa xa có một ông lão đang câu cá gần đấy và cậu bước đến bên ông trò chuyện…
  5. Ông ơi! Ông cho cháu một ngụm nước được không ạ. Ông lão đáp “ tất nhiên là được rồi ”. Đôi mắt long lanh nhìn tấm ván tường sơn trắng xếp cạnh nhau một cách điều đặn bên chiếc nhà kho cũ kỹ. Ông lão nói “cháu có chuyện buồn phải không ?”. Dường như chỉ đợi câu mở lời đó cậu nói ngay mà không một cách đắn đo “ cháu chơi bóng tệ lắm, dù cháu đã cố gắng như thế nào nhưng cũng không thể khá hơn được, trong khi cháu chỉ muốn chơi bóng thật giỏi để cha cháu có thể tự hào, cha cháu là người rất là yêu bóng đá mà chẳng có mấy thời gian rãnh để đến sân xem như những người khác. Cháu nghĩ rằng cha sẽ mừng lắm nếu cháu được chơi chính thức trong trận đấu giao hữu của trường, vậy mà cháu chẳng làm được gì cả ”. Hiểu được tâm sự ngổn ngang trong lòng cậu bé ông lão cũng đăm chiêu cố tìm lời an ủi, nhưng trước khi ông kịp nói một tiếng động vang lên….
  6. “ Gì thế vậy ông ?” cậu bé hỏi. “ nó xảy ra hoài thôi” ông lão nói mỗi mùa hè chim chóc bay đến trú ở nhà kho này rồi mỗi khi chúng bay đi chúng đều cố gắn vượt qua khỏi cửa sổ đó. Nhưng ô cửa sổ đó không mở được mà phải không ông? Đúng thế cháu ạ, đó chỉ là một ô cửa tò vò gắn cố định, nhưng lũ chim không biết điều đó, càng cố gắng thoát ra chúng càng kiệt sức và hoảng sợ, chúng cứ đâm đầu vào đấy cho đến khi không còn bay được nữa, đôi khi ta thấy chúng chết trong những bó rơm. Mỗi ngày hè ta đều đến đây để giúp chúng bay đi. Trên sàn nhà bám đầy bụi là một chú chim nhỏ nằm đầy run rẩy, có lẽ chú đang sợ hãi và hoảng loạn sau cú va chạm vừa rồi. Cậu bé nhẹ nhàng đặt chú trong lòng bàn tay rồi mang ra ngoài, ngỡ ngàng với bầu trời xanh mở ra trước mắt chú chim chắp đôi cánh nhỏ rồi bay vút lên cao. Cậu đứng nhìn cho đến khi cái chấm nhỏ biến mất khỏi tầm mắt, rồi cậu thở dài….
  7. Nó cứ đâm đầu mãi vào ô cửa sổ nhỏ mà không chịu để ý đến cánh cửa đang mở rộng như thế này. Ông lão đứng dậy đến bên cậu bé nhẹ nhàng đặt bàn tay chai sần lên vai cậu: Chúng ta luôn có một sự lựa chọn khác cháu ạ! Chỉ cần cháu quan sát xung quanh, biết đâu sẽ có con đường khác tốt đẹp hơn và con đường đó nó được dành riêng cho cháu.đôi mắt cậu bé sáng lên như chợt vừa hiểu ra điều gì. Cậu mừng rỡ, vừa chạy đi vừa hét lớn: Cháu hiểu rồi ông ơi, cháu hiều rồi, cám ơn ông nhé! Cậu quyết định sẽ tham gia đội điền kinh của trường thay vì cứ phải ngồi ghế dự bị trong đội bóng. Ngay từ ngày còn bé cậu đã rất thích chạy, cậu được mệnh danh là “ đôi chân sóc cơ mà” thế mà chẳng hiểu sao cậu lại có thể quên mất điều ấy cơ chứ!
  8. Trong những lúc khó khăn nhất của cuộc sống, đừng quá tập trung vào những bất hạnh để quên rằng những gì bạn đã có chính là hạnh phúc mà bao người bất hạnh hằng ước mơ cũng không thể có được… trong mọi hoàn cảnh cuộc sống hãy tin rằng luôn có một con đường khác tốt hơn để bạn lựa chọn. Và nếu bạn mở lòng đón nhận những bài toán khác nhau của cuộc đời bạn sẽ luôn khám phá ra những điều thú vị, mới mẻ của cuộc sống.
Đồng bộ tài khoản