Dòng mực cũ - Phần 35

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
40
lượt xem
5
download

Dòng mực cũ - Phần 35

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bởi từ lâu , sở Liêm Phóng vẫn theo dõi Mai Ngọc Thiệu và biết rõ ai cô Như Uyển là đồng chí đàn em thân tín của Thiệu . Huống chi từ khi trao công tác cho hai cô , đương nhiên mật thám Pháp bám theo rất sát để chờ kết quả của lá thư gửi cho Nguyễn Thái Học . Nay chuyện chưa tới đâu thì hai cô bị bắn , sở Liêm Phóng tức giận vì kế hoạch dụ hàng Nguyễn Thái Học bị hỏng . Chúng đoán là Mai Ngọc Thiệu có dính dáng đến...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 35

  1. Phần 35 Bởi từ lâu , sở Liêm Phóng vẫn theo dõi Mai Ngọc Thiệu và biết rõ ai cô Như Uyển là đồng chí đàn em thân tín của Thiệu . Huống chi từ khi trao công tác cho hai cô , đương nhiên mật thám Pháp bám theo rất sát để chờ kết quả của lá thư gửi cho Nguyễn Thái Học . Nay chuyện chưa tới đâu thì hai cô bị bắn , sở Liêm Phóng tức giận vì kế hoạch dụ hàng Nguyễn Thái Học bị hỏng . Chúng đoán là Mai Ngọc Thiệu có dính dáng đến việc này nên lôi ông về khai thác . Thiệu xác nhận không hề biết chút gì về vụ ám sát này . Mật thám Pháp liền tóm luôn mấy đồng chí ở Tỉnh Bộ Hải Phòng vì vụ án xẩy ra ngay tại thành phố này . Chỉ có đều éo le là mấy nhân vật chủ chốt đề nghị thủ tiêu hai chị em Như Uyển như Quốc anh và Ngọc Du thì lại thóat mẻ lưới đợt này của Pháp . Vụ ám sát chị em Như Uyển cùng với bản tin Mai Ngọc Thiệu và mấy đồng chí ở Tỉnh Bộ Hải Phòng bị bắt làm Thành Bộ Hà Nội hết sức lo ngại . Riêng Lê Tiến thì chẳng những lo mà còn buồn nữa bởi Tiến vốn là chỗ quen biết với Trịnh Đình Chiêm , từng tiếp xúc với hai cô em gái của Chiêm là Như và Uyển khá nhiều lần . Trên đường công tác mấy năm nay , Lê Tiên đôi khi cũng gặp hai chị em nhà họ Trịnh và vẫn cảm phục họ hết lòng với đoàn thể . Nay nghe tin họ bị giết , lòng Tiến vô cùng hoang mang và thương tiếc . Thủ phạm đầu tiên mà Lê Tiến nghĩ đến là mật thám . Nhưng suy đi nghĩ lại thì Lê Tiến gạt bỏ giả thuyết ấy , bởi việc gì Pháp phải giết ? Pháp chỉ muốn bắt về tra tấn để khai thác hầu tìm ra nguyên hệ thống chống đối chứ bắn bỏ hai cô gái ấy thì có lợi gì đâu ! Cả tháng trời Lê Tiến cứ giằng co nghĩ ngợi mà chẳng đưa ra được kết luận nào . Mãi đến tuần vừa rồi , Tiến có việc phải đi Hải Phòng để đưa một đảng viên mới thoát ly , xuống làm công tác vô sản hóa trong giới phu khuân vác ở bến cảng . Nhân tiện Tiến ghé thăm người em con ông chú ruột , có chân trong đảng ủy Tỉnh bộ Hải Phòng và cũng là người có mặt trong phiên họp quyết định thủ tiêu hai cô gái họ Trịnh . Thấy Tiến có vẻ bứt rứt và thương tiếc hai chị em bị nạn , thằng em họ mới kể đầu đuôi cho Tiến