DÒng mực cũ - Phần 48

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
42
lượt xem
3
download

DÒng mực cũ - Phần 48

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nhâm chẳng những nhất trí ngay với Duyên mà hơn thế nữa , cô còn muốn loại bỏ Kết ra luôn khỏi hàng ngũ . Từ lâu , Nhâm đã nhận ra Kết không có đủ phẩm chất cách mệnh . Duyên đã tuyên truyền lầm đối tượng mà Nhâm không dám nói ra . Thuở đầu Nhâm phụ trách dạy chữ quốc ngữ cho Kết , Kết siêng năng chăm chỉ lắm , lắng nghe tất cả những gì Nhâm giảng về con đường cách mạng . Lắng nghe nhưng không bàn cãi không thảo luận , chỉ cốt...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: DÒng mực cũ - Phần 48

  1. Phần 48 Nhâm chẳng những nhất trí ngay với Duyên mà hơn thế nữa , cô còn muốn loại bỏ Kết ra luôn khỏi hàng ngũ . Từ lâu , Nhâm đã nhận ra Kết không có đủ phẩm chất cách mệnh . Duyên đã tuyên truyền lầm đối tượng mà Nhâm không dám nói ra . Thuở đầu Nhâm phụ trách dạy chữ quốc ngữ cho Kết , Kết siêng năng chăm chỉ lắm , lắng nghe tất cả những gì Nhâm giảng về con đường cách mạng . Lắng nghe nhưng không bàn cãi không thảo luận , chỉ cốt ý tìm dịp gần gũi Nhâm. Nhâm bảo gì Kết cũng nghe , sai cái gì Kết cũng làm , miễn Nhâm vui là Kết vui theo . Ngày ngày biết Nhâm hay ra chăm sóc ngôi nhà mới ở ven làng , Kết cũng len lén tìm đến gặp Nhâm , vờ vịt nhờ Nhâm đọc một trang sách truyện hoặc một bài chính tả . Nhâm ngại lắm vì rủi có ai bắt gặp hai người ngồi chung với nhau trong căn nhà trống thì tiếng đồn sẽ bay nhanh ra như bão tố trong làng . Nhưng cứ nghĩ đến lời Hậu và Duyên đã dặn . Chi bộ cần phải có cả đàn ông chứ không thể chỉ toàn phụ nữ . Nhâm lại đành chiều ý Kết dù biết lòng Kết không thẳng thắn Mổi lần thấy Kết từ ngoài cổng bước vào , Nhâm khó chịu lắm . Kết thường làm bộ vác cuốc ra đồng hoặc mang cần đi câu cá , rồi tiện đường tạt vào để nhờ Nhâm dạy thêm . Quyển sách mỏng hoặc cuốn vở tập viết , Kết giấu trong áo , vào hẳn trong nhà Nhâm , Kết mới moi ra . Từ ngày được bố mẹ mua cho căn nhà này , Nhâm thích lắm , ngày nào cũng ghé đây coi vườn vì nó là giang sơn riêng của Nhâm . Nhưng Kết ghé nhiều quá , có tuần liên tục đến mấy ngày , khiến Nhâm lo sợ không dám ra nữa ! Nhâm định chịu đựng thêm một thời gian nữa , nếu Kết không thay đổi tính thì chính Nhâm phải lên tiếng , bởi nếu Nhâm không nói thì có khi Kết lại tưởng Nhâm cũng có cảm tình với mình và cứ thế mà mạnh dạn tiến tới . Cho nên một hôm Nhâm bảo : - Anh Kết ơi ! Gặp riêng anh như thế này thì thật là không tiện tí nào . Ngộ nhỡ có ai nom thấy thì nguy to ! Đề nghị anh , chỉ khi nào cần thiết lắm , anh mới ra đây tìm tôi … Nghe giọng nói dịu dàng và tha thiết , Kết không cho đó là một câu đuổi khéo , trái lại còn thầm nể Nhâm là cô gái đoan trang cẩn trọng . Kết hăm hở nói : - Vâng ! Nhâm nói thế cũng phải . Thôi thế này . Từ nay , mỗi tuần tôi chỉ gặp Nhâm một lần thôi . Nhiều bài tôi đọc mãi mà chả hiểu . Nhờ Nhâm giúp hộ ! Nhâm rất bực vì Kết dám kêu tên mình , trái với nguyên tắc của của chi bộ là phải gọi bằng “anh , chị” . Bực mình nhưng Nhâm không đủ can đảm phê bình , nên Kết vẫn cứ có cảm tưởng Nhâm có thiện cảm với Kết . Một hôm , Nhâm dạy Kết tập đọc . Bàn tay cô đang chỉ vào một chữ khó đánh vần trên trang giấy thì Kết đột ngột nắm lấy bàn tay Nhâm . Nhâm nghiêm mặt trừng mắt nhìn Kết và rút mạnh tay ra . Từ đó , cô không dạy Kết nữa . Nhâm không kể cho Duyên biết , nhưng trong lòng rất chán nản vì Duyên đã tuyên truyền lầm một người không xứng đáng Chi bộ Hải Ninh vì vậy vẫn chưa có đàn ông !!
