Dòng mực cũ - Phần 37

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
33
lượt xem
4
download

Dòng mực cũ - Phần 37

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Mão lắc đầu cười phân trần : - Không ! Có họ hàng gì đâu ! Dạo trước , ba đứa chúng tôi làm chung một chỗ . Bà còn nhớ anh Thông chứ ? Vâng , tôi với anh Kiệt và Thông cùng làm một chỗ rồi quen thân nhau . Thành thử từ lúc vợ tôi từ dưới quê lên thì nấu cơm tháng cho Kiệt và Thông ăn luôn . Bây giờ Thông nó đi làm chỗ khác rồi thì chỉ còn mình Kiệt ở lại với vợ chồng tôi ! Chắc chả lâu đâu . Nó...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 37

  1. Phần 37 Mão lắc đầu cười phân trần : - Không ! Có họ hàng gì đâu ! Dạo trước , ba đứa chúng tôi làm chung một chỗ . Bà còn nhớ anh Thông chứ ? Vâng , tôi với anh Kiệt và Thông cùng làm một chỗ rồi quen thân nhau . Thành thử từ lúc vợ tôi từ dưới quê lên thì nấu cơm tháng cho Kiệt và Thông ăn luôn . Bây giờ Thông nó đi làm chỗ khác rồi thì chỉ còn mình Kiệt ở lại với vợ chồng tôi ! Chắc chả lâu đâu . Nó cũng đang nhờ người xin việc dưới Hải Phòng ! Mão đắc ý với lời giải thích của mình vì gã biết Kiệt cũng sắp ra đi như Lê Tiến đã nói . Nhưng bà Vỵ nhìn gã tội nghiệp và hững hờ nói : - Thế à ! Thế mà tôi cứ tưởng ….. Thấy thái độ khác lạ của bà Mão nhíu mày lo lắng . Mão tự hỏi : Hay là bà đã bị mật thám mua chuộc để dò la tin tức về Mão và các đồng chí ? Mão nhìn bà , lên tiếng : - Bà cứ tưởng làm sao ? Hôm nay sao bà hỏi kỹ thế ? Có việc gì thế hở bà ? Bà Vỵ vội xua tay đáp : - Không ! Có việc gì đâu ! Tôi cứ tưởng chú Kiệt là họ hàng bên vợ của chú …..Là vì lúc nãy cô ấy chạy sang bên tôi xin lá trầu không về đánh gió . Tôi lại cứ nghĩ là đánh gió cho chú . Tôi sang hỏi thăm xem chú ốm đau như thế nào thì hóa ra không phải là chú . Cô ấy đánh gió cho ông Kiệt . Hai ngừơi ngồi trên giường với nhau ! Mão trợn mắt ngắt lời : - Bà bảo sao ? Kiệt nó đang ở nhà ư ? Nó đi làm từ sáng rồi cơ mà ! Bà Vỵ gật đầu quả quyết : - Đang ở trong nhà với vợ chú chứ có đi làm đâu ! Tôi vừa ở bên nhà chú ra mà ! Chú về nhanh đi mà xem ! Mão thấy buốt nhói trong tim . Hóa ra thằng khốn nạn này đã giục Mão đi mua tủ chỉ cốt để quay về gặp riêng Hậu ! Cơn giận bừng bừng bốc lên , Mão đi nhanh vào ngõ hẽm . Bà Vỵ lẽo đẽo chạy theo , đứng thập thò trước cửa nhà mình xem phản ứng của Mão như thế nào . Bà không hề ghét Kiệt , cũng chả oán thù gì Hậu . Nhưng cử chỉ săn sóc của Hậu , nhất là sự gần gũi chung đụng của Hậu đối với một người đàn ông không phải là chồng , bà thấy vượt ra ngoài phạm vi đạo đức , làm bà tội nghiệp cho Mão nên bà phải nói ra cho Mão biết . Trong nhà , Hậu vẫn đang đánh gió cho Kiệt . Hai cánh lá trầu không đã nhầu nát , những mảnh vụn li ti rơi đầy trên vai áo Kịêt . Mão vén mành xông vào , thấy quả đúng như lời bà Vỵ nói . Gã xông tới , nắm cánh tay Hậu lôi mạnh . Hậu giật mình suýt té
