Dòng mực cũ - Phần 31

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
25
lượt xem
3
download

Dòng mực cũ - Phần 31

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Vừa nói Mão vừa hầm hầm nhìn Kiệt bằng ánh mắt thù hận . Mão tức là vì : Trong ba thằng đàn ông ở nhà này thì Kiệt là đứa thông minh và khôn ngoan nhất , mặc dù Kiệt xuất thân chỉ là thợ nung gạch . Dĩ nhiên Kiệt lúc nào cũng nhớ cái chỉ thị của Lê Tiến : Trước mặt quần chúng , Hậu là vợ của Mão ! Thế thì tại sao Hậu vừa rủ đi phố , Kiệt lại nhận lời ngay ! Hoạt động bí mật đâu có thể sơ hở như...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 31

  1. Phần 31 Vừa nói Mão vừa hầm hầm nhìn Kiệt bằng ánh mắt thù hận . Mão tức là vì : Trong ba thằng đàn ông ở nhà này thì Kiệt là đứa thông minh và khôn ngoan nhất , mặc dù Kiệt xuất thân chỉ là thợ nung gạch . Dĩ nhiên Kiệt lúc nào cũng nhớ cái chỉ thị của Lê Tiến : Trước mặt quần chúng , Hậu là vợ của Mão ! Thế thì tại sao Hậu vừa rủ đi phố , Kiệt lại nhận lời ngay ! Hoạt động bí mật đâu có thể sơ hở như thế được ? Mão chợt thấy buốt nhói vì trong đầu lóe lên mối ngờ vực : - Hay là hai đứa chúng nó đã thông đồng với nhau từ lâu rồi mà mình không biết ! Cùng với ý nghĩ ấy , Mão sực nhớ lại những lần Mão bắt gặp hai người nói chuyện với nhau thân mật một cách khác thường và trong mỗi bửa cơm , Kiệt vì có óc khôi hài , nói ra câu gì Hậu cũng bật cười tán thưởng . Nhiều câu pha trò của Kiệt , Mão thấy vô duyên lắm mà chả hiểu tại sao vẫn làm Hậu cười như nắc nẻ . Có hôm đang ăn cháo , nghe Kiệt kể chuyện vui , Hậu nhịn cười không được , phải buông bát đủa xuống và bảo : - Anh làm tôi chết sặc mất , anh Kiệt ơi ! Với Mão , thì rõ ràng cái cười của Hậu có thể là do Hậu có cảm tình với Kiệt , chứ chẳng phải vì Kiệt ăn nói có duyên ! Về phần Kiệt , nghe Mão nhắc nhở bằng giọng chua chát , anh ngạc nhiên lắm . Hậu rủ anh đi chợ Đồng Xuân , phản ứng tự nhiên của anh là nhận lời bởi thừơng ngày anh hay công tác ở khu vực đó . Anh cũng cảm thông với Hậu là từ ngày xuống Hà Nội , cứ ru rú ở nhà , mang tiếng là ở thủ đô mà chẳng nhìn thấy phố phường , nên anh muốn chiều ý Hậu , đưa cô đi một vòng cho biết với người . Mão can anh là phải , bởi trước mặt hàng xóm , Hậu đã lỡ nhận Mão là chồng . Nếu nay thấy Hậu đi với người khác , hàng xóm sẽ thắc mắc và có thể gây rắc rối cho hoạt động của cơ sở bởi thời ấy lễ giáo rất nghiêm ngặt . Kiệt chỉ không hình dung nổi tại sao Mão lại cản anh và Hậu bằng cái giọng chua chát như thế ! Anh toan lên tiếng thì Hậu cười nói : - Ừ nhỉ ! Tôi quên ! Quên rằng mình ván đã đóng thuyền ! Thôi , đành nằm nhà vậy ! Thông đang uống trà , ngẩng lên nhìn Hậu tội nghiệp , ngay tình bảo : - Chị Quyết thích xem phố , sao không bảo anh Mão đưa đi ? Hôm nay có việc gì đâu ? Tôi với anh Kiệt ở nhà trông nhà . Anh Mão đưa chị Quyết đi là danh chánh ngôn thuận , không ai nói vào đâu được ! Trong ba người đàn ông thì Thông vốn hòa nhã và lịch sự hơn cả . Kiệt thì hay nói đùa nhưng lại nóng tính hơn . Còn Mão thì lầm lì bí hiểm , ít hòa đồng với hai ông kia . Mão vịn vào câu nói của Thông , đổi giận làm lành , vui vẻ lên tiếng : - Phải đấy ! Chị Quyết muốn xuống chợ Đồng Xuân , tôi đưa chị đi ! Từ hôm đến đây , tôi cứ nghe chị nhắc chợ Đồng Xuân mãi !
