Dòng mực cũ - Phần 38

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
33
lượt xem
3
download

Dòng mực cũ - Phần 38

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hậu nhịn không được , chạy lại gần hai người và nói : - Vẫn biết thế , nhưng còn tôi và anh Kiệt thì sao ? Từ nay hàng xóm mỗi lần nom thấy tôi và anh Kiệt , họ sẽ nghĩ thế nào ? Mão đứng dậy nói ngang : - Thì từ nay chị và anh Kiệt cần cảnh giác hơn , đừng để ai nom thấy hai người nói chuyện thân mật với nhau nữa ! Lâu ngày người ta chẳng thấy gì nữa thì người ta sẽ quên đi ! ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 38

  1. Phần 38 Hậu nhịn không được , chạy lại gần hai người và nói : - Vẫn biết thế , nhưng còn tôi và anh Kiệt thì sao ? Từ nay hàng xóm mỗi lần nom thấy tôi và anh Kiệt , họ sẽ nghĩ thế nào ? Mão đứng dậy nói ngang : - Thì từ nay chị và anh Kiệt cần cảnh giác hơn , đừng để ai nom thấy hai người nói chuyện thân mật với nhau nữa ! Lâu ngày người ta chẳng thấy gì nữa thì người ta sẽ quên đi ! Dứt lời , Mão khệnh khạng bước ra ngoài , biết chắc Hậu và Kiệt căm hận trông theo . Mão đứng nhìn hai bên con hẽm . Vài người tò mò thấy Mão , vội tế nhị thụt vào trong nhà để cho Mão khỏi ngượng ngùng . Họ tưởng Mão xấu hổ vì vừa bị mọc sừng . Nhưng họ lầm ! Mão có xấu hổ đâu ! Chính Mão bày trò ra mà còn ngượng ngùng gì nữa ! Người xấu hổ từ nay chỉ là Hậu mà thôi . Mão thả bộ ra đầu ngõ , leo con dốc ngắn lên đường chính . Sau lưng , có bà nào hóm hỉnh vừa đọc lớn câu thơ cốt ý cho Mão nghe : “Thế gian một vợ một chồng , “ Chỉ riêng nhà Táo , hai ông một bà !” Dĩ nhiên Mão nghe thấy , nhưng Mão thản nhiên lừng lững bước đi . Lòng Mão lúc này đang nhức buốt vì thất tình , có sá chi vài lời chọc ghẹo của kẻ ngòai đường . Hậu khước từ tình yêu của Mão , tất nhiên Mão rất buồn nhưng không giận vì cho rằng Hậu thực sự chưa muốn lấy chồng như cô từng nói với Mão . Nhưng Hậu khước từ Mão để yêu Kiệt thì Mão thấy nhục nhã lắm , bởi Mão đã thua một thằng tình địch mà Mão vốn đánh giá rất thấp . Mão hình dung lại cái cảnh tượng nhức nhối mà lúc nãy chính mắt Mão chứng kiến : Hậu với Kiệt ngồi sát bên nhau trên giường ! Mão thấy quặn thắt như trái tim vừa rướm máu . Kiệt giả vờ ốm để trốn việc , quay về nhà với Hậu . Còn Hậu thì giả vờ đánh gió để được ôm lấy Kiệt ! Lời bà Vỵ lúc nãy vẫn còn vang bên tai Mão : - Cô còn chối nữa ư ? Chính mắt tôi nom thấy cô đánh gió cho ông Kiệt . Thiếu điều ông ấy úp mặt vào vú cô ! Chao ôi ! Cuộc đời sao lại đắng cay đến thế ! Chúng nó nhởn nhơ ngay trước mắt Mão như thách thức ! Giờ phút này , chính lúc này , khi Mão đang thất thểu ngoài lề đường để nghiền ngẫm về mối bi thương của mình , thì bíêt đâu hai đứa chúng nó chẳng đang âu yếm nhau một cách ngang nhiên tại nhà ! Mão chớp mắt mấy cái . Dường như có đôi dòng lệ sắp ứa ra ! Hơn lúc nào hết , Mão mong gặp Lê Tiến càng sớm càng tốt . Mão sẽ xin thành bộ bố trí công tác cho Mão đi nơi khác , để khỏi phải nhìn những cảnh trái tai gai mắt của kẻ thù diễn ra trong cùng một mái nhà ! Huống chi Mão không thể chấp nhận một thằng mê gái như Kiệt nắm chức bí thư lãnh đạo