nghe về nghị quyết của đảng bộ Hải Phòng . Tiến lặng người như bước hụt chân xuống hố sâu . Làm cách mạng thì phải triệt để : Đã đành là thế , nhưng triệt để với kẻ thù chứ sao lại hãm hại đồng chí khi chưa nắm được dấu hiệu gì làm bằng chứng hai cô ấy sẽ phản bội Đảng ! Lê Tiến trở lại Hà Nội với nỗi bâng khuâng có nhen nhúm chút bất mãn . Tuy vậy , anh chẳng dám tiết lộ với ai , kể cả những đồng chí thân thiết nhất trong ban chấp hành Thàn Bộ . Đầu tháng 7 , hội đồng đề hình xét xử Việt Nam Quốc Dân Đảng . Hơn 200 đảng viên bị bắt , nhưng ra tòa lãnh án chỉ có 78 nhân vật quan trọng . Sở dĩ như vậy là vì sau khi René Bazin bị giết , dư luận dân chúng Pháp tại mẫu quốc trở nên sôi động bất ngờ . Báo chí tiến bộ Pháp cố tình thổi phồng các lực lượng chống đối , khiến chính phủ đâm ra lo ngại và nặng lời khiển trách guồng máy cai trị tại Đông Dương . Toàn quyền Pasquier cùng trùm mật thám Louis Marty phải tự hạ thấp số người chống đối để cứng tỏ Quốc Dân Đảng không phải là mối đe dọa đáng lo ngại cho chính quyền Pháp . Nhờ vậy mà có đến gần 150 người được trả tự do . Những lời khai khảng khái tại tòa cùng với thái độ dõng dạc của lớp tù nhân Quốc Dân Đảng trước mặt bọn thực dân , đã khiến cho bao nhiêu người chứng kiến phải rơi
  2. lệ . Thậm chí có những chiến sĩ dám chửi thẳng vào mặt bạo quyền xâm lăng , chẳng những gây kin ngạc và tạo sự cảm phục sâu xa đối với một số nhà báo tiến bộ của Pháp , mà ngay cả phía đảng viên cộng sản như Lê Tiến cũng hết sức nghiêng mình . Chính vì sự phản ứng bất lợi của quần chúng và nhất là giới truyên thông , 78 can phạm chỉ được xét xử cấp tốc trong vòng chưa đầy hai ngày . Nguyễn Thái Học và Nguyễn Khắc Nhu cũng bị tuyên án khuyết tịch trong dịp này . Mai Ngọc Thiệu và mấy đồng chí cộng sản ở Hải Phòng bị bắt sau vụ ám sát Như , Uyển , cũng bị đem ra xử chung với Quốc Dân Đảng . Nhưng may là Thiệu chỉ bị lãnh án 5 năm cấm cố , đưa lên giam ở vùng thượng du Bắc Việt . Trong nỗi thấp thỏm từng ngày , hôm nay Lê Tiến ghé thăm Hậu giữa lúc đầu óc đang muốn quên câu chuyện bi thảm của hai nữ đồng chí phủ Lạng Thương thì không ngờ Hậu vô tình khơi dậy . Tiến ngồi đờ người một lúc rồi mới dè dặt đáp : - Nói chung thì bên Quốc Dân Đảng có những biểu hiện sốt ruột , muốn đốt giai đoạn , thành ra không tránh được sơ hở ! Hậu chớp mắt nói : - Nghe bảo vụ xử án vừa rồi có cả người của ta ? Lê Tiến gật đầu : - Vâng . Có vài người của ta bị xử chung với Quốc Dân Đảng ! Thằng Tây thì nó đâu có phân biệt nhóm nào , phe nào ! Hễ cứ chống nó là nó bắt thôi ! Lê Tiến không muốn đi sâu vào chi tiết bởi có những điều mà Hậu không được quyền biết . Gã uống cạn cốc nước rồi đứng dậy cáo từ , làm bộ nói phải đi công tác . Trước khi tiển Lê Tiến ra cửa , Hậu hạ giọng hỏi thêm : - Anh có thể xin Thành Bộ cho tôi một khẩu súng lục , được không anh Tiến ? Tiến nhìn Hậu hơi ngạc nhiên , hỏi lại : - Chị xin súng làm gì ? Hậu mạnh dạn nói ngay : - Tôi nghĩ , gặp mật thám , thà tôi bắn nó , nó bắn tôi . Tôi giết được một thằng Tây rồi tôi có chết cũng cam . Còn hơn để nó bắt vào tù tra tấn ! Lê Tiến lắc đầu :
