DÒng mực cũ - Phần 47

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
33
lượt xem
4
download

DÒng mực cũ - Phần 47

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Lúc Duyên đến , Nhâm đang luộc ngô trong bếp . Trên nhà tiếng nói ồn ào của hai bàn chắn ăn thua khá lớn . Để tránh mất thì giờ thảo luận trong buổi họp , Duyên dặn Nhâm trước : - Tỉnh bộ vừa yêu cầu mình thoát ly …….. Nhâm sửng sốt ngắt lời : - Chị Hậu mới đi , bây giờ cậu lại cũng đi nốt ư ? Sao không cử người khác ? Thiếu gì đứa đang muốn thoát ly ! Cái Nhu , cái Đoan . Đứa nào cũng mong đi ! ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: DÒng mực cũ - Phần 47

  1. Phần 47 Lúc Duyên đến , Nhâm đang luộc ngô trong bếp . Trên nhà tiếng nói ồn ào của hai bàn chắn ăn thua khá lớn . Để tránh mất thì giờ thảo luận trong buổi họp , Duyên dặn Nhâm trước : - Tỉnh bộ vừa yêu cầu mình thoát ly …….. Nhâm sửng sốt ngắt lời : - Chị Hậu mới đi , bây giờ cậu lại cũng đi nốt ư ? Sao không cử người khác ? Thiếu gì đứa đang muốn thoát ly ! Cái Nhu , cái Đoan . Đứa nào cũng mong đi ! Duyên gật đầu , nhấn mạnh : - Nhưng Tỉnh Bộ chọn mình , mình phải chấp hành . Tối nay họp chi bộ , mình sẽ đề nghị bồ thay mình làm bí thư , lãnh đạo chi bộ . Nhâm lắc đầu lia lịa : - Không được đâu Duyên ơi ! Chọn người khác đi .Mình tự thấy chưa đủ khả năng . Với lại hoàn cảnh nhà mình , cậu biết rồi . Người ra người vào tấp nập , nguy hiểm lắm , không có lợi cho đoàn thể ! Duyên cương quyết : - Mình đã nghĩ kỹ rồi . Lãnh đạo chi bộ thì không ai bằng cậu ! Thôi , mình không có nhiều thì giờ . Cứ nghe mình . Mình biết cậu làm được ! Nhâm chẳng biết nói sao , đành miễn cưỡng chấp nhận . Duyên đứng dậy từ giã . Cô vòng ra sau bếp , vạch hàng rào dâm bụt chui ra đường . Nhâm cũng tắt bếp , chạy vội đi thông báo buổi họp bất thường lúc 7 giờ tối tại căn nhà mới của Nhâm tại bìa làng . Tối hôm sau , cơm nước xong . Duyên thu dọn mọi việc từ nhà trên xuống nhà bếp , vừa làm vừa sụt sùi ngấn lệ . Trăng thượng tuần chiếu ánh sáng mờ nhạt trên những khóm cây đang nhuốm lạnh hơi sương . Ông Lương đang ngồi uống trà ở gian giữa . Bà Lương đã vào buồng nghỉ sớm vì lúc này bà hay đau lưng . Thằng Hoàn cũng đã xuống ao rửa chân rồi lên phòng riêng ở đầu nhà phía bên kia . Xong hết việc nhà , Duyên mới đi tắm rồi vào bên giường mẹ và nói nhỏ : - Mẹ còn thức không mẹ ? Trong mùng , bà Lương ngóc đầu dậy đáp : - Còn ! Gì đấy con ? Duyên đã chuẩn bị trước , mạnh dạn nói :
  2. - Mời mẹ ra ngoài , con có chuyện cần thưa với bố mẹ ! Bà Lương ngơ ngác không hiểu gì , vì chưa bao giờ Duyên nói với bà bằng giọng nghiêm trang như vậy . Bà ngồi bật dậy và chỉ trong khoảnh khắc bà hoảng hốt nảy ra một ý tưởng ghê gớm trong đầu : Hay là con của bà chửa hoang , bây giờ lại thú tội với bố mẹ ? Bà nghĩ thế vì gần đây , bà hay bắt gặp Duyên nói chuyện với thằng Kết bên kia bờ ao ! Nếu quả thật như thế thì nhà bà hết phúc rồi , nhất là thằng Kết là con nhà cùng đinh ! Bà quơ chân tìm guốc rồi lết nhanh ra nhà ngoài , kéo ghế ngồi đối diện với ông Lương , Duyên khép cửa chính ,hạ cửa sổ , đóng luôn cánh cửa ăn thông với buồng