  2. chi bộ ! Mão sẽ ra đi . Đi đâu cũng được miễn từ nay không trông thấy mặt Kiệt và Hậu nữa . Mão căm thù thực dân Pháp . Nhưng xét ra mối thù ấy chỉ âm ỉ chứ chưa bùng lên mãnh liệt như Mão đang thù Kiệt và Hậu . Mão đăm ra hối hận vì lúc nãy trong cơn ghen , đã không tát cho Hậu mấy bạt tay cho sưng vếu cái mặt dày của con đàn bà khốn nạn ấy ! Mão có đánh Hậu thật đau thì cũng chả sao , bởi đánh ghen là chỉ thị của Lê Tiến ! Bây giờ nghĩ lại thì Mão thấy mình vẫn còn yếu đuối , vẫn hữu khuynh , vướng mắc tình cảm tiểu tư sản , nên chưa dứt khoát được . Mão đã được học bao nhiêu tài liệu dạy rằng , đối với kẻ thù , nhất định không bao giờ nương tay . Như thế có nghĩa là Mão vẫn còn yêu , vẫn còn hy vọng ! Người chung quanh cười Mão là thằng chồng đần độn cũng đúng , bởi bắt được vợ ngoại tình mà không dám trừng trị , chỉ chửi đổng vài câu vu vơ ! Đi lang thang ngoài lề đường một lúc , Mão chán nản quay trở lại . Từ xa , Mão thấy bà Vỵ đứng ngoài đầu con hẽm . Bà ra đây không phải là vô tình . Bà ra để chờ Mão . Bởi lúc nãy thấy Mão lủi thủi đi ngang trước nhà bà . Bản tính híếu kỳ lại hay lẽo mép , bà muốn bíêt từ nay Mão sẽ đối xử với vợ và tình địch như thế nào . Dường như cuộc sống tình cảm của bà quá bất hạnh , nên bà không chịu đựng nổi những người phụ nữ có hạnh phúc như Hậu mà còn giở thói lẳng lơ . Bà cảm thấy có công lớn đối với Mão vì đã chỉ cho Mão bắt quả tang vợ đánh gió cho thằng ở trọ ăn cơm tháng ! Chờ Mão tới gần , bà nói : -- Chú ra đây làm gì ? Để hai đứa chúng nó ở nhà , cho chúng nó đú đởn với nhau hay sao ? Mão nhìn bà , chán nản buông xuôi : - Kệ mẹ chúng nó ! Bà Vỹ trợn mắt gắt nhẹ : - Chú nói thế mà nghe được ư ? Thiên hạ người ta nhiếc cho mà điếc tai ! Ai cũng bảo chú là nhu nhược ! Chú có nương tay lắm thì cũng phải tống cổ ông Kiệt đi chứ ! Tò vò mà nuôi con nhện hay sao ? Mão thở dài nói cho xong chuyện : - Để từ từ rồi tôi đuổi cả hai đứa đi ! Bà Vỵ uất ức đáp : - Lại còn để từ từ ! Sao không tống ngay đi ! Mão không biết nói sao vì không thể trình bày rõ cái uẩn khúc trong chuyện tình tay ba đang làm tan nát cõi lòng Mão . Gã bỏ bà Vỵ , đứng đó , lẳng lặng rẽ vào con hẻm . Những gánh hàng rong bày rải rác , những kẻ nhàn rỗi ngồi hóng mát , bọn trẻ bụng ỏng đít vòn lê la chơi dọc con hẻm , tất cả đều nhất loạt ngẫng lên nhìn theo Mão ,
  3. phân ưu cùng anh chồng hiền lành vừa bị vợ ngoại tình mà không dám phản ứng mạnh . Bà Vỵ trông theo cái dáng ủ rũ của Mão . Tự dưng bà thấy bực bội vì vừa nhận ra trong vụ này Mão còn đáng ghét hơn cả Hậu ! Về tới nhà , Mão buốt nhói nhìn cánh cửa khép kín . Trong nhà chỉ có Kiệt và Hậu . Từ nãy đến giờ , chúng nó đã làm gì với nhau ở trong đó ? Mão đau đớn tự hỏi . Mão muốn giơ chân đạp bung cánh cửa , xông vào chửi cho đôi “gian phu dâm phụ” một trận nên thân . Nhưng , trước bao nhiêu cặp mắt tò mò của hàng xóm chung quanh đang chăm chú theo dõi , Mão đành đứng yên , làm mặt thản nhiên như không hề có chuyện sóng dậy trong lòng . Thật ra thì chẳng phải Kiệt hay Hậu