  2. xuống đất , quay lại ngơ ngác nhìn Mão . Kiệt cũng mở mắt , nhưng chưa kịp nói gì thì Mão đẩy mạnh lưng Hậu , làm Hậu ngã chúi vào tường . Mão chỉ mặt Hậu quát lên : - Con đĩ ! Tao mới ra khỏi nhà một tí , mày đã dám giở trò vụng trộm ! Vợ đâu có thứ vợ lăng lòan như mày ! Ông thì dần cho nhừ xương bây giờ ! Trước thái độ bất ngờ của Mão , cả Kiệt và Hậu đều ú ớ không biết phản ứng như thế nào , chỉ đưa mắt nhìn nhau . Vài giây sau , Hậu mới nghiến răng uất hận mắng lại : - Cái anh này hay nhỉ ! Láo vừa chứ ! Mão nắm cánh tay Hậu lôi ra cửa , xô mạnh vào tường và tiếp tục mắng lớn cố ý cho mọi người lối xóm cùng nghe : - Mày còn nỏ mồm phải không ? Bận này ông tha ! Bận sau mà ông còn bắt gặp thì xéo ngay ! Bà Vỵ từ nãy đến giờ vẫn đứng ở cửa , hồi hộp theo dõi . Bà hài lòng vì ít ra Mão cũng biết nghe lời mình , xỉ vả Hậu . Bà tiến lại ôn tồn can : - Thôi ! Cô ấy trót dại . Từ nay chả dám thế nữa đâu ! Hậu trừng mắt nạt lại bà Vỵ : - Bà bảo chả dám là chả dám cái gì ? Tôi làm gì mà bảo tôi trót dại ! Chỉ nói láo nói lếu ! Hàng xóm từ từ bu lại , nhà cửa thì sát vách nhau , nên bất cứ chuyện gì xẩy ra ở một nhà , chỉ trong khoảnh khắc cả xóm đều biết hết . Bà Vỵ lờ Hậu đi , quay sang đề nghị với Mão : - Cẩn tắc vô áy náy ! Từ nay đừng có nấu cơm tháng cho người ta ăn nữa ! Tháng kiếm được vài hào bạc mà có ngày mất vợ ! Đuổi quách đi cho xong ! Rõ thật nuôi ong tay áo ! Kiệt từ trong nhà bước ra , cố nhịn , bảo Mão : - Anh Mão ! Có chuyện gì không nên không phải thì đóng cửa bảo nhau . Sao lại kéo ra đường làm ầm ĩ đến thế này ? Mão vênh mặt đáp lại : - Tao không nói chuyện với mày ! Tao dạy vợ tao , không khiến mày xen vào ! Vài người đàn bà chưa hiểu chuyện , xúm lại hỏi thăm bà Vỵ . Thấy người ta bu
  3. đông , bà Vỵ lớn tiếng giải thích : - Cô chú ấy cho người ta ở trọ ăn cơm tháng . Không ngờ lửa gần rơm , cô ấy phải lòng cái người ở trọ …. Mọi cặp mắt đều đổ dồn vào Hậu rồi lại quay sang Kiệt . Kiệt ngượng quá , lại thấy mình thừa thãi nên rút lui vào lại bên trong . Hậu cũng tái mặt vì xấu hổ . Cô xông tới nắm lấy tay bà Vỵ , giật mạnh và quát lên : - Bà chỉ ăn nói lăng nhăng ! Tôi phải lòng người ta bao giờ mà bà dám bảo thế ? Đèn nhà ai , nhà nấy rạng ! Sao bà cứ đổ dầu vào lửa là thế nào ! Hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau , sao bà lại nở vu oan giá họa cho tôi là làm sao ? Bà Vỵ bổng đổi hẳn thái độ , đánh mất hết sự thân tình mấy tháng nay với Hậu . Bà nạt lại : - Cô dám bảo tôi vẽ chuyện để vu oan cho cô ư ? Chính mắt tôi nom thấy cô đánh gió cho ông Kiệt . Hai người ngồi sát cạnh nhau trên giường , thiếu điều ông ấy úp mặt vào … vú cô ! Cô còn cãi ư ! Tôi nom thấy cô ngồi với người ta , tôi gọi chồng cô về bắt quả tang , cô còn chối nữa hay thôi ! Chú Mão , chú ấy hiền lành , chứ gặp ngừơi khác thì cô ốm đòn rồi ! Người kéo đến mỗi lúc một đông hơn . Mỗi người bình phẩm một câu , ai cũng chĩa mũi dùi lên án Hậu . Bao nhiêu uất hận trong ngừơi Hậu giờ này không còn nhắm vào Mão nữa mà chuyển hướng sang bà Vỵ . Con người lá mặt lá trái , đổi thay như chong chóng . Thật uổng công mấy tháng nay Hậu gánh nước , bế con và làm biết bao nhiêu công việc vặt giúp bà . Hậu không thể hiểu được tại sao bà trở mặt dễ dàng như vậy ! Bên cạnh bà Vỵ , một giọng đàn bà khác tàn nhẩn nói bâng quơ : - Thứ gái đĩ già mồm ! Cứ gọt đầu bôi vôi rồi tống vào nhà thổ là yên chuyện ! Hậu thấy rõ cả đám đông đều hướng về một phía để lên án mình . Cô không biết xử trí thế nào , đành lui vào nhà . Mão đứng chống nạnh , chửi đổng thêm vài câu nữa rồi cũng vén mành chui vô . Sau lưng , còn nghe văng vẳng giọng nói đàn ông : - Chung qui cũng tại cái anh chồng lù đù quá ! Gặp phải tay tôi , tôi gang họng con vợ ra chứ để như thế mà chịu nhục sao ! Đám đông hiếu kỳ còn đứng nán lại thêm một lúc khá lâu , nhìn đăm đăm vào nhà Hậu . Có đứa trẻ bạo dạn , vạch cả bức mành tre ra xem , khiến Kiệt bực mình khép hẳn cánh cửa lại . Hàng xóm chờ mãi không thấy Mão hoặc Hậu quay ra , họ mới từ từ giải tán . Ai cũng thất vọng vì Mão không thẳng tay trừng trị Hậu như họ vẫn thường chứng kiến mỗi khi ông chồng nghi ngờ bà vợ có tình ý với người khác . Cứ đánh đã , rồi tính sau ! Vợ có bị oan thì cũng coi như một lời cảnh cáo trước ! Trong nhà , Hậu ngồi khóc tấm tức ở mép giường . Mão ngồi ở bàn ăn , châm lửa hút thuốc lào . Kiệt nhìn qua khe cửa , thấy không còn ai lãng vãng trước nhà , mới quay
  4. vào hầm hầm bảo Mão : - Tự dưng anh giở chứng ra như thế là thế nào ? Mão ngửa mặt nhả khói rồi cười tự mãn : - Ô hay ! Anh Lê Tiến bảo tôi là thỉnh thoảng vợ chồng phải giả vờ đánh ghen cho ồn ào lên một tí , chứ không thì người ta nghi . Tôi chấp hành chỉ thị của anh Lê Tiến chứ có giở chứng gì đâu ! Chính vì thế tôi phải lôi chị Quyết ra ngoài hè mà chửi để hàng xóm nom thấy ! Kiệt chẳng biết nói sao . Anh biết Mão cố tình mượn gió bẻ măng , lợi dụng màn đánh ghen để chửi cho hả giận vì Mão biết Hậu không yêu mình . Như vậy có nghĩa : Đây là màn đánh ghen thật chứ không phải