  2. Sau buổi họp , chia tay mọi người rồi , Duyên nán lại bảo Nhâm : - Cậu nhớ đấy nhé ! Anh Quảng bảo Hải Ninh chúng mình đã bị địch phát hiện và đang ra sức theo dõi . Tạm thời cần án binh bất động . Tránh hội họp , tránh gặp nhau ! Nhâm gạt nước mắt nói : - Mình nhớ rồi ! Cậu cứ an tâm lên đường , cố gắng công tac tốt . Rồi sẽ có ngày gặp nhau ! Hai người ôm chầm với nhau trong vài giây rồi Duyên quay bước về nhà . Sáng nay thức dậy , Duyên bổng thấy nhớ tha thiết những hoạt động bí mật thật sôi nổi hai năm qua ở Hải Ninh . Những khuôn mặt đồng chí đầy nhiệt tình nhưng mỗi người một tính , trong đó có Nhâm , tuy nhà giàu mà tốt bụng , luôn luôn tìm cách giúp đỡ bạn bè về vật chất . Từ hôm nay , dấn thân trên con đường cách mạng mịt mùng , chả biết có bao giờ còn gặp lại bạn bè ở Hải Ninh nữa hay không ? Duyên ra dàn nước rửa mặt . Trời mờ tối , hơi sương thấm lạnh . Lúc quay vào thì thấy bà Lương đã đứng chờ trong buồng . Bà dúi vào tay Duyên ít tiền và dặn : - Con đi đâu , ở đâu , thân giá dặm trường , lúc nào cũng phải cẩn thận , nhìn trước trông sau . Thỉnh thoảng , con phải cố liên lạc về cho bố mẹ biết tin . Cái Hậu nữa . Con có gặp nó thì bảo nó biên thư cho bố mẹ để bố mẹ đỡ sốt ruột ! Duyên nén tiếng thở dài , nhìn mẹ tội nghiệp . Đã trốn đi làm cách mạng mà bảo biên thư về ! Thư từ ở đâu gửi tới cũng phải qua tay lý trửơng rồi mới phân phối tới từng địa chỉ trong làng . Hậu và Duyên gửi thư cho bố mẹ thì có khác nào lạy ông con ở bụi này ! Tuy vậy , Duyên cũng gật đầu cho mẹ yên tâm : - Vâng ! Thế nào chúng con cũng liên lạc về ! Mẹ ở nhà , uống thuốc cho lại sức mẹ nhé . Dạo này mẹ gầy đi nhiều lắm . Chúng con lớn cả rồi . Mẹ đừng quá bận tâm cho chúng con . Rồi Duyên xách tay nải , đeo lên vai và dứt khoát nói : - Thôi con đi mẹ ạ ! Mẹ chào bố hộ con . Bố con đang ngủ , con không muốn đánh thức Bà Lương nghẹn ngào đứng trong bậc cửa nhìn theo Duyên lặng lẻ bước ra cổng rồi mất hút trên con đường làng vắng lặng dưới làn sương mỏng . Ngang qua nhà Nhâm , trên cùng một con đường , Duyên đưa mắt nhìn vào , biết chắc cả nhà giờ này còn đang ngủ vì bố mẹ Nhâm thường tiếp khách đánh bài đến khuya mới tan sòng . Nhưng thật là bất ngờ ! Nhâm đã đứng chờ sẳn sau cây rơm gần cổng ra vào . Vừa thấy
  3. Duyên , Nhâm lao ra kéo tay Duyên vào khuất sau đống rơm khổng lồ . Nhâm bùi ngùi bảo : - Cả đêm mình không ngủ được ! Dậy sớm nấu ấm nước pha chè cho ông cụ rồi ra đây đứng chờ cậu ! Duyên cảm động đáp : - Mình cũng không tài nào nhắm mắt được ! Đi chuyến này chả biết đến bao giờ mới gặp lại nhau ! Nhâm gắt nhẹ : - Đừng có nói gở ! Còn sớm , hay là vào bếp ngồi với mình một tý . Cả nhà chưa ai thức cả ! - Thôi đứng đây được rồi . Vào bếp , nhỡ bố mẹ cậu thức dậy , bắt gặp thì biết nói năng làm sao ! Con gái , con lứa mà đi đâu sớm thế này ? Nhâm giật nhẹ bàn tay Duyên : - Chưa có ai dậy đâu ! Đánh chắn đến quá nữa đêm , giờ này dậy làm sao được ! Đi . Đứng đây , ai thấy mới là khó ăn khó nói ! Duyên lưỡng lự một chút rồi theo Nhâm vào bếp . Đó là dãy nhà ngang cách xa hẳn nhà trên , có nói chuyện cũng chả ai nghe thấy . Nơi đây dạo trước , Hậu thường cho họp chi bộ . Hậu đi rồi , Duyên cũng hay họp chi bộ ở đây vì Nhâm là phó bí thư . Hai người rón rén vào bếp , lấy hai cái ghế thấp lè tè , ngồi trước bếp lửa vừa tắt nhưng than còn đỏ rực trong đó . Nhâm đứng dậy khép cửa rồi bảo Duyên : - Mình gặp cậu để nói chuyện này . Lẻ ra mình phải nói với cậu lâu rồi , nhưng ngại quá đành để bụng …. Duyên quay nhìn Nhâm , ngơ ngác hỏi : - Chuyện gì đấy ? Sắp lấy chồng ư ? Tiếc là mình chả được ăn cưới ! Nhâm cười buồn : - Cưới đâu mà cưới ! Chuyện anh Kết … Mình thấy không được Duyên ơi ! Hôm nọ dạy anh ấy tập đọc , tự dưng nắm lấy tay mình ! Duyên sửng sốt ngắt lời và thấy chẳng cần gọi Kết là “anh” nữa : - Nó dám nắm tay cậu ?
  4. Nhâm gật đầu rồi thêm : - Kém phẩm chất quá ! Cứ tưởng là yêu nước mà theo cách mệnh , hóa ra chỉ vì mê gái thôi ! Rồi Nhâm ưu tư thêm : - Cái khổ của mình là đã lỡ cho anh ấy tham gia , biết nhiều chuyện nội bộ của chi bộ mình . Nếy bây giờ làm anh ấy phật lòng , anh ấy đi tố giác thì vỡ cả chi bộ . Vào tù hết ! Duyên đăm chiêu nhìn xuống đống tro . Khá lâu cô mới nói một câu vô thưởng vô phạt : - Cần phải giáo dục thêm một thời gian . Hy vọng anh ấy sẽ giác ngộ ! Nhiều người cứng đầu lắm , xấu tính lắm , mà rồi cách mệnh cũng cảm hóa được ! Nhâm thở dài : - Nhưng bây giờ mình không muốn gặp anh ấy nữa thì giáo dục làm sao được ! Người như thế , có kết nạp rồi cũng chả đến đâu bởi nặng tình cảm cá nhân , thiếu lý tưởng cách mệnh ! Duyên cũng không biết nên xử trí thế nào về trường hợp của Kết . Im lặng một chút , Nhâm dè dặt lên tiếng : - Trước khi cậu đi , mình hỏi cậu cái này : Nếu bây giờ chi bộ thẳng thắn phê bình thái độ của Kết , rồi anh ta thất vọng xấu hổ , đâm ra phá bĩnh và có thể trở thành kẻ phản bội , thì lúc ấy mình làm thế nào ? …. Mình nghe nói đoàn thể sẳn sàng trừng trị những đứa phản bội , giống như bên Quốc Dân Đảng mới xử tử mấy thằng nội tuyến mà cậu đã kể với tớ … Duyên giật mình ngắt lời : - Trừng trị kẻ phản bội thì đúng rồi , nhưng anh chàng Kết này đâu đã đến nỗi nào ! Cậu lo xa quá ! Anh ấy có cảm tình với cậu , cậu không bằng lòng thì thôi chứ chả nhẽ . … thủ tiêu người ta ! Nhâm vẫn ưu tư : - Chớ nó đi tố cáo thì vỡ cả chi bộ ! Duyên đặt bàn tay lên vai Nhâm an ủi : - Nếu chi bộ không giải quyết được thì lên báo cáo với anh Quảng !
  5. Dứt lời , Duyên quay nhìn ra sân và đứng dậy : - Thôi , mình đi kẻo trễ quá ! Từ đây lên tỉnh cũng xa ! Nhâm tiển Duyên ra tận cổng , Duyên bảo : - Cậu ngại gặp Kết thì cư giao công tác cho người khác giáo dục nó . Chỉ có cách ấy thôi , chứ cậu làm nó xấu hổ , nó phá bĩnh thì nguy lắm ! Nhâm gật đầu , nắm tay Duyên bịn rịn . Duyên bảo : - Cậu vào nhà đi ! Mình đi đây ! Vào đi , không nhỡ hai bác thấy .
Đồng bộ tài khoản