  2. Hậu thẳn thắn từ chối : - Thôi ! Tôi ở nhà cũng được ! Mặt Mão tối sầm lại , ngượng ngùng cúi xúông , vớ cái điếu cày dưới chân , run run tra thuốc vào nõ và châm lửa hút . Kiệt làm như không để ý đến thái độ của Mão , thản nhiên nhìn Hậu và cười cười đọc câu tục ngữ : - Gái có chồng như gông đeo cổ ! Các cụ nói chả sai tí nào ! Hậu cũng cười theo : - Thà có chồng thật thì đeo gông cũng chả sao ! Chồng giả mà phải đeo gông mới chán chứ ! Thật ra thì Hậu có đi ra phố với Mão cũng chẳng lợi lộc gì cho gã bởi thời này , đàn ông đàn bà , dù là vợ chồng chính thức , cũng chưa có thói quen sánh vai đi song song với nhau nơi công cộng . Thường thì chồng đi trước , vợ lẽo đẽo theo sau , cách xa cả vài thước . Đi kề sát bên nhau , chẳng những xã hội không chấp nhận mà chính người phụ nữ cũng tự cảm thấy xấu hổ vô cùng . Mão và Hậu , suốt mấy tháng nay đều ở bên nhau , dưới một mái nhà nhỏ , nhất là ban ngày chỉ có hai ngừơi . Cho nên xét ra thì đâu cần phải đi phố mới có cơ hội tâm sự riêng tư ! Ở nhà dễ hơn chứ ! Nhưng chẳng qua là vì “vô duyên đối diện bất tương phùng” , sống bên Mão nhưng lòng Hậu không rung động vì Mão , thế thôi ! Thông rót thêm trà vào cốc rồi gật gù bảo : - Chị Quyết chả múôn đi nữa thì ở nhà nói chuyện cho vui . Cả tuần lể , anh Kiệt với tôi đi làm . Chỉ có ngày chủ nhật là có mặt đầy đủ ở nhà ! Kiệt gật đầu đồng ý với Thông , bởi Thông vừa phát biểu một câu đúng ý với Kiệt . Cuộc sống thiếu thốn và căng thẳng , có bóng dáng phụ nữ trong nhà như một cô em gái , là một nìêm an ủi lớn cho hai người sau mỗi ngày cúôc bộ đi lang thang đó đây . Thông bằng giọng trầm xuống và nói nhỏ hơn , như sợ có người rình nghe : - Ở với nhau được ngày nào quí ngày ấy ! Nay mai Thành Bộ điều đi công tác mỗi người mỗi nơi , dễ gì gặp lại nhau ! Câu nói của Thông làm Hậu và Kiệt tắt hẳn niềm vui . Quả đúng như thế . Ai cũng thấp thõm chẳng bịết tương lai như thế nào . Họ cố tình đùa giởn chỉ nhằm mục đích để tạm quên nổi lo âu thường trực đè nặng trong đầu mà thôi . Căn phòng nhỏ bổng chìm trong im lặng . Thông xoay xoay ly trà nóng trong tay , Kiệt đăm chiêu nhìn ra phía cửa , mấy ngón tay gỏ nhịp nhè nhẹ trên mặt bàn . Mão bỏ vào trong tấm cót , giang sơn riêng của Mão mà ít khi Hậu bước chân vào.
