Dòng mực cũ - Phần 45

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
37
lượt xem
4
download

Dòng mực cũ - Phần 45

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Phần 45 Hậu trả lời : - Nó treo ngược chị lên chứ gì ? - Thì thế ! Rồi cứ roi nó quất túi búi vào bụng vào lưng mình ! Tôi tưởng tôi bị bán thân bất toại rồi . May mà giời thương ! Chỉ còn cánh tay trái chưa cử động lại được như cũ !

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 45

  1. Phần 45 Hậu trả lời : - Nó treo ngược chị lên chứ gì ? - Thì thế ! Rồi cứ roi nó quất túi búi vào bụng vào lưng mình ! Tôi tưởng tôi bị bán thân bất toại rồi . May mà giời thương ! Chỉ còn cánh tay trái chưa cử động lại được như cũ ! Rồi chị khuyên Hậu nên vận động , đi tới đi lui , moi việc ra mà làm , đừng ngồi một chỗ để tránh bị phù thủng . Chị Thuyết và những bạn tù lâu năm , có thân nhân thăm viếng hàng tháng , đồng tình nhường bớt miếng ăn manh áo cho Hậu , khiến cô hết sức cảm động . Cô lại càng mừng hơn khi biết chị Thuyết cung cấp vũ khí cho Quốc Dân Đảng , bị bắt quả tang mà bị tù có 5 năm . Như thế thì cái tội in truyền đơn của cô chắc không đến nỗi bắt cô chết gục trong tù . Thằng Tây dù sao cũng nới tay với phụ nữ . Bạn tù ở chung phòng không phải ai cũng có thiện cảm với Hậu . Họ cảm phục chị Thuyết vì ở cương vị vợ của một ông chánh tổng hét ra lửa , được hưởng nhiều đặc lợi của Tây mà vẫn cầm súng chống Tây bất chấp nguy hiểm . Họ cũng nể nang Hậu vì dám đi làm cách mạng , nhưng khi biết Hậu là cộng sản thì nhiều người tỏ ra e dè bởi hai tiếng cộng sản lúc ấy còn chứa đựng một cái gì rất mờ ám , đồng nghĩa với sắt thép , không có tình cảm gia đình và con người . Thời ấy chưa có đấu tố , chưa có cải cách ruộng đất vì cộng sản chưa nắm được chánh quyền . Nhưng chỉ cần nghe đồn cộng sản chủ trương vô gia đình và vô tôn giáo là họ đã thấy rùng rợn rồi . Hậu và các đồng chí của Hậu thời ấy cũng biết thái độ của đại đa số quần chúng đối với cộng sản như thế nào và Hậu rất bực mình vì họ không nhìn ra cái hay cái đẹp của cộng sản trong mục tiêu chống Pháp . Bao nhiêu thế hệ đã hy sinh cho cái lý tưởng cao cả ấy ! Nhưng họ chết đi là may ! Bởi nếu sống đến ngày cộng sản chiến thắng , họ sẽ phải não nề chứng kiến cuộc cách mạng của họ hoàn toàn bị phản bội ! Cùng bị giam chung với Hậu , cũng có vài tù nhân theo đạo Thiên Chúa . Nhóm người này thì lại càng xa lánh Hậu một cách triệt để hơn bởi vì trong cách nhìn của họ , cộng sản đồng nghĩa với ma quỉ , chủ trương vô thần , không tin có Thượng Đế . Thậm chí họ không muốn đến gần Hậu , không dám ngồi ăn chung bàn với Hậu vì sợ gần gũi như thế thì có tội với Chúa . Bản thân họ là những tội phạm hình sự . Vậy mà họ vẫn cảm thấy họ phạm tội gì đi chăng nữa thì cũng vẫn dễ được Chúa tha thứ hơn là kết thân với Cộng sản vô thần ! Giáo Hội Thiên Chúa Giáo Việt Nam , sau bao nhiêu bách hại của các vua triều Nguyễn , tính đến nay , 1929 , vẫn có đến một triệu hai trăm ngàn tín đồ . Do ảnh hưởng , hay đúng hơn là mệnh lệnh của Đức Giáo Hoàng Pio Xl , người công giáo mặc nhiên phải coi cộng sản là kẻ thù . Một người không thể vừa là giáo dân vừa là cộng sản , bởi hai thứ ấy bất khả dung hợp .