thằng em . Bà Lương hồi hộp theo dõi từng động tác của Duyên , lòng hoang mang như lửa đốt . Duyên tiến lại , đứng ở đầu bàn , khoanh tay nhắc lại : - Con có chuyện muốn bẩm với bố mẹ …. Ông Lương bình thản châm lửa đốt thuốc hút . Nhưng bà dằn không được , gay gắt ngắt lời : - Chuyện gì ? Mày đổ đốn ra rồi phải không ? Con kia ! Ông Lương giơ bàn tay ngăn lại : - Thì bà cứ để cho con nó nói cái đã ! Ông lúc này đổi hẳn tánh nết , trở nên dịu dàng hơn bà Lương rất nhiều . Duyên ngước nhìn bố thầm tỏ lời cám ơn rồi tiếp : - Thưa mẹ không ! Con không làm gì để bại hoại gia phong , xin bố mẹ cứ an lòng ! Hôm nay con xin thưa với bố mẹ câu chuyện quan trọng hơn là : Chị Hậu con còn sống . Chị không chết … Ông Lương vẫn ngồi yên ,vì ông đã biết trước như thế . Nhưng bà Lương thì chồm đứng dậy , níu lấy cánh tay Duyên , giật mạnh kêu lên : - Mày bảo sao , chị Hậu mày vẫn chưa chết ư ? Duyên dìu mẹ ngồi xuống rồi giải thích : - Thưa mẹ chưa ….. chị Hậu con theo hội kín đánh Tây ! Bà Lương lại kêu lên : - Ối giời ơi ! Cái Hậu nó dám theo hội kín đánh Tây ư ? Nó chưa chết thật à ? Bây giờ nó ở đâu ?
  3. Duyên điềm tỉnh đáp : - Vâng . Thưa mẹ , cả con nữa , con cũng vào hội kín chứ không phải riêng chị con . Ngày ấy , đoàn thể gọi đi thì chị con phải đi . Nhưng vì sợ liên lụy đến bố mẹ nên chị phải giả vờ tự tử để làng xã người ta khỏi điều tra lôi thôi , làm phiền đến bố mẹ ! Bà Lương hồi hộp nhắc lại : - Cái Hậu nó còn sống ư ? Thật ư ? Thế bây giờ nó ở đâu ? Duyên chưa kịp trả lời thì bổng bà nhìn Duyên , uất ức mắng : - Con phải gió này ! Tiên sư bố mày ! Thế tại sao bấy lâu nay mày không bảo cho tao biết , để tao khổ sở vất vả vì nó …. Ông Lương lại chen vào : - Bà cứ để cho con nó nói cái đã ! Cái Hậu nó làm như thế là phải .Nó không giả chết thì nửa năm nay , lão Lý Bân có để cho nhà mình yên không ? Bà Lương không thèm để ý tới lời phân giải của chồng , bà nhắc lại : - Tao hỏi mày , thế bây giờ cái Hậu nó ở đâu ? Trước giờ chia tay , Duyên không muốn biết tin cha mẹ đang ở tù nên cô đáp : - Thưa mẹ ! Con cũng không chị con đang ở đâu . Con chỉ biết chắc là chị con đang còn sống ! Bà Lương lại gắt : - Làm sao mày biết nó còn sống ? Ai báo tin này cho mày ? Duyên chưa kịp đáp thì ông Lương chen vào : - Con nó nói thế thì bà hẵng cứ biết thế ! Biết là cái Hậu chưa sao cả ! Thế là đủ rồi ! Con nó đang ở đâu thì từ từ rồi bà sẽ biết ! Bà Lương nghe lời chồng , không nói nữa , chỉ nâng vạt áo thấm nước mắt . Duyên lại hạ giọng nói nhỏ : - Hôm nay con xin thưa thật với bố mẹ là dạo anh Tân con còn sống , anh con đưa chúng con vào Việt Nam Thanh Niên Cách Mệnh Đồng Chí Hội để là cách mệnh đánh Tây ! Ông Lương hơi giật mình ngước nhìn Duyên . Gần đây ông có nghe người bạn tâm
  4. giao của ông là ông Tú Nhân đề cập đến một tổ chức cách mạng là Việt Nam Quốc Dân Đảng đang bị mật thám Pháp truy quét rất gay gắt , nhất là tại Hà Nội . Ông tưởng con ông tham gia đoàn thể này , hóa ra không phải . Ngẫm nghĩ một chốc , ông mới đoán ra là lúc Tân còn sống , Việt Nam Quốc Dân Đảng chưa ra đời hoặc chỉ mới vừa thành hình mà chưa phát triển công khai . Nhưng điều ấy có quan trọng gì đâu ! Các con ông có chí lớn muốn đánh đuổi ngoại xâm thì vào đoàn thể nào cũng được , bởi chính ông cũng chưa biết giữa hai tổ chức VNTNCMĐCH và VNQDĐ có gì khác nhau hay không ? Ông ngồi im , lơ đãng nâng cốc trà mới rót , xoay xoay trong tay . Bà Lương cố ngăn dòng lệ nhưng chỉ nhịn được một lúc rồi bật khóc tấm tức . Duyên mủi lòng tiến lại , quì xuống trước mặt mẹ và nói : - Con biết anh Tân con mất rồi chị Hậu lại ra đi , mẹ buồn lắm ! Nhưng vì nghĩa lớn chúng con phải hy sinh tình nhà . Ngày mai , con xin phép bố mẹ , con lên đường ! Bà Lương òa lên khóc lớn , hai tay quờ quạng đặt trên vai Duyên rồi lùa vào tóc Duyên . Bà nghẹn ngào khá lâu mới nói được một câu : - Các con bỏ bố mẹ đi hết hay sao ? Ông Lương nhắc : - Bà nói khẽ chứ ! Duyên không ngăn được dòng lệ , gục mặt lên đùi mẹ . Cô nói : - Bố mẹ ở nhà , giữ gìn sức khỏe , đừng quá bận lòng vì chúng con . Thôi thì mẹ cứ xem như chị em chúng con đi lấy chồng ở xa . Rồi thế nào con với chị Hậu cũng liên lạc về , khi điều kiện cho phép ! Bấy giờ ông Lương mới bảo : - Các con đã chọn con đường ấy , thì bố mẹ cũng chả dám cản . Bố mẹ chỉ mong là hễ đã đi theo con đường cách mệnh , thì phải bền chí đến cùng , đừng bỏ cuộc giữa đàng ! Bà Lương đứng dậy , thấy thểu bỏ vào buồng . Duyên đi theo và đêm ấy lên giường ngủ chung với mẹ . Sáng hôm sau , gà chưa gáy tiếng thứ nhất , Duyên đã ngồi dậy rón rén bước xuống thu xếp hành trang . Ngày Hậu ra đi , Duyên đã tràn ngập cái cảm giác chia ly . Hôm nay chính Duyên ra đi , cô càng hiểu nỗi xót xa của Hậu hơn nửa năm về trước khi phải từ biệt mái ấm đã cưu mang mình từ thuở lọt lòng . Duyên về buồng mình , lấy cái tay nải bằng vải thô , bỏ mấy bộ quần áo vào rồi ngồi ở mép giường ngẫm nghĩ xem còn việc gì của chi bộ mà cô chưa giải quyết . Đêm hôm qua , bao nhiêu sách báo , tài liệu học tập , Duyên đã mang sang bàn giao hết cho Nhâm bởi cô đoán chắc nay mai thế nào lý trưởng cũng dẫn mật thám đến xét nhà
  5. mình sau khi hay tin Hậu bị bắt . Hải Ninh từ ngày Hậu đi , số đảng viên vẫn không tăng được người nào . Anh chàng Kết bên kia bờ ao đã được Duyên tuyên truyền nhiều lần , nhưng Duyên vẫn còn e ngại , chưa dám kết nạp . Ai cũng công nhận Kết rất nhiệt tình trong mọi công tác , lại đã đọc được chữ quốc ngữ do Nhâm dạy . Nhưng Duyên thấy rõ cái hăng say của Kết không do lòng căm thù Tây mà chỉ vì Kết là chàng thanh niên duy nhất có mặt giữa bầy phụ nữ trẻ . Sự kiện ấy xóa cho Kết cái mặc cảm nghèo vì bổng thấy mình trở nên quan trọng , được hoạt động chung với những cô gái mà bình thường Kết chưa bao giờ dám làm quen . Duyên mơ hồ cảm thấy cái đích của Kết không phải là làm cách mạng chống ngoại xâm mà là tìm dịp gần gũi các cô , nhất là Nhâm . Điều ấy rất nguy hiểm , bởi Kết chỉ cần thất vọng vì tình thì sẽ bỏ cuộc và có thể trở thành kẻ phản bội tổ chức . Chính vì thế mà Duyên vẫn lưỡng lự , chưa muốn cho Kết tuyên thệ gia nhập tổ chức . Có lần Duyên tâm sự riên với Nhâm : - Cậu thấy anh Kết thế nào ? Tham gia tổ chức được chưa ? Mình thì mình thấy cần phải giáo dục Kết thêm một thời gian nữa !
Đồng bộ tài khoản