  3. Ngồi yên được một lúc , Hậu phá vỡ cái không khí trầm lắng bằng cách quay sang bảo Kiệt : - Anh Kiệt ! Kể chuyện đi chứ ! Anh Thông vừa bảo chủ nhật ngồi nhà đông đủ cho vui . Không vui thì ở nhà làm gì ? Anh không kể chuyện thì tôi đi đây . Đi mình , chả cần ai đưa cả ! Thông cũng đưa đẩy theo Hậu : - Đúng rồi ! Có chuyện gì vui thì nói đi nào ! Quay sang Hậu , Thông nói : - Chị Quyết biết không ? Tôi thì tôi cứ bảo với anh Kiệt là “Trong bụng ông , cơm thì ít mà chuyện thì nhiều !” . Không biết moi ở đâu ra mà lắm thế ? Lắm hôm hai đứa chúng tôi đi bộ rạc cả hai chân , vừa đói vừa khát mà anh ấy cứ kể chuyện thản nhiên như không , làm tôi bật cười giữa đường , ai cũng phải nhìn ! Kiệt gật đầu giải thích : - Nhờ mấy năm tôi làm ở lò gạch . Nung gạch , khuân gạch , xếp gạch . Công vịệc nặng nề lắm mà chủ lò gạch lại rất khó chịu , kiểm tra từng viên , mẻ một tí là không được ! Thành ra anh em chúng tôi thi nhau kể chuyện để giết thì giờ và đỡ bực mình. Nhiều chuyện làm các bà các cô xấu hổ đỏ mặt , cứ mắng tôi là “đồ phải gió” ! Mắng thế nhưng mà lại cứ bắt tôi phải kể ! Đàn bà lạ thật ! Chúa là hay giả vờ ! Hậu nói : - Có gì đâu mà anh bảo là lạ ! Anh cũng phải cho chúng tôi giả vờ một tí để làm duyên chứ ! .... Đâu ? Anh thử kể cho tôi một chuyện xem thế nào mà các bà ấy mắng anh ? Kiệt lắc đầu đáp : - Tự dưng chị hỏi tôi thì tôi không nhớ ra ? Chốc nữa nhớ ra chuyện gì thì tôi sẽ kể ngay ! Thông nhắc : - Cái chuyện hôm qua anh kể cho tôi nghe . Vui ra phết ! Anh kể lại cho chị Quyết nghe đi . Cái anh chàng đi lính cho Tây ! Kiệt sực nhớ ra , tự dưng cười một mình . Thời này thiên hạ hay chế ra những mẩu chuyện châm biếm những người đi lính cho Pháp vì coi họ là tay sai cho giặc , phản lại đất nước . Kiệt kể :
  4. - Có anh chàng nhà quê kia , dốt đặc cán mai , đi lính cho Tây , nhưng không biết một chữ tiếng Tây nào . Tây đưa về huấn luyện bên mẫu quốc . Ngày lĩnh lương , cửa trại lính luôn luôn có những cô gái giang hồ tụ tập để moi tiền của lính . Anh chàng nhà quê này cũng được một cô gái thật đẹp đến làm quen . Cô gái giang hồ bíêt anh chàng này không bíêt nói tiếng Tây , nên cô mang sẳn một xấp giấy và một cái bút . Hễ cô muốn gì thì cứ việc vẽ ra . Chẳng hạn thích ăn thịt bò thì vẽ con bò , thích ăn thịt gà thì vẽ con gà là anh chàng hiểu ngay . Hôm ấy , cô gái kéo anh chàng lại một chỗ vắng rồi vẽ cái giường , ý múôn rủ anh chàng này vào buồng ngủ để kiếm tiền . Cô đưa tờ giấy cho anh ta xem và liếc mắt đưa tình nhìn anh ta chờ đợi . Anh nhà quê này vừa thấy hình cái giừơng thì tái mắt quay đi chỗ khác và lẩm bẩm nói “Mẹ nó ! Nó mới gặp mình lần đầu mà tại sao nó biết dạo trước mình làm nghề thợ mộc !”. Kiệt kể dứt , Hậu phá lên cười . Thông cũng cười vang nhà dù đã nghe Kiệt kể mấy lần rồi . Riêng Mão đứng bên trong tấm cót thì phản ứng ngược lại . Chẳng những gã không nhếch mép , mà mặt bổng đanh lại vì uất hận . Vốn mang sẳn mặc cảm, Mão cho rằng Kiệt cố tình kể chuyện này để làm nhục Mão , bởi ngày trước Mão có đi lính cho Tây , dù chỉ một thời gian ngắn . Bên ngoài , tiếng cười của Thông và Hậu như những mũi dao đâm vào tim Mão . Mão không ngờ Hậu trơ trẽn đến như thế . Chuyện này là chuyện của đàn ông . Thế mà Hậu cũng dám nghe rồi cười khanh khách , chẳng giữ gìn gì cả ! Mão ứa gan , nhưng đành đứng yên nuốt giận chứ biết làm gì bây giờ ! Mão nghe Hậu nói một cách bạo dạn : - Anh Kiệt ạ ! Các bà các cô mắng anh cũng là phải ! Làm gì ở trên đời này lại có những người đàn ông khờ như thế ! Thông cười đáp thay Kiệt : - Có chứ sao không ? Giá như tôi là anh chàng lính nhà quê ấy , thì chính tôi cũng chả hiểu cô gái vẽ cái giường để làm gì ! Những ngày kế tiếp Mão cứ hầm hầm nhìn Hậu , hết giận rồi lại dỗ , hết cay đắng lai ngọt ngào , như đứa con nít . Nhưng Hậu không xiêu lòng bởi biết mình không thể nào yêu Mão được . Giữa Hậu và Mão , tình đồng chí thì có , nhưng tình vợ chồng thì muôn đời sẽ không thành . Một ngày chủ nhật , Lê Tiến bất ngờ ghé thăm , đem theo một người mà anh giới thiệu là Ngô Gia Tự . Hậu vừa dọn cơm trưa , vội lấy thêm bát đũa và đon đả nói : - May quá . Chúng tôi vừa ngồi vào . Gặp bửa , mời hai anh dùng luôn thể ! Lê Tiến không khách sáo , anh kéo ghế ngồi và nói : - Chúng tôi ngồi chơi thôi . Ăn thì lại hụt mất phần của người khác !