  2. Riêng chị Thuyết không cần nghĩ xa . Chị biết Hậu mang lý tưởng đuổi ngoại xâm là chị cảm thấy gần gũi ngay . Huống chi Tổng Bộ Quốc Dân Đảng và nhất là đảng trưởng Nguyễn Thái Học cũng chỉ nhắm một kẻ thù duy nhất là Tây , chứ chưa hề dạy chị phải căm thù các đảng phái khác , trong đó có cộng sản . Tháng ngày gần gũi , chị em kể cho nhau nghe những kinh nghiệm hoạt động , vừa gian nan vừa sôi nổi . Nhưng dĩ nhiên chỉ kể những gì công khai hóa , nghĩa là những chi tiết mà mọi người đã biết , đồng thời cẩn trọng tránh nhắc đến bất cứ bí mật nào của đảng mình , Hậu có lúc cười buồn bảo : - Chị còn làm được nhiều việc lớn , chẳng hạn như tiếp tế vũ khí đạn dược . Còn em chỉ nấu cơm gánh nước , chưa làm đuợc việc gì thì bị bắt ! Chị Thuyết an ủi : - Cô còn trẻ mà lo gì ! Đường còn dài , chỉ cần giữ gìn sức khỏe và giữ vững tinh thần , rồi sẽ có ngày chị em mình cùng cầm súng đánh Tây , giành độc lập cho nước nhà ! Rồi đến ngày mùng 5 , tù nhân được phép ra thăm thân nhân . Hậu hoàn toàn không một chút hy vọng gì là cha mẹ cô đã biết cô ở đây . Nhưng thật bất ngờ , Hậu cũng được gọi tên ra khu tiếp tân . Đó là hai căn buồng nhỏ ở hai bên cổng chính trông ra phố Hỏa Lò , Hậu mím môi để khỏi òa lên khóc khi nhìn thấy bà Lương đứng bên kia song sắt , tay xách một cái giỏ khá nặng . Xa mẹ chưa đến một năm mà thấy mẹ già xọm hẳn đi . Hậu giơ tay vẫy rồi nghẹn ngào gọi lớn : - Mẹ ơi ! Mẹ có được khỏe không ? Bà Lương sụt sùi mãi mới trả lời được : - Biết con còn sống là mẹ mừng rồi ! Hậu nhìn mẹ , lòng dâng trào xúc cảm nhưng vẫn nghĩ ngay đến Duyên và chi bộ Hải Ninh : - Mẹ đi một mình hở mẹ ? Bố con với các em con vẫn khỏe mạnh đấy chứ mẹ ? Bà Lương gạt nước mắt đáp : - Ừ ! Mẹ đi một mình . Cả nhà vẫn bình thường . Con cố gắng giữ gìn sức khỏe , đừng bận lòng lo nghĩ về bố mẹ và các em ở nhà . Trong khi hai mẹ con nói chuyện thì giám thị đổ tung cái giỏ của bà Lương , khám xét tỉ mỉ từng chút trước khi trao lại cho Hậu . Hai bộ quần áo , lọ muối vừng , bánh kẹo và thuốc men . Hậu hơi thất vọng vì Duyên không đi chung với bà Lương . Cô nhắc :
  3. - Mẹ ơi ! Tháng sau mẹ bảo Duyên nó lên thăm con , mẹ khỏi phải lặn lội đường xá xa xôi ! Bà Lương gật đầu rồi cúi xuống . Bà đang đau đớn xé ruột vì Duyên cũng đã bỏ đi từ tháng nay . Nhà bây giờ chỉ còn thui thủi hai ông bà già và thằng Út Hoàn . Tân chết rồi , chả nói làm gì . Hậu trốn đi làm bà lúc tỉnh lúc mê hơn nữa năm nay vì tưởng Hậu cũng đã chết . Nay được tin Hậu vẫn còn sống , dù đang ở tù , niềm vui trong lòng bà cũng bùng lên được đôi chút nhưng lại tắt ngay vì Duyên đã từ giã lên đường . Bây giờ nghe Hậu nhắc đến Duyên , bà càng tủi thân nhưng không dám nói cho Hậu biết . Gia đình bà từ một năm nay , đời sống kinh tế xuống dốc lắm , song song với sự sa sút về mặt tinh thần khởi sự từ cái chết của Tân . Hậu bỏ đi , nhà bà mất đi một công lao động chủ lực . Lại thêm bà vì héo hắt tâm can , chả muốn làm lụng gì , cứ nay ốm mai đau , nói năng lẩn thẩn . Hơn lúc nào hết , Duyên thấy rõ mình bây giờ là trụ cột chống đỡ mái nhà này , vì vậy , tuy hăng say nhiệm vụ Đảng mà Duyên không hề sơ sót mọi việc lớn nhỏ trong nhà . Duyên muốn kéo cái gia đình mình trở lại cuộc sống bình thường , hy vọng thời gian sẽ giúp mẹ Duyên quên dần sự mất mát bi thương . Nhưng rồi một hôm , cách nay chừng một tháng , Duyên đang thăm vườn ngô ngoài đồng thì Quảng từ tỉnh xuống tìm . Từ ngày Hậu đi , Duyên thay chị làm bí thư , cũng đã mấy lần lên gặp Quảng nhận công tác , hoặc có khi chính Quảng lặn lội xuống tìm Duyên . Hiệu thuốc lào của Quảng là cơ quan giao liên của tỉnh bộ , có nhiệm vụ tiếp nhận các đảng viên thoát ly , đưa xuống Hà Nội hoặc các thành phố lớn như Hải Phòng . Quảng cũng có đàn em lo việc thông tin liên lạc , nhưng khi cần ban bố một chỉ thị quan trọng thì đích thân Quảng sẽ tự đảm trách cho chắc chắn . Chẳng hạn như hôm nay Quảng phải gặp riêng Duyên , bí thư chi bộ Hải Ninh , không thể nhắn qua người khác được . Quảng mặc bộ quần áo cũ bằng vải thô , đi chân đất , đầu đội nón rách , gánh đôi quang gánh giả làm người đi bán củ nâu . Hai cái thúng của Quảng để mỗi bên lưng lửng một phần ba , để gánh cho nhẹ và nếu chẳng may gặp mật thám theo dõi , thì Quảng có thể quăng luôn mà tháo chạy thoát thân . Từ trên mặt đê theo triền dốc thoai thoải xuống , Quảng bước trên con đường chính chạy giữa cánh đồng làng , dừng lại bên cạnh ruộng ngô của Duyên . Mồ hôi ướt đầm đìa , ông đặt quanh gánh , ngồi nghỉ chân trên một mô đất thấp , phanh cúc áo ngực và tay phải cầm nón quạt mồ hôi lia lịa . Từ tỉnh về Hải Ninh , ông dự trù sẽ đến thẳng nhà Duyên , làm bộ mời mua củ nâu để ra ám hiệu gặp riêng Duyên . Nhưng may quá , vừa tới đây thì thấy thấp thóang bóng con gái đứng trong đám ruộng ngô , ông biết chắc đó là Duyên vì ông đã từng gặp Hậu ở đây một đôi lần trước khi Hậu thoát ly . Ông quăng cái nón xuống chân vói tay lấy cái điếu cày ngắn ông mang theo , để trong thúng đựng củ nâu . Ông moi cái hộp thuốc lào loại hảo hạng , viên một bi nhét vào nõ và bật diêm , nghiêng đầu rít . Nước trong điếu đã đổ gần hết trong thúng , nên ông thấy khói thuốc khô rang , nóng rát cả cuống họng . Ông ngữa mặt nhả khói và ho lên mấy tiếng . Duyên từ trong ruộng ngô chui ra , ngơ ngác nhìn đăm đăm một hồi mới nhận ra Quảng , cô đưa mắt nhìn quanh , yên lòng khi không thấy ai bên cạnh . Những
  4. nông dân lao động rãi rác trên cánh đồng bao la , người gần nhất cũng phải cách chỗ cô cả mấy trăm thước , không ai tài nào nghe được tiếng nói của Quảng và Duyên . Dù vậy Duyên vẫn ngồi thụp xuống , khuất trong luống ngô sát lề đường cho kín đáo . Duyên mặc váy , cho nên cô phải lấy cái nón úp lên đầu gối cho đỡ ngượng trước mặt Quảng . Cô hăm hở hỏi : - Anh xuống bao giờ thế ? Chắc lại có công tác đột xúât ? Quảng gật đầu : - Vâng . Tôi cũng vừa xuống đến nơi . May quá , gặp chị ở đây , tôi khỏi vào làng . Cuối năm mà giời còn nóng quá nhỉ ! Vừa nói , Quảng vừa đứng dậy tiến gần tới Duyên hơn để khỏi phải nói lớn . Ông vốn trọng nguyên tắc của Đảng , nên dù Duyên chỉ đáng tuổi con ông , ông vẫn gọi bằng chị . Ông ngồi bệt xuống bãi cỏ , ngay trước mặt Duyên và mở đầu bằng câu thăm hỏi thường lệ : - Hải Ninh công tác vẫn tôt đấy chứ ? Duyên hãnh diện đáp : - Vâng ! Mọi mặt đều tốt cả ! Tinh thần chị em rất cao ! Duyên nói thế cũng theo thói quen thôi chứ mấy tháng nay , Hải Ninh có công tác gì đâu ! Chi bộ thì vẫn họp tối thiểu một tháng một lần để cùng nhau thảo luận những đề tài rất cũ , nhưng công tác cụ thể thì chả có gì ngoài việc rãi truyền đơn ngày Quốc Tế Lao Động và Cách Mạng Tháng Mười của Liên Bang Xô Viết . Quảng cười hiền hòa : - Vâng ! Tỉnh bộ bao giờ cũng đánh giá cao Hải Ninh ! Dù biết đó là những lời sáo ngữ , Duyên vẫn thấy vui . Cô nói : - Cảm ơn anh có lời động viên . Dưới này chị em chúng tôi lúc nào cũng cố gắng ! Học tập và thảo luận đều , đúng như chỉ thị của Tỉnh Bộ . Im lặng một chút , Quảng thay đổi đề tài : - Hôm nay tôi xuống đây gặp chị để phổ biến một chỉ thị mới của Tỉnh Bộ . Rất khẩn trương ! Duyên mở to mắt , hồi hộp hỏi : - Chỉ thị gì đấy anh ?
  5. Quảng nói chậm từng chữ : - Đoàn thể cần chị thoát ly ngay …… Duyên giật mình ngắt lời : - Ngày là bao giờ ? Quảng nghiêm nghị nói : - Sáng mai , chị đi được không ?
Đồng bộ tài khoản