cố ý đóng cửa để tâm sự . Từ sau lúc đánh ghen , trẻ con cứ thập thò đi tới đi lui , thậm chí đứng ngay cửa nhìn thẳng vào , khiến Hậu bất đắc dĩ phải đóng hẳn lại , trái với thông lệ là lúc nào cũng chỉ khép hờ . Đã toan gõ cửa , Mão lại đổi ý , quay đầu trở ra con lộ chính . Người lớn , trẻ con , đứng ngồi rải rác trên con hẻm , đều chăm chú theo dõi từng động tác của Mão bằng ánh mắt thương hại . Mão không thèm bận tâm , cứ cấm đầu bước đi . Bà Vỵ thấy Mão vừa vào lại ra ngay , ngạc nhiên hỏi : - Chú đi đâu đấy ? Mão sẵng giọng hờn dỗi : - Đi đâu kệ tôi ! Việc gì đến bà ? Bà Vỵ ngượng ngùng đứng yên , nhìn theo cái dáng thất thểu của Mão băng qua đường , Mão rẽ tay phải , đi khoảng mười thước thì dừng lại ở cái quán giải khát , chuyên bán nước chè tươi và bánh gai . Bà hàng đon đả chào Mão bởi thỉnh thoảng Mão vẫn lén ra đây ăn bánh . Mão không thể mua về được vì nhà có đến bốn người , tốn phí lắm . Thèm ăn thì Mão chờ Hậu đi chợ , Kiệt và Thông đi làm , một mình Mão chạy ra đây thưởng thức . Bà hàng vừa têm trầu vừa bảo Mão : - Hôm nay có bánh gai mới , ngon lắm . Mời ông xơi ! Mão không trả lời chỉ khẽ nhếch mép gật đầu đáp lễ rồi ngồi xuống cái ghế gỗ thật thấp sát cây cột tre chống mái nhà . Bà hàng rót nước vào bát cho Mão . Mão hớp một ngụm rồi lơ đãng nhìn ra con đường hẹp đầy khách bộ hành qua lại . Lâu lâu mới có một chiếc xe đạp thô sơ , cao lênh khênh , chạy ngang , bấm chuông inh ỏi . Theo thói quen , bà hàng trao cái điếu cày cho Mão . Mão vừa vê thuốc nhét vào nõ , vừa suy nghĩ về hoàn cảnh éo le hiện tại của mình . Mão không ngờ có lúc mình yếu đuối như hôm nay . Từ khi tuyên thệ gia nhập đảng , cha mẹ anh em Mão còn bỏ một cách dễ dàng mà tại sao bây giờ lại lụy vì tình vì một cô gái quê là Hậu ? Mão thở dài ôn lại chặng đường mấy năm qua , từ một thanh niên lớn ở nông thôn , may mắn được đi học chữ quốc ngữ qua trình độ căn bản . Mão ức lòng vì bị mấy anh lính lệ nihều phen bắt
  4. nạt . Lính lệ là thứ lính An Nam phục vụ cho quan Phủ , quan Huyện , không có vũ khí , chỉ chuyên cầm roi dọa dẫm dân chúng và ve vãn đàn bà con gái ngòai chợ . Mão nhìn chúng nó mà ứa gan . Nhân có lệnh của Huyện truyền về làng , bắt lý trưởng tuyển 5 người lính khố xanh – tức là lính An Nam do sĩ quan Pháp chỉ huy để phục vụ chính quyền bảo hộ - Mão tình nguyện xin gia nhập để tìm đường công danh trong quân đội . Thứ lính này có súng , có quân phục và được tập luyện từng bước đi theo đội hình , cho nên dân gian thường gọi là Lính Tập . Đường binh nghiệp từng nấc thang leo lên tuy khá dài , nhưng Mão vẫn hy vọng tiến bước . Từ lính trơn , lên Cai , lên Đội rồi quan Quản . Mão thấy tương lai mở ra một viễn tượng thật hấp dẫn về uy quyền mà Mão đã chứng kiến ở những người đi trước , mỗi khi về quê oai nghiêm hống hách không thua gì các quan viên chức sắc trong làng . Đó là giấc mơ danh vọng của Mão . Nhưng trời chẳng chiều lòng ngừơi ! Mão đã leo lên đến Cai nhất – tương đương với Hạ sĩ nhất sau này – đi đâu cũng được ngừơi ta gọi bằng “thầy Cai Nhất” , thì Mão phạm kỷ luật , lại bị lột xuống