  5. Hậu đáp thay mọi người : - Sức hai anh mà ăn thì bao nhiêu mà sợ hụt ! Thiếu , tôi thổi thêm . Nhà còn gạo . Thông , Mão và Kiệt đã gặp Ngô Gia Tự vào lần . Nhưng với Hậu thì đây là lần đầu . Tự cầm đũa nhưng không gắp gì cả . Gã đến để nói chớ không phải đến để ăn . Gã phân tích tình hình chính trị quốc tế cũng như Việt Nam rồi kết luận : - Trong điều kiện như thế , Thanh Niên Cách Mệnh Đồng Chí Hội không còn đủ khả năng lãnh đạo cách mạng Việt Nam đến thắng lợi . Vai trò lãnh đạo từ nay phải giao cho đảng của giai cấp công nhân . Tại đại hội thanh niên toàn quốc vừa rồi . Đoàn đại biểu Bắc Kỳ đã quyết định thoát ly tổ chức Thanh Niên để thành lập Đông Dương Cộng Sản Đảng , đi theo ánh sáng cách mạng tháng 10 của Liên Bang Sô Viết . Ngưng lại một chút , Lê Tiến tiếp lời Ngô Gia Tự : - Như vậy , kể từ hôm nay , chi bộ của các đồng chí là chi bộ của Đông Dương Cộng Sản Đảng . Các đồng chí đương nhiên là đảng viên cộng sản ! Những điều này thì Hậu cũng đã nghe nói đến , nhất là những tài liệu mà thành bộ vẫn đưa xuống cho Hậu đọc tại cơ sở . Nhưng hôm nay mới được Thành bộ thông báo chính thức . Lý do là vì hai tiếng Cộng Sản từ trước đến nay vẫn còn làm một số đông đoàn viên Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội không cảm thấy thoải mái . Họ chỉ múôn gia nhập một tổ chức chống Pháp . Đó là cái đich duy nhất và cuối cùng của họ . Lý thuyết cộng sản thì phức tạp và có nhiều chủ trương đi quá xa làm cho họ ngần ngại . Mà chẳng phải chỉ riêng quần chúng mới có thái độ dè dặt với hai tiếng Cộng Sản , đến ngay như nội bộ các đảng viên cũng vì suy nghĩ khác nhau nên đảng mới vỡ ra làm ba mảnh . Cái khác biệt chính yếu nằm ở hai khuynh hướng . Khuynh hướng thứ nhất : một số đảng viên chủ trương rằng chỉ nên dùng Cộng Sản làm phương tiện để giải phóng đất nước , bởi lý thuyết cộng sản dễ lôi kéo nhân dân lao động , những thành phần bị áp bức , lớp người cùng đinh không có gì để mất . Trước những khuyết điểm quả thật lớn lao của tư bản và thuộc địa , thì cộng sản là chiêu bài thật hấp dẫn . Khuynh hướng thứ hai là chủ trương rằng , chế độ cộng sản không những chỉ là phương tiện giải phóng dân tộc , mà đi xa hơn , nó còn là cứu cánh cuối cùng của xã hội loài người . Phải áp dụng chế độ cộng sản thì xã hội mới đạt tới thiên đàng hạ giới !
Đồng bộ tài khoản