giả . Ghen cũng thật mà chửi cũng thật ! Kiệt nhìn thấu tâm địa nhỏ nhen của Mão , nhưng chẳng biết phản ứng thế nào , chỉ nhăn mặt trách : - Anh có muốn giả vờ đánh ghen , thì anh cũng phải cho chị Quyết với tôi biết trước chứ ! Tự dưng tự lành anh nhảy chồm lên như thế thì chị Quyết biết đàng nào mà tham gia ! Mão bưng cốc nước trà nốc cạn rồi nhìn Kiệt phân trần thêm : - Anh thấy không ? Gọi là đánh ghen , nhưng tôi có đánh đập gì đâu ! Chửi vài câu cho có thôi ! Hậu đứng phắt dậy , tiến lại gần Mão và uất ức bảo : - Ăn nói ngớ ngẩn như thế mà cũng mở mồm nói được ! Đánh ghen , nghĩa là tôi đánh ghen , vì anh là chồng tôi mà mèo chuột hay có vợ lẽ ! Xưa nay chỉ có vợ ghen chồng chưa có bao giờ lại ngược đời là chồng ghen với vợ ! Anh cố ý bôi tro trát trấu vào mặt tôi chứ có phải là anh chấp hành chỉ thị của anh Lê Tiến đâu ! Đừng có giở trò vải thưa che mắt thánh ! Tôi thừa biết rồi ! Kiệt xót xa nhìn Hậu thông cảm trong khi Mão vênh váo đáp : - Chị muốn nghĩ thế nào là tùy chị ! Tôi thì tôi chấp hành lệnh của Thành Bộ mà thôi ! Tôi nói cho chị biết , tôi sẽ còn chửi nữa , chứ chưa xong đâu ! Hậu muốn gào lên để vạch rõ cái ý đồ đen tối của Mão , nhưng Kiệt vội đưa mắt làm hiệu bảo Hậu nên ngưng lại , đồng thời Kiệt đặt ngón tay lên mịêng và nhắc : - Nói bé chứ ! Nhỡ người ta nghe thấy ! Dù sao đi nữa Kiệt cũng có mặc cảm tội lỗi trong lòng . Giả như anh không yêu Hậu , thì phen này , với tư cách bí thư chi bộ , Kiệt sẽ thẳng thắn phê bình Mão một cách
  5. mạnh mẽ . Nhưng vì vướng mắc tình cảm riêng tư , anh thấy khó có thể mở mồm chửi Mão , bởi Mão sẽ cho rằng anh lấy quyền lãnh đạo để cứơp ngừơi yêu của Mão . Rồi nay mai , nếu được đoàn thể vun xới , anh và Hậu lấy nhau , anh sẽ rất ngượng ngùng khi nhìn mặt Mão . Kiệt nén tiếng thở dài , bước lại bàn kéo ghế ngồi đối diện Mão và chậm rãi phân tách : - Sai một ly , đi một dặm ! Chị Quyết nói đúng . Người đàn bà đánh ghen chồng là điều hợp lý , vì chồng thường lăng nhăng chứ mấy khi vợ đã lăng nhăng ! Đàn bà có chồng đèo bồng , phải đánh ghen thì hàng xóm láng giềng ngừơi ta sẽ động lòng thương hại . Còn bây giờ , chị Quyết mang tiếng là lẳng lơ thì chẳng những ngừơi ta không thương mà còn khinh chê nữa . Mình làm công tác bí mật mà hàng xóm yêu thương thì hàng xóm mới che chở cho mình . Chứ một khi hàng xóm ghét bỏ thì mình ở đây làm sao được nữa ! Cụ thể là chị Quyết , từ đây mặt mũi nào mà gặp lại bà Vỵ bên cạnh ! Thật là vụn tính quá ! Mão ngẩng lên trấn an Kiệt : - Anh cứ yên tâm . Tôi sẽ có cách nói với bà Vỵ ! Lúc nãy bà ấy mắng chị Quyết chẳng qua là vì bà ấy thương hại tôi mà thôi !
Đồng bộ tài khoản