  3. - Chị giết một thằng Tây , rồi thằng Tây giết lại chị . Nếu đơn giản như thế thì tốt quá ! Nhưng thực tế có như thế đâu ! Chỉ có mỗi thằng Bazin bị bắn chết mà Quốc Dân Đảng bị bắt bao nhiêu người ? Xưa kia Quang Phục hội của cụ Phan Bội Châu cũng chủ trương bạo động lẻ tẻ . Nhưng cứ mỗi thằng Tây chết thì hàng trăm người Việt mình điêu đứng ! Toàn quyền Merlin bị ám sát hụt cũng thế , bao nhiêu người yêu nước của ta chết gục trong tù . Thành ra việc dùng súng không có lợi tí nào cả ! Hậu thở dài nhìn ra sân . Lê Tiến chào Hậu lần nữa . Hậu mới đứng dậy bước ra trước theo thói quen . Cô quan sát kỷ lưỡng hai bên con hẻm rồi mới gật đầu bảo Lê Tiến vén mành chui ra . Ra đến ngã ba , Lê Tiến đứng trước hiệu Lò Rèn , cẩn thận đảo mắt nhìn quanh tứ phía rồi mới thả bộ theo đường lớn . Nắng trưa mỗi lúc một gắt hơn làm mồ hôi Tiến thấm nhanh qua lớp áo mỏng . Trông qua bên kia , ở cái quán lá xác xơ quanh năm hứng bụi đường . Lê Tiến thấy Mão đang ngồi bóc bánh gai bên cái điếu cày và bát nước chè tươi . Tiến vội cúi đầu rảo bước để tránh cho Mão khỏi ngượng khi nhìn thấy Tiến . Ba hôm sau , Lê Tiến cho người đến gọi Thông . Anh ra đi lúc trời tờ mờ sáng khi cả nhà còn đang yên giấc mà Thông thì chẳng muốn đánh thức ai dậy để phải bịn rịn chia tay . Cả tiếng đồng hồ sau , Hậu thức dậy khi ngoài đường lanh lảnh vang lên những tiếng rao “bánh Tây” , tức là bánh mì baguette , như thường lệ . Cô xuống bến nhóm lửa hâm nồi cháo để Kiệt ăn đi làm . Lúc bưng lên nhà thì mới biết Thông đã giả từ . Cô thở dài buồn bả vì biết từ nay sẽ mất đi một người thân tính tình thật điềm đạm . Cô thóang tự hỏi tại sao Thành Bộ không đẩy Mão đi giùm cô ! Hậu đặt nồi cháo lên trên bàn , định ra sân sau rửa mặt và vấn tóc . Nhưng quay lại thì thấy Kiệt ngồi ở mép giường thòng một chân xuống đất , tay cầm lọ dầu đưa lên mũi hít hít mấy cái . Hậu ân cần hỏi : - Hôm nay anh có định đi làm không ? Hình như anh bị cảm đấy ? Mệt thì nghỉ ở nhà một hôm ! Kiệt cười buồn : - Có việc gì đâu mà làm ! Nhưng tôi cứ ra ngồi ở ngã tư phố , ai thuê thì làm ! Tuần vừa rồi có người gọi trộn hồ xây nhà , làm được ba hôm , cũng đở khổ . Thôi thì cứ tạm vậy . Chắc tôi cũng chả ở đây lâu đâu . Anh Lê Tiến bảo thế ! Hậu nhắc lại : - Nhưng mà anh ốm phải không ? Kiệt uể oải đáp : - Tại anh Thông đi , thấy hơi buồn buồn ! Buồn thôi chớ có ốm đau gì đâu !