Cai nhì . Quan Quản , trung đội trưởng của Mão ghét Mão lắm , hở một chút là kiếm chuyện phạt Mão . Mão ức lòng chửi lại rồi đào ngũ luôn . Về làng sống không yên vì lệnh truy nã . Mão giác ngộ theo cách mạng và thóat ly từ đó . Bỏ gia đình xuống Hà Nội , sống một cuộc đời mới có ý nghĩa . Mão tìm vui trong công tác đoàn thể giao phó và nhất là trong sinh hoạt hàng ngày của tổ đảng . Mỗi ngày qua đi là một ngày căng thẳng hồi hộp vì mạng lưới mật thám giăng tỏa khắp nơi . Vui ít , lo nhiều , chỉ có lý tưởng giành độc lập là ngọn đuốc rực rỡ để Mão cùng các đồng chí hướng tới mà tạm quên gian khổ . Giữa lúc ấy thì Hậu xuất hiện như luồng gió mát thổi vào tâm hồn khô cằn của Mão . Những gần gũi , những chung đụng , càng ngày càng làm cho Mão say đắm hơn dù Mão cũng linh cảm được là Hậu không có thiện cảm với mình . Hậu không có thiện cảm với Mão cũng không sao , Mão có thể chấp nhận được sự từ khước , bởi buồn một thời gian rồi sẽ quên đi . Nhưng cái đau của Mão là Kiệt , Hậu từ chối chỉ vì Kiệt ! Thằng khốn nạn này đã chiến thắng Mão một cách dễ dàng làm Mão thấy nhục nhã lắm . Mão không muốn nhìn mặt chúng nó . Mão muốn tách khỏi chi bộ này và hy vọng không bao giờ còn gặp lại hai khuôn mặt trơ trẽn ấy trên bước đường cách mạng . Thấy Mão trầm tư , bà hàng nước ân cần nói : - Ăn bánh gai nhá ! Tôi đãi ! Đang thất tình , Mão chẳng tha thiết gì nữa . Gã gượng cười đáp : - Cám ơn bà . Để khi khác ! Rồi Mão uống cạn bát nước và đứng dậy , băng qua đường . Vừa rẽ vào hẽm , từ xa Mão đã thấy bà Vỵ đứng ở cửa , dáng điệu bồn chồn đi ra đi vào . Mà bà bồn chồn thật , bởi bà đang nóng ruột chờ Mão . Tính hiếu kỳ đã thúc đẩy
  5. bà làm một việc mà đáng lẽ chẳng bao giờ nên làm , nhất là ở tuổi bà . Đó là ghé mắt dòm qua bức vách để theo dõi Kiệt và Hậu . Nhà bà và nhà Hậu chung một bức vách gỗ . Ván đóng dĩ nhiên không khít , nhưng mỗi bên đều cẩn thận dán thêm một lớp giấy tạp phủ kín . Riêng cái góc phía trong cùng phía nhà Hậu , chỗ Mão in truyền đơn thì ngoài lớp giấy báo , Mão còn căng hai lớp vải bao tải lên tường , để bảo đảm bên nhà bà Vỵ không thể nào dòm lén qua được . Nhà nhà cách nhau chỉ có lớp vách ván , nhưng vì trong hẽm lúc nào cũng ồn ào tiếng nói , tiếng cười , tiếng khóc , tiếng rao hàng , tiếng chửi rủa , tiếng búa từ cái lò rèn ở đầu hẽm , cùng bao nhiêu thứ âm thanh hỗn động khác , nên những cuộc họp bàn kín đáo bên nhà Hậu , không sợ lọt sang hàng xóm . Từ lúc nói chuyện với Mão ở lề đường , thấy thái độ của Mão bất cần trước chuyện ngoại tình của vợ , bà Vỵ bực lắm . Bà về nhà , đi tới đi lui . Đứa con vẫn đang ngủ say trên võng . Bà đứng áp tai vào vách , nghe ngóng bên nhà Hậu , nhưng chẳng nghe được gì . Bà ngẫm nghĩ một chút rồi nảy ra sáng kiến phải dòm qua . Bà lấy chiếc đũa nhè nhẹ chọc thủng một lỗ trên vách rồi khom lưng quan sát . Qua cái lỗ hổng nhỏ ấy , bà thấy Hậu ngồi khóc ở bàn . Bà biết Hậu vẫn còn đang ấm ức vì lúc nãy bị Mão chửi trước mặt hàng xóm . Bà tự nhủ : - Oan ức gì mà khóc ! Chồng chưa đánh gãy răng là may lắm rồi còn gì nữa !
Đồng bộ tài khoản