  4. Giọng Hậu tha thíêt : - Nhà còn ít đỗ đen . Hay là hôm nay chả có việc gì thì anh ở nhà , tôi nấu chè đỗ đen đãi anh ! Ngừng một chút Hậu tiếp : - À ! Cái áo của anh , tôi vá rồi đấy . Tiện tay tôi giặt luôn . Phơi sau nhà , chả biết nó khô chưa ! Kiệt nói : - Cảm ơn chị ! Nhưng chị dầm sương cả đêm thì dù có khô nó cũng thành ướt ! Thôi , cứ treo ngoài ấy đến trưa , chắc là phải khô ! Tôi mặc tạm cái này đi làm cũng được ! Đứng bên trong tấm cót , Mão thấy buồn vời vợi . Thông đi rồi , chỉ còn Kiệt và Mão , hai thằng đàn ông bên cạnh Hậu , mà rõ ràng Hậu lại dành quá nhiều chăm sóc cho Kiệt . Nhịn không được , Mão bước ra và sẵng giọng phê bình Hậu : - Anh Kiệt muốn đi làm thì để cho anh ấy đi làm , sao chị lại giữ anh ấy ở nhà ! Ăn chè thì ngày nào ăn chả được ! Đi làm là một chuyện , nhưng chủ yếu là công tác vô sản hóa mà Thành Bộ giao cho anh ấy . Muốn vô sản hóa thì phải tạo điều kiện tiếp xúc gần gũi với anh chị em công nhân và nhân dân lao động để tuyên truyền giáo dục họ ! Đây là nhiệm vụ của cách mạng chứ đâu phải chuyện đùa đâu mà chị cứ níu chân anh ấy ở nhà Hậu tròn mắt ngơ ngác nhìn Mão . Không nhẽ Mão quên rằng Kiệt đang là bí thư chi bộ , đâu cần Mão giảng bài chính trị ? Hay là Mão muốn biểu hiện kiến thức cách mạng của mình vì biết Kiệt ít có cơ hội đọc sách bằng Mão ? Kiệt thì không ngạc nhiên . Anh hiểu tâm sự của Mão , anh ôn tồn bảo : - Anh Mão nói đúng đấy chị Quyết ạ . Ăn chè thì lúc nào ăn chả được ! Chị cứ nấu sẳn đi , tối về tôi xin chị một bát ! Mão ngồi xuống ghế vênh mặt nhìn Hậu . Nhưng Kiệt nói luôn bằng giọng chỉ thị : - Hôm nay anh Mão chịu khó chạy đi mua cái tủ đứng cũ , mang về đóng thêm một lớp đáy . Ngăn ngoài mình để quần áo , ngăn trong giấu truyền đơn . Cái hố đào ở chân giường bé quá , không đủ chứa đâu . Mà cái hố ngoài sân bất đắc dĩ mình mới phải dùng đến . Nay mai phải in nhiều truyền đơn lắm , vì phải cung cấp cho cả thành phố ! Nói xong , Kiệt moi túi lấy ra một ít tiền trao cho Mão rồi đứng dậy : - Anh cầm tạm . Tôi chỉ có thế này thôi . Trộn hồ ba hôm cho người ta . Thiếu thì chị
  5. Quyết đưa thêm ! Thôi , tôi đi làm đây . Nắng lên to bây giờ ! Kiệt cầm cái nón vải đứng dậy, lòng thấy nao nao buồn . Anh biết Mão đang say đắm Hậu . Chuyện ấy cũng tự nhiên thôi , bởi Hậu là người dễ mến . Cái khó xử của anh là chính anh cũng đang yêu Hậu . Chi bộ chỉ có ba người mà anh là bí thư . Muốn phát triển chi bộ , muốn chi bộ làm tốt mọi công tác thì anh phải giải quyết mọi chuyện riêng tư của chi bộ . Giả như Hậu đáp lại tình yêu của Mão , thì anh sẽ sẳn sàng nhường ngay , vun xới cho hai người thành vợ chồng . Ngày kết nạp , anh đã từng giơ tay tuyên thệ là lúc nào cũng chỉ biết có đảng là trên hết . Cá nhân anh phải vì đảng mà hy sinh mọi quyền lợi riêng tư . Nhưng rõ ràng là Hậu không có cảm tình với Mão vì Hậu đã nghiêng hẳn về phía Kiệt . Đó là điều khó xử nhất mà anh phải đương đầu từ mấy hôm nay với tư cách bí thư chi bộ . Kiệt đang phân vân suy nghĩ thì Hậu nói : - Hôm nay anh đi làm ở đâu ? Kiệt cầm cái nón vải , nhắc lại : - Thì ra ngã tư phố ngồi chờ người ta gọi . Đến trưa mà không có việc gì thì tôi ra ga xe hỏa . Tuần trước tôi có làm quen được mấy người phu hỏa xa !
Đồng bộ tài khoản